GIỮ LỬA TRONG ĐÊM TỐI: NGƯỜI KITÔ HỮU ĐƯỢC MỜI GỌI SỐNG THỨ BẢY TUẦN THÁNH THẾ NÀO

Thứ bảy - 04/04/2026 07:28
tải xuống (3)
tải xuống (3)
Thứ Bảy Tuần Thánh không chỉ là một ngày để tưởng niệm, nhưng còn là một lời mời gọi sống. Bởi vì ai trong chúng ta rồi cũng sẽ phải đi qua những khoảng tối của đời mình. Không phải lúc nào cũng là những biến cố ầm ĩ. Nhiều khi chỉ là một mùa dài của mệt mỏi, khô khan, thất vọng, bất lực, hiểu lầm, hoặc đơn giản là cảm giác mình không còn cháy như xưa nữa. Và giữa những đoạn đường như thế, người Kitô hữu được mời gọi giữ lửa. Không phải lửa ồn ào của cảm xúc chóng qua, nhưng là ngọn lửa sâu, bền, khiêm tốn, được nuôi bằng đức tin.
Giữ lửa là một điều rất khó. Vì lửa trong tâm hồn không tắt một cách đột ngột. Nó tàn dần. Một chút nguội trong cầu nguyện. Một chút buông lơi trong kỷ luật thiêng liêng. Một chút nhượng bộ với điều sai. Một chút cay đắng không được xử lý. Một chút thất vọng không trao cho Chúa. Một chút mệt mỏi mà ta dùng những bù đắp không lành mạnh để khỏa lấp. Từng chút một, than hồng biến thành tro lạnh. Rồi đến một lúc, người ta vẫn giữ dáng vẻ đạo đức, vẫn làm các việc quen thuộc, nhưng bên trong không còn lửa.
Đó là nguy cơ thật sự của nhiều người trong giáo xứ, trong cộng đoàn, trong gia đình hôm nay. Có những người đi lễ đều nhưng lòng nguội. Có những người phục vụ nhiều nhưng trái tim khô. Có những người đọc kinh máy móc nhưng không còn lắng nghe. Có những vợ chồng sống chung nhưng tình yêu chỉ còn như một bộ máy. Có những cha mẹ lo cho con đủ thứ mà không còn thời gian cầu nguyện cho con. Có những người trẻ từng nhiệt thành mà nay chỉ còn sống cầm chừng. Có những người từng tha thiết với nhà Chúa mà nay chỉ ghé lại như một thói quen. Có những linh hồn rất ít khi phạm tội lớn, nhưng chết dần vì không còn lửa.
Thứ Bảy Tuần Thánh dạy ta rằng giữ lửa không phải là tự tạo ra những cảm xúc mạnh, nhưng là biết trung thành với những điều nhỏ. Khi cả Hội Thánh như chìm trong thinh lặng, điều còn lại là canh thức. Một cây nến nhỏ giữa đêm quý hơn muôn ánh đèn trong ban ngày. Một lời cầu nguyện yếu ớt giữa khô khan quý hơn nhiều lời sốt sắng dễ dàng. Một lần quỳ xuống khi mệt mỏi quý hơn mười lần cầu nguyện lúc thuận tiện. Một lần nén giận mà dịu lại quý hơn nhiều cử chỉ đạo đức bề ngoài. Một lần tha thứ giữa tổn thương quý hơn nhiều bài nói về bác ái. Một lần đi lễ khi không còn cảm xúc quý hơn nhiều tiếng hát khi lòng đang hân hoan. Giữ lửa là thế.
Người Kitô hữu giữ lửa trước hết bằng cầu nguyện. Không phải cầu nguyện để tìm cảm giác, nhưng để ở lại với Chúa. Có những lúc lời cầu nguyện chỉ là ngồi im. Chỉ là đọc một kinh thật chậm. Chỉ là nhìn lên Thánh giá. Chỉ là thở dài trước nhà tạm. Chỉ là nói: “Lạy Chúa, con ở đây.” Nhưng chính những lời nghèo nàn ấy lại rất mạnh. Vì chúng cho thấy rằng dù đêm tối, ta vẫn không bỏ cuộc. Có những người giữ lửa cho cả gia đình chỉ bằng việc họ không bỏ giờ kinh tối. Có những giáo xứ còn giữ được linh hồn chỉ vì vẫn còn những người quỳ chầu âm thầm. Có những cộng đoàn khỏi tan rã chỉ vì còn vài người không ngừng lần chuỗi cầu cho nhau.
Người Kitô hữu còn giữ lửa bằng việc sống sự thiện trong những chuyện rất thường. Giữ lưỡi mình khỏi lời cay độc. Giữ đôi mắt khỏi điều bất chính. Giữ trái tim khỏi sự ghen tị. Giữ đôi tay sẵn sàng phục vụ. Giữ bước chân đến nhà thờ. Giữ thời gian cho gia đình. Giữ sự công bằng trong công việc. Giữ lòng biết ơn trong những ngày không vừa ý. Những điều này không ồn ào, nhưng chính chúng làm cho lửa không tắt. Không ai giữ lửa bằng những khẩu hiệu lớn. Người ta giữ lửa bằng từng hành vi nhỏ lặp đi lặp lại trong trung thành.
Giữ lửa cũng có nghĩa là tránh những gì dập lửa. Một linh hồn dễ nguội khi sống quá phân tán. Khi cả ngày bị cuốn vào điện thoại, tin tức, giải trí, tính toán, so sánh, hơn thua, thì nội tâm sẽ cạn dần. Một gia đình dễ nguội khi mỗi người chỉ còn biết màn hình của mình. Một giáo xứ dễ nguội khi người ta thích bàn chuyện hơn là cầu nguyện, thích phán xét hơn là nâng đỡ, thích chứng tỏ hơn là phục vụ. Một trái tim dễ nguội khi nuôi hận thù, kéo dài tự ái, hoặc dung dưỡng một tội quen mà không chiến đấu thật. Lửa thiêng liêng không thể cháy trong một bầu khí thiếu dưỡng khí của chân thành, cầu nguyện, và hy sinh.
Có một điều rất quan trọng nữa: giữ lửa không phải là giữ một mình. Than hồng để riêng sẽ mau tắt. Đặt gần nhau thì giữ được nhiệt. Đời sống đức tin cũng vậy. Gia đình cần cầu nguyện chung để giữ lửa. Giáo xứ cần hiệp nhất để giữ lửa. Người trẻ cần có những tình bạn tốt để giữ lửa. Người đau bệnh cần có người thăm hỏi để giữ lửa. Linh mục, tu sĩ, người phục vụ trong cộng đoàn cũng cần sự nâng đỡ thiêng liêng để giữ lửa. Chúng ta không cứu nhau bằng những lý thuyết cao siêu, nhưng bằng sự hiện diện, bằng lời hỏi thăm, bằng một giờ kinh chung, bằng việc cùng nhau đứng gần Chúa.
Thứ Bảy Tuần Thánh cũng cho thấy có những lúc giữ lửa nghĩa là chỉ còn giữ được một đốm nhỏ. Và như thế cũng quý lắm. Đừng nghĩ rằng phải luôn sốt sắng cao độ mới là đạo đức. Có những mùa Chúa chỉ xin ta một điều: đừng để tắt hẳn. Nếu hôm nay con không đọc được một giờ kinh dài, hãy đọc một kinh ngắn nhưng thật lòng. Nếu hôm nay con không làm được việc lớn, hãy làm bổn phận nhỏ với tình yêu. Nếu hôm nay con quá mệt để hát to, hãy giữ im lặng thờ lạy. Nếu hôm nay con chưa thể thấy niềm vui, hãy ít nhất đừng bỏ nhà Chúa. Một đốm lửa nhỏ vẫn là lửa. Chúa có thể thổi bùng lên lại điều tưởng như sắp tắt.
Người giữ lửa cuối cùng luôn là người biết hy vọng. Không ai giữ lửa lâu được nếu không tin rằng bình minh sẽ đến. Bởi nếu nghĩ đêm tối là mãi mãi, người ta sẽ buông xuôi. Nhưng Thứ Bảy Tuần Thánh không cho phép ta tin vào vĩnh viễn của bóng tối. Nó bảo đảm rằng đêm rồi sẽ qua. Không phải vì ta mạnh, nhưng vì Chúa sống lại. Không phải vì hoàn cảnh tự nhiên sáng lên, nhưng vì quyền năng Thiên Chúa mạnh hơn sự chết. Nên giữ lửa thực chất là một hành vi cậy trông. Ta giữ giờ kinh vì tin bình minh sẽ đến. Ta giữ lòng lành vì tin sự thiện không vô ích. Ta tiếp tục ở lại với gia đình, với giáo xứ, với Chúa, vì tin rằng tảng đá không thể đóng mãi.
Ước gì trong ngày hôm nay, mỗi người tự hỏi: ngọn lửa nào trong tôi đang yếu? Lửa cầu nguyện chăng? Lửa yêu mến Thánh Thể chăng? Lửa tình gia đình chăng? Lửa lòng thương xót chăng? Lửa nhiệt thành tông đồ chăng? Và rồi, trước mặt Chúa, ta xin Người đừng để nó tắt. Có thể ta không làm được nhiều. Nhưng ta có thể che gió cho đốm lửa ấy. Bằng một giờ yên lặng. Bằng một lần xưng tội chân thành. Bằng một quyết tâm bỏ một điều xấu. Bằng một cử chỉ làm hòa. Bằng một bữa cơm gia đình. Bằng một lời xin lỗi. Bằng một lần tha thứ. Bằng một kinh Kính Mừng dâng cho người ta đang khó chịu với. Chính những điều ấy sẽ làm lửa sống lại.
Xin cho Thứ Bảy Tuần Thánh không chỉ là ngày của buồn thương, nhưng là ngày của những người biết âm thầm giữ lửa. Xin cho các gia đình biết giữ lửa yêu thương. Xin cho giáo xứ biết giữ lửa hiệp nhất. Xin cho người trẻ biết giữ lửa lý tưởng. Xin cho người đau khổ biết giữ lửa hy vọng. Xin cho người phục vụ biết giữ lửa trung thành. Và xin cho mỗi người chúng ta, trong mọi đêm tối của đời mình, biết làm điều đơn sơ nhưng lớn lao này: không để ngọn lửa Chúa trao bị tắt đi.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập50
  • Hôm nay11,678
  • Tháng hiện tại52,607
  • Tổng lượt truy cập42,963,891
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây