CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI, NÊN CÁI CHẾT KHÔNG CÒN LÀ TIẾNG NÓI CUỐI CÙNG

Thứ ba - 07/04/2026 00:37
tải xuống (2)
tải xuống (2)
Một trong những nỗi sợ sâu nhất của con người là nỗi sợ chết. Dù người ta có nói mạnh mẽ thế nào, dù xã hội có cố làm ta bận rộn đến đâu, thì tận sâu lòng người vẫn có một câu hỏi không tránh được: rồi cuối cùng sẽ ra sao? Cái chết là gì? Sau tất cả những cố gắng, những thành công, những mối bận tâm, những yêu thương và những khổ đau của đời này, con người sẽ đi về đâu? Nếu không có câu trả lời cho cái chết, thì mọi câu trả lời khác cũng mong manh. Và chính ở chỗ đó, Phục Sinh của Đức Kitô trở thành ánh sáng lớn nhất cho nhân loại.
Tin Mừng Chúa Nhật Phục Sinh năm A kể về ngôi mộ trống. Hình ảnh ngôi mộ ấy có sức mạnh lớn lao. Vì mồ là nơi người ta đặt dấu chấm hết. Mồ là nơi người ta chôn xuống những gì đã không còn trở lại. Mồ là biểu tượng của bất lực. Người sống đứng bên ngoài. Người chết nằm bên trong. Cửa mồ đóng lại như lời tuyên bố cuối cùng của số phận: hết rồi. Nhưng sáng hôm nay, nơi tưởng là cuối cùng ấy lại trở thành nơi khai mở. Tảng đá đã lăn đi. Mộ trống. Đó là tin vui lớn nhất từng được loan báo cho loài người.
Chúa sống lại không có nghĩa là Người quay về cuộc sống cũ rồi sau đó lại chết nữa. Người bước vào sự sống mới, sự sống vinh hiển, sự sống không còn bị sự chết thống trị. Và vì Người là Đầu, những ai thuộc về Người cũng được mở ra cho cùng một định mệnh ấy. Từ nay, người Kitô hữu không nhìn cái chết như trước nữa. Ta vẫn đau khi chia ly. Ta vẫn khóc khi mất người thân. Ta vẫn run trước thân phận mong manh. Nhưng ta không còn nhìn cái chết như vực thẳm tuyệt đối. Ta nhìn nó dưới ánh sáng của Đấng đã đi qua đó và mở lối ra.
Điều này không phải là một ý tưởng an ủi rẻ tiền. Đây là nền tảng của niềm hy vọng Kitô giáo. Nếu Chúa không sống lại, thì niềm tin của ta thực sự chỉ còn là một nỗ lực đạo đức đẹp nhưng không đủ trả lời tận căn cho số phận con người. Nhưng Chúa đã sống lại. Và vì thế, mọi nấm mồ trên thế gian này không còn khép kín hoàn toàn nữa. Cái chết không còn là nhà tù không cửa. Nó trở thành ngưỡng cửa, trở thành cuộc vượt qua cho những ai ở trong Đức Kitô.
Có lẽ hôm nay trong cộng đoàn, nhiều người đang mang trong lòng nỗi đau liên quan đến cái chết. Có người mới mất cha. Có người còn đang để tang mẹ. Có người nhớ một người vợ, người chồng, một đứa con, một người anh em đã ra đi. Có người từng đứng bên giường bệnh của người thân, nhìn từng hơi thở yếu dần mà bất lực. Có người đã nhiều đêm thổn thức chỉ vì chiếc ghế cũ vẫn ở đó mà người xưa không còn nữa. Có người chính mình đang mang bệnh, mang tuổi già, nên câu chuyện về cái chết không còn xa, nhưng rất gần. Đối với tất cả những con người ấy, ngôi mộ trống của Chúa là một lời an ủi lớn.
Chúa không cất đi ngay nỗi đau mất mát. Người không bảo ta đừng khóc. Chính Tin Mừng cũng cho thấy nước mắt hiện diện trong buổi sáng phục sinh. Maria Mađalêna khóc. Các môn đệ cũng đi qua buồn đau và bối rối. Đạo của chúng ta không phải là đạo khinh thường nước mắt. Nhưng đạo của chúng ta là đạo đặt nước mắt vào trong hy vọng. Ta khóc, nhưng không khóc như người không có điểm tựa. Ta đau, nhưng không đau như người tưởng mọi sự chấm hết. Ta tiễn biệt, nhưng không tiễn biệt như người vĩnh viễn tuyệt giao. Ta cầu nguyện cho người đã qua đời vì biết rằng sự sống không bị hủy diệt, nhưng đổi thay.
Đây là điều rất quan trọng để giảng cho giáo dân. Nhiều người giữ đạo lâu năm, nhưng khi đối diện với cái chết của người thân, đức tin dễ bị lấn át bởi cảm xúc tự nhiên. Điều đó dễ hiểu. Nhưng phụng vụ Phục Sinh nhắc ta rằng: mồ của Chúa trống, nên mồ của chúng ta không còn là nơi tuyệt đối không lối ra nữa. Nơi an táng của người tín hữu không chỉ là chỗ gìn giữ tro bụi, nhưng là nơi chờ ngày sống lại. Thân xác con người, được tạo dựng bởi Thiên Chúa, được cứu chuộc bởi Chúa Kitô, và được thánh hóa trong bí tích, không đi đến hư vô vô nghĩa. Nó chờ phục sinh vinh hiển.
Phục Sinh cũng dạy ta sống khác ngay từ bây giờ vì cái chết không còn là tiếng nói cuối cùng. Nếu ta tin sẽ có đời sau, nếu ta tin sẽ phải ra trước mặt Chúa, nếu ta tin thân xác này được gọi vào sự sống lại, thì cách sống hôm nay phải khác. Người tin phục sinh không thể sống cạn. Không thể coi tiền bạc là tất cả. Không thể bám riết vào danh dự như thể đó là cứu cánh. Không thể dùng đời này như nơi hưởng thụ tối đa rồi thôi. Không thể sống mà quên linh hồn. Không thể chỉ lo nhà đất mà không lo phần rỗi. Một niềm tin thật vào sự sống đời sau sẽ làm người ta biết chọn điều gì là bền lâu hơn, biết hy sinh vì điều đời đời hơn.
Cũng vậy, niềm hy vọng trước cái chết giúp ta chịu đựng đau khổ khác đi. Nếu đời này là tất cả, thì đau khổ trở nên vô lý và gần như không chịu nổi. Nhưng nếu đời này là hành trình hướng về sự sống vĩnh cửu, thì đau khổ có thể được hiểu trong một ánh sáng khác. Không phải đau khổ tự nó tốt, nhưng đau khổ kết hiệp với Chúa sẽ không vô ích. Một người bệnh kết hợp cơn đau của mình với Chúa Kitô chịu đóng đinh đang sống một cách rất sâu mầu nhiệm Vượt Qua. Một người già yếu mà vẫn tín thác đang làm chứng cho niềm hy vọng vượt qua cái chết. Một gia đình biết phó dâng người thân đã qua đời trong cầu nguyện đang sống niềm tin vào sự hiệp thông các thánh.
Anh chị em thân mến, cái chết còn là tiếng gọi xét lại đời sống. Chúa sống lại không chỉ để an ủi ta khi có tang chế, mà còn để nhắc ta đừng sống quên ngày cuối cùng. Sự khôn ngoan Kitô giáo luôn có một nét rất đẹp: nhớ mình sẽ chết, nhưng không để sợ hãi thống trị; nhớ mình sẽ chết để sống sâu hơn, sạch hơn, và sẵn sàng hơn. Người biết đời này chóng qua sẽ bớt hơn thua. Người biết mình chỉ là lữ khách sẽ bớt kiêu ngạo. Người biết cuối cùng mình phải buông tay mọi sự sẽ học cách bám chặt hơn vào Chúa.
Có lẽ trong một thời đại tránh nói về cái chết, người Kitô hữu càng phải giữ ánh sáng Phục Sinh trong lòng. Không phải để ám ảnh, nhưng để sống tỉnh thức. Không phải để bi quan, nhưng để có trật tự giá trị rõ ràng. Có những cái ta đang lo quá đáng sẽ nhỏ lại nếu ta nhớ đến đời đời. Có những gì ta đang trì hoãn như tha thứ, sám hối, làm hòa, sống tốt, sẽ trở nên cấp bách hơn nếu ta ý thức rằng đời người mỏng dòn. Phục Sinh không làm ta quên cái chết, nhưng làm ta đối diện cái chết bằng một niềm hy vọng không ai cướp mất được.
Và hơn hết, Chúa Phục Sinh là Đấng đi trước ta. Điều làm người tín hữu bình an không phải là mình hiểu hết sự chết, nhưng là biết Ai đang đợi mình phía bên kia. Nếu cái chết chỉ là bước vào khoảng không vô danh, thì quả thật đáng sợ. Nhưng nếu cái chết là đi vào tay Đấng đã yêu mình đến cùng, đã đổ máu vì mình, đã mở cửa trời cho mình, thì cái chết đổi nghĩa. Nó vẫn nghiêm trọng, vẫn huyền nhiệm, vẫn làm ta khiêm, nhưng không còn là bóng tối tuyệt đối nữa.
Hôm nay, có lẽ Chúa muốn nói với những ai đang để tang một điều rất dịu dàng: con cứ khóc, nhưng đừng tuyệt vọng. Người con yêu đang nằm trong tay Ta. Và Chúa cũng muốn nói với những ai đang sợ cho cái chết của chính mình: đừng sợ, Ta đã đi qua con đường ấy rồi. Hãy sống trong ơn nghĩa, hãy bám lấy Ta, hãy ăn lấy Mình Ta, hãy ở lại trong tình yêu Ta, và rồi cái chết sẽ không cướp được con khỏi tay Ta.
Ước gì lễ Phục Sinh này đổi mới nơi ta niềm hy vọng trước cái chết. Xin cho các gia đình đang có tang được an ủi. Xin cho người già, người bệnh được vững lòng. Xin cho chúng ta biết cầu nguyện nhiều hơn cho các linh hồn. Xin cho các nghĩa trang Công giáo, các ngôi mộ người thân, không chỉ gợi buồn, mà còn gợi hy vọng. Và xin cho chúng ta sống sao để ngày cuối cùng đến, ta không hoảng loạn như người lạ, nhưng có thể thưa: lạy Chúa, con về với Chúa của con, Đấng đã sống lại và đang chờ con.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập92
  • Hôm nay9,786
  • Tháng hiện tại85,012
  • Tổng lượt truy cập42,996,296
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây