PHỤC SINH VÀ ƠN THA THỨ: KHI CHÚA MỞ TƯƠNG LAI CHO NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TỪNG LÀM NGƯỜI BUỒN

Thứ hai - 06/04/2026 23:34
tải xuống (1)
tải xuống (1)
Có lẽ một trong những gánh nặng lớn nhất mà con người mang trong lòng không phải chỉ là đau khổ do người khác gây ra, nhưng còn là nỗi đau vì chính mình đã làm điều sai. Có những người không đến được với bình an vì họ bị ám ảnh bởi điều mình đã nói, điều mình đã làm, điều mình đã đánh mất, điều mình đã phản bội. Họ sống, nhưng trong lòng cứ như bị kéo ngược về những trang cũ. Họ làm việc, cầu nguyện, sinh hoạt, nhưng đâu đó vẫn có một tiếng nói âm thầm: “Mày không xứng.” “Mày đã làm hỏng rồi.” “Chuyện đó không thể sửa lại.” Và nhiều người, vì không tin vào ơn tha thứ, đã tự nhốt mình trong ngôi mộ của quá khứ.
Chúa Nhật Phục Sinh hôm nay là một lời rất mạnh gửi tới những con người ấy.
Tin Mừng kể về Phêrô chạy ra mộ. Ta không thể đọc hình ảnh ấy mà quên bối cảnh lòng ông. Đây không chỉ là một Tông đồ đi kiểm tra một tin lạ. Đây là một người đã từng chối Thầy ba lần. Một người đã từng quả quyết rất mạnh, rồi lại sụp đổ rất đau. Một người mang trong ký ức mình tiếng gà gáy và ánh mắt Chúa nhìn thấu tim mình. Nếu ai có lý do để tránh xa biến cố của Chúa, thì Phêrô có lý do ấy. Nếu ai có thể vì xấu hổ mà không dám chạy ra mộ, thì Phêrô có thể là người đó. Nhưng ông vẫn chạy. Tại sao? Vì trong sâu thẳm, ông vẫn còn hy vọng.
Hình ảnh ấy thật lớn cho chúng ta. Nhiều khi người ta ngại đến với Chúa vì chính tội lỗi của mình. Họ nghĩ: tôi vậy thì đến làm gì. Nhưng Phêrô dạy ta điều ngược lại: chính vì mình đã sai mà phải chạy về phía Chúa. Chính vì mang gánh nặng mà phải tìm đến Đấng có thể cất gánh ấy. Chính vì lòng mình rách nát mà càng phải đến gần lòng thương xót.
Phục Sinh là nền tảng của ơn tha thứ. Nếu Chúa chỉ chịu chết mà không sống lại, thì con người có thể vẫn nghĩ rằng tội lỗi là một ngõ cụt buồn thảm. Nhưng khi Chúa sống lại, Người chứng minh rằng không có sự sụp đổ nào tất yếu phải trở thành định mệnh. Có một tương lai mới. Có một khởi đầu mới. Có một ơn tha thứ thật sự. Người bị đóng đinh nay đang sống, và vì Người sống, quá khứ không còn là nhà tù cuối cùng nữa.
Nhiều người hiểu tha thứ như một chuyện tâm lý nhẹ nhàng: thôi bỏ qua, thôi đừng nghĩ nữa. Nhưng ơn tha thứ trong Kitô giáo sâu hơn rất nhiều. Tha thứ là hành vi Thiên Chúa chạm tới tận gốc tội lỗi, cất nó đi, chữa lành linh hồn, và trả lại phẩm giá làm con. Tha thứ không chỉ là xóa hồ sơ. Tha thứ là tái tạo. Tha thứ là dựng lại. Tha thứ là làm cho một con người có thể nhìn vào tương lai mà không luôn bị quá khứ bóp nghẹt.
Ngôi mộ trống sáng nay vì thế là biểu tượng của điều này: Chúa không muốn con người ở mãi trong nơi chôn cất những thất bại cũ. Tảng đá đã lăn ra. Cửa mồ đã mở. Có nghĩa là lối ra đã có. Không ai bắt buộc phải ở lì trong mộ của mặc cảm nữa. Nhưng nhiều người vẫn ở trong đó, vì họ không tin mình có thể được tha thật. Họ có thể đã xưng tội, nhưng chưa thật sự nhận lấy ơn tha thứ. Họ vẫn nhai đi nhai lại lỗi cũ trong đầu, như thể Chúa tha rồi mà họ còn không tha cho mình. Điều ấy làm họ mỏi mệt và dễ mất bình an.
Về ơn tha thứ trong ánh sáng Phục Sinh, có thể nói rất thẳng điều này: người không tin mình được Chúa tha thật thì cũng khó mà sống vui, khó mà nên thánh, khó mà yêu người khác cách lành mạnh. Vì sâu bên trong, họ luôn mang một nỗi nặng. Chúa không muốn điều đó. Chúa muốn ta sám hối thật, rồi đứng lên thật. Chúa muốn ta khóc vì tội, nhưng không phải để chìm trong xấu hổ vô tận. Chúa muốn ta khiêm nhường, nhưng không muốn ta tuyệt vọng.
Phêrô là bằng chứng sống động. Sau này ông không quên mình đã chối Thầy, nhưng ký ức ấy không còn là xiềng xích. Nó trở thành nơi ông càng khiêm nhường hơn, càng yêu hơn, càng cậy dựa vào ơn Chúa hơn. Đây là một điểm rất đẹp: ơn tha thứ không nhất thiết làm ta quên hẳn quá khứ, nhưng làm quá khứ không còn cai trị ta. Vết thương có thể còn ký ức, nhưng không còn mưng mủ. Dấu đinh vẫn có, nhưng đã trở thành dấu vinh quang. Đó là điều Chúa muốn làm với đời ta.
Ơn tha thứ của Chúa cũng phải dẫn chúng ta tới việc tha thứ cho nhau. Một người chỉ muốn mình được tha mà không chịu tha cho người khác là một điều mâu thuẫn rất đau. Chúa đã mở mồ cho ta, nhưng ta lại giữ người khác trong mồ của lỗi họ. Chúa đã không định nghĩa ta bằng tội cũ của ta, nhưng ta lại định nghĩa người khác bằng lỗi cũ của họ. Đó không phải là tinh thần của người đã gặp Đấng Phục Sinh.
Trong gia đình, điều này đặc biệt quan trọng. Biết bao ngôi nhà lạnh đi vì thiếu tha thứ. Vợ chồng nhớ hoài câu nói năm xưa. Cha mẹ nhắc mãi lỗi cũ của con. Con cái mang trong lòng những oán trách không chịu mở ra. Anh chị em trong một nhà vì chuyện tiền bạc, tài sản, hiềm khích mà để lòng đông cứng nhiều năm. Nếu không có tha thứ, thì dù cùng sống chung, gia đình vẫn như một khu mộ. Có người còn thở, nhưng tình nghĩa đã bị chôn rồi. Phục Sinh phải đi vào đó. Phục Sinh phải lăn tảng đá của tự ái ra. Phục Sinh phải mở cửa cho những lời xin lỗi và làm hòa.
Tha thứ dĩ nhiên không dễ. Có những tổn thương rất sâu. Có những phản bội làm người ta gần như không thở nổi. Có những lời nói để lại vết cắt lâu năm. Không ai bảo tha thứ là chuyện nhẹ. Nhưng nếu ta không đi vào con đường tha thứ, thì chính ta cũng không thật sự bước vào con đường Phục Sinh. Người ôm mãi hận thù là người vẫn đang ngồi trước mồ của mình. Họ tưởng mình giữ công lý, nhưng thật ra họ đang bị nhốt bởi bóng tối của quá khứ.
Chúa không bảo ta phủ nhận sự thật. Không bảo ta gọi trắng thành đen. Không bảo ta tiếp tục dung túng điều ác. Nhưng Chúa mời ta trao câu chuyện đau của mình vào tay Người, để nó không còn là chất độc trong tim ta nữa. Tha thứ là hành vi đặt công lý và vết thương vào tay Chúa, thay vì giữ chúng như than hồng trong lòng.
Có một hình thức tha thứ khác cũng rất cần: tha thứ cho chính mình. Không phải theo kiểu tự xí xóa, nhưng theo kiểu đón nhận điều Chúa đã làm. Có những người vẫn làm việc mục vụ, vẫn sống đạo, nhưng bên trong còn một vùng tối vì không thể tha cho chính mình. Họ có thể rất nghiêm với bản thân, và sự nghiêm ấy đôi khi hóa thành cay đắng. Chúa Phục Sinh muốn đi vào đó. Người muốn nói: con không lớn hơn lòng thương xót của Ta. Nếu Ta đã tha, con cũng hãy để mình được sống trong ơn tha ấy.
Bí tích Hòa Giải là nơi rất đẹp để sống mầu nhiệm này. Ở đó, không chỉ có chuyện xưng tội, nhưng là cuộc gặp với Đấng Phục Sinh đang ban bình an. Mỗi lần đi xưng tội thật lòng, ta đang để Chúa lăn đi một tảng đá khác khỏi lòng mình. Mỗi lần đón nhận lời xá giải, ta đang để ánh sáng Phục Sinh đi vào một chỗ còn tối. Nhưng điều cần là hãy tin. Đừng biến tòa giải tội thành nơi chỉ kể lỗi rồi mang lỗi về nguyên vẹn. Hãy để Chúa lấy đi. Hãy ra về như người được tha thật.
Anh chị em thân mến, hôm nay hãy tự hỏi: có quá khứ nào đang giữ tôi không? Có điều gì tôi vẫn chưa tin rằng Chúa có thể tha thật không? Có người nào tôi vẫn giữ trong lòng như một bị cáo mãi không chịu buông không? Có chính tôi, tôi vẫn cứ ngầm kết án mình không? Phục Sinh hôm nay mời chúng ta bước ra khỏi tất cả những nhà tù đó.
Chúa đã sống lại. Điều đó có nghĩa là không có cánh cửa nào của quá khứ mà Chúa không mở được. Không có lỗi nào được thú nhận và sám hối mà Chúa không thể tha. Không có vết thương nào Người không thể chạm vào. Không có tương lai nào phải chết hẳn nếu con người biết quay về.
Xin Chúa Phục Sinh đổ ơn tha thứ xuống trên cộng đoàn chúng ta. Xin Người chữa lành những ai đang sống trong mặc cảm âm thầm. Xin Người mềm trái tim những ai đang giữ oán hận lâu năm. Xin Người làm cho bí tích Hòa Giải được yêu mến hơn trong giáo xứ, trong gia đình, trong từng linh hồn. Và xin Người cho chúng ta trở thành những con người biết sống từ ơn được tha, để biết tha thứ, biết dịu dàng, biết khiêm nhường, và biết mở ra cho những khởi đầu mới.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập159
  • Hôm nay8,681
  • Tháng hiện tại83,907
  • Tổng lượt truy cập42,995,191
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây