Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 61


Hôm nayHôm nay : 7601

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 83547

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 12696560

Trang nhất » Tin Tức » ĐỌC VÀ SUY NGẪM » Những câu chuyện ý nghĩa

Giúp tôi thanh toán.

Thứ năm - 09/02/2017 04:48
Giúp tôi thanh toán.

Giúp tôi thanh toán.

Câu chuyện từng đoạt giải truyện hay trong năm tại Trung Quốc, cho thấy một đất nước hào nhoáng bề ngoài, nhưng lại mục rỗng từ bên trong, người người lợi dụng nhau chỉ vì một chút lợi nhỏ.
 

          Họp lớp, sau khi tốt nghiệp rất nhiều bạn học của tôi đều đã thành danh, có sự nghiệp, có địa vị trong xã hội. Còn tôi thì mãi vẫn chỉ là nhân viên đồ hoạ trong nhà máy, hai vợ chồng tôi đều dựa vào đồng lương ít ỏi mà sống qua ngày. Tôi vốn dĩ cũng không muốn tham gia, nhưng vì sự nhiệt tình của bạn bè không nỡ từ chối, chỉ còn cách nhận lời tham gia. Chồng tôi thì đang giúp con trai ôn thi, con trai tôi chuẩn bị vào cấp hai, gần đây chồng tôi chạy ngược chạy xuôi để tìm trường cho con nhưng tới nay vẫn chưa được. Ngắm nhìn con một lúc rồi tôi một mình ra khỏi nhà.
          Khách sạn Thiên An là một nhà khách sạn cao cấp. Khi tôi tới nơi, mọi người đã tụ tập đông đủ, chưa kịp ngồi xuống, mọi người tấp lập, mỗi người một tấm danh thiếp phi tới, vừa nhìn, người thì không phải là tổng giám đốc thì là trưởng phòng. Ngay cả A Quân, trước đây thành tích học tập luôn kém nhất vậy mà giờ đã là sở trưởng.
          Nhìn nhân viên phục vụ mang thức ăn lên mà tôi hoa mặt chóng mày, than cho số phận của mình. Đơn giản chỉ bữa ăn tối nay, ít nhất 3 tháng lương của tôi may ra mới đủ. A Quân giống như một người chủ bữa tiệc, không ngừng gắp thức ăn và rót rượu cho mọi người, miệng còn không ngừng nói: “Mọi người cứ việc ăn uống no say, hôm nay tất cả tôi bao hết“, mọi người cũng ăn uống rất nhiệt tình. Từng vòng từng vòng, rượu hết lại đầy, mọi người chúc tụng nhau, nói chuyện vang trời rập đất. Đến khi, cơm no rượu say, trời cũng không còn sớm nữa, lúc này cũng là lúc tiệc nên tàn, nhưng mà ai thanh toán? Tôi nhìn mọi người, hầu như tất cả đều không một ai muốn hào phóng thanh toán. Lúc này A Quân rút điện thoại gọi một hồi, đầu dây bên kia bắt máy, A Quân liền nói: “Tiểu Lý, tối nay có bắt được người khu ăn chơi tệ nạn trá hình chưa? … Ồ, tốt tốt, túm đại một đứa đưa tới khách sạn Thiên An thanh toán tiền cho tôi“, nói xong, anh ta đắc ý cất điện thoại vào trong túi, mọi người thấy vậy cùng cười nói rôm rả.
          Chưa đến 15 phút sau, một người trung tuổi đến, nhìn phiếu thanh toán, không ngừng chau mày nhăn mặt, xem ra số tiền mang theo không đủ trả. Ông ta rút điện thoại ra: “Liệu Công phải không? Tôi là Mã hiệu trưởng, việc con trai anh muốn chuyển đến trường tôi, hôm nay tôi đã giải quyết xong rồi… nhưng mà tối nay tôi mời bạn bè ăn cơm, anh đến đây thanh toán cho tôi? Ở phòng 203, khách sạn Thiên An…” sau 20 phút, có người gõ cửa, khi cửa vừa mở, tôi thực sự muốn ngất xỉu… hoá ra đó là chồng mình.
          Liệu Công chuẩn bị vào thanh toán tiền, cô phục vụ nói: “Chào anh, tổng cộng là 9,888 tệ (khoảng 32,327,000 đồng) nếu anh muốn thanh toán qua thẻ thì mời theo tôi xuống dưới quầy lễ tân.” Liệu Công vừa nghe thấy số tiền thì toát hết mồ hôi: “Trời ạ, ăn một bữa cơm gì mà hết nhiều tiền vậy chứ, tôi làm gì có thẻ, mà tiền lại không mang nhiều như vậy, phải làm sao bây giờ?” Chân bước vô định, Liệu Công đi theo cô phục vụ xuống quầy lễ tân.
          Vừa bước xuống quầy lễ tân, đột nhiên có người vỗ vai, Liệu công quay người lại, hoá ra là Lý tiểu thư. Lý tiểu thư vừa nhìn thấy Liệu công thì hào hứng vô cùng: “Ai da! Anh yêu, anh đến đây ăn cơm cũng không thông báo cho em một tiếng, thật là ghét quá đi.” Liệu Công và Lý tiểu thư hơn một năm trước đây tình cờ quen nhau qua mạng, hai người nói chuyện rất vui vẻ, Lý tiểu thư tiền thì không thiếu, chỉ có thiếu mỗi Liệu Công, còn Liệu Công thì lại quá nhút nhát. Lý tiểu thư thì ngược lại mạnh bạo theo đuổi, Lý tiểu thư nói: “Anh làm gì mà đứng đây vò đầu gãi tai vậy, định làm gì hả?” Liệu Công trả lời: “Tôi mời bạn ăn cơm, nhưng mà không mang đủ tiền, thẻ lại không có, đang không biết phải làm sao?”, “Bao nhiêu tiền?”, “9,888 tệ“, “Ài…Việc nhỏ như vậy có gì mà anh phải lo lắng.” Lý tiểu thư móc điện thoại trong túi ra gọi điện: “Cha nuôi à, cha đang ở đâu vậy? Con cùng bạn học cũ ăn cơm, quên mang tiền, bây giờ phải làm sao đây? Con đang ở phòng 203, khách sạn Thiên An. Cha mau đến đây đi, không nhiều, chỉ có hơn hai mươi nghìn tệ. Cái gì? … Cha không đến tý nữa con đến văn phòng tìm cha xem cha phải làm sao?”
          Cục trưởng Ngô cúp điện thoại của cô bồ nhỏ, bước ra khỏi phòng họp, gọi điện cho sở trưởng A Quân: “Tôi bây giờ đang chủ trì cuộc họp Trung thành như sơn, cảm ơn như phụng hiến, không có cách nào rời khỏi được. Tôi có khách đang ăn cơm ở phòng 203, khách sạn Thiên An, cậu nhanh chóng tới đó thanh toán cho tôi, không được chậm trễ!“
 
       

Tác giả bài viết: Minh Vũ biên dịch

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn