Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 16

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 13


Hôm nayHôm nay : 4163

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 61230

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 14833788

Trang nhất » Tin Tức » ĐỌC VÀ SUY NGẪM » Bài viết chia sẻ

Tham nhũng tương lai.

Chủ nhật - 29/07/2018 20:54
Tham nhũng tương lai.

Tham nhũng tương lai.

Suốt cả tuần qua, tôi đã viết rất nhiều bài về giáo dục và người đứng đầu ngành này, tức ông Phùng Xuân Nhạ. Thế nhưng, tôi không dám đăng tải tất cả những bài viết ấy. Tôi luôn thường trực cảm giác hổ thẹn khi không đủ bút lực lột tả hiện thực tồi tàn, bệ rạc, hiện thực mục ruỗng và thối nát của ngành giáo dục.
Trong suốt 10 năm cầm bút của mình, chưa bao giờ tôi rơi vào tình trạng bất lực như những ngày này. Mọi ngôn từ của tôi đều bất lực trước những tiêu cực trắng trợn đến kinh tởm ở kỳ thi quốc gia. Mọi thủ pháp sắp đặt câu chữ của tôi đều bất lực trước thái độ của người đứng đầu ngành giáo dục, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ.

Thực sự không biết nói gì, không còn gì để nói về một ông quan giáo dục như vậy. Dạy dỗ về lòng tự trọng của một con người ư? Dạy dỗ về danh dự của một người thầy ư? Dạy dỗ về đạo làm quan ư?

Tôi đã ưu ái, đã dành nhiều bài thuyết giảng về những đạo lý và bổn phận làm người, làm thầy, làm quan cho người đứng đầu ngành giáo dục. Nhưng, đến tối qua, khi ông bộ trưởng lên truyền hình, leo lẻo leo lẻo, nói hươu nói vượn, đổ lỗi tiêu cực cho vài cá nhân, tuyệt nhiên không một lời nhận trách nhiệm về mặt quản lý, năng lực điều hành, trách nhiệm chính trị của một Bộ trưởng, thì tôi đã phải thừa nhận một thực tế là không thể nào dạy bảo được nữa.

Lẽ thường, có ai đi răn dạy gái điếm giữ gìn trinh tiết bao giờ?

Sau những bê bối tày trời ở Hà Giang, Sơn La và nhiều địa phương có dấu hiệu tương tự, nếu là con người, nếu giữ gìn sự đạo mạo của người thầy, giữ gìn tư chất của người lãnh đạo, thì lẽ ra ông Phùng Xuân Nhạ phải ngay lập tức nhận trách nhiệm, đồng thời cúi đầu xin lỗi nhân dân.

Cả một lũ quan viên và sai nha giáo dục, lẽ ra phải cúi đầu cầu xin sự tha thứ của nhân dân, phải kêu gọi nhân sĩ trí thức cùng tìm kiếm và luận bàn giải pháp để sửa sai, thậm chí là làm lại từ đầu.

Thế nhưng, chúng lại dám chỉ đạo không để lợi dụng tiêu cực trong kì thi gây bất ổn xã hội, khiến phụ huynh, học sinh mất niềm tin và tạo tâm lý hoang mang đối với các giáo viên. Trong khi thực tế, thi cử nặng về hình thức, chạy theo thành tích, yếu kém trong quản lý, giám sát dẫn đến tiêu cực, giả dối lộng hành mới nguyên nhân gây tâm lý bất ổn trong xã hội những ngày qua.

Phụ huynh và học sinh hoang mang cũng dễ hiểu nếu họ nhìn thấy những cái đầu ngu dốt không giới hạn, những thứ có vẻ giống người đang làm giáo dục.

Tôi đã nhìn thấy, đã nghe thấy, đã chứng kiến hiện thực chán chường này. Nhưng còn tương lai? Tương lai, không biết đang ở nơi nào nên hi vọng không còn nơi để bấu víu.

Họ tuyên bố “giáo dục không phải trận đánh, giáo dục là con người”, nhưng chính họ để xảy ra hỗn loạn không khác chiến trường. Mỗi bài thi bị nâng điểm như một cái tát vào mặt nhân dân. Mỗi bài thi bị gian lận, tẩy xoá, mất dữ liệu gốc như một nhát dao giết chết niềm tin.

Không phải trận đánh sao lại tàn khốc và mất mát nhiều đến thế? Sao lại khiến tôi bây giờ bị phá sản niềm tin? Tôi bây giờ, mọi ước mong và hi vọng đều đã cạn kiệt mất rồi.

Hi vọng gì khi sự dối trá và vô liêm sỉ lại lộng hành ở môi trường gọi là giáo dục, tức nơi dạy làm người?

Hi vọng gì khi tham tàn phá hoại, nhu nhược và đớn hèn trong môi trường giáo dục thì quá thừa mà lòng tự trọng lại vô cùng thiếu?

Hi vọng gì khi một nền giáo dục chất chứa quá nhiều bi kịch, quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa?

Bi kịch là có những kẻ vô giáo dục lại làm quan giáo dục.

Bi kịch là chính kẻ ứng xử thiếu giáo dục lại làm người đứng đầu ngành giáo dục.

Bi kịch là ở môi trường giáo dục, ở nơi dạy dỗ con người về đạo đức, lẽ sống, lẽ công bằng lại đang tồn tại những thứ vô đạo. Tri thức trở thành món hàng để một lũ quan quyền, sai nha, mua bán, kẻ vơ vét tiền bạc, kẻ đi cướp tương lai.

Chúng vứt bỏ lương tâm và danh dự, quỳ gối liếm đường cho một lũ lợn ôm dã tâm chiếm đoạt cơ hội của con người. 6 giây để cướp 12 năm đèn sách sớm khuya của người khác. Chính lũ thối tha này đang tạo ra bất bình đẳng trong xã hội, gây tâm lý uất ức và căm phẫn. Đó chính là bi kịch của một hệ thống giáo dục lỗi.

Một nền giáo dục dung túng những tên lưu manh giả danh trí thức, chứa chấp bè lũ tha hoá, biến chất, một nền giáo dục giao vào tay những kẻ tham nhũng tri thức... là thứ giáo dục lưu manh, giáo dục làm tha hoá con người, giáo dục đã tội phạm hoá con người.

Nếu mà như vậy, những người nào hôm nay chưa phát âm được câu nói “Tôi xin lỗi”, một lúc nào đó sẽ không còn cơ hội để xin lỗi. Vì nhân dân và lịch sử sẽ buộc họ phải đối diện với tội lỗi của mình. Tội tham nhũng tương lai.


Tác giả bài viết: Bạch Hoàn

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn