Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 56

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 54


Hôm nayHôm nay : 9912

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 157821

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 17573683

Trang nhất » Tin Tức » SỐNG ĐẠO MỖI NGÀY » Sống với tin mừng

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

Thứ sáu - 19/04/2019 07:35
CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

MỒ TRỐNG Yêu thương chan chứa đong đầy, Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn. Tinh sương sáng sớm dủ hồn, Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy. Ai lăn tảng đá khỏi đây, Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu. Trở về loan báo tin sầu, Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem. Chỉ còn khăn liệm bên hèm, Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ. Gio-an yêu dấu tông đồ, Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng, Ông tin sống lại vĩnh hằng, Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời. Trải qua sự chết phận người, Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con. Hy sinh tận hiến sắt son, Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời. Niềm vui hy vọng tuyệt vời, Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.
 

(Ga 20: 1-9)

 

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

 

Bronx, New York

 

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

CHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New YorkCHÚA NHẬT PHỤC SINH. C

 

(Ga 20: 1-9)

 

MỒ TRỐNG

 

Yêu thương chan chứa đong đầy,

Ma-ry thức giấc, nhớ Thầy mồ chôn.

Tinh sương sáng sớm dủ hồn,

Vội vàng cất bước, kính tôn xác Thầy.

Ai lăn tảng đá khỏi đây,

Mồ không trống rỗng, xác Thầy đi đâu.

Trở về loan báo tin sầu,

Phê-rô vội chạy, ngó đầu vào xem.

Chỉ còn khăn liệm bên hèm,

Dây băng vải cuốn, ai đem góc mồ.

Gio-an yêu dấu tông đồ,

Ngó nhìn vào mộ, không vô, hiểu rằng,

Ông tin sống lại vĩnh hằng,

Là Con Thiên Chúa, thiên thăng cõi trời.

Trải qua sự chết phận người,

Phục sinh vinh hiển, cao vời Chúa Con.

Hy sinh tận hiến sắt son,

Cứu nhân độ thế, chính Con Chúa Trời.

Niềm vui hy vọng tuyệt vời,

Cho ai tin tưởng, Ngôi Lời Phục Sinh.

 

Mùa Xuân khí trời ấm áp, mầm xanh đã đâm chồi nẩy lộc. Cảnh vật thiên nhiên như hoà chung niềm vui sau những ngày tháng lạnh lẽo của tuyết Đông. Mừng Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã đem lại niềm vui và hy vọng cho mọi người. Gặp nhau ai cũng hớn hở chào chúc nhau: Happy Easter, Mừng Chúa Phục Sinh. Alleluia !

 

Không phải hôm qua hay hôm nay Chúa mới sống lại. Lịch sử ơn cứu độ đã bắt đầu và đang hoàn tất. Sự kiện Chúa Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin yêu hy vọng. Bà Maria Madalêna đi ra mồ Chúa từ sáng sớm mong được nhìn lại xác Chúa. Ngạc nhiên vì tảng đá đã lăn ra khỏi mồ và Chúa đã sống lại ra khỏi mồ. Sự nghi ngờ và buồn đau trở thành niềm vui và hy vọng. Các Tông đồ cũng hớn hở chạy ra xem. Đúng thật Chúa không còn nơi mồ của kẻ chết. Chúa đã sống lại thật rồi. Mồ đã trống.

 

Niềm hy vọng nơi Chúa sống lại đã làm thay đổi tất cả. Các Tông đồ không còn là những người chài lưới quê mùa thất học, mà họ trở thành những chứng nhân của niềm hy vọng. Họ không còn sợ đau khổ hay sợ chết. Niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh là tất cả sự sống của họ. Hy vọng của sự sống lại đã thôi thúc họ lên đường mang tin vui cho mọi người.

 

Đức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận là một nhân chứng hùng hồn cho niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh. Với những tia hy vọng khi sống trong ngục tù, ngài đã viết những bài suy niệm về Con Đường Hy Vọng. Với niềm hy vọng đã dẫn dắt nhiều người chung quanh tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Ngài cũng đã đi từ những khổ đau, tù tội, biệt giam để rồi sau mười ba năm tù, ngài vẫn là niềm hy vọng cho nhiều người.

 

Chúa Kitô Phục Sinh là tia hy vọng của sự sống mai sau. Ánh sáng của cây nến Phục Sinh đã dọi chiếu vào bóng tối của sự chết. Sự chết không còn làm chủ được thân phận con người nữa. Sự sống lại của Chúa Kitô đã trở nên nguồn hy vọng tuyệt đối. Chúng ta đã lãnh nhận ánh sáng phục sinh. Chúng ta đem ánh sáng của Chúa chiếu toả trong mọi nẻo đường chúng ta đi. Để niềm hy vọng của chúng ta luôn sáng ngời.

 

Mẹ Têrêxa nói rằng chỉ có niềm hy vọng đem lại nguồn ủi an và băng bó những tâm hồn sầu khổ. Mẹ đã dâng hiến trọn đời phục vụ những kẻ cùng khốn nhất trong xã hội. Mẹ chỉ có một niềm hy vọng duy nhất là ở nơi Chúa Kitô Phục Sinh. Alleluia.

 

 

THỨ HAI, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mt 28, 8-15).

ĐỪNG SỢ

Mấy bà vội vã ra đi,

Vui mừng loan báo, những gì xảy ra.

Giê-su đón gặp các bà,

Ôm chân phục lạy, Chúa ta sống còn.

Báo tin môn đệ héo hon,

Trở về xứ sở, đường mòn đã qua.

Ga-li-lê chốn phương xa,

Thầy trò sẽ gặp, ngợi ca Chúa Trời.

Lính canh Thượng tế xu thời,

Nhận tiền hối lộ, nói lời dối gian.

Nhóm người Kỳ lão hỏi han,

Tin lành dấu nhẹm, khai man chính quyền.

Nói rằng trộm xác y nguyên,

Loan tin khắp cả, tương truyền hôm nay.

Chúa đã sống lại ai hay,

Hiện ra minh chứng, thân này Phục sinh.

 

 

THỨ BA, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 20, 11-18).

RABBONI

Ma-ri-a đứng gần mồ,

Đau buồn than khóc, ngó vô kiếm tìm.

Thiên thần áo trắng ngồi im,

Đầu, chân mỗi phía, lắng chìm ngất ngây.

Tại sao bà khóc nơi đây?

Thưa rằng ai trộm xác Thầy đi đâu.

Giê-su đứng đó hồi lâu,

Bà không nhận biết, mặc dầu Chúa đây.

Tìm ai? Chúa hỏi, bà này,

Xin cho tôi biết, đặt Thầy nơi nao?

Giê-su khẽ nhắc lời chào,

Ô Ma-ri-á, tiếng sao dịu dàng.

Rab-bo-ni, lạy thánh nhan,

Hãy đi loan báo, mọi làng hân hoan.

Chúa nay thực đã khải hoàn,

Chết đi sống lại, hoàn toàn phục sinh.

 

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 13-35).

EMMAUS

Có hai môn đệ về làng,

Em-maus tiến bước, dẫn đàng sầu đau.

Truyện trò gợi nhớ trước sau,

Giê-su tiến lại, cùng nhau đồng hành.

Mắt họ che phủ mong manh,

Tai sao buồn bã, tan tành trí tâm.

Hòa mình khách lạ quan tâm,

Ông không hay biết, việc lầm đã qua.

Các thầy trưởng tế mở tòa,

Hùa nhau kết án, mù lòa dối gian.

Tử hình thập giá gian nan,

Tiên tri quyền lực, trao ban chữa lành.

Mấy người phụ nữ báo nhanh,

Loan tin sống lại, xuất hành đó đây.

Bàn ăn cầm bánh trong tay,

Tạ ơn Thiên Chúa, mắt rầy sáng ra.

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Lc 24, 35-48).

THẦY ĐÂY

Khi Thầy bẻ bánh trao ban,

Hai ông nhận biết, xóa tan nỗi sầu.

Trở về loan báo phép mầu,

Giê-su đứng giữa, khởi đầu chúc an.

Các con đừng sợ gian nan,

Mọi người bối rối, mê man không ngờ.

Tưởng rằng ma quái vật vờ,

Thầy đây xương thịt, hãy sờ chân tay.

Vui mừng bỡ ngỡ lạ thay,

Chúa ta sống lại, thân này thực hư.

Ăn phần cá nướng còn dư,

Trao cho môn đệ, giống như mọi lần.

Chúa thương giải thích ân cần,

Hiểu lời Kinh Thánh, góp phần chứng minh.

Khổ đau hiến tế thân mình,

Ba ngày sống lại, phục sinh khải hoàn.

 

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Ga 21, 1-14).

THẢ LƯỚI

Tông đồ đánh cá thâu đêm,

Uổng công canh thức, chẳng thêm mẻ nào.

Rạng đông Chúa đến hỏi sao,

Các con dự tính, đãi khao món gì?

Đồng thanh đáp, chẳng có chi.

Chúa truyền thả lưới, hạ chì xuống sâu.

Lưới đầy nặng trĩu một bầu,

Cá to cá nhỏ, ghe tầu đầy vơi.

Phê-rô nghe biết Ngôi Lời,

Vội vàng khoác áo, nhảy bơi vào bờ.

Tông đồ phụ giúp chẳng ngờ,

Lửa than sắp sẵn, chực chờ nướng trui.

Thầy trò gặp mặt mừng vui,

Chia nhau mẩu bánh, tới lui xum vầy.

Tin yêu xác tín là Thầy,

Ba lần hiện đến, đong đầy niềm vui.

 

 

 

THỨ BẢY, TUẦN 1 PHỤC SINH

(Mc 16, 9-15).

LOAN TIN

Hôm nay sáng sớm trong tuần,

Giê-su hiện đến, khơi nguồn tin yêu.

Ma-ry diễm phúc yêu kiều,

Chúa thương nhắn gởi, đôi điều truyền rao.

Loan tin sống lại khai mào,

Tâm hồn xao xuyến, khát khao gọi mời.

Tông đồ môn đệ buông lơi,

Đức tin non yếu, Thầy ơi độ trì.

Chúa thường khiển trách hoài nghi,

Nghi ngờ hạch hỏi, đôi khi cứng lòng.

Thỏa điều nguyện ước cầu mong,

Chỉ cho xem thấy, vết trong thân mình.

Niềm tin phó thác hy sinh,

Truyền rao chân lý, phục sinh sống đời.

Nhiệm mầu sự sống cao vời,

Tin mừng rao giảng, mọi thời mọi nơi.

 

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

Tác giả bài viết: Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn