Vừa tảng sáng, dân chúng đến với Thầy Giêsu để nghe Người giảng dạy. Biết Thầy Giêsu đang ở Đền Thờ, các Kinh sư và những người Pharisêu dẫn đến trước mặt Người một người phụ nữ bị bắt quả tang đang ngoại tình. Áo quần chị xộc xệch, tóc tai rối bù, mặt tím bầm, chị cúi gầm mặt né tránh những ánh mắt dò xét, run sợ trước những hòn đá vô tình đang nằm sẵn trong tay các Kinh sư và người Pharisêu. Chị hồi hộp chờ đợi phản ứng của Thầy Giêsu, người đang trở thành một điểm tựa cuối cùng cho chị.
Đứng trước mặt Thầy Giêsu, chị trộm nhìn thấy độ của Thầy. Ánh mắt Thầy nhân từ khiến chị xấu hổ. Chị đang đứng ở giữa, xung quanh toàn là các bậc thầy đang tố giác chị với Thầy Giêsu: Thưa Thầy, luật Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng người này. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao? Đám đông dân chúng cũng xì xầm, mỉa mai chị. Người ta sẵn sàng ném đá chị rồi nhưng họ lại kéo chị đến trước mặt Thầy Giêsu, không phải để tìm dịp tha cho chị nhưng để có cớ tố cáo Thầy. Một cái bẫy đầy nhan hiểm. Chị chắc chắn phải chết vì luật Môsê truyền như vậy. Còn Thầy Giêsu, Đấng luôn dạy người ta phải yêu thương nhau, Người sẽ làm gì đây? Bầu khí đầy căng thẳng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thầy, tất cả đều chờ đợi câu trả lời. Thầy Giêsu chỉ cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Thầy không muốn can dự đến hay Thầy đang can dự vào thế bí? Thầy hoàn toàn im lặng. Đứng trước một người có tội nhưng đáng thương và khao khát được cứu vớt, nếu là ta, ta sẽ làm gì? Xử vô tội là trái luật Môsê, nhưng đồng tình ném đá là đẩy người có tội vào chỗ chết.
“Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi” (Ga 8,7). Lời của Thầy vang lên khiến cho tất cả mọi người rơi vào thinh lặng. Nếu như những câu hỏi dồn dập họ vừa hỏi dường như làm Thầy Giêsu im lặng. Thì chỉ một câu nói của Thầy đã đẩy họ đến tận cõi lòng mình. Chẳng ai dám nhận mình vô tội. Ta cũng là tội nhân đó thôi nhưng đã bao lần ta xét đoán người khác. Chị phụ nữ giật mình trước lời của Thầy. Chị biết mình có tội. Ta có biết mình có tội không? Chị bị bắt quả tang đang khi có tội. Còn ta, ta có đang phạm tội cách kín đáo, lương tâm của ta có đang tố cáo ta không? Chị run sợ trước cái chết, trước sức ép của đám đông, trước sự giận dữ của người kết án chị. Chỉ có Thầy Giêsu vẫn điềm tĩnh, chẳng tỏ ra khinh miệt hay giận dữ nhưng Thầy khiến chị nhìn vào chính mình, Thầy cũng làm cho cả các Kinh sư khiêm tốn nhìn vào chính mình.
“ Tôi không lên án chị đâu. Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!” (Ga 8,11). Chị được cứu thoát và được sống lại một cuộc đời mới. Thầy Giêsu đã tin tưởng đã hy vọng nơi chị và cho chị thấy chị có thể trở thành một người tốt. Thầy Giêsu cũng nói với ta điều đó.
Lạy Chúa! Chúa biết thân con tội lỗi nhưng Chúa vẫn thương con. Chúa không chê ghét con nhưng Chúa cho con được tin tưởng nơi lòng thương xót của Chúa. Này con xin đến cùng Chúa để sám hối và để Chúa làm cho nên tươi mới, đầy sức sống của Chúa.
Nguồn tin: Bông hồng nhỏ
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn