KHI MỌI HY VỌNG DƯỜNG NHƯ BỊ CHÔN VÙI: HỌC CẬY TRÔNG GIỮA NHỮNG ĐỔ VỠ CỦA CUỘC ĐỜI

Thứ bảy - 04/04/2026 07:26
tải xuống (1)
tải xuống (1)
Thứ Bảy Tuần Thánh là ngày mà hình ảnh ngôi mộ hiện lên thật rõ. Một tảng đá lớn. Một cửa mồ đóng kín. Một thân xác đã được mai táng. Một câu chuyện dường như đã khép lại. Các môn đệ có thể đã nghĩ: hết rồi. Những ai yêu Chúa có thể đã nghĩ: mọi hy vọng đã bị chôn vùi. Những lời hứa năm xưa bây giờ nằm ở đâu? Nước Thiên Chúa ở đâu? Vương quyền của Đấng Messia ở đâu? Cái chết đang nằm đó, rất lạnh, rất thật, rất im lặng. Và chính vì vậy, Thứ Bảy Tuần Thánh trở nên gần gũi với những ai đang sống giữa một đổ vỡ nào đó của đời mình.
Bởi có những lúc trong đời, con người cảm thấy hy vọng bị chôn sống. Một gia đình từng rất ấm áp, bỗng đổ nát sau những phản bội, giận hờn, và im lặng kéo dài. Một người mẹ từng tin tưởng hết lòng vào con, bỗng đau đớn thấy con mình trượt dài trong những chọn lựa sai lầm. Một người cha từng gắng gượng cả đời để giữ mái ấm, nhưng rồi tuổi già lại chứng kiến con cái xa nhau, anh chị em bất hòa, chính mình trở thành kẻ đứng bên lề. Một người trẻ từng ôm những ước mơ đẹp, nhưng rồi đời xô đẩy, thất bại, tổn thương, khiến họ không còn nhận ra chính mình của những ngày đầu. Một người tín hữu từng nhiệt thành, từng yêu mến Chúa, từng say sưa phục vụ, nhưng sau một biến cố lớn, lòng họ như sụp xuống, không còn tin mình có thể đứng dậy.
Những lúc như thế, điều làm người ta sợ không chỉ là nỗi đau, mà là cảm giác không còn gì để bấu víu. Nỗi đau có thể chịu được nếu còn hy vọng. Bệnh tật có thể mang được nếu còn tin ngày mai. Gánh nặng có thể tiếp tục nếu còn thấy cuối đường một tia sáng. Nhưng khi hy vọng bị chôn vùi, con người rất dễ rơi vào một thứ mệt mỏi sâu hơn thân xác. Họ bắt đầu sống cầm chừng. Họ không hẳn tuyệt vọng ồn ào, nhưng lòng họ nguội đi. Họ vẫn làm việc, vẫn sống, vẫn nói cười, nhưng bên trong đã thôi không chờ đợi điều gì tốt hơn nữa.
Đó chính là điều Thứ Bảy Tuần Thánh chạm đến. Bởi đây là ngày Hội Thánh đứng trước ngôi mộ, nhưng không chấp nhận ngôi mộ là lời cuối cùng. Hội Thánh khóc, nhưng không mất niềm cậy trông. Hội Thánh lặng thinh, nhưng không đầu hàng. Hội Thánh chờ, dù chưa thấy. Và đó là một bài học vô cùng quan trọng cho đời sống Kitô hữu: hy vọng thật không phải là tin khi mọi dấu hiệu đều thuận lợi; hy vọng thật là vẫn tin khi trước mắt chỉ là tảng đá khép kín.
Niềm cậy trông Kitô giáo không ngây thơ. Nó không phủ nhận sự thật của khổ đau. Nó không bắt con người phải cười khi tim đang nát. Nó không bảo rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn theo kiểu dễ dãi. Niềm cậy trông của người tín hữu đứng giữa nước mắt, giữa bế tắc, giữa mồ sâu, nhưng vẫn giữ một xác tín: Thiên Chúa chưa nói tiếng cuối cùng. Chính vì thế, hy vọng của chúng ta không đặt trên việc hoàn cảnh đẹp lên nhanh chóng, mà đặt trên sự trung tín của Thiên Chúa. Hoàn cảnh có thể tối. Người ta có thể đổi thay. Sức mình có thể cạn. Nhưng Thiên Chúa không phản bội lời hứa của Ngài.
Nhiều người đánh mất hy vọng vì họ quen đặt hy vọng vào những chỗ quá mong manh. Họ đặt hết vào tiền bạc, và rồi chỉ cần một thất bại kinh tế là lòng sụp đổ. Họ đặt hết vào một người, và rồi chỉ cần người đó đổi lòng là cả thế giới như mất nền. Họ đặt hết vào sức khỏe, và rồi chỉ cần một chẩn đoán xấu là tinh thần tan rã. Họ đặt hết vào cảm xúc sốt sắng, và rồi chỉ cần một mùa khô khan là tưởng như Chúa đã bỏ mình. Nhưng Thứ Bảy Tuần Thánh mời ta chuyển nền hy vọng ấy về đúng chỗ: đặt trong Thiên Chúa, Đấng có thể đi vào mồ sâu mà vẫn mở ra sự sống.
Cậy trông không phải là ngồi đó mơ hồ chờ phép lạ. Cậy trông là tiếp tục làm điều phải làm trong khi chờ đợi giờ của Chúa. Một người mẹ vẫn cầu nguyện cho con, vẫn nói lời dịu dàng, vẫn không ngừng hy sinh, dù đứa con chưa đổi. Một người chồng vẫn giữ lòng chung thủy, vẫn sống ngay thẳng, vẫn không để cay đắng điều khiển lời nói, dù hôn nhân đang rất khó. Một người vợ vẫn trung thành với mái ấm, vẫn gìn giữ bầu khí gia đình, vẫn để trái tim mình ở lại trong cầu nguyện, dù gánh nặng đời sống không nhẹ. Một người bệnh vẫn dâng từng cơn đau, vẫn cố sống tử tế với người chung quanh, dù sức lực vơi dần. Một người già vẫn giữ ngọn đèn đức tin trong nhà qua chuỗi kinh, qua Thánh lễ, qua sự hiền hòa, dù mình cảm thấy cô đơn và bị lãng quên. Đó là cậy trông đang thở.
Người có niềm cậy trông thật không nhất thiết là người luôn vui tươi bề ngoài. Nhiều khi đó là người đang rất mệt nhưng vẫn không bỏ cầu nguyện. Là người đang rất đau nhưng vẫn không nói lời độc địa. Là người đang thất vọng nhưng vẫn giữ lương tâm trong sạch. Là người đang đi trong tối nhưng vẫn thắp một ngọn nến nhỏ. Có những con người âm thầm như vậy trong mỗi giáo xứ, mỗi gia đình. Họ không làm gì vĩ đại trước mắt người đời. Nhưng họ gìn giữ hy vọng cho cả cộng đoàn. Như Đức Maria trong ngày Thứ Bảy Tuần Thánh, chỉ cần một trái tim không bỏ cuộc cũng đủ giữ lại cho Hội Thánh một ánh lửa giữa đêm.
Cũng phải nói rằng nhiều khi điều khiến ta khó cậy trông là vì ta muốn Chúa hành động theo đúng cách mình chờ. Ta muốn gia đình được chữa lành như ý ta. Muốn người thân đổi ngay. Muốn công việc thuận theo dự tính. Muốn ơn Chúa đến cùng với sự nhẹ nhàng và kết quả cụ thể. Nhưng Thiên Chúa nhiều khi mở lối theo cách ta không ngờ. Có người cầu xin để được cất khỏi đau khổ, nhưng Chúa lại ban sức mạnh để họ mang đau khổ ấy một cách thánh thiện. Có người xin đổi hoàn cảnh, nhưng Chúa lại đổi trái tim họ trước. Có người xin để người khác thay đổi, nhưng Chúa lại làm chính họ trưởng thành, hiền lành, sâu sắc hơn trước. Nếu chỉ chấp nhận Chúa hành động theo một cách nhất định, ta sẽ rất dễ bỏ lỡ những phép lạ âm thầm của Ngài.
Ngôi mộ Chúa hôm nay vì thế không chỉ là biểu tượng của điều đã chết, mà còn là biểu tượng của niềm hy vọng đang được ấp ủ trong tối tăm. Từ bên ngoài, chẳng ai thấy gì. Nhưng bên trong mầu nhiệm, sự sống đang rất gần. Điều ấy giúp ta đọc lại đời mình. Có thể hôm nay gia đình ta còn nhiều nặng nề. Có thể một mối quan hệ nào đó vẫn chưa được hàn gắn. Có thể lòng ta còn đầy bối rối. Có thể việc giáo dục con cái đang làm ta kiệt sức. Có thể sứ vụ trong giáo xứ đang khiến ta buồn lòng. Có thể ta đang đối diện với tuổi già, bệnh tật, mất mát. Nhưng nếu ta vẫn còn ở lại với Chúa, vẫn còn chút xíu lòng cậy trông, thì chưa có gì là hết cả. Bao lâu còn Thiên Chúa, bao lâu còn lời hứa của Ngài, bao lâu trái tim chưa tuyệt vọng hoàn toàn, bấy lâu bình minh vẫn có thể đến.
Có một điều rất đẹp nơi niềm cậy trông Kitô giáo: nó không chỉ giúp ta sống cho mình, mà còn làm ta trở thành chỗ dựa cho người khác. Một người cha không tuyệt vọng sẽ giữ vững gia đình. Một người mẹ không tuyệt vọng sẽ giữ ấm căn nhà. Một giáo dân không tuyệt vọng sẽ nâng đỡ giáo xứ. Một linh mục không tuyệt vọng sẽ giữ cho cộng đoàn khỏi tắt lửa. Một người đau bệnh không tuyệt vọng sẽ trở thành lời chứng mạnh hơn nhiều bài giảng. Người biết cậy trông không phải vì họ mạnh hơn mọi người, nhưng vì họ biết tựa vào Đấng mạnh hơn mình.
Thứ Bảy Tuần Thánh dạy chúng ta rằng cậy trông không phải là chờ trong nhàn rỗi, nhưng là chờ trong cầu nguyện. Chờ trong thinh lặng. Chờ trong trung tín. Chờ mà không để lòng ra cay đắng. Chờ mà vẫn còn biết yêu. Chờ mà vẫn còn biết tha thứ. Chờ mà không dập tắt ngọn nến nhỏ. Và như thế, chờ đợi trở thành một hy lễ đẹp lòng Chúa.
Xin cho những ai đang thấy hy vọng mình bị chôn vùi đừng sợ ngôi mộ. Xin cho họ nhớ rằng chính ở đó Thiên Chúa đã làm nên phép lạ lớn nhất. Xin cho người mẹ đang khóc vì con đừng thôi cầu nguyện. Xin cho người cha đang gồng mình vì gia đình đừng mất lòng. Xin cho người đau bệnh, người cô đơn, người già cả, người trẻ thất bại, người đang mang vết thương nội tâm, vẫn có thể thưa với Chúa: “Con chưa thấy ánh sáng, nhưng con vẫn tin Chúa đang đến.” Và xin cho mỗi người chúng ta, khi đứng trước ngôi mộ đời mình, không gọi đó là dấu chấm hết, nhưng là nơi Thiên Chúa đang chuẩn bị cho một bình minh.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập67
  • Hôm nay11,627
  • Tháng hiện tại52,556
  • Tổng lượt truy cập42,963,840
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây