THỨ BẢY TUẦN THÁNH: NGÀY CỦA THINH LẶNG, NGÀY CỦA ĐỨC TIN KHÔNG CÒN ĐIỂM TỰA

Thứ bảy - 04/04/2026 07:51
tải xuống (10)
tải xuống (10)
Thứ Bảy Tuần Thánh là một ngày rất lạ trong năm phụng vụ. Lạ vì nhà thờ như lặng đi. Bàn thờ trống. Không có thánh lễ ban ngày. Không có tiếng chuông reo vui. Không có những nghi thức phong phú như chiều Thứ Năm. Không có cuộc suy tôn Thánh giá như chiều Thứ Sáu. Hội Thánh đứng trước mồ Chúa. Mọi sự như dừng lại. Mọi lời nói đều trở nên thừa. Mọi giải thích đều trở nên nhỏ bé. Chúng ta ở lại với một sự thinh lặng rất sâu, rất dài, rất nặng, nhưng lại rất thánh.
Con người thời nay rất sợ thinh lặng. Chúng ta quen sống trong tiếng động, trong bận rộn, trong thông tin, trong điện thoại, trong tin nhắn, trong những cuộc trò chuyện bất tận. Có những người không chịu nổi một căn phòng yên. Có những người không chịu nổi vài phút không cầm điện thoại. Có những người không chịu nổi sự chậm lại của cuộc đời. Bởi vì khi bên ngoài yên, bên trong sẽ bắt đầu lên tiếng. Và nhiều khi điều con người sợ nhất không phải là tiếng ồn của thế giới, mà là tiếng nói của lương tâm mình, là những vết thương mình chưa chữa lành, là những khoảng trống mình cứ cố lấp bằng công việc, giải trí, thành công, hay những mối quan hệ chóng qua.
Nhưng Thứ Bảy Tuần Thánh buộc chúng ta phải đi vào thinh lặng. Không phải thứ thinh lặng lạnh lẽo của tuyệt vọng, nhưng là sự thinh lặng thánh thiện của người đang chờ Thiên Chúa hành động. Đây không phải là ngày của mất mát vô nghĩa. Đây là ngày của hạt giống nằm trong lòng đất. Từ bên ngoài, người ta chỉ thấy một ngôi mộ khép kín. Nhưng từ bên trong mầu nhiệm cứu độ, đây là giờ phút tình yêu đang đi đến tận cùng. Đức Kitô nằm trong mồ, nhưng công trình cứu độ không dừng lại. Trái lại, chính trong nơi sâu nhất của bóng tối, quyền năng cứu độ đang âm thầm hoạt động.
Nhiều khi cuộc đời chúng ta cũng có những ngày Thứ Bảy Tuần Thánh như thế. Có những lúc ta cầu nguyện mà không thấy gì. Xin Chúa mà không được trả lời. Khóc mà chẳng ai hiểu. Đi lễ mà tâm hồn khô khan. Phục vụ mà bị hiểu lầm. Sống ngay mà vẫn gặp thiệt thòi. Yêu thương mà vẫn bị phản bội. Chờ đợi mà chẳng thấy lối ra. Có những thời điểm, tất cả những gì ta cảm được chỉ là một sự im lặng kéo dài. Ta gọi Chúa mà dường như Chúa không trả lời. Ta trông mong một phép lạ, nhưng trước mắt chỉ là cánh cửa mộ đã khép lại.
Chính ở đây, Thứ Bảy Tuần Thánh dạy ta một bài học rất lớn: đức tin không chỉ là tin khi thấy Chúa làm điều kỳ diệu; đức tin còn là trung thành khi không thấy gì hết. Tin không chỉ là cất tiếng hát khi lòng tràn đầy an ủi; tin còn là quỳ xuống khi tâm hồn khô cạn. Tin không chỉ là tuyên xưng khi mọi sự sáng sủa; tin còn là nắm chặt tay Chúa trong đêm tối. Đức tin trưởng thành nhất không phải là đức tin của những giờ phút dễ dàng, nhưng là đức tin vẫn không buông tay trong những ngày mọi sự sụp đổ.
Chúng ta hãy nhìn Đức Maria trong ngày hôm nay. Phúc âm không kể nhiều về Mẹ trong Thứ Bảy Tuần Thánh, nhưng chính sự thinh lặng ấy lại làm nổi bật chiều sâu đức tin của Mẹ. Khi các môn đệ hoang mang, khi nhiều người tan tác, khi ký ức về cuộc khổ nạn còn nóng hổi, Mẹ vẫn ở đó. Mẹ không gào thét. Mẹ không trách móc. Mẹ không bỏ đi. Mẹ đứng trong thinh lặng của một trái tim đã bị lưỡi gươm đâm thâu, nhưng vẫn không mất niềm tín thác. Mẹ là ngọn đèn nhỏ nhưng không tắt trong đêm Hội Thánh tối nhất. Có thể nói, trong ngày mà dường như cả thế giới chìm trong bóng tối, trái tim Đức Mẹ vẫn còn giữ lửa đức tin cho toàn thể Hội Thánh.
Đời sống gia đình hôm nay rất cần học nơi Mẹ sự trung thành thầm lặng ấy. Có những người mẹ sống cả đời như một ngày Thứ Bảy Tuần Thánh. Hy sinh mà không được biết ơn. Lo lắng mà không được thấu hiểu. Cầu nguyện cho chồng, cho con, cho gia đình, có khi suốt nhiều năm mà vẫn chưa thấy đổi thay. Có những người cha im lặng gánh trách nhiệm, cắn răng làm việc, chịu đựng bao áp lực mà không dám than vãn. Có những người già trong gia đình sống những năm tháng bệnh tật, cô đơn, như bị bỏ quên ở bên lề cuộc sống. Có những người trẻ đang trải qua khủng hoảng, đổ vỡ, mất phương hướng, tưởng như Chúa đã im tiếng với mình. Trong tất cả những cảnh ấy, Thứ Bảy Tuần Thánh nói nhỏ với chúng ta rằng: sự im lặng của Thiên Chúa không có nghĩa là Ngài vắng mặt.
Đôi khi Thiên Chúa làm việc âm thầm nhất khi ta tưởng Ngài không làm gì. Một hạt giống nằm dưới đất không gây tiếng động. Một mầm non trồi lên không tạo ra tiếng sấm. Một em bé lớn lên trong lòng mẹ không ồn ào, nhưng đó là phép lạ của sự sống. Cũng vậy, ơn Chúa nhiều khi đến không bằng những biến cố chấn động, nhưng bằng những biến đổi từ từ, kín đáo, sâu xa. Một tâm hồn chai đá bỗng biết mềm lại. Một con người nóng nảy bỗng học được nhẫn nại. Một gia đình nguội lạnh bỗng biết ngồi lại với nhau. Một người tội lỗi bỗng thấy lòng mình khao khát trở về. Một người đang tuyệt vọng bỗng có sức đứng dậy thêm một ngày nữa. Tất cả những điều ấy thường xảy ra trong thinh lặng.
Ngày hôm nay cũng là ngày để chúng ta xét lại cách mình sống sự thinh lặng. Có khi ta im lặng, nhưng đó là sự im lặng của giận hờn. Có khi ta im lặng, nhưng đó là sự im lặng của khinh thường. Có khi ta im lặng, nhưng là để trốn tránh trách nhiệm. Có khi ta im lặng, nhưng bên trong là một cơn bão của cay đắng. Còn sự thinh lặng của Thứ Bảy Tuần Thánh không như thế. Đó là sự thinh lặng biết phó thác. Biết chờ. Biết đặt đau khổ của mình vào tay Chúa. Biết để cho Thiên Chúa là Thiên Chúa. Biết không ép Chúa phải hành động theo giờ của mình. Biết cúi đầu trước mầu nhiệm, thay vì đòi mình phải hiểu tất cả.
Một trong những đau khổ lớn nhất của con người là muốn kiểm soát mọi sự. Ta muốn biết trước tương lai. Muốn hiểu hết người khác. Muốn mọi chuyện xảy ra theo kế hoạch của mình. Muốn lời cầu xin nào cũng phải được đáp ứng như ý mình. Nhưng Thiên Chúa không phải là đầy tớ của các dự tính con người. Ngài là Chúa. Ngài yêu thương ta, nhưng Ngài dẫn ta đi bằng con đường khôn ngoan của Ngài, không phải lúc nào cũng dễ hiểu đối với lý trí nhỏ bé của ta. Thứ Bảy Tuần Thánh dạy ta cúi mình trước chương trình ấy. Dạy ta chấp nhận rằng có những giai đoạn trong đời, điều ta cần không phải là hiểu hết, nhưng là tín thác trọn.
Có lẽ nhiều người trong chúng ta đang mang trong lòng một ngôi mộ nào đó. Có người chôn trong đó một ước mơ tan vỡ. Có người chôn một cuộc hôn nhân đã mất hạnh phúc. Có người chôn tuổi trẻ mình trong những lầm lỡ kéo dài. Có người chôn nơi đó một người thân yêu vừa qua đời. Có người chôn những vết thương do sự phản bội. Có người chôn trong đó cả lòng đạo đức từng sốt sắng một thời mà nay đã nguội lạnh. Chúng ta đứng trước những ngôi mộ ấy và tự hỏi: còn gì nữa không? Có hy vọng nào nữa không? Có thể sống lại được không?
Thứ Bảy Tuần Thánh trả lời rằng: với con người, ngôi mộ là dấu chấm hết; với Thiên Chúa, ngôi mộ có thể là cửa ngõ dẫn vào sự sống mới. Điều quan trọng là ta có dám ở lại với Chúa trong ngày hôm nay không. Không bỏ đi. Không đầu hàng. Không tắt ngọn đèn cuối cùng. Không để đau khổ làm mình cay đắng. Không để thất bại làm mình vô tín. Không để bóng tối làm mình quên lời hứa của Chúa.
Ngày hôm nay Hội Thánh không làm gì lớn lao, chỉ canh thức. Chỉ chờ. Chỉ cầu nguyện. Nhưng chính đó là một cử chỉ rất mạnh. Cả thế giới muốn hành động, còn Hội Thánh hôm nay chọn ở lại. Cả thế giới muốn giải thích, còn Hội Thánh hôm nay chọn chiêm ngắm. Cả thế giới chạy đi tìm câu trả lời, còn Hội Thánh hôm nay chọn quỳ bên ngôi mộ Chúa. Và trong sự quỳ xuống ấy, Hội Thánh giữ lấy một niềm hy vọng rất lạ lùng: sự sống đang đến, dù mắt chưa thấy.
Ước gì Thứ Bảy Tuần Thánh giúp chúng ta biết quý thinh lặng hơn, yêu giờ cầu nguyện hơn, trân trọng những giây phút ở một mình với Chúa hơn. Ước gì ta bớt nóng nảy trước những điều chưa sáng tỏ, bớt thất vọng trước những thử thách kéo dài, bớt đòi Chúa phải trả lời ngay lập tức. Ước gì mỗi người học được bài học rất khó nhưng rất đẹp này: khi không còn gì để bám víu, ta vẫn còn có thể bám vào Chúa. Khi không còn lời nào để nói, ta vẫn còn có thể đặt trái tim mình dưới chân Người. Khi không còn ánh sáng nào ở cuối đường hầm, ta vẫn còn có thể tin rằng bình minh đang âm thầm đi tới.
Ngày mai sẽ là ngày Phục Sinh. Nhưng ai không biết đi qua Thứ Bảy Tuần Thánh thì cũng khó hiểu được niềm vui Phục Sinh là gì. Ai chưa từng khóc trong đức tin thì sẽ khó hát Alleluia bằng cả linh hồn. Ai chưa từng chờ trong đêm tối thì sẽ khó cảm được ánh sáng quý giá biết bao. Xin cho chúng ta đừng sợ ngày thinh lặng này. Xin cho chúng ta biết ở lại trong đó với Chúa. Bởi chính trong nơi tưởng là vắng bóng Thiên Chúa nhất, mầu nhiệm cứu độ lại đang âm thầm nở hoa.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập71
  • Hôm nay11,977
  • Tháng hiện tại52,906
  • Tổng lượt truy cập42,964,190
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây