Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 21


Hôm nayHôm nay : 4786

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 82544

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 14670731

Trang nhất » Tin Tức » ĐỌC VÀ SUY NGẪM » Bài viết chia sẻ

Không Phải Chết MÀ chỉ Là Đổi Cảnh Giới

Thứ tư - 17/10/2018 05:07
Không Phải Chết MÀ chỉ Là Đổi Cảnh Giới

Không Phải Chết MÀ chỉ Là Đổi Cảnh Giới

Các Nhà Ngôn Ngữ Học trên thế giới nên đề nghị với các Hàn Lâm Viện không nên dùng chữ CHẾT nữa, mà nên dùng từ ngữ nhẹ nhàng nhưng rất chính xác: ĐỔI CẢNH GIỚI, cho bớt sợ...
Tài Liệu Do Người Chết Hồi Sinh Kể Lại
 
Hiện nay, Luân Hồi Tái Sinh là một đề tài nóng bỏng ở xã hội phương Tây nói chung và Mỹ nói riêng. Chương trình " 60 minutes " ngày 30.10 cách đây vài năm có đề cập đến vấn đề Luân Hồi Tái Sinh và báo cáo hiện có đến 78% người Mỹ ( vào khoảng 195.000.000 ) tin có Kiếp Trước Kiếp Sau. 

Raymond Moody, giáo sư Triết Học, bác sĩ Y Khoa, là một nhà nghiên cứu người Mỹ tiền phong về vấn đề Luân Hồi Tái Sinh, nói rằng, sự hiểu biết về hiện tượng có đời sống khác sau đời sống này  ( Life After Life ) đã được giấu nhẹm rất kỹ cho đến bây giờ. 

Nếu ai muốn tìm hiểu xem người Mỹ nghĩ thế nào về Luân Hồi chỉ việc vào thăm Google, gõ chữ " Book on Reincarnation " thì sẽ thấy một con số khổng lồ, hơn 2.000.000 tài liệu gồm sách và các bài luận giải về Nhân Quả và Luân Hồi ...

Cách đây 31 năm, khi cho in cuốn sách đầu tiên " Life After Life " sau nhiều năm tiếp xúc với những bệnh nhân chết đi sống lại, bác sĩ Moody nói, Ông chỉ ghi lại trung thực những câu chuyện này mà không cố ý chứng minh là có một đời sống khác sau khi chết. Ông cũng nói thêm rằng, hiện nay chưa có ai có thể đưa ra một bằng chứng cụ thể để chứng minh có 1 cảnh giới bên kia cửa tử, nhưng người ta cũng không thể phủ nhận kinh nghiệm của hơn 8 triệu người lớn ở Mỹ và mấy triệu trẻ con nữa, những người sống lại sau cái chết lâm sàng đã kể những gì họ thấy được sau khi rời khỏi xác thân vật lý. 

Bác sĩ Moody kể, lần đầu tiên Ông được nghe tả về cảnh giới bên kia cửa tử do người chết hồi dương kể lại ( kinh nghiệm cận tử ) là khi Ông còn là một sinh viên Y Khoa Triết Học ở Đại Học Virginia. Một giáo sư dạy môn tâm thần học kể lại cho sinh viên nghe chính Ông đã " chết " đi rồi sống lại 2 lần, cách nhau 10 phút. 

Ông kể lại những chuyện ly kỳ Ông được chứng kiến trong thời gian Ông " chết ". Thoạt nghe thì Anh sinh viên Moody cũng lấy làm lạ nhưng không có ý kiến gì. Anh chỉ giữ cái băng thu âm câu chuyện này để làm tài liệu thôi. Mấy năm sau, Ông Moody bây giờ là giáo sư triết ở 1 trường Đại Học ở Bắc Carolina. 

Trong 1 buổi giảng dạy về thuyết bất tử ( Phaedo ) của Plato, nhà hiền triết nổi tiếng của Hy Lạp thời cổ đại, một sinh viên xin gặp riêng để hỏi thêm về vấn đề sống chết, vì Bà của chàng ta đã " chết " trên bàn mổ, sau đó hồi sinh và kể những câu chuyện Bà đã chứng kiến rất hấp dẫn. Giáo sư Moody yêu cầu Anh sinh viên này kể lại từng chi tiết và Ông rất đỗi ngạc nhiên khi thấy những chuyện xảy ra cho Bà già này gần giống với những mẩu chuyện Ông được nghe từ thầy của Ông mấy năm về trước. 

Từ đó, Ông cố ý thu thập tài liệu về hiện tượng chết đi sống lại. Ông cũng đưa vấn đề này vào trong các bài giảng của Ông, nhưng không đề cập gì đến 2 trường hợp ông được nghe. Ông nghĩ rằng, nếu có nhiều người chết đi sống lại thì thế nào sinh viên cũng sẽ nói ra trong các giờ Triết. 

Quả vậy, trong mỗi một lớp học chừng 30 sinh viên, khi nào cũng có một Anh xin gặp riêng sau giờ học để kể cho Ông nghe một câu chuyện chết đi sống lại. Có điều lạ là, những mẩu chuyện này có nhiều tình tiết giống nhau, tuy người có kinh nghiệm chết đi sống lại gồm nhiều thành phần khác nhau, khác về tôn giáo, về học vấn, và địa vị xã hội. 

Khi Moody theo học y khoa năm 1972 thì Ông đã có một hồ sơ dày cộm về những trường hợp chết đi sống lại. Ông bắt đầu nói đến công cuộc nghiên cứu của Ông với những người Ông gặp ở trường Y. Sau đó, theo lời yêu cầu của một người bạn, Ông nhận lời thuyết trình về hiện tượng chết đi sống lại tại 1 Hiệp Hội Y Sĩ và nhiều hội đoàn khác. Và sau mỗi buổi thuyết trình, thế nào cũng có người đứng lên kể lại kinh nghiệm chết đi sống lại của chính mình.

Dần dà ai cũng biết tiếng Ông, nên nhiều bác sĩ đã giới thiệu những bệnh nhân họ cứu sống được mà có những kinh nghiệm lạ lùng trong thời gian họ " chết ". Sau khi vài tờ báo đăng tải tin tức về công cuộc nghiên cứu của Ông thì nhiều người tự động gửi những mẩu chuyện tương tự xảy ra với họ. 

Ông quyết định chỉ chú ý đến trường hợp những người do bác sĩ chứng thực là đã chết lâm sàng ( tim ngừng đập, thần kinh não ngưng hoạt động ) rồi được cứu sống lại, và trường hợp những người bị tai nạn, hồn lìa khỏi xác ngay nhưng sau đó lại hoàn hồn, đã kể những sự việc họ chứng kiến. 

Trong mấy trăm câu chuyện chết đi sống lại mà tác giả trực tiếp được nghe, Moody nhận thấy, tuy kinh nghiệm của mỗi người có điểm khác nhau nhưng tựu trung thì có thể nói có chừng 15 điểm mà ông thấy người ta hay nhắc nhở:

1. Ngôn ngữ bất đồng
 
Người nào cũng tỏ vẻ bực bội rằng, ngôn ngữ ở cõi trần không thể diễn tả đúng những sự việc xảy ra ở cõi giới bên kia. Một người trong số đó nói : " Tôi biết, thế giới mà tôi được thấy là một thế giới có hơn 3 chiều, nên không thể nào diễn tả được hết những điều tôi muốn nói với thứ ngôn ngữ 3 chiều của chúng ta ".

2. Nghe tin mình đã chết
 
Nhiều người kể rằng, họ được nghe chính bác sĩ hay những người ở bên cạnh nói rằng họ đã chết. Bà Martin kể : " Tôi vào bệnh viện nhưng họ không tìm ra bệnh. Bác sĩ James đưa tôi sang phòng X quang để chụp ảnh gan tìm bệnh. Vì tôi bị dị ứng với nhiều thứ thuốc nên họ thử trên cánh tay tôi trước. Thấy tôi không có phản ứng gì, họ liền tiêm cho tôi thứ thuốc ấy. Nhưng lần này tôi bị phát dị ứng liền và chết ngay sau đó. 
          Tôi thấy bác sĩ ở phòng X quang vừa chích thuốc cho tôi, bước đến nhấc máy điện thoại. Tôi nghe rõ Ông quay từng con số và giọng nói của ông : " Thưa bác sĩ James, tôi đã giết bệnh nhân của Ông. Bà Martin chết rồi ". Nhưng tôi biết tôi không chết. Tôi cố cử động, cố tìm cách nói cho họ biết là tôi chưa chết nhưng tôi không thể làm gì được. Rồi thấy họ làm thủ tục cấp cứu. Tôi nghe họ nói cần bao nhiêu " cc " thuốc chích cho tôi, nhưng tôi không có cảm giác gì khi mũi kim chích vào da. Tôi cũng không có cảm giác gì khi họ chạm vào người ".

3. Tâm an bình và tịch tịnh
        
  Số đông kể rằng, họ tận hưởng được một cảm giác rất an lạc, thật khoan khoái khi mới thoát ra khỏi cái xác của mình. Một người bị bất tỉnh ngay sau khi bị thương nặng ở đầu kể rằng, khi mới bị chấn thương thì Anh cảm thấy đau nhói, nhưng chỉ một thoáng thôi, rồi sau đó Anh có cảm tưởng như mình đang bềnh bồng trôi trong 1 phòng tối. Mặc dù hôm ấy trời lạnh lắm mà Anh cảm thấy rất ấm áp trong khoảng không gian âm u này. Anh thấy tâm thần mình bình an thoải mái lạ lùng và Anh chợt nghĩ " chắc là mình đã chết rồi ". 
          Một Bà vật vã, đau đớn và ngất đi sau một cơn đau tim. Khi được cứu tỉnh Bà kể : " Tôi bắt đầu thấy sung sướng lạ, mọi lo âu buồn phiền biến mất, chỉ còn lại một cảm giác bình an, thoải mái, thanh tịnh. Tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa ".

4. Âm thanh
        
  Nhiều âm thanh lạ được tả lại, hoặc khi sắp chết hoặc khi vừa tắt thở. Một người đàn Ông " chết " trong vòng 20 phút trên bàn mổ kể lại, rằng Ông đã nghe một tiếng kêu ù ù rất khó chịu. Tiếng kêu như phát ra từ trong đầu mình chứ không phải từ bên ngoài. Một người đàn bà kể, khi vừa ngất đi thì Bà nghe một tiếng rì rì lớn và Bà cảm thấy đang chơi vơi bay lộn lòng vòng trong không gian. Bà còn nghe một thứ tiếng khác cũng khó chịu lắm, như tiếng động lạch cạch, tiếng va chạm hay tiếng rống mà cũng như tiếng gió hú. 
          Những người khác thì nghe một âm thanh dễ chịu như âm nhạc, như trường hợp một bệnh nhân " chết " trên đường đi đến bệnh viện, khi được cứu tỉnh lại Ông kể : Ông đã nghe 1 âm thanh như âm ba của nhiều cái chuông nhỏ từ đằng xa theo gió vọng lại, làm Ông nghĩ đến mấy cái chuông gió của Nhật, và Ông chỉ nghe 1 âm thanh này thôi.

5. Đường hầm tối
        
  Ngay vừa khi nghe tiếng động thì người ta cảm thấy như bị hút mạnh vào một khoảng không gian tối. Người thì nói giống như một hang động; người thì bảo sâu hút như một cái giếng; người khác thì mô tả như một khoảng không, một đường hầm, một ống xoắn, một cái chuồng, thung lũng, ống cống, hoặc khoảng không của một hình vật thể hình trụ. Tuy được diễn tả khác nhau nhưng điều này cho thấy, người nào cũng trải qua kinh nghiệm này. 
          Một bệnh nhân kể : Khi tim Anh ngừng đập vì bị dị ứng với thuốc mê thì Anh thấy mình như bay qua một khoảng không tối tăm như một đường hầm, với tốc độ cực nhanh như một con tàu đang lao đầu bay xuống ở 1 công trường giải trí.

6. Giây phút bước ra khỏi xác
          
Tuy ai cũng biết rằng, cái " Ta " gồm 2 phần : thân và thức, nhưng ít ai hiểu biết được phần Thức vì cho rằng, có thân xác vật lý thì trí óc mới hoạt động được, không thể nào có 1 đời sống nào khác ngoài đời sống với tấm thân vật lý này. Cho nên, trong quá trình chết đi sống lại, ai cũng bị ngạc nhiên quá mức khi họ được ngắm nghía thân xác bất động của họ. 
          Thực khó tưởng tượng được tâm trạng của những người này, khi họ thấy mình đứng đây mà sao lại còn có thân hình mình nằm bất động ở đằng kia ! Khi hồn vừa lìa khỏi xác, họ chưa ý thức được mình đã chết nên ngẩn ngơ không hiểu được hiện tượng này. Nhiều người muốn nhập vào xác mình lại nhưng không biết làm sao. Có người rất hoảng sợ nhưng cũng có người không sợ hãi. 

          Một bệnh nhân nói : " Bệnh tôi trở nặng, bác sĩ buộc phải vào nhà thương. Sáng hôm
ấy tôi thấy một lớp như sương mù bao phủ quanh tôi và cùng lúc ấy tôi thấy mình bước ra khỏi xác. Tôi thấy mình bềnh bồng bay lên phía trên và nhìn xuống cái xác mình nằm ở giường. Tôi không thấy sợ hãi chút nào, chỉ thấy một cảm giác bình yên trong một khung cảnh êm ả thanh bình. Và tôi nghĩ, có lẽ tôi đang đi về cõi chết. Tôi tự nhủ, rằng nếu tôi không nhập trở lại được vào cái xác kia thì tôi chết thật rồi, và như vậy cũng không sao ". 

          Nhiều người nói rằng sau giây phút hoang mang lúc đầu, dần dà họ thấy giác quan mới của thể hồn bén nhạy hơn. Họ có thể nhìn thật xa, nghe thật rõ, đọc được ý nghĩ của người khác, và chỉ cần nghĩ đến chỗ nào họ muốn đi thì đã thấy mình ở đó rồi. Nhưng vì họ không trao đổi gì được với những người xung quanh nên họ thấy cô đơn buồn tủi.

7. Gặp những thể hồn khác
        
  Nhiều người kể lại, họ chỉ cảm thấy cô đơn trong chốc lát thôi, sau đó họ được gặp gỡ và chuyện trò với những người thân, bạn bè quá cố.
Một người phụ nữ kể lại cuộc vượt cạn khó khăn, Bà bị mất máu rất nhiều trong khi sinh. Lúc đó Bà nghe bác sĩ nói là Bà không sống được nhưng Bà thấy mình vẫn tỉnh táo và ngay khi ấy Bà thấy nhiều người vây quanh Bà nhưng chỉ thấy mặt thôi. Họ đông người lắm, lơ lửng ở trên trần nhà. Bà nhận ra đó là những người thân và quen đã qua đời, Bà thấy Bà Ngoại của mình và một cô bé bạn học hồi nhỏ cùng nhiều người bà con quen biết khác. Ai cũng có vẻ tươi cười như chào đón Bà ở xa về.. 
          Một người khác kể rằng sau khi người bạn thân tên Bob chết vài tuần thì Ông cũng suýt chết. Ông thấy mình bước ra khỏi thể xác vật chất và có cảm tưởng như Bob đang đứng cạnh mình. Ông biết đó là Bob nhưng lại trông không giống như hồi còn sống. Tuy nhìn thấy Bob, nhưng không phải nhìn bằng mắt vì chính Ông cũng không có mắt ! Nhưng lúc ấy Ông không nghĩ đến điều này là lạ vì Ông không cần có mắt mà vẫn thấy. Ông hỏi Bob : " Bây giờ tôi phải đi đâu, chuyện gì đang xảy ra ? Có phải tôi chết rồi không ? Nhưng Bob không nói gì cả. Suốt mấy ngày tôi ở bệnh viện, Bob luôn ở bên cạnh tôi nhưng vẫn không trả lời những câu hỏi của tôi cho đến ngày bác sĩ tuyên bố là tôi đã thoát chết thì Bob bỏ đi ".

8. Đối diện với người ánh sáng
        
  Tuy tình tiết về kinh nghiệm " chết " của mọi người khác nhau nhưng ai cũng nói đến cuộc gặp gỡ một vị thân toàn ánh sáng. Đây có lẽ một chi tiết lạ lùng nhất đã làm thay đổi cuộc đời của những người chết đi sống lại. Lúc đầu, vị này hiện ra trong thứ ánh sáng lờ mờ, rồi ánh sáng trở nên rõ dần và sau cùng thì hiện toàn thân trong một thứ ánh sáng rực rỡ. 
          Có điều lạ là, tuy rực rỡ nhưng không làm chói mắt. Tuy vị này hiện ra như một tòa
ánh sáng mà ai cũng hiểu đây là một người với đầy đủ cá tính nhân phẩm của một cá nhân. Vị này đã ban phát cho họ một tình thương yêu không thể dùng lời nói mà diễn tả được và ai cũng quyến luyến muốn kề cận vị này. Có một điều lý thú là hầu hết mọi người đều tả dung mạo, phong cách của người ánh sáng này giống nhau nhưng khi được hỏi người ấy là ai thì mỗi người nói một cách khác, tùy theo niềm tin tôn giáo của họ.

9. Nhìn lui quãng đời mình
         
 " Người ánh sáng " nhắc nhở người chết tự kiểm thảo đời mình, và cho người chết xem lại quãng đời của mình rõ ràng như được chiếu trên màn ảnh lớn, từ lúc còn nhỏ ở với cha mẹ, lớn lên đi học, đỗ đạt, công danh sự nghiệp ...đều hiện lên rất rõ. " Người ánh sáng " nhắc nhở rằng, ở trên đời không có gì quan trọng ngoài tình thương. 
          Một người kể rằng, khi Ông được xem quãng đời niên thiếu của Ông với cô em gái, người mà Ông rất thương yêu; " người ánh sáng " cho Ông xem những lúc Ông hành động một cách ích kỷ hay tỏ lòng trìu mến săn sóc em mình. " Người ánh sáng " nhấn mạnh đến việc nên giúp đỡ người khác. Dường như vị này rất chú tâm đến sự học hỏi, cứ nhắc nhở Ông phải lo trau dồi sự hiểu biết của mình và nói rằng, sau khi thật sự giả từ thế gian để sang cõi này Ông cũng vẫn phải tiếp tục học hỏi, vì đó là một quy trình không gián đoạn.

10. Ranh giới giữa hai cõi
         
 Nhiều người nhớ rằng, họ đi dần đến một chỗ giống như một bờ ranh, một bờ sông, một cánh cửa, một vùng sương mù màu xám, một hàng rào, hay chỉ như một đường vẽ dưới đất. Một người bệnh tim kể : " Sau khi lìa khỏi xác, tôi thấy mình đang đi trên một cánh đồng thật đẹp, toàn một màu lục, nhưng khác hẳn màu lục của thế gian và chung quanh tôi tràn ngập một thứ ánh sáng kỳ diệu.
          Xa xa đằng trước là một cái hàng rào, tôi vội rảo bước sang về phía đó thì thấy một người phía bên kia đang tiến về hàng rào như để gặp tôi, nhưng bỗng nhiên tôi có cảm tưởng bị kéo thụt lùi, và người phía bên kia thì ngoảnh lưng lại đi về hướng xa hàng rào ".

11. Trở lại cõi trần
       
   Dĩ nhiên, tất cả những người có kinh nghiệm chết này đều sống lại. Và điều đáng nói là tất cả đều đổi khác sau khi nhìn thấy thế giới bên kia. Phần đông nói rằng, khi vừa tắt thở, họ tiếc nuối thân vật lý lắm, và cố tìm cách trở lại. Nhưng dần dà khi thấy nhiều điều mới lạ ở cảnh giới bên kia thì họ không muốn trở về nữa, nhất là những người đã được gặp gỡ " người ánh sáng " và được vị này ban cho một thứ tình thương bao la vô điều kiện. 
          Nhưng có người thì muốn trở về để tiếp nối một công việc đang dở dang, hay vì các con đang còn nhỏ. Có người nghĩ rằng vì người thân của họ níu kéo, cầu nguyện nên họ không " đi " được như câu chuyện sau đây :
          " Tôi săn sóc một người Cô già. Cô bệnh lần này khá lâu. Đã mấy lần Cô tắt thở, nhưng lại được cứu sống, có lẽ vì mọi người trong gia đình ai cũng thương Cô và cầu nguyện cho Cô bình an.
 <span id="ydpfe293d00yiv9799848197ydp1301ebfcyiv8981417303ydp290dbf15yiv4557711351ydpff0895e6yiv3937252881ydp91001271yiv7616298630ydpaf08d234yiv1909912572ydp3a196e2fyiv7732918185m_-1186127189511229145m_-5206705892748619226ydpc2471f7dyiv3022574069m_-7771100361266626207m_-7337174904206560414gmail-m_-80846910473302120ydp8b182b0fyiv7393486742m_

Tác giả bài viết: Tru Vũ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn