Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ năm - 26/03/2026 08:53
tải xuống (17)
MỖI KITÔ HỮU LÀ GIÁO DÂN THỪA SAI
Lạy Chúa Giêsu chí thánh,
trong bầu khí thinh lặng của Mùa Chay, giữa ánh đèn mờ, giữa tiếng kinh trầm và lòng người nặng xuống, chúng con cùng nhau bước theo Chúa trên con đường Thánh Giá. Chúng con không đến đây như những người đứng xem một câu chuyện buồn của hơn hai ngàn năm trước. Chúng con đến đây như những tội nhân được cứu chuộc, như những người con trở về, như những môn đệ muốn bước gần hơn với Thầy chí thánh của mình. Mỗi chặng Chúa đi qua là một vết thương mở ra cho chúng con thấy tình yêu. Mỗi bước chân Chúa đi là một tiếng gọi âm thầm nhưng sâu thẳm, gọi chúng con bước ra khỏi cuộc sống hời hợt, khỏi một đức tin quen thuộc mà chưa thật sự dấn thân, khỏi một nếp sống chỉ biết giữ đạo cho mình mà quên rằng mình còn được sai đi cho anh em. Lạy Chúa, hôm nay chúng con muốn đi Đàng Thánh Giá theo ý mục vụ của người giáo dân thừa sai. Bởi lẽ có biết bao người trong chúng con vẫn nghĩ rằng truyền giáo là việc của ai khác. Có biết bao người vẫn tưởng rằng chỉ cần sống đạo cho đàng hoàng là đủ. Có biết bao người vẫn giữ Chúa trong lòng mình, trong gia đình mình, trong nhà thờ của mình, nhưng chưa thật sự đem Chúa ra ngoài cuộc đời. Trong khi đó, Chúa đã chết không phải chỉ để chúng con được an ủi, nhưng để chúng con trở nên chứng nhân. Chúa đã mang thập giá không phải chỉ để chúng con được tha tội, nhưng còn để chúng con biết mang lấy phần đời của người khác. Chúa đã ngã xuống, đã bị lột áo, đã bị đóng đinh, đã chết và được mai táng, để từ đó khai mở một con đường mới: con đường sống cho tha nhân, con đường ra khỏi mình, con đường của một Hội Thánh lên đường. Xin cho giờ ngắm này không chỉ là giờ đạo đức bên ngoài, nhưng là một cuộc trở về bên trong. Xin cho từng lời suy niệm chạm đến lương tâm chúng con. Xin cho từng chặng thương khó lay động những chỗ chai cứng trong lòng. Xin cho chúng con nhìn thấy mình trong đám đông lên án Chúa, trong Philatô hèn nhát, trong Simon miễn cưỡng, trong Veronica can đảm, trong Mẹ Maria đau đớn mà bền lòng. Và trên hết, xin cho chúng con nhìn thấy khuôn mặt của người giáo dân hôm nay trong ánh mắt Chúa: một người không chỉ được cứu mà còn được sai đi, không chỉ được yêu mà còn phải trao yêu thương, không chỉ là người giữ đức tin mà còn là người làm cho đức tin lan tỏa giữa lòng trần thế. Xin cho từng người cha, người mẹ, người trẻ, người già, người lao động, người đau bệnh, người âm thầm phục vụ, người đang mỏi mệt, người đang nguội lạnh, người đang kiếm tìm, tất cả đều nghe được trong giờ ngắm này một lời mời rất riêng của Chúa: “Con hãy theo Thầy. Con hãy sống cho anh em. Con hãy làm chứng cho Thầy ngay nơi con đang sống.” Câu thưa chung sau mỗi chặng: Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ nhất
Đức Chúa Giêsu chịu quan Philatô luận án Lạy Chúa Giêsu, chặng đầu tiên mở ra bằng một nỗi đau quá lớn: Đấng vô tội bị lên án. Đấng là Sự Thật bị đặt giữa một phiên tòa của dối trá. Đấng đến để cứu con người lại bị con người kết án. Tại pháp đình ấy, không chỉ có Philatô, không chỉ có những thượng tế, không chỉ có đám đông gào thét, mà dường như còn có cả hình bóng của chúng con. Vì biết bao lần trong đời, chúng con cũng đã góp phần lên án Chúa bằng lối sống thiếu can đảm, bằng những thỏa hiệp âm thầm, bằng sự im lặng khi lẽ ra phải lên tiếng, bằng thái độ rửa tay khi lẽ ra phải dấn thân. Philatô biết Chúa vô tội, nhưng ông sợ mất ghế hơn là sợ mất lương tâm. Ông sợ đám đông hơn sợ sự thật. Ông sợ rắc rối hơn sợ tội lỗi. Và như thế, ông đã nhân danh sự khôn ngoan của thế gian để chối bỏ điều đúng. Lạy Chúa, chúng con cũng thế thôi. Có những lúc trong gia đình, chúng con biết điều gì là phải mà không dám bảo vệ. Có những khi giữa công việc, chúng con biết điều gì là gian dối mà vẫn làm ngơ. Có những lần nghe người khác bị nói xấu, bị hiểu lầm, bị chèn ép, chúng con vẫn im lặng vì sợ liên lụy. Có những khi phải chọn giữa lợi ích và lương tâm, chúng con đã ngả theo phần dễ dãi. Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai trước hết không phải là người đi xa, nhưng là người sống thật. Không phải là người nói được những điều lớn lao, nhưng là người dám giữ lương tâm ngay thẳng. Một người cha công giáo làm ăn chân chính đã là một chứng nhân. Một người mẹ không dạy con sống gian dối đã là một chứng nhân. Một người trẻ từ chối giả tạo, từ chối trục lợi, từ chối gian lận đã là một chứng nhân. Truyền giáo nhiều khi bắt đầu từ một sự trung thực rất nhỏ, từ một chọn lựa ngay lành rất âm thầm, từ một thái độ dám bênh vực sự thật dù phải chịu thiệt. Xin tha cho chúng con vì những lần chúng con kết án Chúa bằng sự hèn nhát của mình. Xin đừng để chúng con sống đạo bằng môi miệng mà trong đời lại chối Chúa bằng hành động. Xin cho chúng con biết rằng mỗi lần bảo vệ sự thật là một lần chúng con đứng về phía Chúa; mỗi lần sống công chính là một lần chúng con làm chứng cho Tin Mừng; mỗi lần dám giữ lương tâm trong sạch là một lần chúng con đang loan báo Chúa giữa cuộc đời. Lạy Chúa Giêsu bị kết án bất công, xin thức tỉnh trong lòng chúng con lòng can đảm của người môn đệ. Xin cho chúng con đừng sợ mất lòng người đời hơn sợ đánh mất sự thật của Chúa. Và xin cho ngay trong những bổn phận thường ngày, chúng con biết sống như những giáo dân được sai đi làm chứng cho ánh sáng giữa một thế giới còn quá nhiều bóng tối. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ hai
Đức Chúa Giêsu vác Thánh Giá Lạy Chúa Giêsu, sau bản án bất công, Chúa đón lấy cây thập giá. Chúa không chạy trốn. Chúa không từ chối. Chúa không oán trách. Chúa đón lấy cây gỗ nặng nề ấy như đón lấy chính phận người đau thương, như đón lấy tội lỗi của cả nhân loại, như đón lấy từng khổ đau của chúng con mọi thời. Trên vai Chúa không chỉ có cây gỗ, mà còn có những phản bội, những hững hờ, những ích kỷ, những lầm than, những đổ vỡ của cả loài người. Lạy Chúa, chúng con vẫn muốn theo Chúa, nhưng nhiều khi chỉ muốn theo Chúa khi đường dễ đi. Chúng con muốn yêu Chúa, nhưng lại sợ mọi hy sinh. Chúng con muốn sống đạo, nhưng lại ngại trách nhiệm. Chúng con muốn được Chúa an ủi, nhưng không muốn chia sẻ phần đau với Chúa. Có những lúc chúng con giữ đạo như một thói quen, nhưng không sống đạo như một hiến dâng. Trong khi đó, người giáo dân thừa sai không thể là người chỉ biết nhận mà không biết trao, chỉ biết giữ mình mà không biết vác phần nặng của tha nhân. Biết bao cây thập giá đang nằm trên vai người giáo dân hôm nay. Đó là thập giá của người cha phải bươn chải giữa cuộc đời mà vẫn cố giữ bếp lửa đức tin trong nhà. Đó là thập giá của người mẹ vừa lo cơm áo vừa đau đáu chuyện con cái xa Chúa. Đó là thập giá của người trẻ muốn sống trong sạch giữa một xã hội đầy lôi kéo. Đó là thập giá của những người âm thầm phục vụ giáo xứ mà ít được ai thấu hiểu. Đó là thập giá của người đau bệnh, của người nghèo khổ, của người bị hiểu lầm, của người vẫn kiên trì làm việc thiện giữa bao lời dèm pha. Nếu những thập giá ấy được đặt vào vai Chúa, chúng không còn chỉ là gánh nặng, mà trở thành của lễ. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết yêu thập giá của đời mình. Không phải thứ yêu bằng lời nói đạo đức, nhưng là bằng sự đón nhận trong đức tin. Xin đừng để chúng con suốt đời chạy trốn phần việc Chúa trao. Xin đừng để chúng con than trách quá nhiều mỗi khi phải hy sinh. Xin đừng để chúng con chỉ lo tìm phần nhẹ cho mình mà quên đi những gánh nặng của anh em. Một giáo dân thừa sai là người biết vác lấy bổn phận gia đình với lòng trung tín. Là người biết vác lấy trách nhiệm nghề nghiệp bằng lương tâm trong sạch. Là người biết vác lấy phần việc trong cộng đoàn không so đo, không chọn phần dễ. Là người biết vác lấy nỗi đau của người khác trong khả năng của mình. Chính khi đó, họ đang bước với Chúa trên con đường thập giá, và chính đời họ trở thành một lời rao giảng âm thầm mà mạnh mẽ. Lạy Chúa Giêsu vác Thánh Giá, xin dạy chúng con đừng sợ điều làm mình phải hao đi vì yêu. Xin cho chúng con hiểu rằng chỉ khi dám mang lấy thập giá, đời người giáo dân mới có thể trở thành nhịp cầu để tình thương Chúa đi vào cuộc đời. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ ba
Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ nhất Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã ngã xuống lần thứ nhất. Thiên Chúa làm người đã ngã trên bụi đất của thân phận con người. Cú ngã ấy đau nơi thân xác, nhưng còn làm trái tim chúng con nhói lên vì Chúa đã chấp nhận đi vào tận cùng sự yếu đuối của chúng con. Chúa không cứu con người bằng khoảng cách, nhưng bằng sự dấn thân trọn vẹn. Chúa không ở ngoài mà nhìn chúng con ngã, nhưng Chúa đã ngã trước, để khi chúng con ngã, chúng con biết rằng mình không cô độc. Lạy Chúa, người giáo dân trong đời sống thừa sai cũng có biết bao lần ngã xuống. Ngã vì mệt mỏi. Ngã vì thất vọng. Ngã vì nhiệt thành ban đầu rồi nguội lạnh. Ngã vì những cám dỗ lặp đi lặp lại. Ngã vì thấy việc đạo không còn niềm vui. Ngã vì thấy gia đình quá rối ren. Ngã vì phục vụ lâu ngày mà không được ai hiểu. Có những cú ngã không ai thấy, chỉ một mình Chúa thấy. Cú ngã của một tâm hồn chán cầu nguyện. Cú ngã của một người mẹ âm thầm bật khóc vì con cái. Cú ngã của một người cha bất lực trước gia đình. Cú ngã của một người trẻ thấy mình không còn đủ sức chống lại những kéo lôi. Nhưng lạy Chúa, cú ngã đầu tiên của Chúa nói với chúng con rằng yếu đuối không phải là chấm hết. Người giáo dân thừa sai không phải là người không bao giờ vấp, nhưng là người biết đứng lên trong ân sủng. Có khi chính kinh nghiệm ngã xuống lại làm người tín hữu khiêm nhường hơn, biết cậy dựa vào Chúa hơn, biết cảm thông với tha nhân hơn. Một con người chưa từng đau vấp có thể dễ nói những lời khuyên rất đúng mà rất lạnh. Nhưng một con người đã từng ngã và được Chúa nâng dậy thường nói được những lời có nước mắt và có lòng thương. Xin cho chúng con đừng chán nản vì những giới hạn của mình. Xin cho những ai đang ngã lần đầu trong đời sống thiêng liêng đừng sợ trở về. Xin cho những ai đang xấu hổ vì lỗi lầm của mình đừng trốn Chúa. Xin cho các cộng đoàn biết đón lấy những người đang vấp ngã bằng sự nâng đỡ hơn là bằng lời kết án. Một giáo xứ có thể không giàu có, không đông đúc, không giỏi tổ chức, nhưng nếu biết cúi xuống đỡ một người anh em đứng lên, thì giáo xứ ấy thật sự có Chúa ở giữa. Lạy Chúa Giêsu, xin dạy chúng con biết đứng lên sau những lần vấp ngã. Xin cho chúng con, dù yếu đuối, vẫn không buông ơn gọi thừa sai. Xin cho đời chúng con, ngay cả nơi những vết thương, vẫn có thể phản chiếu lòng thương xót của Chúa cho người khác. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ tư
Đức Chúa Giêsu gặp Đức Mẹ Lạy Chúa Giêsu, giữa con đường đau đớn ấy, Chúa gặp Mẹ. Không cần lời nào, chỉ có ánh mắt. Ánh mắt của Người Con mang đầy thương tích gặp ánh mắt của Người Mẹ mang trọn nỗi đau. Đó là một cuộc gặp vừa dịu dàng vừa xé lòng. Mẹ không kéo được thập giá xuống. Mẹ không cản được đám đông. Mẹ không đổi được bản án. Nhưng Mẹ hiện diện. Mẹ ở đó. Mẹ bước theo. Mẹ đau với Con. Và có lẽ, giữa muôn nhục nhằn, chính sự hiện diện ấy là một nguồn nâng đỡ sâu xa không thể nói thành lời. Lạy Chúa, thế giới hôm nay khát những con người biết hiện diện cho nhau. Có biết bao người sống giữa gia đình mà vẫn cô đơn. Có biết bao bệnh nhân nằm trên giường bệnh chỉ mong một bàn tay nắm lấy. Có biết bao người già thèm một cuộc thăm viếng. Có biết bao người trẻ chao đảo mà không tìm được ai lắng nghe. Có biết bao tâm hồn rạn nứt trong hôn nhân, trong tương quan, trong nội tâm, chỉ cần một người ở bên không phán xét cũng đủ làm vơi đi một phần đêm tối. Người giáo dân thừa sai rất cần học nơi Mẹ nghệ thuật hiện diện. Có khi truyền giáo không phải là nói nhiều về Chúa, nhưng là ở lại với một người đau khổ để họ cảm được tình thương của Chúa. Có khi không phải là làm chuyện lớn lao, mà là biết ngồi xuống, biết lắng nghe, biết hỏi han, biết thăm nom, biết không bỏ rơi nhau. Một người mẹ hiện diện cho con trong những năm tháng lớn lên. Một người chồng, người vợ hiện diện cho nhau trong những ngày thử thách. Một giáo dân hiện diện cho người đau bệnh, cho người neo đơn, cho người thất vọng. Tất cả những hiện diện âm thầm ấy đều là những cách làm cho Chúa được chạm đến. Xin cho gia đình chúng con đừng chỉ ở chung mà biết sống cùng. Xin cho cha mẹ đừng chỉ lo vật chất mà còn biết ở bên tâm hồn con cái. Xin cho cộng đoàn chúng con bớt bận rộn với công việc mà quên mất con người. Xin cho những người phục vụ trong Hội Thánh biết rằng đôi khi điều người khác cần nhất không phải là một chương trình hoàn hảo, nhưng là một trái tim không quay lưng. Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con hiện diện như Mẹ: lặng mà không lạnh, đau mà không trách, trung tín mà không phô trương. Xin cho người giáo dân hôm nay biết mang Chúa đến cho đời bằng sự hiện diện thấm đẫm yêu thương. Và xin cho những ai gặp chúng con có thể cảm thấy họ không bị bỏ rơi. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ năm
Ông Simon vác đỡ Thánh Giá Đức Chúa Giêsu Lạy Chúa Giêsu, ông Simon đã bị bắt phải vác đỡ thập giá cho Chúa. Có lẽ đó không phải là điều ông muốn. Có lẽ ông chỉ tình cờ đi ngang qua. Có lẽ ông đã nghĩ đến việc riêng của mình. Nhưng rồi ông bị kéo vào cuộc khổ nạn của Chúa, và chính nơi điều bất ngờ ấy, đời ông được chạm vào mầu nhiệm cứu độ. Lạy Chúa, nhiều lần trong đời, chúng con cũng bị kéo vào những thập giá không do mình chọn. Một người thân ngã bệnh. Một gia đình gặp khủng hoảng. Một công việc phục vụ trong giáo xứ không ai muốn nhận. Một gánh nặng chung cần có ai đó gánh lấy. Một tiếng gọi bước vào nỗi đau của người khác khi mình còn đang bận rộn. Chúng con thường nghĩ đó là phiền phức, là cản trở, là điều làm xáo trộn đời mình. Nhưng có khi chính ở đó Chúa đang chờ chúng con. Người giáo dân thừa sai không chỉ là người sốt sắng trong lời kinh, mà còn là người sẵn sàng đưa vai ra. Hội Thánh không sống chỉ nhờ những người nói hay, nhưng nhờ những người âm thầm gánh đỡ. Gia đình không vững nhờ những lời hứa đẹp, nhưng nhờ những hy sinh cụ thể. Cộng đoàn không được xây bằng phê bình, nhưng bằng những đôi vai. Có biết bao Simon giữa đời thường: người âm thầm lo việc nhà thờ mà không ai biết tên; người nhận dạy giáo lý khi không ai nhận; người kiên nhẫn chăm sóc cha mẹ già; người đứng ra hòa giải trong một gia đình căng thẳng; người nâng đỡ một người đang sa sút; người chấp nhận bớt phần nhẹ của mình để người khác bớt nặng hơn. Lạy Chúa, xin chữa nơi chúng con sự vô cảm và thói đứng ngoài. Xin đừng để chúng con thành những Kitô hữu chỉ biết nhìn, biết bàn, biết nhận xét, nhưng không biết cúi xuống gánh đỡ. Xin cho chúng con hiểu rằng ai đưa vai ra cho thập giá của anh em là đang chạm đến thập giá của Chúa. Ai đỡ lấy phần nặng của cộng đoàn là đang cộng tác vào công trình cứu độ. Xin cho người giáo dân hôm nay biết sẵn lòng trước những nhu cầu của Hội Thánh và của tha nhân. Xin cho chúng con bớt hỏi: “Việc này có lợi gì cho tôi?” mà biết hỏi: “Chúa cần tôi ở đâu? Anh em tôi cần tôi làm gì?” Xin cho chúng con không ngại mệt khi phải phục vụ, không sợ mất thời giờ khi phải chia sẻ, không tiếc sức khi phải yêu thương. Lạy Chúa Giêsu, xin cho đời chúng con có những giây phút đẹp như ông Simon: đang đi đường đời bình thường mà bất ngờ được bước vào con đường thánh của Chúa. Và xin cho từ những lần đưa vai ra như thế, lòng chúng con được biến đổi thành lòng của người môn đệ biết sống cho người khác. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ sáu
Bà Veronica trao khăn cho Đức Chúa Giêsu lau mặt Lạy Chúa Giêsu, giữa đám đông dữ dằn ấy, có một người phụ nữ dám bước ra khỏi sợ hãi. Bà tiến đến gần Chúa, trao chiếc khăn, lau khuôn mặt nát tan vì máu và bụi. Một cử chỉ thật nhỏ, nhưng là một cử chỉ thật đẹp. Giữa hận thù, bà mang đến dịu dàng. Giữa nhẫn tâm, bà mang đến lòng thương. Giữa tiếng la ó, bà để cho trái tim mình lên tiếng. Lạy Chúa, biết bao khuôn mặt hôm nay đang cần một Veronica. Khuôn mặt của người nghèo khổ vì cuộc sống quá khắc nghiệt. Khuôn mặt của người bệnh mệt nhoài. Khuôn mặt của người trẻ lạc lối. Khuôn mặt của người mẹ hao gầy trong hy sinh. Khuôn mặt của người cha gục xuống vì gánh nặng. Khuôn mặt của những người bị coi thường, bị bỏ quên, bị loại trừ. Và nhiều khi, khuôn mặt Chúa vẫn đang ẩn hiện nơi tất cả những khuôn mặt ấy. Người giáo dân thừa sai nhiều khi không cần làm điều gì lớn lao. Chỉ cần sống những cử chỉ nhỏ bằng một trái tim lớn. Một lời hỏi thăm chân thành. Một bữa cơm giúp người đói. Một chuyến xe chở người bệnh. Một món quà kín đáo. Một sự tế nhị giữ lại phẩm giá cho người khác. Một lời xin lỗi. Một lời tha thứ. Một sự lặng yên biết lắng nghe. Một cái nắm tay đúng lúc. Tất cả những việc nhỏ ấy, nếu được làm vì yêu, đều có thể trở thành một bài giảng mà không cần bục giảng. Lạy Chúa, xin cho chúng con đừng coi thường việc nhỏ. Xin cho người giáo dân hiểu rằng truyền giáo không bắt đầu từ những dự án lớn, nhưng từ một trái tim biết chạnh lòng thương. Thế giới hôm nay có thể không đọc Kinh Thánh, nhưng họ đọc cách chúng con cư xử. Họ có thể không nghe bài giảng trong nhà thờ, nhưng họ sẽ nhớ rất lâu một cử chỉ tử tế họ nhận được từ một người Kitô hữu. Xin cho gia đình chúng con biết lau mặt cho nhau, nghĩa là biết dịu dàng với nhau, biết không chà đạp nhau bằng lời nói. Xin cho cộng đoàn chúng con biết lau mặt cho nhau, nghĩa là biết giữ cho nhau phẩm giá và lòng kính trọng. Xin cho chúng con biết lau mặt Chúa nơi những người đau khổ, thay vì đi ngang qua mà không thấy. Lạy Chúa Giêsu, xin in khuôn mặt Chúa vào tâm hồn chúng con, để từng cử chỉ thương xót của chúng con mang lấy nét đẹp của Chúa. Và xin cho người giáo dân hôm nay biết làm cho thế giới đỡ khô cằn hơn bằng những chiếc khăn Veronica rất nhỏ nhưng rất thật của tình yêu. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ bảy
Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ hai Lạy Chúa Giêsu, Chúa lại ngã xuống. Đường vẫn còn xa, thập giá vẫn còn nặng, thân xác Chúa càng lúc càng rã rời. Cú ngã lần thứ hai đau hơn lần đầu vì nó đến sau khi sức lực đã hao hụt, sau khi vết thương đã chồng chất, sau khi lòng người đã mỏi. Nơi đây, Chúa cho chúng con thấy một điều rất thật: có những nỗi mệt mỏi không đến ngay từ đầu, nhưng đến sau nhiều cố gắng, sau nhiều chịu đựng, sau nhiều lần gượng dậy. Lạy Chúa, biết bao người giáo dân hôm nay đang mang trong mình sự mỏi mệt ấy. Mệt vì gia đình mãi chưa bình an. Mệt vì con cái càng lớn càng xa Chúa. Mệt vì cố sống tốt mà chung quanh đầy gian dối. Mệt vì phục vụ lâu ngày mà không được thấu hiểu. Mệt vì cầu nguyện mãi mà lòng vẫn khô. Mệt vì đã cố tha thứ nhiều lần mà vết đau vẫn còn đó. Có những linh hồn không còn khóc được nữa, chỉ lặng lẽ kéo lê đời mình từng ngày. Nhưng lạy Chúa, Chúa ngã lần thứ hai mà vẫn đứng dậy. Cú ngã ấy là lời an ủi cho tất cả những ai đang hụt hơi trên đường theo Chúa. Người giáo dân thừa sai không phải là người luôn luôn mạnh mẽ, nhưng là người vẫn không bỏ Chúa giữa lúc mệt nhất. Có những chứng tá không nằm ở những thành công lớn, nhưng ở sự bền bỉ âm thầm. Một người mẹ vẫn cầu nguyện cho đứa con xa nhà thờ suốt nhiều năm là một chứng tá. Một người cha vẫn sống lương thiện giữa bao áp lực là một chứng tá. Một người âm thầm phục vụ trong giáo xứ dù lòng đã mệt là một chứng tá. Một người vẫn đến với Chúa dù lời kinh khô khan là một chứng tá. Xin cho chúng con biết bắt đầu lại. Xin cho chúng con đừng lấy sự mệt mỏi làm lý do để từ bỏ. Xin cho các cộng đoàn công giáo bớt đòi hỏi nhau, bớt làm nặng thêm gánh của nhau, nhưng biết nâng đỡ những ai đang kiệt sức. Xin cho chúng con biết nhận ra rằng đôi khi một lời cảm ơn, một cử chỉ cảm thông, một sự chia sẻ đúng lúc có thể cứu một người khỏi bỏ cuộc. Lạy Chúa Giêsu, khi ngắm Chúa ngã lần thứ hai, chúng con xin dâng lên Chúa tất cả những chán nản âm thầm của đời mình. Xin đón lấy những vỡ vụn mà không ai biết đến. Xin cho người giáo dân hôm nay, dù ngã vì mệt, vẫn còn đủ một chút đức tin để đứng lên và bước tiếp. Và chính trong sự bền bỉ ấy, xin cho Tin Mừng của Chúa được lan tỏa. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ tám
Đức Chúa Giêsu an ủi các phụ nữ thành Giêrusalem Lạy Chúa Giêsu, khi chính mình đang bị dẫn đi chịu chết, Chúa vẫn dừng lại để nói với những phụ nữ đang khóc thương Chúa. Chúa không xin họ thương hại mình. Chúa không chìm trong nỗi đau riêng. Chúa quay sang lo cho họ, lo cho con cháu họ, lo cho phần rỗi của họ. Tình yêu của Chúa thật lạ lùng: đau mà vẫn nghĩ đến người khác, khổ mà vẫn an ủi người khác, bị chối từ mà vẫn muốn cứu người khác. Lạy Chúa, biết bao lần chúng con chỉ dừng lại ở cảm xúc. Chúng con xúc động trước cuộc khổ nạn của Chúa, nhưng lại không để lòng mình thay đổi. Chúng con có thể rơi nước mắt trong nhà thờ, nhưng rồi vẫn khép lòng với người thân trong gia đình. Chúng con có thể thương Chúa trên môi miệng, nhưng lại không sám hối thật sự, không đổi đời thật sự, không trở nên quảng đại hơn. Chúng con khóc cho Chúa, nhưng chưa khóc cho tội của chính mình. Người giáo dân thừa sai được mời gọi học nơi Chúa cách an ủi thật. Không phải thứ an ủi chỉ vuốt ve cảm xúc, mà là an ủi dẫn đến hoán cải. Trong gia đình, cha mẹ không chỉ thương con mà còn phải dẫn con về điều đúng. Trong cộng đoàn, chúng con không chỉ dịu dàng với nhau mà còn phải giúp nhau sống thật với Tin Mừng. Trong xã hội, chúng con không chỉ than về sự xuống cấp của đời sống đạo đức, mà còn phải bắt đầu thay đổi từ chính mình. Xin cho chúng con biết yêu nhau bằng một tình yêu có sự thật. Xin cho chúng con biết nói những lời giúp nhau lớn lên. Xin cho người giáo dân đừng chỉ là người làm cho bầu khí dễ chịu, nhưng còn là người khơi dậy lương tâm, đánh thức điều thiện, mời gọi người khác trở về với Chúa. Một lời nhắc nhẹ nhàng nhưng chân thành, một sự góp ý có lòng, một đời sống nhất quán có thể là cách truyền giáo rất âm thầm mà sâu xa. Lạy Chúa, xin đừng để việc đi Đàng Thánh Giá của chúng con chỉ dừng ở nước mắt. Xin cho mỗi giọt nước mắt hôm nay trở thành một bước trở về. Xin cho chúng con biết buồn vì tội lỗi mình, buồn vì sự nguội lạnh của gia đình mình, buồn vì có lúc mình đã sống quá hời hợt với Chúa. Và từ nỗi buồn thánh ấy, xin cho nảy sinh một quyết tâm sống khác. Lạy Chúa Giêsu, xin cho người giáo dân hôm nay biết an ủi thế giới không chỉ bằng cảm xúc, nhưng bằng một đời sống mời gọi hoán cải. Xin cho chúng con trở thành những con người biết đem đến niềm an ủi cứu độ, niềm an ủi đưa người khác về gần Chúa hơn. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ chín
Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ ba Lạy Chúa Giêsu, đây là lần ngã cuối cùng trên đường lên Núi Sọ. Một cú ngã tận cùng. Một cú ngã của thân xác gần như đã kiệt quệ. Dường như mọi sức lực đều đã cạn. Dường như chỉ còn một điều duy nhất còn lại nơi Chúa, đó là tình yêu không chịu buông bỏ. Chính tình yêu ấy đã làm Chúa đứng dậy thêm một lần nữa. Lạy Chúa, có những lúc người giáo dân chúng con cũng đi đến một điểm gần như vậy. Điểm mà người ta không còn muốn cố gắng nữa. Không còn muốn giải thích nữa. Không còn muốn tranh đấu nữa. Không còn muốn hy vọng nữa. Chỉ muốn buông. Chỉ muốn sống cho xong. Chỉ muốn rút lui khỏi những gì làm mình đau. Có những người mỏi vì hôn nhân đổ vỡ. Có những người mỏi vì con cái không đổi thay. Có những người mỏi vì cộng đoàn chia rẽ. Có những người mỏi vì chính nội tâm mình tối tăm. Có những người mỗi ngày vẫn sinh hoạt, vẫn cười nói, nhưng bên trong hầu như không còn sức. Lạy Chúa, cú ngã thứ ba của Chúa là nơi chúng con thấy Chúa ở gần nhất với những linh hồn đang chạm đáy. Chúa không sợ vực sâu của chúng con. Chúa không ngại bóng tối của chúng con. Chúa đã đi vào tận đó. Bởi vậy, người giáo dân dù kiệt sức đến đâu vẫn có thể thưa với Chúa: “Chúa hiểu con.” Và khi một con người còn có thể thưa như thế, họ chưa hoàn toàn mất. Xin cho chúng con biết bám lấy Chúa trong những giờ phút tối nhất. Xin cho chúng con không xấu hổ vì mình yếu, nhưng biết đem sự yếu ấy đến trước mặt Chúa. Xin cho chúng con không bỏ việc cầu nguyện chỉ vì không còn cảm thấy gì. Xin cho chúng con không bỏ cộng đoàn chỉ vì đã từng đau. Xin cho chúng con không bỏ gia đình chỉ vì đã quá mỏi. Xin cho chúng con không bỏ sứ mạng chỉ vì mình không còn đủ lửa như trước. Người giáo dân thừa sai nhiều khi làm chứng cho Chúa không phải lúc mình mạnh, nhưng lúc mình yếu mà vẫn trung thành. Một con người đau mà vẫn hiền, mệt mà vẫn không mất lòng tin, thất vọng mà vẫn còn yêu thương, chính là một chứng tá chạm được đến trái tim người khác. Lạy Chúa Giêsu, xin nâng dậy những ai đang muốn bỏ cuộc. Xin nâng dậy những người đang cạn nước mắt. Xin nâng dậy những người đang bị đè bẹp bởi đời sống. Và xin cho cú ngã thứ ba của Chúa trở thành nguồn hy vọng cuối cùng cho tất cả những ai tưởng rằng đời mình đã đến tận cùng. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ mười
Đức Chúa Giêsu bị lột áo Lạy Chúa Giêsu, Chúa bị lột áo giữa đám đông. Mọi sự che phủ cuối cùng đều bị tước đi. Chúa bị phơi ra trong nỗi nhục nhã cùng cực. Đấng vốn giàu sang trong vinh quang Thiên Chúa đã trở nên nghèo đến tận cùng vì yêu thương chúng con. Không còn gì cho riêng Chúa nữa. Không một khoảng riêng tư. Không một chút danh dự theo nghĩa loài người. Lạy Chúa, chặng này làm chúng con thấy xấu hổ. Vì đời chúng con có biết bao lớp áo. Áo của sĩ diện. Áo của tự ái. Áo của hình thức đạo đức. Áo của tiếng khen. Áo của vị trí. Áo của vẻ bề ngoài chỉn chu để người khác tưởng mình tốt lành. Chúng con sợ bị lộ sự thật về mình. Sợ người khác thấy những nghèo nàn, yếu đuối, giả hình, ích kỷ đang có trong lòng. Vì thế, nhiều khi chúng con sống bằng chiếc áo nhiều hơn là bằng trái tim. Người giáo dân thừa sai không thể chỉ là một chiếc áo đạo đức bước đi giữa đời. Chúa cần những con người thật. Thế giới hôm nay không còn bị thuyết phục bởi những dáng vẻ bề ngoài. Người ta cần gặp những tâm hồn đơn sơ, khiêm nhường, thành thật, biết nhận lỗi, biết xin tha thứ, biết phục vụ mà không tìm tiếng khen. Một người giáo dân sống thật, dù bình thường, cũng có sức truyền giáo hơn nhiều lời nói hoa mỹ. Lạy Chúa, xin lột khỏi chúng con lòng ham được nhìn nhận. Xin lột khỏi chúng con thói quen làm việc đạo để tìm mình. Xin lột khỏi chúng con sự giả hình tinh vi khiến chúng con giữ vẻ sốt sắng bên ngoài mà bên trong xa Chúa. Xin cho chúng con can đảm sống thật với Chúa và với nhau. Xin cho chúng con bớt sợ mất mặt trước người đời và biết sợ hơn việc đánh mất sự chân thật trước mặt Chúa. Xin cho gia đình chúng con là nơi có thể sống thật với nhau. Xin cho cộng đoàn chúng con biết quý sự chân thành hơn bề nổi. Xin cho những người dấn thân việc đạo biết làm vì mến Chúa hơn là vì vai trò. Xin cho người giáo dân hôm nay hiểu rằng chỉ khi để Chúa lột khỏi mình những gì không thuộc về Tin Mừng, họ mới thật sự tự do để làm chứng cho Chúa. Lạy Chúa Giêsu bị lột áo, xin cho chúng con nghèo khó trong tâm hồn. Xin cho chúng con đừng dựa vào vẻ ngoài, nhưng dựa vào ân sủng Chúa. Và xin cho bất cứ ai gặp chúng con cũng có thể nhận ra một điều gì đó rất thật, rất hiền, rất sáng của Chúa trong cuộc sống đơn sơ của chúng con. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ mười một
Đức Chúa Giêsu chịu đóng đinh vào Thánh Giá Lạy Chúa Giêsu, tay chân Chúa bị đóng đinh vào thập giá. Từng nhát búa là từng nhát đau đớn xé thân xác. Đôi tay đã từng chúc lành, chữa lành, nâng đỡ nay bị căng ra và ghim chặt. Đôi chân đã từng đi tìm kẻ tội lỗi, đi đến với người nghèo, đi khắp nẻo đường Palestine nay bị đóng cứng vào gỗ. Chúa yêu đến mức chấp nhận để thân mình bị cố định hoàn toàn vì phần rỗi chúng con. Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai cũng được mời gọi để đời mình “bị đóng” vào Tin Mừng. Nghĩa là không sống nửa vời. Không đổi chiều theo lợi ích. Không bước tới bước lui tùy hoàn cảnh. Nhưng gắn đời mình vào những điều Chúa muốn: sự thật, chung thủy, công bình, bác ái, tinh sạch, phục vụ, hiệp nhất. Sống như thế đau lắm, vì mỗi giá trị Tin Mừng đều như một chiếc đinh ghim chúng con vào con đường hẹp. Một đôi vợ chồng chỉ bền nếu để đời mình bị đóng vào giao ước hôn nhân. Một người cha, người mẹ chỉ làm chứng được cho con nếu để trách nhiệm giáo dục ghim chặt cuộc đời mình. Một người trẻ chỉ giữ được linh hồn mình nếu dám để sự thật và trong sạch giữ mình lại. Một người làm việc tông đồ chỉ sinh hoa trái nếu dám để sứ mạng ràng buộc mình vào trách nhiệm. Không có tình yêu thật nào mà không có những chiếc đinh âm thầm. Lạy Chúa, chúng con lại thường thích giữ cho mình những lối thoát. Muốn theo Chúa nhưng vẫn muốn giữ điều kiện riêng. Muốn phục vụ nhưng không muốn hy sinh quá nhiều. Muốn sống tốt nhưng không muốn mất mát gì. Muốn làm chứng cho Chúa mà vẫn sợ bị hiểu lầm, sợ thiệt thòi, sợ vất vả. Xin cứu chúng con khỏi lối sống lỏng lẻo ấy. Xin cho người giáo dân hôm nay biết dứt khoát với Tin Mừng. Xin cho đức tin chúng con không phải là một lớp sơn mỏng phủ lên cuộc đời, nhưng là chiếc đinh đóng sâu vào cách sống. Xin cho chúng con trung thành trong hôn nhân. Xin cho chúng con lương thiện trong nghề nghiệp. Xin cho chúng con chân thành trong tương quan. Xin cho chúng con quảng đại trong phục vụ. Xin cho chúng con hiểu rằng càng để đời mình được gắn chặt vào Chúa, chúng con càng trở nên tự do khỏi những lôi kéo của thế gian. Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, xin cho chúng con đừng sợ những chiếc đinh của bổn phận, của trách nhiệm, của hiến dâng. Vì chính nhờ những chiếc đinh ấy, đời chúng con được neo lại trên thập giá Chúa và không bị cuốn trôi khỏi ơn gọi thừa sai của mình. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ mười hai
Đức Chúa Giêsu sinh thì trên Thánh Giá Lạy Chúa Giêsu, giờ đây Chúa tắt thở. Một sự thinh lặng rất sâu bao phủ đồi Canvê. Trời đất như lặng đi. Mọi sự tưởng như kết thúc. Nhưng chính lúc này, tình yêu của Chúa đạt đến viên mãn. Chúa đã cho đi tất cả. Không còn giữ lại gì cho mình. Hơi thở cuối cùng của Chúa là hơi thở cứu độ cho nhân loại. Từ cạnh sườn bị đâm thâu của Chúa, Hội Thánh được sinh ra. Lạy Chúa, đây là bài học sâu nhất cho người giáo dân thừa sai: sống là cho đi, và cho đi đến cùng. Không phải ai cũng được mời gọi làm những điều lớn lao, nhưng ai cũng được mời gọi chết đi từng ngày cho tính ích kỷ. Một người mẹ thức khuya chăm con, một người cha lặng lẽ gánh áp lực để gia đình bình an, một người giáo lý viên kiên nhẫn với các em nhỏ, một người âm thầm làm việc bác ái, một người chấp nhận bị thiệt để giữ hòa khí, một người tha thứ dù lòng còn đau, tất cả những điều ấy đều là những cái chết nhỏ mang mùi của Tin Mừng. Chúng con sợ hao đi. Chúng con sợ yêu nhiều quá sẽ đau. Chúng con sợ cho đi nhiều quá sẽ thiệt. Chúng con sợ sống quảng đại rồi không được ai nhớ. Vì thế, đời sống Kitô hữu của chúng con nhiều khi co cụm, tính toán, khép kín. Nhưng lạy Chúa, Chúa đã không cứu thế gian bằng cách giữ lấy mình. Chúa cứu bằng cách hiến mình. Xin cho chúng con hiểu rằng một đời giáo dân chỉ thật sự đẹp khi biết bẻ ra như tấm bánh. Một đời sống gia đình chỉ thật sự ấm khi mỗi người biết chết đi cho cái tôi. Một cộng đoàn chỉ thật sự sống động khi có những người âm thầm hao đi vì việc chung. Một xã hội chỉ đỡ lạnh hơn khi có những Kitô hữu sẵn sàng tiêu hao chính mình để giữ lửa yêu thương. Xin cho những ai đang âm thầm hy sinh mà chẳng ai biết được vững lòng. Xin cho họ hiểu rằng không một giọt mồ hôi nào trong tình yêu là vô nghĩa. Không một nước mắt nào dâng cho Chúa là bị quên lãng. Không một mất mát nào vì Tin Mừng là mất hẳn. Những gì chết đi trong Chúa sẽ sinh hoa trái theo cách của Chúa. Lạy Chúa Giêsu đã chết vì yêu, xin cho người giáo dân hôm nay biết học lấy cung cách của Chúa: bớt giữ mình, bớt quy về mình, bớt tìm mình. Xin cho đời chúng con, dù bình thường, vẫn có thể trở thành tấm bánh bẻ ra cho anh em, để chính qua đó, Chúa tiếp tục ở lại giữa trần gian. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ mười ba
Đức Chúa Giêsu được tháo xác xuống mà trao cho Đức Mẹ Lạy Chúa Giêsu, xác Chúa được tháo xuống khỏi thập giá và trao vào tay Mẹ. Hình ảnh ấy đau đến nghẹn lòng. Một thân xác đầy thương tích nằm gọn trong vòng tay người Mẹ. Không còn lời nào. Không còn phép lạ nào. Không còn gì ngoài thinh lặng, máu, nước mắt và đức tin. Lạy Chúa, trong đời sống người giáo dân cũng có những lúc giống như thế. Những lúc chỉ còn biết ôm lấy nỗi đau. Ôm một gia đình tan nát. Ôm một đứa con ngỗ nghịch. Ôm một cuộc hôn nhân rạn nứt. Ôm một người thân qua đời. Ôm một lý tưởng mục vụ không thành. Ôm một nỗi thất vọng dài lâu. Có những đêm người ta không còn lời cầu nguyện đẹp, chỉ còn một trái tim nặng trĩu đặt trước mặt Chúa. Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết đau như Mẹ mà không mất đức tin. Xin dạy chúng con biết ôm lấy những đổ vỡ của đời mình mà không cay đắng. Xin dạy chúng con biết ở lại với những gì tan nát mà vẫn cậy trông. Người giáo dân thừa sai không chỉ làm chứng cho Chúa trong những lúc hăng say, mà còn trong những giờ phút thinh lặng đau thương này. Một người vẫn tin khi mọi sự sụp đổ là một chứng nhân. Một người vẫn cầu nguyện khi chẳng còn thấy gì là một chứng nhân. Một người vẫn không bỏ yêu thương khi mình bị tổn thương là một chứng nhân. Xin cho các cộng đoàn chúng con biết tôn trọng nỗi đau của nhau. Xin đừng để chúng con vội vàng khuyên bảo khi chưa biết lắng nghe. Xin đừng để chúng con nói những lời dễ dãi trước nước mắt người khác. Xin cho chúng con biết ở bên, biết cầu nguyện, biết chia sẻ, biết không bỏ mặc những ai đang đi qua đêm tối. Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy những giây phút đổ nát của đời chúng con. Xin cho chính những lúc tưởng như thất bại nhất lại trở thành nơi tình yêu được thanh luyện và đức tin được trưởng thành. Và xin cho người giáo dân hôm nay học được nơi Mẹ Maria một trái tim rất đau mà vẫn rất thuộc về Chúa. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay.
Chặng thứ mười bốn
Đức Chúa Giêsu được táng trong huyệt đá Lạy Chúa Giêsu, xác Chúa được đặt trong mồ đá. Tảng đá lớn lăn tới. Mọi sự chìm vào im lặng. Cả trời đất như nín thở. Đây là chặng cuối của Đàng Thánh Giá, nhưng không phải là tiếng nói cuối cùng của Thiên Chúa. Dù đêm tối đang phủ xuống, dù huyệt đá đã khép lại, nhưng ngay trong lòng đất tối ấy, sự sống mới đang được ủ mầm. Lạy Chúa, biết bao người giáo dân hôm nay cũng đang sống trong những huyệt đá của riêng mình. Huyệt đá của một lời cầu nguyện như không được nghe. Huyệt đá của một gia đình nguội lạnh. Huyệt đá của một tâm hồn khô khan. Huyệt đá của một cuộc hôn nhân nặng nề. Huyệt đá của những hy sinh không thấy kết quả. Huyệt đá của một cộng đoàn phân rẽ. Huyệt đá của một thế giới đầy bạo lực, thực dụng, vô cảm. Có những lúc chúng con thấy như tất cả đều khép lại trước mặt mình. Nhưng lạy Chúa, niềm tin Kitô giáo không dừng ở mồ. Người giáo dân thừa sai là người mang hy vọng Phục Sinh vào giữa những huyệt đá của cuộc đời. Họ bước vào gia đình mình để thắp lại lời kinh. Họ bước vào môi trường làm việc để giữ lại sự lương thiện. Họ bước vào cộng đoàn để gieo sự hiệp nhất. Họ bước vào những tâm hồn chán chường để đem tới một tia sáng. Họ không làm những điều ồn ào, nhưng âm thầm lăn dần những tảng đá của tuyệt vọng ra khỏi cuộc đời người khác. Xin cho chúng con biết chờ đợi với niềm tin. Xin cho chúng con đừng vội tuyệt vọng trước những gì đang chết. Xin cho chúng con hiểu rằng những gì được chôn trong Chúa không mất đi, nhưng đang chờ được sống lại. Không một lời cầu nguyện nào là vô ích. Không một hy sinh nào là uổng công. Không một hạt giống nào gieo trong nước mắt là không có ngày mọc lên. Lạy Chúa, khi kết thúc Đàng Thánh Giá hôm nay, xin cho chúng con không ra về với một nỗi buồn khép kín, nhưng với một nỗi buồn thánh mở ra hy vọng. Xin cho người giáo dân chúng con hiểu rằng mình được gọi để sống khác: không chỉ giữ Chúa trong nhà thờ, nhưng mang Chúa ra giữa đời; không chỉ giữ đức tin như của riêng mình, nhưng làm cho đức tin trở thành ánh sáng cho người khác; không chỉ sống sót qua từng ngày, nhưng sống như người được sai đi. Xin cho từng gia đình chúng con trở thành nơi có Chúa hiện diện. Xin cho từng người cha, người mẹ, từng người trẻ, từng người già trở nên những chứng nhân âm thầm mà vững bền. Xin cho khi thế giới nhìn vào đời sống người giáo dân, họ thấy được một điều gì đó rất khác: một niềm hy vọng không tắt, một tình yêu không cạn, một sự tử tế không phô trương, một lòng trung tín không lay chuyển. Đó chính là cách Chúa tiếp tục sống và đi qua thế gian hôm nay. Lạy Chúa Giêsu chịu nạn vì chúng con, xin dạy chúng con biết sống ơn gọi giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay. Lời nguyện kết Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh và phục sinh,
chúng con vừa bước theo Chúa trên 14 chặng đường thương khó. Xin đừng để những chặng ngắm này chỉ trôi qua trong cảm xúc rồi tan biến. Xin cho từng chặng trở thành từng vết chạm của ân sủng vào đời chúng con. Xin cho điều chúng con vừa đọc bằng môi miệng được in vào tâm hồn, được kéo xuống đời sống, được biến thành những chọn lựa cụ thể mỗi ngày. Xin cho chúng con, là những người giáo dân giữa đời, biết nhận ra phẩm giá và trách nhiệm lớn lao của mình. Chúng con không đứng ngoài sứ mạng của Hội Thánh. Chúng con được sai đến ngay nơi mình đang sống: trong gia đình, nơi công việc, giữa khu xóm, trong giáo xứ, giữa những mối tương quan rất thường ngày. Xin cho chúng con biết làm chứng cho Chúa bằng đời sống hiền lành, trung thực, yêu thương, quảng đại, nhẫn nại và dấn thân. Xin cho các gia đình chúng con là những mái nhà có lời kinh, có tha thứ, có hiện diện, có giáo dục đức tin. Xin cho những người cha biết sống trách nhiệm và ngay lành. Xin cho những người mẹ biết bền bỉ và dịu dàng. Xin cho con cái biết kính yêu cha mẹ và yêu mến Chúa. Xin chữa lành những gia đình rạn nứt, nâng đỡ những gia đình đang mỏi mệt, thắp lại ánh sáng nơi những gia đình đang nguội lạnh. Xin cho các cộng đoàn giáo xứ biết hiệp nhất hơn. Xin cất khỏi chúng con thói nói hành, chia rẽ, tự ái, hơn thua. Xin cho chúng con biết cộng tác với nhau trong khiêm nhường, phục vụ trong âm thầm, xây dựng thay vì làm tổn thương. Xin cho người trẻ công giáo biết mình được gọi để sống đẹp giữa một thế giới nhiều cám dỗ. Xin cho họ can đảm, trong sạch, chân thật, quảng đại, và biết dùng tuổi trẻ mình để làm chứng cho Chúa. Xin cho người đau bệnh, người nghèo khổ, người già yếu, người đang cô đơn hiểu rằng họ không bị bỏ quên trong Hội Thánh. Xin cho những hy sinh âm thầm của họ trở thành của lễ quý giá trước mặt Chúa. Lạy Chúa, xin cho từ Đàng Thánh Giá này, chúng con trở thành những giáo dân thừa sai thật sự: không ồn ào nhưng sâu, không phô trương nhưng sáng, không chỉ giữ đạo cho mình nhưng biết đem Chúa cho người khác. Xin cho chúng con biết sống sao để ở đâu có chúng con, ở đó có thêm một chút sự thật, một chút hiền lành, một chút hy vọng, một chút lòng thương xót, và một chút ánh sáng của Tin Mừng. Lạy Mẹ Maria, Mẹ đứng dưới chân Thánh Giá, xin đồng hành với chúng con. Xin dạy chúng con biết lắng nghe như Mẹ, xin vâng như Mẹ, hiện diện như Mẹ, đau mà vẫn tin như Mẹ, và bước theo Chúa đến cùng như Mẹ. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con. Amen.