14 NGẮM CHẶNG ĐÀNG THÁNH GIÁ (mẫu 15)

Thứ năm - 26/03/2026 08:48
tải xuống (14)
tải xuống (14)

THEO Ý MỤC VỤ: MỖI KITÔ HỮU LÀ GIÁO DÂN THỪA SAI


Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, hôm nay chúng con cùng nhau bước theo Chúa trên con đường thập giá. Chúng con không đi đàng thánh giá chỉ để nhớ lại một biến cố đau thương năm xưa, nhưng để nhìn lại chính đời mình, để nhận ra ơn gọi của mỗi người chúng con giữa trần gian. Chúa đã đến thế gian không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người. Chúa đã đi con đường thập giá không phải như một kẻ thất bại, nhưng như Đấng Cứu Độ mang lấy tội lỗi nhân loại mà dâng lên Chúa Cha. Khi ngắm từng chặng đường Chúa đi qua, xin cho chúng con hiểu rằng người Kitô hữu không được gọi chỉ để giữ đạo trong nhà thờ, nhưng còn được sai đi giữa cuộc đời như những chứng nhân của Tin Mừng. Xin cho mỗi giáo dân chúng con biết sống đúng căn tính của mình: sống giữa đời mà thuộc về Chúa, sống giữa người đời mà không đánh mất Tin Mừng, sống giữa trăm ngàn bổn phận mà vẫn giữ lòng trung tín, yêu thương, dấn thân và hiến thân. Xin cho cuộc thương khó của Chúa dạy chúng con biết thế nào là làm môn đệ, và biết thế nào là trở thành người giáo dân thừa sai trong chính gia đình, khu xóm, môi trường làm việc và giữa những con người Chúa đặt bên đời chúng con.

Chặng thứ nhất: Đức Chúa Giêsu chịu quan Philatô luận án

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Đấng vô tội, nhưng lại bị kết án như một tội nhân. Philatô biết Chúa không đáng chết, nhưng ông đã không đủ can đảm để bảo vệ sự thật. Ông chọn an toàn cho mình hơn là công lý, chọn yên thân hơn là lương tâm, chọn chiều theo đám đông hơn là trung thành với điều ngay chính. Nhìn Philatô, chúng con thấy chính mình trong đó. Nhiều khi chúng con không trực tiếp làm điều xấu, nhưng lại im lặng trước điều xấu. Nhiều khi chúng con thấy bất công mà không dám lên tiếng, thấy anh chị em mình bị xúc phạm mà không dám bảo vệ, thấy người yếu thế bị chèn ép mà chỉ đứng ngoài nhìn. Có những lần chúng con biết điều đúng, nhưng sợ mất lòng, sợ thiệt thân, sợ liên lụy nên lại chọn cách rửa tay như Philatô. Lạy Chúa, một giáo dân thừa sai không thể là người sống đạo mà không dám làm chứng cho sự thật. Không thể yêu Chúa mà lại thỏa hiệp với gian dối. Không thể nhân danh bình an mà bỏ mặc công lý. Xin cho chúng con biết sống có lương tâm, biết đặt sự thật của Chúa cao hơn lợi ích riêng, biết bảo vệ điều đúng dù phải trả giá. Xin cho các bậc cha mẹ biết dạy con sống ngay thẳng, xin cho người trẻ biết can đảm giữa một thế giới dễ dãi, xin cho những ai đang phục vụ trong Hội Thánh biết chọn điều đẹp lòng Chúa hơn là chọn điều thuận lợi cho mình. Lạy Chúa Giêsu bị kết án bất công, xin dạy chúng con đừng bao giờ trở thành những Kitô hữu chỉ biết giữ đạo cho riêng mình mà không dám bảo vệ chân lý và yêu thương người bị bỏ rơi.

Chặng thứ hai: Đức Chúa Giêsu vác Thánh Giá

Lạy Chúa Giêsu, sau bản án bất công, Chúa đã đón nhận thập giá và bước đi. Chúa không trốn chạy, không phản kháng, không oán trách, nhưng vác lấy cây thập giá nặng nề như ôm lấy tội lỗi chúng con vào chính thân mình. Lạy Chúa, chúng con lại rất sợ thập giá. Chúng con thích một đời sống dễ chịu hơn là một đời sống trung tín, thích được an ủi hơn là hy sinh, thích nói về Chúa hơn là cùng Chúa vác lấy gánh nặng. Nhưng ơn gọi của người giáo dân thừa sai không phải là con đường dễ dãi. Giữa cuộc đời, người giáo dân phải mang nhiều thập giá rất thật: thập giá của cơm áo, thập giá của bệnh tật, thập giá của bổn phận làm cha mẹ, thập giá của sự nhẫn nhịn trong đời sống vợ chồng, thập giá của việc nuôi dạy con cái giữa một xã hội đầy cám dỗ, thập giá của việc sống lương thiện giữa bao gian dối, thập giá của việc giữ đạo giữa một thế giới ngày càng nguội lạnh. Chúa dạy chúng con rằng thập giá không phải là dấu chấm hết, nhưng là con đường của tình yêu. Ai yêu thật thì phải hy sinh thật. Ai muốn sống cho Chúa thì phải dám từ bỏ chính mình. Xin cho chúng con biết vác thập giá hằng ngày với lòng yêu mến, để mỗi công việc âm thầm, mỗi hy sinh kín đáo, mỗi nhọc nhằn trong bổn phận đều trở thành của lễ đẹp lòng Chúa. Xin đừng để chúng con than trách quá nhiều hay trốn tránh quá dễ, nhưng biết kết hiệp mọi đau khổ với Chúa để cuộc đời mình cũng trở thành một lời loan báo Tin Mừng.

Chặng thứ ba: Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ nhất

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã ngã xuống đất dưới sức nặng của thập giá. Đấng là Con Thiên Chúa đã chấp nhận mang lấy sự yếu đuối của kiếp người đến mức quỵ ngã giữa đường. Chúa ngã không phải vì Chúa bất lực, nhưng vì Chúa muốn chạm đến tận cùng thân phận mỏng giòn của chúng con. Nhìn Chúa ngã lần thứ nhất, chúng con thấy biết bao lần mình đã ngã trong đời sống đức tin. Chúng con ngã vì yếu đuối, ngã vì kiêu ngạo, ngã vì nóng giận, ngã vì ích kỷ, ngã vì tội cũ không dứt, ngã vì cầu nguyện hời hợt, ngã vì mệt mỏi mà buông xuôi việc lành. Có những cú ngã không ai thấy, nhưng Chúa thấy; có những tổn thương không ai biết, nhưng Chúa biết. Nhiều giáo dân đã từng rất nhiệt thành, nhưng rồi vì một tổn thương, một hiểu lầm, một thất bại hay một cơn mệt kéo dài mà dần dần rút lui khỏi đời sống đạo. Lạy Chúa, xin cho chúng con đừng xấu hổ vì sự yếu đuối của mình, nhưng biết khiêm tốn chạy đến với lòng thương xót Chúa. Xin cho chúng con hiểu rằng điều quan trọng không phải là chưa từng ngã, mà là luôn biết đứng dậy với ơn Chúa. Xin cho cộng đoàn chúng con biết nâng nhau lên thay vì xét đoán nhau, biết cảm thông hơn là kết án, biết mở ra cho nhau con đường trở về. Xin cho mỗi giáo dân thừa sai trở thành người đã từng được Chúa nâng dậy, nên cũng biết cúi xuống nâng đỡ anh chị em mình.

Chặng thứ tư: Đức Chúa Giêsu gặp Đức Mẹ

Lạy Chúa Giêsu, giữa đường thương khó, Chúa gặp Mẹ. Không cần nhiều lời, cuộc gặp ấy chất chứa biết bao đau đớn và yêu thương. Mẹ không thể chịu đau thay Chúa, không thể cất thập giá khỏi vai Chúa, nhưng Mẹ hiện diện. Ánh mắt của Mẹ nói lên sự cảm thông, đồng hành và trung tín. Lạy Chúa, cuộc gặp giữa Chúa và Mẹ nhắc chúng con nhớ đến vai trò của gia đình trong hành trình đức tin. Gia đình là nơi đầu tiên người giáo dân học yêu thương, học cầu nguyện, học tha thứ, học hy sinh và cũng là nơi đầu tiên người ấy được sai đi để sống ơn gọi thừa sai. Nhưng nhiều gia đình hôm nay đang chất chứa quá nhiều thập giá: vợ chồng nguội lạnh, cha mẹ và con cái xa cách, cơm áo đè nặng, bệnh tật bủa vây, lòng tin phai nhạt. Xin cho các gia đình công giáo biết trở thành Hội Thánh tại gia, nơi có Chúa hiện diện, nơi lời kinh chung còn được giữ, nơi người ta biết lắng nghe nhau, biết nhịn nhau, biết nâng đỡ nhau trong đức tin. Xin cho những người mẹ biết noi gương Mẹ Maria mà âm thầm đồng hành với chồng con, xin cho những người cha biết gìn giữ mái ấm bằng tình yêu hy sinh, xin cho con cái biết vâng phục và hiếu thảo. Lạy Mẹ sầu bi, xin dạy chúng con biết ở lại bên nhau trong những ngày thử thách, vì có khi một sự hiện diện trung tín đã là một sức mạnh lớn cho người đang vác thập giá.

Chặng thứ năm: Ông Simon vác đỡ Thánh Giá Chúa Giêsu

Lạy Chúa Giêsu, khi Chúa kiệt sức, người ta bắt ông Simon thành Kyrênê vác đỡ thập giá cho Chúa. Có thể lúc đầu ông không muốn, nhưng chính khi vác đỡ thập giá ấy, ông đã chạm vào mầu nhiệm cứu độ. Lạy Chúa, biết bao lần chúng con đi ngang qua những đau khổ của người khác như một người qua đường. Chúng con thấy người đau bệnh mà ngại thăm, thấy người nghèo mà sợ bị phiền, thấy công việc chung thiếu người mà chờ người khác làm. Chúng con dễ sống đạo như người đứng ngoài cuộc. Nhưng một giáo dân thừa sai không được phép đứng ngoài trước nỗi đau của anh chị em mình. Chúa mời gọi chúng con biết vác đỡ gánh nặng cho nhau: gánh nặng của người thân trong gia đình, gánh nặng của người yếu đuối trong cộng đoàn, gánh nặng của người nghèo khổ trong xã hội, gánh nặng của giáo xứ đang cần người phục vụ. Xin cho chúng con biết nhận ra Chúa nơi những ai cần được giúp đỡ. Xin cho chúng con hiểu rằng mỗi khi chúng con nâng đỡ một người mỏi mệt, mỗi khi chúng con chia sẻ thời giờ, công sức, lòng kiên nhẫn và tình thương, là chúng con đang vác thập giá với Chúa. Xin chữa chúng con khỏi lối sống đạo khép kín, ngại dấn thân và sợ hy sinh. Xin làm cho cộng đoàn chúng con trở thành một cộng đoàn biết đỡ nâng nhau, để không ai phải cô đơn dưới gánh nặng đời mình.

Chặng thứ sáu: Bà Veronica lau mặt Đức Chúa Giêsu

Lạy Chúa Giêsu, giữa đám đông hung hăng và lạnh lùng, bà Veronica đã can đảm bước ra lau mặt cho Chúa. Một cử chỉ rất nhỏ, nhưng đầy tình yêu. Một việc làm rất âm thầm, nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm. Chúa đã để lại khuôn mặt mình trên khăn của bà. Lạy Chúa, đời sống truyền giáo của người giáo dân nhiều khi không bắt đầu từ những việc lớn lao, nhưng từ những cử chỉ bé nhỏ mà chân thành. Một lời an ủi đúng lúc, một nụ cười với người buồn khổ, một sự hiện diện bên bệnh nhân, một sự thăm viếng người già, một lần nhẫn nhịn để giữ bình an, một hành động tử tế giữa sự cộc cằn của thế gian, tất cả đều có thể là những chiếc khăn Veronica của thời hôm nay. Thế giới này có quá nhiều khuôn mặt méo mó vì đau khổ, lo âu, nghèo đói, thất vọng và cô đơn. Xin cho chúng con biết nhận ra dung nhan Chúa nơi khuôn mặt của những người bé nhỏ, bị lãng quên, bị tổn thương. Xin đừng để chúng con chỉ biết tôn kính Chúa trong nhà thờ mà lại lạnh lùng với anh chị em ngoài đời. Xin cho mỗi giáo dân thừa sai biết tin rằng không có việc lành nào là nhỏ bé, nếu được làm bằng lòng yêu mến. Xin cho những cử chỉ âm thầm của chúng con cũng để lại dung nhan Chúa trong lòng những người chúng con gặp gỡ.

Chặng thứ bảy: Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ hai

Lạy Chúa Giêsu, Chúa lại ngã xuống lần nữa. Cú ngã này khiến chúng con nhớ đến những yếu đuối lặp đi lặp lại của mình. Có những tội chúng con đã xưng đi xưng lại, những quyết tâm đã lập đi lập lại mà vẫn không bền, những lần hứa trở về rồi lại sa ngã. Có biết bao người sau nhiều lần ngã đã mất niềm tin vào chính mình, nghĩ rằng mình không còn xứng đáng, không còn hy vọng đổi thay. Nhưng lạy Chúa, Chúa ngã lần thứ hai để nói với chúng con rằng lòng thương xót Chúa không mệt mỏi. Chúa không chán nản vì những lần trở về chân thành của chúng con. Điều Chúa chờ không phải là sự hoàn hảo tức thì, mà là một trái tim biết khiêm tốn bám lấy ơn Ngài. Xin cho chúng con đừng thất vọng về chính mình, cũng đừng thất vọng về anh chị em mình. Xin cho cha mẹ biết kiên nhẫn với con cái, cho vợ chồng biết kiên nhẫn với nhau, cho những người phục vụ trong giáo xứ biết nâng đỡ nhau hơn là trách móc nhau. Xin cho cộng đoàn biết dành chỗ cho sự cảm thông và cơ hội làm lại. Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai là người không giấu sự yếu đuối của mình sau một lớp vỏ đạo đức, nhưng biết hoán cải mỗi ngày và nhờ đó biết thương xót tha nhân hơn.

Chặng thứ tám: Đức Chúa Giêsu an ủi con thành Giêrusalem

Lạy Chúa Giêsu, giữa chính cơn đau của mình, Chúa vẫn quay lại an ủi các phụ nữ thành Giêrusalem. Chúa không dừng ở sự xúc động bề ngoài, nhưng mời gọi họ bước vào hoán cải thật. Chúa bảo họ đừng khóc thương Chúa theo kiểu cảm tính, nhưng hãy khóc cho chính mình và cho con cái mình. Lạy Chúa, nhiều lần chúng con xúc động trước cuộc khổ nạn của Chúa, nhưng lại chậm thay đổi đời sống. Chúng con dễ rơi nước mắt trong một giờ ngắm đàng, nhưng lại không đủ quyết tâm để sửa mình. Chúng con dễ nói mình yêu Chúa, nhưng chưa thực sự bỏ được nết xấu, chưa thực sự thay đổi cách cư xử, chưa thực sự sống công chính và bác ái hơn. Xin cho Mùa Chay của chúng con không chỉ dừng ở cảm xúc, nhưng trở thành một cuộc trở về thật. Xin cho các gia đình biết nhìn lại đời sống của mình, biết lo phần hồn hơn phần xác, biết dạy con cái sống đạo bằng chính gương sáng của cha mẹ. Xin cho người trẻ biết khóc vì tội lỗi mình hơn là chỉ buồn vì những thất bại thế gian. Xin cho cộng đoàn chúng con hiểu rằng truyền giáo không thể tách rời hoán cải. Người chưa để cho Tin Mừng đổi mới mình thì chưa thể làm chứng cho Tin Mừng cách sâu xa. Lạy Chúa, xin biến đổi lòng chúng con để nước mắt của chúng con trở thành nước mắt sám hối và từ đó làm nảy sinh một đời sống mới.

Chặng thứ chín: Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ ba

Lạy Chúa Giêsu, Chúa ngã xuống lần thứ ba. Đây là lúc thân xác Chúa đã hầu như kiệt quệ, sức lực gần như cạn hết. Nhìn Chúa ngã lần này, chúng con nghĩ đến những giờ phút tận cùng của đời mình, khi người ta mỏi mệt đến mức không còn muốn bước tiếp. Có những người đang mang bệnh lâu ngày, có những gia đình khủng hoảng kéo dài, có những người phục vụ đã hao mòn vì trách nhiệm, có những tâm hồn đã nhiều năm chiến đấu mà vẫn chưa thấy ánh sáng. Có những người vẫn đi lễ, vẫn sống bình thường, nhưng trong lòng đã cạn sạch niềm vui, cạn sạch lửa mến. Lạy Chúa, xin đến với những ai đang ở trong cơn kiệt sức ấy. Xin ôm lấy những người không còn đủ sức tự đứng lên. Xin cho họ cảm được rằng ngay cả khi họ không còn thấy Chúa, thì Chúa vẫn không rời họ. Xin cho cộng đoàn chúng con biết nhạy bén với những người đang âm thầm sụp đổ, biết lắng nghe, biết thăm hỏi, biết ở bên, biết đồng hành. Một lời hỏi thăm chân thành, một sự hiện diện giản dị, một kinh nguyện âm thầm nhiều khi cứu được một tâm hồn đang ở bên bờ tuyệt vọng. Xin cho mỗi giáo dân thừa sai biết cúi xuống bên những người đang ngã gục, không để phán xét nhưng để nâng đỡ, không để lên án nhưng để cùng họ chờ ơn Chúa.

Chặng thứ mười: Đức Chúa Giêsu bị lột áo

Lạy Chúa Giêsu, người ta lột áo Chúa, tước đi chút che phủ cuối cùng và để Chúa chịu nhục nhã trước mặt thiên hạ. Chúa bị phơi bày trong đau đớn, trong thương tích và trong sự sỉ nhục. Lạy Chúa, Chúa chấp nhận bị lột bỏ tất cả để chữa lành sự trần trụi của linh hồn chúng con. Còn chúng con lại thường sống dưới nhiều lớp áo giả tạo: áo của danh dự, của sĩ diện, của hình thức đạo đức, của cái tôi muốn được nhìn nhận. Chúng con thích xuất hiện đẹp trước mắt người khác, nhưng lại ngại sống thật trước mặt Chúa. Có khi chúng con làm việc nhà Chúa mà vẫn tìm vinh quang cho mình. Có khi chúng con giữ đạo rất đều mà lòng lại thiếu bác ái. Có khi chúng con nói nhiều về Chúa mà nội tâm vẫn đầy hơn thua, xét đoán và kiêu căng. Xin cho chúng con can đảm để Chúa lột đi nơi mình tất cả những gì giả tạo. Xin lột khỏi chúng con tính háo danh, lòng ích kỷ, sự giả hình, lối sống hai mặt và thói quen chỉ chăm chút cho vẻ ngoài. Xin cho người giáo dân thừa sai biết sống đơn sơ, chân thật, khiêm nhường, để đời sống họ trở thành lời chứng đáng tin. Chỉ người sống thật mới có thể làm chứng cho Chúa thật. Xin thanh tẩy chúng con để từ bên trong, chúng con nên trong sạch và thuộc trọn về Chúa.

Chặng thứ mười một: Đức Chúa Giêsu chịu đóng đinh vào Thánh Giá

Lạy Chúa Giêsu, người ta đóng đinh Chúa vào thập giá. Những chiếc đinh xuyên qua tay chân Chúa, nhưng cũng xuyên qua cả trái tim của tình yêu. Chúa bị ghim vào thập giá như một con người bị loại trừ, nhưng chính nơi ấy Chúa trở thành của lễ cứu độ cho muôn dân. Lạy Chúa, tình yêu thật luôn mang thương tích. Không ai yêu sâu mà không đau. Không ai sống ơn gọi thừa sai mà không chấp nhận hy sinh. Có biết bao người giáo dân đang chịu đóng đinh từng ngày trong những hy sinh thầm lặng: người mẹ thức khuya dậy sớm vì con, người cha chịu cực nhọc để giữ mái ấm, người vợ nhẫn nhịn để cứu gia đình, người chồng từ bỏ điều bất chính để sống công minh, người trẻ cố sống trong sạch giữa bao lôi cuốn, người phục vụ trong giáo xứ âm thầm làm việc mà không được ai biết tới. Tất cả những hy sinh ấy, nếu kết hiệp với Chúa, sẽ trở thành dấu đinh thánh hóa cuộc đời. Nhưng xin cũng tha thứ cho chúng con vì nhiều khi chính chúng con lại đóng đinh Chúa bằng tội lỗi của mình, bằng lời nói làm đau người khác, bằng sự lạnh lùng, chia rẽ, vô ơn và cố chấp. Xin cho chúng con biết đóng đinh vào thập giá những gì xấu xa trong lòng mình: tính ích kỷ, sự ghen ghét, dục vọng, kiêu căng, thù hận, hơn thua và tội lỗi. Xin cho cây thập giá không chỉ là vật treo trên tường, nhưng là đường sống của lòng chúng con. Xin cho mỗi giáo dân thừa sai biết mang lấy những dấu đinh của trung tín, phục vụ, hy sinh và tình yêu đến cùng.

Chặng thứ mười hai: Đức Chúa Giêsu chết trên Thánh Giá

Lạy Chúa Giêsu, Chúa cúi đầu tắt thở trên thập giá. Đây là giờ cao điểm của tình yêu, giờ Chúa hoàn tất tất cả trong vâng phục và hiến dâng. Cây thập giá đã trở nên ngai tòa, và cái chết đã trở thành cửa mở vào sự sống. Trước Chúa chịu chết, mọi sự phù vân của trần gian đều trở nên nhỏ bé. Tiền bạc, danh vọng, địa vị, ganh đua, tất cả rồi cũng qua đi. Chỉ còn lại tình yêu. Chỉ còn lại điều gì được làm vì Chúa và vì các linh hồn. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống sao để đến cuối đời, điều còn lại không phải là chúng con đã có bao nhiêu, nhưng là đã yêu được bao nhiêu. Xin cho chúng con biết chết cho cái tôi, chết cho tội lỗi, chết cho thói ích kỷ, để sống cho Chúa và cho tha nhân. Xin cho những hy sinh của cha mẹ trong gia đình, những đau đớn của người bệnh, những vất vả của người lao động, những cố gắng của người phục vụ trong Hội Thánh đều được kết hợp với hy tế của Chúa để sinh ích cho các linh hồn. Xin cho chúng con biết chuẩn bị cho cái chết bằng một đời sống gắn bó với Chúa, biết siêng năng lãnh nhận bí tích, biết tha thứ cho nhau, biết làm hòa với nhau, biết lo cho phần rỗi hơn là chỉ lo cho đời này. Lạy Chúa chịu chết vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống đời mình như một của lễ tình yêu.

Chặng thứ mười ba: Đức Chúa Giêsu được tháo xác xuống khỏi Thánh Giá

Lạy Chúa Giêsu, thân xác Chúa được hạ xuống khỏi thập giá và trao vào lòng Mẹ. Cảnh tượng ấy chất chứa một nỗi đau không lời nào tả xiết. Mẹ ôm Con trong vòng tay như ngày xưa từng ẵm Con thơ bé, nhưng giờ đây là thân xác tan nát, đẫm máu và bất động. Đây là giờ của thinh lặng, của nước mắt, của tình yêu trung thành ở lại đến cùng. Lạy Chúa, ở chặng này chúng con nghĩ đến tất cả những gì tan vỡ trong đời người: một gia đình đang đổ nát, một tương lai bị khép lại, một người thân vừa qua đời, một tâm hồn đang tuyệt vọng, một ơn gọi đang nguội lạnh. Có những lúc chúng con không còn biết làm gì khác ngoài việc ôm lấy nỗi đau của mình trong im lặng. Mẹ Maria dạy chúng con biết ở lại với đau khổ bằng đức tin, không chạy trốn, không cay đắng, không buông xuôi. Xin cho cộng đoàn chúng con biết ở lại bên những người đau khổ. Xin đừng để giáo xứ chỉ là nơi cử hành nghi thức, nhưng còn là nơi người ta được đón nhận, được yêu thương, được nâng đỡ trong những ngày đen tối nhất. Xin cho mỗi giáo dân thừa sai biết học nơi Mẹ sự hiện diện âm thầm, trung tín, dịu hiền. Có những lúc làm tông đồ không phải là nói nhiều, nhưng là ở lại bên một người đang đau. Xin cho chúng con biết tôn kính Chúa nơi thân xác của những người bệnh tật, già nua, bị bỏ rơi, và biết phục vụ họ với tất cả lòng kính trọng và yêu thương.

Chặng thứ mười bốn: Đức Chúa Giêsu được táng xác trong huyệt đá

Lạy Chúa Giêsu, người ta đặt xác Chúa vào mộ đá, rồi lấp cửa mồ bằng một tảng đá lớn. Mọi sự xem ra đã kết thúc. Đêm tối phủ xuống. Hy vọng dường như bị chôn vùi. Nhưng chính trong ngôi mộ ấy, mầu nhiệm phục sinh đang âm thầm chờ bừng sáng. Lạy Chúa, có biết bao lần trong đời chúng con cũng đi qua những ngôi mộ như thế: mộ của thất vọng, mộ của cô đơn, mộ của bệnh tật, mộ của một cuộc hôn nhân đổ vỡ, mộ của một gia đình nguội lạnh, mộ của một tâm hồn đã lâu xa Chúa, mộ của những tháng ngày cầu nguyện mà không thấy ánh sáng. Nhưng ngôi mộ của Chúa dạy chúng con rằng Thiên Chúa vẫn làm việc trong thinh lặng. Khi con người tưởng là hết, thì nơi Chúa lại có thể là khởi đầu. Xin cho chúng con đừng tuyệt vọng về bản thân, về gia đình mình, về giáo xứ mình hay về thời đại này. Xin cho người giáo dân thừa sai biết mang hy vọng vào giữa đời, biết tin rằng không có hạt giống yêu thương nào bị mất đi, không có hy sinh nào vô ích, không có lời cầu nguyện nào chìm vào quên lãng. Xin cho những giờ kinh gia đình, những hy sinh âm thầm, những việc phục vụ nhỏ bé, những lần thăm viếng người đau bệnh, những bài giáo lý đơn sơ, những cử chỉ bác ái kín đáo đều trở thành những hạt mầm phục sinh. Lạy Chúa, khi kết thúc đàng thánh giá, xin cho chúng con không chỉ dừng lại ở nỗi buồn, nhưng ra đi với một quyết tâm mới: sống như những người đã được sai đi, sống như men giữa bột, như muối giữa đời, như ánh sáng giữa đêm tối. Xin cho mỗi giáo dân chúng con biết đem Chúa vào trong chính cuộc sống hằng ngày, để từ những điều nhỏ bé, thế giới này nhận ra rằng Chúa vẫn đang sống.

Lời nguyện kết

Lạy Chúa Giêsu, sau khi cùng Chúa đi trọn 14 chặng đàng thánh giá, chúng con xin dâng lên Chúa toàn thể đời sống chúng con. Xin cho chúng con hiểu rằng làm Kitô hữu không phải chỉ là giữ vài việc đạo đức, nhưng là sống một ơn gọi, một sứ mạng, một tình yêu được trao ban. Xin cho mỗi giáo dân trong giáo xứ chúng con biết mình được Chúa sai đi vào chính gia đình, khu xóm, trường học, nơi làm việc và giữa mọi hoàn cảnh sống hằng ngày. Xin cho chúng con biết sống đức tin bằng việc làm, biết làm chứng bằng chính đời sống lương thiện, bác ái, khiêm nhường, tha thứ và hy sinh. Xin cho chúng con đừng sống đạo nửa vời, đừng bằng lòng với hình thức, đừng trốn tránh thập giá, nhưng biết hiến dâng đời mình để cộng tác vào công trình cứu độ của Chúa. Xin cho Mùa Chay này trở thành một mùa hoán cải thật, một mùa chúng con trở về sâu hơn với Chúa, yêu mến Hội Thánh hơn, thương con người hơn và thao thức cho các linh hồn hơn. Xin cho mọi đau khổ, mọi hy sinh, mọi cố gắng nhỏ bé của chúng con đều được kết hiệp với cuộc khổ nạn của Chúa để sinh ích cho Hội Thánh và cho thế giới. Chúng con xin phó dâng tất cả cho Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Maria, Mẹ sầu bi. A-men.





 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập33
  • Hôm nay13,842
  • Tháng hiện tại337,948
  • Tổng lượt truy cập42,849,400
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây