<!DOCTYPE html>
    <html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
    <head>
<title>CẮT ĐỨT SỢI DÂY SỢ HÃI ĐỂ RƠI VÀO VÒNG TAY THIÊN CHÚA</title>
<meta name="description" content="CẮT ĐỨT SỢI DÂY SỢ HÃI ĐỂ RƠI VÀO VÒNG TAY THIÊN CHÚA - Savefile - Tin Tức -...">
<meta name="author" content="Hoa Tình Thương">
<meta name="copyright" content="Hoa Tình Thương [huongngocmtg@gmail.com]">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.4">
<meta name="viewport" content="width=device-width, initial-scale=1">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="CẮT ĐỨT SỢI DÂY SỢ HÃI ĐỂ RƠI VÀO VÒNG TAY THIÊN CHÚA">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;hoatinhthuong.net&#x002F;savefile&#x002F;Bai-viet-chia-se&#x002F;cat-dut-soi-day-so-hai-de-roi-vao-vong-tay-thien-chua-12456.html">
<meta property="og:site_name" content="Hoa Tình Thương">
<meta property="og:url" content="https://hoatinhthuong.net/Bai-viet-chia-se/cat-dut-soi-day-so-hai-de-roi-vao-vong-tay-thien-chua-12456.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://hoatinhthuong.net/favicon.ico">
<link rel="canonical" href="https://hoatinhthuong.net/Bai-viet-chia-se/cat-dut-soi-day-so-hai-de-roi-vao-vong-tay-thien-chua-12456.html">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Mai-Am-Hy-Vong/" title="Tin Tức - Mái Ấm Hy Vọng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Loi-ngo/" title="Tin Tức - Lời ngỏ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Nhat-ky-mai-am/" title="Tin Tức - Nhật ký mái ấm" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/THONG-TIN-KT-XH/" title="Tin Tức - THÔNG TIN KT-XH" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Tin-trong-nuoc/" title="Tin Tức - Tin trong nước" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Tin-the-gioi/" title="Tin Tức - Tin thế giới" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Khoa-Hoc-Cong-Nghe/" title="Tin Tức - Khoa Học - Công Nghệ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/DOC-VA-SUY-NGAM/" title="Tin Tức - ĐỌC VÀ SUY NGẪM" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Nghe-thuat-song/" title="Tin Tức - Nghệ thuật sống" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Bai-viet-chia-se/" title="Tin Tức - Bài viết chia sẻ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Danh-ngon/" title="Tin Tức - Danh ngôn" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Tam-su/" title="Tin Tức - Tâm sự" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Nhung-cau-chuyen-y-nghia/" title="Tin Tức - Những câu chuyện ý nghĩa" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/SONG-DAO-MOI-NGAY/" title="Tin Tức - SỐNG ĐẠO MỖI NGÀY" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Tin-tuc-18/" title="Tin Tức - Tin tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Song-voi-tin-mung/" title="Tin Tức - Sống với tin mừng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Doc-thanh-kinh-moi-ngay/" title="Tin Tức - Đọc thánh kinh mỗi ngày" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Le-so-ng/" title="Tin Tức - Lẽ sống" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/VAN-NGHE/" title="Tin Tức - VĂN NGHỆ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Vuon-tho/" title="Tin Tức - Vườn thơ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Truyen-ngan-Truyen-dai/" title="Tin Tức - Truyện ngắn - Truyện dài" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Doc-sach-online/" title="Tin Tức - Đọc sách online" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Thu-vien-Ebook/" title="Tin Tức - Thư viện - Ebook" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/GOC-GIAI-TRI/" title="Tin Tức - GÓC GIẢI TRÍ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/TRUYEN-CUOI/" title="Tin Tức - TRUYỆN CƯỜI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/ANH-VUI/" title="Tin Tức - ẢNH VUI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/VIDEO-CLIP/" title="Tin Tức - VIDEO CLIP" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/HINH-ANH-DEP/" title="Tin Tức - HÌNH ẢNH ĐẸP" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Suc-Khoe/" title="Tin Tức - Sức Khỏe" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/assets/js/jquery/jquery.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/assets/js/language/vi.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/assets/js/global.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/news.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/main.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/custom.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/bootstrap.min.js">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/bootstrap.min.css">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/style.css">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/style.responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/news.css">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/custom.css">
<style>
	body{background: #fff;}
</style>
    </head>
    <body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Hoa Tình Thương</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Hoa Tình Thương" href="https://hoatinhthuong.net/">https://hoatinhthuong.net</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>CẮT ĐỨT SỢI DÂY SỢ HÃI ĐỂ RƠI VÀO VÒNG TAY THIÊN CHÚA</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ năm - 02/07/2026 19:52</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
		</div>
				<div class="imghome">
			<img alt="images &#40;2&#41;" src="https://hoatinhthuong.net/uploads/news/2026_07/images-2.jpg" width="460" class="img-thumbnail" />
		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
			<span style="font-size:20px;"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Có một câu chuyện kể rằng, một vận động viên leo núi chuyên nghiệp đã quyết định một mình chinh phục một ngọn núi cao vào ban đêm. Ông là người dày dạn kinh nghiệm, có sức khỏe, có kỹ thuật và có đầy đủ những dụng cụ cần thiết. Ông tin vào đôi tay của mình, tin vào sức mạnh của mình, tin vào những chiếc móc sắt, những nút dây và sợi dây bảo hiểm được buộc chắc ngang lưng. Trong bóng tối, ông cứ thế leo lên, từng bước, từng bước một. Đỉnh núi dường như đã ở rất gần. Nhưng bất ngờ, chân ông trượt khỏi vách đá. Thân thể ông rơi tự do xuống vực sâu trong bóng tối mịt mùng. Gió rít bên tai. Những vách đá lao vun vút trước mắt. Ông tưởng rằng đời mình đã chấm dứt. Thế rồi, sợi dây bảo hiểm bất ngờ căng mạnh, giữ ông lại giữa khoảng không. Ông bị treo lơ lửng giữa trời đêm lạnh giá, phía trên là bóng tối, phía dưới cũng là bóng tối, chung quanh không có lấy một điểm tựa. Trong giây phút tuyệt vọng ấy, ông chỉ còn biết kêu lên: “Lạy Chúa, xin cứu con!” Bỗng nhiên, từ khoảng không thinh lặng, có tiếng vọng lại: “Con có thật sự tin Ta có thể cứu con không?” Người leo núi lập tức đáp: “Con tin! Con tuyệt đối tin tưởng vào Ngài, lạy Chúa!” Tiếng nói lại vang lên: “Thế thì hãy rút dao ra và cắt đứt sợi dây đang giữ con lại.” Người leo núi lặng người. Ông đưa tay chạm vào sợi dây. Đó là chỗ dựa duy nhất mà ông có thể cảm nhận được. Đó là điều duy nhất đang giữ ông khỏi rơi xuống vực sâu. Cắt đứt sợi dây ấy sao? Buông bỏ điểm tựa cuối cùng ấy sao? Ông nhìn xuống nhưng chỉ thấy một màu đen khủng khiếp. Ông nhìn lên cũng chẳng thấy gì. Cuối cùng, ông quyết định không cắt. Ông ôm chặt lấy sợi dây, cố gắng bám trụ suốt đêm, hy vọng trời sáng sẽ có người đến cứu. Sáng hôm sau, đội cứu hộ tìm thấy ông đã chết cóng. Hai tay ông vẫn ôm chặt lấy sợi dây bảo hiểm. Điều đau lòng nhất là đôi chân ông chỉ cách mặt đất đúng một mét.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Câu chuyện ấy không phải là một câu chuyện để chúng ta vội vàng kết án người leo núi thiếu đức tin. Bởi vì nếu đặt mình vào hoàn cảnh ấy, chưa chắc chúng ta đã có thể làm khác. Câu chuyện ấy giống như một tấm gương phản chiếu đời sống đức tin của mỗi người chúng ta. Chúng ta vẫn thường nói rằng mình tin Chúa. Chúng ta vẫn đọc kinh Tin Kính mỗi ngày Chúa nhật. Chúng ta vẫn thưa rằng: “Tôi tin kính một Thiên Chúa là Cha toàn năng.” Chúng ta vẫn nói rằng Chúa quan phòng, Chúa yêu thương, Chúa có thể làm được mọi sự. Nhưng khi những gì ta đang nắm giữ bị đe dọa, khi những dự tính của ta bị đảo lộn, khi Chúa mời gọi ta buông bỏ một điều gì đó mà ta cho là bảo đảm nhất, thì đức tin của ta lập tức bị thử thách. Ta có thể tin Chúa bằng môi miệng, nhưng đôi tay vẫn bám chặt lấy sợi dây của mình. Ta có thể nói mình phó thác cho Chúa, nhưng trong lòng vẫn âm thầm đặt hy vọng tuyệt đối vào tiền bạc, địa vị, sức khỏe, các mối quan hệ, khả năng, danh tiếng và những tính toán riêng. Ta xin Chúa cứu mình, nhưng lại muốn Chúa cứu theo đúng cách mình đã vạch sẵn. Ta nói Chúa là Đấng toàn năng, nhưng lại không cho phép Chúa dẫn mình qua những con đường mà ta không hiểu. Ta cầu xin Chúa mở một cánh cửa, nhưng lại nhất quyết không chịu rời khỏi căn phòng quen thuộc. Ta muốn Chúa nâng mình lên, nhưng không chịu buông bỏ những gì đang kéo mình xuống.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Bài Tin Mừng về thánh Tôma hôm nay đặt chúng ta trước một câu hỏi rất thật: Chúng ta tin Chúa đến mức nào? Đức tin của chúng ta chỉ tồn tại khi mọi sự rõ ràng, thuận lợi và có thể kiểm soát, hay đức tin vẫn đứng vững khi chúng ta phải bước đi trong đêm tối? Chúng ta thường nghe gọi thánh Tôma là “Tôma cứng lòng tin”, “Tôma hoài nghi”, “Tôma đòi thấy mới tin”. Quả thật, khi các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa”, Tôma đã đáp lại: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không đặt ngón tay vào lỗ đinh và đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” Đó là một lời tuyên bố cứng rắn. Tôma không chỉ muốn thấy Chúa từ xa. Ông muốn tận mắt nhìn thấy dấu đinh. Ông muốn tận tay chạm vào thương tích. Ông muốn có bằng chứng cụ thể, rõ ràng và không thể chối cãi. Ông muốn đặt đức tin của mình trên một nền tảng có thể kiểm chứng được bằng giác quan.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Tuy nhiên, sẽ không công bằng nếu chúng ta chỉ nhìn vào một câu nói ấy rồi kết luận rằng Tôma là người duy nhất thiếu đức tin. Tin Mừng cho thấy các môn đệ khác cũng đã trải qua những hoài nghi tương tự. Khi các phụ nữ từ mộ trở về và báo rằng Chúa đã sống lại, các ông cho lời ấy là chuyện vớ vẩn. Khi hai môn đệ từ làng Emmau trở về kể lại rằng họ đã gặp Chúa trên đường và đã nhận ra Người lúc bẻ bánh, những người khác cũng không dễ dàng tin ngay. Khi Chúa Giêsu hiện ra giữa các ông, Người còn phải cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Có trình thuật cho biết các ông hoảng sợ, tưởng mình thấy ma. Như thế, Tôma không phải là người duy nhất hoài nghi. Có lẽ ông chỉ là người trung thực nhất. Ông dám nói thành lời điều mà những người khác đã từng âm thầm giữ trong lòng. Ông không giả vờ mạnh mẽ. Ông không che giấu sự khủng hoảng. Ông không khoác lên mình một vẻ đạo đức mà bên trong hoàn toàn trống rỗng. Ông đau đớn và ông nói mình đau đớn. Ông chưa tin và ông thú nhận mình chưa tin.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Chúng ta cần hiểu nỗi đau của Tôma. Ông đã đi theo Chúa Giêsu. Ông đã bỏ lại nhiều thứ. Ông đã từng nghe những lời giảng đầy quyền năng. Ông đã thấy người mù được sáng mắt, người què được đứng lên, người chết được sống lại. Ông đã đặt tất cả niềm hy vọng vào Thầy mình. Có lần, khi Chúa Giêsu quyết định trở lại miền Giuđêa, nơi người Do Thái đang tìm cách giết Người, chính Tôma đã nói với các môn đệ khác: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy.” Đó không phải là lời nói của một kẻ hèn nhát. Đó là lời của một con người yêu Thầy, sẵn sàng đi vào nguy hiểm với Thầy. Nhưng rồi Tôma đã chứng kiến tất cả sụp đổ. Chúa Giêsu bị bắt. Người bị kết án. Người bị đánh đập, đóng đinh và chết trên thập giá. Đấng mà ông tin là Đấng Mêsia đã chết như một tử tội. Những giấc mơ của ông tan vỡ. Niềm hy vọng của ông bị đóng đinh. Tương lai mà ông tưởng tượng đã bị chôn trong mồ. Vì thế, lời nói “nếu tôi không thấy, tôi chẳng có tin” có lẽ không chỉ phát xuất từ một trí óc đòi bằng chứng, mà còn từ một trái tim đã bị tổn thương quá sâu. Người từng hy vọng nhiều sẽ có lúc sợ hy vọng trở lại. Người từng tin tưởng hoàn toàn nhưng rồi chứng kiến mọi sự tan vỡ sẽ có lúc sợ bị thất vọng thêm một lần nữa. Tôma không muốn lại đặt trái tim mình vào một niềm hy vọng mà ông cho rằng có thể chỉ là ảo tưởng.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Trong đời sống chúng ta cũng vậy. Có những người hoài nghi không phải vì kiêu ngạo, nhưng vì đã chịu quá nhiều tổn thương. Có người từng cầu nguyện tha thiết mà người thân vẫn ra đi. Có người sống ngay lành mà vẫn gặp tai họa. Có người dâng hiến cho Chúa rất nhiều mà lại cảm thấy mình bị bỏ rơi. Có người đã tin vào tình yêu nhưng rồi bị phản bội. Có người từng đặt hy vọng vào gia đình nhưng gia đình lại tan vỡ. Có người từng nghĩ rằng chỉ cần sống tốt thì mọi sự sẽ tốt đẹp, nhưng rồi họ phải đối diện với bệnh tật, thất bại và những bất công không thể giải thích. Những con người ấy có thể vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, vẫn mang danh Kitô hữu, nhưng sâu trong lòng họ đang có một Tôma đau đớn nói rằng: “Nếu con không thấy Chúa hành động, con không biết mình còn có thể tin thế nào.” Chúng ta đừng vội kết án họ. Chúa Giêsu cũng không kết án Tôma. Người không nói: “Con là người vô dụng. Con đã theo Ta bao lâu mà vẫn không tin.” Người không loại Tôma khỏi Nhóm Mười Hai. Người không đóng cửa trước mặt ông. Trái lại, tám ngày sau, Chúa lại đến. Người đến đúng nơi Tôma đang ở. Người đứng giữa các môn đệ và nói: “Bình an cho anh em.” Sau đó, Người quay về phía Tôma và nói: “Đặt ngón tay vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Đó là vẻ đẹp của lòng thương xót. Chúa không xấu hổ vì sự yếu đuối của Tôma. Người không ngại cúi xuống trước những đòi hỏi non yếu của ông. Chúa có thể trách phạt, nhưng Người chọn chữa lành. Chúa có thể bỏ đi, nhưng Người chọn trở lại. Chúa có thể bắt Tôma phải tự mình vượt qua khủng hoảng, nhưng Người chủ động bước vào căn phòng đang đóng kín. Căn phòng đóng kín ấy không chỉ là căn phòng của các môn đệ. Đó còn là căn phòng nội tâm của con người. Sau biến cố thập giá, các môn đệ khóa cửa vì sợ hãi. Tôma cũng đã khóa cửa lòng mình vì thất vọng. Thế nhưng, những cánh cửa đóng kín không ngăn được Chúa Phục Sinh. Người bước vào giữa nơi sợ hãi nhất của họ. Người không đứng ngoài trách móc. Người đứng giữa họ và ban bình an.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Có lẽ hôm nay trong lòng chúng ta cũng có nhiều cánh cửa đang đóng kín. Có cánh cửa đóng lại vì sợ bị tổn thương. Có cánh cửa đóng lại vì một lời cầu nguyện chưa được đáp lời. Có cánh cửa đóng lại vì một biến cố đau buồn. Có cánh cửa đóng lại vì một tội lỗi mà ta không thể tha thứ cho chính mình. Có cánh cửa đóng lại vì ta thất vọng về một người trong Hội Thánh. Có cánh cửa đóng lại vì ta đã sống đạo nhiều năm nhưng vẫn không cảm thấy bình an. Có cánh cửa đóng lại vì ta sợ rằng nếu phó thác hoàn toàn, Chúa sẽ lấy mất điều mình yêu quý. Tin Mừng hôm nay nói với chúng ta rằng Chúa vẫn có thể bước vào. Không một cánh cửa nào có thể ngăn Chúa Phục Sinh đến gần con người. Không một vực sâu nào quá tối để Người không thể đi xuống. Không một hoài nghi nào quá lớn để Người không thể kiên nhẫn chờ đợi. Không một thương tích nào quá lâu năm để Người không thể chạm đến.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Điều đặc biệt là Chúa Giêsu không xóa những dấu đinh trên thân thể mình. Chúa đã sống lại, nhưng những thương tích vẫn còn đó. Người không hiện ra với một thân thể hoàn toàn không có dấu vết của đau khổ. Người cho Tôma xem tay và cạnh sườn. Điều này mang một ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Chúa Phục Sinh không phải là một vị thần xa lạ với đau khổ con người. Người là Đấng đã đi qua đau khổ. Người không cứu chúng ta bằng cách đứng ngoài đau khổ, nhưng bằng cách mang lấy đau khổ vào chính thân thể mình. Những vết thương không còn là dấu hiệu của thất bại, mà trở thành bằng chứng của tình yêu. Dấu đinh không còn nói rằng cái ác đã chiến thắng, nhưng nói rằng tình yêu đã đi đến tận cùng và mạnh hơn sự chết. Cạnh sườn bị đâm không còn là cánh cửa của sự hủy diệt, nhưng trở thành nguồn mạch của lòng thương xót.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Khi Chúa nói với Tôma: “Hãy đặt tay con vào cạnh sườn Thầy”, dường như Chúa đang nói: “Con hãy đem chính vết thương của con đặt vào vết thương của Thầy. Con hãy đem sự thất vọng của con đặt vào tình yêu của Thầy. Con hãy đem những câu hỏi của con vào trong trái tim bị đâm thâu của Thầy. Con đừng đứng xa mà phân tích. Con hãy đến gần. Con hãy nhìn xem Thầy đã yêu con đến mức nào.” Đức tin Kitô giáo không phải là một lý thuyết lạnh lùng. Đức tin là cuộc gặp gỡ với một Đấng đã chịu đóng đinh vì chúng ta và đã sống lại. Chúng ta không tin vào một ý tưởng. Chúng ta tin vào một Con Người. Chúng ta không phó thác đời mình cho một khái niệm. Chúng ta phó thác đời mình cho Đấng đã hiến mạng sống vì chúng ta.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Tôma đã không còn cần phải chạm vào các vết thương. Tin Mừng chỉ cho biết ông thốt lên: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Đây là một trong những lời tuyên xưng đức tin mạnh mẽ nhất trong toàn bộ Tin Mừng. Người từng nói “tôi chẳng có tin” giờ đây lại là người tuyên xưng rõ ràng thần tính của Chúa Giêsu. Ông không chỉ nói: “Lạy Thầy.” Ông không chỉ nói: “Thầy đã sống lại thật.” Ông nói: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con.” Đây không còn là một kiến thức khách quan về Chúa, nhưng là một tương quan cá vị: Chúa của con, Thiên Chúa của con. Đức tin trưởng thành luôn dẫn chúng ta từ chỗ biết về Chúa đến chỗ thuộc về Chúa. Nhiều người biết rất nhiều điều về đạo, nhưng chưa chắc đã có một tương quan sâu sắc với Chúa. Họ biết các điều răn, biết giáo lý, biết nghi thức, biết lịch sử Giáo hội, biết tranh luận đúng sai, nhưng chưa bao giờ thực sự quỳ xuống và thưa: “Lạy Chúa của con.” Đức tin không chỉ là nói rằng Thiên Chúa hiện hữu. Ma quỷ cũng biết Thiên Chúa hiện hữu. Đức tin là trao cho Thiên Chúa quyền làm Chúa của đời mình. Đức tin là để Người bước vào các quyết định của ta, sử dụng thời gian của ta, hướng dẫn tương lai của ta, chữa lành quá khứ của ta và biến đổi cách ta sống với người khác.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Chúa Giêsu nói với Tôma: “Vì đã thấy Thầy nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin.” Lời này không phải là một sự khinh thường lý trí. Chúa không dạy chúng ta phải nhắm mắt tin bừa. Kitô giáo không cổ võ sự mê tín, nhẹ dạ hay chạy theo những hiện tượng lạ lùng. Đức tin không đối nghịch với lý trí. Chính Thiên Chúa ban cho con người lý trí để tìm kiếm sự thật, phân định điều đúng sai và tránh những sai lầm. Một người có đức tin không phải là người tin bất cứ điều gì nghe thấy. Không phải cứ có ai nói thấy Đức Mẹ hiện ra là ta lập tức tin. Không phải cứ nhìn thấy một đám mây có hình thánh giá, một thân cây có nét giống khuôn mặt, một pho tượng dường như thay đổi màu sắc, hay một câu chuyện được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội là ta vội cho đó là phép lạ. Sự hiếu kỳ không phải là đức tin. Cảm xúc đám đông không phải là đức tin. Tin vào lời đồn không kiểm chứng không phải là đạo đức. Chạy theo điều lạ mà bỏ quên Tin Mừng, Thánh Thể, bác ái và đời sống hoán cải là một sự lệch lạc nguy hiểm.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Nhưng ở chiều ngược lại, đức tin cũng không thể bị thu hẹp vào những gì mắt thấy, tai nghe và máy móc đo lường được. Có những thực tại lớn lao nhất của đời người không thể được đặt lên bàn cân hay quan sát dưới kính hiển vi. Chúng ta không thể cân đo tình yêu của một người mẹ. Chúng ta không thể chụp hình lòng trung thành. Chúng ta không thể xét nghiệm sự tha thứ. Chúng ta không thể dùng công thức toán học để chứng minh vẻ đẹp của hy sinh. Tuy vậy, không ai có thể phủ nhận những điều ấy là có thật. Trong cuộc sống hằng ngày, phần lớn những gì chúng ta biết đều dựa trên niềm tin vào chứng từ của người khác. Ta tin cha mẹ là người sinh thành ra mình mà không phải ngày nào cũng đòi xem xét nghiệm ADN. Ta tin vào những kiến thức lịch sử mà bản thân không trực tiếp chứng kiến. Ta tin lời của bác sĩ, kỹ sư, thầy cô và những người có chuyên môn, vì ta nhận ra chứng từ của họ đáng tin cậy. Nếu con người từ chối tin bất cứ điều gì mình chưa tự mắt nhìn thấy, xã hội không thể tồn tại.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Đức tin Kitô giáo cũng dựa trên chứng từ. Các Tông đồ đã gặp Chúa Phục Sinh. Họ đã ăn uống với Người, nghe Người giảng dạy và nhận lãnh sứ mạng từ Người. Sau đó, họ đã dùng chính mạng sống mình để làm chứng cho điều họ đã thấy. Người ta có thể chết vì một điều sai lầm mà họ tưởng là thật, nhưng rất khó có một nhóm người đồng lòng chịu chết cho điều mà chính họ biết là bịa đặt. Các Tông đồ không được giàu có, quyền lực hay danh vọng nhờ lời rao giảng của mình. Trái lại, họ bị bắt bớ, đánh đòn, tù đày và giết chết. Họ đã không làm chứng cho Chúa Phục Sinh vì được lợi lộc, nhưng vì họ không thể phủ nhận điều mình đã gặp.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Đức tin của chúng ta hôm nay được nâng đỡ bởi chứng từ sống động của Hội Thánh suốt hơn hai ngàn năm. Nếu Chúa Giêsu không sống lại, làm sao một nhóm nhỏ những con người sợ hãi, nghèo nàn và ít học lại có thể đem Tin Mừng đi khắp thế giới? Nếu Chúa Giêsu chỉ là một ký ức đã chết, làm sao biết bao vị tử đạo có thể bình an bước ra pháp trường, tha thứ cho những người giết mình và hát lên trong đau đớn? Nếu Tin Mừng chỉ là một câu chuyện hư cấu, làm sao biết bao linh mục, tu sĩ và giáo dân có thể dành trọn đời mình để phục vụ người nghèo, người bệnh, trẻ mồ côi, người già cô đơn và những con người bị xã hội loại bỏ? Nếu tình yêu Thiên Chúa không có thật, làm sao một người có thể tha thứ cho kẻ đã gây đau khổ cho mình? Làm sao một người mẹ có thể quỳ cầu nguyện bên giường đứa con đang lầm đường? Làm sao một người sống giữa bệnh tật vẫn có thể tạ ơn và mang bình an đến cho người khác? Chính những đời sống được biến đổi là những phép lạ âm thầm nhưng mạnh mẽ nhất.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Tuy nhiên, đức tin không có nghĩa là từ đây chúng ta sẽ không còn hoài nghi. Hoài nghi có thể xuất hiện trong hành trình đức tin. Có những câu hỏi giúp đức tin trưởng thành. Có những khủng hoảng buộc chúng ta phải rời bỏ một thứ đức tin trẻ con, nông cạn và vụ lợi, để bước vào một đức tin sâu hơn. Một người chỉ tin Chúa khi được như ý chưa chắc đã thực sự tin Chúa. Có thể họ chỉ đang tin vào những món quà mà Chúa ban. Khi những món quà bị lấy đi, họ không còn biết mình có yêu chính Đấng ban ơn hay không. Đức tin trưởng thành không phải là không bao giờ hỏi “tại sao”, nhưng là vẫn bám lấy Chúa ngay cả khi chưa có câu trả lời. Đức tin không phải là lúc nào cũng cảm thấy Chúa gần, nhưng là vẫn trung thành khi lòng mình khô khan. Đức tin không phải là chắc chắn rằng mọi việc sẽ xảy ra đúng như ta mong muốn, nhưng là xác tín rằng dù chuyện gì xảy ra, Chúa vẫn không bỏ rơi ta.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Người leo núi trong câu chuyện đã chết vì ông không dám buông sợi dây chỉ cách mặt đất một mét. Trong đời sống thiêng liêng, có biết bao lần chúng ta cũng đang treo mình trên những sợi dây như thế. Có người bám vào tiền bạc, nghĩ rằng có tiền là có bình an. Nhưng càng có nhiều, họ càng sợ mất. Có người bám vào danh tiếng, nên chỉ một lời phê bình cũng khiến họ đau khổ. Có người bám vào quyền lực, nên không thể chấp nhận bị thay thế. Có người bám vào một mối quan hệ đã trở nên độc hại chỉ vì sợ cô đơn. Có người bám vào quá khứ, ôm mãi một vết thương và không chịu tha thứ. Có người bám vào sự tự ái, không dám xin lỗi dù biết mình sai. Có người bám vào một tội lỗi quen thuộc, dù biết nó đang hủy hoại mình. Có người bám vào kế hoạch riêng, không chấp nhận rằng con đường Chúa mở ra có thể khác với điều mình mong đợi. Có người bám vào một hình ảnh lý tưởng về bản thân, nên không dám thừa nhận mình yếu đuối và cần được giúp đỡ.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Sợi dây ấy tạo cho chúng ta cảm giác an toàn, nhưng đôi khi chính nó lại làm chúng ta chết cóng giữa đêm tối. Chúa nói: “Hãy cắt đi”, không phải vì Người muốn ta rơi xuống vực, nhưng vì dưới chân ta đã có một nền đất mà trong bóng tối ta không nhìn thấy. Chúa mời ta buông bỏ không phải để tiêu diệt ta, nhưng để giải thoát ta. Chúa lấy khỏi tay ta một điều không phải vì Người độc ác, nhưng vì tay ta phải được mở ra mới có thể đón nhận một điều lớn hơn. Chúa cho phép một cánh cửa đóng lại không phải vì Người bỏ rơi ta, nhưng có thể vì con đường ấy không dẫn đến sự sống. Chúa để một kế hoạch của ta thất bại không có nghĩa là cuộc đời ta thất bại. Chúa để ta yếu đuối không có nghĩa là Người không còn yêu ta. Có những lúc điều ta gọi là vực thẳm thật ra chỉ cách mặt đất một mét. Có những lúc điều ta nghĩ là mất tất cả lại là lúc ta bắt đầu được tự do.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Dĩ nhiên, phó thác không có nghĩa là sống thiếu trách nhiệm. Người Kitô hữu không được dùng hai chữ “đức tin” để biện minh cho sự lười biếng, cẩu thả hay thiếu khôn ngoan. Chúng ta không thể từ chối chữa bệnh rồi nói rằng mình chỉ tin Chúa. Chúng ta không thể không học hành, không làm việc mà chỉ chờ phép lạ. Chúng ta không thể đưa ra những quyết định thiếu suy xét rồi bắt Chúa phải sửa chữa hậu quả. Đức tin chân thật luôn đi với trách nhiệm. Người có đức tin vẫn phải làm hết sức mình, sử dụng lý trí, tìm lời khuyên khôn ngoan, cân nhắc hoàn cảnh và hành động cách trưởng thành. Nhưng sau khi đã làm những gì có thể, họ không tuyệt vọng vì những gì vượt khỏi khả năng. Họ biết giới hạn của mình và trao phần còn lại vào tay Chúa.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Thật ra, điều làm chúng ta khó phó thác nhất chính là nhu cầu kiểm soát. Chúng ta muốn biết trước ngày mai. Ta muốn chắc chắn rằng người mình yêu sẽ không rời bỏ mình. Ta muốn bảo đảm rằng con cái sẽ thành công. Ta muốn biết bệnh tật rồi sẽ thế nào. Ta muốn mọi kế hoạch diễn ra theo đúng lịch trình. Ta muốn cầu nguyện hôm nay và nhận câu trả lời ngày mai. Nhưng cuộc đời không cho ta những bảo đảm như thế. Đức tin cũng không phải là tấm vé giúp ta thoát khỏi mọi bất trắc. Đức tin là bàn tay giúp ta bước qua bất trắc. Chúa không hứa rằng đường đời sẽ không có bóng tối. Người hứa rằng trong bóng tối, Người vẫn ở đó. Chúa không hứa con thuyền sẽ không gặp bão. Người hứa rằng bão tố không thể nhận chìm con thuyền khi Người đang ở cùng ta. Chúa không nói ta sẽ không phải vác thập giá. Người nói rằng thập giá không phải là lời cuối cùng, vì sau thập giá là phục sinh.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">“Phúc thay những người không thấy mà tin.” Chúng ta chính là những người được Chúa nói đến. Chúng ta không được đặt ngón tay vào dấu đinh như Tôma. Chúng ta không được đứng bên mộ trống vào buổi sáng Phục Sinh. Chúng ta không được nghe trực tiếp tiếng Chúa giảng trên đồi Galilê. Nhưng chúng ta không phải là những người hoàn toàn không thấy gì. Ta thấy Chúa qua Lời Người. Ta gặp Chúa trong Thánh Thể. Ta nhận ra Chúa qua tình yêu của cộng đoàn. Ta chạm đến Chúa nơi người nghèo, người đau yếu và những người cần được yêu thương. Ta thấy dấu vết của Chúa trong những lần mình được tha thứ, được nâng dậy, được an ủi. Ta thấy Chúa trong những biến cố tưởng như ngẫu nhiên nhưng lại mở ra một con đường mới. Ta thấy Chúa trong sức mạnh giúp ta vượt qua những điều mà trước đây ta nghĩ mình không thể chịu nổi. Ta thấy Chúa trong những người âm thầm hy sinh mà không cần được biết đến.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Có thể Chúa không hiện ra theo cách giật gân, nhưng Người vẫn hiện diện. Có thể Người không loại bỏ ngay đau khổ, nhưng Người biến đau khổ thành con đường trưởng thành. Có thể Người không trả lời mọi câu hỏi, nhưng Người ban cho ta đủ ánh sáng để đi bước kế tiếp. Đức tin không đòi ta phải nhìn thấy toàn bộ con đường. Đức tin chỉ mời ta đặt chân vào bước đi trước mắt. Một ngọn đèn trong đêm không chiếu sáng toàn bộ con đường dài hàng cây số. Nó chỉ chiếu sáng một khoảng đủ để ta đi thêm một bước. Khi ta bước tới, ánh sáng lại mở ra phía trước. Chúa thường dẫn ta như thế.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Kính thưa cộng đoàn,</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Có thể hôm nay mỗi người chúng ta đang bám vào một sợi dây nào đó. Có thể sợi dây ấy là một nỗi sợ. Có thể đó là một sự oán giận. Có thể đó là một thói quen tội lỗi. Có thể đó là một kế hoạch ta không muốn từ bỏ. Có thể đó là một mối quan hệ ta biết không còn dẫn mình đến điều tốt. Có thể đó là sự lệ thuộc vào lời khen của người khác. Có thể đó là nhu cầu phải luôn đúng, luôn thắng, luôn được công nhận. Có thể sợi dây ấy là sự nghi ngờ rằng Chúa không thực sự yêu ta. Hôm nay, Chúa không ép ta buông. Người chỉ hỏi: “Con có thật sự tin Ta có thể cứu con không?”</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Ta có thể trả lời rất nhanh: “Con tin.” Nhưng Chúa sẽ hỏi tiếp: “Vậy con có dám trao điều ấy cho Ta không? Con có dám ngừng trả thù không? Con có dám tha thứ không? Con có dám làm lại từ đầu không? Con có dám bước ra khỏi vùng an toàn không? Con có dám sống trung thực không? Con có dám bỏ một mối lợi bất chính không? Con có dám phục vụ mà không cần được tán thưởng không? Con có dám chấp nhận rằng kế hoạch của Ta khác kế hoạch của con không?”</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Đức tin không chỉ được chứng minh trong những lời kinh dài, nhưng trong những lần ta dám vâng theo Chúa. Ápraham tin nên đã rời quê hương mà không biết mình sẽ đi đâu. Môsê tin nên bước vào cung điện của Pharaô dù biết mình yếu đuối. Đức Maria tin nên thưa “xin vâng” dù chưa hiểu tương lai sẽ thế nào. Thánh Giuse tin nên đón Maria về nhà dù phải đi qua những điều vượt khỏi lý trí tự nhiên. Phêrô tin nên bước xuống khỏi thuyền và đi trên mặt nước. Các Tông đồ tin nên rời căn phòng đóng kín để ra đi rao giảng. Thánh Tôma tin nên từ một người hoài nghi đã trở thành một vị Tông đồ can đảm, đem Tin Mừng đến những miền đất xa xôi và cuối cùng hiến mạng vì Chúa.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Đức tin luôn có một cái giá. Nó đòi ta phải rời bỏ một điều gì đó: rời bỏ sự an toàn giả tạo, rời bỏ cái tôi, rời bỏ nhu cầu kiểm soát, rời bỏ thói quen sống chỉ dựa trên những gì có lợi cho mình. Nhưng điều ta nhận lại lớn hơn rất nhiều. Khi cắt đứt sợi dây sợ hãi, ta rơi vào vòng tay quan phòng. Khi buông bỏ cái tôi, ta tìm lại chính mình. Khi không còn cố kiểm soát mọi sự, ta bắt đầu biết sống bình an. Khi không còn đòi Chúa phải làm theo ý mình, ta khám phá rằng ý Chúa có thể dẫn ta xa hơn điều ta từng dám mơ ước.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Xin đừng hiểu “không thấy mà tin” là tin trong mù quáng. Đó là tin dựa trên tình yêu của Đấng đã chịu đóng đinh. Người ta chỉ có thể phó thác khi biết mình đang phó thác cho ai. Ta không nhảy vào một khoảng không vô nghĩa. Ta trao mình cho Đấng mang những vết thương vì yêu ta. Ta không cắt sợi dây theo tiếng gọi của một người xa lạ. Ta cắt vì Đấng đang gọi là Đấng đã chết cho ta. Nếu Chúa đã không tiếc chính Con Một của Người, làm sao Người lại không chăm sóc ta? Nếu Chúa Giêsu đã cho phép cạnh sườn mình bị đâm thâu vì ta, làm sao Người có thể dửng dưng trước nước mắt của ta? Nếu Người đã bước ra khỏi mồ, còn vực sâu nào có thể giữ chúng ta mãi mãi?</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Hôm nay, chúng ta hãy đặt mình trước Chúa Giêsu Phục Sinh. Người đang đứng giữa căn phòng đóng kín của tâm hồn ta và nói: “Bình an cho con.” Người không hỏi tại sao ta yếu đuối lâu như vậy. Người không trách tại sao ta có quá nhiều câu hỏi. Người chỉ đưa tay ra, cho ta thấy dấu đinh và mời gọi: “Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” Hãy mang đến cho Chúa những hoài nghi của ta. Đừng giấu chúng dưới những lời đạo đức. Hãy nói thật với Người rằng: “Lạy Chúa, con tin, nhưng xin nâng đỡ lòng tin yếu kém của con. Con muốn phó thác, nhưng con vẫn sợ. Con muốn buông bỏ, nhưng tay con vẫn còn bám chặt. Con muốn bước theo Chúa, nhưng con không nhìn thấy con đường.”</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Có thể Chúa không làm biến mất bóng tối ngay lập tức. Nhưng Người sẽ ở với ta trong bóng tối. Có thể Chúa không giải thích mọi sự. Nhưng Người sẽ cho ta cảm nhận rằng ta không cô độc. Có thể Chúa không thay đổi hoàn cảnh ngay. Nhưng Người sẽ thay đổi trái tim ta, để ta có thể đi qua hoàn cảnh ấy bằng một sức mạnh mới. Đức tin không phải là biết chắc ngày mai sẽ xảy ra điều gì. Đức tin là biết chắc ai đang giữ ngày mai.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, chúng con cảm tạ Chúa vì hồng ân đức tin. Đức tin không phải là thành quả do chúng con tự mình tạo ra, nhưng là món quà Chúa đã gieo vào tâm hồn chúng con. Xin tha thứ vì có biết bao lần chúng con tuyên xưng tin Chúa, nhưng lại không dám trao đời mình cho Chúa. Chúng con nói Chúa là Cha, nhưng lại sống như những đứa trẻ mồ côi. Chúng con nói Chúa là Đấng quan phòng, nhưng lòng luôn đầy lo âu. Chúng con nói Chúa là Đấng cứu độ, nhưng đôi tay vẫn bám chặt lấy những sợi dây mong manh của trần gian.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Lạy Chúa, Chúa biết từng sợi dây chúng con đang nắm giữ. Chúa biết nỗi sợ khiến chúng con không dám buông. Chúa biết những tổn thương khiến chúng con không dám tin thêm một lần nữa. Chúa biết những câu hỏi chúng con không thể nói với ai. Xin Chúa bước vào căn phòng đóng kín của lòng chúng con. Xin đứng giữa những hoang mang, thất vọng và sợ hãi của chúng con. Xin nói với chúng con lời Chúa đã nói với các Tông đồ: “Bình an cho anh em.”</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Xin ban cho chúng con một đức tin sáng suốt để không chạy theo mê tín, không bị lôi cuốn bởi những hiện tượng giật gân, không đặt hy vọng vào những lời đồn thiếu căn cứ. Xin cũng ban cho chúng con một trái tim khiêm tốn, để không biến lý trí thành bức tường ngăn cản mầu nhiệm. Xin cho chúng con biết sử dụng trí khôn để tìm kiếm sự thật, nhưng cũng biết cúi đầu trước những điều lớn lao hơn khả năng hiểu biết của mình.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Xin cho chúng con biết nhìn vào các dấu đinh của Chúa để tin rằng tình yêu mạnh hơn đau khổ. Xin cho chúng con nhìn vào cạnh sườn bị đâm thâu để tin rằng lòng thương xót vẫn mở ra cho những kẻ yếu đuối. Xin cho chúng con nhìn vào ngôi mộ trống để tin rằng không một thất bại nào là lời cuối cùng đối với người thuộc về Chúa.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Lạy Chúa, khi cuộc đời chúng con rơi vào đêm tối, xin cho chúng con đừng chỉ nhìn xuống vực sâu, nhưng biết lắng nghe tiếng Chúa. Khi Chúa mời gọi chúng con buông bỏ, xin cho chúng con đủ can đảm để mở tay. Khi Chúa dẫn chúng con trên con đường chưa từng biết, xin cho chúng con biết bước đi. Khi lời cầu nguyện chưa được đáp lại, xin cho chúng con vẫn trung thành. Khi Chúa dường như thinh lặng, xin cho chúng con vẫn tin rằng Chúa đang ở rất gần.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Xin giúp chúng con cắt đứt sợi dây của kiêu ngạo, sợi dây của oán hận, sợi dây của ích kỷ, sợi dây của thói quen tội lỗi, sợi dây của sự lệ thuộc vào tiền bạc và danh vọng. Xin giúp chúng con hiểu rằng buông bỏ trong tay Chúa không phải là rơi vào hư vô, nhưng là rơi vào vòng tay của một Người Cha.</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Và khi đức tin chúng con chao đảo, xin cho chúng con biết đứng bên thánh Tôma, không phải để ở mãi trong hoài nghi, nhưng để cùng ngài đi từ hoài nghi đến tuyên xưng, từ sợ hãi đến can đảm, từ căn phòng đóng kín đến những chân trời truyền giáo. Xin cho chúng con biết quỳ xuống trước Chúa Giêsu Phục Sinh và thưa lên bằng tất cả trái tim, bằng tất cả cuộc đời và bằng mọi lựa chọn của chúng con:</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">“Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”</span></span></span></span></span><br />
<span style="line-height:115%"><span style="font-family:Aptos,sans-serif"><span lang="EN-US"><span style="line-height:115%"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;,serif">Lạy Chúa của hiện tại con, lạy Thiên Chúa của tương lai con. Lạy Chúa của niềm vui con, lạy Thiên Chúa của nước mắt con. Lạy Chúa của những điều con hiểu, lạy Thiên Chúa của những điều con chưa thể hiểu. Lạy Chúa của những lúc con mạnh mẽ, lạy Thiên Chúa của những ngày con yếu đuối. Lạy Chúa của cuộc đời con, con xin đặt trọn đời mình trong tay Ngài. Amen.</span></span></span></span></span></span><br />
&nbsp;
		</div>
				<div id="author">
						<p>
				<strong>Nguồn tin:</strong>
				 Lm Anmai, CSsR::
			</p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://hoatinhthuong.net/Bai-viet-chia-se/cat-dut-soi-day-so-hai-de-roi-vao-vong-tay-thien-chua-12456.html" title="CẮT ĐỨT SỢI DÂY SỢ HÃI ĐỂ RƠI VÀO VÒNG TAY THIÊN CHÚA">https://hoatinhthuong.net/Bai-viet-chia-se/cat-dut-soi-day-so-hai-de-roi-vao-vong-tay-thien-chua-12456.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Hoa Tình Thương
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:huongngocmtg@gmail.com">huongngocmtg@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://hoatinhthuong.net/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<script src="https://hoatinhthuong.net/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=-4,nv_my_abbr="EDT",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=1,nv_is_recaptcha=1,nv_recaptcha_sitekey="6Ld129MZAAAAAGOARuGe5eirEuS7bQZ2YYk5g6Da",nv_recaptcha_type="image",nv_recaptcha_elements=[];</script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/news.js"></script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/main.js"></script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/custom.js"></script>
<script type="application/ld+json">
        {
            "@context": "https://schema.org",
            "@type": "Organization",
            "url": "https://hoatinhthuong.net",
            "logo": "https://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png"
        }
        </script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/bootstrap.min.js"></script>
</body>
</html>