SỰ KỲ DIỆU CỦA CÔ ĐƠN

Chủ nhật - 22/10/2023 09:05
unnamed (10)
unnamed (10)
“Giải tán họ xong, Ngài lên núi cầu nguyện một mình.  Đến chiều, Ngài vẫn ở đó một mình!”
 
“Một là tự tử, hai là về thành phố, ba là ôm chặt Chúa!”  Đó là chia sẻ của cha René Voillaume khi ngài nói đến ‘thời gian nhà tập’ của một Tiểu Đệ Chúa Giêsu tại sa mạc Sahara, nơi nhiệt độ thông thường có thể lên đến 58°C và lạnh dưới - 45°C!
 
Kính thưa Anh Chị em,
 
Không phải đợi đến ngày vào sa mạc Sahara, Chúa Giêsu mới chọn ‘ôm chặt Chúa;’ nhưng trong suốt cuộc sống của mình, Ngài đã luôn ôm chặt Chúa Cha.  Thật thú vị, với ý tưởng này, Tin Mừng hôm nay hé lộ ích lợi của cô đơn; đúng hơn, ‘sự kỳ diệu của cô đơn!’
 
Khi bạn coi việc ở một mình là cô đơn, Chúa Giêsu coi nó là cô tịch; khi bạn coi cô tịch là lãnh địa của trống vắng, Chúa Giêsu coi nó là lãnh địa của gặp gỡ; khi bạn chạy trốn cô tịch, Chúa Giêsu đi tìm nó!  Nhờ kiên trì ôm chặt Chúa Cha như Chúa Giêsu, bạn và tôi mới có thể cảm nhận ‘thiên đàng của những gặp gỡ,’ cảm nhận ‘sự kỳ diệu của cô đơn!’  Tuy nhiên, điều làm cô đơn trở nên kỳ diệu là một cô đơn đầy Chúa, một cô đơn ‘ôm lấy Chúa và được Chúa ôm lấy,’ chứ không phải cô đơn theo nghĩa cô độc nghèo nàn!
 
Sau khi giải tán dân, Chúa Giêsu lên núi một mình để cầu nguyện.  Quan trọng, để cầu nguyện!  Ngài sẵn sàng rời bỏ sự vồ vập của đám đông để ở một mình với Chúa Cha, một điều gì đó mà Ngài khắc khoải mỗi ngày.  Khác với Chúa Giêsu, việc ở một mình của chúng ta có thể nhanh chóng dẫn đến một nỗi cô đơn nhất định; những lúc ấy, chúng ta cảm thấy bị thôi thúc muốn tìm một ai đó, một thứ gì đó vốn có thể giúp gây mê, hầu tránh khỏi cảm giác đau đớn.  Nếu đúng vậy, hãy học ôm chặt Chúa Cha như Chúa Giêsu, ở lại với Ngài; học cách tận hưởng sự hiện diện của Ngài!  Bấy giờ, ‘sự kỳ diệu của cô đơn’ sẽ tỏ mình, ‘thiên đàng’ sẽ tỏ hiện, nỗi đau biến thành niềm vui và bất an biến thành bình an.
 
Như Chúa Giêsu, bạn hướng lòng lên Chúa, kết hiệp với Ngài; và điều sẽ xảy ra là chính lúc đó, bạn có thể liên đới với những người khác cách sâu sắc hơn.  Một mình trên núi “cho đến chiều tối,” Chúa Giêsu vẫn ý thức việc các môn đệ đang vật lộn với biển, Ngài vẫn gần gũi họ; từ đó, kịp có mặt với họ trong cuộc chiến đấu với sóng dữ, kêu gọi họ can đảm.  Và cuối cùng, bước lên thuyền, đưa họ vào bờ.  Cũng thế, trong cầu nguyện, chúng ta ở gần và đến gần những người khác cách đặc biệt.  Đó chính là ‘sự kỳ diệu của cô đơn!’
 
Bài đọc Dân Số nói đến một trải nghiệm tương tự.  “Lều Hội Ngộ” được coi như điểm hẹn cô tịch để con người gặp gỡ Thiên Chúa, tìm lại chính mình.  Chúa đòi vợ chồng Aaron và Miriam ra đó, vì hai người này có lỗi với Môsê.  Ở đó, Ngài nói cho họ sự sai trái.  Và cũng ở đó, Aaron và Miriam nhận ra lỗi mình, và xin Ngài xót thương, “Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương, vì chúng con đắc tội với Ngài!” đúng với tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca.
 
Anh Chị em,
 
“Ngài vẫn ở đó một mình!”  Càng ở với Thiên Chúa, Chúa Giêsu càng gần con người.  Như Ngài, chúng ta ôm chặt Chúa, ôm chặt thiên đàng, nhưng vẫn có thể gần gũi với tha nhân.  Như vậy, cô đơn không thể mài mòn; trái lại, giúp chúng ta gắn bó với Chúa, sống trong tình yêu thương của Ngài; đồng thời, liên kết sâu sắc với anh chị em mình để trở nên khí cụ bình an của Ngài cho họ.  Rõ ràng, cô đơn cũng có sự kỳ diệu của riêng nó!
 
Chúng ta có thể cầu nguyện,
 
“Lạy Chúa, đừng để con sợ cô đơn, dạy con yêu mến nó, một cô đơn đầy Chúa; nhờ đó, con có thể cảm nhận sự kỳ diệu của nó!”  Amen!
 

--

Nguồn tin: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập40
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm39
  • Hôm nay10,408
  • Tháng hiện tại307,642
  • Tổng lượt truy cập34,089,777
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây