Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 22

Thành viên online : 1

Khách viếng thăm : 21


Hôm nayHôm nay : 3673

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 212052

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 17950214

Trang nhất » Tin Tức » ĐỌC VÀ SUY NGẪM » Bài viết chia sẻ

PHÚC LÀNH THƯƠNG XÓT

Thứ bảy - 11/05/2019 10:39
PHÚC LÀNH THƯƠNG XÓT

PHÚC LÀNH THƯƠNG XÓT

Trong lần thị kiến ngày 20-4-1968 tại Milan (Ý), Mẹ Carmel hỏi: “Lạy Chúa Giêsu, Chúa muốn con làm gì?”. Chúa Giêsu nói: “Hỡi con gái của Ta, con hãy viết. Con sẽ làm Tông đồ Tình Yêu Đầy Thương Xót của Ta. Ta sẽ chúc lành cho con. Và Cha sẽ đổ xuống trên con muôn vàn ơn Thánh, và những ân thưởng lớn lao. Ta cảm ơn con đã phổ biến Thánh Nhan của Ta. Ta sẽ chúc lành cho các gia đình trưng bày hình ảnh của Ta, và Ta sẽ cải hoán những kẻ tội lỗi sống trong các gia đình đó. Ta sẽ giúp kẻ lành tự cải tiến thêm, và những kẻ nguội lạnh trở nên sốt sắng hơn. Ta sẽ để mắt đến các nhu cầu của họ, và sẽ giúp họ trong mọi sự cần thiết, vật chất cũng như siêu nhiên”. Chúa Giêsu đã xác nhận: “TA LÀ GIÊSU ĐẦY LÒNG THƯƠNG XÓT”.

Qua Thánh Faustina, Chúa Giêsu đã hứa: “Linh hồn nào truyền bá Lòng Thương Xót của Ta sẽ được Ta bảo bọc suốt đời” (Nhật Ký, 1075). Đồng thời Chúa Giêsu cũng khuyến cáo: “Nhân loại sẽ không có hòa bình nếu không tín thác vào Lòng Chúa Thương Xót” (Nhật Ký Thánh Faustina, số 300).

Như chúng ta đã biết, ngày 30-4-2000 là ngày Giáo Hội tuyên thánh cho Nữ tu Maria Faustina Kowalska (OLM, 1905-1938), và cũng là ngày Thánh GH Gioan Phaolô II chính thức ấn định Chúa Nhật II Phục Sinh là lễ kính Lòng Chúa Thương Xót (LCTX). Chúa Giêsu là Đấng giàu lòng thương xót và cũng chính là Chúa Chiên Lành, hai cách gọi nhưng vẫn mang một ý nghĩa. Vả lại, đó cũng chính là ước muốn của Chúa Giêsu đã mặc khải cho Thánh nữ Faustina, vị Tông Đồ tiên khởi của LCTX.

Một điều hợp lý kỳ diệu, bởi vì chính Chúa Giêsu đã bày tỏ với Thánh Faustina: “Ta muốn một tấm hình được làm phép trọng thể vào Chúa Nhật sau Đại lễ Phục Sinh, và Ta muốn tấm hình đó được tôn kính công khai để mỗi linh hồn đều biết đến tấm hình đó” (Nhật Ký, số 341). Tất cả mọi thứ, dù chỉ là một sợi tóc mỏng manh còn trên đầu hay rụng xuống, cũng không ngoài Thánh Ý Chúa.

Chúa Nhật II PS thật đặc biệt vì trong ngày này, “linh hồn nào xưng tội và rước lễ sẽ được ân xá cả tội lỗi và hình phạt” (Nhật Ký, số 699). Đó là lời hứa chắc chắn mà Chúa Giêsu đã xác định: “Ta muốn ban ơn tha thứ hoàn toàn cho các linh hồn nào xưng tội và rước lễ trong ngày lễ kính Lòng Thương Xót của Ta” (Nhật Ký, số 1109). Ai có niềm tin chân chính thì thành tâm thi hành điều mà Thầy Chí Thánh Giêsu mong muốn, làm như vậy với lòng tín thác chứ không phải là nhắm vào lợi ích riêng, bởi vì không khéo lại trở thành lạm dụng hoặc lợi dụng LCTX.

Niềm tin không cầu kỳ, phức tạp, chỉ đơn giản là CHẤP NHẬN hay TỪ CHỐI. Thế thôi, có vẻ rất đơn giản mà lại phức tạp, vì khoảng cách chỉ là một làn ranh mong manh. Vấn đề quan yếu là tin ai, tin cái gì, và tin như thế nào? Động từ TIN có vẻ đơn giản, nhưng vấn đề TIN lại không hề đơn giản. Cái khoảng “giằng co” đó cần phải thực sự can đảm thì mới có thể dứt khoát, sâu sắc, đúng kiểu tin mà Chúa Giêsu vẫn đề cập mỗi khi Ngài chữa lành: “Niềm tin của bạn đã cứu bạn”.

Bằng cảm nghiệm sâu xa, Thánh nữ Faustina đã tâm sự: “Lạy Chúa Giêsu, khi con được đắm chìm vào Ngài, nếu so sánh với Ngài, mọi sự chỉ là không. Đau khổ, chống đối, nhục nhã, thất bại, và hoài nghi trên đường con đi, tất cả chỉ như viên đá lửa làm làm bùng lên ngọn lửa tình yêu con dành cho Ngài mà thôi” (Nhật Ký, số 57). Cảm nghiệm đau khổ là cảm nghiệm sự thật phũ phàng mà Chúa Giêsu đã phải chịu khi những người thân nhất lại nỡ lòng phản bội, và bị người ta vu oan giáng họa.

Là người Công giáo, hằng ngày chúng ta tuyên tín qua kinh Tin (Lạy Chúa, con tin thật có một Đức Chúa Trời là Đấng thưởng phạt vô cùng…), và mỗi Chúa Nhật cùng nhau tái tuyên xưng: “Tôi tin kính một Thiên Chúa là Cha toàn năng, Đấng tạo thành trời đất, muôn vật hữu hình và vô hình…”, rồi lại tuyên xưng sau truyền phép (Lạy Chúa, chúng con loan truyền…; Lạy Chúa, mỗi lần ăn bánh…; Lạy Chúa cứu thế, Chúa đã dùng Thánh Giá…). Các động thái tin được lặp lại nhiều lần trong ngày, đơn giản nhất là khi chúng ta làm Dấu Thánh Giá, nhưng rất quan trọng khi chúng ta thể hiện lúc ăn uống ở tiệm. Thật buồn khi thấy có những người không dám Làm Dấu, có những người Làm Dấu mà chỉ là Làm Giấu hoặc làm chiếu lệ.

Xuyên suốt Kinh Thánh, LCTX luôn được đề cập bằng nhiều cách, đặc biệt trong Phúc Âm có một số dụ ngôn “điển hình” về LCTX: Người Samari Tốt Lành (Lc 10:30-37), Con Chiên Bị Mất (Lc 15:4-7), Đồng Bạc Bị Mất (Lc 15:8-10), và Người Cha Nhân Hậu (Lc 15:11-32).

Tuy nhiên, có điều quan trọng cần lưu ý: Đừng đến với LCTX với sự tò mò, chỉ tìm kiếm những “sự lạ”. Đôi khi chỉ vì “hiện tượng lạ” nào đó chứ không vì “phép lạ của lòng tin”. Phép lạ thực sự hằng ngày là Bí tích Thánh Thể nhưng người ta lại không quan tâm. Kể cũng “lạ” thật!

Thánh Luca cho biết trong sách Công Vụ: “Nhiều dấu lạ điềm thiêng được thực hiện trong dân, nhờ bàn tay các Tông Đồ. Không một ai khác dám nhập đoàn với họ. Nhưng dân thì lại ca tụng họ. Càng ngày càng có thêm nhiều người tin theo Chúa: cả đàn ông, đàn bà rất đông” (Cv 5:12-14). Họ đã chấp nhận lời rao giảng của các Tông Đồ là thật nên họ mới TIN vào Đức Kitô là Thiên Chúa, và sẵn sàng tín thác vào LCTX. Vô tri bất mộ.

Không chỉ vậy, còn có điều đặc biệt hơn nữa: “Người ta còn khiêng cả những kẻ đau ốm ra tận đường phố đặt trên giường trên chõng, để khi ông Phêrô đi qua, ít ra cái bóng của ông cũng phủ lên được một bệnh nhân nào đó. Nhiều người từ các thành chung quanh Giêrusalem cũng lũ lượt kéo đến, đem theo những kẻ ốm đau cùng những người bị thần ô uế ám, và tất cả đều được chữa lành” (Cv 5:16). Quả thật là “sự lạ” hiển nhiên!

Ngày xưa, Thánh Vịnh gia đã lên tiếng tuyên xưng: “Ít-ra-en hãy nói lên rằng: muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. Nhà A-ha-ron hãy nói lên rằng: muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. Ai kính sợ Chúa hãy nói lên rằng: muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 118:2-4). Điệp khúc “muôn ngàn đời Chúa vẫn trọng tình thương” thật là tuyệt vời vô cùng!

Đôi khi cái cụ thể vẫn cần thiết. Tương tự, niềm tin phải được thể hiện ngay cả trong lúc gian truân, đó mới là đức tin chân thật: “Chúng xô đẩy tôi, xô cho ngã, nhưng Chúa đã phù trợ thân này. Chúa là sức mạnh tôi, là Đấng tôi ca ngợi, chính Người cứu độ tôi. Kìa nghe tiếng reo mừng chiến thắng trong doanh trại chính nhân: Tay hữu Chúa đã ra oai thần lực, tay hữu Chúa giơ cao, tay hữu Chúa đã ra oai thần lực” (Tv 118:13-15). LCTX có từ ngàn xưa chứ không phải theo phong trào. Thật vậy, Thiên Chúa vẫn thương xót mặc dù Cain đã phạm tội giết em mình, Cain lo sợ nhưng Ngài hứa: “Bất cứ ai giết Cain sẽ bị trả thù gấp bảy” (St 4:15).

Cuộc sống đời thường mà vẫn khác thường, các sự lạ không ngừng nối tiếp nhau: “Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta. Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ” (Tv 118:22-24). Nỗi vui mừng ấy thật rộn rã, tưng bừng hoan hỉ và không thể diễn tả đầy đủ bằng phàm ngôn!

Chân thành bộc bạch, Tông-đồ-trẻ-được-Chúa-yêu cho biết: “Tôi là Gioan, một người anh em của anh em, tôi cùng chia sẻ nỗi gian truân, cùng hưởng vương quốc và cùng kiên trì chịu đựng với anh em trong Đức Giêsu. Lúc ấy, tôi đang ở đảo gọi là Pát-mô, vì đã rao giảng Lời Thiên Chúa và lời chứng của Đức Giêsu. Tôi đã xuất thần vào ngày của Chúa và nghe đằng sau tôi có một tiếng lớn như thể tiếng kèn nói rằng: ‘Điều ngươi thấy, hãy ghi vào sách và gửi cho bảy Hội Thánh: Ê-phê-xô, Xi-miếc-na, Péc-ga-mô, Thy-a-ti-ra, Xác-đê, Phi-la-đen-phi-a và Lao-đi-ki-a’. Tôi quay lại để xem tiếng ai nói với tôi. Khi quay lại, tôi thấy bảy cây đèn vàng. Ở giữa các cây đèn, có ai giống như Con Người mình mặc áo chùng và ngang ngực có thắt đai bằng vàng” (Kh 1:9-13). Số 7 kỳ diệu – được coi là con số hoàn hảo về số lượng và về tâm linh.

Sau đó, Thánh Gioan còn cho biết thêm: “Lúc thấy Người, tôi ngã vật xuống dưới chân Người, như chết vậy. Người đặt tay hữu lên tôi và nói: Đừng sợ! Ta là Đầu và là Cuối. Ta là Đấng Hằng Sống, Ta đã chết, và nay Ta sống đến muôn thuở muôn đời; Ta giữ chìa khoá của Tử thần và Âm phủ. Vậy ngươi hãy viết những gì đã thấy, những gì đang diễn ra và những gì sẽ xảy ra sau này” (Kh 1:17-19). Đó là điều tiên tri, đã đúng, đang đúng và sẽ đúng đến từng chi tiết, dù một chấm một phẩy cũng không sai (x. Mt 5:18).

Một điều minh nhiên mà Giáo Hội đang hân hoan tin kính là Chúa Giêsu Phục Sinh. Là hậu sinh, chúng ta không được chứng kiến sự kiện trọng đại này, nhưng chúng ta vẫn TIN. Đó là sự may mắn mà chúng ta có được niềm hạnh phúc kỳ diệu như vậy. Và đó là phép lạ thực sự, bởi vì không thấy mà vẫn tin – đức tin có lý trí kiểm chứng chứ không nhẹ dạ cả tin hoặc mê tín dị đoan.

Theo lời chứng trong Kinh Thánh (Ga 20:19-31), vào chiều ngày ấy – ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở đều đóng kín các cửa, vì các ông sợ người Do Thái quấy rầy, kiếm chuyện. Bất ngờ Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!”. Cửa đóng, then cài, thế mà Chúa Giêsu vào một cách dễ dàng. Vẫn Con Người đó, nhưng hoàn toàn khác nhau giữa lúc còn là xác thể trần tục (cũ) và xác thể đã biến đổi (phục sinh, nên mới). Thân xác chúng ta mai mốt cũng được trở nên như vậy – sau khi chết và sống lại. Thế thì kỳ diệu quá, thật tuyệt vời biết bao!

Vừa chúc bình an xong, Ngài cho các ông xem tay và cạnh sườn để minh chứng là Ngài đã sống lại thật như Ngài đã nói trước. Các môn đệ vui mừng vì được gặp lại Thầy như vậy. Rồi Ngài lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy thì Thầy cũng sai anh em”. Hai lần Ngài chúc bình an, đồng thời Ngài cũng trao sứ vụ cho những người tin theo Ngài: Làm nhân chứng loan báo Tin Mừng và Lòng Thương Xót. Ngài còn trao quyền tha tội khi Ngài thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai thì người ấy bị cầm giữ”. Đó là Bí tích Hòa Giải, một bí tích liên quan Lòng Thương Xót. Thiên Chúa yêu thương nhân loại đến cùng nên Ngài tìm mọi cách để cứu độ chúng ta.

Hôm đó, khi Chúa Giêsu hiện ra với Nhóm Mười Hai (nay còn Mười Một), không hiểu vì lý do gì mà vắng mặt Tôma – cũng gọi là Điđymô. Sau đó, các môn đệ khác nói với ông rằng “đã được thấy Chúa”, nhưng Tôma thản nhiên nói: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”. Rồi tám ngày sau, các môn đệ Đức Giêsu lại có mặt trong nhà, lần này có cả ông Tôma. Các cửa cũng vẫn đóng kín. Đức Giêsu lại hiện đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em”. Rồi Ngài bảo ông Tôma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin”. Ông Tôma hết hồn hết vía bèn sụp lạy mà thưa: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”. Đức Giêsu bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”. Không thấy mà vẫn tin, vậy mới đáng nói. Chúa Giêsu xác định điều đó mới là diễm phúc. Đức tin quan trọng lắm, bởi vì người ta nên công chính cũng nhờ đức tin – cụ thể như Tổ Phụ Ápraham và Đức Dưỡng Phụ Giuse.

Ngoài ra, Thánh sử Gioan còn xác định: “Đức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em TIN rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô là Con Thiên Chúa, và để anh em TIN mà ĐƯỢC SỰ SỐNG nhờ danh Người”. Động từ TIN cứ được lặp đi lặp lại nhiều lần, điều này càng chứng minh rằng TIN là điều thực sự vô cùng quan trọng. Tin Chúa là tin vào tình yêu của Ngài, tin vào Ơn Cứu Độ của Đức Kitô, và tín thác vào Lòng Thương Xót vô biên của Thiên Chúa – Đấng Tam Vị Nhất Thể.

Tin tưởng và tín thác được cụ thể bằng việc cầu nguyện. Nhưng cầu nguyện như thế nào? Thánh Faustina cho biết cách cầu nguyện hiệu quả và đẹp lòng Thiên Chúa: “Khi cầu nguyện, chúng ta ĐỪNG NÀI ÉP CHÚA ban cho điều chúng ta muốn, mà chúng ta NÊN TUÂN PHỤC Thánh Ý Ngài” (Nhật Ký, số 1525). Vâng ý Cha chứ không phải theo ý riêng mình.

Niềm tin cũng cần được lưu ý, bởi vì Thánh Phaolô đã từng cảnh báo: “Lạ gì đâu! Vì chính satan cũng đội lốt thiên thần sáng láng! Vậy có gì là khác thường khi kẻ phục vụ nó đội lốt người phục vụ sự công chính. Chung cục, chúng sẽ lãnh nhận hậu quả công việc chúng đã làm” (2 Cr 11:14-15). Đừng lẫn lộn giữa phép lạ và sự lạ, vì có thể rất dễ lầm tưởng!

Lạy Thiên Chúa hằng hữu, xin cho chúng con được ngụp lặn trong Đại Dương Thương Xót của Ngài và được tắm gội trong Máu và Nước tuôn ra từ Thánh Tâm Chúa Giêsu. Vì cuộc khổ nạn đau thương của Đức Giêsu Kitô, xin thương xót dân Việt chúng con và toàn thế giới. Xin Thánh Faustina và Thánh Gioan Phaolô II cầu thay nguyện giúp cho chúng con, hôm nay và mãi mãi. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô Phục Sinh, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

 
 

Tác giả bài viết: TRẦM THIÊN THU

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn