JDispatcher::register: Event handler not recognized.

Những câu chuyện ý nghĩa

Làm trong sáng tiếng Việt "Ai phụ trách khâu ẩm thực?"

alt
Câu ấy nghe được trong cuộc họp của các thầy cô giáo ở một trường dạy tiếng Việt cho trẻ em, bàn về việc tổ chức buổi picnic cho thầy cô và phụ huynh học sinh….
Xin mạn phép có một hai ý như thế này:

Thứ nhất, câu ấy có sáu chữ thì hết bốn chữ là tiếng Hán-Việt (“phụ trách”, “ ẩm thực”).
Thứ hai, ba chữ cuối ở trong câu (“khâu”, “ẩm thực”) là những chữ “mới”, du nhập “từ Bắc vô Nam” sau năm 1975.
Giá dụ học sinh nghe được câu ấy bèn giơ tay hỏi cô giáo ở trong lớp:
- “Ẩm thực” là gì thưa Cô?
- “Ẩm” là uống, “thực” là ăn. “Ẩm thực” là tiếng Hán-Việt, có nghĩa là “ăn uống”.
- Tiếng Hán-Việt là tiếng gì vậy Cô?
- Là tiếng Hán, tức là tiếng Trung Quốc, đọc theo âm Việt.
- Vậy sao mình không nói “ăn uống”, là tiếng của mình, mà lại nói “ẩm thực” thưa Cô?

Cô giáo chắc cũng hơi bối rối, và cũng hơi khó trả lời, không lẽ lại nói là “Cô cũng không rõ, nhưng nhiều người đều… nói vậy”. Em học sinh ấy nói đúng. Tại sao người Việt ở trong nước, và cả ở ngoài nước, vẫn thích nói “ẩm thực” mà không chịu nói “ăn uống”? Có phải vì nói “ăn uống” nghe phàm tục, nói “ẩm thực” nghe thanh tao và “trí tuệ” hơn chăng? Trước năm 1975, người Việt ở miền Nam Việt Nam không nói “Ai phụ trách khâu ẩm thực?” mà có nhiều cách nói đơn giản hơn và dễ hiểu hơn, chẳng hạn: “Ai lo vụ ăn uống?”, hoặc “Chuyện ăn uống ai lo?”, hoặc “Thức ăn, thức uống ai lo?”…

Nếu cứ phải vay mượn tiếng Hán-Việt hoặc tiếng nước ngoài trong sinh hoạt hàng ngày, trong lúc kho tàng tiếng Việt của chúng ta không hề thiếu thốn những chữ ấy thì thật khó mà thuyết phục các em tin được rằng “tiếng Việt giàu và đẹp” như chúng ta vẫn tự hào (đã gọi là “giàu” thì tại sao lại phải đi vay, đi mượn?!?). Những tiếng Hán-Việt nặng nề và tối tăm ấy hoàn toàn không giúp gì được cho việc “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” mà những người làm công tác giáo dục ở trong nước vẫn hô hào, như là một khẩu hiệu trong số rất nhiều khẩu hiệu thuộc loại “nói mà không làm”, hoặc “nói một đàng làm một nẻo”, hoặc… “nói vậy mà không phải vậy”.

Những chữ nghĩa kiểu ấy khá phổ biến. Bên dưới là một ít ví dụ, và các đề nghị nói thế nào cho đúng, rõ nghĩa, dễ hiểu và “Việt ngữ” hơn (chỉ là câu mẫu, người đọc có thể cho những câu khác tốt hơn):

- Thay vì nói: “Cô giáo Mỹ Linh đứng lớp Năm”, nên nói: “Cô giáo Mỹ Linh dạy lớp Năm” (không có… đứng, ngồi, nằm, quỳ chi cả)

- Thay vì nói: “Giáo viên cần soạn giáo án trước khi lên lớp”, nên nói: “Thầy cô cần soạn bài giảng trước giờ dạy” (không có… lên, xuống, ra, vào chi cả)

- Thay vì nói: “Phụ huynh đăng ký cho con em học Việt ngữ”, nên nói: “Phụ huynh ghi tên (hay ghi danh) cho con em học tiếng Việt”

- Thay vì nói: “Các em tiếp thu tương đối chậm”, nên nói: “Các em hiểu chậm”.

- Thay vì nói: “Học sinh đi tham quan một xí nghiệp”, nên nói: “Học sinh đi thăm một nhà máy”.

- Thay vì nói: “Ban văn nghệ sẽ tham gia biểu diễn (2) một tiết mục”, nên nói: “Ban văn nghệ sẽ đóng góp một màn diễn”

- Thay vì nói: “Ban giảng huấn sẽ dự giờ đột xuất các lớp học của giáo viên”, nên nói: “Ban giảng huấn sẽ vào lớp xem thầy cô giảng dạy mà không báo trước”.

- Thay vì nói: “Lớp Vỡ Lòng chủ yếu tập trung vào khâu đánh vần”, nên nói: “Lớp Vỡ Lòng cần dạy các em biết đánh vần”.

- Thay vì nói: “Cô giáo phát hiện em Nga có năng khiếu về môn Văn”, nên nói: “Cô giáo nhận thấy em Nga có khiếu về môn Văn”.
- Thay vì nói: “Các em về nhà tranh thủ ôn tập”, nên nói: “Các em về nhà cố gắng ôn bài”.

- Thay vì nói: “Tuyệt đại đa số các em tiếp thu tốt”, nên nói: “Hầu hết các em hiểu bài”.

- Thay vì nói: “Cần nâng cao chất lượng (3) trong công tác giảng dạy”, nên nói: “Cần dạy sao để các em mau tiến bộ”.

- Thay vì nói: "Ai là phụ giáo?", nên nói: "Ai là phụ tá".

“Tiếng Việt còn, nước Việt còn” hoặc “Tiếng Việt còn, người Việt còn”, ở đâu ta cũng nghe những câu ấy, nhưng chắc không phải là thứ “tiếng Việt” kỳ quái hoặc nửa Hán nửa Việt, nửa Tàu nửa ta, chẳng thấy “giàu” cũng chẳng thấy “đẹp”, chẳng thấy “trong” cũng chẳng thấy “sáng” (chỉ thấy… tối mò mò)
 

Món quà kỳ diệu.

Ông ngoại tôi vốn trước đây là một thợ mộc, nay tuy đã nghỉ việc, ông vẫn nhận đóng thùng các kiện hàng quần áo quyên góp của Giáo Xứ để gửi sang giúp các trẻ em Trung-quốc .
Một hôm, xong việc quay về đến nhà, ông mới sực nhớ đã để đâu mất cặp kính lão. Bần thần một lúc, ông mới nhớ, lúc nãy, khi đóng nắp một thùng quần áo, hình như cặp kính ông để trong túi áo đã rơi vào trong kiện hàng mà ông không để ý. Ông vội quay lại nhà xứ, nhưng không kịp nữa rồi, các thùng hàng đã được chuyển ra bến cảng và tầu đã nhổ neo sắp rời bến.

Vậy là cặp kính lão,vật bất ly thân của ông ngoại tôi đang đi chu du sang tận Trung-quốc ! Ông cứ đi ra đi vào lẩm bẩm kêu ca: “Chúa thật là không công bằng tý nào ! Con đã rất thành tâm khi dành thời gian và sức lực cho công việc từ thiện, vậy mà bây giờ Chúa lại để con phải đi mua một cặp kính mới ! Mà chắc gì đã được vừa ý, thật là bực mình.” Sau đó, ông có vẻ giận dỗi, lấy cớ già yếu, xin cha sở giao công việc đóng thùng gỗ cho người khác...

Khoảng mấy tháng sau, viên giám đốc trại trẻ mồ côi ở Trung-quốc, vốn là một nhà truyền giáo, được về Mỹ nghỉ phép ít lâu, ông muốn đến thăm để cám ơn tất cả những Giáo Xứ đã giúp đỡ cho công việc của ông ở Trung-quốc. Chúa Nhật hôm ấy, ông đến với Giáo Xứ nhỏ bé của ông ngoại tôi tại Chicago. Nhà truyền giáo ngẫu nhiên nhớ lại một chuyện và kể cho mọi người nghe:

“Đúng ra thì tất cả những gì quý vị đã gửi giúp tôi để lo cho trẻ mồ côi đều rất quý, nhưng trên hết, tôi muốn cám ơn một vị ân nhân ẩn danh nào đó đã gửi tặng riêng cho tôi một cặp kính lão hồi cuối năm vừa qua.

Quý vị chắc là hiểu tôi đã khổ tâm như thế nào khi một trận động đất đã làm sụp đổ hoàn toàn trại trẻ mồ côi, nó hủy hoại tất cả, trong đó có cặp kính lão của tôi. Ngoài nỗi đau phải tái thiết trại mồ côi, tôi đã tuyệt vọng ghê gớm vì không còn kính đeo khi cần làm việc.

Giả như có tiền để mua cặp kính mới thì cũng không đơn giản chút nào. Bên cạnh việc không nhìn thấy rõ, tôi còn bị nhức đầu cả ngày. Các anh em cộng tác với tôi đã rủ nhau cầu nguyện. Thế rồi, khi mở một trong các thùng hàng cứu trợ từ bên này gửi sang, người ta phát hiện ra một cặp kính lão nằm ở trên cùng...”


Nhà truyền giáo lão thành ngừng lại một chút, dường như ông quên bẵng thực tại, chỉ còn chìm đắm trong cảm xúc khi hồi tưởng đến điều kỳ diệu ấy.
 
Và rồi, ông tiếp tục: “Quý vị có ngờ được không, khi tôi đeo thử cặp kính vào, nó như thể đã được đo để làm riêng cho tôi vậy ! Tôi muốn trân trọng tạ ơn Chúa và đặc biệt cám ơn một vị nào đó trong số quý ân nhân ngồi đây, vì quý vị đã cộng tác với Chúa để làm nên một điều kỳ diệu cho chính tôi...”

Mọi người lắng nghe và cảm nhận được niềm hạnh phúc, nhưng chắc họ đều nghĩ ai đó ở một Giáo Xứ nào khác đã gửi tặng cặp kính, họ nhớ họ đâu có quyên góp kính cũ bao giờ !

alt
Thế nhưng, ngồi yên lặng ở phía cuối Nhà Thờ, nước mắt ướt đầm gương mặt già nua tuổi tác, ông ngoại tôi, người thợ mộc bị lạc mất cặp kính, đang thầm tạ ơn Chúa về món quà kỳ diệu ấy...


NGỌC QUỲNH
 

10 cách dạy phản tác dụng của mẹ Việt

 

Nuôi dạy con là cả một nghệ thuật của những người làm cha làm mẹ. Chúng ta yêu con, quan tâm đến con và muốn dạy con thành người. Vậy nhưng trong quá trình dạy dỗ, đôi khi những phản ứng theo bản năng của mẹ Việt lại vô tình trở nên phản tác dụng, phản giáo dục mà chúng ta không hay. Tôi xin liệt kê ra những lỗi sai kinh điển của mẹ Việt trong cách nuôi dạy con

1. Trẻ muốn nghịch đất cát, chúng ta nói: Bẩn, không được phép chơi!

Tước quyền chơi của trẻ sẽ khiến trẻ cảm thấy ức chế, sự thích thú với thiên nhiên cũng dần “tan biến’ theo chữ bẩn. Thêm vào đó, người mẹ còn ngăn chặn nhận thức của trẻ với sự vật, giảm sự thăm dò của trẻ với không gian, môi trường xung quanh.

2. Trẻ muốn ăn, chúng ta nói: Cay lắm/ nóng lắm, con không ăn được đâu!

Trẻ có ăn mới có thể tự nhận thức. Bao bọc con quá đà không giúp bé an toàn. Trẻ cần phải được nếm đủ món đủ vị, để tự biết cảm giác cay ra sao, chát thế nào, nóng thì có thích không. Bó hẹp và cấm ăn uống khiến con cảm thấy ngột ngạt. Và cũng chưa chắc, sau lưng cha mẹ trẻ sẽ không ăn.

3. Trẻ hơi khó chịu, mệt mỏi, không muốn đi học, không muốn uống thuốc, chúng ta nói: Bây giờ mẹ con mình đi bệnh viện cho bác sỹ tiêm nhé!

Mang bác sỹ và mũi kim ra “dọa” con trẻ chưa bao giờ là điều tốt. Càng như vậy trẻ sẽ càng có ác cảm với bác sỹ và nghĩ rằng bác sỹ không làm gì tốt ngoài việc khiến các bé bị đau. Trong khi thực tế hoàn toàn ngược lại, các bác sỹ và những mũi tiêm mới là điều giúp trẻ thoát khỏi bệnh tật và trở nên khỏe mạnh.

4. Trẻ muốn tự xúc cơm, chúng ta nói: Bẩn quần áo đấy, vỡ bát đấy, thôi để mẹ xúc cho nhanh!

Vì mẹ đã “cơm bưng nước rót”, trẻ sẽ ngày càng trở nên thụ động, không hiểu được cảm giác vui vẻ của việc tự chủ và tự xúc cơm, chân tay sẽ trở nên thừa thãi và không còn nhu cầu làm việc vặt.

10 cách dạy phản tác dụng của mẹ Việt 1

Không cho con tự làm là người mẹ thể hiện sự không tin tưởng đối với trẻ nhỏ (ảnh minh họa)

5. Trẻ đi học, chúng ta nói: Con phải nghe lời cô giáo.

Trẻ sẽ không còn dám giơ tay phát biểu khi chưa hiểu bài, không dám hỏi tại sao khi cô giáo yêu cầu. Sợ cô giáo mắng, con sẽ chỉ biết chấp nhận, không dám sáng tạo, không có quan điểm và ý tưởng riêng của mình.

6. Trẻ muốn giúp mẹ việc nhà, muốn tự làm một việc của người lớn, chúng ta nỏi: Con ngoan lắm, bây giờ mẹ chỉ cần con đọc sách này đi, hay vào học bài đi

Chúng ta đã bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời để dạy con về trách nhiệm, cơ hội để trẻ được tự lập và thể hiện bản thân mình đã được mẹ “dập tắt từ trong trứng nước”.

7. Trẻ được điểm cao ở lớp nhưng cô phê bình con viết chữ xấu, hay nói chuyện, nói leo hoặc ích kỷ, chúng ta nói: miễn con học tốt là được, những cái khác không quan trọng

Chỉ quan tâm đến “học văn” mà quên dạy con cách “học lễ”, đó không phải là cách giáo dục một con người thành đạt trong tương lai. Cha mẹ đang vô tình khiến con quên đi nhân cách mà chỉ quan tâm đến tài năng.

8. Con đòi hỏi bố mẹ mua đồ, chúng ta đáp ứng con ngay lập tức

Khi lớn lên, trẻ sẽ ngầm hiểu rằng mọi thứ của bố mẹ làm ra đều là để dành cho mình.

9. Khi con không nghe lời, chúng ta nói: Nếu con không nghe, mẹ sẽ mách cô giáo, bỏ con một mình, cấm con không được ăn….

Trẻ không nghe lời cần nhận được hình thức xử phạt. Tuy nhiên, đó phải là những hình thức hợp lý và đúng sự thật. Nếu chúng ta đã nói, chúng ta phải làm được, tránh tình trạng dọa suông hoặc đe dọa trẻ những điều không có thật. Lâu dần, trẻ sẽ “nhờn” với lời dọa dẫm của mẹ.

10. Trẻ học không giỏi bằng bạn bè, chúng ta nói: Con xem bạn A đi kìa!

So sánh sẽ khiến trẻ thêm tự ti, không muốn cố gắng và cho rằng trong mắt bố mẹ mình không bao giờ là tốt, là hoàn hảo.

 

Theo Eva

   

Mẹ Đức dạy con: Không chê được điểm nào

 

Mỗi đất nước có phong tục tập quán riêng biệt khác nhau, nên việc dạy dỗ trẻ em cũng khác nhau. Qua kinh nghiệm riêng của tôi và những gì tôi học được, xin giới thiệu đến các bạn một vài nét khác biệt trong việc dạy dỗ con cái của người Đức.

1. Giới hạn đầu tiên.

Dạy con từ thuở còn thơ, câu tục ngữ này không sai một chút nào nhưng dạy như thế nào mới là điều quan trọng. Từ vựng mà các bé thực sự hiểu được đầu tiên đó là từ "Không". Vì vậy, khi nói "Không" với bé, mẹ nói nghiêm túc, rõ ràng để bé hiểu được đúng nghĩa của từ này, sau đó tại sao bé "Không" được phép làm. Bé chưa hiểu gì nhiều nhưng từ "Không" được lặp đi lặp lại nhiều lần bé sẽ quen, bộ nhớ của trẻ như một cái tủ rỗng, từ "Không" là thứ đồ đạc đầu tiên được đặt vào. Nên các bạn thấy, trẻ em phương Tây chơi chung với bạn rất tự giác và độc lập, chỉ cần nghe mẹ nói "Không" là bé tự ý biết mình không được phép làm việc đó.

Đối với trẻ lớn hơn, chúng bắt đầu hình thành tính cách cá nhân nên chúng có lý lẽ của chúng để tránh từ "Không" của bố mẹ. Trong trường hợp này cần đến đàm phán và thương lượng. Mẹ nên giải thích lý do tại sao một cách cặn kẽ cho bé, vì dù sao bé cũng nên biết cái vạch giới hạn của bố mẹ đề ra. Đặc biệt khi mẹ nói "Không" thì bố cũng phải đồng tình và ngược lại, vì bé sẽ cầu cứu người thứ ba. Để cho bé biết rằng điều đó được sự nhất trí của bố mẹ thì bố mẹ phải phối hợp ăn ý, khi không cầu cứu ai được nữa bé sẽ hiểu: À, mình "Không" được phép làm thật rồi.

Phương châm của các bậc cha mẹ người Đức là làm bạn của trẻ để tìm phương án giải quyết tốt nhất, đừng cho rằng bố mẹ luôn luôn đúng và bắt buộc con luôn làm theo ý mình, điều này hoàn toàn sai lầm. Bố mẹ cũng phải tôn trọng ý kiến của con cái khi con nói "Không".

Mẹ Đức dạy con: Không chê được điểm nào 1

Dạy con từ thuở còn thơ - câu tục ngữ này không sai chút nào (Ảnh minh họa).

2. Rèn luyện tính tự lập.

Ở Việt Nam, các mẹ gặp nhau câu đầu tiên bao giờ cũng hỏi: "Cháu bao nhiêu cân?";"Cháu làm được những gì rồi"…Ngược lại hoàn toàn với người Đức, mỗi đứa trẻ phát triển theo cách riêng của chúng vì thế đừng đem con mình ra so sánh với những trẻ khác. Vừa làm cho bố mẹ thêm suy nghĩ mà làm như vậy là bất công đối với con, khiến cho trẻ cảm thấy mình kém cỏi so với bạn bè. Trong tầm tuổi này trẻ con vẫn chơi nhiều hơn học nên hãy để chúng tiếp xúc với thiên nhiên hoa lá con vật nhiều hơn với chữ, số. Có thể bé biết nhặt nhạnh từng hòn đá, lá cây, con ốc sên từ những chuyến đi rừng hay vào nông trại. Học từ thiên nhiên là bài học hữu hiệu nhất và mang lại hiệu quả nhất cho các bé. Vừa học vừa chơi, tạo cho bé tinh thần thoải mái phấn chấn khiến cho bé ăn ngon hơn ngủ tốt hơn. Nhiều trẻ em ở Việt Nam ở trường học rất giỏi nhưng khi bước ra ngoài đời thì không có kiến thức thực tế.

Đối với người Đức, trẻ em cần được học tính tự lập từ rất sớm, ngay từ việc nhỏ nhất. Ví dụ, khi mẹ làm cái gì nên cho bé đứng hay ngồi bên cạnh xem cùng hoặc hướng dẫn cho bé làm cùng, đừng nói “Con không được sờ vào, để mẹ làm một loáng cho nhanh”. Mẹ làm thì nhanh thật nhưng bé sẽ không học được gì nếu bố mẹ cứ làm hộ mãi. Khi nấu cơm hãy cho bé đong gạo, giặt quần áo hãy để bé tự cho quần áo của nó vào máy giặt. Dọn nhà hãy đưa cho bé một cái khăn và khoanh vùng, đây là vùng của con. Đặc biệt rác phải được bỏ vào thùng rác. Trẻ em học rất nhanh và nhớ lâu, chỉ cần hướng dẫn một lần, lần sau bé sẽ nhớ và tự ý thức được việc đó phải làm như thế nào.

Riêng khoản ăn uống là cả vấn đề cần bàn đến. Ngay từ khi bé biết ngồi ta nên tập cho bé ngồi vào bàn ăn cùng với bố mẹ. Phải đợi cho khi mọi người đầy đủ mới được ăn và chỉ được phép rời bàn ăn khi mọi người ăn xong xuôi (không tính trường hợp phải đi vệ sinh) Không nên vác bát đi khắp xóm hoặc cầm nắm cơm vừa chạy vừa hò hét xung quanh mâm. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, nên thay vì để radio thì hãy đọc cho con nghe một câu chuyện nhẹ nhàng, hỏi bé đủ chuyện trên trời dưới biển. Hôm nay làm những cái gì, ở lớp ra sao, vân vân. Việc này tạo thói quen cho bé nói ra những suy nghĩ của mình, giúp các mẹ sau này rất nhiều khi các bé ở độ tuổi vị thành niên. Chúng sẽ coi bố mẹ như một người bạn mà dốc bầu tâm sự.

3. Tình cảm và cách ứng xử trong gia đình.

Cách thể hiện tình cảm của người phương Tây bộc lộ rõ rệt, điều này ảnh hưởng rất nhiều đến cảm nhận tình cảm của trẻ. Hàng ngày bé nghe những lời quan tâm chăm sóc của bố mẹ dành cho nhau, bé cảm nhận bố mẹ yêu thương nhau. Ví dụ bố hỏi mẹ: "Em yêu, em có khoẻ không?“. Ngay ngày hôm sau bé cũng hỏi mẹ: "Mẹ yêu, mẹ có khoẻ không?". Khỏi phải diễn tả cảm giác của mẹ lúc ấy thế nào, mẹ quá sung sướng ôm con rồi nói "Mẹ khoẻ, cám ơn con".

Ngôn ngữ phương Tây có phần khách sáo hơn ngôn ngữ tiếng Việt cho nên trẻ con phương Tây có một phong cách nói chuyện lịch sự, chững chạc từ khi còn bé vì chúng đã được rèn luyện từ ngay trong gia đình. Các ông bố Việt Nam hay nói đàn ông thương vợ thương con giấu kín trong lòng, không ruột để ngoài da như các mẹ, nên trong gia đình ít khi có những lời yêu thương ngọt ngào giữa bố và mẹ. Nên các bé trai cũng học theo cách "giấu kín trong lòng", sau này chúng rất khó tìm cách thể hiện tình cảm của mình đối với bạn bè và người thân. Đặc biệt, "cám ơn, xin lỗi, làm ơn" là những từ bé được học từ khi lọt lòng.

4. Trẻ con và tiền.

Nhiều người cho rằng không nên cho trẻ con tiêu tiền sớm, vì tiền thúc giục bản năng xấu xa của con người. Người Đức dạy cho trẻ em cách tiêu tiền từ rất sớm. Người mẹ cho con một đồng và nói, con chỉ có một đồng thôi, nếu con mua kẹo thì con sẽ không được chơi ô tô, và nếu con chơi ô tô thì con sẽ không mua kẹo. Mỗi khi cho con đi mua đồ cùng, bé được phép chọn đồ và khi mẹ nói không được, cái này đắt quá, con chọn thứ khác đi, thứ nào rẻ hơn ấy. Lúc đầu bé không làm theo mà nằm ra đất khóc ăn vạ. Mẹ mặc kệ đẩy xe đi, bé khóc chán thì đứng lên chạy theo mẹ, nhiều lần như thế sẽ quen, để làm được việc này người mẹ cần phải rất kiên nhẫn.

Mỗi khi mua cái gì cho bé thì mẹ đều đưa tiền cho con trả kèm theo"Con không được phép mang vật đó ra khỏi cửa hàng mà chưa trả tiền, như thế là không tốt, là phạm pháp". Sau rất nhiều lần như thế bé sẽ biết: À ha, phải trả tiền trước khi mang đồ đi. Phải cho trẻ biết giá của đồ vật ấy là bao nhiêu, có hợp với túi tiền nhà mình không. Không dạy cho trẻ cách "Có tiền ta mua được tất cả", hoặc chúng đòi cái gì cũng mua với ý nghĩ con mình không thua con hàng xóm được. Điều ấy tạo cho trẻ sớm có tính đua đòi, tồi tệ nhất sẽ dẫn đến ăn cắp. Trong một đám bạn chơi chung, nhưng khi ra về đồ chơi của bạn nào được trả về đúng cho bạn đó.

Bố mẹ nên coi con cái như những người thầy dạy mình bước vào một thế giới khác. Trong thế giới ấy, bố mẹ cũng phải đắn đo suy nghĩ trước một quyết định nào đó.

Sách tham khảo: Làm dâu nước Đức (Tác giả: Phan Hà Anh)

 

Theo Eva

 

 

Tình Yêu Không Mỏi

  Hoàng Thị Đáo Tiệp

          Tôi đang gắn lông nheo giả cho khách ở phòng bên trong thì nghe

phía ngoài quầy chỗ cửa ra vào của tiệm có điện thoại reng, rồi tiếng của

cô bạn làm đến ngay trước cửa phòng nói khẽ vào:

              ­ Lấy hẹn giùm chị, làm ơn!

              ­ Đâu phải khách mà lấy hẹn! Một bà nào nói là muốn gặp dì

           Tôi nghĩ thầm: “ bà nào muốn gặp dì Tiệp” thì hẳn…bồ tèo của

mình chi đây… nên xin lỗi khách để bước ra…

            Tôi xưng tên với hỏi ai đấy thì nghe bên đầu dây giọng miền Nam

“đặc sệt” của một phụ nữ lớn tuổi reo vui:

              ­ Dữ hôn! Dì Tiệp đó hả cưng! Sao chị nghe nói là cưng muốn

phải lấy hẹn vì cưng đang bận mà!

            Thú thật tôi chưa nhận ra bà chị nầy là ai! Nhưng, chị đã gọi mình

là “dì Tiệp” tức coi mình như em gái, thêm cách xưng hô “chị” với

“cưng” và kèm theo những từ dùng như “dữ hôn, hả cưng, cưng muốn,

cưng đang…” đơn sơ mộc mạc mà đậm tình nên tôi thấy mến chị chi lạ!

Biết chị thính tai, tôi sởi lởi giải thích:

               ­ Bà chị! Một chút tai nạn nghề nghiệp đó mà! Do cô bạn làm

gọi em là “chị Tina ơi” nên em nghĩ rằng cô gọi theo khách vì cái tên Tina

của em là để khách gọi. Bởi vậy em đinh ninh có khách kiếm mình mới

nói cô lấy hẹn giùm! Chớ nếu cô gọi “chị Tiệp ơi” là em hiểu ắt có người

Việt muốn gặp, em sẽ lo gặp ngay tức thời!

           Chị cười vui nói vuốt theo:

               ­ Để chào hỏi vài câu cho phải lễ rồi mới hẹn giờ gọi lại chớ gì?!

Cưng ơi chị thông cảm lắm! Đang cái tuổi Chúa còn cho làm ăn được

thì cưng siêng năng chịu khó lo làm là tốt, kẻo đến tuổi như chị có muốn

làm ăn cũng khó thể! Mà cưng ơi chị hỏi cho vui vậy thôi vì chị vốn là

bạn đọc của cưng nên chị mến cưng thật lòng, chớ đâu có dám phiền

cưng phải bận tâm giải thích thế! Cái mà chị muốn phiền cưng là xin cưng

viết giúp cho câu chuyện “Tình Yêu Không Mỏi” của chị, để sẽ đăng trên

báo Mẹ số tháng Tư sắp tới, tháng mà mỗi năm mỗi có Đại Lễ kỷ niệm

Chúa Giêsu Phục Sinh. Không giấu gì cưng, chị đang ở cái tuổi sắp sỉ bảy

mươi, tức cũng ngang với tuổi của một ông anh bạn đọc mà mấy năm

trước đã có nhờ cưng viết giùm câu chuyện “ Nếu Tôi Trẻ Lại” thật ý

nghĩa đó! Thì câu chuyện “Tình Yêu Không Mỏi” của chị cũng ý nghĩa

­ Chị Tina ơi nghe điện thoại được không?

lắm, cưng ạ! Và cũng không giấu cưng, chị mới vừa từ bên Việt Nam trở

qua Mỹ thăm con cháu và cũng để “dưỡng quân” cho cái chuyện “ Tình

Yêu Không Mỏi” của mình! Qua Lễ Phục Sinh chị sẽ về lại. Nói cưng

đừng cười, chị về lại bên quê nhà vì chị bước thêm bước nữa nên phải “ tả

xung hữu đột” dữ lắm đó cưng! Đến nay thì đã được bốn năm hơn!

Chưa quen lại với giờ giấc bên nầy nên chị hãy đang ngày ngủ đêm thức.

Nếu tối về, cưng không phải lo ngủ sớm để dưỡng sức cho ngày mai đi

làm, thì gọi chị, số tel…. Nhớ là chị mong! Cưng viết giúp cho ông anh

nọ mà không giúp chị là cưng “nam trọng nữ khinh” đó nhen!

           Tưởng chuyện chi chớ vậy mà chị lại mất công ráo đón! Chỉ mới

thoáng nghe chị bật mí là ý nghĩa lắm thì tôi cũng đã…ham rồi! Nên cám

ơn chị không hết nữa là! Nhưng, đang bận nên tôi nói:

                ­ Vâng, cám ơn bà chị…già gân …chọn em để nhờ cái việc em

thích làm! Em sẽ kính gọi chị sớm nhất khi có thể! Bây giờ xin phép chị:

em phải tiếp tục việc gắn lông nheo cho khách nhá!

            Nói dứt lời, tôi liền tắt máy và để cái phôn ở lại bên ngoài cửa

phòng rồi lo vào với bà khách của mình. Vừa làm tôi cũng vừa không

khỏi không suy nghĩ quanh việc  tôi “làm ăn” thì chị  bảo là “dưỡng sức”,

mà chị “làm vợ” thì nói rằng phải “dưỡng quân” như thể là... xông pha

trận mạc không bằng!

            Làm xong, được bà thích, tôi mừng lắm! Bà đi rồi, tôi lo lấy điện

thoại di động ấn số gọi chị và thả bộ ra ngoài bãi đậu xe của khu tiệm với

hy vọng cuộc trò chuyện sẽ không bị việc làm ăn quấy rầy. Ôi! Đến lúc

nầy tôi mới nhớ mình quên chưa có hỏi tên chị…

             Nghe giọng chị thốt tiếng “hello”, tôi nói:

                 ­Em đây, bà chị! Chị chưa cho em biết quý danh nên em e gọi

không gặp chị, không biết nói năng thế nào với ai sẽ nhận phôn đây!

                  ­ Ờ mà chị cũng ba toát thật! Chị thứ ba nên cưng gọi chị là chị

             Ơ hay…chị Ba ư?! Tôi đáp:

                  ­ Em cũng thứ ba nữa! Xin chị cho em cái tên nào chị muốn đi

nhá, để lúc viết câu chuyện “Tình Yêu Không Mỏi” của chị thì em giới

thiệu tên tác giả luôn. Chớ giới thiệu tên tác giả là “chị Ba”, em e có

người tưởng nhầm là câu chuyện của em thì cũng oan cho em, bà chị ơi!

                   ­ Có nghĩa rằng cưng sợ bị mắc tiếng xấu về câu chuyện tình

của…bà già gân nầy chớ gì?!

                   ­ Ngược lại là khác! Em tự biết mình không đủ…gân để

được nhận nhầm tiếng thơm của chị!

              Giọng chị cười vui:

  ­ Thôi thì tên của tác giả như cưng đã gọi và chị cũng thích:

đó là “bà già gân”!  Và coi vậy chớ chị thấy cưng cũng “gân” lắm đó!

Chớ cưng không “gân” thì đâu dễ thông cảm với việc bà chị nầy “gân”,

đúng không? Bởi ở cái tuổi của cưng còn chịu khó căng hai con mắt

ra mà gắn lông nheo giả cho khách để lấy tiền, là chị phục cưng sát đất!

                     ­ Bà chị! Thì bỏ xuống nước phải lội chớ! Bây giờ ở vùng

em, phong trào gắn lông nheo giả đang thịnh nên làm ăn thỉnh thoảng

được khách hỏi, không làm cũng uổng… em ráng thử sức vậy mà! Có

điều mấy cô trẻ trung tỏ mắt, gắn lông nheo giả cho khách ở được cả

tháng. Em gắn, chỉ ở vài tuần là nhiều nên em nói thật và khách nào chịu,

em mới thoải mái mà làm. Vì có những người khách chỉ cần đeo lông

nheo giả trong lúc đi dự buổi tiệc, hoặc đi chơi cuối tuần, hay đi chụp

            Và chị đổi giọng nghiêm trang hỏi tôi:

                 ­Cưng nghĩ làm sao về câu chuyện chị sẽ tâm sự mà cưng sẵn

sàng giúp chị và sốt sắng gọi cho chị vậy?

            Tôi giải lòng mình với chị:

                 ­ Thì như chị nói nó là câu chuyện có ý nghĩa lắm! Vì ý nghĩa

lắm, chị mới chiến đấu  “tả xung hữu đột” nên phải cần “dưỡng quân”…

thì em có bổn phận ủng hộ tinh thần cho chị chớ! Chị muốn được đăng

trong báo Mẹ số tháng Tư kỷ niệm Chúa Giêsu Phục Sinh nên đây là thời

gian em phải lo viết bài kẻo trễ. Đề tài chị ôm ấp là “Tình Yêu Không

mỏi” khiến em vững tin rằng chị hẵn phải có yêu theo gương của Chúa

Giêsu yêu. Vì chỉ có yêu như Ngài mới là yêu không mỏi! Yêu đến bỏ

ngai trên trời để xuống gian trần sống kiếp phàm nhân, bỏ cả ý riêng, bỏ

luôn mạng sống và khi trở về quê trời thì lại tiếp tục náu thân trong hình

bánh rượu để được ở mãi với  nhân loại Ngài yêu mà làm lương thực

dưỡng nuôi cho ! Bởi đấy là tình yêu tự hiến để đem ơn cứu độ, đem

hạnh phúc vĩnh cửu cho phần rỗi đời đời của nhận loại thế trần mà Ngài

là Đấng Tạo Dựng. Do đó việc chị đã cao tuổi còn bước thêm bước nữa,

lại mạnh dạn muốn em giúp chị thỏ thẻ trên báo Mẹ: thì nhất định câu

chuyện tình yêu của chị phải có cái chi đáng được soi cùng…

              Nghe tôi giải lòng thế, chị thốt lời cảm động:

                  ­Được cưng có cái suy nghĩ hiểu biết như vậy, an ủi chị vô

cùng! Chớ thật ra đến con cháu trong nhà và các người thân quen của chị

hầu như đều chê trách chị nào già còn dại, nào già mà ham… và nói

chung là nào đủ thứ nào!

  ­ Mà gặp em thì em thì cũng “ nào” nữa đây ạ! Đó là em

muốn đề nghị: nào bây giờ chị hãy bắt đầu cho em viết đi nhá! Vì kể từ

lúc nầy em chỉ có muốn được làm cây bút trong tay của chị thôi!

                    ­ Khoan! Chị phải xưng hô thế nào đây chớ?!  Xưng chị hay

xưng tôi?  Chắc là xưng chị tiện hơn, vì coi như chị kể để em ghi và chị

sẽ cố gắng kể cho có thứ tự lớp lang với nếu được gọn gàng càng tốt...

                    ­ Vâng, chị đã định thế thì cứ thế nhé!

             Và đây: câu chuyện “Tình Yêu Không Mỏi” của tác giả “bà già

               ... Gia đình chị đạo Công Giáo suốt bao đời nên muốn con

cháu phải lấy người cùng đạo. Chị có hai anh em và thương nhau lắm!

Thời còn đi học, ông anh của chị hay đưa về nhà một anh bạn thân ngoài

đạo nên đã tạo điều kiện cho chị với anh ấy quen nhau, mến nhau rồi tha

thiết yêu nhau. Đạo của gia đình anh là đạo thờ cúng ông bà chớ không

phải đạo Phật đã có quy y đâu đó, nên sự việc thấy như suông sẻ: vì anh

bảo sẵn sàng theo đạo và ba má chị cũng chấp nhận. Ngặt một nỗi ba má

anh lại cho rằng đi đạo Công Giáo thì không được thờ cúng ông bà tổ

tiên, mà anh lại là con trai duy nhất trong gia đình nên cưới chị thì cho

cưới, chớ cho anh theo đạo của chị là không bao giờ! Chuyện hôn nhân

anh chị do đó cứ treo lơ lửng chẳng thành! Đùng một cái: má anh lâm

trọng bệnh và muốn anh phải lập gia đình với người con gái má chấm

cho anh để má được an lòng nhắm mắt! Anh phải đành chiều theo ý má

anh! Nhưng, đêm trước ngày đám cưới  anh tìm đến xin lỗi chị, thú thật

đời anh không thể sống mà thiếu chị, nên rủ chị cùng trốn và anh hứa sẽ

rửa tội theo đạo để hai đứa lấy nhau. Chị cũng hiểu đời mình thiếu anh

là mất hết ý nghĩa để sống nên muốn trốn theo anh lắm, vì ba má chị đã

có chấm cho chị một anh và đang chuẩn bị cho làm lễ hỏi! Nhưng, chị lo

chị trốn đi, ba má chị sẽ buồn đau xấu hổ chết được... nên không dám!

Với cũng lo má anh đang đau yếu thập tử nhất sinh... khiến chị lại càng

không dám! Chớ thú thật đức tin của chị hồi đó đâu đã vững mà đòi

buộc việc anh phải theo đạo của mình...         

               Thế rồi chuyện nợ duyên của anh, của chị đều được yên bề. Mà

tận đáy lòng của anh của chị thì “Lấy nhau chẳng đặng thương hoài

ngàn năm” dù cho mỗi người mỗi ngã! Và sau nầy còn thêm biển trời

cách biệt nữa, vì chị cùng chồng con qua sống ở Mỹ, anh với vợ con hãy

                Ông xã chị bị ung thư đường ruột và được Chúa gọi về đã  hai

mươi mốt năm hơn! Chị ở vậy lo làm ăn nuôi hai con và tìm quên trong

các việc nhà thờ nhà thánh mỗi cuối tuần! Bên quê nhà vợ anh phải hôm

ngồi xe đò lên thành phố bị tông, nên lìa đời đã tám năm hơn! Anh để

tang vợ đúng ba năm thì ngỏ lời cầu hôn với chị và chị đã đáp lời...

               Chị đáp lời anh vì chị vẫn còn yêu anh. Lại trong cảnh cả hai

đều gần đất xa trời nên chị có nỗi ước ao: rồi đây nếu linh hồn  chị được

Chúa cho hưởng phúc Thiên Đàng thì chị cũng muốn linh hồn anh sẽ

được. Nhất là chị cứ hay nhớ lời Chúa thân thương nói với các môn đệ

sau lúc Chúa được phục sinh cùng sống với các ông và trước lúc về lại

quê trời, Chúa có nói rằng: “ Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ

ở...Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ

cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở

đâu thì các con cũng ở đó” (Ga 14: 2­3) để  chị càng thêm vững vàng

tin tưởng cho nỗi ước ao đó của mình! Và để thực hiện cho nỗi ước ao

đó, chị hay suy ngẫm luôn về dụ ngôn con chiên lạc Chúa dạy, để thấy

anh cũng chính là con chiên lạc và Chúa đang lo cho phần rỗi đời đời của

anh lắm! Cho nên cứ theo như lời Chúa gợi sau đây mà chị suy nghĩ:

“Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con,

thì người đó không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con

chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, Thầy bảo thật các con, người

đó sẽ vui mừng vì con chiên đó hơn chín mươi chín con chiên không

thất lạc. Cũng vậy, Cha các con trên trời không muốn để một trong

những kẻ bé mọn nầy phải hư mất” ( Mt 18: 12­14)  thì chị hiểu: để

mua  được phần rỗi cho anh, là chị phải tự nguyện tự giác từ bỏ và từ bỏ

nhiều thứ lắm! Mà từ bỏ vì yêu thì chị thấy dễ làm thôi! Bởi chị vốn yêu

anh tha thiết và trải ngần ấy năm “Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng” ….

Do đó chấp nhận lời cầu hôn của anh thì trước mắt là chị phải từ bỏ danh

dự cùng sĩ diện bởi già rồi mà còn bước thêm bước nữa dễ bị chê trách

lắm! Chị cũng phải từ bỏ lối sống đã đi vào nề nếp suốt mấy thập niên

trên đất Mỹ nầy vốn vừa cho chị sự nhàn thân với vừa được con cháu

cùng bao người thân quen thương yêu kính nể….

      Bù lại thì trước mắt chị được gì? Được anh sốt sắng chiều ý chị, đáp

ứng đủ các việc như rửa tội theo đạo, học giáo hôn nhân và một đám

cưới đơn sơ nhưng theo phép đạo vì lúc nầy đức tin chị đã vững rồi.

Năm đầu tiên anh chị hạnh phúc lắm và có thể nói anh chị sáng đi Lễ

sáng, chiều đi Lễ chiều. Sang giữa năm thứ hai anh bị nhồi máu cơ tim

làm cho bán thân bất toại! Chúa ơi con đâu có tính đến cái việc nầy sao

Chúa lại để nó xảy ra?! Thêm cạnh việc anh đổ bệnh, cậu con út của anh

lén lấy sổ đỏ ngôi nhà từ đường anh chị đang ở, đem đi cầm cố để lấy

tiền làm ăn. Chuyện làm ăn không thành mà lãi mẹ lãi con sinh sôi nảy

nở, lúc hay được thì suýt mất ngôi nhà! Không đành lòng thấy anh đau

khổ quá sức, chị bán ngôi nhà của chị ở bên Mỹ lấy tiền về trang trải để

giữ được ngôi từ đường cho dòng họ anh! Và em ơi đời làm vợ của chị kể

từ đấy cứ ngày ngày nào lo chăm sóc anh đau yếu khó tánh khó nết, với

nào phải lo cái ăn cho con cháu anh vì nhiều đứa quá nghèo… nên có

thể nói chị đã trắng tay với bao vốn liếng mình dành dụm và hiện chỉ còn

mỗi lương hưu hằng tháng thôi! Mà khi đã trắng tay thì mừng một điều là

em gái anh với cô con gái đầu lòng và thêm cậu con út “ phá gia chi tử”

đó của anh, do mến thương cảm phục chị nên đã xin được rửa tội để theo

đạo. Với chị, đây là phần thưởng vô giá Chúa ân ban, vì chị đâu dám

ngờ mình có thể đem được Tình Yêu Chúa đến với ai đâu, mà chỉ có

nhắm tới mỗi mình anh đang gần đất xa trời thôi! Và trong viêc chị được

thành công nầy, chị ham một nỗi ham không bao giờ mỏi là đem Tình

Yêu Chúa đến với bao nhiêu người nữa trong họ nhà chồng với luôn cả bà

con lối xóm: bằng lối sống sẻ chia, thương giúp, tận tụy hy sinh như chị

đã và đang làm. Vì khi Chúa được Phục Sinh là Chúa truyền dạy: “ Các

con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng cho tất cả loài thụ tạo”

          Tuy nhiên, do chị “ một cảnh hai quê”, bởi còn con cháu  bên Mỹ

nữa, mà chị thì việc nọ kéo việc kia cứ phải bù đắp cho con cháu của anh.

Đồng ý con cháu chị dư ăn thừa mặc nhưng tận đáy lòng chị có biết bao

trăn trở, giằng xé nát tan vì mình coi như ít nhiều cũng có “ ruột bỏ ra da

đem vào”! Đây là lần đầu chị tạm xa anh vài tháng để một mình về lại Mỹ

với ước ao trong thinh lặng chỉ mình với Chúa, chị sẽ được Chúa bồi

dưỡng thêm cho nghị lực, niềm vui mà cất xa nhưng trở trăn, giằng xé

phải chiến đấu khổ lòng …

                                          California 3/3/2011.

   

Trang 1 trong tổng số 327 trang.

Số Người Truy Cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay122
mod_vvisit_counterHôm qua2303
mod_vvisit_counterTuần này14505
mod_vvisit_counterTuần trước15835
mod_vvisit_counterTháng này40152
mod_vvisit_counterTháng trước59925
mod_vvisit_counterTất cả1530840

Online (20 minutes ago): 32
Your IP: 54.243.13.30
,
Now is: 2014-04-19 01:06

Ai đang online

Hiện có 240 khách Trực tuyến

Tìm Kiếm