Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ năm - 26/03/2026 04:43
tải xuống (9)
THEO Ý MỤC VỤ: MỖI KITÔ HỮU LÀ GIÁO DÂN THỪA SAI
Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, hôm nay chúng con cùng nhau bước theo Chúa trên con đường Thánh Giá. Chúng con không chỉ đi lại một biến cố thương đau năm xưa, nhưng muốn đi vào chính mầu nhiệm tình yêu cứu độ của Chúa, để từ đó nhìn lại đời sống mình, nhìn lại ơn gọi của mình, nhìn lại trách nhiệm của mình trong Hội Thánh và giữa trần gian. Xin cho cuộc đi đàng thánh giá này không dừng lại ở xúc động, không dừng lại ở nước mắt, cũng không dừng lại ở những lời nguyện quen thuộc, nhưng thật sự trở thành một giờ hoán cải, một giờ trở về, một giờ để chúng con hiểu sâu hơn rằng: mỗi Kitô hữu không chỉ là người giữ đạo, nhưng còn là người được sai đi; không chỉ là người hiện diện trong nhà thờ, nhưng còn là người mang Chúa vào gia đình, vào khu xóm, vào công việc, vào trường học, vào chợ đời, vào những tương quan rất cụ thể của cuộc sống hằng ngày. Xin cho từng chặng thương khó của Chúa hôm nay trở thành từng tiếng gọi âm thầm nhưng mạnh mẽ, để mỗi người giáo dân chúng con biết mình có một sứ mạng, biết mình phải sống khác, phải yêu khác, phải làm chứng khác, vì chúng con là những người thuộc về Chúa và được Chúa sai đi. Lạy Mẹ Maria, xin đồng hành với chúng con, xin dạy chúng con bước đi với một trái tim biết yêu, biết đau, biết hy sinh, biết trung thành. Amen. Chặng thứ nhất: Chúa Giêsu chịu quan Philatô kết án. Lạy Chúa Giêsu, Chúa hoàn toàn vô tội mà vẫn bị kết án như một kẻ gian ác. Sự thật đứng trước quyền lực, công lý đứng trước ích kỷ, tình yêu đứng trước toan tính, và cuối cùng người ta đã chọn loại trừ Chúa. Philatô biết Chúa vô tội, nhưng ông không dám bảo vệ sự thật, vì ông sợ mất quyền lợi, sợ đụng chạm, sợ bị chống đối. Ông rửa tay, nhưng nước không thể rửa sạch trách nhiệm của lương tâm. Nhìn Philatô, chúng con thấy chính mình trong đó. Bao lần chúng con cũng biết điều đúng mà không dám sống, biết điều thật mà không dám bảo vệ, thấy người bị oan mà không dám lên tiếng, thấy điều sai trái mà im lặng cho yên thân. Bao lần chúng con xưng mình là Kitô hữu, nhưng lại không dám làm chứng cho Chúa trong đời sống thường ngày. Người giáo dân thừa sai trước hết không phải là người nói nhiều về Chúa, nhưng là người dám đứng về phía sự thật, dám sống ngay lành giữa một thế giới quanh co, dám giữ lương tâm sạch giữa bao cám dỗ thỏa hiệp. Xin Chúa tha thứ cho sự hèn nhát của chúng con, xin cho các gia đình Công giáo biết sống công chính, cho người trẻ biết chọn lương tâm hơn tiện lợi, cho những ai làm ăn buôn bán biết kính sợ Chúa hơn sợ thiệt thòi, để đời sống chúng con trở thành một lời chứng âm thầm mà rõ ràng cho Tin Mừng. Chặng thứ hai: Chúa Giêsu vác Thánh Giá. Lạy Chúa, khi nhận lấy bản án, Chúa không trốn chạy nhưng cúi xuống đón lấy cây Thánh Giá. Chúa không chọn con đường dễ dàng, nhưng chọn con đường yêu thương đến cùng. Cây Thánh Giá trên vai Chúa không chỉ là gỗ nặng, mà còn là tội lỗi nhân loại, là sự phản bội, là vô ơn, là hận thù, là tất cả bóng tối mà con người đã gây ra. Nhìn Chúa vác Thánh Giá, chúng con hiểu rằng người môn đệ không thể sống mà không có thập giá. Người giáo dân thừa sai cũng phải vác lấy thập giá bổn phận hằng ngày: thập giá của đời sống hôn nhân phải kiên nhẫn, thập giá của việc nuôi dạy con cái, thập giá của bệnh tật, nghèo khó, hiểu lầm, thập giá của sự trung tín trong một thế giới thích dễ dãi. Nhưng nhiều khi chúng con chỉ muốn theo Chúa nếu con đường nhẹ hơn, nếu bổn phận dễ hơn, nếu phục vụ mà vẫn được khen, nếu hy sinh mà không đau. Xin cho chúng con hiểu rằng chính khi mang lấy thập giá với lòng mến, chúng con mới thật sự bước vào sứ mạng cứu độ cùng với Chúa. Xin cho mỗi người giáo dân biết đón lấy cây thập giá của mình với lòng tín thác, để từ gia đình, nơi làm việc và môi trường sống của mình, họ có thể làm chứng rằng tình yêu không chạy trốn, tình yêu biết hiến thân. Chặng thứ ba: Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ nhất. Lạy Chúa, vừa mới mang Thánh Giá, Chúa đã ngã xuống. Chúa ngã vì sức nặng của cây gỗ, vì thân xác rã rời bởi roi đòn, vì Chúa thật sự mang lấy phận người yếu đuối của chúng con. Chúa đã ngã để những ai ngã trong đời không phải tuyệt vọng. Vì đời chúng con cũng đầy những lần ngã như thế: ngã vì tội lỗi, vì đam mê, vì nóng giận, vì ích kỷ, vì lời nói thiếu bác ái, vì sự nguội lạnh trong cầu nguyện, vì lối sống hai mặt, một mặt trong nhà thờ và một mặt ngoài cuộc sống. Có những người ngã rồi biết đứng dậy, nhưng cũng có những người ngã nhiều đến mức quen sống trong tội, quen với lương tâm chai lì, quen giữ đạo ở ngoài mà không còn thao thức đổi mới bên trong. Xin Chúa cho chúng con biết đau vì tội, biết xấu hổ thánh thiện trước những sa ngã của mình, biết tìm đến lòng thương xót Chúa trong bí tích Hòa Giải, biết khiêm tốn nhận mình cần được cứu. Người giáo dân thừa sai không phải là người hoàn hảo, nhưng là người không chịu nằm yên trong vũng ngã của mình; không phải là người chưa từng yếu đuối, nhưng là người biết đứng lên nhờ ơn Chúa và nhờ đó có thể cảm thông, nâng đỡ người khác. Chặng thứ tư: Chúa Giêsu gặp Đức Mẹ. Lạy Chúa Giêsu, giữa con đường đau đớn ấy, Chúa gặp Mẹ. Không lời nào được ghi lại, nhưng ánh mắt gặp nhau giữa Mẹ và Con chắc hẳn là một vực sâu của đau thương, của hiệp thông, của tình yêu không thể diễn tả. Mẹ nhìn thấy Con tan nát, nhưng Mẹ không bỏ chạy; Mẹ đau, nhưng Mẹ vẫn đứng đó; Mẹ bị lưỡi gươm đâm thâu, nhưng vẫn âm thầm ở lại trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Lạy Mẹ Maria, Mẹ dạy chúng con rằng sứ mạng nhiều khi không nằm ở những việc to tát, nhưng ở khả năng hiện diện trung tín bên người đau khổ. Biết bao người hôm nay không cần những bài giảng dài, nhưng cần một người ở bên, một ánh mắt cảm thông, một trái tim biết lắng nghe. Người giáo dân thừa sai phải biết hiện diện như Mẹ: hiện diện trong gia đình đang rạn nứt, hiện diện bên người con lạc lối, hiện diện nơi người già cô đơn, nơi bệnh nhân, nơi người bị bỏ quên. Xin cho chúng con đừng chỉ biết góp ý, dạy dỗ, phê bình, nhưng biết đồng hành, biết ở lại, biết yêu thương bằng sự hiện diện kiên nhẫn và dịu dàng. Xin cho nơi nào có người Kitô hữu hiện diện, nơi đó bớt cô đơn hơn, bớt lạnh lùng hơn, và người ta có thể nhận ra một chút gì đó của sự dịu hiền đến từ Thiên Chúa. Chặng thứ năm: Ông Simon vác đỡ Thánh Giá Chúa Giêsu. Lạy Chúa, khi Chúa kiệt sức, người ta bắt ông Simon vác đỡ Thánh Giá cho Chúa. Có lẽ lúc đầu ông không muốn, vì ông chỉ là người đi ngang qua. Nhưng chính việc bị kéo vào con đường ấy đã khiến ông được chạm đến mầu nhiệm của Chúa. Cũng vậy, có biết bao giáo dân nghĩ rằng mình chỉ là người bình thường, không có sứ mạng gì lớn lao trong Hội Thánh, không đủ khả năng làm việc tông đồ, không có vai trò gì trong công cuộc loan báo Tin Mừng. Nhưng Chúa vẫn đi ngang đời họ và đặt lên vai họ một phần thập giá: bổn phận nuôi dạy con cái, trách nhiệm chăm sóc cha mẹ già, nhiệm vụ xây dựng gia đình, cơ hội phục vụ trong giáo xứ, dịp để nâng đỡ người đau khổ, lời mời gọi đến với người nghèo, người bệnh, người bị bỏ quên. Người giáo dân thừa sai là người biết vác đỡ gánh nặng cho anh chị em mình, biết bước ra khỏi sự an toàn, biết để lòng mình bị động chạm bởi nỗi đau của người khác. Xin cho cộng đoàn chúng con không chỉ mạnh về sinh hoạt, mà còn mạnh về lòng liên đới; không chỉ đông người, mà còn đậm tình huynh đệ; không chỉ giỏi tổ chức, mà còn biết cúi xuống. Xin cho mỗi người biết tự hỏi: hôm nay tôi đã vác đỡ thập giá cho ai chưa? Chặng thứ sáu: Bà Veronica lau mặt Chúa Giêsu. Lạy Chúa, giữa đám đông hỗn loạn, có một người phụ nữ bước ra để lau mặt Chúa. Bà không có quyền lực, không có ảnh hưởng, không thay đổi được bản án, nhưng bà đã làm một điều bé nhỏ mà đẹp vô cùng. Cử chỉ ấy được ghi nhớ mãi vì đó là tình yêu. Người giáo dân thừa sai cũng thế, không phải ai cũng làm được những điều lớn lao, nhưng ai cũng có thể làm những cử chỉ nhỏ đầy bác ái: một lời an ủi, một lần thăm viếng, một sự tế nhị, một bữa cơm cho người đói, một bàn tay đỡ người đang tuyệt vọng, một thái độ không xét đoán người lầm lỗi. Nhiều khi chúng con không lau mặt Chúa nơi anh em mình, nhưng lại làm gương mặt họ thêm nhơ nhớp bởi lời nói cay nghiệt, thái độ lạnh lùng, sự vô cảm, hay những câu chuyện làm mất danh dự nhau. Xin cho chúng con hiểu rằng truyền giáo nhiều khi không bắt đầu bằng diễn đàn, nhưng bắt đầu bằng chiếc khăn nhỏ của Veronica, bằng một trái tim biết thương, biết chạm vào nỗi đau của người khác mà không sợ phiền, không sợ thiệt. Xin cho người giáo dân biết làm cho gương mặt Chúa hiện lên trong đời sống hằng ngày bằng những việc âm thầm mà đầy yêu thương. Chặng thứ bảy: Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ hai. Lạy Chúa, Chúa lại ngã. Lần ngã này cho chúng con thấy sự mỏi mệt của một hành trình kéo dài. Có biết bao người trong đời sống đức tin cũng đang ngã kiểu như thế: không phải vì một cú vấp quá lớn, nhưng vì mệt mỏi lâu ngày, vì bổn phận kéo dài, vì hy sinh không được ai ghi nhận, vì làm điều tốt mà bị hiểu lầm, vì cầu nguyện mãi mà hoàn cảnh vẫn không đổi. Có những cuộc hôn nhân không đổ vỡ bởi biến cố lớn, nhưng chết mòn trong lạnh nhạt; có những người giáo dân không bỏ Chúa cách công khai, nhưng từng ngày một bỏ cầu nguyện, bỏ hy sinh, bỏ nhiệt thành, để rồi đức tin chỉ còn là chiếc vỏ. Xin thương nâng đỡ những ai đang mệt mỏi trong ơn gọi làm cha, làm mẹ, trong bổn phận kiếm sống lương thiện, trong việc dạy dỗ con cái, trong việc phục vụ giáo xứ, trong hành trình giữ lòng trung tín. Xin cho chúng con biết nuôi dưỡng đời sống nội tâm bằng Lời Chúa, bằng Thánh Thể, bằng sự cầu nguyện âm thầm, để không cạn kiệt giữa đường. Người giáo dân thừa sai cần một ngọn lửa bên trong, vì không ai có thể trao Chúa cho người khác nếu trong lòng mình đã nguội lạnh. Chặng thứ tám: Chúa Giêsu an ủi các phụ nữ thành Giêrusalem. Lạy Chúa, giữa lúc chính mình đang đau đớn, Chúa vẫn quay lại nói với những phụ nữ đi theo khóc thương Chúa rằng: đừng khóc thương Ta, hãy khóc thương chính mình và con cháu mình. Chúa không muốn những giọt nước mắt chỉ dừng lại ở xúc động, nhưng Chúa muốn lòng người phải đổi thay. Bao lần chúng con cũng dễ xúc động trong một giờ ngắm, trong một bài giảng, trong một mùa Chay, nhưng rồi đời sống vẫn y nguyên: vẫn nóng nảy, vẫn xét đoán, vẫn ích kỷ, vẫn nguội lạnh, vẫn sống đạo như một thói quen mà không có hoán cải thật. Người giáo dân thừa sai không thể chỉ là người dễ cảm động trước Chúa, nhưng phải là người để Lời Chúa thay đổi cuộc sống mình. Xin cho nước mắt của chúng con không phải là nước mắt nhất thời, nhưng là nước mắt dẫn đến trở về, dẫn đến sửa mình, dẫn đến quyết tâm sống Tin Mừng cụ thể hơn trong gia đình và ngoài xã hội. Xin cho chúng con biết giúp nhau hoán cải, biết bắt đầu bằng những điều nhỏ: một lời xin lỗi, một lần tha thứ, một giờ kinh gia đình, một việc bác ái, một quyết tâm từ bỏ tội quen. Chặng thứ chín: Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ ba. Lạy Chúa, Chúa lại ngã, và đây là lần ngã gần như tận cùng. Nhìn Chúa, chúng con nghĩ đến những người đang ở đáy sâu của đau khổ: người bệnh nặng, người mất người thân, người gia đình tan vỡ, người làm ăn thất bại, người bị phản bội, người đang tuyệt vọng, người không còn sức để cầu nguyện nữa. Chúng con cũng nghĩ đến những người đã ngã quá nhiều lần trong tội lỗi nên không còn dám tin rằng mình có thể đứng dậy. Nhưng Chúa đã ngã đến lần thứ ba để nói với chúng con rằng không có vực sâu nào của thân phận con người mà Chúa không bước vào, không có yếu đuối nào mà Chúa không hiểu, không có tội lỗi nào lớn hơn lòng thương xót Chúa nếu chúng con thật lòng quay về. Xin thương những ai đang kiệt sức trong tâm hồn, xin thương những ai không còn muốn sống, xin thương những ai đang chìm trong mặc cảm và bóng tối. Xin cho cộng đoàn chúng con đừng khép cửa trước mặt người yếu đuối, đừng dùng ánh mắt hay lời nói để làm ai mất hy vọng, nhưng biết mở rộng vòng tay, biết nâng đỡ, biết kiên nhẫn, biết nói với người khác rằng: Chúa vẫn chờ bạn, Giáo Hội vẫn còn chỗ cho bạn, bạn vẫn có thể bắt đầu lại. Chặng thứ mười: Chúa Giêsu bị lột áo. Lạy Chúa, khi lên đến núi Sọ, người ta lột áo Chúa, nghĩa là tước đoạt Chúa đến tận cùng. Chúa đứng đó trần trụi trong nỗi nhục nhã, bị lấy đi tất cả những gì có thể lấy đi. Người giáo dân thừa sai cũng được mời gọi để cho Chúa lột bỏ nơi mình những gì không thuộc về Tin Mừng: sự kiêu ngạo, thói phô trương, lòng ham danh, cái đạo đức hình thức, sự bám víu vào của cải, địa vị và chính cái tôi của mình. Chúng con muốn theo Chúa, nhưng lại muốn giữ nguyên bản thân mình; muốn phục vụ, nhưng vẫn thích được ca ngợi; muốn làm việc lành, nhưng vẫn tiếc những hy sinh phải trả. Xin cho chúng con can đảm sống nghèo trước mặt Chúa, sống thật, sống đơn sơ, sống không phô diễn. Xin cho các gia đình biết dạy con cái giá trị của sự trong sạch và chân thành; xin cho những ai có trách nhiệm trong cộng đoàn biết phục vụ bằng tinh thần vô vị lợi; xin cho mỗi người biết để Chúa cởi khỏi mình những lớp vỏ giả tạo, để chúng con thật sự thuộc về Chúa chứ không chỉ mang dáng vẻ của người đạo đức. Chặng thứ mười một: Chúa Giêsu chịu đóng đinh vào Thánh Giá. Lạy Chúa, những chiếc đinh xuyên qua tay chân Chúa. Đấng từng giơ tay chúc lành nay bị đóng chặt vào gỗ. Đấng từng đi khắp nơi làm điều thiện nay bị ghim lại trong đau đớn. Nhưng chính giây phút ấy lại là đỉnh cao của tình yêu tự hiến. Người giáo dân thừa sai cũng được mời gọi chấp nhận những chiếc đinh thiêng liêng của đời môn đệ: chiếc đinh của sự trung thành trong hôn nhân, chiếc đinh của lòng ngay thẳng trong công việc, chiếc đinh của việc từ chối cám dỗ, chiếc đinh của bổn phận không thể trốn tránh, chiếc đinh của việc ở lại với điều thiện ngay cả khi bị hiểu lầm. Chúng con thường muốn theo Chúa mà vẫn hoàn toàn tự do theo ý riêng, muốn sống Tin Mừng mà không chịu ràng buộc, muốn được gọi là môn đệ mà không chấp nhận từ bỏ. Xin đóng đinh nơi chúng con tính ích kỷ, lòng kiêu căng, thói hơn thua, những đam mê làm chúng con xa Chúa. Xin cho các gia đình, người trẻ, những ai đang phục vụ trong giáo xứ biết kiên trì trong phần thập giá riêng của mình, vì không có chứng tá thật nào mà không phải trả giá. Chặng thứ mười hai: Chúa Giêsu chết trên Thánh Giá. Lạy Chúa, cuối cùng Chúa gục đầu trao Thần Khí. Trên Thánh Giá, Chúa đã yêu đến cùng. Chúa chết không phải như một người thất bại, nhưng như Đấng hiến mình trọn vẹn vì nhân loại. Đứng trước cái chết của Chúa, mọi thứ chúng con vẫn bám chặt trong cuộc đời bỗng trở nên nhỏ bé. Danh dự, của cải, quyền lực, những điều chúng con từng tranh giành rồi cũng qua đi; chỉ có tình yêu là còn lại, chỉ có sự thánh thiện là còn lại, chỉ có những gì làm vì Chúa mới tồn tại. Người giáo dân thừa sai được mời gọi học chết đi mỗi ngày: chết đi cho tự ái, cho ích kỷ, cho sự vô cảm, cho cái tôi hay đòi thắng, cho lối sống chỉ biết nhận mà không biết cho. Xin cho chúng con đừng sống cầm chừng, đừng sống vô ích, đừng mang danh Kitô hữu mà trái tim không còn thao thức vì phần rỗi các linh hồn. Xin cho chúng con biết hiến đời mình trong những hy sinh nhỏ bé nhưng thật: nhịn một lời cay nghiệt, tha thứ một người làm mình đau, trung thành với việc đạo đức, âm thầm phục vụ không cần được ghi công. Xin cái chết của Chúa làm cho chúng con sống hơn, yêu hơn, và thuộc về Chúa thật hơn. Chặng thứ mười ba: Hạ xác Chúa xuống khỏi Thánh Giá. Lạy Chúa, xác Chúa được đặt trong lòng Mẹ. Đây là giờ phút lặng thinh của đau thương, nơi không còn tiếng ồn ào nào nữa, chỉ còn thân xác tan nát của Con và trái tim tan nát của Mẹ. Chặng đường này gợi lên nỗi đau của biết bao gia đình hôm nay: những người mẹ đau khổ vì con cái xa Chúa, những người cha lặng lẽ mang gánh nặng gia đình, những người vợ, người chồng đang ôm trong lòng một tình yêu đã bị tổn thương, những người đang giữ trong tim những mất mát không thể gọi thành tên. Người giáo dân thừa sai không thể chỉ nhiệt thành lúc vui, nhưng còn phải biết ở lại với đau khổ của anh chị em mình, biết ngồi bên người đang khóc, biết mang lấy phần nào nỗi buồn của cộng đoàn, biết cầu nguyện cho những người đang gục ngã. Xin cho chúng con đừng né tránh nỗi đau của người khác, đừng chỉ đưa ra lời khuyên vội vàng, nhưng biết hiện diện, biết cảm thông, biết yêu như Mẹ. Một Giáo Hội thừa sai là một Giáo Hội biết ôm lấy những thương tích của con người trong vòng tay mình. Chặng thứ mười bốn: Táng xác Chúa trong mồ. Lạy Chúa, xác Chúa được đặt trong mồ đá. Tảng đá khép lại, đêm tối phủ xuống, mọi sự dường như chấm hết. Nhưng với Thiên Chúa, ngôi mồ không phải là tận cùng, mà là nơi hạt giống được vùi xuống để chuẩn bị cho sự sống mới. Bao lần trong đời, chúng con cũng trải qua những “ngôi mồ” như thế: khi cầu nguyện mà chưa thấy gì đổi khác, khi dạy con mãi mà con chưa trở về, khi phục vụ nhiều mà chẳng thấy kết quả, khi đời sống thiêng liêng khô khan, khi mình trung thành mà vẫn phải đi trong bóng tối. Người giáo dân thừa sai phải biết tin ngay cả khi chưa thấy, phải biết hy vọng ngay cả khi mọi sự xem ra lặng thinh. Không một hy sinh nào vì Chúa là vô ích, không một lời cầu nguyện nào rơi vào khoảng không, không một chứng tá âm thầm nào bị quên lãng trước mặt Thiên Chúa. Xin cho chúng con biết chôn trong mồ Chúa tất cả những gì cũ kỹ nơi mình: kiêu ngạo, ích kỷ, oán hờn, đam mê tội lỗi, sự nguội lạnh, để rồi từ chính ngôi mồ ấy, Chúa làm nảy sinh một đời sống mới trong chúng con. Xin cho mỗi người giáo dân biết trung thành gieo, trung thành yêu, trung thành cầu nguyện, và phó phần còn lại cho Chúa. Lạy Chúa Giêsu, chúng con vừa đi với Chúa trên con đường Thánh Giá. Xin đừng để giờ ngắm này chỉ dừng lại trong nhà thờ, nhưng xin cho nó đi vào cuộc sống. Xin cho chúng con hiểu rằng theo Chúa không phải chỉ là đọc kinh, đi lễ, giữ vài việc đạo đức, nhưng là trở thành môn đệ thật và là người được sai đi. Xin cho các gia đình Công giáo trở nên nơi truyền giáo bằng đời sống yêu thương. Xin cho người cha, người mẹ, người trẻ, người già, mỗi người đều biết mình có thể làm chứng cho Chúa bằng chính phần đời bé nhỏ của mình. Xin cho giáo xứ chúng con không chỉ là nơi cử hành phụng vụ, mà còn là nơi đào luyện những giáo dân biết sống thừa sai giữa đời. Xin cho chúng con đừng sống đạo một cách cầm chừng, nhưng biết để Chúa dùng mình, bẻ mình ra như tấm bánh, sai mình đi như hạt giống. Chỉ xin Chúa một điều: đừng để chúng con sống vô ích; đừng để chúng con mang danh Kitô hữu mà không sinh hoa trái; đừng để chúng con đi hết cuộc đời mà chưa từng làm cho ai nhận ra Chúa. Lạy Mẹ Maria, xin đồng hành với chúng con trên mọi nẻo đường, để sau những thập giá đời mình, chúng con cũng được bước vào ánh sáng Phục Sinh với Chúa. Amen. Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, xin thương xót chúng con. Lạy Mẹ Maria sầu bi, xin cầu cho chúng con.