BÌNH MINH TRÊN NẤM MỒ: CHÚA NHẬT PHỤC SINH NĂM

Thứ ba - 07/04/2026 00:38
tải xuống (3)
tải xuống (3)
Hôm nay tôi muốn mời anh chị em bước vào Chúa Nhật Phục Sinh không phải như một người đi ngang qua một ngày lễ lớn, nhưng như một người đứng thật lâu trước một mầu nhiệm. Nhiều khi chúng ta quen với lễ Phục Sinh quá nên dễ cảm thấy mình đã biết rồi: Chúa sống lại, mộ trống, Alleluia, chuông reo, lễ trọng. Nhưng thật ra, nếu dừng lại sâu hơn, ta sẽ thấy đây không chỉ là một biến cố để mừng, mà là trung tâm của mọi sự. Không có Phục Sinh, đức tin ta sụp đổ. Không có Phục Sinh, thập giá chỉ còn là thất bại. Không có Phục Sinh, nước mắt con người không có câu trả lời cuối cùng. Không có Phục Sinh, lịch sử nhân loại vẫn bị đóng kín trong bóng tối. Nhưng Chúa đã sống lại. Và vì thế, mọi sự đã đổi.
Ta hãy đi lại từng bước của Tin Mừng, thật chậm.
“Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối…”
Tôi muốn anh chị em để câu đó vang rất lâu trong lòng. Lúc trời còn tối. Chúa không chọn một buổi trưa sáng rực để bày tỏ chiến thắng của Người. Mầu nhiệm này khởi đầu khi trời còn tối. Đây là một chi tiết rất nhỏ, nhưng lại là chìa khóa thiêng liêng lớn lao. Vì phần lớn đời sống đức tin của chúng ta không diễn ra trong những lúc mọi sự đều sáng sủa. Nhiều khi ta gặp Chúa giữa bối rối. Nhiều khi Chúa bắt đầu một công trình mới trong lúc ta tưởng mọi sự khép lại. Nhiều khi Chúa đang làm việc mạnh nhất trong lúc ta không thấy gì ngoài đêm.
Có lẽ trong cộng đoàn hôm nay, biết bao người đang sống trong “lúc trời còn tối.” Có người tối vì mất một người thân. Có người tối vì bệnh tật. Có người tối vì tương lai gia đình. Có người tối vì một đứa con bỏ nhà thờ. Có người tối vì mình cầu nguyện mãi mà không thấy thay đổi. Có người tối vì trong lòng có một tội cũ, một vết thương cũ, một nỗi buồn cũ. Có người tối vì sự mệt mỏi âm thầm không biết nói với ai. Có người tối vì tuổi già, vì sự cô đơn, vì cảm giác mình không còn được cần đến. Có người tối vì cả một đời sống thiêng liêng đang khô hạn.
Và chính cho những vùng tối ấy mà Phục Sinh được loan báo.
Maria Mađalêna đi đến mộ. Bà đi với gì trong lòng? Không phải với một bài thần học về sự sống lại. Không phải với một niềm hân hoan chắc chắn. Bà đi với tình yêu còn lại sau đau thương. Đây là một điều rất đẹp. Có những lúc trong đời sống thiêng liêng, ta chẳng còn giữ được nhiều thứ. Cảm xúc đạo đức không còn. Lý trí thì rối. Tương lai thì mờ. Sức mạnh thì ít. Nhưng nếu còn một tình yêu nhỏ hướng về Chúa, còn một nỗi nhớ Chúa, còn một bước chân muốn đến với Chúa, thì ân sủng vẫn có chỗ để làm việc.
Maria đi tìm xác Chúa. Bà chưa nghĩ đến việc Chúa sống lại. Điều đó cho thấy con người nhiều khi đến với Chúa bằng một mong đợi nhỏ, còn Thiên Chúa lại chuẩn bị một điều lớn hơn vô cùng. Ta thường đến với Chúa để xin một giải quyết, một nâng đỡ, một câu trả lời, một sự an ủi. Nhưng Chúa nhiều khi không chỉ đáp ứng điều ta xin; Người muốn ban chính Người. Maria tìm một xác chết để giữ lại ký ức yêu thương, nhưng Chúa muốn mở cho bà gặp Đấng đang sống. Chúng ta cũng vậy. Nhiều khi ta chỉ xin cho đời đỡ đau hơn, còn Chúa lại muốn đưa ta vào một sự sống mới.
Bà thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mộ. Điều đầu tiên bà cảm nhận không phải là vui mừng, nhưng là hoang mang. Bà chạy đi báo: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ.” Bao nhiêu lần trong đời ta cũng thế. Những việc Chúa làm, lúc đầu ta không hiểu. Có những biến cố xảy ra khiến ta tưởng mất Chúa hơn là gặp Chúa. Có những thử thách làm ta nghĩ Chúa vắng mặt. Có những đổ vỡ khiến ta thấy như mọi lời hứa đều tan biến. Nhưng Phục Sinh dạy ta rằng có những ngôi mộ trống mà ta tưởng là mất mát, thật ra lại là dấu chỉ Thiên Chúa vừa làm điều lớn lao vượt xa trí hiểu của ta.
Phêrô và người môn đệ Chúa yêu chạy ra mộ. Hình ảnh hai môn đệ chạy trong buổi sáng đó thật đẹp. Nó cho thấy khi trái tim con người bị chạm đến bởi một điều liên quan đến Chúa, người ta không thể bình thản mãi. Có một thứ chuyển động được sinh ra. Người thật sự sống đức tin không thể mãi đứng yên. Hoặc chạy về phía Chúa, hoặc xa dần Chúa. Không ai thực sự trung lập. Câu hỏi là hướng chạy của ta là gì.
Người môn đệ Chúa yêu chạy nhanh hơn. Nhưng đến trước, ông không vào. Ông chờ Phêrô. Ở đây có một bài học rất sâu về đời sống Hội Thánh và đời sống thiêng liêng. Tình yêu làm cho người ta nhạy bén, nhưng tình yêu thật cũng biết khiêm nhường. Có những người nhanh trong việc cảm nhận Chúa, nhanh trong sáng kiến, nhanh trong suy tư, nhưng nếu thiếu khiêm hạ, họ dễ làm tổn thương hiệp thông. Người môn đệ ấy vừa nhanh vừa biết chờ. Cái đẹp của người gần Chúa là thế: càng gần Chúa càng ít tự phụ.
Phêrô vào mộ. Ông thấy băng vải, khăn che đầu được xếp riêng ra. Những chi tiết này âm thầm mà mạnh mẽ. Mầu nhiệm lớn lao của Thiên Chúa không diễn ra trong hỗn độn. Cả trong nơi vừa là biểu tượng của thất bại và của chiến thắng, vẫn có một trật tự rất lặng. Điều đó như muốn nói rằng khi Chúa hành động, Người không làm mọi sự rối thêm. Người đưa lại trật tự. Người không chỉ mở nắp mồ, nhưng tái lập ý nghĩa cho những gì sự chết tưởng đã xé tan.
Rồi người môn đệ Chúa yêu cũng vào. Và Tin Mừng nói: “Ông đã thấy và đã tin.”
Tôi ước gì mỗi người chúng ta dừng thật lâu ở câu này.
Ông thấy gì? Ông thấy ngôi mộ trống. Ông thấy băng vải. Ông thấy khăn xếp riêng. Ông không thấy Chúa bằng mắt lúc đó. Nhưng ông thấy đủ để lòng mình mở ra. Thấy và tin. Đó là con đường của đức tin mọi thời. Chúng ta cũng đâu thấy Chúa Phục Sinh bằng mắt xác thịt. Nhưng ta có thể thấy những dấu chỉ của Người. Một người sau nhiều năm nguội lạnh bỗng trở lại với Bí tích. Một gia đình sau bao cay đắng mà chịu ngồi lại. Một người bệnh đau triền miên mà không nguyền rủa. Một người bị xúc phạm mà biết tha. Một linh hồn vừa mới xưng tội xong mà khuôn mặt sáng lên. Một bạn trẻ dám từ bỏ lối sống buông thả để sống sạch. Một người hấp hối ra đi trong bình an. Những điều đó là gì, nếu không phải là dấu chỉ Chúa đang sống?
Nhưng không phải ai thấy cũng tin. Cùng một biến cố, có người chỉ thấy trống vắng, có người thấy khởi đầu. Cùng một thử thách, có người thấy vô nghĩa, có người thấy lời mời gọi phó thác. Cùng một đau khổ, có người để nó làm mình khép lại, có người để nó mở ra cho Chúa hơn. Khác biệt nằm ở con mắt nội tâm. Bởi vậy, điều quan trọng không phải là xin Chúa làm thật nhiều điều lạ trước mặt mình, nhưng là xin Chúa cho lòng mình biết đọc ra dấu chỉ của Người.
Đức tin không xóa bóng tối ngay lập tức. Nhưng đức tin cho ta một ánh sáng đủ để bước tiếp. Người môn đệ Chúa yêu “đã thấy và đã tin”, nhưng Tin Mừng cũng nói các ông lúc ấy vẫn chưa hiểu hết Kinh Thánh. Nghĩa là gì? Nghĩa là đức tin của con người trưởng thành từng bước. Có những điều ta chỉ hiểu sâu hơn khi đi tiếp với Chúa. Có những chân lý không thể nuốt gọn một lần, nhưng phải sống nhiều năm mới thấm. Vì vậy, ai hôm nay cảm thấy mình còn nhiều chỗ tối, xin đừng nản. Điều cần không phải là lập tức hiểu hết, nhưng là tiếp tục ở trên hành trình, tiếp tục đến gần Chúa, tiếp tục nhìn, tiếp tục nhớ, tiếp tục để lòng mình được dạy dỗ.
Anh chị em thân mến, Phục Sinh là gì đối với đời ta? Có lẽ trước hết, Phục Sinh là lời tuyên bố rằng Thiên Chúa không bỏ cuộc với con người. Con người đã đi quá xa trong tội. Thế giới đã chất đầy bạo lực, phản bội, bất công, cay đắng. Nhưng Thiên Chúa không đáp lại bằng cách xóa sạch. Người đáp lại bằng cách trao Con Một. Rồi Con Một ấy bị đóng đinh. Và ngay cả khi bị đóng đinh, tình yêu ấy vẫn không dừng. Nó đi xuống tận cùng. Nó đi vào mồ. Và rồi từ chính nơi tưởng là dấu chấm hết ấy, tình yêu ấy bật lên thành sự sống. Đó là điều làm nên niềm hy vọng của ta. Chúng ta không hy vọng vì con người tốt đẹp sẵn. Chúng ta hy vọng vì Thiên Chúa tốt lành đến cùng.
Phục Sinh còn nói rằng cái chết không còn là định mệnh cuối cùng nữa. Ta vẫn chết. Người thân ta vẫn chết. Hội Thánh không dạy ta phủ nhận thực tại ấy. Nhưng cái chết đã đổi nghĩa. Nó không còn là bức tường tuyệt đối. Đấng đi vào đó đã mở cửa đi ra. Và vì thế, tất cả những “cái chết” khác trong đời ta cũng được đọc dưới ánh sáng mới: cái chết của một mối tương quan, cái chết của một ước mơ, cái chết của một giai đoạn, cái chết của một hình ảnh về chính mình. Rất có thể, ở chính những nơi ấy, Chúa đang chuẩn bị một sự sống mới mà ta chưa tưởng tượng được.
Có khi Phục Sinh nơi một người là bắt đầu cầu nguyện lại sau nhiều năm. Có khi là can đảm đi xưng tội. Có khi là bỏ một tội quen. Có khi là ngừng nói một lời làm tổn thương. Có khi là quyết tâm yêu lại người bạn đời bằng hành động cụ thể. Có khi là chấp nhận tuổi già trong bình an. Có khi là dám hỏi Chúa về ơn gọi của mình. Có khi là thôi sống nửa vời. Phục Sinh không ở xa. Nó chạm vào những quyết định nhỏ nhưng thật ấy.
Nếu hôm nay ta thật sự tin Chúa sống lại, thì một số điều phải đổi. Ta không thể cứ tuyệt vọng mãi như cũ. Không thể cứ sống với não trạng “đời tôi hết rồi.” Không thể cứ ôm hận thù như tài sản quý. Không thể cứ chiều theo tội quen rồi nói “tôi vậy rồi.” Không thể cứ đi lễ như một thói quen không hồn. Không thể cứ đóng kín gia đình mình trong lạnh lẽo. Người của Phục Sinh phải khác. Không ồn ào hơn, nhưng hy vọng hơn. Không màu mè hơn, nhưng thật hơn. Không ít đau hơn, nhưng sáng hơn trong cách mang đau khổ. Không ít thập giá hơn, nhưng có hướng đi hơn.
Tôi nghĩ đến những người mẹ. Biết bao bà mẹ đã sống mầu nhiệm Phục Sinh âm thầm. Họ cầu nguyện khi trời còn tối trong đời con mình. Họ chờ đợi khi người khác đã tuyệt vọng. Họ giữ niềm tin khi trong nhà mọi người nguội lạnh. Họ giống Maria đi ra mộ lúc trời còn tối. Họ dạy ta hiểu rằng bình minh thường nở ra từ sự trung thành nhỏ bé. Tôi cũng nghĩ đến những người cha lặng lẽ gánh gia đình, những người già lần chuỗi trong cô đơn, những bệnh nhân nằm lâu trên giường mà vẫn dâng từng cơn đau, những bạn trẻ đang vật lộn để sống sạch giữa một thế giới không dễ. Tất cả họ, nếu hiệp với Chúa, đều là chứng nhân của Phục Sinh.
Phục Sinh cũng là lời mời gọi Hội Thánh trở nên nơi của sự sống. Một giáo xứ không chỉ là nơi tổ chức phụng vụ đẹp, nhưng phải là nơi người ta được nâng dậy, được đón nhận, được chữa lành, được học yêu thương, được nghe sự thật trong bác ái. Một cộng đoàn mà đầy chia rẽ, ganh tị, nói hành, phe nhóm, thì dẫu bề ngoài đông vui đến đâu cũng khó phản chiếu đầy đủ ánh sáng của Đấng sống lại. Chúng ta phải xin Chúa phục sinh từng giáo xứ, từng hội đoàn, từng mối tương quan trong cộng đoàn.
Anh chị em thân mến, có lẽ điều Chúa muốn nhất hôm nay là ta đừng ra về như cũ. Không cần làm những điều lớn ngay. Nhưng hãy mang theo một xác tín: mồ đã trống, nên đời tôi không vô vọng. Và hãy mang theo một quyết định nhỏ: tôi sẽ để Chúa phục sinh một điều gì đó trong đời mình. Có thể là một giờ cầu nguyện được bắt đầu lại. Có thể là một cuộc gọi để làm hòa. Có thể là một lần đi xưng tội thật lòng. Có thể là một quyết tâm bỏ điều không sạch. Có thể là một bước nhỏ để gia đình ấm hơn. Có thể là một thay đổi trong cách nói năng.
Phục Sinh bắt đầu từ buổi sáng. Nhưng nó muốn trở thành cả một đời sống.
Xin Chúa Giêsu Phục Sinh đứng thật lâu trước từng người chúng ta hôm nay. Xin Người nhìn vào những ngôi mộ kín nhất trong tâm hồn ta. Xin Người gọi tên những gì đang chết dần. Xin Người lăn đi những tảng đá quá nặng mà ta tưởng không bao giờ dịch nổi. Xin Người cho ta ánh sáng để thấy, ơn để tin, và lòng can đảm để bước ra.
Và xin cho từ hôm nay, chúng ta không còn là những người chỉ biết kể lại câu chuyện Chúa sống lại, nhưng là những con người mang trong chính đời mình dấu chỉ rằng Chúa đang sống.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập88
  • Hôm nay9,766
  • Tháng hiện tại84,992
  • Tổng lượt truy cập42,996,276
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây