Trà Sữa cho Tâm Hồn
- Thứ ba - 26/04/2016 03:12
- In ra
- Đóng cửa sổ này
Bạn sẽ chơi bản nhạc của mình chứ?....................................................2
Đàn gà cưng của tôi ..............................................................................4
Giải thích điều không thể giải thích......................................................7
Khi chúng ta đứng cùng với nhau.........................................................9
Chuyến xe băng qua công viên...........................................................11
Hành trình quan trọng nhất.................................................................14
Những điều tốt lành ẩn giấu ...............................................................15
Những hành động thô lỗ ngẫu nhiên ..................................................17
Trò chơi nụ cười .................................................................................20
Kho báu trong chiếc hộp.....................................................................21
Những viên đá quý lấp lánh................................................................24
Tôi đến để giúp đỡ..............................................................................27
Đừng bao giờ quên rằng có ai đó yêu bạn ..........................................29
Thật tốt khi được ở đây.......................................................................32
Đó là quan điểm CỦA TÔI.................................................................34
Hy sinh một giấc mơ...........................................................................36
Tôi sẽ hạnh phúc.................................................................................38
Nguyên tắc “không làm một kẻ tồi tệ” ...............................................40
Những người làm sáng cả căn phòng .................................................42
Sống có ý nghĩa ..................................................................................44
Làm cho Ethel mỉm cười ....................................................................46
Bạn có một cơ thể tuyệt vời................................................................48
Phép thuật ở bên trong bạn .................................................................50
Đáp đền tiếp nối tại một tiệm donut ...................................................53
Một điều chỉ bạn có thể làm ...............................................................55
Một lời nói động viên .........................................................................57
Một chút nhìn nhận, một chút yêu thương .........................................59
Một quyết định bạn phải có mỗi ngày ................................................61
Thiên thần ở ngay bên trong bạn ........................................................63
Càng nhiều quà càng tốt .....................................................................64
Can đảm để thất bại ............................................................................66
Người hùng mới được phát hiện.........................................................68
Có lần, tôi tới thăm vài người bạn ở một bang khác, và chúng tôi cùng
ngồi ngoài trời, ngắm những người chơi tàu lượn bay vút ngang trên đầu,
với những cánh dù lượn đủ màu sắc rực rỡ. Họ lao tít lên bầu trời, tới
những luồng không khí ấm – mà chúng ta không nhìn thấy được – và có
lúc lại lượn lờ như thể đang thư giãn. Họ tin tưởng vào thiết bị, cũng như
khả năng của mình. Nhưng việc này có rủi ro không? Có thể là hơi rủi ro
một chút. Nhưng đúng là một trải nghiệm không thể quên!
Anh trai tôi rất mê leo núi. Bằng những dụng cụ đơn giản nhất, anh ấy đi
trèo hết ngọn núi này đến ngọn núi khác. Có một lần, anh ấy bị ngã và
gãy tay, nhưng chỉ vừa bình phục, anh ấy lại tiếp tục đến với những ngọn
núi. Tại sao vậy? Việc đó có rủi ro không? Có thể, nhưng anh ấy thích
...Và ông ấy nói tiếp: “Tuần thứ hai, chúng tôi
tách riêng những người đàn ông và những kẻ
ngốc nghếch. Rồi tuần thứ ba, những kẻ ngốc
nghếch sẽ nhảy”.
cảm giác hài lòng khi chinh phục
được những ngọn núi, và thành
công trong một công việc khó khăn
như thế.
Tất nhiên, chúng ta không cần phải
tham gia vào những môn thể thao
cảm giác mạnh để nếm trải rủi ro.
Bạn cứ thử nghĩ đến việc mua cổ
phiếu xem. Tôi nghe người ta nói
rằng tháng 10 là một trong những
tháng nhiều rủi ro nhất để mà mua
cổ phiếu. Những tháng “nguy
hiểm” còn lại là tháng 1, tháng 2,
tháng 3, tháng 4, tháng 5, tháng 6, tháng 7, tháng 8, tháng 9, tháng 11 và
tháng 12.
Trong mọi lĩnh vực của cuộc sống đều có rủi ro. Nhưng chẳng phải có
một số điều xứng đáng với những rủi ro đó sao? Vincent van Gogh thì
nói thế này: “Những người đánh cá biết rằng biển cả là nguy hiểm và
những cơn bão là rất khủng khiếp, nhưng họ chưa bao giờ thấy những
mối nguy hiểm này là đủ lý do để họ chỉ ở lại bờ”. Mặc dù không ai
khuyên rằng bạn phải liều lĩnh, nhưng đôi khi, có những lý do đúng đắn
để chấp nhận những rủi ro cần thiết. Thực tế, tôi tin rằng chúng ta không
thể sống một cuộc sống trọn vẹn mà đồng thời né tránh được tất cả mọi
rủi ro. Thường thì chúng ta sẽ có một lựa chọn: chúng ta có thể chọn
sống dũng cảm, hoặc chúng ta có thể chọn nỗi sợ hãi. Nhưng hãy đảm
bảo chắc chắn việc này: rằng điều bạn chọn thực sự quan trọng với bạn.
Đặc biệt khi liên quan đến những quyết định lớn trong cuộc sống: quyết
định theo đuổi một ý tưởng táo bạo. Vừa học vừa làm. Thay đổi ngành
học. Chuyển tới một nơi ở mới. Chấm dứt hoặc bắt đầu một mối quan
hệ... Tất cả những điều này đều là những lựa chọn có hai mặt. Bạn có
thể lắng nghe trái tim mình, hoặc bạn có thể quyết định không chấp nhận
rủi ro, không làm điều mà bạn thấy sợ hãi và, có thể là, sống vừa phải
chứ không sống trọn vẹn.
May Kay Ash, nhà sáng lập hãng mỹ phẩm xa xỉ nổi tiếng Mary Kay
Inc., có lần bình luận: “Rất nhiều người sống và chết khi bản nhạc của
họ vẫn không được chơi. Họ không bao giờ dám thử”. Điều đó có thật
“Tôi cũng học được rằng, nếu tôi muốn sống cuộc sống của mình thật trọn
vẹn, thì tôi không được để cho bản nhạc mãi mãi im lặng ở bên trong mình”
không? Nếu đúng thì tôi nghĩ
như thế thật đáng buồn. Có
phải vì hầu hết mọi người đều
hay sợ hãi không? Vì đến khi
bạn nhiều tuổi, bạn sẽ không
muốn nhớ lại và kể rằng mình
đã luôn chọn cách an toàn.
Bạn sẽ muốn có thể kể rằng
bạn đã chơi bản nhạc của
mình. Bạn sẽ muốn có thể nói
rằng bạn đã cố dang rộng đôi
cánh và bay. Bạn sẽ muốn tin rằng bạn đã chấp nhận những rủi ro hợp
lý, vào những thời điểm thích hợp.
Không phải lúc nào tôi cũng chọn con đường an toàn nhất. Tôi đã mắc
sai lầm, rất nhiều là khác. Đôi khi tôi bước quá sớm và bước hụt. Đôi khi
tôi phải chịu hậu quả. Nhưng tôi đã học được một điều quan trọng trên
đường đi: lắng nghe tiếng nói của trái tim mình. Tôi đã học được rằng
con đường an toàn nhất không phải luôn là con đường tốt nhất. Và tôi
học được rằng tiếng nói của nỗi sợ hãi không phải lúc nào cũng đáng tin.
Tôi cũng học được rằng, nếu tôi muốn sống cuộc sống của mình thật
trọn vẹn, thì tôi không được để cho bản nhạc mãi mãi im lặng ở bên
trong mình.
Bạn luôn chọn cách an toàn? Hay bạn sẽ chơi bản nhạc của mình?
Thục Hân (dịch)
Đàn gà cưng của tôi
Sẽ có những thời điểm mà dù chúng ta định làm gì, đôi khi chúng ta
cũng phải biết khi nào thì bỏ tất cả đi. Việc này xảy ra bất chấp chúng ta
có ý định tốt, bất chấp những nỗ lực của chúng ta. Bởi một số thứ chỉ
đơn giản là không ổn.
Tôi đã nuôi cả một vườn đầy gà trong suốt 8 năm. Tám năm dài luôn lao
ra ngoài trời mỗi khi có bão bất ngờ, xua gà vào chuồng và đóng cửa
chuồng để chúng khỏi bị ướt. Tám năm lúc nào cũng có thể vội vàng phi
xuống dưới hè đường để lóc cóc chạy theo và gom những chú gà chẳng
may ra khỏi khu vườn an toàn.
Thế mà, sau khi suy nghĩ rất nhiều, tôi phải từ bỏ sự nghiệp làm một
người nuôi gà. Tôi không hối hận gì cả. Nói cho cùng, tôi đã học được
rất nhiều về loài gà. Dường như chúng chẳng khác gì những sinh vật trôi
nổi trong biển cả cuộc sống.
Ý tôi là, tất cả đều ăn thịt gà.
Từ hồi nhỏ, tôi đã biết xua
đuổi những con cú, chó nhà,
chó hoang, cáo, và cả những
con rắn ăn trứng gà nữa. Đấy
là chưa kể thỉnh thoảng có
cả chim ưng to khủng khiếp.
Tôi phải bảo mình không
biết sợ.
Nhiều năm ròng vất vả nuôi
gà như một sở thích, nhưng
rồi cũng tới một thời điểm
mà sở thích này khiến tôi
quá vất vả. Tôi phải đi học
đại học, và không còn thời
gian dành cho đàn gà nữa. Có khi cả ngày tôi chẳng có thời gian quan sát
chúng, và đến chiều tối, tôi đếm thấy thiếu 6 con gà. Tôi không muốn
nghĩ đến lý do tại sao nữa.
Tôi phải đăng một mẩu quảng cáo để tìm cho đàn gà một gia đình khác.
Đã đến thời điểm rồi, và đó là điều tốt cho chúng.
Nhưng tôi vẫn quyết định rằng tôi sẽ không trao đàn gà của tôi cho
người nào mà tôi không biết rõ. Đàn gà này xứng đáng có một nơi ở tốt
và an toàn. Tôi cẩn thận giải thích trong mẩu quảng cáo, rằng để chúng
đi là một quyết định khó khăn đối với tôi, nhưng tôi cũng thừa nhận rằng
mình không chăm sóc được chúng cho tốt nữa. Tôi muốn chúng được
trao vào tay ai đó sẽ có môi trường sống an toàn cho chúng. Tôi muốn
chúng có một “gia đình” mới, nơi chúng được yêu thương, vì lý do nào
khác hơn là để... ăn.
“Thế mà, sau khi suy nghĩ rất nhiều, tôi
phải từ bỏ sự nghiệp làm một người nuôi
gà. Tôi không hối hận gì cả. Nói cho cùng,
tôi đã học được rất nhiều về loài gà. Dường
như chúng chẳng khác gì những sinh vật
trôi nổi trong biển cả cuộc sống...”
Có một người sớm liên lạc
với tôi. Tôi nghĩ đây thật là
một điều kỳ diệu, vì tôi gặp
được ngay người tôi cần.
Đây là một người đàn ông
rất yêu thích gà, và hứa sẽ
giữ cho chúng an toàn.
Ông ấy dự định sẽ gọi
chúng là “Đàn gà may
mắn”, vì ông ấy đang rất
muốn có một đàn gà nhưng
không biết bắt đầu từ đâu.
Ông ấy dự định sẽ xây lại
hàng rào khu vườn sau để
không con gà nào có thể ra
“... trứng của chúng sẽ dành cho những
người già cả, hoặc nghèo đói. Cuộc sống
chính là như thế, một chuỗi những bất ngờ
và bạn sẽ nhận được điều thú vị hơn nhiều
khi bạn nghĩ rằng mình phải từ bỏ, hoặc bị từ
chối, một điều tốt đẹp nào đó”
ngoài. Rồi ông sẽ thu trứng của chúng và trao cho viện dưỡng lão gần
Tôi không thể sung sướng hơn nữa và thực sự thấy cuộc sống luôn có
những cách hoạt động rất bí ẩn mà thần kỳ. Thú thật là sau này nhớ lại
tôi mới cảm thấy như vậy, chứ vào thời điểm đó thì chẳng nghĩ gì nhiều.
Bởi như bất kỳ ai khác, tôi cũng thường “quên” không cảm thấy biết ơn
những khi mình gặp điều tốt đẹp. Chúng ta thường chỉ nhớ than phiền và
trách móc mỗi khi mình gặp chuyện không hay mà thôi.
Vậy là, đàn gà mà tôi vẫn lo lắng rằng rồi sẽ trở nên “vô gia cư” khi rời
khỏi tay tôi, bây giờ không chỉ có một “gia đình” mới, mà chúng còn có
một mục đích mới hay ho hơn nhiều: trứng của chúng sẽ dành cho
những người già cả, hoặc nghèo đói. Cuộc sống chính là như thế, một
chuỗi những bất ngờ và bạn sẽ nhận được điều thú vị hơn nhiều khi bạn
nghĩ rằng mình phải từ bỏ, hoặc bị từ chối, một điều tốt đẹp nào đó.
Thục Hân (dịch)
Giải thích điều không thể giải thích
Hôm nay là một ngày trời trong, sáng sủa, nhiều nắng. Kiểu ngày rực rỡ
mà cứ nhắc đến mùa hè là người ta sẽ nghĩ tới ngay. Kiểu ngày dường
như thúc giục chúng ta lười biếng, chỉ ngồi với một cốc nước chanh thật
lạnh, dưới bóng cây, và nghe nhạc hoặc chơi game.
Đúng, là mùa hè. Đi bơi. Trời xanh. Cỏ xanh. Yên ổn. Dễ chịu.
Tôi nói ra những điều này vì hôm qua là một kiểu ngày mùa hè hoàn
toàn khác. Nó bắt đầu... ừm, hoàn toàn là mùa hè. Nhưng đến trưa,
những đám mây báo bão tối sầm tụ lại, che khuất Mặt Trời. Những cơn
gió nhẹ dịu dàng của mùa hè vào buổi sáng biến thành những đợt gió
mạnh quần quật, rồi biến thành thứ gì đó còn khủng khiếp và đáng sợ
hơn nữa. Những đám mây dường như mọc ra những ngón tay hình ống,
dày cộp, xoáy tít tìm đường xuống mặt đất. Chỉ trong vòng vài khoảnh
khắc, một cơn bão lớn đã quét qua thành phố, cách nơi tôi học không
đầy 10km, tạo ra một cảnh tượng tan hoang, cả những thương tổn, và cả
chết chóc.
Các nhà khí tượng học địa phương vẫn
đang cố giải thích tại sao một cơn bão
có thể đổ xuống thung lũng bình yên
của chúng tôi. Những ngọn núi bao
quanh khu chúng tôi ở được cho là
luôn bảo vệ chúng tôi khỏi những thảm
họa như thế. Ít nhất, đó là những gì mà
cô giáo dạy môn Khoa học tự nhiên
lớp 9 của tôi nói. Và đó cũng là những
gì bố mẹ vẫn nói với đứa em 5 tuổi của
tôi, sau khi nó xem phim “Phù thủy xứ
Oz” lần đầu tiên.
- Đừng lo, con yêu – Mẹ tôi nói khi em
gái tôi gặp một cơn ác mộng – Ở đây chúng ta không có bão lớn. Những
ngọn núi bảo vệ chúng ta mà.
“Đối với rất nhiều việc xảy ra
trong cuộc sống, thì không một
lời giải thích bình thường nào là
hợp lý”
Vài khoảnh khắc sau khi cơn bão trôi qua, mẹ tôi từ công ty vội vã gọi
điện về nhà. Cũng giống như các nhà khí tượng học, mẹ tôi muốn giải
thích nghiêm túc với em gái tôi.
Chà, thế mà chẳng có ai hỏi tôi. Nhưng có lẽ vào thời điểm đó thì tôi
cũng không biết phải nói thế nào. Chỉ là, đến sau này, tôi mới nghĩ tôi có
một lời giải thích. Đó là đôi khi, chẳng có gì để giải thích cả. Đôi khi,
trên hành trình nhiều bất ngờ của chúng ta trong cuộc sống, mọi chuyện
cứ thể xảy ra thôi – những chuyện thách thức bất kỳ sự miêu tả hay giải
thích nào. Những thiên tai cứ xảy ra. Những hành động tồi tệ ngẫu nhiên
cũng cứ xảy ra. Kể cả những việc tốt cũng cứ xảy ra – những việc chẳng
hiểu vì sao cả. Đó là bản chất việc tồn tại của chúng ta trên hành tinh
này. Đối với rất nhiều việc xảy ra trong cuộc sống, thì không một lời giải
thích bình thường nào là hợp lý – hay cần thiết cả.
Tất nhiên, điều đó không ngăn chúng ta cố gắng giải thích những điều
không thể giải thích. Mỗi lần một chuyện kiểu như thế xảy ra – dù tự
nhiên hay do con người – chúng ta cũng muốn lắng nghe ý kiến các
“chuyên gia”. Trong vòng 24h, tôi đã nghe rất nhiều lý thuyết về cơn
bão bất thường. Nhưng nếu bạn lắng nghe thật kỹ, bạn sẽ thấy có một
thông điệp chung, cơ bản trong đó: “Thôi nào, đôi khi mọi chuyện cứ
xảy ra thôi” – chỉ có điều, mỗi người có một cách để nói điều này.
“..Bởi thành công, sự yên bình và hạnh
phúc không liên quan nhiều đến những
tác động từ bên ngoài...”
Và như thế cũng không sao. Bởi
vì, thành công trong cuộc sống của
chúng ta không được quyết định
chỉ bởi những câu trả lời cho các
câu hỏi “tại sao”. Bởi thành công,
sự yên bình và hạnh phúc không
liên quan nhiều đến những tác
động từ bên ngoài, mà là đến cách
chúng ta lựa chọn để phản ứng
trước những tác động đó. Đây là
vấn đề của thái độ sống. Bởi thực
tế là, không ai trong chúng ta có
thể kiểm soát được tất cả những gì
xảy đến với mình. Chúng ta không
thể đóng chai ánh nắng hoặc dập tắt những cơn gió. Nhưng chúng ta có
thể kiểm soát được phản ứng của mình trước những chuyện “cứ xảy ra”.
Và nếu chúng ta có thể kiểm soát được những phản ứng đó, thì việc
chuyện gì xảy ra đâu có quan trọng.
Hay là tại sao chúng xảy ra cũng vậy thôi.
Thục Hân (dịch)
Khi chúng ta đứng cùng với nhau
Bạn có thể học được rất nhiều từ một chú ngựa.
Chà, thôi được rồi – có thể không phải là rất nhiều. Ý tôi là, không phải
bạn học về cách nhân giống hay đóng yên cương. Ngựa cũng không phải
là loài vật có thể giúp con người trị liệu tâm lý như chó hay mèo. Một
con ngựa chỉ là một con ngựa thôi.
Tất nhiên là thế rồi.
Thế nhưng, vẫn có những điều chúng ta có
thể học từ loài ngựa. Ví dụ, tôi từng nghe
nói về một cuộc thi ở Canada, trong đó
những chú ngựa kéo Clydesdale (một giống
ngựa có nguồn gốc từ Scotland, được coi là
biểu tượng của sức mạnh) với vóc dáng to
lớn được buộc vào chiếc xe đặc biệt cho
phép người ta chất thêm nhiều vật nặng lên.
Mục đích là để đo sức mạnh của những chú
ngựa này. Tại một trong những cuộc thi gần
đây, chú ngựa chiến thắng kéo được 3.628kg. Chú ngựa về nhì kéo được
3.175kg. Bảo sao người ta có câu nói là “khỏe như ngựa”.
Cuộc thi này cũng bao gồm cả sự kiện thi kéo theo đội. Cũng trong kỳ
thi tôi vừa nói ở trên, người ta lập ra một đội gồm chú ngựa về nhất và
về nhì. Nếu bạn giống tôi, thì hẳn bạn cũng nghĩ rằng nếu bạn đặt hai
chú ngựa này cạnh nhau, chúng sẽ kéo được khoảng... đợi chút... con số
“Ngựa cũng không phải là
loài vật có thể giúp con
người trị liệu tâm lý như chó
hay mèo. Một con ngựa chỉ
là một con ngựa thôi....”
này lớn đây... tôi phải dùng cả ngón tay và ngón chân để tính... khoảng
hơn 6.700kg. Đúng không?
Không.
Thực tế, khi hai chú ngựa này được buộc
cùng nhau, chúng đã kéo được một chiếc
xe chất nặng... 14.968kg – nhiều hơn gấp
4 lần mức mỗi chú ngựa có thể kéo được
khi đứng riêng rẽ!
Tôi chắc chắn sẽ có nguyên tắc khoa học
nào đó, hoặc một vài phép tính toán học
phức tạp, để lý giải cho việc này. Nhưng
cách giải thích đó hẳn sẽ đòi hỏi những
suy nghĩ rất sâu xa, và bạn cũng biết rằng
vì tôi không có đủ kiến thức rộng như vậy
nên bạn sẽ không có được lời giải thích
đó ngay ở đây.
“.. mạnh đến thế nào với tư
cách là cá nhân, thì sức
mạnh của chúng ta vãn
được nhân lên đáng kể khi
chúng ta đứng sát cánh với
nhau, cùng với nhau”
Tôi thì thích cách giải thích của một thầy giáo thời cổ đại có tên là
Aesop (à không, ông ấy không phải là thầy giáo CỦA TÔI – ông ấy sống
vào thời rất xa xưa, và tôi khá chắc chắn rằng ông ấy không dạy ở
trường trung học mà sau này tôi học). Nhà triết học thông thái này đã
dùng những chiếc đũa để miêu tả quan điểm của mình. Ông cho mọi
người thấy rằng một chiếc đũa thì ai
cũng có thể dễ dàng bẻ gãy, nhưng
một bó đũa gom lại thì không thể bị bẻ
gãy, dù mọi người cố gắng đến đâu.
- Nếu một mình, thì chúng ta yếu đuối
và dễ dàng bị bẻ gãy – Aesop giải
thích như vậy – Nhưng khi đứng bên
nhau, thì chúng ta mạnh mẽ.
Đây là một câu chuyện từ rất cổ xưa,
nhưng nó lại là một khái niệm quan
trọng cho mọi gia đình, cộng đồng,
doanh nghiệp, và mọi quốc gia. Cho
“Ông cho mọi người thấy rằng
một chiếc đũa thì ai cũng có
thể dễ dàng bẻ gãy, nhưng một
bó đũa gom lại thì không thể bị
bẻ gãy, dù mọi người cố gắng
đến đâu.”
dù chúng ta có mạnh đến thế nào với tư cách là cá nhân, thì sức mạnh
của chúng ta vãn được nhân lên đáng kể khi chúng ta đứng sát cánh với
nhau, cùng với nhau.
Bạn có thể không tin tôi vì tôi không có bằng chứng khoa học. Nhưng
bạn cứ thử lên mạng mà tìm hiểu cặn kẽ xem có phải là đứng cùng nhau
thì sức mạnh tăng lên nhiều lần không.
Hoặc bạn có thể quan sát những chú ngựa cũng được.
Thục Hân (dịch)
Chuyến xe băng qua công viên
Tôi làm như thế vì Beth. Thật đấy – đúng là vì Beth.
Chúng tôi hơi bị muộn một chút, mà tôi thì không muốn Beth bị đánh
dấu đi học muộn ngay vào đầu năm học. Cho nên khi tôi phát hiện ra
hàng dãy những ô tô và xe máy và xe đạp đang nối đuôi nhau ở con
đường cạnh công viên, chờ rẽ vào đường lớn phía trước, tôi bỗng trở
nên... bạn biết đấy... hơi lo lắng một chút.
“Đi đi nào” – Tôi lẩm bẩm... bạn biết đấy... là tôi nói với những người
xung quanh mình, mặc dù tất nhiên là chẳng ai nghe thấy – “Đi nhanh
lên đi! “Quyết liệt” lên nào!”.
“Ừm, anh à...” – Beth nói từ sau lưng tôi – “Em không nghĩ là họ nghe
thấy anh nói đâu”.
Beth mới lên lớp 6 và con bé chưa biết đi xe đạp. Nó chẳng có kinh
nghiệm đi xe trên đường phố. Nhưng rồi sớm thôi, nó sẽ biết việc giữ
bình tĩnh khi đi trên đường là khó đến mức nào.
Như buổi sáng hôm nay, thì khó ai có thể giữ bình tĩnh được. Những
hàng xe hình như chẳng nhúc nhích. Mà thời gian thì cứ trôi. Và nhà
trường thì sẽ không chờ Beth tới rồi mới đóng cổng.
Nên tôi quyết định làm theo lời khuyên của chính mình. Tôi quyết liệt...
lao xe đạp về phía trước, rẽ ra khỏi con đường và lao vào bãi cỏ của
công viên. Tất nhiên việc này là phạm luật. Nhưng tôi phi rất nhanh qua
công viên và rồi rẽ vào đường lớn theo ngả đó. Hành động của tôi thành
công một cách ấn tượng đến mức khi tôi liếc vào gương chiếu hậu, tôi để
ý thấy ai đó đi chiếc xe đạp màu xanh da trời cũng phóng theo tôi.
Bỗng nhiên, lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu được môn đua xe. Tốc độ.
Chiến lược. Cảm giác mạnh.
Rất tự hào với thành công của mình,
tôi ngoái về phía sau lưng nhìn
Beth, lúc này trên mặt con bé là cái
vẻ giống y như khi nó xem bộ phim
về một cô bảo mẫu phải thỏa hiệp
với một tên cướp điên khùng đột
nhập vào nhà.
- Ừm, em không cần phải kể với mẹ
về việc anh rẽ vào công viên đâu
nhé – Tôi nói.
- Anh đừng lo – Con bé đáp trong khi móng tay bấu chặt vào hông tôi –
Mẹ lúc nào cũng biết là anh phóng xe như điên mà.
Tôi mỉm cười. Đối với một “tay đua” như tôi, đây được coi là một lời
Thả Beth ở trường vừa kịp giờ, tôi quay xe về trong cảm giác chiến
thắng. Tôi gần như có thể tưởng tượng ra cảnh đồng đội bắn pháo hoa
mừng thành công của mình.
“Tôi đã làm việc này vì Beth!” – Tôi nghĩ mình sẽ kêu lên như thế khi
những ánh đèn flash của máy ảnh nhấp nháy liên hồi để chụp tôi.
Tôi vẫn cảm thấy lâng lâng cho đến khi tôi đi xe đến gần công viên trên
đường về và để ý thấy đèn xanh và đỏ của xe cảnh sát đang nhấp nháy ở
chính gần lối rẽ vào bãi cỏ công viên. Lại gần hơn, tôi có thể thấy một
chiếc xe cảnh sát đỗ bên cạnh chiếc xe đạp màu xanh da trời – chính
chiếc xe màu xanh da trời mà tôi đã thấy đi theo tôi băng qua bãi cỏ
công viên lúc nãy. Cậu bé đi xe đạp – trông chỉ hơn Beth khoảng vài tuổi
– đang ngồi trên băng ghế công viên, tay cầm chiếc mũ lưỡi trai, mặt hết
sức lo lắng, chờ đợi “tuyên bố” của cảnh sát.
“Bỗng nhiên, lần đầu tiên trong đời,
tôi hiểu được môn đua xe. Tốc độ.
Chiến lược. Cảm giác mạnh”
Tôi thấy rất xấu hổ khi phải thừa nhận
rằng ý nghĩ đầu tiên của tôi là: “Phù!
May mà mình né được “đạn” – hay ít
nhất, là né được một chiếc vé phạt của
cảnh sát”. Thế rồi cảm giác tội lỗi
bỗng đến. Tôi băn khoăn về “vai” của
mình trong toàn bộ tình huống kịch
tính nho nhỏ có liên quan đến cảnh sát
ở công viên này. Liệu có phải cậu
nhóc kia đã phóng xe vào bãi cỏ công
viên vì cậu ấy đã nhìn thấy tôi làm
như thế? Liệu cậu ấy có nghĩ đến việc
phạm luật nếu tôi đã không “mở” ra
một con đường có vẻ thật khôn ngoan
và “quyết liệt”? Và tôi đã dạy em gái tôi – một cô bé con chưa biết đi xe
đạp – điều gì về việc đi xe an toàn, tỉnh táo và có trách nhiệm?
Một trong những điều có ý nghĩa nhất mà những người lớn hơn có thể để
“Liệu cậu ấy có nghĩ đến việc phạm
luật nếu tôi đã không “mở” ra một
con đường có vẻ thật khôn ngoan và
“quyết liệt”? Và tôi đã dạy em gái
tôi – một cô bé con chưa biết đi xe
đạp – điều gì về việc đi xe an toàn,
tỉnh táo và có trách nhiệm?”
lại cho những người nhỏ hơn mình, đó là
sức mạnh của tấm gương. Rõ ràng, tôi đã
thất bại nặng nề trong việc làm gương cho
em tôi. Tôi có thể tưởng tượng rằng mình
là nhà vô địch trên đường đua, nhưng tôi
đã thất bại trong việc thể hiện trách nhiệm
của mình. Nhưng nhờ thế, mà tôi quyết
định rằng từ bây giờ, tôi sẽ luôn là một
người đi xe tốt hơn trên đường phố.
Và việc này thì đúng là tôi làm vì Beth.
“...ông quyết định thách thức
vị giáo sư đó tham gia một
cuộc đấu tay đôi. Nghi thức
của thời này là người bị thách
thức cũng sẽ là người được
lựa chọn vũ khí”
Thục Hân (dịch)
Hành trình quan trọng nhất
Tôi nghĩ người ta đã hoàn toàn chính xác khi nói rằng thật dễ để mà làm
một thiên thần khi chẳng ai động đến bạn, khi không có ai khiến bạn xù
lông – tức là chọc giận hoặc gây ảnh hưởng đến bạn. Nhưng có vẻ như
những người “khiến người khác phải xù lông” sẽ luôn có mặt ở quanh
chúng ta.
Có một câu chuyện kể rằng, Vương công Otto von Bismarck, người từng
là Thủ tướng của nước Phổ (nước Đức) vào thế kỷ thứ 19, có lần đã giận
điên lên bởi lời phê bình của một vị giáo sư (hẳn là vị giáo sư này đã
khiến Bismarck phải xù lông), đến mức ông quyết định thách thức vị
giáo sư đó tham gia một cuộc đấu tay đôi. Nghi thức của thời này là
người bị thách thức cũng sẽ là người được lựa chọn vũ khí.
Vị giáo sư đó đã lựa chọn vũ khí là... xúc xích! Ông gửi thư cho
Bismarck, cùng với hai chiếc xúc xích, nói rõ rằng một trong hai chiếc là
xúc xích bình thường, ăn vào vẫn an toàn. Chiếc còn lại đã được tẩm
độc, sẽ gây ra một cái chết từ từ và kéo dài, hoặc ít nhất là tàn phế, bệnh
tật liên miên. Vị giáo sư này nói với Bismarck rằng Thủ tướng cứ việc
chọn ăn một chiếc xúc xích, còn ông sẽ ăn chiếc còn lại.
Sau khi suy nghĩ, Bismarck đưa ra lý do rằng một người đàn ông có thể
chết với danh sự trên trường đấu tay đôi, chứ không bao giờ nên chết
vì... ngộ độc thức ăn cả. Nên ông gửi thư trả lời: “Ngài Thủ tướng đã
hủy cả hai chiếc xúc xích và
mời giáo sư đến làm khách
dùng bữa tối nay. Sau khi cân
nhắc, Ngài Thủ tướng cảm
thấy rằng mình có thể đã hơi
sai lầm một chút. Ngài tin
rằng khi gặp gỡ, hai bên có
thể tìm được tiếng nói
chung”.
Một trong những hành trình
quan trọng nhất mà một
người từng đi có thể là “gặp
“Một trong những hành trình quan trọng nhất
mà một người từng đi có thể là “gặp ai đó ở
nửa đường”, với nghĩa bóng là tìm đến sự thỏa
hiệp. Bismarck đã “gặp đối thủ của mình ở nửa
đường” và chọn cách tìm ra điều hữu ích gì đó
từ cuộc xung đột này”
ai đó ở nửa đường”, với nghĩa bóng là tìm đến sự thỏa hiệp. Bismarck đã
“gặp đối thủ của mình ở nửa đường” và chọn cách tìm ra điều hữu ích gì
đó từ cuộc xung đột này.
Khi những người khác khiến chúng ta muốn xù lông, chúng ta luôn có
một lựa chọn. Chúng ta có thể gặp họ trên trường đấu, nơi rõ ràng là một
người sẽ thắng và người còn lại sẽ phải thua; hoặc chúng ta có thể gặp
họ ở nửa đường – tức là nhận ra điểm chung, điểm hữu ích để thỏa hiệp
với họ. Cho dù được trang bị chỉ bằng lời nói, chúng ta vẫn có thể tìm
kiếm sự tổn thương, hoặc tìm kiếm một giải pháp.
Chính lựa chọn mà bạn đưa ra sẽ tạo nên sự khác biệt hoàn toàn.
Thục Hân (Dịch)
Những điều tốt lành ẩn giấu
Có một nơi mà tất cả các sản phẩm công nghệ hiện đại đều đang hỏng.
Chính là nhà tôi.
Chỉ trong vòng một tuần, bố tôi phải gửi cái thiết bị bơm xăng của xe ô
tô tới nơi tái chế rác, chiếc máy giặt nhà tôi tới công ty sửa chữa (và
không biết có sửa được không), và cái máy tính của tôi tới nơi bảo hành.
Đấy là chúng theo bước những món đồ hiện đại nhưng lại trở thành một
đống kim loại vô dụng, giống như cái máy rửa bát, lò vi sóng, máy xay
sinh tố... tất cả bọn chúng đều đã bỏ cuộc chỉ trong vòng vài tháng
Nếu có điều luật chống lại việc lạm dụng các thiết bị công nghệ, thì chắc
gia đình tôi chắc sẽ là kẻ thù số một của xã hội.
Nhưng thật may là mẹ tôi luôn có giải pháp. Dù hơi khó khăn một chút,
nhưng mẹ có thể hái cà chua ngay ngoài vườn, tự làm bánh mỳ và đủ thứ
khác. Cho nên cả nhà chúng tôi vẫn sống khỏe, thích nghi được trong
“cơn khủng hoảng nhỏ” của gia đình. Và dù gì, đấy mới là điều quan
Đó là những gì mẹ tôi nói.
- Mấy thứ đó chỉ là đồ đạc thôi – Mẹ an ủi, khi bố tôi viết tấm séc để trả
tiền lắp một thiết bị bơm xăng mới.
- Đúng vậy – Bố tôi đáp chua chát, hình như tay vẫn còn run sau khi viết
séc – Đồ đạc rất đắt đỏ đấy. Em có biết cái thiết bị bơm xăng này còn đắt
hơn cả chiếc xe ô tô đầu tiên mà anh từng mua không hả?
Mẹ tôi mỉm cười:
- Thật là một điều tốt lành!
- Một điều tốt lành? – Bố tôi hết sức tò mò – Chúng ta vừa tốn một tháng
lương của anh cho một thiết bị bơm xăng, và em vẫn nghĩ đó là điều tốt
- Đúng mà – Mẹ tôi đáp – Thật là một điều tốt lành khi chúng ta vẫn còn
đủ tiền để chi cho nó.
“...Dường như mẹ có rất
nhiều kinh nghiệm về việc
tìm kiếm những “đường
viền màu bạc” ở các đám
mây đen..”
việc tìm kiếm những “đường viền màu bạc” ở các đám mây đen. Nhưng
tôi biết tôi sẽ khiến mẹ lúng túng với “chiêu” cuối cùng này:
- Thế còn cái máy vi tính của con thì sao? – Tôi hỏi – Con chẳng thấy có
gì tốt lành cả.
Mẹ tôi có lý – như mọi khi. Nhưng có vẻ bố
không để mẹ chiến thắng dễ dàng như vậy.
- Thế còn cái máy giặt thì sao? Nó hỏng đúng
lúc này đấy! – Bố tôi hỏi – Chuyện đó thì có
tốt lành không chứ?
- Chắc chắn rồi – Mẹ tôi đáp – Em trai em
không ngại cho em dùng nhờ máy giặt của gia
đình cậu ấy, nên em có thể dành thêm chút thời
gian với gia đình của em mình trong khi đem
quần áo đến đó giặt. Và khi nào chúng ta có
máy giặt mới, chắc chắn em sẽ quý nó hơn
nữa.
Mẹ tôi nói đúng. Chẳng có gì để thắc mắc nữa
cả. Dường như mẹ có rất nhiều kinh nghiệm về
Một chút lo lắng thoáng qua khuôn mặt mẹ. Câu này khó rồi, chẳng nghi
ngờ gì nữa. Cũng như người ta vẫn thường nói: ai cũng mắc sai lầm,
nhưng chỉ có một cái máy tính mới thực sự làm hỏng bét mọi chuyện.
Thế rồi bất chợt, mắt mẹ sáng lên.
- Con sẽ không thức quá khuya để chúi mũi vào máy tính nữa – Mẹ nói –
Tức là con được ngủ nhiều hơn một chút. Đó là một điều tốt lành, phải
không?
Mẹ nói đúng! Tôi thực sự đã thấy mình khỏe hơn trong vòng vài ngày
“...Những điều tốt lành đã luôn ở
một chỗ nào đó. Chúng ta chỉ cần tìm
chúng. Đôi khi phải tìm rất kỹ.
Nhưng chúng luôn ở đó...”
vừa rồi, và rõ ràng là vì tôi được ngủ
nhiều hơn.
- Thôi được, mẹ thắng! – Tôi nói.
- Làm cách nào mà em có thể luôn tìm
được những điều tốt lành trong mọi xui
xẻo thế? – Bố tôi hỏi.
- Có gì khó đâu, thật mà – Mẹ đáp –
Những điều tốt lành đã luôn ở một chỗ
nào đó. Chúng ta chỉ cần tìm chúng.
Đôi khi phải tìm rất kỹ. Nhưng chúng
luôn ở đó.
Kể cả là ở nhà tôi.
Thục Hân (dịch)
Những hành động thô lỗ ngẫu nhiên
Bạn thử tra từ “thô lỗ” trong từ điển đi. Bạn sẽ thấy, ở đó chẳng có định
nghĩa nào cả. Chỉ có ảnh Dan thôi.
Dan không phải là người xấu. Không một chút nào. Cậu ấy thực ra là
người tốt. Ai cũng biết đến tính khí thoải mái và dễ thông cảm cho người
khác của cậu ấy. Về chuyện học hành, cậu ấy cũng có tiếng tốt là luôn có
kỷ luật, nghiêm túc. Cậu ấy chơi thể thao thuộc dạng chuyên nghiệp của
chuyên nghiệp, và như thế nhiều năm rồi. Nhưng cậu ấy hơi... chà, cục
cằn. Và cáu kỉnh. Và hay gắt gỏng.
Bạn biết đấy – nhiều người sẽ gọi như thế là thô lỗ.
Đó là lý do Lindsey do dự một chút trước khi ngồi xuống ghế cạnh Dan
ở quầy đánh giày. Lindsey và Dan đã từng được xếp chung nhóm làm đề
tài nhiều lần rồi, và họ học rất hiệu quả. Nhưng Dan vẫn hay làm
Lindsey sợ – một phần vì Lindsey rất tôn trọng Dan, và một phần vì...
chà, bạn biết rồi đấy, sự thô lỗ.
Nhưng một cơn mưa bất ngờ đã làm
bẩn hết giày của Lindsey, trong khi cô
ấy có một buổi thuyết trình quan trọng
– quan trọng đến mức mà bạn muốn
chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo hết mức có
thể, bao gồm cả một đôi giày sạch và
bóng. Nên Lindsey ngần ngừ ngồi ghé
xuống chiếc ghế bên cạnh Dan, và họ
nói chuyện chút ít trong vài phút tiếp
theo. Không, nói như thế không đúng
lắm – trong vài phút tiếp theo, Lindsey
hỏi thăm và trò chuyện một mình, còn
Dan thỉnh thoảng nói “ừ” khàn khàn
trong cổ họng. Không phải là cậu ấy
không ưa Lindsey hay tỏ thái độ gì với cô. Cậu ấy chỉ là Dan mà thôi.
Bạn biết rồi đấy – hơi thô lỗ.
Khi giày của Dan được đánh xong, cậu ấy xem xét rất cẩn thận và nói
chuyện vài câu với người phụ trách quầy đánh giày trong khi trả tiền.
Rồi cậu ấy chào tạm biệt Lindsey bằng một câu ngắn ngủi và đi luôn –
cũng khiến Lindsey nhẹ cả người. Lindsey ngồi thư giãn trong khi chờ
giày của mình được đánh sạch và cố ôn lại những ý chính cho bài thuyết
trình. Khi giày được đánh xong, Lindsey xuống khỏi ghế và lấy ví.
- Không cần đâu – Anh nhân viên đứng ở quầy đánh giày nói và mỉm
cười – Cậu bạn tốt bụng lúc nãy đánh giày trước cô đã trả cả tiền cho cô
- Cậu ấy làm gì ạ? – Lindsey hơi bất ngờ.
‘...Thực tế, dường như mọi
chuyện trong ngày hôm đó của
Lindsey đều tốt đẹp – mà có lẽ
không chỉ bởi vì cô có một đôi
giày được đánh sạch và bóng
loáng, phải không?”
- Cậu ấy trả cả tiền đánh giày cho cô mà. Đúng là một cậu bạn tốt, phải
không?
Hành động của Dan khiến Lindsey mỉm cười. Cô tới buổi thuyết trình,
cảm giác phấn chấn, vui vẻ, và tràn đầy tự tin. Cho nên tất nhiên, buổi
thuyết trình diễn ra suôn sẻ và có kết quả tuyệt vời. Thực tế, dường như
mọi chuyện trong ngày hôm đó của Lindsey đều tốt đẹp – mà có lẽ
không chỉ bởi vì cô có một đôi giày được đánh sạch và bóng loáng, phải
không?
” Bằng cách giúp chị, là em đã
đáp lại cho một người đã làm
điều tốt cho em – Lindsey nói –
Nếu chị muốn trả lại em, chị
chỉ cần giúp một ai đó khác
của cô ở đâu để gửi tiền trả lại, Lindsey bảo bà đừng nghĩ về chuyện đó
- Bằng cách giúp chị, là em đã đáp lại cho một người đã làm điều tốt cho
em – Lindsey nói – Nếu chị muốn trả lại em, chị chỉ cần giúp một ai đó
khác nữa.
Và trông Lindsey lúc nói câu đó, hình như hơi có chút “thô lỗ” giống
Dan thì phải.
nữa.”
Vài ngày sau, Lindsey đứng xếp hàng ở
một quầy thức ăn tại trung tâm thương
mại thì thấy đằng trước mình có chuyện
gì đó ồn ào. Một người mẹ với mấy đứa
con nhỏ đang không có tiền lẻ và phải
lục tung cả túi với hy vọng tìm được đủ
tiền để trả cho chỗ thức ăn mà bà đã gọi.
Mấy đứa con, đứa thì nghịch ngợm, đứa
thì khóc, và chính bản thân bà mẹ dường
như cũng sắp phát khóc. Lindsey vội
bước đến, trả chỗ tiền mà người mẹ đó
còn thiếu (thật thú vị, là gần như đúng
bằng số tiền đánh giày), rồi giúp bê vài
khay thức ăn của mấy mẹ con ra bàn.
Khi người mẹ hỏi Lindsey xem địa chỉ
Thục Hân (dịch)
Trò chơi nụ cười
Tôi đã nghe nói nhiều lần rằng một nụ cười là hệ thống đèn chiếu sáng
khuôn mặt, là hệ thống làm mát cái đầu và là hệ thống sưởi ấm trái tim.
Nhưng một nụ cười còn là một vũ khí mạnh mẽ chống lại mọi kiểu thái
độ tiêu cực, có hại cho bạn nữa.
Lisa Gurnsey, một người bạn của tôi ở Portland (bang Oregon), từng viết
về một người đàn ông có nụ cười làm thay đổi cuộc đời cô ấy – theo
đúng nghĩa đen: “Hôm đó tôi đã gặp một ngày khủng khiếp – tôi ghét
công việc của mình, tôi phát mệt vì thời tiết, tôi phát chán việc luôn phải
cố gắng chạy theo chi trả các hóa đơn, và đơn giản là tôi hoàn toàn mệt
mỏi, chán nản. Sáng hôm đó, tôi rẽ vào bưu điện, và khi tôi đang bước
vào cửa, một người đàn ông lớn tuổi bỗng nói với tôi rằng hôm nay sẽ là
một ngày tốt đẹp, và tôi không nên làm cho cuộc sống có vẻ tồi tệ như
thế, bởi vì cuộc sống thực sự không như thế. Tôi chăm chú nhìn ông ta
và chỉ nói: “Tôi ước hôm nay đã là thứ Sáu”.
“Tuy nhiên, khi tôi rời khỏi bưu
điện, tôi thấy dễ chịu hơn rất
nhiều... nụ cười và lời nói của
ông ấy, dù ban đầu nghe có vẻ
khó ưa, nhưng lại khiến tôi suy
“Lần thứ hai tôi gặp ông ấy, tôi
đã bước đến hẳn chỗ ông ấy và
bảo: “Chúc một ngày thứ Sáu vui
vẻ”, và tôi cười với ông ấy. Tôi
còn gặp ông ấy vài lần nữa, lúc
nào ông ấy cũng mỉm cười, và lúc nào ông ấy cũng khiến tôi cảm thấy
dễ chịu hơn.
“Gần đến Giáng Sinh, tôi tới bưu điện tìm ông ấy để tặng một tấm thiệp
và giải thích rằng những lời nói tử tế, cũng như nụ cười tươi vui của ông
ấy vào ngày đầu tiên gặp gỡ đã khiến tôi thay đổi hẳn cách suy nghĩ của
mình và nhận ra rằng cuộc sống của tôi vẫn còn tốt chán. Nhưng tôi lại
chẳng thấy ông ấy đâu nữa, và từ hồi đó thì cũng không gặp ông ấy ở
“Nhưng một nụ cười còn là một vũ khí
mạnh mẽ chống lại mọi kiểu thái độ tiêu
cực, có hại cho bạn nữa”
bưu điện nữa. Có thời gian, sáng nào tôi cũng tới, rồi tôi lại tới bưu điện
vào các thời điểm khác nhau trong ngày để xem có gặp được ông ấy
không. Có thể ông ấy không đi làm ở gần đó nữa, hay có thể ông ấy bị
ốm. Tôi đã nghĩ giá như mình đã cảm ơn ông ấy sớm hơn. Tôi thực sự có
thể nói rằng người đàn ông này đã thay đổi cuộc sống của tôi. Dù không
gặp lại ông ấy nữa, nhưng tôi tự nhủ tôi sẽ cố gắng để lan truyền cảm
xúc tương tự đến cho những người mà tôi nghĩ là đang cần một nụ cười”.
“Chúng ta không bao giờ có thể biết được sức mạnh
của một nụ cười giản dị và tác động của nó đối với
giản hơn, dễ dàng hơn để tặng cho tất cả mọi người bạn gặp một khoảnh
khắc vui vẻ, thậm chí là khiến họ cảm thấy họ quan trọng và được quan
Đây giống như một trò chơi mà tất cả chúng ta đều có thể chơi. Nguyên
tắc thật đơn giản. Và có rất nhiều người thắng cuộc. Và ai mà biết được?
Bạn cũng có thể làm thay đổi hẳn một ngày của ai đó – mà “ai đó” rất có
thể lại là chính bạn.
người khác”
Chúng ta không bao
giờ có thể biết được
sức mạnh của một nụ
cười giản dị và tác
động của nó đối với
người khác. Mỉm cười
là một trong những
việc dễ nhất chúng ta
có thể làm. Bạn nghĩ
còn có cách nào đơn
Thục Hân (dịch)
Kho báu trong chiếc hộp
Bạn có đọc tin tức trên báo nói về một cô giáo tình cờ tìm thấy hộp đựng
thuốc lá cũ trên gác xép nhà mình không? Khi cô ấy mở nó ra, cô ấy
thầy bên trong toàn giấy cũ. Cô ấy định vứt hết vào thùng rác, nhưng rồi
lại để ý thấy từ “cổ phiếu” trên một trong những tờ giấy đó. Xem kỹ
hơn, cô phát hiện ra đó toàn là những giấy chứng nhận sở hữu cổ phiếu.
Cô ngồi tính giá trị của chúng – thuần túy là để cho vui.
Và bạn đoán được không: lập tức cô ấy trở thành triệu phú! Số giấy tờ
đó vẫn có giá trị mua bán, và cô ấy tự nhiên có hàng đống tiền!
“Tôi không tưởng tượng ra là cuộc sống của tôi có gì khác biệt mấy” –
Cô ấy nói với báo chí sau khi có được cả một gia tài – “Có lẽ tôi sẽ mua
mấy đôi giày mới. Ngoài ra, tôi sẽ chẳng có gì thay đổi cả”.
Cá nhân tôi, tôi nghĩ khối tài sản lớn đó rơi vào những người như thế
thật là... phí. Tự nhiên giàu có để làm gì nếu bạn không cho phép mình
tự nhiên... bạn biết rồi đấy... sống một cách giàu có?
Tôi thì biết là tôi sẽ làm vậy. Tôi biết vì tôi đã nghĩ đến chuyện này suốt
cả tuần – hoặc ít nhất, kể từ khi một người cô của tôi – gọi điện để nói về
một cái hộp mà cô ấy tìm thấy trong khi dọn dẹp ngôi nhà cũ của bố mẹ
- Trong đó có kho báu thực sự đấy – Cô ấy nói – Cháu nhất định phải
đến nhận nó.
- Kho báu ấy ạ? – Tôi hỏi – Kho báu kiểu gì ạ?
- À, kiểu mà cháu vẫn biết đấy... đồ trang sức, giấy chứng nhận, một ít
tiền, và còn có một ít kim loại cực kỳ quý nữa.
Đồ trang sức? Giấy chứng nhận? Tiền? Kim loại quý? Và cô ấy muốn
đưa hết chúng cho tôi?
Ka-ching!
Khác với cô giáo trong mẩu tin trên báo, tôi có thể nghĩ ra hàng đống ý
tưởng để “lên đời” chính mình, một khi kho báu đó chui vào tài khoản
ngân hàng của tôi. Hầu hết các ý tưởng đó đều liên quan đến việc chẳng
phải đi làm thêm nữa và sẽ mua một cái xe thật ngon lành. Cho đến khi
tôi nhận cái hộp từ tay cô tôi, tôi đã tưởng tượng ra mình lượn lờ khắp
đường phố trên một chiếc xe mô-tô tuyệt đẹp và rồi đi du lịch Hawaii
(cho dù cùng hay không cùng chiếc mô-tô đó).
Về đến nhà, chui vào phòng, đóng cửa lại cho yên tĩnh, tôi mới cẩn thận
mở chiếc hộp màu đen. Bên trong có đúng những gì cô tôi đã nói: đồ
trang sức, giấy chứng nhận, tiền và kim loại quý! Chỉ có điều, đồ trang
sức là đồ giả để dùng cho lễ hội hóa trang, với màu xanh đỏ rực rỡ. Giấy
chứng nhận bao gồm bằng tốt nghiệp trung học của mẹ tôi. Tiền là một ít
đồng xu của nước Anh. Và “kim loại” quý thực ra là những chiếc huy
chương, bao gồm một huy chương của cụ cố tôi!
Thôi được, tôi sẽ thừa nhận: ban đầu
tôi khá thất vọng. Chẳng có gì giá trị
ở đây cả – trừ phi bạn tính giá trị
tinh thần. Nhưng càng xem xét
những món đồ trong hộp, tôi càng
thấy chúng đúng là một kho báu. Và
càng có vẻ bí ẩn. Chiếc trâm cài đầu
bằng đá màu đỏ của cụ tôi nói gì về
tính cách của một người phụ nữ mà
tôi chưa bao giờ gặp? Và liệu tôi có
phải là người duy nhất trong gia
đình thấy ngạc nhiên khi biết rằng
mẹ tôi đã tốt nghiệp trung học ở Denver? Ai đã đeo chiếc dây chuyền có
mặt màu xanh da trời và tại sao nó có mùi giống kẹo cao su – và tại sao nó
vẫn còn giữ được mùi sau rất nhiều năm? Và những chiếc huy chương nữa,
có lẽ tôi sẽ cần tìm thêm thông tin để biết về ý nghĩa của chúng...
Tôi không chắc rằng làm thế nào để mình có được câu trả lời cho tất cả
“..Và những chiếc huy chương nữa, có
lẽ tôi sẽ cần tìm thêm thông tin để biết
về ý nghĩa của chúng...”
“..Còn trong lúc đi tìm kiếm, tôi sẽ
tận hưởng cảm giác tuyệt vời về mối
kết nối bất ngờ từ những món đồ mà
rõ ràng là những người đi trước
trong gia tộc của tôi đã rất trân
trọng. Việc này khiến tôi cảm thấy
tự hào..”
những câu hỏi trên. Nhưng để tìm ra
những câu trả lời đó đã là một điều thú
vị rồi. Còn trong lúc đi tìm kiếm, tôi sẽ
tận hưởng cảm giác tuyệt vời về mối
kết nối bất ngờ từ những món đồ mà
rõ ràng là những người đi trước trong
gia tộc của tôi đã rất trân trọng. Việc
này khiến tôi cảm thấy tự hào. Khiến
tôi cảm thấy tôi thuộc về gia đình của
mình. Khiến tôi cảm thấy tôi là một
phần của điều gì đó không chỉ ở trong
hiện tại. Và cảm giác đó chính là điều
tôi coi là kho báu.
Bất kể giá trị thực sự của kho báu
trong chiếc hộp là thế nào.
Thục Hân (dịch)
Những viên đá quý lấp lánh
“Chẳng nghi ngờ gì cả. Cậu bé đó rồi sẽ làm được khối việc khi lớn lên”
– Một cô giáo nói – “Nó đúng là một tay cừ đấy!”.
Tất cả mọi người trong cái thị trấn nhỏ miền Tây đó đều nhất trí một
điều: nếu bạn muốn đặt cược xem sau này ai sẽ là người giỏi nhất thị
trấn, hoặc có tương lai nhất, thì bạn nên đặt tiền vào Silas Harper.
Dù mới 12 tuổi, nhưng Silas đã có đủ các phẩm chất mà ai cũng mong
muốn. Thật khó mà không thích cậu bé này: cậu ta vui vẻ, nhiệt tình,
chăm chỉ, thích giúp đỡ mọi người – đúng là một cậu bé kiểu mẫu.
Mỗi khi có đoàn tàu tiến vào ga của thị trấn, Silas cũng là người đầu tiên
ra chào hỏi những người khách và giúp họ xách đồ. Đôi khi người ta sẽ
cho cậu bé một ít tiền, dù cậu bé không bao giờ hỏi xin.
Nhưng Silas không chỉ đứng nhìn đoàn tàu. Cậu bé còn tự hỏi liệu
những đường ray đó dẫn đến đâu. Cậu nghe được nhiều câu chuyện và
đọc về những nơi xa xôi. Một ngày nào đó, cậu bé muốn lên tàu và đi
xem những nơi khác thế nào.
Gia đình Silas chỉ kiếm được vừa đủ ăn, trên một mảnh đất cằn cỗi ở rìa
thị trấn. Cái trang trại nhỏ đầy đá sỏi ở Arkansas đó không hợp với lúa
mỳ hoặc ngô, nên gia đình Silas làm những gì họ có thể: họ nuôi ít gia
súc và đi làm thuê cho những gia đình khác trong thị trấn. Silas, cũng
như mọi khi, luôn làm nhiều hơn phần việc của mình, chỉ để giúp đỡ mọi
người.
Khi lớn lên, Silas cũng ngày càng nhanh nhẹn và thông minh. Nhiều
người trong thị trấn nghĩ rằng cậu sẽ trở thành một luật sư hay ông chủ
ngân hàng. Nhưng ước mơ của Silas lớn hơn thế.
“Trang trại của bố tớ cũng là một nơi dễ thương” – Silas nói với bạn bè –
“Nhưng tớ chưa biết phải làm gì với nó”. Chẳng ai phản đối cả, vì ai
cũng biết đất nhà Silas rất cằn cỗi, mà như người ta vẫn nói là “chẳng để
làm gì cả”.
Năm 19 tuổi, Silas đã tiết kiệm đủ tiền để lên tàu. Cậu mở một công ty
nhập khẩu ở San Francisco và nhanh chóng thành công. Đồng nghiệp
quý mến và tin tưởng cậu. Thật không may, vài năm sau đó, một trận
hỏa hoạn đã thiêu rụi công ty của Silas. Công sức của Silas biến cả thành
Nhưng nếu ai biết Silas thì cũng biết là không gì có thể ngăn cậu được.
“Tôi đã nghĩ đó là ngày tồi tệ nhất đời mình” – Sau này Silas nhớ lại –
“Nhưng đó không phải là điều tồi tệ duy nhất mà tôi từng trải qua”.
Đúng vậy, suốt 40 năm sau, Silas đi nhiều nơi trên thế giới, sống ở
những thành phố xa lạ, và làm nhiều công việc. Tuy nhiên, Silas cũng
gặp nhiều khó khăn, bệnh tật, những đồng sự lừa dối, những nhân viên
thiếu trung thành... Silas muốn ổn định sự nghiệp ở New York, nhưng
rồi cuộc khủng hoảng kinh tế lại làm hỏng mọi dự định của người đàn
ông này.
Cuối cùng, Silas tìm được sự hài lòng
và yên bình bằng cách quay về nơi ở cũ
của gia đình mình. Trang trại đã bị bỏ
không nhiều năm, và ngôi nhà cũng rất
cần sửa chữa. Nhưng Silas rất vui vì gặp
lại nhiều bạn bè, và ông dành tất cả số
tiền mình có để tu sửa nhà cửa, trang
Lúc này Silas đã nhiều tuổi. và một lần,
khi đang ngồi trên ghế ngoài vườn, một
tia nắng lấp lánh rọi vào mắt ông. Ánh sáng đó lạ lùng, khiến ông quyết
định ngẩng lên nhìn quanh khu vườn đầy đá. “Ban đầu, tôi nghĩ nó là
một mảnh gương vỡ” – Silas kể lại.
Nhưng rồi ông tìm ra vật phản chiếu tia nắng. Ông bước tới nơi, ngồi
xuống, và nhìn thấy một thứ gì đó.
“Thị lực của tôi không tốt lắm, nên tôi phải đeo kính vào. Tôi không thể
phân biệt được các viên đá, nhưng tôi đã đi nhiều nơi và thấy nhiều thứ,
đủ để biết rằng mình đang nhìn thấy gì” – Silas kể.
Chỉ trong một tuần, các nhà địa chất từ một trường đại học công đã xác
nhận những gì Silas tìm thấy: đó là một viên kim cương. Nhưng đó
“Tôi không thể tin được là làm
sao một người lại có thể gặp
nhiều vận xui đến vậy” – Sau
này Silas miêu tả chính mình.
không phải là tất cả. Người ta giúp ông tìm kiếm trong vườn và thấy rải
rác ở đó là kim cương – thực tế, giờ đây Silas đang ngồi trên một trong
những cánh đồng kim cương lớn nhất Bắc Mỹ.
Khu trang trại tưởng như vô dụng vì toàn đá – khu trang trại mà Silas đã
bỏ đi nhiều thập kỷ trước để tìm kiếm những miền đất mới – hóa ra lại là
một trong những khu trang trại giá trị nhất.
Bỗng nhiên trở thành người giàu có, Silas dành những năm sau đó để
làm từ thiện, ông cũng tới nhiều trường học và nói chuyện với nhiều sinh
viên về những bài học mà ông học được.
“Hãy nghe tôi” – Ông nói – “Đừng nghĩ rằng những gì bạn đang tìm
kiếm phải ở tận đâu đó xa xôi. Đừng tự đánh lừa mình vào suy nghĩ rằng
ai đó khác mới có thứ bạn muốn. Hãy làm việc chăm chỉ và trung thực
để có được những gì bạn mong muốn. Đừng che mắt mình trước những
gì ngay trước mặt. Bạn tìm kiếm hạnh phúc? Hay sự bình yên trong tâm
hồn? Hay sự giàu có? Dù bạn muốn gì, bạn cũng đang ngồi ngay trên
cánh đồng kim cương của mình. Tất cả những gì bạn cần, thì bạn đều
đang có.
“Tôi đã phải dành cả đời mới tìm ra được bí mật mà tôi đang nói với các
bạn đây. Xin đừng hiểu lầm. Tôi không bảo các bạn phải đào bới vườn
nhà mình lên. Mà còn dễ hơn thế: để tìm được kho báu của mình, bạn
chỉ cần mở đôi mắt và mở trái tim. Nhìn ra phía trước mình và nhìn vào
“Nhưng trong thực tế, bạn sẽ
trở nên giàu có hơn mức tưởng
tượng khi bạn khám phá ra
rằng mỗi con người quanh
mình là một viên đá quý lấp
lánh, và đối xử với họ theo
đúng cách như vậy”
bên trong mình. Đừng dành cả đời để
tìm kiếm hạnh phúc, bởi trong thực tế, ai
cũng có hạnh phúc bên trong mình rồi,
chỉ là mình quá bận rộn đi tìm kiếm, đến
mức không nhận ra nó mà thôi.
“Những món quà mà bạn có được – bao
gồm cả những khu vườn kim cương –
đểu trở nên sáng bóng hơn và giá trị hơn
khi bạn chia sẻ”.
Đúng, những viên kim cương đã thay đổi
cuộc sống của Silas, và ông dùng chúng
để thay đổi, làm giàu cho cuộc sống của
nhiều người khác.
“Đôi khi chúng ta có thể đối xử với người khác như những viên đá thô”
– Silas kết luận – “Nhưng trong thực tế, bạn sẽ trở nên giàu có hơn mức
tưởng tượng khi bạn khám phá ra rằng mỗi con người quanh mình là một
viên đá quý lấp lánh, và đối xử với họ theo đúng cách như vậy”.
Thục Hân (Dịch)
Tôi đến để giúp đỡ
Flip Wilson, diễn viên và nghệ sĩ hài
nổi tiếng người Mỹ, có thói quen là
mỗi khi có ai đó hỏi về vấn đề tôn giáo
của ông, ông đều hài hước đáp: “Tôi là
người đứng ngoài xem”.
“Người đứng ngoài xem?” – Ai đó sẽ
hỏi lại – “Tôi chưa bao giờ nghe nói
đến một “người đứng ngoài xem” trong
vấn đề tôn giáo cả”.
Flip sẽ đáp: “À, thì họ muốn tôi làm
một nhân chứng, nhưng tôi không
muốn dính líu vào, nên chỉ đứng ngoài
xem thôi”.
Sự hài hước sâu sắc ở đây là, Flip chỉ
ra rằng, cùng là việc đứng nhìn một sự
việc, nhưng nếu một người muốn tham gia, thì họ sẽ là người làm chứng;
còn nếu một người không muốn tham gia, thì sẽ chỉ là một người đứng
Trong những thời điểm khó khăn, tôi nghĩ Edmund Burke (chính khách,
nhà văn, nhà triết học thế kỷ 18) nói đúng: “Điều duy nhất cần thiết cho
chiến thắng của những điều xấu” – Ông nói – “Là những người tốt
không làm gì cả”.
“Tôi không thể làm được mọi thứ,
nhưng tôi vẫn có thể làm được
điều gì đó; và bởi vì tôi không thể
làm được tất cả mọi thứ, nên tôi
sẽ không từ chối làm điều gì đó
mà tôi có thể làm”
Chúng ta có thể than phiền về sự bất công, chúng ta có thể kể lể về những
đau đớn trên thế giới này hoặc thậm chí cảm thấy buồn thay cho những
cảnh ngộ tuyệt vọng của người khác. Hoặc chúng ta có thể làm những gì
chúng ta có thể, cho dù chỉ là một chút.
Theodore Roosevelt, Tổng thống thứ 26 của Mỹ, từng đọc một cuốn sách
của nhà báo người New York tên là Jacob Riis. Cuốn sách có tựa đề “Một
nửa số người còn lại sống thế nào”. Khi nói đến “một nửa số người còn lại”,
rất nhiều người thường nghĩ rằng đó là những người sống trong sự xa xỉ.
“Một nửa” đó là những người được chăm sóc từng chút một, được nuông
chiều. Những người giàu và nổi tiếng. Những người năng động và xoay
chuyển thế giới.
Nhưng cuốn sách này không miêu tả số ít những
người cực kỳ giàu có trong xã hội. Mà nó miêu
tả những khu ổ chuột của thành phố, với những
vấn đề tồi tệ và đầy rẫy tội phạm. Những gia
đình sống trong nghèo khổ và sợ hãi – quá sợ
hãi đến mức không dám ra khỏi nhà khi trời tối.
“Một nửa còn lại” đó, Riis viết, là những người
nghèo trong xã hội.
Theodore Roosevelt quyết định phải hành động.
Ông lập tức tới văn phòng của Tòa soạn báo,
nơi tác giả làm việc, nhưng Riis không có ở đó.
Roosevelt liền để lại một tấm danh thiếp của
mình, trên đó ông ghi thêm: “Tôi đã đọc cuốn
sách của anh và tôi đến để giúp đỡ”.
Ông đã không viết: “Tôi đã đọc cuốn sách của
“Roosevelt liền để lại một tấm
danh thiếp của mình, trên đó
ông ghi thêm: “Tôi đã đọc
cuốn sách của anh và tôi đến
để giúp đỡ”
anh và tôi đến để chúng ta cùng thảo luận”. Hoặc “Tôi đã đọc cuốn sách của anh và
tôi đến để khen ngợi tài năng viết lách của anh”. Ông chỉ viết: “Tôi đã đọc cuốn
sách của anh và tôi đến để giúp đỡ”.
“Tôi chỉ là một cá nhân, nhưng tôi vẫn là một người; Tôi không thể làm được
mọi thứ, nhưng tôi vẫn có thể làm được điều gì đó; và bởi vì tôi không thể làm
được tất cả mọi thứ, nên tôi sẽ không từ chối làm điều gì đó mà tôi có thể làm”.
Nhà văn thế kỷ 19 Edward Everett Hale đã nói như vậy.
Tôi cảm thấy ông ấy nói với tôi điều này mỗi ngày.
Thục Hân (dịch)
Đừng bao giờ quên rằng có ai đó yêu bạn
Vào đúng khoảnh khắc đó, tôi đã nghĩ: “Mình sẽ không bao giờ quên
được điều này!”.
Nhưng rồi tôi đã quên.
Có một bài hát cũ, hình như từ những năm 1970, mà ngày trước bố tôi
hay bật. Trong đó có câu: “Xin hãy nhớ những gì tôi bảo bạn quên đi”.
Khi nghe thấy câu này trong bài hát, tôi tự hỏi có phải là một lời nhắc
nhở tôi phải nhớ thật nhiều điều không. Hàng ngàn hình ảnh của những
cái nắm tay, những lời chào, những lần tạm biệt, và cả những khoảnh
khắc hạnh phúc ào vào tâm trí tôi.
Mỗi việc đó, vào đúng khoảnh khắc mà chúng xảy ra, đều rất quan trọng
đến mức tôi đã nghĩ chắc chắn rằng: “Mình sẽ không bao giờ quên việc
Nhưng rồi tôi đã quên.
Khi bà tôi mất, tôi nhớ rằng mình nhìn
lên chiếc đồng hồ treo trên tường, muốn
khắc vào trí nhớ của mình thời điểm
chính xác mà bà tôi ra đi.
Bây giờ tôi không thể nhớ được rõ. Tôi
biết là bà đã mất thế nào, nhưng tôi nhớ
nhiều hơn đến việc bà đã sống thế nào.
“Mình sẽ không bao giờ quên
việc này” – Nhưng tôi đã quên.
Khi người yêu đầu tiên của tôi quyết định chia tay, tôi đã tin rằng tôi sẽ
không bao giờ quên được cái ngày tháng đó. Cô ấy đưa cho tôi một tấm
thiệp. Tay tôi run lên khi mở nó ra. Cô ấy có đề ngày tháng.
“Mình sẽ không bao giờ quên việc này”.
Nhưng tôi đã quên.
Tôi cũng tin rằng tôi sẽ luôn nhớ kỹ những ngày điều trị định kỳ của mẹ
tôi. Có nhiều lần điều trị đến mức bây giờ tất cả chỉ còn là những đoạn
phim mờ mờ. Việc mẹ tôi khỏi bệnh đã giúp tôi quên.
Với chiếc áo ướt đẫm nước mắt và bàn tay đầy máu, tôi biết tôi sẽ không
bao giờ quên chính xác cái ngày mà tôi tình cờ gặp một tai nạn ô tô.
Nhìn thấy anh thanh niên bị nạn, tôi đã sợ hãi đến mức tôi nghĩ mình sẽ
bị ám ảnh mãi mãi. Tôi nhớ mình đã vội vàng lấy chiếc áo trong ba-lô ra
khoác lên người anh ấy, và đứng dưới mưa để nhìn theo mãi khi xe cấp
cứu chở anh ấy đi.
“Mình sẽ không bao giờ quên ngày này”.
Hôm nay, bằng cách nào tôi cũng không thể nhớ được ngày đó là ngày
Và bây giờ, tôi nghĩ tôi muốn chuyển thông điệp này đến bạn.
Sẽ dễ dàng nếu tôi coi tính hay quên này là do sự bận rộn, do tuổi tác...
Bởi vì ai cũng quên nhiều thứ. Nhưng tôi nghĩ không phải thế.
Tôi tin rằng cuộc sống tràn đầy những “khoảnh khắc không thể quên”.
Rất nhiều, thực tế là vậy, đến mức dù não bạn có khả năng chứa tất cả
chúng, nhưng bạn sẽ không nhớ được từng chi tiết của từng khoảnh
Đó là lý do mà dù ngày hôm nay bạn đang đối diện với nỗi đau hay bi
kịch nào, vào đúng khoảnh khắc này, thì cũng sẽ vẫn có những ngày
phía trước sẽ dũa tròn những gờ sắc, sẽ làm nhạt đi những lời nói tổn
thương, sẽ làm dịu âm thanh của
những cuộc tranh luận hay những
mất mát của bạn.
Sẽ có những ngày phía trước, khi
ánh nắng sẽ làm tuyết tan đi và
những nỗi đau cũng trôi đi.
Sẽ có những khoảnh khắc phía
trước, khi những điều nhỏ bé nhất
cũng sẽ “đổ đầy” niềm vui vào tâm
trí bạn, dần dần đem đến sự bình
tĩnh và yên ổn, dù rằng có thể sẽ
không bao giờ hoàn toàn thay thế
những hình ảnh cũ.
“Sẽ có những khoảnh khắc phía
trước, khi những điều nhỏ bé nhất
cũng sẽ “đổ đầy” niềm vui vào tâm
trí bạn, dần dần đem đến sự bình tĩnh
và yên ổn, dù rằng có thể sẽ không
bao giờ hoàn toàn thay thế những
hình ảnh cũ”
Bạn sẽ biết sự yêu thương dịu dàng của một người bạn. Những lời nói
ấm áp, chân thành bởi một người lạ, người nhìn thấy nỗi buồn của bạn
và tặng bạn một nụ cười, một cái chạm tay, hoặc họ sẽ nói: “Tôi sẽ nghĩ
đến bạn”.
Đúng, cuộc sống là thế, nên có thể sẽ còn rất nhiều sự kiện khiến bạn bị
tổn thương, vào khoảnh khắc này bạn chưa thể tưởng tượng ra, và sẽ
khiến cho những gì bạn phải đối diện ngày hôm nay vẫn... chẳng là gì
cả. Và bạn sẽ nói: “Mình sẽ không bao giờ quên được điều này”.
Nhưng cuộc sống cũng như đại dương. Một số con sóng sẽ hất bạn ngã,
một số lại sẽ đẩy bạn vào bờ an toàn. Những con sóng khác lại sẽ nâng
bạn lên đủ cao để bạn nhìn thấy rằng mình không đơn độc. Phía chân
trời càng có nhiều con thuyền, thì càng có nhiều người đang đi cùng
hành trình với bạn.
...Vậy có một điều bạn đừng bao
giờ quên: rằng luôn có người
thương yêu bạn.
hạnh phúc và sự ấm áp, bạn biết rằng không chỉ những mong muốn của
bạn được trả lời, mà đó cũng là mong muốn của nhiều người khác –
những người yêu thương bạn – được trả lời...
Tôi rất tiếc vì những nỗi đau mà bạn
nghĩ bạn sẽ không bao giờ quên.
Tôi rất tiếc vì những mất mát mà bạn
có thể đang gặp phải.
Tôi rất tiếc vì những sợ hãi đang xâm
chiếm bạn.
Nhưng cuộc sống có rất nhiều điều
tuyệt vời. Những đỉnh cao sẽ thay thế
cho những đáy dốc và niềm vui sẽ rửa
sạch những nỗi buồn.
Và khi một ngày của bạn tràn ngập
Thục Hân (dịch)
Thật tốt khi được ở đây
Một làn gió nhẹ thổi qua mái tóc bạc trắng của ông tôi. Ánh nắng buổi
sớm chiếu từ phía sau khiến khuôn mặt ông như có một khung viền lấp
lánh. Ông tôi ngước một con mắt còn nhìn được lên bầu trời.
Và ông mỉm cười.
Tôi mong rằng mình có thể kể cho bạn biết ông tôi cười vì chuyện gì. Có
thể là vì không khí trong lành, hoặc vì ánh nắng, hoặc vì món pudding
đang đợi ông khi ông quay trở vào viện dưỡng lão. Có thể là bất kỳ lý do
nào. Hoặc tất cả các lý do đó. Hoặc không phải lý do nào trong số đó.
Chẳng ai biết được. Bệnh mất trí nhớ vốn không cho phép người ta có
nhiều lời giải thích.
Cho nên chúng tôi chỉ ngồi đó, ông ngồi trên xe
lăn còn tôi ngồi trên băng ghế trong công viên,
nắm tay nhau và cùng ngắm mọi vật xung
quanh. Tôi hỏi ông đang cảm thấy gì và ông bảo:
“Ổn”. Tôi hỏi ông rằng những người ở viện
dưỡng lão có chăm sóc ông tốt không và ông
bảo: “Tốt”. Tôi kể cho ông nghe về việc dì tôi
mới sinh thêm một em bé gái.
Và ông mỉm cười.
Cuối cùng cũng đến giờ chúng tôi phải quay lại
viện dưỡng lão. Khi tôi cúi xuống để mở cái
phanh của xe lăn, ông chợt với ra – bằng bàn tay
run rẩy – và chạm vào má tôi. Tôi ngẩng lên
nhìn ông. Mắt ông đang rất tập trung. Và ông cố
gắng nói.
- Thật... thật... tốt...
Tôi không chắc là nên đợi để ông nói nốt cả câu hay thử giúp ông chọn
từ ngữ để hoàn thành câu đó. Trong vòng hai năm vừa rồi, khả năng giao
tiếp của ông đã suy giảm nghiêm trọng. Tôi không thể nhớ được lần gần
nhất mà tôi nghe ông nói một câu đầy đủ là khi nào. Thường thì mọi câu
“..Hoặc không phải lý
do nào trong số đó.
Chẳng ai biết được.
Bệnh mất trí nhớ vốn
không cho phép người
ta có nhiều lời giải
thích..”
mà ông có thể nói được chỉ bao gồm một hoặc hai từ. Thế nhưng, lúc
này ông đang rất cố gắng để nói gì đó. Tôi nghĩ tôi cần giúp ông.
- Cái gì tốt hả ông? Thời tiết? Hay công viên? Hay viện dưỡng lão? Cái
gì tốt ạ?
Dường như ông tôi cố gắng thêm một lần
nữa.
- Ở đây – Ông nói – Được... ở... đây...
Nỗ lực của ông kết thúc. Ông đã nói xong
thông điệp của mình. Nhưng nó là gì vậy?
- Thật tốt vì được ở đây ấy ạ? – Tôi hỏi – Có
phải ông muốn nói thế không ạ? Thật tốt vì
được ở đây?
“Đúng rồi, ông ạ – Tôi nói
– Thật tốt khi được ở đây.”
Và ông tôi mỉm cười.
Tôi nắm lấy hai bàn tay gầy gò của ông và hôn vào trán ông.
- Đúng rồi, ông ạ – Tôi nói – Thật tốt khi được ở đây.
Tôi vẫn nghĩ đến lời ông tôi nói khi chúng tôi cùng quay về viện dưỡng
lão. Nếu bất kỳ người nào có quyền than thở về cuộc sống của mình, thì
đó chính là ông tôi. Ông đã có một cuộc sống vất vả, nhưng lương thiện,
và ông luôn là người hy sinh nhiều nhất cho gia đình, con cái. Nhưng rồi
ông bị đủ thứ bệnh ngay vào thời điểm mà lẽ ra ông có thể tận hưởng
những thành quả mà ông xứng đáng có được. Thế rồi, trong một khoảnh
khắc minh mẫn hiếm có, thì suy nghĩ duy nhất của ông – vượt lên trên
tất cả – là “thật tốt khi được ở đây”.
Tôi nghĩ đến câu nói đó trong cuộc
sống của mình. Và tôi quyết định
rằng ông tôi, như mọi khi, lại đúng.
Bất chấp những cuộc chiến đấu,
những lo sợ và thử thách mỗi ngày
vây quanh chúng ta, thì vẫn thật tốt
khi được ở đây. Thật tốt khi được
sống. Thật tốt khi được trải nghiệm
tất cả những gì cuộc sống trao cho
“Thật tốt khi được sống. Thật tốt
khi được trải nghiệm tất cả những
gì cuộc sống trao cho mình..”
mình – cả những điều tốt và những điều không tốt, cả những chiến thắng
và những thất bại, cả những niềm vui và những nỗi đau. Thật tốt khi
được ở đây dù đôi khi bạn thấy thật tồi tệ khi ở đây, bởi vì đó chính là
khi chúng ta học và lớn lên nhiều nhất.
Lần tiếp sau đó gặp ông, tôi đã nói với ông tất cả những gì tôi nghĩ về
thông điệp của ông.
Và ông tôi mỉm cười.
Thục Hân (dịch)
Đó là quan điểm CỦA TÔI
Có hai anh bạn là sinh viên mới ra trường nhưng chẳng gặp chút may
mắn nào. Họ cố gắng mãi nhưng không tìm được việc, thậm chí tự kinh
doanh cũng không xong. Thế rồi, họ nghe nói rằng một viện bảo tàng
sẵn sàng mua rắn sống với giá 50 đôla/con. Cho nên, chẳng còn cách nào
khác, họ quyết định rủ nhau đi bắt rắn.
“... anh chàng này dường như đã
quá lạc quan mà không nhìn ra
được sự khó khăn của hoàn cảnh
mà mình rơi vào. Nhưng trong hầu
hết các tình huống, tôi tin rằng luôn
có một mặt tốt nào đó..”
Đúng, anh chàng này dường như đã quá lạc quan mà không nhìn ra được
sự khó khăn của hoàn cảnh mà mình rơi vào. Nhưng trong hầu hết các
tình huống, tôi tin rằng luôn có một mặt tốt nào đó. Ví dụ, khi người ta
Được trang bị một cái lưới và một
cái giỏ, hai anh bạn này tới một vùng
quê hẻo lánh mà người ta nói rằng có
rất nhiều rắn. Loay hoay thế nào, cả
hai vấp phải một gờ đá, rồi trượt
chân xuống một sườn dốc, và rơi
xuống một cái hang lớn với đầy rắn
đang bò khắp nơi.
Một trong hai người bạn nhìn quanh,
nhanh chóng cân nhắc tình huống,
rồi thốt lên:
- Nhìn này, bọn mình giàu to rồi!
Bọn mình sắp giàu to rồi!
già đi thì vẻ ngoài cũng bớt đẹp đẽ, làn da bớt mịn màng. Tuy nhiên,
những trải nghiệm giá trị, những kiến thức sâu sắc và sự thông thái cũng
có thể đến cùng với năm tháng. Tất nhiên, không phải mọi trường hợp
đều như vậy. Một số người chỉ già đi chứ không “lớn lên” hoặc “trưởng
thành lên”. Sự khác biệt chính là ở cách nhìn nhận.
Cách nhìn nhận là cách chúng ta nhận định tình huống của mình. Giống
như một tấm biển để bên ngoài một cửa hàng nhỏ: “Chúng tôi mua đồ
cũ”. Bên dưới lại là một tấm biển khác: “Chúng tôi bán đồ cổ”. Tôi tự
hỏi, trong cái kho ở nhà tôi thì toàn đồ cũ hay đồ cổ? Và cuộc sống của
tôi thì sao? Tôi học được rằng đây là vấn đề nhìn nhận; là vấn đề của
cách mà mình muốn nhìn vào những gì đến với mình. Và đó cũng là vấn
đề của lựa chọn, bởi vì cách nhìn nhận chính là điều mà mỗi người lựa
chọn, thường xuyên hơn là mức chúng ta nhận ra.
“..Và đó cũng là vấn đề của lựa
chọn, bởi vì cách nhìn nhận
chính là điều mà mỗi người lựa
chọn, thường xuyên hơn là mức
chúng ta nhận ra...”
Tôi cũng học được rằng sức mạnh lớn
nhất của mình có thể chính là khả năng
lựa chọn cách nhìn nhận. Như Abraham
Lincoln đã nói: “Hầu hết mọi người đều
hạnh phúc ở mức mà họ quyết định rằng
mình sẽ hạnh phúc”. Thực tế là, mỗi
người đều có thể chọn để nhìn những
thời điểm khó khăn chính là những thời
điểm để mình trưởng thành; để tập trung
nhìn thấy những điều tốt có thể tìm thấy
ở khắp nơi trong cuộc sống.
Tôi cũng phải lựa chọn. Bởi vì, nói cho
cùng, đó chính là quan điểm CỦA TÔI
cơ mà.
Thục Hân (dịch)
Hy sinh một giấc mơ
Kể từ khi một tai nạn xe đạp vào năm 2009 khiến anh phải ngồi xe lăn,
Dan Black ở Chepstow (xứ Wales), đã có một ước mơ.
Đó là được đi lại.
Anh đã thích nghi với những hạn chế của mình – anh chỉ mong được đi
bộ thôi chứ không mong đạp xe nữa – nhưng anh vẫn khát khao sự tự do
và những hoạt động mà anh từng có thể thực hiện được. Mẹ anh nói rằng
anh “lên giường ngủ và mơ thấy mình có thể đi bộ và chạy”. Đó là lý do
mà anh rất phấn chấn khi biết về một nghiên cứu tế bào gốc hoàn toàn
mới lạ vừa được thực hiện ở Trung Quốc, và một cách điều trị có thể dẫn
tới việc “hồi sinh” cho đôi chân mình.
Bỗng nhiên, những ước mơ của anh
trở nên thật hơn bao giờ hết.
Nhưng vẫn còn hai rào cản lớn chắn
giữa Dan và ước mơ của anh. Thứ
nhất, nghiên cứu này còn mới và lạ
đến mức có thể phải nhiều năm nữa
thì việc điều trị mới được chấp nhận
trên thực tế, và mới trở thành cơ hội
thực sự cho anh. Thứ hai, và là lý do
hiển nhiên nhất mà ai cũng phải cân
nhắc: đó là tiền bạc. Quá trình điều trị
này rõ ràng sẽ tốn hàng chục ngàn
đôla – hoặc hơn. Một khoản tiền như
thế sẽ là rất khó kiếm ra, dù trong hoàn cảnh nào.
Mà hoàn cảnh của Dan thì chẳng phải sáng sủa gì. Anh đã không thể sử
dụng được đôi chân và cánh tay phải sau vụ tai nạn. Anh cần được chăm
sóc 24/24, nên cơ hội làm việc của anh là rất giới hạn. Cuộc sống của
anh, theo như mẹ anh nói, thật “khủng khiếp”. Cộng với số tiền mà anh
sẽ cần để điều trị – khi, và nếu, cách điều trị đó được áp dụng vào thực tế
– thì đây sẽ là cả một vấn đề khổng lồ.
“Dan choáng ngợp trước lòng tốt
phi thường đó và cảm thấy anh có
thể bắt đầu mong chờ đến ngày mà
ước mơ của anh thành hiện thực:
anh sẽ có thể đi lại được”
Rất xúc động trước ý chí của Dan, cùng
với sự yêu thương và quan tâm đến anh,
bạn bè của anh đã nỗ lực thực hiện một
loạt các hoạt động gây quỹ trong suốt 5
năm để quyên góp được hơn 20.000 bảng
cho Dan chữa bệnh. Dan choáng ngợp
trước lòng tốt phi thường đó và cảm thấy
anh có thể bắt đầu mong chờ đến ngày
mà ước mơ của anh thành hiện thực: anh
sẽ có thể đi lại được.
Thế rồi anh nghe nói đến Brecon.
Brecon là một cậu bé 5 tuổi, cũng sống ở
Chepstow, bị mắc chứng liệt não, khiến
khả năng đi lại của cậu bé rất bị giới hạn.
Dan đọc một bài viết trên tờ báo địa
phương, về một cách phẫu thuật mới đã
được thực hiện ở Mỹ, có thể giúp cậu bé
đi lại bình thường được mà không cần
công cụ trợ giúp nào. Nhưng ca phẫu
thuật sẽ tốn hơn 60.000 bảng – số tiền mà bố mẹ Brecon đang cố quyên
góp nhưng rất vất vả mà vẫn không thể xoay sở được.
Dan hiểu được tâm trạng của họ.
“Tôi cũng ở tình trạng gần như thế” – Dan kể lại – “Nhưng theo như tôi
thấy thì Brecon chắc chắn có thể đi lại được nếu cậu bé được phẫu thuật,
còn tôi bây giờ thì không thể. Cho nên tôi nhìn tất cả số tiền và tôi nghĩ,
có lẽ tôi nên chuyển cho cậu bé đó”.
Dan nói rằng anh hơi cảm thấy có lỗi với những người đã quyên góp tiền
cho anh.
“Tôi thực sự rất biết ơn tất cả mọi người... những người đã giúp tôi” –
Anh nói – “Nhưng cậu bé này cần số tiền đó hơn tôi, ở thời điểm hiện
Và thế là Dan lấy ước mơ của mình ra khỏi ngân hàng – hay ít nhất là số
tiền nhằm thực hiện ước mơ đó – và chuyển cho bố mẹ của Brecon, và
“Và thế là Dan lấy ước mơ của
mình ra khỏi ngân hàng – hay
ít nhất là số tiền nhằm thực
hiện ước mơ đó – và chuyển
cho bố mẹ của Brecon, và nói
với họ: “Tôi sẽ rất vui khi nhìn
thấy điều khác biệt xảy ra
trong cuộc sống của Brecon”.
nói với họ: “Tôi sẽ rất vui khi nhìn thấy điều khác biệt xảy ra trong cuộc
sống của Brecon”.
Lần này đến lượt bố mẹ Brecon choáng ngợp trước sự hào phóng của
Dan. “Đó là một món quà ấn tượng” – Mẹ của Brecon nói. Còn bố của
Brecon thì chỉ lắc đầu và bảo: “Làm sao bạn có thể nói lời cảm ơn cho
một điều như thế?”.
Nhưng đối với Dan, anh không cần lời cảm ơn nào cả.
“Tôi muốn giúp đỡ ai đó mà cuộc sống của họ có thể trở nên tốt hơn” –
Anh nói – “Nếu tôi có thể giúp một cậu bé đi lại được, thì tôi sẽ giúp”.
Cho dù như thế có nghĩa là phải hy sinh ước mơ lớn nhất của mình.
Thục Hân (Dịch)
Tôi sẽ hạnh phúc
Trong một khoảng khá dài của cuộc đời mình, tôi nghĩ tôi đã bị một “hội
chứng”. “Hội chứng” này khiến cho tôi rất xuống tinh thần, đôi khi cạn
kiệt năng lượng, và có những khi dường như nó cướp sạch sức sống của
tôi. Đôi khi, nó thậm chí còn làm cho tôi cảm thấy khó mà rời khỏi
giường vào mỗi buổi sáng. Nó biến mỗi ngày của tôi trở nên khó khăn
và đầy thách thức. Và cũng trong một thời gian, tôi cảm thấy như “hội
chứng” này là một gánh nặng mà tôi sẽ phải mang theo suốt cả đời mình.
“Hội chứng” này được gọi tên là “Như thế rồi tôi sẽ hạnh phúc”.
Tôi nghĩ lần đầu tiên tôi phát hiện ra mình mắc “hội chứng” này là hồi
tôi học cấp 2. Hồi còn nhỏ thì tôi, như hầu hết mọi đứa trẻ khác, luôn tận
hưởng từng khoảnh khắc và ngày nào cũng thấy thoải mái. Nhưng không
hiểu sao, đến một lúc nào đó giữa những năm học cấp 2, tôi nhớ rằng tôi
bắt đầu nghĩ đến tương lai nhiều hơn và càng ngày càng ít tận hưởng
hiện tại. Ban đầu, khi nghĩ đến kỳ thi lên cấp ba, tôi cho rằng trở thành
một học sinh trung học sẽ khiến tôi vui hơn nhiều. Trông những anh chị
học trung học ăn mặc đẹp và tươi tắn, tôi thấy họ thật hạnh phúc.
Thế rồi, khi tôi cũng vào trường trung
học, giấc mơ của tôi chuyển sang thành
ngôi sao bóng đá của trường. Tôi thấy
rằng những cậu bạn “hot boy” chơi thể
thao giỏi được rất nhiều bạn gái ưa thích.
Nên tôi nghĩ tôi sẽ rất hạnh phúc nếu trở
nên giống như họ: được chơi chính thức
và nổi bật trong đội thể thao của trường.
Ước mơ này đi theo tôi đến tận khi tôi vào
trường đại học (và lại chưa bao giờ trở
thành hiện thực). Khi học gần xong đại
học thì tôi không còn mơ tưởng gì đến
việc trở thành ngôi sao bóng đá nữa. Lúc
này tôi có nhiều việc phải lo và tôi nghĩ
rằng kiếm được một việc làm có mức thu
“Nhưng không hiểu sao, đến
một lúc nào đó giữa những
năm học cấp 2, tôi nhớ rằng
tôi bắt đầu nghĩ đến tương lai
nhiều hơn và càng ngày càng
ít tận hưởng hiện tại...”
nhập cao sẽ là hay nhất. Tiếp theo đó, tôi sẽ trở nên giàu có và mua một
ngôi nhà thật lớn. Và như thế thì chắc chắn tôi sẽ rất hạnh phúc.
Tôi đi làm và có một công việc tốt, tuy lương không phải là cao kinh
khủng nhưng cũng ở mức nhiều người mong muốn. Lúc này, tôi mơ ước
rằng mình sẽ có nhiều tiền hơn để về sau gửi con tôi đi học ở một trường
nổi tiếng nhất thành phố... Thế rồi tôi sẽ có một tài khoản lớn trong
ngân hàng... Rồi tôi sẽ về hưu –
mà không phải lo lắng gì về tiền
bạc – và cuối cùng thì tôi sẽ có thể
thực sự tận hưởng cuộc sống của
Mỗi ước mơ như thế đều trì hoãn
hạnh phúc của tôi, đẩy hạnh phúc
ra xa một chút trên con đường tôi
đi. Và rồi tôi nhận ra rằng nếu tôi
cứ sống kiểu này, thì tôi sẽ chết
trước khi tôi thực sự hạnh phúc.
Đó cũng là khi tôi thấy rằng hạnh
phúc ngay bây giờ sẽ là tốt hơn rất
“Mỗi ước mơ như thế đều trì hoãn
hạnh phúc của tôi, đẩy hạnh phúc ra
xa một chút trên con đường tôi đi. Và
rồi tôi nhận ra rằng nếu tôi cứ sống
kiểu này, thì tôi sẽ chết trước khi tôi
thực sự hạnh phúc”
nhiều so với việc sống cùng với “hội chứng” “như thế rồi tôi sẽ hạnh
phúc”. Bất kỳ người thông thái nào cũng sẽ nói với tôi rằng cuộc sống sẽ
luôn có những vấn đề mới và những căng thẳng, những rắc rối, những
bực mình. Nhưng sẽ tốt hơn rất nhiều nếu tôi đối diện với chúng bằng
một trái tim hạnh phúc và một tâm hồn yêu thương, thay vì chờ đợi cuộc
sống phải thật hoàn hảo rồi mới hạnh phúc. Cho nên tôi đã phải đặt lại
“sứ mệnh” cho mình. Thỉnh thoảng, tôi vẫn rơi vào “hội chứng” cũ,
nhưng tôi gạt nó đi bằng cách nhắc mình rằng tôi có thể chọn yêu
thương và hạnh phúc cho từng giây phút trong cuộc sống của mình.
Những người yêu thương chúng ta vốn yêu thương rất nhiều và mong
chúng ta hạnh phúc ngày hôm nay, ngày mai, và những ngày sau nữa.
Vậy tại sao lại bản thân chúng ta lại không muốn thế? Trong khi những
gì bạn cần làm chỉ là lựa chọn yêu thương, chia sẻ niềm vui, và lan tỏa
hạnh phúc trong từng ngày một.
Thục Hân (Dịch)
Nguyên tắc “không làm một kẻ tồi tệ”
Nhìn chung thì đó là một ngày tồi tệ.
Sau khi gặp một số chuyện chẳng hay ho gì mà tôi nghĩ nếu kể tất cả ra
đây sẽ khiến bạn phải bực mình lây, tôi quyết định tới tiệm ăn ưa thích
của mình. Nếu có cách nào để nhanh chóng giúp tôi lấy lại tinh thần, thì
đó chính là món bánh mỳ nướng với trứng ở tiệm này – nó ngon đặc
biệt, ngon kinh khủng. Và có lẽ vận xui đã hết nên tôi còn “soi” được
một chỗ đậu xe ngon lành ngay phía trước cửa tiệm, dù bãi đậu xe đã
chật kín.
Đúng, tôi đã nghĩ rằng vận xui của mình đã trôi qua, cho đến khi tôi phải
dừng xe một chút cho một người đi bộ qua đường. Trong khi tôi chuẩn
bị phóng xe vào chỗ trống đã nhằm trước, thì một anh chàng lái chiếc xe
thể thao nhỏ nhắn vượt ngay qua mặt tôi, và đương nhiên, “xí” luôn chỗ
đậu xe mà tôi đang hướng tới.
“Trời đất ơi” – Tôi tự đau khổ cho mình – “Lại nữa. Thêm một chuyện
tồi tệ cho một ngày tồi tệ”.
Vốn không phải là kiểu người
thích đối đầu, nên tôi thở dài,
chuẩn bị lùi xe lại một chút để đi
tìm một chỗ đậu khác trong bãi xe
kín mít (một cách vô vọng).
Nhưng khi tôi liếc nhìn anh chàng
lái chiếc xe thể thao, tôi để ý thấy
còn có một cô gái ngồi bên cạnh
anh ta. Họ đang nói chuyện gì đó.
Cô gái chỉ về phía tôi. Rồi tôi thấy
đèn hậu của xe anh ta sáng lên khi
“Trời đất ơi” – Tôi tự đau khổ cho
mình – “Lại nữa. Thêm một chuyện tồi
tệ cho một ngày tồi tệ”.
anh ta lùi xe ra khỏi chỗ đậu mà anh ta vừa “chiếm” của tôi. Khi xe anh
ta lùi hẳn ra ngoài, anh ta kéo cửa kính xuống.
- Tôi xin lỗi – Anh chàng này nói to – Tôi không để ý thấy là anh đã bật
đèn báo hiệu sẽ đỗ vào chỗ này.
Ái chà, đây đúng là điều mà tôi đã không kỳ vọng. Và tôi không chắc
chắn rằng mình nên phản ứng thế nào.
- Ồ, người nào nhanh thì thắng ấy mà – Tôi đáp – Đấy là chỗ của anh,
nếu anh muốn.
- Khôôông – Anh ta dài giọng – Tôi cũng rất ghét khi ai đó chiếm chỗ
đậu xe của mình. Tôi không thể làm thế với người khác.
Anh ta mỉm cười, vẫy tay và lái vào phía trong bãi đậu xe, nhường chỗ
trống đó cho tôi. Tôi bước vào tiệm ăn, cảm thấy thật thoải mái, như
được tiếp thêm năng lượng, với cái nhìn tích cực hơn hẳn về cuộc sống.
Nước cam chưa bao giờ ngọt hơn thế. Bánh mỳ nướng trứng cũng chưa
bao giờ ngon hơn thế. Mà lại đúng là nướng hơi cháy như tôi thích nữa
Khi tôi chuẩn bị rời khỏi tiệm ăn, tôi để ý thấy cặp đôi đi xe thể thao
cũng sắp kết thúc bữa ăn. Tôi dừng lại cảm ơn họ lần nữa, nhưng anh
chàng lái xe nhún vai như thể đó chẳng phải chuyện gì quan trọng.
- Cuộc sống quá ngắn, nên chúng ta không nên lãng phí thời gian hay
năng lượng để làm một kẻ tồi tệ – Anh ta nói.
Tôi biết – và tôi cũng rất bất ngờ trước triết lý độc đáo của anh ta. Chúng
ta đang sống ở thời điểm mà hầu hết mọi người dường như đều quan tâm
đến việc bảo vệ những gì được coi là quyền lợi của mình, hơn là phải
làm điều gì thực sự là đúng, và chúng ta không ngại là một kẻ tồi tệ nếu
đó là cách dễ nhất. Đôi khi tôi cũng thế. Nhưng hôm ấy, tôi đã có nhiều
cảm hứng từ nguyên tắc “không tồi tệ” của anh chàng đi xe thể thao, đến
mức tôi cũng cố gắng sống theo
nguyên tắc đó suốt lâu nay. Và
bạn tin không, ngày hôm đó hóa
ra tốt hơn nhiều so với mức tôi
tưởng tượng.
Và tôi viết lại nguyên tắc này
cho bạn. Nó thực sự không khó
khăn gì cả. Cốt lõi của nó còn rất
đơn giản là đằng khác: đừng làm
một kẻ tồi tệ.
Và bạn sẽ có nhiều ngày tốt lành.
Cốt lõi của nó còn rất đơn giản là đằng
khác: đừng làm một kẻ tồi tệ.
Thục Hân (dịch)
Những người làm sáng cả căn phòng
Mẹ tôi thực sự là một người làm sáng cả căn phòng. Từ hồi nhỏ, tôi đã
nhớ, và rất ngạc nhiên, rằng mỗi lần mẹ tôi bước vào một căn phòng thì
dường như ai ở đó cũng thấy vui hơn. Mẹ tôi có một nguồn năng lượng
kỳ lạ, dường như lúc nào cũng yêu thương, quan tâm và vui vẻ. Mà
nguồn năng lượng ấy lại được truyền từ người này qua người khác.
Thậm chí, tôi để ý thấy rằng kể cả những người đang quay lưng lại phía
mẹ cũng có thể cảm nhận được sự có mặt của mẹ. Không phải là mẹ tôi
đi đến đâu cũng ồn ào. Có những khi mẹ bước rất nhẹ, nói rất nhẹ,
nhưng khi mẹ vào phòng, mọi người vẫn quay lại, mỉm cười và tiến đến
chào hỏi mẹ. Ai cũng thích ở bên cạnh mẹ tôi. Cách nói chuyện dịu
dàng, sự hài hước nhẹ nhàng và cả nụ cười tươi tắn của mẹ khiến mẹ
chạm được tới trái tim của rất nhiều người. Tâm hồn nhân hậu của mẹ
cũng khiến cho mẹ tỏa sáng. Ngay cả trong những năm cuối cùng của
cuộc đời mẹ, khi mẹ bị bệnh nặng và căn bệnh đó tàn phá cơ thể mẹ, thì
tinh thần mẹ tôi vẫn vui tươi.
Mẹ đã “cài” vào đầu óc tôi suy nghĩ
rằng hãy trân trọng tất cả những
“người làm sáng căn phòng” trên thế
giới này. Mẹ bảo chúng ta có thể
thấy họ ở khắp nơi. Một số sáng lấp
lánh qua đôi mắt của những đứa trẻ.
Một số tỏa sáng sau trí tuệ của những
người cao tuổi. Một số bước vào
phòng như thể họ đang khiêu vũ.
Một số vẫn tỏa sáng dù họ phải ngồi
trên xe lăn. Một số khiến chúng ta
lóa mắt bởi sự thông minh và sâu sắc
của họ. Một số sưởi ấm tâm hồn
chúng ta bằng sự yêu thương và thấu
“Tâm hồn nhân hậu của mẹ cũng
khiến cho mẹ tỏa sáng. Ngay cả
trong những năm cuối cùng của
cuộc đời mẹ, khi mẹ bị bệnh nặng và
căn bệnh đó tàn phá cơ thể mẹ, thì
tinh thần mẹ tôi vẫn vui tươi”
hiểu cho dù cơ thể họ có thể không hoàn hảo. Thế giới này tốt hơn rất
nhiều vì có những người như thế. Họ cho chúng ta thấy rằng Thiên
Đường có thể ở ngay trên Trái Đất này thôi.
Henry David Thoreau, nhà văn, nhà triết học và sử học, từng nói: “Có
khả năng vẽ một bức tranh đẹp, hoặc tạc
một bức tượng hoành tráng, là điều rất
đáng nói. Nhưng còn rực rỡ hơn nhiều khi
bạn có thể tạc và vẽ nên chính bầu không
khí nơi mà bạn đang sống”. Đó chính là
điều mà những “người làm sáng căn
phòng” vẫn làm. Và đó cũng là điều mà ai
cũng có thể làm. Tất cả chúng ta đều có sự
thương yêu để cho đi, có niềm vui để chia
sẻ, và tâm hồn để tỏa sáng. Tất cả chúng ta
đều có thể khiến mỗi nơi mình đến trở nên
dễ chịu hơn bằng nụ cười, bằng sức sống,
“Tất cả chúng ta đều có sự
thương yêu để cho đi, có niềm
vui để chia sẻ, và tâm hồn để
tỏa sáng”
sự lạc quan và nguồn năng lượng của mình.
Hy vọng rằng bạn luôn khiến cho mỗi căn phòng bạn bước vào đều sáng
hơn một chút.
Thục Hân (dịch)
Sống có ý nghĩa
Tôi từng nghe ai đó nói: “Quên tình yêu đi... tôi thà xiêu lòng vì
sôcôla”. Tôi đoán rằng mình thì chưa bao giờ thích sôcôla đến thế. Rồi
tác giả Linda Grayson lại nói: “Điều duy nhất tốt hơn một người bạn, là
một người bạn có sôcôla”. Xin lỗi. Bạn có thể bỏ sôcôla ra khỏi tình bạn
của tôi. Tôi không phải là một người hâm mộ sôcôla. Tôi biết... có kiểu
quái vật gì mà lại không thích sôcôla cơ chứ? Chà, bạn đang gặp một kẻ
như thế rồi đấy, chính là tôi.
Nhưng tôi lại xiêu lòng và yêu mê mẩn những thứ khác. Tôi yêu âm
nhạc – tôi không nghĩ rằng mình sẽ muốn sống nữa nếu không có âm
nhạc. Và tôi quan tâm kha khá đến một số chuyện lớn lao, như là sống
trọn vẹn và giúp người khác cũng làm được như thế. Tôi quan tâm đến
lợi ích của mọi người và xây dựng một thế giới mà con người được đặt
lên trước. Tất cả mọi người, chứ không phải chỉ một số người. Tôi tin
rằng việc quan tâm sâu sấc đến một số điều có ý nghĩa là rất quan trọng.
Elie Wiesel, người sống sót sau nạn diệt chủng người Do Thái, và về sau
trở thành một tác giả, một giảng viên, một nhà hoạt động nổi tiếng từng
nhận giải Nobel hòa bình, đã nói thế này:
“..Vậy ngược lại với sự thờ ơ
là gì? Là sự quan tâm”
“Ngược lại với tình yêu không phải là thù
ghét, mà là sự thờ ơ.
“Ngược lại với nghệ thuật không phải là
xấu xí, mà là sự thờ ơ.
“Ngược lại với niềm tin không phải là dị
giáo, mà là sự thờ ơ.
“Và ngược lại với sự sống không phải là
cái chết, mà là sự thờ ơ”.
Vậy ngược lại với sự thờ ơ là gì? Là sự quan tâm.
Tôi nghĩ hầu hết mọi người đều muốn tạo nên sự khác biệt, dù theo một
cách nhỏ nhất. Ai cũng muốn cuộc sống của mình “đáng kể” theo một
cách nào đó. Nhưng việc này sẽ không bao giờ xảy ra, nếu họ không
quan tâm đến một điều gì đó lớn hơn bản thân mình. Một điều gì đó thực
sự có ý nghĩa.
Tổng thống Mỹ Teddy Roosevelt biết rõ về việc sống có ý nghĩa. Ông
không bao giờ làm việc gì một cách thờ ơ cả. Vài năm sau khi làm Tổng
thống hai nhiệm kỳ, ông quyết định tranh cử lần nữa. Phần đầu tiên
trong chiến dịch tranh cử của ông bao gồm việc đi bằng tàu từ bang này
sang bang khác.
Roosevelt tới Chicago vào ngày 13/10/1912, từ Iowa. Cổ họng ông đang
bị đau nặng do diễn thuyết quá nhiều, đến mức ông đã phải hủy hai buổi
nói chuyện ở Indiana và Wisconsin. Nhưng lần này, ông nhất định thực
hiện buổi nói chuyện vào ngày hôm sau ở Milwaukee, dù ông có đang
cảm thấy thế nào đi nữa.
Khi ông rời khỏi khách sạn để đến
hội trường, nơi rất đông người đã
tập trung, thì ông bất ngờ bị một
kẻ ám sát bắn ngay vào ngực phải.
Ông không biết mức độ bị thương
nặng nhẹ thế nào – theo ông thì nó
cũng có thể gây chết người, hoặc
có thể không – nhưng ông nhất
định muốn nói chuyện với mọi
người trước khi điều trị vết
thương. Ông bảo với đội ngũ của
mình rằng hãy để ông nói, hoặc là
ông sẽ chết. Ông có điều muốn
“Nhưng bất kỳ cuộc sống nào cũng có
thể trở nên có ý nghĩa khi chúng ta
dành năng lượng và đam mê của mình
cho những vấn đề quan trọng.”
nói, và không thể hủy bỏ được.
Với khuôn mặt xanh xao và một vệt màu đỏ tươi trên ngực áo, ông bắt
đầu bằng giọng trầm: “Tôi mong quý vị thực sự yên lặng và xin thứ lỗi
vì tôi sẽ nói hơi dài” – Ông nói – “Tôi sẽ cố làm hết sức có thể, nhưng
đang có một viên đạn trong người tôi”. Roosevelt tiếp tục nói, cố gắng
không cử động nhiều để vết thương không trở nên đau đớn hơn, và nói
với khán giả rằng ông có một thông điệp cần truyền tải, và sẽ nói đến lúc
nào ông còn có thể. Thế rồi ông nói: “Việc này không quan trọng đối với
cá nhân tôi, nhưng nó quan trọng cho mục đích mà chúng ta đang chiến
Mục đích luôn là rất quan trọng. Và thế giới này được thay đổi bởi
những người quan tâm sâu sắc đến các mục đích – đến những điều có ý
nghĩa. Chúng ta không cần phải đặc biệt thông minh hay tài năng. Chúng
ta cũng không cần thật nhiều tiền bạc hoặc nền giáo dục bậc cao. Tất cả
những gì chúng ta thực sự cần chỉ là thiết tha với điều gì đó quan trọng;
điều gì đó lớn hơn bản thân mình. Và chính sự tận tâm cho một mục đích
xứng đáng là điều có thể thay đổi thế giới.
Tôi biết – không phải tất cả chúng ta đều có hứng thú với việc thay đổi
thế giới. Như thế cũng không sao. Nhưng bất kỳ cuộc sống nào cũng có
thể trở nên có ý nghĩa khi chúng ta dành năng lượng và đam mê của
mình cho những vấn đề quan trọng.
Và đến cuối cùng, tôi chắc chắn rằng bạn cũng vẫn còn đủ một chút đam
mê dành cho sôcôla nữa.
Thục Hân (dịch)
Làm cho Ethel mỉm cười
Tên cô ấy là Ethel. Vào đúng lúc đó thì tôi vẫn chưa biết, tất nhiên rồi.
Mà nói thật thì việc đó cũng không quan trọng. Điều quan trọng là âm
nhạc đang rất hay, tất cả mọi người trong phòng tiệc đã dồn về các góc,
để khoảng trống rộng rãi giữa phòng cho từng cặp đôi ra khiêu vũ. Cô ấy
là một cô gái. Tôi là một chàng trai. Vậy thì khiêu vũ thôi.
Ở buổi tiệc hôm đó có rất nhiều người, và rất nhiều cô gái. Tuy nhiên,
Ethel thực sự đặc biệt. Trong mắt cô ấy như có ngọn lửa của lòng nhiệt
tình và trong giọng nói của cô ấy như lúc nào cũng đầy ắp đam mê. Khi
tôi hỏi cô ấy có muốn khiêu vũ không, cô ấy đáp hào hứng: “Có, tôi có
muốn!”. Đôi mắt cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi trong khi chúng tôi khiêu
vũ. Khi tôi hỏi tên, cô ấy đáp: “Tên tôi là Ethel!”. Khi tôi hỏi cô ấy có
thích khiêu vũ không, cô ấy bảo: “Có, tôi có thích!”. Khi tôi khen rằng
cô ấy khiêu vũ giỏi, cô ấy trả lời: “Đúng, tôi khiêu vũ rất tốt!”. Luôn đầy
nhiệt huyết. Luôn tràn năng lượng. Luôn duyên dáng.
Nhưng không bao giờ cười. Không hiểu vì lý do gì, trong suốt câu
chuyện rất dễ chịu của chúng tôi, cô ấy chẳng bao giờ cười với tôi.
Không một lần. Sau khi khiêu vũ, tôi đưa cô ấy trở lại chỗ ngồi, và lén
hỏi người bạn tổ chức bữa tiệc rằng có phải Ethel... không biết cười hay
không.
- Ôi, không phải thế – Bạn tôi thốt lên với
vẻ ngạc nhiên – Cô ấy có thể cười chứ.
Chỉ có điều cô ấy không hay cười lắm.
Chà, nghe như một thử thách với tôi. Thế
là tôi dành cả buổi tối hôm đó để cố gắng
làm cho Ethel cười. Tôi kể cho cô ấy nghe
hai câu chuyện cười “bất hủ” của mình.
Tôi lấy thức ăn giúp cô ấy. Tôi nháy mắt
với cô ấy khi tôi khiêu vũ với một cô gái
khác. Cô ấy quan sát tôi – thỉnh thoảng rất
“...Cô ấy có thể cười chứ.
Chỉ có điều cô ấy không
hay cười lắm...”
chăm chú là đằng khác. Cô ấy gật đầu khi tôi kể chuyện cười, cảm ơn
khi tôi lấy thức ăn, và nháy mắt lại với tôi. Nhưng cô ấy không cười.
Tôi đã chuẩn bị bắt chước mấy diễn viên hài – bạn biết đấy, tuột giày,
ngã lăn ra sàn, đập một cái bình vào đầu, và đủ thứ trò như thế – thì chợt
một chuyện... buồn cười diễn ra. Mà cũng có thể không phải là buồn
cười lắm. Clarence, một cậu bạn khác mà tôi không thân cho lắm, lại gần
Ethel và ngồi xuống cạnh cô ấy. Cậu ấy hỏi gì đó trong khi chạm nhẹ
vào cánh tay Ethel. Ethel nhìn Clarence. Clarence mỉm cười. Ethel mỉm
cười lại. Đơn giản thế thôi. Nụ cười mà tôi đã cố gắng cả buổi tối để có
được, bây giờ được trao cho Clarence chỉ bằng một câu hỏi thăm, một
cái chạm tay và một nụ cười. Thật không công bằng, trừ phi...
- Họ là người yêu phải không? – Tôi hỏi người bạn chủ trì bữa tiệc.
- Không – Cô bạn tôi đáp – Họ chỉ là bạn thân thôi.
Tôi đã từng nghe câu này rồi – “chỉ là
bạn thân thôi” – và tôi không chắc
như thế thực sự có nghĩa là gì. Đó
dường như là một tình yêu nhưng còn
thiếu một chút gì đó để trở thành tình
yêu. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi
thì một người bạn tốt và đáng tin cậy
thì chắc chắn sẽ hơn mức... ừm...
“chỉ là” gì đó. Một tình bạn thân là
“...Dù tất cả những gì bạn cần
làm để nhận được một nụ cười chỉ
là... mỉm cười”
một điều phi thường. Nó có thể đem đến sự sâu sắc cho cuộc sống của
bạn, xoa dịu tâm hồn bạn, niềm vui cho trái tim bạn, và một nụ cười trên
môi bạn.
Dù tất cả những gì bạn cần làm để nhận được một nụ cười chỉ là... mỉm
Bạn cứ hỏi Ethel mà xem.
Thục Hân (dịch)
Bạn có một cơ thể tuyệt vời
Tâm trí, cơ thể, tinh thần... tất cả đều quan trọng. Những con người
khỏe mạnh thực sự luôn chú ý đến cả ba điều này. Nhưng tôi ngờ rằng
rất thường xuyên, tôi, giống như nhiều người khác, thường coi nhẹ cơ
thể mình. À, tôi ăn uống khá tốt và cũng tập thể dục khi có điều kiện.
Nhưng tôi chắc chắn rằng mình không chú ý đủ đến thể chất của mình.
Tôi thấy mình giống như một người đàn ông trong câu chuyện tôi đã
đọc. Người này than phiền về việc tập thể dục: “Không phải là tôi phê
phán việc đó” – Ông ấy nói – “Chỉ là khi tôi nhìn vào cơ thể mình, tôi
cảm thấy nó đã bị trừng phạt đủ rồi”. Kể cả nhà vô địch bắn cung Rick
McKinney – một vận động viên xuất sắc – cũng thú nhận rằng ông
thường ăn bữa sáng bằng... bánh quy sôcôla – một món ngon miệng
nhưng chẳng lành mạnh chút nào. Có lần, ông còn nói đùa rằng “bốn
nhóm thực phẩm cơ bản” của ông là bánh hamburger, khoai tây chiên,
sữa lắc và bánh tart chanh.
À, tất nhiên, tôi chăm sóc cơ thể mình tốt hơn thế một chút. Nhưng có
một điều mà có lẽ tất cả chúng ta đều nên nhớ: bạn có một cơ thể
TUYỆT VỜI. Cho dù bạn có cảm thấy như thế hay không, thì cơ thể của
bạn vẫn chính là như thế. Hãy tưởng tượng – tất cả những điều này đều
xảy ra với bạn ngay ngày hôm nay:
- Trái tim bạn đập hơn 100.000 lần.
- Máu của bạn di chuyển khoảng
270.000km.
- Bạn thở khoảng 23.000 lần.
- Bạn uống khoảng 1,5-2l chất lỏng.
- Bạn trở mình trong giấc ngủ khoảng
25-30 lần (nhân tiện, cái này không được
tính là tập thể dục).
- Khả năng là bạn sẽ nói khoảng 48.000
từ và sử dụng khoảng 7 triệu tế bào não.
Bạn thấy không? Bạn có một cơ thể
“Nhưng tôi chắc chắn rằng
mình không chú ý đủ đến thể
chất của mình.”
tuyệt vời. Nó là một sản phẩm công nghệ cực kỳ phức tạp và một siêu
máy tính rất tinh vi. Nó chỉ chạy bằng thức ăn bạn nạp vào hàng ngày
(có khi chỉ là những món rất... không lành mạnh) và kể cả có hôm bạn
nhịn ăn thì nó vẫn phải tự mà chạy. Mối quan hệ của bạn với cơ thể
mình chính là một trong những mối quan hệ quan trọng nhất mà bạn
từng có. Và bởi vì việc sửa chữa rất đắt đỏ, cũng như các bộ phận, linh
kiện đều rất khó tìm, nên việc xây
dựng mối quan hệ đó cho thật tốt là
rất xứng đáng.
Làm sao để bạn giữ một mối quan hệ
tốt với cơ thể bạn? Bằng cách làm
theo những điều mà chính bạn đã biết
về các mối quan hệ lành mạnh.
Thứ nhất, bạn biết rằng các mối quan
hệ tốt đều được xây dựng dựa trên
việc lắng nghe. Bạn có chú ý lắng
“Mối quan hệ của bạn với cơ thể
mình chính là một trong những
mối quan hệ quan trọng nhất mà
bạn từng có”
nghe cơ thể mình không? Thực sự lắng nghe ấy? Có thể nó đang cố nói
với bạn điều gì đó đấy.
Thứ hai, bạn biết rằng thấu hiểu và thông cảm chính là trung tâm của các
mối quan hệ tốt đẹp. Bạn có cố gắng hiểu những gì cơ thể mình cần
không? Bạn sẽ không làm tổn thương một người bạn tốt, vậy bạn có biết
khi nào thì bạn đang làm tổn thương chính mình?
Những mối quan hệ tốt cũng được xây dựng trên sự tử tế. Bạn có đối xử
tốt với cơ thể mình mà không nuông chiều nó quá mức không? Bạn có
biết rằng đôi khi nói “không” có thể lại là một việc tốt mà bạn làm cho
cơ thể mình? Bạn có đủ mạnh mẽ để biết khi nào thì cần cố dấn lên và
đủ thông minh để biết khi nào thì nên lùi lại?
Và cuối cùng, bạn cũng đã biết rằng các mối quan hệ tốt đều phát triển
dựa trên sự tôn trọng và niềm tin. Bạn có tôn trọng cơ thể mình bằng
những thứ bạn nạp vào cho nó, và cách bạn đối xử với nó? Bạn có tin
tưởng rằng nó trung thành với bạn, như cách bạn trung thành với nó?
Một trong những mối quan hệ quan
trọng nhất của bạn chính là mối quan hệ
với cơ thể mình. Đó là mối quan hệ mà
bạn không bao giờ dứt bỏ được. Một mối
quan hệ mà bạn sẽ có suốt cả cuộc đời,
cho nên nó chính là mối quan hệ mà bạn
sẽ muốn, và cần, luôn luôn nuôi dưỡng.
Hãy chăm sóc cơ thể mình thật tốt – bạn
đang có một cơ thể tuyệt vời đấy.
“Tâm trí, cơ thể, tinh thần... tất
cả đều quan trọng. Những con
người khỏe mạnh thực sự luôn
chú ý đến cả ba điều này.”
Phép thuật ở bên trong bạn
Khi bà Jeanne Calment vẫn khỏe mạnh ở tuổi 120, có người hỏi bà rằng
bà thấy thế nào về tương lai.
- Rất ngắn – Bà Calment đáp.
Thục Hân (dịch)
Nếu tôi sống đến 120 tuổi, có lẽ tôi cũng nhìn về tương lai như thế,
nhưng đương nhiên là tôi hy vọng mình vẫn có một tương lai.
Bạn nhìn thấy gì trong tương lai?
Có câu chuyện kể rằng một con ếch cô
đơn gọi điện đến đường dây tư vấn tâm lý.
- Cậu sẽ gặp một cô gái trẻ xinh đẹp,
người sẽ muốn tìm hiểu mọi thứ về cậu –
Nhà tư vấn nói.
- Nhưng tôi sẽ gặp cô ấy ở đâu? – Con ếch
hỏi – Ở một cái ao? Hay ngoài sông?
- Không, trong một giờ thực hành sinh
Nếu tôi là con ếch đó, có lẽ tôi sẽ muốn
gọi điện đến một đường dây khác để hỏi ý
Scott Adams, tác giả bộ truyện tranh nổi tiếng “Dilbert”, thì nói thế này
về việc dự đoán tương lai: “Có rất nhiều phương pháp để dự đoán tương
lai. Ví dụ, bạn có thể đọc horoscope, lá trà, các quân bài, hay những quả
cầu thủy tinh. Nói chung, những phương pháp này được gọi là “các
phương pháp không trí tuệ”. Hoặc bạn cũng có thể nhập các thông tin
vào một chiếc máy tính đời mới nhất, mà người ta vẫn thường gọi
phương pháp này là “sự lãng phí thời gian”.
Có một hồi, mọi hình thức kinh doanh đều hay gửi thư quảng cáo chào
mời đến nhà, và có lần tôi cũng nhận được bưu thiếp quảng cáo của một
đường dây nóng “tư vấn tâm lý và dự đoán tương lai”. Trong tấm thiệp
quảng cáo đó ghi rằng nếu tôi gọi điện đến một số điện thoại (mà tôi sẽ
bị tính số tiền cước đắt đến mức kỳ cục), người ta sẽ dẫn dắt tôi đến một
tương lai sáng sủa và hạnh phúc. Tôi cứ băn khoăn không biết họ có thể
thực sự nói cho tôi những chi tiết quan trọng về tương lai của mình được
không – ý tôi là, một tương lai sáng sủa và hạnh phúc thì có ai mà không
thích? Thế rồi tôi lật mặt sau của tấm thiệp, và để ý thấy rằng ở phần tên
người nhận, họ ghi đúng tên tôi, nhưng ghi sai số căn hộ tôi ở (chỉ vì bác
“Đó là khi tôi nghĩ, nếu
người ta thậm chí không biết
rằng tôi đang ở đâu, thì làm
sao họ có thể biết trong tương
lai tôi sẽ đi đến đâu?”
đưa thư đã quen biết tôi nên mới đem thư tới được đúng nhà). Đó là khi
tôi nghĩ, nếu người ta thậm chí không biết rằng tôi đang ở đâu, thì làm
sao họ có thể biết trong tương lai tôi sẽ đi đến đâu?
Tôi thích bài hát “These Old Bones” do
Dolly Parton hát. Nó có câu thế này: “Bạn
cần nhớ rằng “phép thuật” là ở bên trong
bạn; không có quả cầu thủy tinh nào đâu”.
“Phép thuật” là ở bên trong bạn. Có thể
không phải là “phép thuật” để nhìn thấy
tương lai, mà là “phép thuật” để tạo dựng
tương lai.
Bởi đến cuối cùng, điều gì mới là quan
trọng? Không phải là việc tôi có khả năng
nhìn trước tương lai (tôi thực sự không có
nhiều hứng thú với việc đó), mà là tôi có
phần trong việc tự định hình tương lai của
mình. Tôi không thích nghĩ rằng cả cuộc
Hoặc bạn cũng có thể nhập
các thông tin vào một chiếc
máy tính đời mới nhất, mà
người ta vẫn thường gọi
phương pháp này là “sự
lãng phí thời gian”.
đời mình chỉ là những gì thuộc về “số phận đã định sẵn”, và chuyện gì
đã định thì nhất định sẽ đến y như thế, dù tôi có những lựa chọn hay
quyết định nào. Tôi có những ước mơ. Tôi có những mong muốn. Tôi có
những tham vọng cho tương lai của mình và cho cả thế giới. Tất nhiên
đối với phần lớn thế giới thì tôi không thể tác động được. Nhưng tôi có
thể kiểm soát các hành động và suy nghĩ của mình. Tôi có thể lựa chọn
thái độ và hành vi của mình. Đó là
“phép thuật” bên trong tôi. Tôi hầu
như có thể tạo hình cho con người
mà tôi muốn trở thành, và khi tôi
làm như vậy, tức là tôi đang tạo
hình tương lai cho mình.
“Tương lai thuộc về những người
tin vào vẻ đẹp của những giấc mơ
của mình” – đây là câu nói của
Eleanor Roosevelt, người phụ nữ đã
làm rất nhiều để thay đổi thế giới
“Tôi hầu như có thể tạo hình cho con
người mà tôi muốn trở thành, và khi
tôi làm như vậy, tức là tôi đang tạo
hình tương lai cho mình”
xung quanh bà. Nếu chỉ có một điều bạn cần làm hôm nay, thì sẽ là như
thế: tin vào vẻ đẹp của những giấc mơ của bạn. Thực sự tin tưởng để
theo đuổi chúng. Đó là nơi có “phép thuật” khiến cho điều gì cũng có thể
xảy ra.
Thục Hân (dịch)
Đáp đền tiếp nối tại một tiệm donut
(Câu chuyện có thật mới xảy ra tháng 7/2013)
Bạn không thể biết rằng một hành động tử tế nho nhỏ của mình có thể
tạo nên những gì. Cũng như một hành động tốt bụng ngẫu nhiên của
một khách hàng đã tạo ra một phản ứng dây chuyền tuyệt vời tại một cửa
hàng bán bánh donut – với cái tên rất phù hợp: “Heav’nly Donuts” – ở
Amesbury (bang Massachusetts, Mỹ).
Đây là cửa hàng bán thức ăn nhanh để khách tấp xe ô tô vào, đặt món,
mua rồi đem đi ngay. Và khi cô Eileen Taylor đỗ xe lại vào một ngày
thứ Sáu, cô đã nhận được một điều ngạc nhiên nho nhỏ.
“Có một phụ nữ tấp xe vào trước tôi và cô ấy trả tiền cho phần nước
uống của tôi, và tôi nghĩ việc này hay quá” – Cô Taylor kể lại – “Tôi
nghĩ hành động đó rất tuyệt, bởi
vì nó hoàn toàn bất ngờ”.
Cho nên, vào ngày thứ Bảy, cô
Taylor quay lại tiệm và làm điều
tương tự: cô trả tiền cho người
khách ghé vào sau mình. Và
những gì xảy ra tiếp theo giống
như một điều kỳ diệu.
Một nhân viên của tiệm bánh đã
kể lại với đài truyền hình: “Sau
đó, chúng tôi thấy ba chiếc xe
liền trả tiền cho nhau, rồi bốn
“Dây chuyền” 55 chiếc xe liên tiếp, tức là
55 khách hàng liên tiếp, người trước trả
tiền cho người sau. Và chuỗi hành động
này dừng lại – chỉ khi tiệm hết khách vào
thời điểm đó: tức là khi người khách thứ
55 mua hàng thì sau họ không có chiếc xe
nào ghé vào để họ trả tiền nữa
chiếc, rồi sau khi khách hàng thứ 15 vẫn tiếp tục trả tiền cho người sau
mình, tôi bắt đầu nói cho các khách hàng sau đó biết, kiểu như là: “Xin
chào, chúng tôi đã có 17 khách hàng liên tiếp cứ trả tiền cho người đến
sau mình, bạn có thể làm tiếp tục hoặc bạn có thể lấy phần bánh và cà-
phê của mình và không phải trả tiền vì người khách trước đã trả tiền cho
bạn rồi, và bạn có thể đi. Bạn có thể tự lựa chọn cách của mình, không
sao cả”.
Các nhân viên của tiệm bánh nói rằng thỉnh thoảng họ cũng từng thấy
những hành động tử tế như thế này, nhưng lần này thì họ rất ngạc nhiên
khi mọi khách hàng đều sẵn sàng trả tiền cho phần ăn của người phía sau
mình, với các mức giá chạy từ 5 đến 20 đôla.
Cô Taylor – thừa nhận rằng cô mới nghỉ việc và kinh tế đang khó khăn –
cũng không ngờ được phản ứng nhiệt tình như vậy từ những người
khách đến sau mình.
“55 khách hàng liên tiếp – tôi nghĩ đây thực sự là chuyện thú vị” – Cô
Taylor nói.
Cả các khách hàng và các nhân viên của tiệm đều hy vọng những hành
động “đáp đền tiếp nối” kiểu này sẽ xảy ra nữa. “Dây chuyền” 55 chiếc
xe liên tiếp, tức là 55 khách hàng liên tiếp, người trước trả tiền cho
người sau. Và chuỗi hành động này dừng lại – chỉ khi tiệm hết khách
vào thời điểm đó: tức là khi người khách thứ 55 mua hàng thì sau họ
không có chiếc xe nào ghé vào để họ trả tiền nữa.
“Tuy tôi đang khó khăn, nhưng
12 đôla mà tôi trả cho phần ăn
của người khách phía sau mình
là khoản tiền tuyệt nhất mà tôi
từng bỏ ra”
“Tôi hy vọng việc này xảy ra mỗi cuối
tuần, vì nó khiến cho tất cả mọi người
đều cảm thấy vui và tôi nghĩ ai cũng
thấy hạnh phúc hơn rất nhiều” – Wendy
Clement, quản lý cửa hàng, nói.
Cô Taylor cũng nói rằng cô không bao
giờ còn do dự khi thực hiện một hành
động “đáp đền tiếp nối” nữa.
“Việc này thực sự rất tốt, và rất xứng
đáng” – Cô nói – “Tuy tôi đang khó
khăn, nhưng 12 đôla mà tôi trả cho phần
ăn của người khách phía sau mình là khoản tiền tuyệt nhất mà tôi từng
bỏ ra”.
Thục Hân (dịch)
Một điều chỉ bạn có thể làm
Nữ diễn viên huyền thoại Tallulah Bankhead từng nói châm biếm:
“Không một ai có thể hoàn toàn giống như tôi. Đôi khi ngay cả tôi cũng
gặp khó khăn trong việc làm như thế ấy chứ”. Nhưng sự thật là... chúng
ta CÓ gặp khó khăn để là chính mình, phải không? Đặc biệt là trong một
thế giới luôn muốn chúng ta phải làm theo điều gì đó. “Không là bất kỳ
ai khác ngoài chính bạn, trong một thế giới đang cố hết sức cả ngày lẫn
đêm để làm cho bạn giống như tất cả mọi người khác” – Nhà thơ E. E.
Cummings nói – “chính là chiến đấu trong trận chiến khó khăn nhất từng
có, và không bao giờ ngừng chiến đấu”.
Một trong những khao khát sâu sắc nhất của người trẻ, đặc biệt là những
người ở tuổi vị thành niên, là được yêu thích bởi những người đồng
trang lứa. Cũng như tất cả chúng ta, các bạn trẻ cũng muốn được chấp
nhận và được coi trọng. Chính trong những năm tháng quan trọng của
tuổi teen này, mà người trẻ bắt đầu chơi một trò chơi đôi khi được gọi là
“Đi theo người đi theo”. Trò chơi này
không giống với kiểu “Đi theo người
dẫn đầu”. Đi theo người đi theo là làm
theo cho giống... cả cách nói chuyện,
ăn mặc, hành động, và thậm chí là suy
nghĩ giống nhau. Mục đích ở đây là
được hòa nhập.
Khi trưởng thành, chúng ta thường cố
khám phá xem mình thực sự là ai, và
làm hết sức để trở thành người như thế.
Chúng ta tìm thấy giá trị của mình,
không phải qua sự chấp nhận của người
“...Đi theo người đi theo là làm
theo cho giống... cả cách nói
chuyện, ăn mặc, hành động, và
thậm chí là suy nghĩ giống nhau.
Mục đích ở đây là được hòa
nhập...”
khác, mà bởi vì chúng ta tin vào giá trị của bản thân. Nhưng việc này
không phải lúc nào cũng xảy ra. Mặc dù, đó sẽ là một ngày tuyệt vời, khi
chúng ta có thể thực sự nói: “Tôi biết tôi là ai và tôi rất mừng vì tôi là
chính tôi”.
Tác giả rất được trẻ em ưa chuộng – Dr. Seuss – đã rất đúng khi viết:
“Hãy là chính con người bạn và hãy nói những gì bạn cảm thấy, bởi vì
những người xét nét những chuyện đó thì chẳng quan trọng, còn những
người quan trọng thì chẳng xét nét”. Phải có sức mạnh thì bạn mới bơi
ngược được thủy triều. Phải có can đảm thì bạn mới nói ra được những
gì bạn tin tưởng. Và phải có lòng tin thì bạn mới có thể hành động theo
trực giác của mình. Trưởng thành và trở thành chính mình là một nhiệm
vụ khó khăn nhưng xứng đáng. Và đến cuối cùng, bất kỳ thành công
thực sự nào mà bạn có trong cuộc sống cũng sẽ là kết quả của việc bạn là
chính mình, thay vì bắt chước một ai đó khác.
“...Bạn là một người hoàn toàn
khác biệt, một cá nhân độc đáo,
không lặp lại và không thể thay
thế. Vậy tại sao bạn đã không
giống CHÍNH BẠN hơn một
Phải mất rất nhiều thời gian thì tôi mới nhận ra rằng, trong một thế giới
luôn muốn tôi giống người khác, thì nhiệm vụ lớn nhất của tôi là trở
thành chính mình. Một thử thách khó khăn và thú vị, và không một ai có
thể làm được việc đó tốt hơn chính tôi.
chút?”
Tôi chưa bao giờ phải cân nhắc là tại sao
mình không giống ngôi sao mà mình ưa
thích, hay một người xuất sắc trong một
lĩnh vực nào đó, hay là bất kỳ ai khác.
Đến tận cùng, câu hỏi mà tôi không bao
giờ muốn bị người khác hỏi chính là:
“Tại sao bạn không giống BẠN hơn một
chút? Bạn có tiềm năng rất lớn kia mà.
Bạn là một người hoàn toàn khác biệt,
một cá nhân độc đáo, không lặp lại và
không thể thay thế. Vậy tại sao bạn đã
không giống CHÍNH BẠN hơn một
chút?”.
Thục Hân (dịch)
Một lời nói động viên
“Nhà ở đồn điền” là một bài hát rất quen thuộc của Mỹ. Nó thậm chí đã
gần như trở thành “bài hát chủ đề” không chính thức của miền Viễn Tây
nước Mỹ. Lời của bài này được chỉnh sửa theo bản gốc bài thơ của
Brewster Higley:
“Xin hãy cho tôi một ngôi nhà, nơi đàn
trâu đi rong,
“Nơi hươu nai và linh dương chơi đùa,
“Nơi hiếm khi nghe thấy một lời nói làm
nản chí
“Và bầu trời không u ám suốt cả ngày”.
Vì bản thân tôi sống ở miền Viễn Tây
nước Mỹ, nên tôi biết rõ về việc bầu trời
không u ám suốt cả ngày. Nhưng đôi khi
tôi cũng nhớ lại thời mà những con bò
rừng chạy rong ở thảo nguyên bao la. Và
“Liệu chúng ta có thể tìm thấy
một nơi như thế không? Một
nơi để bạn được động viên,
được khuyến khích, được làm
cho can đảm hơn?”
mặc dù tôi nghĩ tôi cũng muốn được tới thăm nơi mà những con hươu
nai và linh dương chơi đùa, nhưng tôi biết điều mình thích thú nhất
chính là một nơi mà hiếm khi nghe thấy một lời nói làm thoái chí. Tôi tự
hỏi liệu có một nơi như thế không. Hoặc một nơi thường xuyên nghe
thấy những lời nói động viên? Liệu chúng ta có thể tìm thấy một nơi như
thế không? Một nơi để bạn được động viên, được khuyến khích, được
làm cho can đảm hơn?
Một người nghĩ rằng mình có thể đã tìm thấy một nơi như thế trong hiệu
sách lớn, nơi anh ta đang xếp hàng để chờ vị tác giả khách mời cho chữ
ký vào cuốn tiểu thuyết mới nhất. Một phụ nữ lớn tuổi, tươi tắn, đứng ở
đầu hàng, nói bằng giọng phấn khích không thể che giấu: “Tôi chỉ muốn
nói rằng, đây là cuốn sách HAY NHẤT mà tôi từng đọc. Tại sao ư? Tôi
đã không thể đặt nó xuống cho đến khi đọc hết đến tận trang cuối
cùng!”.
Trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, thì chính vị tác giả ngẩng lên và đáp:
“Được rồi, mẹ ơi, đủ rồi mà!”.
Tất nhiên, tôi nhận ra rằng lời khen ngợi đó của người mẹ cũng là hơi
thiên vị một chút. Ngoài ra, nếu chúng ta muốn luôn có sự động viên,
chúng ta cũng phải nhớ rằng mình không thể dẫn mẹ đi theo tới bất kỳ
nơi nào mình đến. Ở đây, tôi chỉ muốn nói rằng, có một sức mạnh lớn
lao trong những lời nói động viên. Sức mạnh để thay đổi những cuộc
Một cậu bé người Ba Lan muốn chơi piano, nhưng thầy giáo bảo cậu
rằng ngón tay cậu quá ngắn nên không bao giờ có thể chơi giỏi được.
Cậu bé được khuyên thử tập thổi kèn, nhưng sau đó một chuyên gia âm
nhạc khác lại bảo cậu rằng cậu không có đôi môi thổi kèn. Toàn là
những lời làm ngã lòng.
Thế rồi một ngày, cậu gặp nghệ sĩ dương cầm vĩ đại Anton Rubinstein.
Người nghệ sĩ nổi tiếng này trao cho cậu bé lời động viên đầu tiên mà
cậu bé từng được nghe trong lĩnh vực âm nhạc: “Cậu bé” – Rubinstein
nói – “Con có thể chơi piano chứ. Thực tế, ta nghĩ là con có thể... nếu
con luyện tập khoảng 7 tiếng/ngày”.
Bảy tiếng mỗi ngày nghe có vẻ đáng sợ. Nhưng đó là tất cả những gì cậu
bé cần nghe. Rubinstein vĩ đại đã nói với cậu rằng cậu có thể làm được.
Cậu có thể sẽ phải dành hầu hết thời gian của mình để luyện tập, nhưng
cậu có thể làm được. Cậu có thể chơi giỏi được. Vì suy cho cùng, chính
Anton Rubinstein đã nói thế cơ mà.
Cậu bé đã luyện tập nhiều giờ đồng hồ mỗi ngày và sự chăm chỉ đó đã
được bù đắp. Nhiều năm sau, Jan Paderewski trở thành một trong những
nghệ sĩ piano nổi tiếng nhất thời kỳ đó. Một lời nói động viên đã mang
theo đủ sức mạnh để châm lửa cho tinh thần của một cậu bé, và ngọn lửa
đam mê đó đã cháy sáng trong trái tim của người nghệ sĩ này suốt nhiều
thập kỷ.
Một lời nói động viên của bạn, được trao đi vào ngày hôm nay, có thể sẽ
thay đổi mãi mãi cuộc sống của người nhận được nó. Và tôi tin chắc
rằng xung quanh chúng ta luôn có người cần nghe.
Thục Hân (Dịch)
Một chút nhìn nhận, một chút yêu thương
Nhìn bề ngoài, dường như Nicole có tất cả mọi thứ trên thế giới này.
Dù theo tiêu chuẩn nào đi nữa, Nicole cũng là một cô gái xinh đẹp. Cô
ấy có tính cách thân thiện, dễ chịu, khiến mọi người ở lứa tuổi nào cũng
ưa thích. Cô ấy có nhiều bạn bè, và cùng với nhau, họ có nhiều hoạt
động đa dạng.
Khi nhìn thấy Nicole, bạn sẽ mỉm
cười, chủ yếu vì cô ấy hầu như lúc nào
cũng mỉm cười. Đó là cách sống của
Nicole. Cô ấy thích làm cho người
khác cảm thấy vui vẻ.
Ít nhất, trên bề mặt thì là như thế.
Nhưng ở bên trong, Nicole hay khóc.
Bạn biết không, Nicole bị Rối loạn
Khiếm khuyết Tập trung (ADD), một
vấn đề thần kinh có thể coi là một
“khuyết tật” trong việc học hỏi. Dù
Nicole cố gắng đến mức nào để theo
dõi bài học trên lớp, đầu óc cô vẫn
không kết nối được nhiều khái niệm mà những học sinh khác có thể làm
được mà thậm chí chẳng cần cố gắng. Cô ấy có thể hiểu được những gì
thầy cô giáo dạy vào một khoảnh khắc nhất định; cô ấy chỉ không thể kết
hợp chúng với các khái niệm khác để hình thành một chuỗi suy nghĩ
hoặc sự kiện logic.
Và việc này khiến cho trường học trở nên khó khăn, và đặc biệt mệt mỏi
đối với Nicole. Nicole cố để theo kịp – hay ít nhất để che giấu bớt sự
thiếu sót trong nhận thức của mình – nhưng việc đó chỉ khiến cô ấy lo
lắng, căng thẳng, và thường là trầm cảm. Lòng tự tin chính là nạn nhân
đầu tiên trong một trận chiến với chứng ADD. Tất nhiên, chỉ có gia đình
biết Nicole như thế. Cô ấy vẫn cố gắng giữ vẻ mặt tươi tắn, vui vẻ trước
bạn bè ở trường. Nhưng gia đình cô ấy biết là tâm hồn cô ấy đang nặng
nề đến mức nào.
“Một lời nói động viên của bạn,
được trao đi vào ngày hôm nay, có
thể sẽ thay đổi mãi mãi cuộc sống
của người nhận được nó. Và tôi tin
chắc rằng xung quanh chúng ta
luôn có người cần nghe”
Năm học lớp 11 của Nicole đặc biệt khó
khăn, và cả gia đình đều phải chiến đấu. Họ
thử những buổi tư vấn, nhưng không ăn thua
mấy. Khi năm học lớp 12 đang đến gần, cả
gia đình lại cảm thấy một sức ép trước một
năm học mới rất có thể sẽ đau khổ hơn.
Một buổi tối, khi Nicole đi chơi với bạn bè,
thì Hannah, cô em gái 8 tuổi của Nicole, bỗng
cảm thấy cực kỳ mong muốn được chia sẻ
cảm xúc với chị mình. Cô bé lấy ra một cuốn
sổ, ngồi ở hiên nhà, và bắt đầu viết ra tất cả
những điều cô ngưỡng mộ ở chị mình. Cô bé
cũng thể hiện sự trân trọng vai trò quan trọng
của Nicole trong cuộc sống của cô. Tình yêu
và lòng biết ơn chân thành được viết ra giấy,
Đó là cách sống của
Nicole. Cô ấy thích làm
cho người khác cảm thấy
vui vẻ.
rồi Hannah gấp tờ giấy, cho vào phong bì, đặt lên gối trong phòng ngủ
của Nicole.
Khi Nicole về nhà, cô rất trầm lặng. Buổi đi chơi hôm đó không thực sự
dễ chịu lắm, và cô muốn nghỉ ngơi một mình. Cô đóng cửa phòng thật
chặt đằng sau lưng. Nhưng chỉ vài phút sau, cánh cửa bật mở. Nicole lao
sang phòng em gái mình, nước mắt chảy dài trên má, tay nắm chặt bức
thư của Hannah.
- Em đã đọc nhận ký của chị, phải không?
– Nicole vừa nói vừa khóc, trong khi ôm
lấy Hannah.
- Không ạ – Hannah đáp, mắt cô bé cũng
ướt – Em có biết là chị viết nhật ký nào
Nicole cho em gái mình xem trang nhật ký
cô đã viết vào chính ngày hôm đó: “Tất cả
những gì tôi mong muốn chỉ là có ai đó
nhìn nhận, yêu thương và chấp nhận tôi
như chính con người thực sự của tôi. Đó là
tất cả những gì tôi mong muốn”.
“...một lần nữa, trông lại vui
tươi và xinh đẹp như thể cô
đang có tất cả mọi điều trên
thế giới này.”
Thật kỳ diệu khi mà chỉ một chút nhìn nhận, một chút yêu thương chân
thành có thể làm được rất nhiều cho một con người thiếu lòng tự tin. Chỉ
vài tuần sau đó, Nicole đứng trước 600 người cùng lứa tuổi với mình ở
một trung tâm dành cho giới trẻ, công khai thừa nhận về cuộc đấu tranh
của mình với bệnh ADD. Cô cũng cảm ơn Hannah. Và mặc dù tôi sẽ
không thể nói rằng năm lớp 12 của Nicole trở nên dễ dàng, nhưng cô đã
vượt qua, và bây giờ đang sẵn sàng đi tiếp với cuộc sống của mình, một
lần nữa, trông lại vui tươi và xinh đẹp như thể cô đang có tất cả mọi điều
trên thế giới này.
Cho dù cô có thực sự có được tất cả như thế hay không.
Thục Hân (dịch)
Một quyết định bạn phải có mỗi ngày
Gretchen Alexander là người khiếm thị. Nhưng bà không chấp nhận cho
phép sự mù lòa khiến các hoạt động của bà trong cuộc sống bị hạn chế.
Bà thích bắn cung, đánh golf, chơi bóng mềm, bơi thuyền và lướt sóng,
cũng như nhiều hoạt động khác mà hầu hết những người có đôi mắt bình
thường như chúng ta còn chưa từng tập hay học.
Bà cũng thuyết trình trước nhiều người về việc
sống trọn vẹn. Khi phát biểu trước một nhóm
học sinh trung học, có lần, Gretchen được hỏi
rằng liệu có việc gì mà bà sẽ không thử hay
không.
- Tôi đã quyết định sẽ không bao giờ chơi nhảy
dù – Gretchen đáp – Việc đó sẽ khiến chú chó
của tôi sợ chết khiếp.
Tại sao một số người có thể vượt qua các vấn
đề của họ và sống trọn vẹn, trong khi những
người khác thì chịu bị đánh bại? Merle Shain,
tác giả người Canada, đã nói thế này: “Chỉ có
hai cách để tiếp cận cuộc sống: như một nạn
nhân, hoặc như một chiến binh dũng cảm. Và
“Chỉ có hai cách để
tiếp cận cuộc sống: như
một nạn nhân, hoặc
như một chiến binh
dũng cảm. Và mỗi
ngày, quyết định đều là
ở chúng ta”
mỗi ngày, quyết định đều là ở chúng ta”. Hay nói theo cách khác, chúng
ta có thể tin rằng mình... vô vọng, hoặc chúng ta có thể tin rằng mình
mạnh mẽ và có thể làm được. Và mỗi ngày, chúng ta đều cần xác nhận
lại niềm tin của mình.
Một người khác biết rõ cảm giác sống mà không nhìn thấy, đấy là chưa
kể đến việc còn không nghe thấy, chính là tác giả Helen Keller. Bà rất
nổi tiếng với câu nói rằng “mặc dù thế giới này đầy những sự khổ đau,
nhưng cũng đầy những sự vượt qua khổ đau”. Bạn nghĩ câu này nghe
giống như của một người tin rằng mình vô vọng, hay của một người tin
rằng mình có thể làm được?
Tôi rất thích cách nhìn của một chủ cửa hàng ở Nottingham, nước Anh.
Ông dán một tấm bảng lên cửa sổ của cửa hàng bán áo khoác của mình:
“Chúng tôi đã kinh doanh được hơn 100 năm, đã làm hài lòng và không
hài lòng nhiều khách hàng kể từ khi đó. Chúng tôi đã làm ra tiền và mất
tiền, đã phải chịu ảnh hưởng của thời kỳ quốc hữu hóa than đá, rồi hạn
chế bán áo khoác, rồi sự kiểm soát của chính phủ và cả những khách
hàng lớn chơi xấu. Chúng tôi đã bị nguyền rủa và bị chỉ trích, bị nói dối,
bị cướp, bị lừa... Lý do duy nhất mà chúng tôi vẫn tiếp tục kinh doanh là
để xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo”. Vậy là, mặc dù họ đã phải chịu vô
“...đẩy nỗi lo sợ xuống dưới,
đẩy các cảm xúc rối ren và vô
vọng ra chỗ khác, để tự đẩy
mình tiến lên phía trước. Họ ít
khi đi tìm cách đổ lỗi, mà thích
tìm cách để vượt qua.”
số những khó khăn, nhưng theo một
cách nào đó, họ vẫn tìm được cách để
tiếp tục kinh doanh. Bạn thấy việc này
nghe giống như của một người tin rằng
mình vô vọng, hay tin rằng mình có thể?
Khi chán nản, một số người sẽ bỏ cuộc,
sẽ thỏa hiệp, hoặc sẽ chấp nhận quá
nhanh, quá sớm. Họ đổ lỗi cho hoàn
cảnh khó khăn, cho những con người vô
lý hoặc cho chính sự thiếu khả năng của
mình.
Khi chán nản, một số người khác lại đẩy
cơn bốc đồng muốn bỏ cuộc ấy sang một
bên, đẩy nỗi lo sợ xuống dưới, đẩy các cảm xúc rối ren và vô vọng ra
chỗ khác, để tự đẩy mình tiến lên phía trước. Họ ít khi đi tìm cách đổ lỗi,
mà thích tìm cách để vượt qua.
Đối với tôi, quyết định quan trọng ở đây là liệu tôi có muốn sống trọn
vẹn, với lòng can đảm, hay là liệu tôi chấp nhận mãi mãi bị đánh bại bởi
hoàn cảnh khó khăn. Đó là quyết định về việc tin tưởng rằng mình đủ
mạnh mẽ và đủ khả năng. Và đó là một quyết định mà tôi phải xác nhận
mỗi ngày, trong suốt cả cuộc sống của mình.
Thục Hân (dịch)
Thiên thần ở ngay bên trong bạn
Gần đây tôi nhìn thấy một thiên thần. Đôi khi rất khó nhận ra họ vì họ
rất giỏi cải trang. Thiên thần này cũng không mặc bộ váy trắng hay có
đôi cánh lộng lẫy. Cô ấy mặc một chiếc váy hoa cũ đã bạc màu, loại váy
bằng vài thường, thậm chí còn chẳng hợp với thời tiết bắt đầu trở lạnh
của mùa thu. Đôi giày của cô ấy đã sờn và tôi nghĩ có lẽ nó còn nhiều
tuổi hơn đứa cháu học mẫu giáo của tôi. Cô ấy cũng không có vầng hào
quang trên đầu. Tuy nhiên, mái tóc nâu của cô ấy lấp lánh khi ánh sáng
chiếu vào và nụ cười của cô ấy thì tỏa ra niềm vui. Cô ấy cũng không
cầm đũa phép hay chiếc que gắn ngôi sao như bạn vẫn thấy trong những
hình vẽ. Cô ấy đi chầm chậm với đôi giày cũ, trong khi đẩy xe hàng hóa
“Khi tôi nhìn theo cô ấy đi ra
ngoài trời gió, tôi mỉm cười
và tự hỏi liệu cô ấy sẽ lấy xe
của mình, hay là rồi cô ấy sẽ
giang đôi cánh ra bay”
ở siêu thị.
Tuy nhiên, tôi phát hiện ra rằng cô ấy là
một thiên thần, khi mà ở quầy tính tiền, cô
ấy chia những thứ thực phẩm mình đã
mua ra thành ba phần. Cô ấy xin lỗi tôi vì
phải làm như vậy, nhưng rồi giải thích
rằng cô ấy mua thức ăn cho hai người già
không thể đi ra ngoài giữa thời tiết xấu.
Tôi chỉ cười và bảo cô ấy cứ từ từ, không
cần phải vội. Dù gì thì đâu phải ngày nào
bạn cũng nhìn thấy một thiên thần đang
làm việc.
Thiên thần giản dị của tôi lục lọi trong túi rồi đếm đến những tờ tiền cuối
cùng để trả cho số hàng hóa. Rồi cô cầm những cái túi đầy ắp lên và bắt
đầu đi ra ngoài giữa gió lạnh. Cô dừng lại một giây ở thùng quyên góp
tiền cho người nghèo và lặng lẽ thả những tờ tiền lẻ vừa được trả lại vào
trong đó. Khi tôi nhìn theo cô ấy đi ra ngoài trời gió, tôi mỉm cười và tự
hỏi liệu cô ấy sẽ lấy xe của mình, hay là rồi cô ấy sẽ giang đôi cánh ra
Thiên thần trong lớp cải trang này nhắc tôi lần nữa về việc tìm kiếm
thiên thần trong chính bản thân mình. Cô ấy cho tôi thấy rất rõ ràng,
thêm một lần nữa, rằng làm việc tốt và đem niềm vui đến cho người
khác có thể là việc rất đơn giản để biến Trái Đất này thành nơi rất giống
với tưởng tượng của chúng ta về Thiên Đường. Cô ấy cho tôi thấy rằng
chia sẻ sự yêu thương không chỉ là việc
rất dễ, mà còn là điều chúng ta được tạo
ra để làm. Và tôi hy vọng rằng mỗi
người trong chúng ta dành một chút thời
gian mỗi ngày để tìm ra thiên thần ở
chính bên trong mình. Hãy để thiên thần
đó bắt tay vào việc và đem sự thương
yêu của bạn đến cho nhiều người xung
quanh.
Và tôi hy vọng bạn luôn nhớ rằng, bạn
chẳng cần đôi cánh để có thể bay.
“Và tôi hy vọng rằng mỗi người
trong chúng ta dành một chút
thời gian mỗi ngày để tìm ra
thiên thần ở chính bên trong
mình. Hãy để thiên thần đó bắt
tay vào việc và đem sự thương
yêu của bạn đến cho nhiều
người xung quanh”
Càng nhiều quà càng tốt
Năm nào cũng vậy, cứ đến khoảng giữa tháng 10 là tôi lại nhìn thấy
chúng. Chúng nằm cạnh những hộp kẹo và những bộ quần áo hóa trang
Halloween trong các cửa hàng. Chúng là những món đồ trang trí Giáng
Sinh đầu tiên được bày ra bán trong năm. Bởi đây là thời điểm bắt đầu
Thục Hân (dịch)
của khoảng thời gian 10 tuần lễ, khi các cửa hàng và trung tâm thương
mại sẽ làm tất cả những gì họ có thể để “xui” chúng ta mua tất cả những
gì chúng ta có thể. Người ta gọi khoảng thời gian này là “làn sóng mua
sắm Giáng Sinh”, và tôi lắc đầu khi nghĩ đến lời những người lớn tuổi ở
nhà vẫn nói, rằng những truyền thống lễ hội giờ đây đã bị “thương mại
hóa”. Cả người cho lẫn người nhận đều nghĩ rằng “càng nhiều quà càng
tốt”. Ít ai chú ý đến ý nghĩa của lễ hội và việc tạo ra những kỷ niệm.
Trong khi quá nhiều người chú ý đến những món quà vật chất.
Thế nhưng rồi tôi lại nghĩ đến một việc khác.
Đó là cuối tháng 12, vài năm trước. Hôm
ấy, tôi đi mua sắm một mình, cố tìm một
vài đôi tất thật dày vì mùa đông năm đó
quá lạnh. Khi tôi rẽ vào một cửa hàng lớn
ở góc phố, tôi nhìn thấy một cây thông
Noel treo đầy những hình thiên thần cắt
bằng giấy. Tôi biết việc này. Trên mỗi
hình thiên thần đó là tên và địa chỉ của
một đứa trẻ nào đó thuộc một gia đình
khó khăn và bố mẹ chúng sẽ không thể
mua cho chúng quà Giáng Sinh vào năm
đó. Những khách hàng gỡ một hình thiên
thần bằng giấy xuống thì có thể mua một
món quà hoặc đồ chơi nhỏ. Cửa hàng sẽ
giảm giá cho món đồ từ thiện này, rồi sẽ gói nó lại thật đẹp và gửi tới
cho đứa trẻ có tên trên hình thiên thần vào đúng ngày Giáng Sinh.
Tôi nhìn thấy bên cạnh cái cây là một cậu bé và một cô bé khoảng 12-13
tuổi, mỗi người đang gỡ vài hình thiên thần. Người phụ nữ đứng gần đó
– có lẽ là mẹ của chúng – đang quan sát và mỉm cười. Tôi lại gần cô ấy
và bắt chuyện. Cô ấy kể rằng hai đứa con của cô đã bắt đầu việc làm này
từ mấy năm trước, khi cô giải thích cho chúng biết rằng những cái cây
thiên thần từ thiện có ý nghĩa thế nào. Năm đó, mỗi đứa con của cô đã
đồng ý giảm bớt một món đồ chơi để một bạn nhỏ khó khăn có thể nhận
được một món quà. Tuy nhiên, việc này không dừng lại như thế. Kể từ
đó, mỗi năm, hai đứa trẻ đều tự tiết kiệm tiền trong suốt năm và ngày
“Cả người cho lẫn người nhận
đều nghĩ rằng “càng nhiều quà
càng tốt”. Ít ai chú ý đến ý
nghĩa của lễ hội và việc tạo ra
những kỷ niệm. Trong khi quá
nhiều người chú ý đến những
món quà vật chất”
càng mua nhiều quà cho những đứa trẻ kém may mắn hơn mình – những
đứa trẻ mà nếu không được tặng những món quà từ thiện thì sẽ không có
quà Giáng Sinh. Việc này đã trở thành một truyền thống gia đình. Tôi
mỉm cười khi người phụ nữ đó kể chuyện xong và cũng bước tới chỗ cái
cây, tự mình gỡ vài hình thiên thần xuống. Tôi nghe hai đứa trẻ nói
chuyện với mẹ: “Gửi được càng nhiều quà càng tốt, mẹ ạ”.
“Cuộc sống nằm ở những
con người mà bạn giúp đỡ,
chứ không phải ở những
món đồ mà bạn sở hữu...”
chúng ta cũng nhìn thấy rằng, không bao giờ là quá muộn để bắt đầu một
“truyền thống” có thể khiến cho rất nhiều người khác mỉm cười.
Ngày hôm ấy, tôi rời khỏi cửa hàng, cảm
thấy rất ấm áp, và cảm thấy mình hiểu về
cuộc sống rõ hơn bao giờ hết.
Đúng vậy, lễ hội là dịp của những món quà.
Và cũng đúng là “càng nhiều quà càng tốt”,
như hai người bạn nhỏ tuổi kia đã nói. Hy
vọng chúng ta luôn nhớ rằng, cuộc sống nằm
ở tình yêu thương bạn chia sẻ, chứ không
phải số tiền bạn có. Cuộc sống nằm ở những
con người mà bạn giúp đỡ, chứ không phải ở
những món đồ mà bạn sở hữu. Và hy vọng
Thục Hân (Dịch)
Can đảm để thất bại
Có ai đó đã trích dẫn một mẩu quảng cáo trên báo rất hài hước như sau:
“Cần bán: một chiếc dù. Mới chỉ sử dụng một lần, chưa bao giờ mở, có
một vết ố nhỏ”.
Tôi nhận ra rằng chúng ta không thể chấp nhận thất bại trong một số
việc, nhất là khi chúng ta đã rất nỗ lực. Nhưng tôi cũng nhận ra rằng
chúng ta không thể thừa nhận thất bại trong hầu hết những việc chúng ta
làm. Thật đáng tiếc, quá nhiều người trong chúng ta sống theo phương
châm: Nếu ban đầu mà bạn không thành công, thì đừng thừa nhận rằng
bạn đã cố gắng. Tại sao vậy? Chúng ta thường cảm thấy xấu hổ hoặc
ngượng ngùng khi chúng ta đơn giản là thất bại.
“Tại sao vậy? Chúng ta thường cảm thấy xấu hổ hoặc ngượng ngùng khi chúng ta
Trong cuốn sách “Can đảm để thất bại”, Art Mortell kể về cuộc hội thoại
giữa ông với Lou Brock, một cầu thủ bóng chày. Cuộc nói chuyện này
diễn ra khi Brock giữ kỷ lục về cướp gôn (một cách để có thể ghi điểm
cho đội mình). Lúc này, Brock đã 35 tuổi và thời gian chơi bóng chuyên
nghiệp của ông đang ngày càng ngắn lại. Brock nói chuyện về lý do tại
sao ông lại thành công trong việc cướp nhiều gôn hơn cả các cầu thủ trẻ
hơn, nhanh nhẹn hơn mình.
“Khi bạn bắt đầu sự nghiệp bóng chày” – Brock nói – “Bạn còn trẻ, bạn
có tốc độ và sự linh hoạt. Bạn cũng hay nghĩ về bản thân mình. Khi bạn
cố gắng cướp gôn và bạn thất bại, thì bạn thường chơi chậm hẳn đi, bạn
cảm thấy mỗi đoạn đường chạy tiếp sau đó đều rất dài, khi hàng chục
ngàn fan đang chăm chú nhìn bạn. Còn khi bạn đã ở tuổi của tôi, thì bạn
hiểu rằng kỷ lục không được lập bằng cách trở thành người nhanh nhất,
mà bằng ý chí sẵn sàng thất bại, sẵn sàng trông rất tệ trong mắt của
người khác”.
Cũng có những cách khác để tránh thất bại trong cuộc sống:
- Đừng bao giờ mời ai đi chơi. Như thế thì bạn sẽ không phải chịu khả
năng bị khước từ và bị ê mặt.
- Đừng bao giờ đề nghị được thăng chức. Như thế bạn sẽ không phải
chịu rủi ro là bị bẽ mặt vì bị từ chối.
đơn giản là thất bại”
- Đừng bao giờ đi học. Bạn sẽ không thể thất bại nếu bạn không bao giờ
học môn gì và không bao giờ phải thi.
“Nếu thành công chỉ đơn
giản là né tránh thất bại,
thì tôi chẳng muốn thành
công. Nhưng nếu thành
công là theo đuổi một đam
mê hoặc tìm ra sự can đảm
để chấp nhận rủi ro nhằm
trải nghiệm cuộc sống trọn
vẹn hơn, thì tôi muốn được
thành công”
- Đừng bao giờ thay đổi nghề nghiệp, hoặc
tốt hơn nữa là đừng làm nghề gì cả. Bạn sẽ
không bao giờ thất bại ở một việc mà bạn
không bao giờ thử.
- Đừng bao giờ thử bất kỳ thứ gì mà bạn
chưa từng làm trước đây.
Nếu thành công chỉ đơn giản là né tránh thất
bại, thì tôi chẳng muốn thành công. Nhưng
nếu thành công là theo đuổi một đam mê
hoặc tìm ra sự can đảm để chấp nhận rủi ro
nhằm trải nghiệm cuộc sống trọn vẹn hơn,
thì tôi muốn được thành công. Cho dù thành
công đó bao gồm nhiều lần đi chậm lại và
thấy quãng đường dài lê thê trong khi tất cả
mọi người khác đang nhìn mình.
Thục Hân (dịch)
Người hùng mới được phát hiện
Trông tôi không giống bố tôi một chút nào.
Bố tôi có mái tóc dày màu đỏ rực. Tóc tôi thì mỏng, màu gần như pha
trộn giữa màu vàng và màu nâu. Bố có đôi mắt sáng, màu xanh da trời
trông rất mê hoặc. Mắt tôi màu gỗ phỉ (đấy là mẹ tôi bảo thế, chứ tôi
dám cá rằng dù bạn có mua hộp bút chì màu to đến thế nào, bạn cũng
không thể tìm ra cây bút có màu “gỗ phỉ”). Bố có cái mũi cao, thẳng tắp,
như người miền Địa Trung Hải. Mũi tôi tẹt, tròn, như một cục bột đính
lên giữa mặt. Và dù đã lớn tuổi, nhưng bố tôi vẫn giữ được bờ vai rộng,
cánh tay khỏe mạnh, và bàn tay chắc chắn. Trong khi vai tôi thì hẹp,
cánh tay nhỏ, còn bàn tay tôi rất mềm, như tay con gái.
Không phải tôi nói tay con gái thì có vấn đề gì. Trông một đôi bàn tay
mềm mại sẽ rất đẹp khi chúng thuộc về một cô gái. Nhưng trông chúng
không chắc chắn và nam tính. Như đôi bàn tay của bố tôi.
Đó là lý do tôi giật mình khi một bác lớn tuổi ở trung tâm thương mại
bỗng lại gần tôi và hỏi:
- Cháu có phải là con bố Bud Walker không?
- Dạ đúng – Tôi đáp – Cháu là con út. Cháu tên là Joe.
- Ta nghĩ vậy – Bác ấy bảo – Bố cháu đã rất hay nhắc đến cháu, có lần
còn cho ta xem ảnh hồi nhỏ của cháu nữa.
Tất nhiên là bố tôi phải cho bác ấy xem ảnh, chứ nếu không, không ai có
thể nhận ra tôi là con của bố tôi. Nhưng bạn cần biết rằng đã vài năm
nay, bố tôi hầu như không nói chuyện gì với ai ở ngoài gia đình. Một vài
chứng bệnh đã lấy đi của bố một trong những khả năng tự nhiên tuyệt
vời nhất mà ông có: khả năng giao tiếp. Bố tôi có cách dùng từ ngữ và
kết nối với mọi người rất lạ kỳ mà tôi luôn thán phục và muốn học được
theo. Gần đây bố tôi hay phải nằm viện, nhưng nụ cười ấm áp của bố thì
vẫn không thay đổi.
Nhưng hẳn là gần đây bố không nói với ai –
về tôi hay bất kỳ điều gì khác.
Vậy là, sau khi trả lời về tình hình của bố, tôi
hỏi làm sao mà bác ấy vẫn còn nhớ bố tôi,
chứ đừng nói đến chuyện nhớ cả đứa con út
của bố tôi, sau nhiều năm liền.
Bác ấy dừng lại một chút, rồi nói đơn giản:
- Bố cháu là một trong những người hùng
của ta.
Tôi có thể hiểu được điều đó. Bố cũng là người hùng của tôi. Nhưng
theo cách nào đó, khi chăm sóc bố qua nhiều lần ốm bệnh, tôi quên đi
mất phong thái cởi mở, hồ hởi, tươi vui của ông.
Cho đến khi được nhắc bởi một người xa lạ.
“...Nhưng tôi tìm được
một thứ còn tốt hơn: một
người anh hùng mới được
phát hiện...”
- Nhiều năm trước, khi ta bắt đầu khởi nghiệp trong lĩnh vực bảo hiểm,
bố cháu đã hướng dẫn cho ta – Bác ấy giải thích – Bố cháu dạy ta cách
bán bảo hiểm, nhưng quan trọng hơn cả, bố cháu dạy ta cách phục vụ
khách hàng và phát triển các mối quan hệ dựa trên niềm tin và sự thông
cảm đối với họ. Sau hồi đó, ta đã có công ty riêng. Và ta tin rằng chẳng
có cách làm nào tốt hơn cách bố cháu đã nói.
- Nhưng đó không phải là lý do thực sự khiến bố cháu là người hùng của
ta – “Người xa lạ” tiếp tục – Có lần, một nhóm đồng nghiệp, trong đó có
ta và bố cháu, tới họp ở Los Angeles. Ta chưa từng có những chuyến
công tác như thế này, nhưng ta được nghe mọi người kể nhiều câu
chuyện... Và đúng thật, ngay đêm đầu tiên, tất cả đàn ông trong nhóm
“...Bố cũng là người
hùng của tôi. Nhưng
theo cách nào đó, khi
chăm sóc bố qua nhiều
lần ốm bệnh, tôi quên
đi mất phong thái cởi
mở, hồ hởi, tươi vui
của ông...”
ta sẽ kỷ niệm 30 năm ngày cưới. Làm theo gương của bố cháu là một
phần giúp ta đạt được cả hai điều đó.
Hôm đó tôi không tìm được thứ mình cần mua ở trung tâm thương mại.
Nhưng tôi tìm được một thứ còn tốt hơn: một người hùng mới được phát
Cho dù trông tôi không giống người hùng đó một chút nào.
đã có kế hoạch tới những nơi và làm những việc
mà... chà, mà những người đã có gia đình
không nên làm. Ta cũng muốn hòa nhập với các
đồng nghiệp, nhưng ta không muốn làm theo họ.
Nên ta hỏi: “Bud có đi cùng không?”. Những
người khác nhìn nhau và phá lên cười. Một
người bảo: “Bud là một anh bạn tốt đấy, nhưng
anh ta không biết thế nào là thư giãn và vui vẻ”.
Chỉ cần nghe vậy, ta cười với người đó và đáp:
“Các anh biết gì không? Tôi cũng thế”. Ta phát
hiện ra rằng nếu bố cháu có thể có một sự
nghiệp tốt mà không làm mất đi các giá trị của
con người mình, thì ta cũng có thể.
Bác ấy kết luận:
- Ta đã có một sự nghiệp tốt, và hai tháng nữa là
Thục Hân (dịch)