Ở LẠI BÊN NGÔI MỘ CHÚA: HỌC YÊU TRONG NHỮNG GIỜ PHÚT KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ NẮM GIỮ

Thứ bảy - 04/04/2026 07:31
tải xuống (5)
tải xuống (5)
Thứ Bảy Tuần Thánh là một ngày rất lạ. Nếu Thứ Năm Tuần Thánh còn có bữa tiệc yêu thương, còn có nghi thức rửa chân, còn có lời trăn trối tha thiết của Chúa Giêsu với các môn đệ; nếu Thứ Sáu Tuần Thánh còn có con đường thập giá, còn có tiếng đóng đinh, còn có lời hấp hối trên đồi Canvê, thì Thứ Bảy Tuần Thánh dường như chẳng còn gì nữa. Cây thập giá đã đứng đó trong chiều hôm qua. Tấm thân nát tan của Đức Giêsu đã được hạ xuống. Những giọt nước mắt đã rơi. Những bước chân đưa tang đã dừng lại. Tảng đá đã lăn tới cửa mồ. Mọi sự như đã kết thúc. Không còn lời giảng. Không còn phép lạ. Không còn đám đông. Không còn tiếng tung hô. Không còn những ai lớn tiếng tuyên xưng lòng trung thành. Chỉ còn ngôi mộ. Chỉ còn sự im lặng. Chỉ còn một khoảng trống mênh mông mà con tim con người không biết làm sao lấp đầy.
Chính trong ngày rất lạ này, Hội Thánh dạy chúng ta một bài học rất sâu về tình yêu. Yêu không chỉ là đi theo Chúa trong những lúc Người giảng dạy, khi Người làm phép lạ, khi Người bẻ bánh cho đám đông, khi Người đi giữa những lời ca tụng. Yêu còn là ở lại với Chúa khi mọi sự đã tắt. Ở lại khi không còn gì để tự hào. Ở lại khi cánh cửa mồ đã đóng. Ở lại khi trái tim mình bị nghiền nát bởi đau buồn. Ở lại khi không còn hiểu nổi kế hoạch của Thiên Chúa. Ở lại khi bên ngoài chỉ thấy thất bại, mất mát, tan hoang.
Con người chúng ta thường dễ yêu những gì đang sáng. Rất nhiều người có thể đi theo Chúa khi đạo còn đem lại cho họ cảm xúc ngọt ngào, bình an, sốt sắng. Rất nhiều người có thể nhiệt thành khi việc phục vụ còn được đón nhận, khi tiếng hát còn vang, khi cộng đoàn còn đông vui, khi đời sống chưa va vào những thập giá lớn. Nhưng khi đau khổ đến, khi lời cầu nguyện dường như không được đáp lại, khi gia đình gặp thử thách, khi bệnh tật kéo dài, khi một người thân qua đời, khi người ta sống tốt mà vẫn bị hiểu lầm, khi lòng đạo đức trở nên khô khan, lúc ấy mới biết tình yêu của mình đang đứng ở đâu.
Thứ Bảy Tuần Thánh là ngày phơi bày chiều sâu thật sự của lòng mến. Có những người đã yêu Chúa bằng cảm xúc. Có những người đã yêu Chúa bằng niềm hứng khởi. Có những người đã yêu Chúa vì thấy nơi Người một tương lai rực rỡ. Nhưng hôm nay, nếu còn ai ở lại bên ngôi mộ, thì đó là những người yêu Chúa không vì điều Chúa ban, không vì ánh hào quang của thành công, nhưng vì chính Người. Tình yêu ấy không còn bám vào điều dễ chịu nữa. Nó trở thành một sự trung thành trần trụi, không còn điểm tựa nào ngoài chính ký ức về một Đấng đã yêu mình cho đến cùng.
Đời sống của nhiều người tín hữu hôm nay cũng có những ngôi mộ như thế. Có những người đang đứng trước ngôi mộ của một cuộc hôn nhân hấp hối. Có những người đang đứng trước ngôi mộ của niềm tin vào người thân sau một sự phản bội đau đớn. Có những người đang đứng trước ngôi mộ của một đứa con mà họ đã cầu nguyện, dạy dỗ, hy sinh rất nhiều, nhưng nay đứa con ấy lại bỏ nhà thờ, bỏ các giá trị đạo đức, bỏ cả tiếng nói của gia đình. Có những người đang đứng trước ngôi mộ của sức khỏe mình. Một ngày kia, bác sĩ nói một câu ngắn thôi mà cả thế giới như sụp xuống. Có những người đang đứng trước ngôi mộ của tuổi trẻ, khi họ thấy những năm tháng đẹp nhất đã bị hao mòn vì mưu sinh, vì trách nhiệm, vì những giấc mơ dang dở. Có những người đang đứng trước ngôi mộ của chính đời sống thiêng liêng mình, vì cầu nguyện mãi mà không thấy đổi thay, đi lễ mãi mà vẫn thấy lòng khô cứng, xưng tội mãi mà vẫn chiến đấu với cùng một yếu đuối.
Người đứng trước ngôi mộ thường bị cám dỗ bỏ đi. Vì ở lại đó đau lắm. Ở lại đó là phải đối diện với sự thật. Ở lại đó là phải nhìn thẳng vào điều mình không thể sửa được bằng sức riêng. Ở lại đó là phải chấp nhận rằng mình không có quyền năng mở cửa mồ, không có khả năng xoay chuyển hoàn cảnh, không có lời nói nào đủ mạnh để làm cho điều đã chết tự sống lại. Nhưng chính vì thế, ở lại bên ngôi mộ Chúa lại trở thành một hành vi của đức tin rất lớn. Nó có nghĩa là: con không còn nắm giữ được gì, nhưng con vẫn không rời xa Chúa. Con không hiểu, nhưng con vẫn ở đây. Con đau, nhưng con không bỏ cuộc. Con chưa thấy ánh sáng, nhưng con không quay lưng với Đấng là Ánh Sáng.
Tình yêu trưởng thành bao giờ cũng đi qua giai đoạn bị lột trần như thế. Một người chồng thật sự yêu vợ không chỉ là người biết dịu dàng trong những ngày thuận lợi, nhưng là người biết ở lại khi vợ đau yếu, già nua, thất thường, mệt mỏi, không còn vẻ đẹp như thuở ban đầu. Một người vợ thật sự yêu chồng không chỉ là người biết mỉm cười trong những ngày bình an, nhưng là người vẫn ở lại khi chồng thất bại, khủng hoảng, bị cuộc đời làm cho khô sạn. Một người con thật sự hiếu thảo không chỉ là người khoe cha mẹ lúc cha mẹ còn mạnh khỏe, còn minh mẫn, còn đem lại niềm tự hào, nhưng là người biết lau mặt, đỡ tay, ngồi cạnh, ở lại khi cha mẹ bệnh tật, lú lẫn, yếu đuối. Tình yêu thật luôn được thử trong những khoảnh khắc không còn gì rực rỡ.
Thiên Chúa đã yêu chúng ta theo cách ấy. Chúa Giêsu không yêu nhân loại trong một tình yêu đẹp như thơ nhưng mong manh trước đau khổ. Người yêu đến mức bị nghiền nát. Yêu đến mức bị phản bội mà vẫn không ngừng yêu. Yêu đến mức bị đóng đinh mà vẫn còn cầu xin cho kẻ giết mình. Yêu đến mức đi vào cái chết. Và hôm nay, khi Người nằm trong mồ, tình yêu ấy không chết theo thân xác. Tình yêu ấy vẫn âm thầm làm việc trong sự im lặng thẳm sâu của mầu nhiệm. Đó là điều làm cho Thứ Bảy Tuần Thánh trở thành ngày rất linh thiêng: nhìn bề ngoài, không còn gì xảy ra; nhưng trong lòng đất của lịch sử cứu độ, tình yêu vẫn đang đi đến tận cùng.
Có biết bao giáo dân âm thầm sống mầu nhiệm này mà có khi chẳng ai biết đến. Một người mẹ cả đời thức khuya dậy sớm, gói ghém mọi vất vả vào trong tiếng thở dài không ai nghe. Một người cha già làm lụng đến kiệt sức để nuôi con học hành, rồi về già lại sống lặng lẽ như thể mình không còn quan trọng. Một người phụ nữ có chồng nguội lạnh với đời sống gia đình, nhưng chị vẫn âm thầm cầu nguyện, vẫn giữ lòng, vẫn không để oán hận đốt cháy căn nhà. Một người con chăm sóc mẹ cha nằm liệt giường nhiều năm, ngày nào cũng lặp lại những việc nhỏ bé, không tiếng vỗ tay, không lời ca ngợi. Một người tín hữu vẫn trung thành với lễ sáng, với giờ kinh tối, với chuỗi Mân Côi, với chầu Thánh Thể, dù trong lòng chẳng còn cảm thấy ngọt ngào như xưa. Tất cả những điều ấy đều là những cách ở lại bên ngôi mộ Chúa.
Ở lại không có nghĩa là thụ động. Ở lại là một cách yêu rất mạnh. Trong ngày hôm nay, Hội Thánh như mời từng người tự hỏi: tôi có biết yêu đến mức ở lại không? Hay tôi chỉ gắn bó với Chúa khi đạo mang lại cho tôi điều tôi thích? Tôi có biết ở lại với gia đình trong lúc khó khăn không? Tôi có biết ở lại với giáo xứ khi cộng đoàn có những bất toàn không? Tôi có biết ở lại với một người đang đau khổ mà không vội giảng giải, không vội kết án, không vội bỏ đi vì thấy bất tiện không? Tôi có biết ở lại với chính tâm hồn mình trong giờ cầu nguyện, dù khô khan, dù buồn, dù mệt, thay vì chạy trốn vào sự ồn ào của điện thoại, của công việc, của những giải trí không bao giờ làm no đầy lòng người không?
Chúng ta sống trong một thời đại rất dễ bỏ. Bỏ một mối quan hệ khi thấy không còn làm mình vui. Bỏ một trách nhiệm khi thấy nặng. Bỏ một cộng đoàn khi thấy có người không hợp ý. Bỏ việc cầu nguyện khi không còn cảm xúc. Bỏ những cố gắng làm lành khi không thấy kết quả ngay. Bỏ chính mình cho tội lỗi khi thấy chiến đấu lâu mà chưa thắng. Nhưng Thứ Bảy Tuần Thánh dạy ta rằng nhiều khi điều đẹp nhất trước mặt Chúa không phải là những thành tích lẫy lừng, nhưng là sự ở lại trung thành trong đêm tối. Ở lại không phải vì mạnh, nhưng vì tin. Ở lại không phải vì chắc chắn, nhưng vì yêu.
Có lẽ chính vì thế mà ngày này rất gần với cuộc đời của Đức Maria. Mẹ không làm gì ồn ào. Mẹ chỉ ở lại. Nhưng chính sự ở lại ấy đã giữ cho Hội Thánh có một ngọn lửa âm thầm giữa đêm. Nhiều gia đình cũng được giữ bằng những sự ở lại âm thầm như vậy. Không phải bằng những bài diễn văn lớn, nhưng bằng một người mẹ còn quỳ gối. Không phải bằng những kế hoạch rầm rộ, nhưng bằng một người cha còn giữ lương tâm ngay thẳng. Không phải bằng những cải tổ tức thời, nhưng bằng những giáo dân âm thầm yêu nhà Chúa, yêu cộng đoàn, yêu linh mục, yêu người nghèo, và tiếp tục phục vụ dù không ai thấy.
Khi ở lại bên ngôi mộ Chúa, ta học được một điều rất quan trọng: có những lúc yêu không thể làm gì ngoài việc hiện diện. Một người thân đau bệnh nặng, có khi ta không chữa được cho họ. Một người thân đang khủng hoảng, có khi ta không tìm được lời khuyên nào đủ sức cứu họ. Một đứa con sa ngã, có khi bao lời dạy bảo lúc ấy đều trở nên bất lực. Nhưng ta vẫn có thể ở lại. Một bàn tay nắm nhẹ. Một giờ cầu nguyện lặng lẽ. Một lần ngồi bên cạnh. Một ánh mắt không kết án. Một sự bền bỉ không rời bỏ. Những điều ấy không nhỏ đâu. Đó chính là ngôn ngữ của tình yêu trưởng thành.
Ngày hôm nay, đứng trước ngôi mộ Chúa, có lẽ chúng ta cũng cần đem tới đó những điều đã chết trong mình. Có thể là lòng nhiệt thành thuở đầu đã nguội. Có thể là sự trong sạch của tâm hồn đã bị đục đi bởi tội quen. Có thể là lòng tin tưởng vào Thiên Chúa đã bị tổn thương sau nhiều thử thách. Có thể là lòng dịu hiền đã bị sự cay đắng gặm nhấm. Có thể là đời sống gia đình đã mất sự ấm áp. Có thể là mối liên hệ với cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em đã trở nên lạnh lẽo. Tất cả những điều ấy, ta không cần tô son cho đẹp. Hôm nay, chỉ cần mang đến bên mồ Chúa. Chỉ cần ở đó. Chỉ cần thưa một lời rất đơn sơ: “Lạy Chúa, điều này trong con đang chết. Xin Chúa đừng để nó chết mãi.”
Và đó chính là hy vọng của Thứ Bảy Tuần Thánh. Ở lại bên ngôi mộ không phải để thờ sự chết. Ở lại là để chờ quyền năng Thiên Chúa. Ở lại là để tin rằng điều nằm im hôm nay không phải là tiếng nói cuối cùng. Ở lại là để trái tim mình được tập nhìn sâu hơn vẻ bề ngoài của lịch sử. Nếu ta bỏ đi quá sớm, ta sẽ không thấy bình minh. Nếu ta khép lòng quá sớm, ta sẽ không thấy đá lăn ra. Nếu ta để mình chết trong cay đắng, ta sẽ không nghe được tiếng Alleluia đầu tiên.
Ước gì trong ngày thánh lặng này, mỗi người chúng ta biết ở lại bên Chúa hơn một chút. Biết ở lại trong giờ cầu nguyện lâu hơn một chút. Biết ở lại với người thân bằng sự nhẫn nại hơn một chút. Biết ở lại với trách nhiệm bổn phận của mình bằng lòng trung thành hơn một chút. Biết ở lại với Hội Thánh bằng tình yêu hơn một chút. Và biết ở lại với chính mình trước mặt Chúa, không giả tạo, không chạy trốn, không che giấu, nhưng hoàn toàn trần trụi trong niềm tín thác.
Bởi vì ai biết ở lại bên ngôi mộ Chúa trong Thứ Bảy Tuần Thánh, người ấy sẽ hiểu niềm vui Phục Sinh không phải là một lễ hội chóng qua, nhưng là chiến thắng của tình yêu đã không bỏ cuộc.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập83
  • Hôm nay11,617
  • Tháng hiện tại52,546
  • Tổng lượt truy cập42,963,830
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây