<!DOCTYPE html>
    <html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
    <head>
<title>Truyện ngắn NGÀY ĐÓ CHA TÔI &#40;Rất cảm động&#41;.</title>
<meta name="description" content="Truyện ngắn NGÀY ĐÓ CHA TÔI &#40;Rất cảm động&#41;. - Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;hoatinhthuong.net&#x002F;savefile&#x002F;Tam-su&#x002F;Truye-n-nga-n-NGA-Y-DO-CHA-TOI-Rat-cam-dong-3981.html">
<meta name="author" content="Hoa Tình Thương">
<meta name="copyright" content="Hoa Tình Thương [huongngocmtg@gmail.com]">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.4">
<meta name="viewport" content="width=device-width, initial-scale=1">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Truyện ngắn NGÀY ĐÓ CHA TÔI &#40;Rất cảm động&#41;.">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;hoatinhthuong.net&#x002F;savefile&#x002F;Tam-su&#x002F;Truye-n-nga-n-NGA-Y-DO-CHA-TOI-Rat-cam-dong-3981.html">
<meta property="og:site_name" content="Hoa Tình Thương">
<meta property="og:url" content="https://hoatinhthuong.net/Tam-su/Truye-n-nga-n-NGA-Y-DO-CHA-TOI-Rat-cam-dong-3981.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://hoatinhthuong.net/favicon.ico">
<link rel="canonical" href="https://hoatinhthuong.net/Tam-su/Truye-n-nga-n-NGA-Y-DO-CHA-TOI-Rat-cam-dong-3981.html">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Mai-Am-Hy-Vong/" title="Tin Tức - Mái Ấm Hy Vọng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Loi-ngo/" title="Tin Tức - Lời ngỏ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Nhat-ky-mai-am/" title="Tin Tức - Nhật ký mái ấm" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/THONG-TIN-KT-XH/" title="Tin Tức - THÔNG TIN KT-XH" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Tin-trong-nuoc/" title="Tin Tức - Tin trong nước" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Tin-the-gioi/" title="Tin Tức - Tin thế giới" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Khoa-Hoc-Cong-Nghe/" title="Tin Tức - Khoa Học - Công Nghệ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/DOC-VA-SUY-NGAM/" title="Tin Tức - ĐỌC VÀ SUY NGẪM" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Nghe-thuat-song/" title="Tin Tức - Nghệ thuật sống" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Bai-viet-chia-se/" title="Tin Tức - Bài viết chia sẻ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Danh-ngon/" title="Tin Tức - Danh ngôn" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Tam-su/" title="Tin Tức - Tâm sự" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Nhung-cau-chuyen-y-nghia/" title="Tin Tức - Những câu chuyện ý nghĩa" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/SONG-DAO-MOI-NGAY/" title="Tin Tức - SỐNG ĐẠO MỖI NGÀY" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Tin-tuc-18/" title="Tin Tức - Tin tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Song-voi-tin-mung/" title="Tin Tức - Sống với tin mừng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Doc-thanh-kinh-moi-ngay/" title="Tin Tức - Đọc thánh kinh mỗi ngày" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Le-so-ng/" title="Tin Tức - Lẽ sống" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/VAN-NGHE/" title="Tin Tức - VĂN NGHỆ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Vuon-tho/" title="Tin Tức - Vườn thơ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Truyen-ngan-Truyen-dai/" title="Tin Tức - Truyện ngắn - Truyện dài" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Doc-sach-online/" title="Tin Tức - Đọc sách online" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Thu-vien-Ebook/" title="Tin Tức - Thư viện - Ebook" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/GOC-GIAI-TRI/" title="Tin Tức - GÓC GIẢI TRÍ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/TRUYEN-CUOI/" title="Tin Tức - TRUYỆN CƯỜI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/ANH-VUI/" title="Tin Tức - ẢNH VUI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/VIDEO-CLIP/" title="Tin Tức - VIDEO CLIP" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/HINH-ANH-DEP/" title="Tin Tức - HÌNH ẢNH ĐẸP" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://hoatinhthuong.net/rss/Suc-Khoe/" title="Tin Tức - Sức Khỏe" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/assets/js/jquery/jquery.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/assets/js/language/vi.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/assets/js/global.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/news.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/main.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/custom.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/bootstrap.min.js">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/bootstrap.min.css">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/style.css">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/style.responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/news.css">
<link rel="stylesheet" href="https://hoatinhthuong.net/themes/default/css/custom.css">
<style>
	body{background: #fff;}
</style>
    </head>
    <body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Hoa Tình Thương</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Hoa Tình Thương" href="https://hoatinhthuong.net/">https://hoatinhthuong.net</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Truyện ngắn NGÀY ĐÓ CHA TÔI &#40;Rất cảm động&#41;.</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ tư - 22/06/2016 10:34</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
						<div class="pull-left imghome">
				<img alt="Truyện ngắn NGÀY ĐÓ CHA TÔI &#40;Rất cảm động&#41;." src="https://cuuhocsinhphuyencom.files.wordpress.com/2016/06/aaaaa2.jpg?w=638&h=474" width="340" class="img-thumbnail" />
			</div>
			Cám ơn nhà văn HN Nguyễn Tấn Ích. Xin kính chuyển đến quý vị một tác phẩm hay.
Câu chuyện thật hay, ấp ủ bao ngày một tình yêu sâu đậm mang đầy những uẩn khúc trắc trở của mối tình phải chôn kín vì lễ giáo :
Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Vậy mà vẫn có kẽ hở.
Ngày nay không biết có mối tình nào còn phải chôn kín như vậy không ?
Nếu có, thì chắc sẽ đem lại cho nền văn học nhiều tuyệt tác.
		</div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
			&nbsp;<br  /><strong>NGÀY ĐÓ CHA TÔI&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</strong><br  />&nbsp;Cha tôi là con trai út trong gia đình sáu người con của Ông Bà Nội.&nbsp; Có lẽ theo thói quen mà Bà Nội thường hay gọi cha tôi là thằng Nhỏ mặc dù ông đã có vợ, con.<br  />Bà Nội&nbsp;kể :<br  />Hồi bé, thằng Nhỏ được ông Nội dạy nó học chữ Nho. Học cả năm trời mà viết và đọc không thuộc được hết cuốn Tam Tự Kinh. Có khó gì đâu, Nội bây giờ đã già rồi mà vẫn còn nhớ : Thiên là trời, địa là đất, tử mất, tồn &nbsp;còn, tử con, tôn cháu, lục sáu, tam ba, gia nhà, quốc nước , ...Vậy mà nó thà chịu bầm mông vì cái roi mây của ông Nội còn hơn ngồi tù túng trong phòng học suốt ngày ê a chán ngấy mấy cái chữ xa lạ&nbsp;.&nbsp;Lại còn phải viết tới viết lui từng&nbsp;”bộ”&nbsp;một của chữ Nho&nbsp;trong ô giấy gạch sẵn.<br  />&nbsp;<br  />Thấy thằng nhỏ bị đòn mà bà nội xót ruột. Bà năn nỉ ỉ ôi ông Nội nhiều lần nhưng&nbsp;cái tính quyết đoán của ông, bà cũng đành chịu.<br  />May mà gặp cơ hội chính phủ Trung kỳ ra quyết định bãi bỏ nền Nho Học mở chương trình “Học Chính Tổng Quy”(Giáo Dục Pháp Việt) nên ông Nội đành phải cho nó theo học chữ Quốc Ngữ .<br  />&nbsp;<br  />Có lẽ chữ Quốc ngữ hợp với Cha con nên chưa đầy một năm học lớp Đồng Ấu là nó đọc được báo, đọc được sách. Thấy vậy, ông Nội nhất quyết cho nó theo học càng cao càng tốt. Thằng Nhỏ lấy được bằng Yếu Lược, rồi theo đà đó, mấy năm sau lấy thêm bằng Primaire.<br  />&nbsp;<br  />Thằng Nhỏ học giỏi mà ham chơi. Trò chơi nào nó cũng vượt trội hơn bạn bè. Hồi nó mới chín mười tuổi mà đã vẽ được con gà con vịt, vẽ được cả hình&nbsp;người. Nó vẽ hình của Nội đang ngồi quạt trên cái sạp gụ. Cái môn này chẳng ai dạy nó mà tự năng khiếu trời sinh.<br  />&nbsp;<br  />Đến những ngày sắp Tết, nó xin tiền Nội mua giấy, cọ, bột màu, rồi tự vẽ hình bộ tứ linh&nbsp;“&nbsp;Long Lân Quy Phụng”, hay bộ cây kiểng&nbsp;“Mai Tùng Cúc Trúc”&nbsp;để chưng trên gian thờ trong ba ngày Tết. Thằng Nhỏ coi vậy mà khéo tay lắm đó. Bà con ai tới chúc Tết cũng khen tranh vẽ đẹp và có thần. Thầy Phán xem tranh rồi khuyên ông Nội nên cho cháu theo học môn Vẽ Truyền Thần<br  />&nbsp;<br  />Cháu&nbsp;đâu biết,&nbsp;&nbsp;bà Nội ngưng nói, với tay lấy ống nhổ, nhả miếng bã trầu rồi kể tiếp.<br  />Ông Nội cho cha cháu vào Quy Nhơn&nbsp; theo học trường Collège de Quinhon, chỉ còn một năm nữa là thi lấy bằng Thành Chung. Không biết ai đưa đường dẫn lối, một hôm nó trốn trường bỏ đi biệt tích. Nữa tháng sau gia đình nhận được thông tri của trường đuổi học trò Nguyễn, lý do là&nbsp;vắng mặt lâu ngày mà không xin phép.&nbsp; Ông Nội giận lắm đòi từ cái thằng con ngỗ nghịch, ương ngạnh, hoang đàng. Phần bà Nội thì lo lắng, nhớ thương thằng con trai út, nên cho người âm thầm đi tìm, một năm, rồi hai năm.<br  />&nbsp;<br  />Đi dò hỏi khắp nơi, may mắn có người bà con trong họ về ăn chạp mả, nói có gặp nó ở&nbsp; huyện Trà Bồng. Cái xứ nằm tận núi cao có quế, có trầm hương và nhiều cây danh mộc&nbsp;sống lâu&nbsp;hàng trăm năm tuổi.<br  />&nbsp;<br  />&nbsp;Ngày đó, thằng Nhỏ theo làm đệ tử một Nghệ nhân chuyên nghề điêu khắc và chạm trỗ trên gỗ. Ông thầy đứng đầu toán thợ chạm trỗ đang xây dựng ngôi nhà thờ họ danh tiếng nhất ở đây. Ngôi nhà năm gian dựng toàn gỗ quý. Cột, kèo, xuyên , trính đều được chạm trỗ. Ngoài ra còn khắc các bức liễng, hoành phi bằng gỗ mun những câu đối chữ nho. Hai bên cổng vào nhà là tượng hai con sư tử to được chạm khắc&nbsp;cũng&nbsp;bằng loại gỗ mun , trông rất oai nghiêm.<br  />&nbsp;<br  />Nội đã mất cả tháng trời khóc lóc năn nĩ ông Nội tha thứ cho&nbsp;Cha&nbsp;cháu,&nbsp;mà vẫn không lay động được cái tính quyết đoán của ông. Bà&nbsp;vừa&nbsp;giận&nbsp;vừa&nbsp;thương thằng con đến mất ăn,mất ngủ. Ông Nội thấy bà ngày càng ốm o, gầy mòn, cuối cùng, ông Nội phải chấp thuận bỏ qua, nhưng với điều kiện là bắt thằng Nhỏ&nbsp;phải về nhà cưới vợ.<br  />&nbsp;<br  />Ngày thằng Nhỏ quay về nhà , nó mang theo một món quà để chuộc lỗi là một bức hoành phi bằng gỗ mun khắc ba chữ đại tự NGUYỄN TỰ ĐƯỜNG sơn màu vàng nhụ.Bức hoành phi đó do tay cha cháu&nbsp;chạm trỗ. Mỗi nét chính chữ Hán đều tượng hình những con vật và hoa. Bức hoành phi treo trước gian thờ trông rất&nbsp;hoành tráng mà&nbsp;trang nghiêm khiến cho bà con đến thăm đều trằm trồ khen ngợi. Ngày đó, ông Nội mới thấy cái tài năng đặc biệt của con trai mình.<br  />&nbsp;<br  />Mẹ cháu&nbsp;là người đã được ông bà Nội chọn làm dâu từ trước, xứng đôi vừa lứa , đẹp người, đẹp nết mà hai gia đình sui gia cũng được môn đăng hộ đối.<br  />Nội cho thằng Nhỏ biết vợ nó và sẽ làm đám hỏi là cô con gái đầu&nbsp;của&nbsp;ông bà Cả Quới xóm dưới.&nbsp;Mẹ cháu có năm người em gái và hai người anh. Người anh cả đi lính Tây sang Pháp rồi biệt tích chẳng thư từ về. Người anh thứ hai vào Nam buôn bán, có gia đình lập nghiệp trên đất Chợ lớn. &nbsp;<br  />&nbsp;<br  />Khi Nội cho cha cháu biết ngày giờ tổ chức lễ hỏi vợ, nó chỉ biết vâng lời&nbsp;chứ&nbsp;đâu&nbsp;dám cãi lại.Trong&nbsp;ngày lễ hỏi,&nbsp;cha cháu mới được thấy mặt mẹ cháu. Nội hối thúc lắm nó mới&nbsp; thăm nhà vợ được đôi lần,&nbsp;rồi Cha cháu&nbsp;trở lại Trà Bồng tiếp tục công việc.<br  />&nbsp;<br  />Năm sau, ông Nội chọn được&nbsp;ngày&nbsp;lành tháng tốt làm&nbsp;đám cưới, Nội cho người lên Trà Bồng gọi&nbsp;Cha con&nbsp;về . Đám cưới xong, mười ngày sau là nó lại ra đi, để&nbsp;vợ nó ở nhà&nbsp;sống với bà Nội. Ngày đó, ông Nội&nbsp;giận thằng Nhỏ lắm, mê say nghề nghiệp hơn cả trách nhiệm lo cho gia đình .<br  />&nbsp;<br  />Ngày ông Nội quy Tiên, cha cháu&nbsp;mới quyết định bỏ hẳn nghề nghiệp ở lại nhà để &nbsp;chăm nom ruộng vườn.<br  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<wbr  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<wbr  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;* * *<br  />Năm tôi lên mười hai tuổi, bà Nội mất .<br  />Vào mùa hè năm ấy, Cha&nbsp; đưa tôi đến thăm một gia đình xa lạ mà cha tôi bảo chỉ cho một mình con biết. Cha đèo tôi phía sau chiếc xe đạp. Đường đi quanh co trên sườn núi khá xa mà cha tôi bảo đó là đèo Vĩnh Tuy .<br  />Đến trước một căn nhà&nbsp;nằm đơn độc, cheo leo&nbsp;trong một khu vườn trồng thơm khóm trải dài tới chân đồi, chen lẫn là những cây mít đang mùa ra trái.<br  />Một người phụ nữ từ trong nhà đon đả bước ra. Dáng bà dong dõng cao, màu da trắng xanh, sóng mũi dọc dừa, mái tóc búi cao trông rất quý phái. Đoán chừng cỡ tuổi Mẹ tôi, nhưng trông bà tiều tuỵ hơn và đặc biệt bà có cặp mắt u buồn.<br  />&nbsp;<br  />Bà bước ra sân đưa tay nhận chiếc túi xách đựng đầy thực phẩm từ tay cha tôi. Câu nói đầu tiên của bà, là trách cha tôi không cho thằng con đội mũ, phải chịu phơi nắng giữa buổi trưa Hè.<br  />&nbsp;<br  />Bà mở rộng hai cánh cửa mời cha con tôi vào nhà. Đập vào mắt tôi trước tiên là một bức tượng nhỏ bán thân bằng gỗ màu hổ phách đặt trên kệ cao trên vách. Tượng khắc một người con gái có mái tóc dài vắt lên vai chảy dài qua khỏi lồng ngực. Khuôn mặt bức tượng rất thanh tú. Tôi nghĩ&nbsp;đó là&nbsp;hình bà chủ nhà thuở còn trẻ. Dù tôi chưa có trình độ để nhận xét về nghệ thuật điêu khắc, nhưng tâm tư đứa trẻ mười hai tuổi&nbsp; đã cảm nhận được nét &nbsp;tài hoa của đôi bàn tay người thợ điêu khắc.&nbsp;<br  />&nbsp;<br  />Bà chủ nhà bưng cho Cha tôi một bát nước chè lá xanh đậm đặc, cho tôi một ly nước trong. Tôi ngạc nhiên tự hỏi sao bà này lại biết được thói quen của cha tôi chỉ thích uống nước chè tươi .<br  />&nbsp;<br  />Những ngày cha tôi có&nbsp;mặt ở&nbsp;nhà, khi mặt trời chưa ló dạng là mẹ tôi đã ra vườn hái những lá chè tươi còn đọng sương đêm, rồi ủ những lá chè được vò nát với nước sôi trong chiếc bình lớn để cha tôi dùng cả ngày. Mẹ bỏ bông lài tươi để ướp cho thơm, nhưng cha tôi bảo:<br  />-&nbsp; Hương lài chỉ dành ướp cho loại trà khô. Còn lá chè tươi phải dùng nguyên chất mới hưởng được hương vị chát ngọt và thơm nồng của lá chè.<br  />Buổi sáng, uống bát nước chè tươi đậm đặc, đến trưa cha tôi mới dùng bữa.<br  />&nbsp;<br  />Trong khi chờ đợi bà chủ nhà sửa soạn bữa ăn, cha dẫn tôi dạo quanh vườn&nbsp;thơm&nbsp;khóm và xem những cây mít được mùa đầy quả trĩu nặng cành. Bất chợt, cha&nbsp;nắm tay&nbsp;tôi bảo:&nbsp;“&nbsp;Con nên gọi bà chủ&nbsp;nhà&nbsp;bằng Dì Út&nbsp;vì bà ấy nhỏ tuổi hơn Mẹ con”.<br  />&nbsp;<br  />Đến bữa cơm trưa, cũng có đủ thức ăn mà cha tôi thường dùng đã được dọn ra. Nào là rau muống luộc chấm với nước mắm chanh tỏi ớt, một tô canh bí&nbsp;đỏ&nbsp;nấu với đậu phụng và đĩa&nbsp;thịt&nbsp;gà kho sả ớt.<br  />&nbsp;<br  />Trong bửa ăn, cha tôi hỏi Dì Út về việc thu hoạch vườn thơm mùa này ra sao, con bé&nbsp;ĐơnThanh đi thăm bà ngoại đã mấy ngày rồi.<br  />&nbsp;<br  />&nbsp;Đến đây, tôi mới biết thêm được điều nữa là bà chủ nhà còn có một người con gái&nbsp;tên Đơn Thanh&nbsp;sống chung và quê ngoại của bà ở khá xa vùng này.<br  />&nbsp;<br  />Buổi chiều, khi cha con tôi sắp lên đường trở về nhà, chợt một người con gái từ ngoài ngõ đi vào. Cô mặc áo trắng,&nbsp;quần bà ba đen, rất chân quê mà sao dáng người cô trông rất thanh tú, khuôn mặt&nbsp;rạng rỡ&nbsp;toát lên nỗi hân hoan trong lòng, cô đến ôm vai cha tôi vồn vã hỏi :<br  />-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cậu về hồi nào, rồi nhìn tôi cười hỏi tiếp , em Tấn đó hả ? Lần đầu tiên chị mới gặp em.<br  />-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi ngỡ ngàng. Một gia đình xa lạ đối với tôi , mới gặp lần đầu mà sao họ đối xử với mình như người quen thân trong gia đình. Cô con gái lại gọi cha tôi là Cậu và còn biết cả tên tôi.<br  />&nbsp;<br  />Trên đường về , tôi&nbsp;hỏi Cha&nbsp;rằng gia đình đó liên hệ với gia đình mình thế nào mà họ biết cả về sở thích của&nbsp;Cha, cô con gái đó lại mạnh dạng xưng chị với con?<br  />Cha tôi cười bảo :<br  />-&nbsp;Thì nó lớn tuổi đáng chị của con mà.&nbsp;Cha sẽ cho con biết ngọn nguồn những thắc mắc của con. Nhưng bây giờ, cha chỉ có một yêu cầu duy nhất là con giữ yên lặng không nói với ai về chuyến viếng thăm này. Một ngày nào đó cha con mình sẽ cảm thông nhau.<br  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<wbr  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br  />&nbsp;* * *<br  />Thời gian sau này, cha mẹ cho tôi vào Sài Gòn học nên quên bẵng đi chuyện thắc mắc năm xưa. Mỗi mùa nghỉ Hè,&nbsp;&nbsp;tôi&nbsp;thường&nbsp;đi xe lửa về thăm&nbsp;gia đình. Có lần tôi sực nhớ đến chuyện cũ dự định hỏi cha nhưng lại gặp bạn bè đến thăm, vui chơi nên quên bẵng đi.<br  />&nbsp;<br  />Vào mùa Hè năm cuối cùng Trung Học Đệ Nhị Cấp, khi tôi thi xong bằng tú Tài&nbsp; 2,&nbsp; trong thời gian chờ đợi kết quả, tôi về thăm nhà .<br  />Được hai ngày, cha tôi hỏi:<br  />-&nbsp;&nbsp;Con còn muốn biết Dì Út là ai không?<br  />A, cha lại nhắc tôi chuyện thắc mắc cũ, rất vui mừng, tôi nắm tay cha thúc dục:<br  />- Kể cho con biết ngay bây giờ đi .<br  />&nbsp;<br  />Cha tôi đưa tôi ra ngoài vườn. Ông nằm trên chiếc võng, hai đầu đươc buộc vào&nbsp;hai&nbsp;gốc&nbsp;xoài. Tôi ngồi trên chiếc ghế đá kề bên võng. Người bắt đầu tâm sự :<br  />&nbsp;<br  />- Giờ con đã trưởng thành, cha muốn cho con biết cái điều cha đã giữ kín mấy chục năm nay để sau này con còn&nbsp;biết cách&nbsp;đối xử với người ta.<br  />&nbsp;<br  />-&nbsp;Ngày cha bỏ học trường Collège de Quinhon theo ông thầy làm nghề điêu khắc đến tận huyện Trà Bồng nhập với đoàn thợ xây dựng nhà cửa. Ngày đó, cha mê vẽ tranh và điêu khắc, nhưng tiếc rằng ông Nội không chiều theo ước nguyện của cha . Đến lúc gặp cơ hội là cha bỏ hết tất cả chạy theo sở thích của mình.<br  />&nbsp;<br  />Vị Tộc trưởng dòng họ Trương có thế lực nhất đất Trà Bồng đã thuê bao toán thợ làm nhà gỗ nổi tiếng nhất tỉnh Bình Định đến đó xây dựng một ngôi nhà gỗ năm gian thật hoành tráng.<br  />&nbsp;<br  />Cha cùng với&nbsp; ông thầy chuyên làm công việc chạm trổ các hình tượng linh vật&nbsp;như con rồng, con rùa, con dơi...&nbsp;và hoa văn trên những&nbsp; đầu và chân các cây cột, trên cây trính, cây kèo... bằng toàn gỗ danh mộc mất ba năm mới hoàn thành. Cha hãnh diện nhất trong cuộc đời cha là đã điêu khắc được hai con sư tử bằng gỗ mun đen tuyền rất sống động đặt ngoài cổng nhà thờ họ Trương mà mọi người đều thán phục.<br  />&nbsp;<br  />Tôi sực nhớ đến bức tượng&nbsp;gỗ&nbsp;người thiếu nữ trong căn nhà của Dì Út &nbsp;năm xưa bèn hỏi cha:<br  />- Thế thì cái tượng gỗ đặt trên kệ nhà dì Út có phải cha là tác giả?<br  />&nbsp;<br  />Cha tôi không trả lời câu hỏi của tôi , ông kể tiếp :<br  />&nbsp;<br  />Người con gái Út của ông chủ nhà không ngờ lại đem lòng thương cha và cha cũng thương dì ấy. Thuở đó, cha đã hai mươi tuổi còn dì Út lên mười bảy. Tình yêu của cha và dì Út là niềm cảm hứng cho cha tạo nên bức tượng đó.<br  />&nbsp;<br  />Được hai năm, ông bà Nội tìm được chỗ làm của cha. Rất vui là cha được ông Nội tha thứ cái tội bỏ học nửa chừng nhưng lại bắt cha về nhà cưới vợ.<br  />&nbsp;<br  />Ngày đó, cha rất đau buồn nên đã tỏ thật với dì Út và định bỏ đi, nhưng dì Út đã khuyên cha ở lại tiếp tục làm xong ngôi nhà cho cha nàng, sau đó dì sẽ bỏ nhà cùng cha đến nơi khác chung sống. Dì sẵn lòng chấp nhận làm vợ hai nếu Mẹ con đồng ý.&nbsp;Mặc dù dì Út mong được như thế, nhưng cha không dám cho ông bà Nội biết và&nbsp;sợ&nbsp;mẹ con buồn phiền.<br  />&nbsp;<br  />Khu vườn mà cha dẫn con tới thăm là do dì Út tạo dựng, chuẩn bị cho cuộc sống riêng tư sau này. Dì đã đưa cha tới đó&nbsp;giữa&nbsp;lúc những người thợ đang xây dựng căn nhà. Thực lòng cha không muốn dì phải sống cảnh đơn độc, khổ lụy vì&nbsp;Cha. Là con gái Út của gia đình giàu có, lại được nuông chiều, cha nghĩ, làm sao dì chịu nổi cảnh cơ cực và cô đơn.<br  />&nbsp;<br  />&nbsp;Cha tôi ngưng kể,&nbsp; lấy hộp thuốc rê trong túi vấn thêm một điếu .<br  />Tôi liền hỏi :<br  />- Sao&nbsp;Cha không thú thực với ông bà Nội về mối tình của&nbsp;Cha và dì Út&nbsp;khi Nội bắt Cha cưới vợ?<br  />&nbsp;<br  />- Cha biết tính ông Nội mà, cương nghị và nền nếp&nbsp;gia phong&nbsp;khó lòng lay chuyển. Nội không bao giờ chấp nhận hành động&nbsp;của&nbsp;con cái vượt ra ngoài&nbsp; khuôn phép, lễ giáo.<br  />&nbsp;<br  />Chợt Cha im lặng. Ông hít những hơi thuốc dài, phà khói lên các tàn cây cao. Ông nhìn theo khói thuốc dường như để cho tâm tư ông lắng dịu. Một hồi lâu Cha mới kể tiếp:<br  />&nbsp;<br  />- Sau buổi lễ khánh thành ngôi nhà thờ,&nbsp;Ông chủ nhà mở tiệc khỏan đãi toàn bộ toán thợ xây dựng&nbsp;trước khi từ biệt trở về Bình Định. Cuộc tiệc đang vui vầy bỗng tin báo dì Út bị trôi sông. Mọi người đổ xô xuống bến sông, chỉ thấy đống áo quần đặt trên bờ đá, trước mặt là dòng sông nước chảy xiết. Người thân trong gia đình khóc than thảm thiết. Mọi người&nbsp;tự động chia nhau đi tìm dọc hai bờ sông. Ông&nbsp;Trương&nbsp;cho gia nhân thả thuyền dò tìm theo dòng nước. Lúc bấy giờ,&nbsp;lòng cha đau đớn&nbsp;tận cùng&nbsp;cứ ngỡ dì Út đã trầm mình, vì đau khổ&nbsp;và&nbsp;thất vọng trướccảnh chia ly sắp xảy ra.<br  />&nbsp;<br  />Suốt mấy ngày hôm sau, cha không về nhà ông bà Nội, mà thẳng đường đi đến khu vườn mà dì Út&nbsp;trước kia&nbsp;đã đưa cha đến&nbsp;đó&nbsp;.<br  />&nbsp;<br  />Ôi, cảm ơn Trời Phật. Dì từ trong nhà ra đón cha. Dì và cha đã ôm nhau khóc. Cha khóc vì nỗi vui mừng dì còn sống. Còn nước mắt của dì Út là tủi thân&nbsp;vì từ nay&nbsp;phải cách biệt cha mẹ, bắt đầu cuộc sống trốn tránh và tự lập&nbsp;chỉ&nbsp;vì&nbsp;yêu Cha và quyết&nbsp;được sống gần cha .<br  />&nbsp;<br  />Cha ở lại đó một tháng lo giúp dì sửa sang vườn tược và gần gũi dì cho đỡ&nbsp;phần&nbsp;cô đơn.<br  />&nbsp;<br  />Năm 1952, &nbsp;Việt Minh mở cuộc đấu tố&nbsp;cha mẹ dì Út. Họ&nbsp;ghép tội&nbsp;ông Trương&nbsp;là cường hào ác bá,&nbsp;bóc lột nông dân, hà hiếp kẻ ăn người ở. Họ ra lệnh cho đám người cầm gậy gộc&nbsp;xông vào nhà, chiếm đoạt, cướp bóc hết của cải mang đi, ruộng nương đều bị tịch thu.&nbsp;<br  />Ông Trương, cha dì Út&nbsp;vì quá đau buồn và uất hận nên đã&nbsp;trầm mình dưới dòng sông, nơi mà ông đinh ninh người con gái út&nbsp;của ông đã bị chết chìm từ mấy năm trước.<br  />&nbsp;<br  />Giờ đây, ông bà Nội không còn nữa. mẹ con tuổi cũng khá cao rồi. Vì cha rất quý trọng mẹ đã giữ vẹn đạo làm dâu, làm vợ nên cha giấu kín việc này. Mai sau cha có đi theo ông bà ông vãi thì con nói cho các chị con biết,&nbsp;về chị Đơn Thanh&nbsp;để nhìn nhận chị em&nbsp;cùng máu mủ.<br  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<wbr  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;*&nbsp; *&nbsp; *<br  />Nhận&nbsp;được điện tín của bạn&nbsp;cùng lớp&nbsp;báo tin tôi có tên trong bảng&nbsp;niêm&nbsp;yết kết&nbsp;qủa kỳ thi&nbsp;Tú tài&nbsp;2 , tôi vội vã lên đường vào Sài gòn để ôn bài chuẩn bị thi vào các trường chuyên nghiệp .<br  />&nbsp;<br  />Giai đoạn này, đường xe lửa, đường quốc lộ 1 bị mất an ninh, nên suốt mấy năm trời tôi không về thăm gia đình&nbsp;được.<br  />&nbsp;<br  />Bỗng một hôm tôi nhận được điện tín từ ngoài quê gởi báo tin&nbsp;Cha tôi vừa mất tại bệnh viện. Tôi vội vàng làm đơn xin phép nghỉ&nbsp;dạy&nbsp;hai tuần , sắp xếp công việc, báo cho&nbsp;Hiệu trưởng trường tôi đang dạy biết ngày khởi hành.<br  />&nbsp;<br  />Tôi về đến nhà, công việc mai táng đã chuẩn bị đâu vào đó, chỉ chờ tôi về để được nhìn thấy mặt&nbsp;Cha lần cuối .<br  />&nbsp;<br  />Công việc chôn cất cha tôi đã hoàn tất chỉ chờ đến ngày giờ tốt là xây mộ.<br  />&nbsp;<br  />Tôi được em gái tôi kể lại về cái chết của cha như sau :<br  />&nbsp;<br  />Năm này cha tôi vừa tròn bảy mươi tuổi. Một hôm, ông bị bí tiểu và cơn đau lưng dữ dội. Em gái tôi vội đưa ông đến bệnh viện. Sau khi chụp phim, bác sĩ phát hiện cha tôi bị sạn thận và quyết định giải phẩu thận để lấy sạn ra.<br  />&nbsp;<br  />Trước khi thực hiện ca mổ, cha tôi có một tuần nằm ở bệnh viện để bồi dưỡng và chờ đợi người cho máu . Giai đoạn này, do chiến tranh, thương binh rất nhiều, ngân hàng máu từ các bệnh viện đều thiếu trầm trọng. Vì vậy ca mổ của&nbsp;Cha tôi,&nbsp;gia đình phải cung cấp máu tự túc.&nbsp;<br  />&nbsp;<br  />Cha tôi có dòng máu O+ mà gia đình tôi chỉ có bà chị thứ tư&nbsp;mới có đầy đủ sức khỏe để lấy máu, đứa em út thì ốm yếu, nên phải chạy đi các nhà thương ở quận để mua&nbsp;thêm&nbsp;máu nhưng không nơi nào có.<br  />&nbsp;<br  />&nbsp;Đã gần đến ngày giải phẩu thận mà số máu cần truyền cho Cha vẫn chưa đủ, cả nhà vô cùng bối rối. Bỗng một hôm,&nbsp;có&nbsp;người nữ y tá&nbsp;xa lạ&nbsp;đến tình nguyện hiến máu. Rất may mắn là máu của cô ta đúng dòng máu O+. Mẹ và các chị em tôi vô cùng mừng rỡ. Cho máu xong, gia đình tôi xin cô y tá cho biết quý danh và địa chỉ để trả ơn và mời cô dùng bữa. Cô từ chối và bảo:<br  />&nbsp;&nbsp; - Chẳng có gì lớn lao lắm đâu. Thấy Bác trai cần máu để mổ nên cháu giúp vậy thôi, rồi cô viện cớ phải mang thuốc về bệnh xá ở quận gấp.&nbsp;<br  />&nbsp;<br  />Sau này, tôi mới biết một điều rủi ro đã xảy ra trong ca mổ, là thay vì mổ thận phía trái, bác sĩ lại mổ thận bên phải, nên phải mổ hai lần. Vì tuổi già sức yếu nên cha tôi không chịu đựng nổi qua một lần mổ hai quả thận. Vì mất nhiều máu quá nên cha tôi đã đi luôn trong cơn mê.<br  />&nbsp;<br  />*&nbsp; *&nbsp; *<br  />Trước hai ngày lên đường&nbsp;trở lại Sài gòn,&nbsp;tôi ra thăm mộ&nbsp;Cha lần cuối. Khi đến nơi, tôi giật mình vì có ai đó đã đến trước tôi đặt một bình hoa tươi và một bát nước chè lá dưới chân mộ phần của&nbsp;Cha . Nắm nhang vẫn còn nghi ngút khói. Nhìn bát nước chè tươi đậm đặc tôi sực nhớ đến Dì Út và chị Đơn Thanh.<br  />Tôi vội quay về nhà kể hết cho mẹ và chị em biết có người đến cúng mộ&nbsp;Cha,&nbsp;và tường thuật lại&nbsp;chuyến đi cách đây gần chục năm,&nbsp;mà Cha&nbsp;đã&nbsp;chở tôi đi thăm nhà dì Út. Tôi cũng tường thuật luôn&nbsp;câu chuyện mà cha tôi đã tâm sự&nbsp;với tôi &nbsp;về&nbsp;mối tình đầu của&nbsp;ông&nbsp;và dì Út&nbsp;thuở còn &nbsp;thanh xuân.<br  />&nbsp;<br  />Nghe xong, mẹ tôi bảo chị tôi sắm ít quà, rồi Mẹ và chị cùng tôi đi gặp Dì Út<br  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<wbr  />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;*&nbsp; *&nbsp; *<br  />Chiếc Honda chở hai người băng qua con đường đèo Vĩnh Tuy quanh co đầy đá sạn. Khiến tôi lại nghĩ đến cha tôi&nbsp;ngày xưa&nbsp;với chiếc xe đạp đã đi đi, về về biết bao nhiêu bận trong những năm tháng dài&nbsp;đến với&nbsp;dì Út trên đường xa vời vợi. Tình yêu của cha và Dì âm thầm, bền bĩ như dòng suối chảy uốn khúc trên rừng đại ngàn.<br  />&nbsp;<br  />Chúng tôi vừa đến trước sân nhà. Nghe tiếng xe, Dì Út ra mở cửa.<br  />&nbsp;Cách đây đã trên chục năm mà quang cảnh không có gì thay đổi. Riêng dì Út thì già đi khá nhiều, trông dì bơ phờ, tiều tụy hơn xưa. Tôi dựng xe xong, đến chào&nbsp;Dì và giới thiệu Mẹ và chị tôi. Dì&nbsp;nhỏ nhẹ&nbsp;mời mọi người vào nhà.<br  />&nbsp;<br  />Vừa bước vào nhà là nghe mùi hương trầm tỏa ngát trên chiếc bàn thờ đặt ở&nbsp; phòng khách. Trên bàn thờ có hoa, trái cây và bức hình căn cước của&nbsp;Cha tôi được phóng lớn.<br  />&nbsp;<br  />Một người con gái từ trong phòng bước ra cúi đầu chào mẹ tôi. Bất chợt, chị tôi kêu lên thảng thốt :<br  />- Kìa cô y tá hiến máu cho cha đây nè, rồi nhào đến ôm chị. Hai người&nbsp; nước mắt chảy đầm đìa. Mẹ tôi cũng bước đến nắm hai tay dì Út, cả hai đều khóc. Mẹ tôi nói với Dì trong nước mắt nghẹn ngào :<br  />&nbsp;<br  />-Thằng Tấn, nó mới kể cho chị sáng nay đầu đuôi câu chuyện. Thật sự chị không ngờ cái mối tình sâu đậm giữa em và ông nhà. Nếu biết sớm thì chị đâu có hẹp hòi gì.<br  />Không còn bao lâu nữa, con gái út của chị về nhà chồng, chị mời em và con dọn về nhà chị ở.Tụi mình đã lớn tuổi rồi, chị em ở với nhau khuya sớm nương tựa tuổi già.<br  />&nbsp;<br  />Tôi vỗ tay hoan nghênh ý kiến của mẹ và nói thêm : Con sẽ vận động xin cho chị Đơn Thanh thuyên chuyển về bệnh viện Tỉnh để chị có điều kiện tiến thân chứ ở mãi trong cái bệnh xá huyện xa xôi này làm sao chị&nbsp;phát&nbsp;triển được nghề nghiệp.<br  />&nbsp;<br  />Chị Bốn ôm vai chị Đơn Thanh trách sao ngày đó,&nbsp;em&nbsp;không cho biết&nbsp;chị&nbsp;em&nbsp;mình&nbsp;cùng máu mủ với nhau, để chị bứt rứt mãi về tấm lòng tốt của em, mà chưa được trả ơn. Chị Đơn Thanh&nbsp;lau nước mắt&nbsp;bảo :<br  />&nbsp;<br  />&nbsp;-&nbsp; Đó là trách nhiệm của kẻ làm con mà. Em thương&nbsp;Cha&nbsp;nhiều lắm, lo sợ Cha bỏ mẹ con em ra đi sớm, mà ông ra đi thật không tránh khỏi số trời.<br  />Ngày đám tang, Mẹ và em có đưa cha ra mộ. Là người đi sau cùng và cũng ra về trước mọi người. Em vừa thương&nbsp;Cha vừa tủi phận. Làm con mà không dám thể hiện tình thương&nbsp;Cha trước mọi người. Mẹ và em có đến trước mộ&nbsp;Cha làm lễ thọ tang.&nbsp; Em khóc suốt mấy ngày liền. Mẹ an ủi&nbsp;hoài&nbsp;mà em không ngăn được dòng nước mắt. Em cô đơn từ thuở nhỏ, giờ mất&nbsp;Cha lại càng thấy&nbsp;xót xa&nbsp;hơn. Ngày ông ngoại mất, Mẹ&nbsp;em&nbsp;mới dám về nhà tạ lỗi trước linh cữu của Người.<br  />&nbsp;<br  />Bà ngoại em mừng lắm, hai mẹ con ôm nhau mà nước mắt&nbsp;đầm đìa&nbsp;. Bà Ngoại và cậu em năn nỉ mẹ về sống với ngoại, nhưng mẹ thì muốn sống gần cha và gìn giữ khu vườn và căn nhà . Đây là nơi chốn lưu giữ kỷ niệm mối tình đầu của hai người làm sao&nbsp;bỏ&nbsp;đi được.<br  />&nbsp;<br  />Trước khi ra về, Mẹ tôi mời Dì Út và chị Đơn Thanh nhớ về tham dự lễ 49 ngày của cha tôi. Nhân dịp này Mẹ sẽ giới thiệu Dì Út với bà con trong họ.<br  />&nbsp;<br  />Trên đường về nhà, lòng tôi bùi ngùi thương Cha, thương Dì, chỉ vì tình yêu mà cam chịu cuộc sống long đong suốt một đời người. Chỉ vì gia phong lễ giáo của thời đại phong kiến, gò ép con người sống trong khuôn khổ mất đi năng lực phản kháng.<br  />&nbsp;&nbsp; Tôi thương chị Đơn Thanh, hoàn cảnh đã đẩy đưa cuộc đời chị như gỗ trên rừng, bị cuốn trôi theo dòng nước lũ .<br  />Father’s Day.<br  />&nbsp;<br  /><br  />
		</div>
				<div id="author">
						<p>
				<strong>Tác giả bài viết:</strong>
				Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
			</p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://hoatinhthuong.net/Tam-su/Truye-n-nga-n-NGA-Y-DO-CHA-TOI-Rat-cam-dong-3981.html" title="Truyện ngắn NGÀY ĐÓ CHA TÔI &#40;Rất cảm động&#41;.">https://hoatinhthuong.net/Tam-su/Truye-n-nga-n-NGA-Y-DO-CHA-TOI-Rat-cam-dong-3981.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Hoa Tình Thương
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:huongngocmtg@gmail.com">huongngocmtg@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://hoatinhthuong.net/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<div id="run_cronjobs" style="visibility:hidden;display:none;"><img alt="" src="/index.php?second=cronjobs&amp;p=e97NIATE" width="1" height="1" /></div>
<script src="https://hoatinhthuong.net/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=-4,nv_my_abbr="EDT",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=1,nv_is_recaptcha=1,nv_recaptcha_sitekey="6Ld129MZAAAAAGOARuGe5eirEuS7bQZ2YYk5g6Da",nv_recaptcha_type="image",nv_recaptcha_elements=[];</script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/news.js"></script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/main.js"></script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/custom.js"></script>
<script type="application/ld+json">
        {
            "@context": "https://schema.org",
            "@type": "Organization",
            "url": "https://hoatinhthuong.net",
            "logo": "https://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png"
        }
        </script>
<script src="https://hoatinhthuong.net/themes/default/js/bootstrap.min.js"></script>
</body>
</html>