Hai sắc hoa Cô Vi

Thứ hai - 30/11/2020 23:51
unnamed (1)
unnamed (1)

 

 

Một mùa đông trước lúc hoàng hôn

Nghe tiếng Cô Vi bỗng hết hồn

Nhuộm lên Vũ Hán màu tang tóc

Tôi chờ nàng đến với đau thương

 

Nàng ấy tràn lan rất lạnh lùng

Dãi đường xa tít mãi trời đông

Và phương trời thẳm Âu, Phi, Mỹ

Ôm ngực, miệng ho, thấy chạnh lòng

 

Nàng ấy thường hay bám lấy tôi

Qua mắt, mũi, miệng, xuống phổi rồi

Ho khan, sốt nặng nên khó thở

Tôi sợ đời tôi cũng vỡ thôi !

 

Thủa ấy nào tôi đã hiểu gì

Ngừa Vi lây nhiễm phải cách ly

Cho nên không biết mà xa tránh

Để đến bây giờ, đại dịch, nguy !

 

Đâu biết lần lây một lỡ làng

Cả trời tang tóc, chết đau thương 

Dịch lây nhanh quá, tôi buồn lắm !

Trong một ngày thôi, máu nhuộm đường 

 

Từ đấy lan tràn, lan lại lan 

Đại dịch còn dẫn đến hoang tàn

Thế giới vẫn biết cơ nguy đó

Vác xin chưa có, biết sao kham

 

Tôi vẫn cách ly với cuộc đời

Cơm canh lạt lẽo, ở nhà thôi !

Và từng vui thú đành quên hết

Vẫn giấu trong tim, chẳng gặp người

 

Buồn quá, hôm nay vào xem Web

Thấy ai bị dính cồ rô na

Ho khan, sốt nặng, rồi phổi vỡ

Máu huyết dâng trào, thất khiếu ra

 

Tôi nhớ lời người đã đe tôi

Một mùa thu trước mới đây thôi

Đến nay mới hiểu thì Vi đã

Lây nhiễm tràn lan trái đất rồi !

 

Tôi sợ rồi đây, khắp hoàn cầu

Kinh tế xuống dốc, cổ phiếu down 

Dịch bệnh, thất nghiệp làm dân đói

Chinh chiến bùng lên, máu lại trào

 

Nếu biêt rằng tôi đã dính tròng

Trời ơi, người ấy có chuồn không ?

Có thầm nghĩ đến loài virus

Vũ Hán truyền sang, thích phổi hồng ...

 

Nguồn tin: HO Lang

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập19
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm18
  • Hôm nay3,215
  • Tháng hiện tại257,224
  • Tổng lượt truy cập24,886,730
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây