Danh mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 38


Hôm nayHôm nay : 2647

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 93368

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 13806422

Trang nhất » Tin Tức » VĂN NGHỆ » Vườn thơ

LỜI BỌ DẶN : "VỀ QUÊ MÀ CƯỚI VỢ, NGHE CON!"

Thứ sáu - 03/10/2014 10:06
LỜI BỌ DẶN : "VỀ QUÊ MÀ CƯỚI VỢ, NGHE CON!"

LỜI BỌ DẶN : "VỀ QUÊ MÀ CƯỚI VỢ, NGHE CON!"

BỌ DẶN - Một bài thơ mang đặc sản tiếng Quảng Bình (Sưu tầm)
'BỌ DẶN - Một bài thơ mang đặc sản tiếng Quảng Bình(Sưu tầm)Bọ nói con rằng lấy vợ đi bây Có tuổi rồi, tra trốc còn chi nựa Bây cứ chạy khắp nơi rồi chọn lựa Con cấy Quảng Bình có kém chổ mô. Ham hố chi SH với 'nô vô' Mui đỏ, má hồng, chân dài, váy ngắn Về Quảng Bình được ba ngày gió nắng Da lại đen sì như nổ lò than. Con gấy quê ta, chăm chỉ hiền ngoan Mới vài tuổi đầu đã roọng vườn lam lũ Tháo vát mần ăn củi rừng sim rú Mà cụng xinh chơ nỏ kém chi ai. Bây tham chi học rộng hiểu dài Cưới hấn về lại nâng như nâng trứng Con trai sinh ra mần chi quen chịu đựng Bể đọi, méo nồi ân hận cụng đạ xong. Nhìn Mẹ bây lấy tau mấy chục năm Có khi mô tau phàn nàn một tiếng Nỏ cần khéo người, cần chi khéo miệng Khéo sống biết điều, tháo vát chăm ngoan. Kiếm cấy ở mô bằng cấy Quảng Bình Bây cứ nghe tau là cả đời hạnh phúc Đừng để các nơi về hắn lùng sục Nỏ còn con mô lại tiếc cả đời. Cưới vợ đi chơ cụng đến tuổi rồi Kiếm cùng quê mà yêu cho dệ sống Bây đừng tham nhà cao cửa rộng Bảo ban nhau chịu khó mần ăn. Hai bên thông gia gần gũi lúc khó khăn Tau nỏ quen nói tiếng Nam, tiếng Bắc Đến nhà chơi có mời nhau chén nước lại nhìn lên ngó xuống sợ nhớp nhà. Tau nỏ quen cứ lịch kịch đi xa Ăn diện áo quần như dân thành thị Miễn đến nhà hai bên cùng trân quý Trấy ổi đào, chén rượu nhạt ngâm thơ. Bọ dặn rồi , đừng đi chọn ở mô Cứ cấy quê bọ về đây tau ưng hết Váy ngắn chân dài về đây tau cho chết Đừng nhì nhằng ...cứ phải gấy Quảng bọ biết chưa'

 

Bọ nói con rằng lấy vợ đi bây 
Có tuổi rồi, tra trốc còn chi nựa 
Bây cứ chạy khắp nơi rồi chọn lựa 
Con cấy Quảng Bình có kém chổ mô.

Ham hố chi SH với "nô vô" 
Mui đỏ, má hồng, chân dài, váy ngắn 
Về Quảng Bình được ba ngày gió nắng 
Da lại đen sì như nổ lò than.

Con gấy quê ta, chăm chỉ hiền ngoan 
Mới vài tuổi đầu đã roọng vườn lam lũ 
Tháo vát mần ăn củi rừng sim rú 
Mà cụng xinh chơ nỏ kém chi ai.

Bây tham chi học rộng hiểu dài 
Cưới hấn về lại nâng như nâng trứng 
Con trai sinh ra mần chi quen chịu đựng 
Bể đọi, méo nồi ân hận cụng đạ xong.

Nhìn Mẹ bây lấy tau mấy chục năm 
Có khi mô tau phàn nàn một tiếng 
Nỏ cần khéo người, cần chi khéo miệng 
Khéo sống biết điều, tháo vát chăm ngoan.

Kiếm cấy ở mô bằng cấy Quảng Bình 
Bây cứ nghe tau là cả đời hạnh phúc 
Đừng để các nơi về hắn lùng sục 
Nỏ còn con mô lại tiếc cả đời.

Cưới vợ đi chơ cụng đến tuổi rồi 
Kiếm cùng quê mà yêu cho dệ sống 
Bây đừng tham nhà cao cửa rộng 
Bảo ban nhau chịu khó mần ăn.

Hai bên thông gia gần gũi lúc khó khăn 
Tau nỏ quen nói tiếng Nam, tiếng Bắc 
Đến nhà chơi có mời nhau chén nước 
lại nhìn lên ngó xuống sợ nhớp nhà.

Tau nỏ quen cứ lịch kịch đi xa 
Ăn diện áo quần như dân thành thị 
Miễn đến nhà hai bên cùng trân quý 
Trấy ổi đào, chén rượu nhạt ngâm thơ.

Bọ dặn rồi , đừng đi chọn ở mô 
Cứ cấy quê bọ về đây tau ưng hết 
Váy ngắn chân dài về đây tau cho chết 
Đừng nhì nhằng ...cứ phải gấy Quảng bọ biết chưa


Tác giả bài viết: HuyenThuy Pham

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: bài thơ, quảng bình

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn