14 NGẮM CHẶNG ĐÀNG THÁNH GIÁ (mẫu 3)

Thứ năm - 26/03/2026 04:29
tải xuống
tải xuống
THEO Ý MỤC VỤ: MỖI KI-TÔ HỮU LÀ MỘT GIÁO DÂN THỪA SAI
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể rất yêu dấu,
đêm nay chúng con về đây, không phải để hoàn thành một việc đạo quen thuộc, không phải để đọc cho xong một bản ngắm, cũng không phải chỉ để nhắc lại một câu chuyện đau buồn đã xảy ra cách đây hơn hai ngàn năm. Chúng con đến đây để ở lại với Chúa. Ở lại thật gần. Ở lại thật lâu. Ở lại bằng một tâm hồn biết lắng xuống. Ở lại bằng một trái tim muốn để cho cuộc thương khó của Chúa chạm đến tận nơi sâu kín nhất của đời mình.

Ngoài kia, cuộc sống vẫn ồn ào. Người ta vẫn đi vội, nói vội, nghĩ vội, yêu vội, giận vội, quên vội. Người ta vẫn chen nhau giữa những bận rộn, giữa những lo toan, giữa những hứa hẹn mỏng manh, giữa những nỗi mệt không gọi thành tên. Có những ngày, lòng người khô đi mà chính họ cũng không biết. Có những ngày, người ta sống rất gần nhau mà lại rất xa nhau. Có những ngày, người ta có thể làm đủ mọi việc, lo đủ mọi thứ, nhưng lại không còn đủ một khoảng lặng để nhìn vào linh hồn mình, để hỏi xem mình đang sống cho ai, đang bước về đâu, đang giữ lại được điều gì, và đang đánh mất điều gì.
Lạy Chúa, trong bầu khí tĩnh lặng của Mùa Chay, chúng con xin đặt mình dưới chân Thánh Giá Chúa. Xin cho từng chặng đường Chúa đi qua trở thành từng nhịp chậm đưa chúng con đi vào mầu nhiệm tình yêu. Xin cho chúng con không chỉ nhìn Chúa bằng đôi mắt, nhưng còn nhìn bằng lòng tin. Xin cho chúng con không chỉ thương Chúa bằng cảm xúc, nhưng còn thương Chúa bằng quyết tâm hoán cải. Xin cho chúng con không chỉ đi theo Chúa bằng đôi chân trong giờ ngắm này, nhưng còn đi theo Chúa bằng cả cuộc đời sau khi ra khỏi nhà thờ.
Lạy Chúa, hôm nay chúng con ngắm Đàng Thánh Giá theo ý mục vụ rất đẹp mà Hội Thánh không ngừng thao thức: mỗi Ki-tô hữu là một giáo dân thừa sai. Chúng con biết rằng người giáo dân không chỉ là người đi lễ, đọc kinh, làm việc đạo, nhưng còn là người được Chúa sai đi giữa lòng đời. Gia đình là cánh đồng truyền giáo. Nơi làm việc là cánh đồng truyền giáo. Khu xóm là cánh đồng truyền giáo. Những bàn ăn gia đình, những cuộc trò chuyện đời thường, những mối tương quan gần gũi nhất, những nơi đau khổ nhất, những hoàn cảnh mệt mỏi nhất, tất cả đều là nơi Chúa muốn hiện diện qua đời sống chúng con.
Nhưng lạy Chúa, chúng con thú thật rằng nhiều khi chúng con chỉ giữ đạo cho chính mình, chứ chưa sống đạo để người khác nhờ đó mà được nâng lên. Chúng con muốn bình an, nhưng không muốn trả giá cho bình an. Chúng con muốn yêu Chúa, nhưng chưa muốn từ bỏ mình. Chúng con muốn làm tông đồ, nhưng lại sợ hy sinh. Chúng con muốn nói về Tin Mừng, nhưng đời sống lại chưa thật sự có mùi của Tin Mừng. Có khi chúng con rất thuộc kinh, nhưng lại không thuộc lòng thương xót. Có khi chúng con chăm dự lễ, nhưng lại thiếu đức ái với người thân nhất. Có khi chúng con sốt sắng trước bàn thờ, nhưng lạnh lùng ngoài cuộc sống. Có khi chúng con nói yêu Chúa, nhưng vẫn ngại đụng vào những vết thương của tha nhân.
Xin cho giờ ngắm này trở thành một cuộc trở về. Xin làm mềm lại chỗ cứng nơi lòng chúng con. Xin thắp sáng lại phần nguội lạnh. Xin lay động lại phần đã ngủ quên. Xin cho từng giọt máu của Chúa rơi xuống trên cuộc đời chúng con không cách vô ích. Xin cho từng vết thương của Chúa trở thành từng cửa ngõ để ân sủng đi vào trong tâm hồn, vào gia đình, vào cộng đoàn, vào sứ mạng của mỗi người.
Lạy Mẹ Maria sầu bi, xin ở bên chúng con trong đêm nay. Xin dạy chúng con biết ngắm Thánh Giá bằng trái tim của Mẹ: thinh lặng hơn, trung thành hơn, đau hơn nhưng cũng tin hơn. Xin cho chúng con biết bước thật chậm trên con đường Chúa đi, để không bỏ sót một lời mời nào của tình yêu, không bỏ sót một giọt lệ nào của lòng thương xót, không bỏ sót một tiếng gọi nào Chúa đang thầm thì với chúng con trong đêm tĩnh lặng này.
Chặng thứ nhất: Đức Chúa Giê-su chịu quan Philatô luận tội
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đứng đó, bình an mà đau đớn, thinh lặng mà đầy phẩm giá. Trước mặt Chúa là Philatô, là đám đông, là những tiếng la ó hỗn độn, là những khuôn mặt đang bị sợ hãi, ích kỷ và đố kỵ điều khiển. Chúa, Đấng vô tội, Đấng chỉ biết yêu thương, lại bị đối xử như kẻ đáng bị loại trừ. Chúa là Sự Thật, nhưng sự thật lại không đủ sức cứu Chúa khỏi bản án của lòng người khi lòng người không còn muốn nghe sự thật nữa.
Lạy Chúa, trước chặng đầu tiên này, chúng con không dám chỉ nhìn Philatô như một nhân vật của quá khứ. Bởi vì trong đời sống chúng con, Philatô vẫn còn đó. Có khi Philatô là chính chúng con. Biết điều gì là đúng, nhưng không dám đứng về phía điều đúng. Biết một người đang bị hiểu lầm, nhưng không dám bênh vực. Biết một lời nói là không công bằng, nhưng chọn im lặng vì sợ phiền. Biết một việc làm là trái lương tâm, nhưng vẫn nhắm mắt làm vì lợi ích của mình. Bao lần chúng con không trực tiếp cầm búa đóng đinh Chúa, nhưng lại góp phần vào những bản án bất công bằng sự hùa theo, bằng thái độ dửng dưng, bằng cái gật đầu dễ dãi trước điều sai trái.
Có những bản án chúng con viết bằng lời nói. Có những bản án chúng con viết bằng ánh mắt. Có những bản án chúng con viết bằng thái độ khinh thường, loại trừ, lạnh lùng, thiếu cảm thông. Chúng con kết án người khác khi họ lầm lỡ. Chúng con khắt khe với những ai yếu đuối hơn mình. Chúng con dễ nhớ lỗi người khác hơn là nhớ đến những lần Chúa đã tha thứ cho mình. Chúng con dễ lan truyền một câu chuyện làm tổn thương người khác hơn là giữ một lời nói lại để khỏi làm đau nhau.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai trước hết không phải là người nói hay, nhưng là người có lương tâm ngay thẳng. Một Ki-tô hữu đi giữa đời mà không công bằng, không chân thật, không biết tôn trọng sự thật, thì rất khó làm người khác tin vào Tin Mừng. Một người cầu nguyện nhiều nhưng lòng vẫn nuôi những phán xét cay nghiệt, thì lời cầu nguyện ấy chưa thật sự thấm xuống cuộc sống.
Xin cho chúng con biết sợ tội phán xét hơn sợ mất phần hơn thua. Xin cho chúng con biết yêu sự thật hơn yêu an toàn cho bản thân. Xin cho chúng con biết im lặng đúng lúc, lên tiếng đúng lúc, và luôn cư xử với người khác bằng lòng nhân từ mà Chúa đã dành cho chúng con biết bao lần. Xin cho các gia đình biết chữa lành nhau bằng cảm thông thay vì làm nhau đau thêm bằng phán xét. Xin cho cộng đoàn chúng con là nơi người tội lỗi có thể trở về, người yếu đuối có thể được nâng lên, chứ không phải là nơi họ bị đè nặng thêm bởi những cái nhìn khinh chê.
Lạy Chúa Giê-su vô tội bị kết án, xin cứu chúng con khỏi thứ đạo đức lạnh lùng không có lòng thương xót. Xin làm cho đời sống của chúng con trở thành nơi sự thật đi đôi với đức ái, công bằng đi đôi với dịu hiền, để ở đâu có chúng con hiện diện, ở đó người ta bớt sợ hãi, bớt bị lên án, và dễ nhận ra lòng nhân lành của Chúa hơn.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ hai: Đức Chúa Giê-su vác Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, bản án vừa tuyên xong, người ta đặt lên vai Chúa cây Thánh Giá nặng nề. Đó không chỉ là sức nặng của gỗ, mà còn là sức nặng của tất cả tội lỗi nhân loại, của mọi phản bội, mọi vô ơn, mọi giả hình, mọi ích kỷ, mọi khô cứng của lòng người. Và Chúa đón lấy. Không tránh né. Không than trách. Không chống cự. Chúa ôm lấy Thánh Giá như ôm lấy chính chúng con trong thân phận tội lỗi của mình.
Lạy Chúa, có những cây Thánh Giá trong đời chúng con đến rất rõ ràng: bệnh tật, nghèo khó, thất bại, mất mát, đổ vỡ. Nhưng cũng có những cây Thánh Giá không ai thấy: sự cô đơn trong gia đình, áp lực của trách nhiệm, nỗi đau bị hiểu lầm, những giằng co trong lương tâm, những mỏi mệt âm thầm, những cám dỗ phải chiến đấu mỗi ngày, những lo toan khiến lòng nặng như đá mà không biết chia với ai. Có người cha vác Thánh Giá của mưu sinh và nỗi bất lực. Có người mẹ vác Thánh Giá của hy sinh không được nhìn nhận. Có người trẻ vác Thánh Giá của chông chênh và bối rối giữa một thế giới kéo mình đi đủ hướng. Có người già vác Thánh Giá của bệnh tật và cảm giác bị bỏ lại phía sau.
Chúng con thường thích một đức tin nhẹ nhàng, an toàn, không đòi hỏi. Chúng con muốn theo Chúa nhưng lại muốn được rảnh tay. Chúng con muốn làm môn đệ nhưng lại ngại bước vào hy sinh. Chúng con muốn làm tông đồ giáo dân nhưng lại chỉ muốn sống đạo trong vùng thoải mái của mình. Chúng con quên rằng chính Thánh Giá mới là trường học sâu nhất của tình yêu. Chỉ ở đó, con người mới học được thế nào là cho đi đến cùng, thế nào là trung tín, thế nào là hiến mình.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai không phải là người nói về Chúa trong khi trốn chạy cây thánh giá của đời mình. Chính cách họ vác thập giá mới làm nên chứng tá. Khi một người vợ chịu đựng mệt mỏi mà vẫn giữ lòng hiền hòa, chị đang làm chứng cho Chúa. Khi một người chồng lao nhọc mà vẫn trung thực, anh đang làm chứng cho Chúa. Khi một bạn trẻ phải chống chọi với cám dỗ mà vẫn cố giữ mình thuộc về Chúa, người ấy đang làm chứng cho Chúa. Khi một giáo dân phục vụ giáo xứ âm thầm, không tìm tiếng khen, chỉ muốn nhà Chúa được tốt hơn, họ đang mang dáng dấp của Chúa vác Thánh Giá.
Xin cho chúng con đừng sợ những hy sinh gắn với bậc sống của mình. Xin cho chúng con đừng coi những bổn phận thường ngày là gánh nặng vô nghĩa. Xin cho chúng con biết kết hợp từng mệt nhọc, từng nước mắt, từng nỗi đau, từng sự nhẫn nhịn với Thánh Giá Chúa, để tất cả trở thành của lễ âm thầm dâng lên Chúa vì phần rỗi các linh hồn. Và xin cho chúng con, dù đang rất mệt, vẫn không đánh mất ánh sáng dịu dàng của người thuộc về Chúa.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ ba: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ nhất
Lạy Chúa Giê-su, sức nặng của Thánh Giá, những vết đòn roi, sự kiệt quệ của thân xác làm Chúa ngã xuống. Đấng dựng nên bầu trời và mặt đất, giờ đây nằm trên bụi đất của phận người. Cú ngã đầu tiên của Chúa không chỉ làm đau đôi vai, đầu gối, mặt mày, mà còn làm chúng con đau ở tận trong tim, vì nơi đó chúng con thấy Chúa đã đi vào tận đáy yếu đuối của con người.
Lạy Chúa, chúng con cũng ngã. Ngã nhiều lần. Ngã vì yếu đuối. Ngã vì kiêu ngạo. Ngã vì tưởng mình đủ mạnh. Ngã vì lơi lỏng cầu nguyện. Ngã vì quen sống nửa vời. Ngã trong tư tưởng, trong lời nói, trong ánh mắt, trong những chọn lựa lương tâm, trong những ham muốn thiếu trong sạch, trong những thói quen làm mình xa Chúa mà lại không muốn dứt ra. Có những cú ngã người khác thấy. Có những cú ngã chỉ một mình Chúa biết. Có những cú ngã khiến chúng con xấu hổ. Có những cú ngã làm chúng con chai lì đến mức không còn thấy đau nữa.
Điều làm chúng con sợ không chỉ là tội, nhưng là sự quen với tội. Chúng con có thể ngã mà không còn giật mình. Chúng con có thể sống xa Chúa mà vẫn thấy bình thường. Chúng con có thể mang hình thức một người có đạo mà bên trong nguội lạnh, khô khan, không còn thao thức nên thánh. Chúng con có thể trì hoãn việc trở về hết lần này đến lần khác. Có khi chúng con nghĩ mình yếu quá nên không thể thay đổi. Có khi chúng con nghĩ Chúa hẳn đã chán mình rồi.
Nhưng lạy Chúa, cú ngã của Chúa hôm nay nói với chúng con rằng Chúa hiểu chúng con trong yếu đuối nhất. Chúa không đứng trên cao để trách chúng con. Chúa đã ngã xuống để ở gần những kẻ ngã. Chúa không mỏi mệt khi nâng dậy người biết ăn năn. Chúa không khinh chê ai đang thật lòng muốn trở về. Chính vì thế, người giáo dân thừa sai không phải là người chưa từng vấp ngã, nhưng là người biết sống kinh nghiệm được tha thứ, để rồi dịu dàng hơn với người khác.
Xin cho chúng con biết đau vì tội. Xin cho chúng con biết sợ mất Chúa hơn sợ mất thể diện. Xin cho chúng con biết chạy đến với bí tích Hòa Giải không như một gánh nặng, nhưng như một cuộc trở về nhà. Xin cho các gia đình biết giúp nhau đứng lên thay vì chôn vùi nhau trong quá khứ. Xin cho các cộng đoàn biết thương những người đang chiến đấu thiêng liêng thay vì xét nét họ. Và xin cho những ai đang ngã hôm nay được nghe thấy trong lòng một tiếng rất dịu của Chúa: “Con hãy đứng dậy. Thầy vẫn ở đây.”
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ tư: Đức Chúa Giê-su gặp Đức Mẹ
Lạy Chúa Giê-su, giữa con đường đau đớn ấy, Chúa gặp Mẹ. Không có những lời đối đáp dài. Chỉ có ánh mắt. Chỉ có trái tim. Chỉ có một nỗi đau quá sâu nên không còn cần diễn tả bằng ngôn từ. Mẹ nhìn Con. Con nhìn Mẹ. Một cuộc gặp đầy nước mắt nhưng cũng đầy sức mạnh. Mẹ không cất được Thánh Giá khỏi vai Con, nhưng Mẹ ở đó. Mẹ không ngăn được đau khổ, nhưng Mẹ hiệp thông. Mẹ không đổi được bản án, nhưng Mẹ không bỏ Con cô độc.
Lạy Chúa, biết bao người trong cuộc đời chúng con cũng cần một sự hiện diện như thế. Không phải ai đau khổ cũng cần được khuyên ngay. Không phải ai đang nặng gánh cũng cần một bài giải thích. Có những người chỉ cần biết rằng vẫn còn một ai đó ở bên họ, không phán xét, không bỏ đi, không nóng ruột muốn sửa họ ngay, nhưng ở lại, lắng nghe, đỡ nâng bằng chính sự hiện diện của mình.
Trong các gia đình, có biết bao khoảng cách đau lòng vì người ta sống gần mà không hiện diện cho nhau. Cha mẹ quá bận. Con cái quá khép kín. Vợ chồng quá mệt nên ít còn khả năng lắng nghe nhau. Có những người già đau bệnh mà nỗi buồn lớn nhất không phải là cơn đau thân xác, nhưng là cảm giác mình bị quên. Có những người trẻ không thiếu điều kiện, nhưng rất thiếu một người hiểu lòng. Có những người từng đi lễ sốt sắng, từng phục vụ nhiệt thành, nhưng rồi âm thầm kiệt quệ vì không ai nhận ra.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai phải học nơi Mẹ khả năng đồng hành. Không chỉ hoạt động, không chỉ tổ chức, không chỉ làm cho xong việc, nhưng biết đến với con người. Biết ngồi lại với một người đau khổ. Biết thăm một người bệnh. Biết gọi điện cho một người lâu nay vắng nhà thờ. Biết hỏi thăm một gia đình đang gặp khó khăn. Biết dành giờ cho cha mẹ già. Biết để điện thoại xuống mà hiện diện thật với người thân của mình. Những điều ấy rất nhỏ, nhưng lại là nơi Tin Mừng chạm vào cuộc sống.
Xin tha cho chúng con vì nhiều khi chúng con rất năng làm việc đạo mà lại thiếu trái tim. Chúng con dễ tham gia sinh hoạt, nhưng khó ở lại với một nỗi đau. Chúng con dễ nói về bác ái, nhưng lại ít nhẫn nại với những người gần gũi nhất. Xin chữa lành nơi chúng con sự vô cảm ngày càng lớn lên vì thói quen sống vội.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết hiện diện như Mẹ. Xin cho gia đình chúng con là nơi người mệt được nghỉ, người đau được an ủi, người lạc hướng được đón về. Xin cho giáo xứ chúng con không chỉ là nơi có nhiều sinh hoạt, nhưng còn là nơi có nhiều trái tim biết đồng hành. Và xin cho chúng con hiểu rằng rất nhiều khi, bước đầu tiên của công cuộc truyền giáo chỉ đơn giản là biết ở bên một người đang đau.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ năm: Ông Si-mon vác đỡ Thánh Giá Chúa
Lạy Chúa Giê-su, ông Si-mon không tự chọn Thánh Giá. Ông bị gọi, bị kéo vào, bị buộc phải vác đỡ cho Chúa. Có thể ban đầu ông khó chịu. Có thể ông thấy đây là một phiền toái không mong muốn. Có thể ông chỉ muốn xong cho mau. Nhưng từ khoảnh khắc chạm vào cây Thánh Giá của Chúa, cuộc đời ông không còn y như trước nữa. Có những cuộc gặp gỡ Chúa bắt đầu từ bổn phận, nhưng kết thúc bằng ân sủng. Có những sứ mạng ban đầu chỉ là gánh nặng, nhưng về sau lại trở thành con đường cứu độ.
Lạy Chúa, trong đời sống chúng con cũng vậy. Rất nhiều lần, sứ mạng Chúa trao đến với chúng con không trong dáng vẻ đẹp đẽ, nhưng trong dáng vẻ của một gánh nặng. Một người thân đau bệnh làm chúng con phải đổi cả nhịp sống. Một đứa con khó dạy làm chúng con thức trắng nhiều đêm. Một trách nhiệm giáo xứ đến vào lúc chúng con đã quá bận. Một người yếu đuối cần chúng con đồng hành trong khi chính chúng con cũng mệt. Chúng con thường nhìn những điều ấy như sự cản trở, như điều phiền hà, như việc ngoài ý muốn. Nhưng nhiều khi chính đó lại là Thánh Giá của Chúa đang đi ngang đời chúng con và mời gọi chúng con chạm vào.
Người giáo dân thừa sai không thể chỉ sống cho vùng an toàn của mình. Họ được gọi để bước ra khỏi cái tôi hẹp hòi. Họ không đợi đến khi rảnh mới yêu thương, không đợi đến khi có dư mới chia sẻ, không đợi đến khi hoàn hảo mới phục vụ. Họ hiểu rằng Chúa rất thường giấu mình trong những nhu cầu cụ thể của tha nhân. Một người cha quảng đại với gia đình. Một người mẹ bền bỉ với con cái. Một người trẻ có trách nhiệm với cộng đoàn. Một người giáo dân biết giúp giáo xứ bằng khả năng của mình. Một người biết dừng lại trước nỗi đau của người khác. Tất cả đều đang vác đỡ Thánh Giá Chúa.
Xin cho chúng con đừng né tránh những điều tốt lành chỉ vì phải hy sinh. Xin cho chúng con đừng nghĩ rằng việc phục vụ là của ai khác. Xin cho chúng con nhớ rằng Hội Thánh được xây dựng bởi những con người âm thầm gánh phần nặng. Xin cho các gia đình biết đỡ gánh cho nhau. Xin cho các đoàn thể biết cộng tác với nhau thay vì chỉ chờ nhau. Xin cho người trẻ biết quảng đại, người lớn tuổi biết nâng đỡ, người có khả năng biết trao ban, để không ai trong cộng đoàn phải vác thập giá một mình.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho đôi tay chúng con bớt giữ mình, để biết đưa ra mà nâng đỡ. Xin cho trái tim chúng con bớt tính toán, để biết quảng đại hơn. Và xin cho chúng con khám phá ra rằng, chính khi vác đỡ Thánh Giá cho Chúa nơi anh chị em mình, chúng con được phúc gặp Chúa gần hơn bất cứ lúc nào khác.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ sáu: Bà Vê-rô-ni-ca lau mặt Đức Chúa Giê-su
Lạy Chúa Giê-su, giữa đám đông hỗn loạn ấy, giữa tiếng la ó, giữa sự thô bạo và lạnh lùng, có một người phụ nữ dám tiến lại gần Chúa với một chiếc khăn nhỏ. Bà không làm được điều lớn lao. Bà không có khả năng đổi thay cục diện. Bà chỉ làm một việc rất nhỏ: lau mặt cho Chúa. Nhưng chính điều nhỏ ấy lại sáng lên như một ngọn nến giữa đêm tối, như một hương thơm dịu giữa con đường đầy máu và bụi.
Lạy Chúa, chặng này đánh động chúng con rất nhiều, vì chúng con thường khinh thường những điều nhỏ bé. Chúng con nghĩ rằng việc tông đồ phải là việc thật lớn, thật ấn tượng, thật nổi bật. Nên nhiều khi vì không làm được điều lớn, chúng con chẳng làm gì cả. Nhưng Chúa cho chúng con thấy rằng một cử chỉ nhỏ làm vì yêu có thể đi rất sâu vào lòng Chúa, đi rất xa trong cuộc đời người khác.
Một lời nói dịu dàng đúng lúc có thể cứu một tâm hồn đang muốn buông xuôi. Một lần nhịn đi để giữ bình an có thể cứu một gia đình khỏi thêm một vết nứt. Một lần thăm viếng có thể làm một người đau bệnh ấm lòng cả tuần. Một bữa cơm sẻ chia có thể làm người nghèo thấy mình còn được yêu. Một lời xin lỗi chân thành có thể hồi sinh một mối tương quan. Một cái nắm tay, một ánh mắt tôn trọng, một thái độ lắng nghe, một sự kiên nhẫn, một lần cầu nguyện cho ai đó cách kín đáo, tất cả đều là những chiếc khăn Vê-rô-ni-ca của thời nay.
Người giáo dân thừa sai nhiều khi được sai đi không phải để làm những việc rầm rộ, nhưng để làm cho khuôn mặt Chúa lộ ra giữa đời qua sự tử tế thường ngày. Khi họ nói lời trong sáng, người ta thấy khuôn mặt hiền lành của Chúa. Khi họ cư xử chân thật, người ta thấy khuôn mặt đáng tin của Chúa. Khi họ biết cảm thông, người ta thấy khuôn mặt xót thương của Chúa. Khi họ sống âm thầm mà trung tín, người ta thấy khuôn mặt khiêm nhường của Chúa.
Xin tha cho chúng con vì nhiều khi trái tim chúng con khô quá. Chúng con tính toán quá nhanh nên lòng tốt chưa kịp nở ra thì đã khép lại. Chúng con sợ phiền, sợ mất thời giờ, sợ bị hiểu lầm nên nhiều việc tốt cứ mãi nằm trong ý nghĩ. Xin cho tâm hồn chúng con trở nên mềm hơn, nhạy hơn, để nhận ra những giây phút Chúa đang đi ngang qua trong khuôn mặt đau khổ của một người anh em nào đó.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con đừng coi thường việc nhỏ. Xin cho chúng con biết làm những điều bé nhỏ với tình yêu lớn. Xin cho từng cử chỉ của chúng con trong gia đình, nơi làm việc, trong giáo xứ và ngoài xã hội đều mang lấy sự dịu dàng của Tin Mừng. Để nhờ đó, giữa một thế giới dễ làm đau nhau, đời sống chúng con trở thành một tấm khăn nhỏ lau bớt giọt mồ hôi và nước mắt cho anh chị em mình.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ bảy: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ hai
Lạy Chúa Giê-su, Chúa lại ngã. Cú ngã lần thứ hai làm chúng con thấy rõ hơn sự kiệt quệ của Chúa. Không phải chỉ đau, nhưng là đau kéo dài. Không phải chỉ nặng, nhưng là nặng không ngơi. Không phải chỉ một lần gục xuống, nhưng là tiếp tục bị đè xuống nhiều lần trên cùng một con đường. Cú ngã này rất gần với đời sống chúng con, vì phần lớn những đau khổ trong đời không đến một lần rồi thôi, nhưng cứ lặp đi lặp lại, âm ỉ, kéo dài, bào mòn nghị lực và niềm vui.
Có những người vợ đã nhẫn nhịn rất lâu mà chồng vẫn vô tâm. Có những người chồng đã cố gắng rất nhiều mà gia đình vẫn chật vật. Có những cha mẹ đã hết lòng với con mà con vẫn xa Chúa, xa nhà, xa điều lành. Có những người đau bệnh lâu năm, sáng thức dậy là thấy một ngày dài lại bắt đầu với đau nhức. Có những người chiến đấu với cùng một tội, cùng một yếu đuối, cùng một nỗi sợ suốt nhiều năm mà chưa vượt qua. Có những người phục vụ giáo xứ chân thành, nhưng cứ hết lần này đến lần khác gặp phải hiểu lầm, tổn thương, chán nản.
Lạy Chúa, cú ngã lần thứ hai của Chúa là nguồn an ủi cho những ai mỏi mệt vì phải chịu đựng quá lâu. Chúa hiểu nỗi buồn của những người không chỉ khóc một lần, nhưng khóc nhiều lần. Chúa hiểu tâm trạng của những người đã cố gắng nhiều mà vẫn không thấy đổi thay. Chúa hiểu tiếng thở dài của những người vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục yêu, tiếp tục hy sinh dù lòng đã rất cạn.
Người giáo dân thừa sai không chỉ cần nhiệt tình ban đầu, nhưng cần ơn bền đỗ. Họ không chỉ được gọi để khởi sự tốt, nhưng còn được gọi để trung thành lâu dài. Có những chứng tá không rực rỡ, không được chú ý, nhưng rất đẹp trước mặt Chúa: một người vợ tiếp tục cầu nguyện cho chồng suốt nhiều năm; một người cha vẫn lặng lẽ đưa con đi lễ dù con còn hờ hững; một người phục vụ vẫn trung thành với công việc giáo xứ dù không được ai nhớ tới; một người bệnh vẫn dâng đau đớn mỗi ngày để cầu cho các linh hồn. Những đời sống như thế âm thầm mà sáng lạ thường trong mắt Chúa.
Xin cho chúng con biết nâng đỡ những ai đang mỏi mệt. Xin cho chúng con đừng hỏi họ tại sao chưa khá hơn, nhưng biết ở bên và cầu nguyện cho họ. Xin cho các cộng đoàn có đôi mắt tinh hơn để nhận ra những ai đang dần kiệt sức. Xin cho người giáo dân biết thương nhau trong cuộc chiến thiêng liêng, vì ai trong chúng con cũng có những cuộc chiến rất riêng. Và lạy Chúa, nếu chính chúng con hôm nay đang mỏi mệt, xin cho chúng con đừng mất niềm tin rằng Chúa vẫn đang ở rất gần, rất gần, trong từng hơi thở nặng nề của chúng con.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ tám: Đức Chúa Giê-su an ủi con thành Giê-ru-sa-lem
Lạy Chúa Giê-su, giữa lúc thân xác rã rời, Chúa vẫn quay sang những người phụ nữ đang khóc mà nói những lời đánh thức. Chúa không muốn họ chỉ khóc vì thương cảm, nhưng muốn họ đi tới hoán cải. Chúa biết có một nỗi buồn chỉ dừng lại ở cảm xúc, và có một nỗi buồn thánh dẫn người ta tới thay đổi đời sống. Chúa mời họ đi sâu hơn, thật hơn, chân thật hơn.
Lạy Chúa, biết bao lần chúng con xúc động, nhưng không hoán cải. Chúng con có thể nghẹn ngào trong giờ ngắm, nhưng rồi lại trở về lối sống cũ. Chúng con có thể thấy lòng mình rung động khi nghe Lời Chúa, nhưng lại không sửa một nết xấu cụ thể nào. Chúng con có thể thương Chúa chịu nạn, nhưng vẫn để Chúa tiếp tục chịu nạn nơi người thân bị chúng con làm tổn thương mỗi ngày bằng nóng giận, vô tâm, thô cứng, thiếu trách nhiệm.
Người giáo dân thừa sai là người để cho đức tin đi vào thực tế. Không chỉ biết buồn vì điều xấu, nhưng bắt đầu sống khác. Không chỉ biết than phiền xã hội xuống cấp, nhưng bắt đầu sửa lời ăn tiếng nói của mình. Không chỉ lo người khác mất đức tin, nhưng bắt đầu cầu nguyện trong gia đình. Không chỉ tiếc vì người trẻ xa nhà thờ, nhưng bắt đầu sống một đức tin có sức thu hút. Không chỉ trách con cái, nhưng bắt đầu làm gương cho con cái.
Lạy Chúa, Chúa còn dạy chúng con một điều rất đẹp: giữa lúc đau đớn, Chúa vẫn nghĩ tới phần rỗi của người khác. Chúa không khép lại trong nỗi đau riêng. Đây là trái tim của người thừa sai. Không phải cứ đau là chỉ còn biết mình. Không phải cứ tổn thương là được quyền khép lòng lại. Người thuộc về Chúa là người càng đi qua đau khổ càng biết xót thương hơn, càng trải qua bóng tối càng biết thao thức cho người khác được gặp ánh sáng.
Xin cho các bậc cha mẹ biết lo cho linh hồn con cái hơn lo cho thành đạt bên ngoài. Xin cho những người có trách nhiệm trong giáo xứ biết thao thức với những người nguội lạnh. Xin cho người trẻ biết sống sao để bạn bè thấy nơi mình một niềm vui khác, một hướng sống khác. Xin cho chúng con đừng chỉ là những người khóc thương Chúa, nhưng là những người để cuộc thương khó của Chúa làm mình đổi đời.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho mỗi giọt nước mắt Mùa Chay của chúng con không rơi cách vô ích. Xin cho những xúc động thiêng liêng không tan biến nhanh, nhưng lắng xuống thành quyết tâm cụ thể. Xin cho người giáo dân hôm nay biết mang lấy nỗi thao thức cứu các linh hồn, vì đó là một trong những nét đẹp sâu nhất của trái tim thừa sai.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ chín: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ ba
Lạy Chúa Giê-su, đây là cú ngã của tận cùng. Chúa đã quá mệt. Thân xác Chúa gần như cạn kiệt hoàn toàn. Mọi đau đớn từ trước giờ như dồn lại trong cú ngã này. Nó không chỉ là một lần vấp, nhưng là giây phút mà con người tưởng chừng không thể nào bước thêm được nữa. Và chính nơi đó, Chúa vẫn không bỏ cuộc.
Lạy Chúa, có những lúc chúng con cũng chạm đến giới hạn ấy. Không còn lời để cầu nguyện. Không còn sức để giải thích. Không còn khả năng để mỉm cười. Không còn chút hứng khởi nào cho việc mình đang làm. Có những người bước đi trong cuộc sống bằng đôi chân rất mệt mà không ai biết. Có những người tiếp tục sống chỉ vì bổn phận, chứ lòng đã quá kiệt. Có những người ở giữa gia đình mà thấy lòng rất trống. Có những người ở giữa cộng đoàn mà thấy mình không thuộc về đâu. Có những người vẫn giữ dáng vẻ bình thường, nhưng bên trong đã gần như gục hẳn.
Lạy Chúa, cú ngã này là nơi Chúa ở rất gần những người kiệt sức nhất. Xin cho những ai đang muốn buông xuôi nhìn lên Chúa và hiểu rằng Chúa biết họ mệt thế nào. Chúa không trách họ vì đã yếu. Chúa không khinh họ vì đã cạn. Chúa chỉ mong họ đừng cắt đứt khỏi tình yêu của Chúa. Vì khi con người không còn gì nữa, thì ân sủng vẫn còn. Khi sức riêng không đủ, sức Chúa vẫn có thể nâng.
Người giáo dân thừa sai nếu chỉ dựa vào sự nhiệt tình tự nhiên sẽ không đi xa được. Họ cần đời sống nội tâm. Họ cần Thánh Thể. Họ cần Lời Chúa. Họ cần bí tích Hòa Giải. Họ cần thinh lặng. Họ cần một chỗ quỳ xuống trước mặt Chúa để được ôm lấy trong yếu đuối. Nếu không, việc phục vụ rất dễ biến thành gánh nặng, và bổn phận rất dễ biến thành mỏi mòn không lối thoát.
Xin cho chúng con biết tìm lại nguồn sức mạnh nơi Chúa. Xin cho chúng con đừng xấu hổ vì phải thú nhận mình mệt. Xin cho các gia đình đừng bỏ rơi nhau trong những giai đoạn tối tăm. Xin cho cộng đoàn giáo xứ biết nâng đỡ những người đang âm thầm kiệt quệ. Xin cho người trẻ đang bị trống rỗng nuốt dần niềm vui sống được gặp một bàn tay dẫn họ về với Chúa.
Lạy Chúa Giê-su, sau cú ngã thứ ba, Chúa vẫn đứng dậy. Xin cho chúng con tin rằng, với Chúa, chúng con cũng có thể đứng dậy, dù chậm, dù đau, dù mắt còn đầy nước, dù lòng còn run rẩy. Chỉ cần còn Chúa, thì cuộc đời chúng con chưa bao giờ là chấm hết.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười: Đức Chúa Giê-su bị lột áo
Lạy Chúa Giê-su, người ta lột áo Chúa trước mặt thiên hạ. Chúa bị tước mất lớp che phủ cuối cùng. Đây là nỗi đau vừa thể xác vừa tinh thần, vừa nhục nhã vừa xót xa. Chúa bước vào tận cùng sự trần trụi, để không có nỗi tủi hổ nào của con người mà Chúa không hiểu.
Lạy Chúa, chúng con sống giữa một thế giới đầy vỏ bọc. Chúng con thích tô điểm cho hình ảnh của mình. Chúng con muốn người khác thấy mình tốt, hay, đạo đức, thành công, đáng trọng. Chúng con che đậy phần yếu, giấu đi phần tối, né tránh sự thật về chính mình. Có khi chúng con dành nhiều sức để giữ vỏ ngoài mà lại rất ít sức để đổi mới bên trong. Có khi chúng con sợ bị mất hình ảnh hơn là sợ mất lòng Chúa.
Nhưng trước mặt Chúa, không vỏ bọc nào còn ý nghĩa. Chúa biết rất rõ những vết nứt, những nỗi xấu hổ, những động cơ không tinh tuyền, những điều chúng con giấu kỹ nhất. Và lạ lùng thay, Chúa biết hết mà vẫn yêu. Chính tình yêu ấy mời gọi chúng con dám sống thật.
Người giáo dân thừa sai không thể là người sống hai mặt. Không thể nói về Chúa bên ngoài mà bên trong đầy giả hình. Không thể mang danh người phục vụ mà lòng lại chỉ tìm mình. Không thể đòi con cái sống tốt khi chính mình thiếu gương sáng. Không thể kêu gọi người khác trở về với Chúa khi chính mình đang xây đời trên hình thức. Người ta có thể không nhớ lời chúng con nói, nhưng họ sẽ nhớ cuộc sống chúng con có thật hay không.
Chặng này còn nhắc chúng con đến biết bao người đang bị tước mất phẩm giá giữa cuộc đời: người nghèo bị coi thường, người yếu thế bị chà đạp, người lầm lỗi bị đóng chặt vào quá khứ, phụ nữ và trẻ em bị tổn thương, người già bị lãng quên, người bệnh bị đối xử như gánh nặng. Xin cho người giáo dân biết nhìn mọi người bằng ánh mắt tôn trọng, biết bênh vực phẩm giá con người bằng chính cách cư xử hằng ngày.
Xin lột khỏi chúng con sự giả tạo, lòng ham hư danh, thói khoe khoang, nỗi sợ phải sống thật. Xin cho các gia đình trở thành nơi người ta có thể yếu đuối mà vẫn được yêu, có thể thật lòng mà không bị nghiền nát, có thể thú nhận lỗi lầm mà vẫn có đường trở lại. Xin cho cộng đoàn chúng con là nơi chữa lành chứ không phải là nơi khiến người ta phải mang thêm nhiều lớp áo giả tạo để được chấp nhận.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười một: Đức Chúa Giê-su chịu đóng đinh vào Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, đôi tay Chúa bị căng ra, đôi chân Chúa bị ghim chặt. Những chiếc đinh lạnh lùng đóng sâu vào da thịt Chúa. Đôi tay ấy đã từng chạm vào người phong cùi mà không ghê sợ, từng nâng những trẻ nhỏ mà chúc lành, từng bẻ bánh trao ban. Đôi chân ấy đã từng đi khắp nẻo tìm kiếm những kẻ lạc xa. Giờ đây tất cả bị giữ chặt trên cây gỗ của tình yêu.
Lạy Chúa, chúng con sợ bị đóng đinh. Chúng con sợ bị ràng buộc bởi trách nhiệm. Chúng con sợ ở lại khi muốn bỏ đi. Chúng con sợ trung tín khi lòng đã mệt. Chúng con sợ phải chịu đựng những giới hạn của bổn phận và hy sinh. Nhưng tình yêu thật luôn có điều gì đó giống như bị đóng đinh. Yêu là không sống tùy hứng. Yêu là chấp nhận ở lại. Yêu là để mình bị ràng buộc cách thánh thiện bởi người mình có trách nhiệm.
Một người chồng trung thành với hôn nhân dù trải qua thử thách, là một người đang chịu đóng đinh. Một người vợ hy sinh âm thầm cho gia đình, là một người đang chịu đóng đinh. Một người con ở lại chăm cha mẹ già đau yếu, là một người đang chịu đóng đinh. Một giáo dân dấn thân cho giáo xứ, cho đoàn thể, cho người nghèo, dù phải từ bỏ rất nhiều tiện nghi, là một người đang chịu đóng đinh. Những chiếc đinh ấy làm đau, nhưng nếu được sống với Chúa, chúng trở thành nơi tình yêu được thanh luyện.
Thế giới hôm nay rất sợ sự trung tín. Người ta dễ rời bỏ, dễ thay đổi, dễ quay lưng, dễ sống theo cảm xúc. Vì thế, người giáo dân biết trung thành sẽ trở thành một chứng tá rất mạnh. Khi một gia đình vẫn giữ được lời hứa trong những năm tháng khó khăn, đó là bài giảng sống động. Khi một người lao động vẫn liêm chính giữa môi trường gian dối, đó là bài giảng sống động. Khi một người phục vụ không bỏ cộng đoàn chỉ vì một vài tổn thương, đó là bài giảng sống động.
Lạy Chúa, xin đóng đinh vào Thánh Giá Chúa tính ích kỷ, sự nông nổi, lòng ham hưởng thụ và tinh thần vô trách nhiệm nơi chúng con. Xin cho chúng con đừng chỉ yêu bằng lời nói, nhưng yêu bằng sự bền lòng. Xin cho người giáo dân hôm nay biết rằng sứ mạng truyền giáo không chỉ là đi xa, nhưng còn là trung thành ngay tại nơi Chúa đặt mình, với những con người Chúa trao, với những bổn phận Chúa giao.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười hai: Đức Chúa Giê-su sinh thì trên Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, đây là giờ cực thánh. Giờ của hoàn tất. Giờ của trao ban trọn vẹn. Từ trên Thánh Giá, Chúa tha thứ. Chúa phó thác. Chúa mở cửa thiên đàng. Chúa trao Mẹ cho Hội Thánh. Rồi Chúa nghiêng đầu và trút hơi thở cuối cùng. Trời đất như lặng đi. Không còn điều gì để giữ lại nữa. Tình yêu đã đi đến tận cùng.
Lạy Chúa, cái chết của Chúa nói với chúng con rằng cứu độ không đến bằng sức mạnh, nhưng bằng hiến mình. Không phải giữ cho mình, nhưng trao ban. Không phải chiếm lấy, nhưng bẻ ra. Không phải đứng trên, nhưng hạ xuống. Đây là linh đạo sâu nhất của người giáo dân thừa sai: để cuộc đời mình trở thành của lễ.
Chúng con được mời gọi chết đi từng ngày. Chết đi cho cái tôi luôn muốn thắng. Chết đi cho thói quen làm đau người thân bằng lời nói nặng nề. Chết đi cho tính lười biếng trong cầu nguyện. Chết đi cho sự ích kỷ giữ hết thời giờ cho bản thân mà không có chỗ cho gia đình, cho giáo xứ, cho người cần mình. Chết đi cho đam mê tiền bạc, danh dự, hơn thua. Chết đi cho tự ái để biết xin lỗi trước. Chết đi cho nóng giận כדי biết giữ bình an. Chết đi cho thói khép kín để biết mở lòng trước nỗi đau của người khác.
Lạy Chúa, chúng con muốn có một đức tin đẹp nhưng ít muốn trả giá. Muốn có một gia đình hạnh phúc nhưng ít muốn hy sinh. Muốn có một giáo xứ sống động nhưng ít muốn góp phần. Muốn cứu người khác mà lại ngại mất mình. Xin đừng để chúng con sống đạo cách mỏng manh như thế. Xin cho chúng con can đảm bước vào con đường hiến dâng, vì chỉ ở đó đời sống mới sinh hoa trái.
Người giáo dân thừa sai có thể không làm được những điều phi thường, nhưng họ có thể sống phi thường trong những điều bình thường: trung thành với bổn phận, kiên nhẫn với người thân, tử tế giữa chợ đời, liêm chính trong công việc, quảng đại trong phục vụ, cầu nguyện bền bỉ cho những người mình yêu. Chính những hy sinh không tiếng vang ấy, khi kết hợp với lễ tế của Chúa, trở nên vô cùng quý giá trước mặt Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giê-su chịu chết vì yêu, xin cho chúng con đừng sợ mất mình vì yêu. Xin cho các gia đình biết bẻ mình ra cho nhau. Xin cho cộng đoàn biết sống như một thân thể, nơi người mạnh nâng người yếu, người vui nâng người buồn, người có chia cho người thiếu. Xin cho người giáo dân hôm nay biết làm cho cuộc đời mình có mùi của bánh được bẻ ra, của rượu được rót ra, của một tình yêu thật sự trao ban.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười ba: Tháo xác Đức Chúa Giê-su xuống mà trao cho Đức Mẹ
Lạy Mẹ Maria, Chúa Giê-su được tháo xuống khỏi Thánh Giá và đặt trong vòng tay Mẹ. Cảnh tượng ấy vừa đẹp vừa đau đến quặn lòng. Mẹ ôm lấy thân xác Con yêu, thân xác đã rách nát vì yêu thương, thân xác không còn hơi thở, không còn lời nói, không còn ánh mắt nhìn Mẹ. Mẹ ôm Con trong thinh lặng. Một sự thinh lặng rất sâu, rất dài, rất đau, nhưng không tuyệt vọng.
Lạy Chúa, có những lúc trong đời, chúng con cũng phải ôm lấy những mất mát như ôm một thân xác đã chết. Một ước mơ chết. Một mối tương quan chết. Một nhiệt thành thiêng liêng chết. Một niềm vui gia đình chết. Một người thân lìa đời. Một đứa con rời xa đức tin. Một cuộc sống tưởng như bế tắc không lối ra. Có những điều chúng con không sửa được ngay, không giải thích được, không làm cho sống lại theo ý mình.
Chặng này dạy chúng con biết ở lại với nỗi đau mà không bỏ đức tin. Biết khóc mà không thất vọng. Biết đau mà không chối bỏ Chúa. Biết ôm lấy thực tại khắc nghiệt mà vẫn thì thầm rằng: “Xin vâng.” Người giáo dân thừa sai không phải lúc nào cũng là người đầy sức sống và lời nói hùng hồn. Có khi họ chỉ là người vẫn còn quỳ được giữa đau thương, vẫn còn cầu nguyện được giữa đổ vỡ, vẫn còn dịu dàng được giữa thử thách. Và như thế đã là một chứng tá rất lớn.
Xin cho những ai đang đau vì con cái được Mẹ an ủi. Xin cho những người đang đi qua tang chế được Mẹ ôm lấy. Xin cho những người đang cảm thấy đời mình chỉ còn những mảnh vỡ không đánh mất niềm hy vọng. Xin cho các cộng đoàn biết trở thành vòng tay đón nhận những ai đang bị thương tích. Xin cho chúng con đừng quay mặt đi trước nỗi đau của nhau, nhưng biết cùng nhau mang lấy trong cầu nguyện và yêu thương.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết ẵm lấy cả những điều đau nhất của đời mình mà dâng lên Chúa. Xin cho chúng con hiểu rằng không giọt nước mắt nào kết hợp với Thánh Giá Chúa là vô nghĩa. Không hy sinh nào âm thầm mà Chúa quên. Không đêm tối nào kéo dài mãi đối với người biết ở lại trong lòng Chúa.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười bốn: Táng xác Đức Chúa Giê-su trong hang đá
Lạy Chúa Giê-su, thân xác Chúa được đặt vào trong mồ đá. Cửa mồ được lấp lại. Mọi sự như chìm vào một khoảng thinh lặng khổng lồ. Đám đông đã tan. Những tiếng la ó cũng không còn. Chỉ còn đêm xuống, chỉ còn sự lặng thinh, chỉ còn cảm giác như mọi điều đã kết thúc.
Lạy Chúa, có những giai đoạn trong đời sống đức tin của chúng con cũng giống như ngôi mộ ấy. Tối. Im. Khép kín. Không thấy lối ra. Có những lúc chúng con cầu nguyện mà như không ai trả lời. Phục vụ mà không thấy hoa trái. Yêu thương mà không được đáp lại. Cố gắng mà vẫn thất bại. Chờ đợi mà cửa vẫn đóng. Có những gia đình nhìn nhau mà không biết bắt đầu lại từ đâu. Có những người trẻ tưởng chừng đã chôn vùi luôn ước mơ nên tốt. Có những người đau bệnh nằm đó mà từng ngày dài như không dứt. Có những tâm hồn lâu nay sống như bị chôn dưới tảng đá của khô khan, nguội lạnh, chán nản.
Nhưng lạy Chúa, ngôi mộ của Chúa không phải là nơi kết thúc, mà là nơi chờ đợi một bình minh. Trong thinh lặng của nấm mồ, Thiên Chúa vẫn hành động. Trong bóng tối dày đặc, hạt mầm phục sinh vẫn âm thầm lớn lên. Điều mắt loài người không thấy, lòng tin lại được mời gọi bám chặt hơn bao giờ hết.
Người giáo dân thừa sai phải là người biết gieo hy vọng giữa những ngôi mộ của cuộc đời. Không phải thứ hy vọng hời hợt, nhưng là hy vọng đã đi qua Thánh Giá. Họ biết tiếp tục cầu nguyện cho người thân xa Chúa. Biết tiếp tục dạy con làm dấu thánh giá dù chưa thấy con đáp lại. Biết tiếp tục yêu thương người trong gia đình dù mối tương quan còn nhiều lạnh giá. Biết tiếp tục phục vụ giáo xứ dù chưa thấy kết quả rõ ràng. Biết tiếp tục làm điều đúng dù không ai ghi nhận. Biết tiếp tục tin rằng Chúa đang làm việc ngay cả khi mọi sự xem ra im lìm.
Xin cho các gia đình không tuyệt vọng về nhau. Xin cho các bậc cha mẹ đừng thôi cầu nguyện cho con cái. Xin cho những người phục vụ trong Hội Thánh đừng nản vì những mùa khô hạn. Xin cho những ai đang ở trong đêm tối nhớ rằng Chúa chưa bao giờ mất dấu họ. Xin cho chúng con biết kiên nhẫn với thời gian của Chúa, vì phục sinh không đến sớm hơn Thánh Ý, nhưng cũng không bao giờ đến muộn.
Lạy Chúa Giê-su, khi kết thúc cuộc đi Đàng nơi cửa mồ khép kín, xin mở ra trong lòng chúng con một quyết tâm mới. Xin cho chúng con không trở về như cũ. Xin cho mỗi người giáo dân trong cộng đoàn chúng con hiểu rằng mình được sai đi. Được sai đi không phải bằng quyền lực, nhưng bằng sự hiền lành. Không phải bằng lời lớn tiếng, nhưng bằng chứng tá thầm lặng. Không phải chỉ trong nhà thờ, nhưng giữa đời. Không phải để được nhìn thấy, nhưng để người khác nhờ mình mà gặp Chúa.
Xin cho gia đình chúng con là mái nhà có hơi ấm Tin Mừng. Xin cho công việc hằng ngày của chúng con là nơi thực hành bác ái. Xin cho lời ăn tiếng nói của chúng con là bài giảng dịu dàng về Chúa. Xin cho đôi tay chúng con biết nâng đỡ, đôi chân chúng con biết tìm đến người cần được yêu thương, đôi mắt chúng con biết nhìn tha nhân bằng lòng thương xót, và trái tim chúng con biết thao thức cho phần rỗi các linh hồn.
Lạy Chúa Giê-su chịu đóng đinh và phục sinh, xin làm cho mỗi người chúng con trở thành một giáo dân thừa sai thật sự. Để ở nơi chúng con sống, người ta bớt lạnh lùng hơn. Ở nơi chúng con hiện diện, người ta bớt tuyệt vọng hơn. Ở nơi chúng con phục vụ, người ta thấy lòng Chúa gần hơn. Và nhờ cuộc đời nhỏ bé nhưng chân thành của chúng con, Tin Mừng của Chúa tiếp tục đi vào những ngõ ngách rất đời thường của thế giới hôm nay.
Amen.
Lm. Anmai, CSsR
14 NGẮM CHẶNG ĐÀNG THÁNH GIÁ
(mẫu 3)

THEO Ý MỤC VỤ: MỖI KI-TÔ HỮU LÀ MỘT GIÁO DÂN THỪA SAI

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể rất yêu dấu,
đêm nay chúng con về đây, không phải để hoàn thành một việc đạo quen thuộc, không phải để đọc cho xong một bản ngắm, cũng không phải chỉ để nhắc lại một câu chuyện đau buồn đã xảy ra cách đây hơn hai ngàn năm. Chúng con đến đây để ở lại với Chúa. Ở lại thật gần. Ở lại thật lâu. Ở lại bằng một tâm hồn biết lắng xuống. Ở lại bằng một trái tim muốn để cho cuộc thương khó của Chúa chạm đến tận nơi sâu kín nhất của đời mình.

Ngoài kia, cuộc sống vẫn ồn ào. Người ta vẫn đi vội, nói vội, nghĩ vội, yêu vội, giận vội, quên vội. Người ta vẫn chen nhau giữa những bận rộn, giữa những lo toan, giữa những hứa hẹn mỏng manh, giữa những nỗi mệt không gọi thành tên. Có những ngày, lòng người khô đi mà chính họ cũng không biết. Có những ngày, người ta sống rất gần nhau mà lại rất xa nhau. Có những ngày, người ta có thể làm đủ mọi việc, lo đủ mọi thứ, nhưng lại không còn đủ một khoảng lặng để nhìn vào linh hồn mình, để hỏi xem mình đang sống cho ai, đang bước về đâu, đang giữ lại được điều gì, và đang đánh mất điều gì.
Lạy Chúa, trong bầu khí tĩnh lặng của Mùa Chay, chúng con xin đặt mình dưới chân Thánh Giá Chúa. Xin cho từng chặng đường Chúa đi qua trở thành từng nhịp chậm đưa chúng con đi vào mầu nhiệm tình yêu. Xin cho chúng con không chỉ nhìn Chúa bằng đôi mắt, nhưng còn nhìn bằng lòng tin. Xin cho chúng con không chỉ thương Chúa bằng cảm xúc, nhưng còn thương Chúa bằng quyết tâm hoán cải. Xin cho chúng con không chỉ đi theo Chúa bằng đôi chân trong giờ ngắm này, nhưng còn đi theo Chúa bằng cả cuộc đời sau khi ra khỏi nhà thờ.
Lạy Chúa, hôm nay chúng con ngắm Đàng Thánh Giá theo ý mục vụ rất đẹp mà Hội Thánh không ngừng thao thức: mỗi Ki-tô hữu là một giáo dân thừa sai. Chúng con biết rằng người giáo dân không chỉ là người đi lễ, đọc kinh, làm việc đạo, nhưng còn là người được Chúa sai đi giữa lòng đời. Gia đình là cánh đồng truyền giáo. Nơi làm việc là cánh đồng truyền giáo. Khu xóm là cánh đồng truyền giáo. Những bàn ăn gia đình, những cuộc trò chuyện đời thường, những mối tương quan gần gũi nhất, những nơi đau khổ nhất, những hoàn cảnh mệt mỏi nhất, tất cả đều là nơi Chúa muốn hiện diện qua đời sống chúng con.
Nhưng lạy Chúa, chúng con thú thật rằng nhiều khi chúng con chỉ giữ đạo cho chính mình, chứ chưa sống đạo để người khác nhờ đó mà được nâng lên. Chúng con muốn bình an, nhưng không muốn trả giá cho bình an. Chúng con muốn yêu Chúa, nhưng chưa muốn từ bỏ mình. Chúng con muốn làm tông đồ, nhưng lại sợ hy sinh. Chúng con muốn nói về Tin Mừng, nhưng đời sống lại chưa thật sự có mùi của Tin Mừng. Có khi chúng con rất thuộc kinh, nhưng lại không thuộc lòng thương xót. Có khi chúng con chăm dự lễ, nhưng lại thiếu đức ái với người thân nhất. Có khi chúng con sốt sắng trước bàn thờ, nhưng lạnh lùng ngoài cuộc sống. Có khi chúng con nói yêu Chúa, nhưng vẫn ngại đụng vào những vết thương của tha nhân.
Xin cho giờ ngắm này trở thành một cuộc trở về. Xin làm mềm lại chỗ cứng nơi lòng chúng con. Xin thắp sáng lại phần nguội lạnh. Xin lay động lại phần đã ngủ quên. Xin cho từng giọt máu của Chúa rơi xuống trên cuộc đời chúng con không cách vô ích. Xin cho từng vết thương của Chúa trở thành từng cửa ngõ để ân sủng đi vào trong tâm hồn, vào gia đình, vào cộng đoàn, vào sứ mạng của mỗi người.
Lạy Mẹ Maria sầu bi, xin ở bên chúng con trong đêm nay. Xin dạy chúng con biết ngắm Thánh Giá bằng trái tim của Mẹ: thinh lặng hơn, trung thành hơn, đau hơn nhưng cũng tin hơn. Xin cho chúng con biết bước thật chậm trên con đường Chúa đi, để không bỏ sót một lời mời nào của tình yêu, không bỏ sót một giọt lệ nào của lòng thương xót, không bỏ sót một tiếng gọi nào Chúa đang thầm thì với chúng con trong đêm tĩnh lặng này.
Chặng thứ nhất: Đức Chúa Giê-su chịu quan Philatô luận tội
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đứng đó, bình an mà đau đớn, thinh lặng mà đầy phẩm giá. Trước mặt Chúa là Philatô, là đám đông, là những tiếng la ó hỗn độn, là những khuôn mặt đang bị sợ hãi, ích kỷ và đố kỵ điều khiển. Chúa, Đấng vô tội, Đấng chỉ biết yêu thương, lại bị đối xử như kẻ đáng bị loại trừ. Chúa là Sự Thật, nhưng sự thật lại không đủ sức cứu Chúa khỏi bản án của lòng người khi lòng người không còn muốn nghe sự thật nữa.
Lạy Chúa, trước chặng đầu tiên này, chúng con không dám chỉ nhìn Philatô như một nhân vật của quá khứ. Bởi vì trong đời sống chúng con, Philatô vẫn còn đó. Có khi Philatô là chính chúng con. Biết điều gì là đúng, nhưng không dám đứng về phía điều đúng. Biết một người đang bị hiểu lầm, nhưng không dám bênh vực. Biết một lời nói là không công bằng, nhưng chọn im lặng vì sợ phiền. Biết một việc làm là trái lương tâm, nhưng vẫn nhắm mắt làm vì lợi ích của mình. Bao lần chúng con không trực tiếp cầm búa đóng đinh Chúa, nhưng lại góp phần vào những bản án bất công bằng sự hùa theo, bằng thái độ dửng dưng, bằng cái gật đầu dễ dãi trước điều sai trái.
Có những bản án chúng con viết bằng lời nói. Có những bản án chúng con viết bằng ánh mắt. Có những bản án chúng con viết bằng thái độ khinh thường, loại trừ, lạnh lùng, thiếu cảm thông. Chúng con kết án người khác khi họ lầm lỡ. Chúng con khắt khe với những ai yếu đuối hơn mình. Chúng con dễ nhớ lỗi người khác hơn là nhớ đến những lần Chúa đã tha thứ cho mình. Chúng con dễ lan truyền một câu chuyện làm tổn thương người khác hơn là giữ một lời nói lại để khỏi làm đau nhau.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai trước hết không phải là người nói hay, nhưng là người có lương tâm ngay thẳng. Một Ki-tô hữu đi giữa đời mà không công bằng, không chân thật, không biết tôn trọng sự thật, thì rất khó làm người khác tin vào Tin Mừng. Một người cầu nguyện nhiều nhưng lòng vẫn nuôi những phán xét cay nghiệt, thì lời cầu nguyện ấy chưa thật sự thấm xuống cuộc sống.
Xin cho chúng con biết sợ tội phán xét hơn sợ mất phần hơn thua. Xin cho chúng con biết yêu sự thật hơn yêu an toàn cho bản thân. Xin cho chúng con biết im lặng đúng lúc, lên tiếng đúng lúc, và luôn cư xử với người khác bằng lòng nhân từ mà Chúa đã dành cho chúng con biết bao lần. Xin cho các gia đình biết chữa lành nhau bằng cảm thông thay vì làm nhau đau thêm bằng phán xét. Xin cho cộng đoàn chúng con là nơi người tội lỗi có thể trở về, người yếu đuối có thể được nâng lên, chứ không phải là nơi họ bị đè nặng thêm bởi những cái nhìn khinh chê.
Lạy Chúa Giê-su vô tội bị kết án, xin cứu chúng con khỏi thứ đạo đức lạnh lùng không có lòng thương xót. Xin làm cho đời sống của chúng con trở thành nơi sự thật đi đôi với đức ái, công bằng đi đôi với dịu hiền, để ở đâu có chúng con hiện diện, ở đó người ta bớt sợ hãi, bớt bị lên án, và dễ nhận ra lòng nhân lành của Chúa hơn.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ hai: Đức Chúa Giê-su vác Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, bản án vừa tuyên xong, người ta đặt lên vai Chúa cây Thánh Giá nặng nề. Đó không chỉ là sức nặng của gỗ, mà còn là sức nặng của tất cả tội lỗi nhân loại, của mọi phản bội, mọi vô ơn, mọi giả hình, mọi ích kỷ, mọi khô cứng của lòng người. Và Chúa đón lấy. Không tránh né. Không than trách. Không chống cự. Chúa ôm lấy Thánh Giá như ôm lấy chính chúng con trong thân phận tội lỗi của mình.
Lạy Chúa, có những cây Thánh Giá trong đời chúng con đến rất rõ ràng: bệnh tật, nghèo khó, thất bại, mất mát, đổ vỡ. Nhưng cũng có những cây Thánh Giá không ai thấy: sự cô đơn trong gia đình, áp lực của trách nhiệm, nỗi đau bị hiểu lầm, những giằng co trong lương tâm, những mỏi mệt âm thầm, những cám dỗ phải chiến đấu mỗi ngày, những lo toan khiến lòng nặng như đá mà không biết chia với ai. Có người cha vác Thánh Giá của mưu sinh và nỗi bất lực. Có người mẹ vác Thánh Giá của hy sinh không được nhìn nhận. Có người trẻ vác Thánh Giá của chông chênh và bối rối giữa một thế giới kéo mình đi đủ hướng. Có người già vác Thánh Giá của bệnh tật và cảm giác bị bỏ lại phía sau.
Chúng con thường thích một đức tin nhẹ nhàng, an toàn, không đòi hỏi. Chúng con muốn theo Chúa nhưng lại muốn được rảnh tay. Chúng con muốn làm môn đệ nhưng lại ngại bước vào hy sinh. Chúng con muốn làm tông đồ giáo dân nhưng lại chỉ muốn sống đạo trong vùng thoải mái của mình. Chúng con quên rằng chính Thánh Giá mới là trường học sâu nhất của tình yêu. Chỉ ở đó, con người mới học được thế nào là cho đi đến cùng, thế nào là trung tín, thế nào là hiến mình.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai không phải là người nói về Chúa trong khi trốn chạy cây thánh giá của đời mình. Chính cách họ vác thập giá mới làm nên chứng tá. Khi một người vợ chịu đựng mệt mỏi mà vẫn giữ lòng hiền hòa, chị đang làm chứng cho Chúa. Khi một người chồng lao nhọc mà vẫn trung thực, anh đang làm chứng cho Chúa. Khi một bạn trẻ phải chống chọi với cám dỗ mà vẫn cố giữ mình thuộc về Chúa, người ấy đang làm chứng cho Chúa. Khi một giáo dân phục vụ giáo xứ âm thầm, không tìm tiếng khen, chỉ muốn nhà Chúa được tốt hơn, họ đang mang dáng dấp của Chúa vác Thánh Giá.
Xin cho chúng con đừng sợ những hy sinh gắn với bậc sống của mình. Xin cho chúng con đừng coi những bổn phận thường ngày là gánh nặng vô nghĩa. Xin cho chúng con biết kết hợp từng mệt nhọc, từng nước mắt, từng nỗi đau, từng sự nhẫn nhịn với Thánh Giá Chúa, để tất cả trở thành của lễ âm thầm dâng lên Chúa vì phần rỗi các linh hồn. Và xin cho chúng con, dù đang rất mệt, vẫn không đánh mất ánh sáng dịu dàng của người thuộc về Chúa.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ ba: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ nhất
Lạy Chúa Giê-su, sức nặng của Thánh Giá, những vết đòn roi, sự kiệt quệ của thân xác làm Chúa ngã xuống. Đấng dựng nên bầu trời và mặt đất, giờ đây nằm trên bụi đất của phận người. Cú ngã đầu tiên của Chúa không chỉ làm đau đôi vai, đầu gối, mặt mày, mà còn làm chúng con đau ở tận trong tim, vì nơi đó chúng con thấy Chúa đã đi vào tận đáy yếu đuối của con người.
Lạy Chúa, chúng con cũng ngã. Ngã nhiều lần. Ngã vì yếu đuối. Ngã vì kiêu ngạo. Ngã vì tưởng mình đủ mạnh. Ngã vì lơi lỏng cầu nguyện. Ngã vì quen sống nửa vời. Ngã trong tư tưởng, trong lời nói, trong ánh mắt, trong những chọn lựa lương tâm, trong những ham muốn thiếu trong sạch, trong những thói quen làm mình xa Chúa mà lại không muốn dứt ra. Có những cú ngã người khác thấy. Có những cú ngã chỉ một mình Chúa biết. Có những cú ngã khiến chúng con xấu hổ. Có những cú ngã làm chúng con chai lì đến mức không còn thấy đau nữa.
Điều làm chúng con sợ không chỉ là tội, nhưng là sự quen với tội. Chúng con có thể ngã mà không còn giật mình. Chúng con có thể sống xa Chúa mà vẫn thấy bình thường. Chúng con có thể mang hình thức một người có đạo mà bên trong nguội lạnh, khô khan, không còn thao thức nên thánh. Chúng con có thể trì hoãn việc trở về hết lần này đến lần khác. Có khi chúng con nghĩ mình yếu quá nên không thể thay đổi. Có khi chúng con nghĩ Chúa hẳn đã chán mình rồi.
Nhưng lạy Chúa, cú ngã của Chúa hôm nay nói với chúng con rằng Chúa hiểu chúng con trong yếu đuối nhất. Chúa không đứng trên cao để trách chúng con. Chúa đã ngã xuống để ở gần những kẻ ngã. Chúa không mỏi mệt khi nâng dậy người biết ăn năn. Chúa không khinh chê ai đang thật lòng muốn trở về. Chính vì thế, người giáo dân thừa sai không phải là người chưa từng vấp ngã, nhưng là người biết sống kinh nghiệm được tha thứ, để rồi dịu dàng hơn với người khác.
Xin cho chúng con biết đau vì tội. Xin cho chúng con biết sợ mất Chúa hơn sợ mất thể diện. Xin cho chúng con biết chạy đến với bí tích Hòa Giải không như một gánh nặng, nhưng như một cuộc trở về nhà. Xin cho các gia đình biết giúp nhau đứng lên thay vì chôn vùi nhau trong quá khứ. Xin cho các cộng đoàn biết thương những người đang chiến đấu thiêng liêng thay vì xét nét họ. Và xin cho những ai đang ngã hôm nay được nghe thấy trong lòng một tiếng rất dịu của Chúa: “Con hãy đứng dậy. Thầy vẫn ở đây.”
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ tư: Đức Chúa Giê-su gặp Đức Mẹ
Lạy Chúa Giê-su, giữa con đường đau đớn ấy, Chúa gặp Mẹ. Không có những lời đối đáp dài. Chỉ có ánh mắt. Chỉ có trái tim. Chỉ có một nỗi đau quá sâu nên không còn cần diễn tả bằng ngôn từ. Mẹ nhìn Con. Con nhìn Mẹ. Một cuộc gặp đầy nước mắt nhưng cũng đầy sức mạnh. Mẹ không cất được Thánh Giá khỏi vai Con, nhưng Mẹ ở đó. Mẹ không ngăn được đau khổ, nhưng Mẹ hiệp thông. Mẹ không đổi được bản án, nhưng Mẹ không bỏ Con cô độc.
Lạy Chúa, biết bao người trong cuộc đời chúng con cũng cần một sự hiện diện như thế. Không phải ai đau khổ cũng cần được khuyên ngay. Không phải ai đang nặng gánh cũng cần một bài giải thích. Có những người chỉ cần biết rằng vẫn còn một ai đó ở bên họ, không phán xét, không bỏ đi, không nóng ruột muốn sửa họ ngay, nhưng ở lại, lắng nghe, đỡ nâng bằng chính sự hiện diện của mình.
Trong các gia đình, có biết bao khoảng cách đau lòng vì người ta sống gần mà không hiện diện cho nhau. Cha mẹ quá bận. Con cái quá khép kín. Vợ chồng quá mệt nên ít còn khả năng lắng nghe nhau. Có những người già đau bệnh mà nỗi buồn lớn nhất không phải là cơn đau thân xác, nhưng là cảm giác mình bị quên. Có những người trẻ không thiếu điều kiện, nhưng rất thiếu một người hiểu lòng. Có những người từng đi lễ sốt sắng, từng phục vụ nhiệt thành, nhưng rồi âm thầm kiệt quệ vì không ai nhận ra.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai phải học nơi Mẹ khả năng đồng hành. Không chỉ hoạt động, không chỉ tổ chức, không chỉ làm cho xong việc, nhưng biết đến với con người. Biết ngồi lại với một người đau khổ. Biết thăm một người bệnh. Biết gọi điện cho một người lâu nay vắng nhà thờ. Biết hỏi thăm một gia đình đang gặp khó khăn. Biết dành giờ cho cha mẹ già. Biết để điện thoại xuống mà hiện diện thật với người thân của mình. Những điều ấy rất nhỏ, nhưng lại là nơi Tin Mừng chạm vào cuộc sống.
Xin tha cho chúng con vì nhiều khi chúng con rất năng làm việc đạo mà lại thiếu trái tim. Chúng con dễ tham gia sinh hoạt, nhưng khó ở lại với một nỗi đau. Chúng con dễ nói về bác ái, nhưng lại ít nhẫn nại với những người gần gũi nhất. Xin chữa lành nơi chúng con sự vô cảm ngày càng lớn lên vì thói quen sống vội.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết hiện diện như Mẹ. Xin cho gia đình chúng con là nơi người mệt được nghỉ, người đau được an ủi, người lạc hướng được đón về. Xin cho giáo xứ chúng con không chỉ là nơi có nhiều sinh hoạt, nhưng còn là nơi có nhiều trái tim biết đồng hành. Và xin cho chúng con hiểu rằng rất nhiều khi, bước đầu tiên của công cuộc truyền giáo chỉ đơn giản là biết ở bên một người đang đau.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ năm: Ông Si-mon vác đỡ Thánh Giá Chúa
Lạy Chúa Giê-su, ông Si-mon không tự chọn Thánh Giá. Ông bị gọi, bị kéo vào, bị buộc phải vác đỡ cho Chúa. Có thể ban đầu ông khó chịu. Có thể ông thấy đây là một phiền toái không mong muốn. Có thể ông chỉ muốn xong cho mau. Nhưng từ khoảnh khắc chạm vào cây Thánh Giá của Chúa, cuộc đời ông không còn y như trước nữa. Có những cuộc gặp gỡ Chúa bắt đầu từ bổn phận, nhưng kết thúc bằng ân sủng. Có những sứ mạng ban đầu chỉ là gánh nặng, nhưng về sau lại trở thành con đường cứu độ.
Lạy Chúa, trong đời sống chúng con cũng vậy. Rất nhiều lần, sứ mạng Chúa trao đến với chúng con không trong dáng vẻ đẹp đẽ, nhưng trong dáng vẻ của một gánh nặng. Một người thân đau bệnh làm chúng con phải đổi cả nhịp sống. Một đứa con khó dạy làm chúng con thức trắng nhiều đêm. Một trách nhiệm giáo xứ đến vào lúc chúng con đã quá bận. Một người yếu đuối cần chúng con đồng hành trong khi chính chúng con cũng mệt. Chúng con thường nhìn những điều ấy như sự cản trở, như điều phiền hà, như việc ngoài ý muốn. Nhưng nhiều khi chính đó lại là Thánh Giá của Chúa đang đi ngang đời chúng con và mời gọi chúng con chạm vào.
Người giáo dân thừa sai không thể chỉ sống cho vùng an toàn của mình. Họ được gọi để bước ra khỏi cái tôi hẹp hòi. Họ không đợi đến khi rảnh mới yêu thương, không đợi đến khi có dư mới chia sẻ, không đợi đến khi hoàn hảo mới phục vụ. Họ hiểu rằng Chúa rất thường giấu mình trong những nhu cầu cụ thể của tha nhân. Một người cha quảng đại với gia đình. Một người mẹ bền bỉ với con cái. Một người trẻ có trách nhiệm với cộng đoàn. Một người giáo dân biết giúp giáo xứ bằng khả năng của mình. Một người biết dừng lại trước nỗi đau của người khác. Tất cả đều đang vác đỡ Thánh Giá Chúa.
Xin cho chúng con đừng né tránh những điều tốt lành chỉ vì phải hy sinh. Xin cho chúng con đừng nghĩ rằng việc phục vụ là của ai khác. Xin cho chúng con nhớ rằng Hội Thánh được xây dựng bởi những con người âm thầm gánh phần nặng. Xin cho các gia đình biết đỡ gánh cho nhau. Xin cho các đoàn thể biết cộng tác với nhau thay vì chỉ chờ nhau. Xin cho người trẻ biết quảng đại, người lớn tuổi biết nâng đỡ, người có khả năng biết trao ban, để không ai trong cộng đoàn phải vác thập giá một mình.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho đôi tay chúng con bớt giữ mình, để biết đưa ra mà nâng đỡ. Xin cho trái tim chúng con bớt tính toán, để biết quảng đại hơn. Và xin cho chúng con khám phá ra rằng, chính khi vác đỡ Thánh Giá cho Chúa nơi anh chị em mình, chúng con được phúc gặp Chúa gần hơn bất cứ lúc nào khác.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ sáu: Bà Vê-rô-ni-ca lau mặt Đức Chúa Giê-su
Lạy Chúa Giê-su, giữa đám đông hỗn loạn ấy, giữa tiếng la ó, giữa sự thô bạo và lạnh lùng, có một người phụ nữ dám tiến lại gần Chúa với một chiếc khăn nhỏ. Bà không làm được điều lớn lao. Bà không có khả năng đổi thay cục diện. Bà chỉ làm một việc rất nhỏ: lau mặt cho Chúa. Nhưng chính điều nhỏ ấy lại sáng lên như một ngọn nến giữa đêm tối, như một hương thơm dịu giữa con đường đầy máu và bụi.
Lạy Chúa, chặng này đánh động chúng con rất nhiều, vì chúng con thường khinh thường những điều nhỏ bé. Chúng con nghĩ rằng việc tông đồ phải là việc thật lớn, thật ấn tượng, thật nổi bật. Nên nhiều khi vì không làm được điều lớn, chúng con chẳng làm gì cả. Nhưng Chúa cho chúng con thấy rằng một cử chỉ nhỏ làm vì yêu có thể đi rất sâu vào lòng Chúa, đi rất xa trong cuộc đời người khác.
Một lời nói dịu dàng đúng lúc có thể cứu một tâm hồn đang muốn buông xuôi. Một lần nhịn đi để giữ bình an có thể cứu một gia đình khỏi thêm một vết nứt. Một lần thăm viếng có thể làm một người đau bệnh ấm lòng cả tuần. Một bữa cơm sẻ chia có thể làm người nghèo thấy mình còn được yêu. Một lời xin lỗi chân thành có thể hồi sinh một mối tương quan. Một cái nắm tay, một ánh mắt tôn trọng, một thái độ lắng nghe, một sự kiên nhẫn, một lần cầu nguyện cho ai đó cách kín đáo, tất cả đều là những chiếc khăn Vê-rô-ni-ca của thời nay.
Người giáo dân thừa sai nhiều khi được sai đi không phải để làm những việc rầm rộ, nhưng để làm cho khuôn mặt Chúa lộ ra giữa đời qua sự tử tế thường ngày. Khi họ nói lời trong sáng, người ta thấy khuôn mặt hiền lành của Chúa. Khi họ cư xử chân thật, người ta thấy khuôn mặt đáng tin của Chúa. Khi họ biết cảm thông, người ta thấy khuôn mặt xót thương của Chúa. Khi họ sống âm thầm mà trung tín, người ta thấy khuôn mặt khiêm nhường của Chúa.
Xin tha cho chúng con vì nhiều khi trái tim chúng con khô quá. Chúng con tính toán quá nhanh nên lòng tốt chưa kịp nở ra thì đã khép lại. Chúng con sợ phiền, sợ mất thời giờ, sợ bị hiểu lầm nên nhiều việc tốt cứ mãi nằm trong ý nghĩ. Xin cho tâm hồn chúng con trở nên mềm hơn, nhạy hơn, để nhận ra những giây phút Chúa đang đi ngang qua trong khuôn mặt đau khổ của một người anh em nào đó.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con đừng coi thường việc nhỏ. Xin cho chúng con biết làm những điều bé nhỏ với tình yêu lớn. Xin cho từng cử chỉ của chúng con trong gia đình, nơi làm việc, trong giáo xứ và ngoài xã hội đều mang lấy sự dịu dàng của Tin Mừng. Để nhờ đó, giữa một thế giới dễ làm đau nhau, đời sống chúng con trở thành một tấm khăn nhỏ lau bớt giọt mồ hôi và nước mắt cho anh chị em mình.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ bảy: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ hai
Lạy Chúa Giê-su, Chúa lại ngã. Cú ngã lần thứ hai làm chúng con thấy rõ hơn sự kiệt quệ của Chúa. Không phải chỉ đau, nhưng là đau kéo dài. Không phải chỉ nặng, nhưng là nặng không ngơi. Không phải chỉ một lần gục xuống, nhưng là tiếp tục bị đè xuống nhiều lần trên cùng một con đường. Cú ngã này rất gần với đời sống chúng con, vì phần lớn những đau khổ trong đời không đến một lần rồi thôi, nhưng cứ lặp đi lặp lại, âm ỉ, kéo dài, bào mòn nghị lực và niềm vui.
Có những người vợ đã nhẫn nhịn rất lâu mà chồng vẫn vô tâm. Có những người chồng đã cố gắng rất nhiều mà gia đình vẫn chật vật. Có những cha mẹ đã hết lòng với con mà con vẫn xa Chúa, xa nhà, xa điều lành. Có những người đau bệnh lâu năm, sáng thức dậy là thấy một ngày dài lại bắt đầu với đau nhức. Có những người chiến đấu với cùng một tội, cùng một yếu đuối, cùng một nỗi sợ suốt nhiều năm mà chưa vượt qua. Có những người phục vụ giáo xứ chân thành, nhưng cứ hết lần này đến lần khác gặp phải hiểu lầm, tổn thương, chán nản.
Lạy Chúa, cú ngã lần thứ hai của Chúa là nguồn an ủi cho những ai mỏi mệt vì phải chịu đựng quá lâu. Chúa hiểu nỗi buồn của những người không chỉ khóc một lần, nhưng khóc nhiều lần. Chúa hiểu tâm trạng của những người đã cố gắng nhiều mà vẫn không thấy đổi thay. Chúa hiểu tiếng thở dài của những người vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục yêu, tiếp tục hy sinh dù lòng đã rất cạn.
Người giáo dân thừa sai không chỉ cần nhiệt tình ban đầu, nhưng cần ơn bền đỗ. Họ không chỉ được gọi để khởi sự tốt, nhưng còn được gọi để trung thành lâu dài. Có những chứng tá không rực rỡ, không được chú ý, nhưng rất đẹp trước mặt Chúa: một người vợ tiếp tục cầu nguyện cho chồng suốt nhiều năm; một người cha vẫn lặng lẽ đưa con đi lễ dù con còn hờ hững; một người phục vụ vẫn trung thành với công việc giáo xứ dù không được ai nhớ tới; một người bệnh vẫn dâng đau đớn mỗi ngày để cầu cho các linh hồn. Những đời sống như thế âm thầm mà sáng lạ thường trong mắt Chúa.
Xin cho chúng con biết nâng đỡ những ai đang mỏi mệt. Xin cho chúng con đừng hỏi họ tại sao chưa khá hơn, nhưng biết ở bên và cầu nguyện cho họ. Xin cho các cộng đoàn có đôi mắt tinh hơn để nhận ra những ai đang dần kiệt sức. Xin cho người giáo dân biết thương nhau trong cuộc chiến thiêng liêng, vì ai trong chúng con cũng có những cuộc chiến rất riêng. Và lạy Chúa, nếu chính chúng con hôm nay đang mỏi mệt, xin cho chúng con đừng mất niềm tin rằng Chúa vẫn đang ở rất gần, rất gần, trong từng hơi thở nặng nề của chúng con.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ tám: Đức Chúa Giê-su an ủi con thành Giê-ru-sa-lem
Lạy Chúa Giê-su, giữa lúc thân xác rã rời, Chúa vẫn quay sang những người phụ nữ đang khóc mà nói những lời đánh thức. Chúa không muốn họ chỉ khóc vì thương cảm, nhưng muốn họ đi tới hoán cải. Chúa biết có một nỗi buồn chỉ dừng lại ở cảm xúc, và có một nỗi buồn thánh dẫn người ta tới thay đổi đời sống. Chúa mời họ đi sâu hơn, thật hơn, chân thật hơn.
Lạy Chúa, biết bao lần chúng con xúc động, nhưng không hoán cải. Chúng con có thể nghẹn ngào trong giờ ngắm, nhưng rồi lại trở về lối sống cũ. Chúng con có thể thấy lòng mình rung động khi nghe Lời Chúa, nhưng lại không sửa một nết xấu cụ thể nào. Chúng con có thể thương Chúa chịu nạn, nhưng vẫn để Chúa tiếp tục chịu nạn nơi người thân bị chúng con làm tổn thương mỗi ngày bằng nóng giận, vô tâm, thô cứng, thiếu trách nhiệm.
Người giáo dân thừa sai là người để cho đức tin đi vào thực tế. Không chỉ biết buồn vì điều xấu, nhưng bắt đầu sống khác. Không chỉ biết than phiền xã hội xuống cấp, nhưng bắt đầu sửa lời ăn tiếng nói của mình. Không chỉ lo người khác mất đức tin, nhưng bắt đầu cầu nguyện trong gia đình. Không chỉ tiếc vì người trẻ xa nhà thờ, nhưng bắt đầu sống một đức tin có sức thu hút. Không chỉ trách con cái, nhưng bắt đầu làm gương cho con cái.
Lạy Chúa, Chúa còn dạy chúng con một điều rất đẹp: giữa lúc đau đớn, Chúa vẫn nghĩ tới phần rỗi của người khác. Chúa không khép lại trong nỗi đau riêng. Đây là trái tim của người thừa sai. Không phải cứ đau là chỉ còn biết mình. Không phải cứ tổn thương là được quyền khép lòng lại. Người thuộc về Chúa là người càng đi qua đau khổ càng biết xót thương hơn, càng trải qua bóng tối càng biết thao thức cho người khác được gặp ánh sáng.
Xin cho các bậc cha mẹ biết lo cho linh hồn con cái hơn lo cho thành đạt bên ngoài. Xin cho những người có trách nhiệm trong giáo xứ biết thao thức với những người nguội lạnh. Xin cho người trẻ biết sống sao để bạn bè thấy nơi mình một niềm vui khác, một hướng sống khác. Xin cho chúng con đừng chỉ là những người khóc thương Chúa, nhưng là những người để cuộc thương khó của Chúa làm mình đổi đời.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho mỗi giọt nước mắt Mùa Chay của chúng con không rơi cách vô ích. Xin cho những xúc động thiêng liêng không tan biến nhanh, nhưng lắng xuống thành quyết tâm cụ thể. Xin cho người giáo dân hôm nay biết mang lấy nỗi thao thức cứu các linh hồn, vì đó là một trong những nét đẹp sâu nhất của trái tim thừa sai.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ chín: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ ba
Lạy Chúa Giê-su, đây là cú ngã của tận cùng. Chúa đã quá mệt. Thân xác Chúa gần như cạn kiệt hoàn toàn. Mọi đau đớn từ trước giờ như dồn lại trong cú ngã này. Nó không chỉ là một lần vấp, nhưng là giây phút mà con người tưởng chừng không thể nào bước thêm được nữa. Và chính nơi đó, Chúa vẫn không bỏ cuộc.
Lạy Chúa, có những lúc chúng con cũng chạm đến giới hạn ấy. Không còn lời để cầu nguyện. Không còn sức để giải thích. Không còn khả năng để mỉm cười. Không còn chút hứng khởi nào cho việc mình đang làm. Có những người bước đi trong cuộc sống bằng đôi chân rất mệt mà không ai biết. Có những người tiếp tục sống chỉ vì bổn phận, chứ lòng đã quá kiệt. Có những người ở giữa gia đình mà thấy lòng rất trống. Có những người ở giữa cộng đoàn mà thấy mình không thuộc về đâu. Có những người vẫn giữ dáng vẻ bình thường, nhưng bên trong đã gần như gục hẳn.
Lạy Chúa, cú ngã này là nơi Chúa ở rất gần những người kiệt sức nhất. Xin cho những ai đang muốn buông xuôi nhìn lên Chúa và hiểu rằng Chúa biết họ mệt thế nào. Chúa không trách họ vì đã yếu. Chúa không khinh họ vì đã cạn. Chúa chỉ mong họ đừng cắt đứt khỏi tình yêu của Chúa. Vì khi con người không còn gì nữa, thì ân sủng vẫn còn. Khi sức riêng không đủ, sức Chúa vẫn có thể nâng.
Người giáo dân thừa sai nếu chỉ dựa vào sự nhiệt tình tự nhiên sẽ không đi xa được. Họ cần đời sống nội tâm. Họ cần Thánh Thể. Họ cần Lời Chúa. Họ cần bí tích Hòa Giải. Họ cần thinh lặng. Họ cần một chỗ quỳ xuống trước mặt Chúa để được ôm lấy trong yếu đuối. Nếu không, việc phục vụ rất dễ biến thành gánh nặng, và bổn phận rất dễ biến thành mỏi mòn không lối thoát.
Xin cho chúng con biết tìm lại nguồn sức mạnh nơi Chúa. Xin cho chúng con đừng xấu hổ vì phải thú nhận mình mệt. Xin cho các gia đình đừng bỏ rơi nhau trong những giai đoạn tối tăm. Xin cho cộng đoàn giáo xứ biết nâng đỡ những người đang âm thầm kiệt quệ. Xin cho người trẻ đang bị trống rỗng nuốt dần niềm vui sống được gặp một bàn tay dẫn họ về với Chúa.
Lạy Chúa Giê-su, sau cú ngã thứ ba, Chúa vẫn đứng dậy. Xin cho chúng con tin rằng, với Chúa, chúng con cũng có thể đứng dậy, dù chậm, dù đau, dù mắt còn đầy nước, dù lòng còn run rẩy. Chỉ cần còn Chúa, thì cuộc đời chúng con chưa bao giờ là chấm hết.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười: Đức Chúa Giê-su bị lột áo
Lạy Chúa Giê-su, người ta lột áo Chúa trước mặt thiên hạ. Chúa bị tước mất lớp che phủ cuối cùng. Đây là nỗi đau vừa thể xác vừa tinh thần, vừa nhục nhã vừa xót xa. Chúa bước vào tận cùng sự trần trụi, để không có nỗi tủi hổ nào của con người mà Chúa không hiểu.
Lạy Chúa, chúng con sống giữa một thế giới đầy vỏ bọc. Chúng con thích tô điểm cho hình ảnh của mình. Chúng con muốn người khác thấy mình tốt, hay, đạo đức, thành công, đáng trọng. Chúng con che đậy phần yếu, giấu đi phần tối, né tránh sự thật về chính mình. Có khi chúng con dành nhiều sức để giữ vỏ ngoài mà lại rất ít sức để đổi mới bên trong. Có khi chúng con sợ bị mất hình ảnh hơn là sợ mất lòng Chúa.
Nhưng trước mặt Chúa, không vỏ bọc nào còn ý nghĩa. Chúa biết rất rõ những vết nứt, những nỗi xấu hổ, những động cơ không tinh tuyền, những điều chúng con giấu kỹ nhất. Và lạ lùng thay, Chúa biết hết mà vẫn yêu. Chính tình yêu ấy mời gọi chúng con dám sống thật.
Người giáo dân thừa sai không thể là người sống hai mặt. Không thể nói về Chúa bên ngoài mà bên trong đầy giả hình. Không thể mang danh người phục vụ mà lòng lại chỉ tìm mình. Không thể đòi con cái sống tốt khi chính mình thiếu gương sáng. Không thể kêu gọi người khác trở về với Chúa khi chính mình đang xây đời trên hình thức. Người ta có thể không nhớ lời chúng con nói, nhưng họ sẽ nhớ cuộc sống chúng con có thật hay không.
Chặng này còn nhắc chúng con đến biết bao người đang bị tước mất phẩm giá giữa cuộc đời: người nghèo bị coi thường, người yếu thế bị chà đạp, người lầm lỗi bị đóng chặt vào quá khứ, phụ nữ và trẻ em bị tổn thương, người già bị lãng quên, người bệnh bị đối xử như gánh nặng. Xin cho người giáo dân biết nhìn mọi người bằng ánh mắt tôn trọng, biết bênh vực phẩm giá con người bằng chính cách cư xử hằng ngày.
Xin lột khỏi chúng con sự giả tạo, lòng ham hư danh, thói khoe khoang, nỗi sợ phải sống thật. Xin cho các gia đình trở thành nơi người ta có thể yếu đuối mà vẫn được yêu, có thể thật lòng mà không bị nghiền nát, có thể thú nhận lỗi lầm mà vẫn có đường trở lại. Xin cho cộng đoàn chúng con là nơi chữa lành chứ không phải là nơi khiến người ta phải mang thêm nhiều lớp áo giả tạo để được chấp nhận.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười một: Đức Chúa Giê-su chịu đóng đinh vào Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, đôi tay Chúa bị căng ra, đôi chân Chúa bị ghim chặt. Những chiếc đinh lạnh lùng đóng sâu vào da thịt Chúa. Đôi tay ấy đã từng chạm vào người phong cùi mà không ghê sợ, từng nâng những trẻ nhỏ mà chúc lành, từng bẻ bánh trao ban. Đôi chân ấy đã từng đi khắp nẻo tìm kiếm những kẻ lạc xa. Giờ đây tất cả bị giữ chặt trên cây gỗ của tình yêu.
Lạy Chúa, chúng con sợ bị đóng đinh. Chúng con sợ bị ràng buộc bởi trách nhiệm. Chúng con sợ ở lại khi muốn bỏ đi. Chúng con sợ trung tín khi lòng đã mệt. Chúng con sợ phải chịu đựng những giới hạn của bổn phận và hy sinh. Nhưng tình yêu thật luôn có điều gì đó giống như bị đóng đinh. Yêu là không sống tùy hứng. Yêu là chấp nhận ở lại. Yêu là để mình bị ràng buộc cách thánh thiện bởi người mình có trách nhiệm.
Một người chồng trung thành với hôn nhân dù trải qua thử thách, là một người đang chịu đóng đinh. Một người vợ hy sinh âm thầm cho gia đình, là một người đang chịu đóng đinh. Một người con ở lại chăm cha mẹ già đau yếu, là một người đang chịu đóng đinh. Một giáo dân dấn thân cho giáo xứ, cho đoàn thể, cho người nghèo, dù phải từ bỏ rất nhiều tiện nghi, là một người đang chịu đóng đinh. Những chiếc đinh ấy làm đau, nhưng nếu được sống với Chúa, chúng trở thành nơi tình yêu được thanh luyện.
Thế giới hôm nay rất sợ sự trung tín. Người ta dễ rời bỏ, dễ thay đổi, dễ quay lưng, dễ sống theo cảm xúc. Vì thế, người giáo dân biết trung thành sẽ trở thành một chứng tá rất mạnh. Khi một gia đình vẫn giữ được lời hứa trong những năm tháng khó khăn, đó là bài giảng sống động. Khi một người lao động vẫn liêm chính giữa môi trường gian dối, đó là bài giảng sống động. Khi một người phục vụ không bỏ cộng đoàn chỉ vì một vài tổn thương, đó là bài giảng sống động.
Lạy Chúa, xin đóng đinh vào Thánh Giá Chúa tính ích kỷ, sự nông nổi, lòng ham hưởng thụ và tinh thần vô trách nhiệm nơi chúng con. Xin cho chúng con đừng chỉ yêu bằng lời nói, nhưng yêu bằng sự bền lòng. Xin cho người giáo dân hôm nay biết rằng sứ mạng truyền giáo không chỉ là đi xa, nhưng còn là trung thành ngay tại nơi Chúa đặt mình, với những con người Chúa trao, với những bổn phận Chúa giao.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười hai: Đức Chúa Giê-su sinh thì trên Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, đây là giờ cực thánh. Giờ của hoàn tất. Giờ của trao ban trọn vẹn. Từ trên Thánh Giá, Chúa tha thứ. Chúa phó thác. Chúa mở cửa thiên đàng. Chúa trao Mẹ cho Hội Thánh. Rồi Chúa nghiêng đầu và trút hơi thở cuối cùng. Trời đất như lặng đi. Không còn điều gì để giữ lại nữa. Tình yêu đã đi đến tận cùng.
Lạy Chúa, cái chết của Chúa nói với chúng con rằng cứu độ không đến bằng sức mạnh, nhưng bằng hiến mình. Không phải giữ cho mình, nhưng trao ban. Không phải chiếm lấy, nhưng bẻ ra. Không phải đứng trên, nhưng hạ xuống. Đây là linh đạo sâu nhất của người giáo dân thừa sai: để cuộc đời mình trở thành của lễ.
Chúng con được mời gọi chết đi từng ngày. Chết đi cho cái tôi luôn muốn thắng. Chết đi cho thói quen làm đau người thân bằng lời nói nặng nề. Chết đi cho tính lười biếng trong cầu nguyện. Chết đi cho sự ích kỷ giữ hết thời giờ cho bản thân mà không có chỗ cho gia đình, cho giáo xứ, cho người cần mình. Chết đi cho đam mê tiền bạc, danh dự, hơn thua. Chết đi cho tự ái để biết xin lỗi trước. Chết đi cho nóng giận כדי biết giữ bình an. Chết đi cho thói khép kín để biết mở lòng trước nỗi đau của người khác.
Lạy Chúa, chúng con muốn có một đức tin đẹp nhưng ít muốn trả giá. Muốn có một gia đình hạnh phúc nhưng ít muốn hy sinh. Muốn có một giáo xứ sống động nhưng ít muốn góp phần. Muốn cứu người khác mà lại ngại mất mình. Xin đừng để chúng con sống đạo cách mỏng manh như thế. Xin cho chúng con can đảm bước vào con đường hiến dâng, vì chỉ ở đó đời sống mới sinh hoa trái.
Người giáo dân thừa sai có thể không làm được những điều phi thường, nhưng họ có thể sống phi thường trong những điều bình thường: trung thành với bổn phận, kiên nhẫn với người thân, tử tế giữa chợ đời, liêm chính trong công việc, quảng đại trong phục vụ, cầu nguyện bền bỉ cho những người mình yêu. Chính những hy sinh không tiếng vang ấy, khi kết hợp với lễ tế của Chúa, trở nên vô cùng quý giá trước mặt Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giê-su chịu chết vì yêu, xin cho chúng con đừng sợ mất mình vì yêu. Xin cho các gia đình biết bẻ mình ra cho nhau. Xin cho cộng đoàn biết sống như một thân thể, nơi người mạnh nâng người yếu, người vui nâng người buồn, người có chia cho người thiếu. Xin cho người giáo dân hôm nay biết làm cho cuộc đời mình có mùi của bánh được bẻ ra, của rượu được rót ra, của một tình yêu thật sự trao ban.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười ba: Tháo xác Đức Chúa Giê-su xuống mà trao cho Đức Mẹ
Lạy Mẹ Maria, Chúa Giê-su được tháo xuống khỏi Thánh Giá và đặt trong vòng tay Mẹ. Cảnh tượng ấy vừa đẹp vừa đau đến quặn lòng. Mẹ ôm lấy thân xác Con yêu, thân xác đã rách nát vì yêu thương, thân xác không còn hơi thở, không còn lời nói, không còn ánh mắt nhìn Mẹ. Mẹ ôm Con trong thinh lặng. Một sự thinh lặng rất sâu, rất dài, rất đau, nhưng không tuyệt vọng.
Lạy Chúa, có những lúc trong đời, chúng con cũng phải ôm lấy những mất mát như ôm một thân xác đã chết. Một ước mơ chết. Một mối tương quan chết. Một nhiệt thành thiêng liêng chết. Một niềm vui gia đình chết. Một người thân lìa đời. Một đứa con rời xa đức tin. Một cuộc sống tưởng như bế tắc không lối ra. Có những điều chúng con không sửa được ngay, không giải thích được, không làm cho sống lại theo ý mình.
Chặng này dạy chúng con biết ở lại với nỗi đau mà không bỏ đức tin. Biết khóc mà không thất vọng. Biết đau mà không chối bỏ Chúa. Biết ôm lấy thực tại khắc nghiệt mà vẫn thì thầm rằng: “Xin vâng.” Người giáo dân thừa sai không phải lúc nào cũng là người đầy sức sống và lời nói hùng hồn. Có khi họ chỉ là người vẫn còn quỳ được giữa đau thương, vẫn còn cầu nguyện được giữa đổ vỡ, vẫn còn dịu dàng được giữa thử thách. Và như thế đã là một chứng tá rất lớn.
Xin cho những ai đang đau vì con cái được Mẹ an ủi. Xin cho những người đang đi qua tang chế được Mẹ ôm lấy. Xin cho những người đang cảm thấy đời mình chỉ còn những mảnh vỡ không đánh mất niềm hy vọng. Xin cho các cộng đoàn biết trở thành vòng tay đón nhận những ai đang bị thương tích. Xin cho chúng con đừng quay mặt đi trước nỗi đau của nhau, nhưng biết cùng nhau mang lấy trong cầu nguyện và yêu thương.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết ẵm lấy cả những điều đau nhất của đời mình mà dâng lên Chúa. Xin cho chúng con hiểu rằng không giọt nước mắt nào kết hợp với Thánh Giá Chúa là vô nghĩa. Không hy sinh nào âm thầm mà Chúa quên. Không đêm tối nào kéo dài mãi đối với người biết ở lại trong lòng Chúa.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười bốn: Táng xác Đức Chúa Giê-su trong hang đá
Lạy Chúa Giê-su, thân xác Chúa được đặt vào trong mồ đá. Cửa mồ được lấp lại. Mọi sự như chìm vào một khoảng thinh lặng khổng lồ. Đám đông đã tan. Những tiếng la ó cũng không còn. Chỉ còn đêm xuống, chỉ còn sự lặng thinh, chỉ còn cảm giác như mọi điều đã kết thúc.
Lạy Chúa, có những giai đoạn trong đời sống đức tin của chúng con cũng giống như ngôi mộ ấy. Tối. Im. Khép kín. Không thấy lối ra. Có những lúc chúng con cầu nguyện mà như không ai trả lời. Phục vụ mà không thấy hoa trái. Yêu thương mà không được đáp lại. Cố gắng mà vẫn thất bại. Chờ đợi mà cửa vẫn đóng. Có những gia đình nhìn nhau mà không biết bắt đầu lại từ đâu. Có những người trẻ tưởng chừng đã chôn vùi luôn ước mơ nên tốt. Có những người đau bệnh nằm đó mà từng ngày dài như không dứt. Có những tâm hồn lâu nay sống như bị chôn dưới tảng đá của khô khan, nguội lạnh, chán nản.
Nhưng lạy Chúa, ngôi mộ của Chúa không phải là nơi kết thúc, mà là nơi chờ đợi một bình minh. Trong thinh lặng của nấm mồ, Thiên Chúa vẫn hành động. Trong bóng tối dày đặc, hạt mầm phục sinh vẫn âm thầm lớn lên. Điều mắt loài người không thấy, lòng tin lại được mời gọi bám chặt hơn bao giờ hết.
Người giáo dân thừa sai phải là người biết gieo hy vọng giữa những ngôi mộ của cuộc đời. Không phải thứ hy vọng hời hợt, nhưng là hy vọng đã đi qua Thánh Giá. Họ biết tiếp tục cầu nguyện cho người thân xa Chúa. Biết tiếp tục dạy con làm dấu thánh giá dù chưa thấy con đáp lại. Biết tiếp tục yêu thương người trong gia đình dù mối tương quan còn nhiều lạnh giá. Biết tiếp tục phục vụ giáo xứ dù chưa thấy kết quả rõ ràng. Biết tiếp tục làm điều đúng dù không ai ghi nhận. Biết tiếp tục tin rằng Chúa đang làm việc ngay cả khi mọi sự xem ra im lìm.
Xin cho các gia đình không tuyệt vọng về nhau. Xin cho các bậc cha mẹ đừng thôi cầu nguyện cho con cái. Xin cho những người phục vụ trong Hội Thánh đừng nản vì những mùa khô hạn. Xin cho những ai đang ở trong đêm tối nhớ rằng Chúa chưa bao giờ mất dấu họ. Xin cho chúng con biết kiên nhẫn với thời gian của Chúa, vì phục sinh không đến sớm hơn Thánh Ý, nhưng cũng không bao giờ đến muộn.
Lạy Chúa Giê-su, khi kết thúc cuộc đi Đàng nơi cửa mồ khép kín, xin mở ra trong lòng chúng con một quyết tâm mới. Xin cho chúng con không trở về như cũ. Xin cho mỗi người giáo dân trong cộng đoàn chúng con hiểu rằng mình được sai đi. Được sai đi không phải bằng quyền lực, nhưng bằng sự hiền lành. Không phải bằng lời lớn tiếng, nhưng bằng chứng tá thầm lặng. Không phải chỉ trong nhà thờ, nhưng giữa đời. Không phải để được nhìn thấy, nhưng để người khác nhờ mình mà gặp Chúa.
Xin cho gia đình chúng con là mái nhà có hơi ấm Tin Mừng. Xin cho công việc hằng ngày của chúng con là nơi thực hành bác ái. Xin cho lời ăn tiếng nói của chúng con là bài giảng dịu dàng về Chúa. Xin cho đôi tay chúng con biết nâng đỡ, đôi chân chúng con biết tìm đến người cần được yêu thương, đôi mắt chúng con biết nhìn tha nhân bằng lòng thương xót, và trái tim chúng con biết thao thức cho phần rỗi các linh hồn.
Lạy Chúa Giê-su chịu đóng đinh và phục sinh, xin làm cho mỗi người chúng con trở thành một giáo dân thừa sai thật sự. Để ở nơi chúng con sống, người ta bớt lạnh lùng hơn. Ở nơi chúng con hiện diện, người ta bớt tuyệt vọng hơn. Ở nơi chúng con phục vụ, người ta thấy lòng Chúa gần hơn. Và nhờ cuộc đời nhỏ bé nhưng chân thành của chúng con, Tin Mừng của Chúa tiếp tục đi vào những ngõ ngách rất đời thường của thế giới hôm nay.
Amen.
Lm. Anmai, CSsR
14 NGẮM CHẶNG ĐÀNG THÁNH GIÁ
(mẫu 3)

THEO Ý MỤC VỤ: MỖI KI-TÔ HỮU LÀ MỘT GIÁO DÂN THỪA SAI

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể rất yêu dấu,
đêm nay chúng con về đây, không phải để hoàn thành một việc đạo quen thuộc, không phải để đọc cho xong một bản ngắm, cũng không phải chỉ để nhắc lại một câu chuyện đau buồn đã xảy ra cách đây hơn hai ngàn năm. Chúng con đến đây để ở lại với Chúa. Ở lại thật gần. Ở lại thật lâu. Ở lại bằng một tâm hồn biết lắng xuống. Ở lại bằng một trái tim muốn để cho cuộc thương khó của Chúa chạm đến tận nơi sâu kín nhất của đời mình.

Ngoài kia, cuộc sống vẫn ồn ào. Người ta vẫn đi vội, nói vội, nghĩ vội, yêu vội, giận vội, quên vội. Người ta vẫn chen nhau giữa những bận rộn, giữa những lo toan, giữa những hứa hẹn mỏng manh, giữa những nỗi mệt không gọi thành tên. Có những ngày, lòng người khô đi mà chính họ cũng không biết. Có những ngày, người ta sống rất gần nhau mà lại rất xa nhau. Có những ngày, người ta có thể làm đủ mọi việc, lo đủ mọi thứ, nhưng lại không còn đủ một khoảng lặng để nhìn vào linh hồn mình, để hỏi xem mình đang sống cho ai, đang bước về đâu, đang giữ lại được điều gì, và đang đánh mất điều gì.
Lạy Chúa, trong bầu khí tĩnh lặng của Mùa Chay, chúng con xin đặt mình dưới chân Thánh Giá Chúa. Xin cho từng chặng đường Chúa đi qua trở thành từng nhịp chậm đưa chúng con đi vào mầu nhiệm tình yêu. Xin cho chúng con không chỉ nhìn Chúa bằng đôi mắt, nhưng còn nhìn bằng lòng tin. Xin cho chúng con không chỉ thương Chúa bằng cảm xúc, nhưng còn thương Chúa bằng quyết tâm hoán cải. Xin cho chúng con không chỉ đi theo Chúa bằng đôi chân trong giờ ngắm này, nhưng còn đi theo Chúa bằng cả cuộc đời sau khi ra khỏi nhà thờ.
Lạy Chúa, hôm nay chúng con ngắm Đàng Thánh Giá theo ý mục vụ rất đẹp mà Hội Thánh không ngừng thao thức: mỗi Ki-tô hữu là một giáo dân thừa sai. Chúng con biết rằng người giáo dân không chỉ là người đi lễ, đọc kinh, làm việc đạo, nhưng còn là người được Chúa sai đi giữa lòng đời. Gia đình là cánh đồng truyền giáo. Nơi làm việc là cánh đồng truyền giáo. Khu xóm là cánh đồng truyền giáo. Những bàn ăn gia đình, những cuộc trò chuyện đời thường, những mối tương quan gần gũi nhất, những nơi đau khổ nhất, những hoàn cảnh mệt mỏi nhất, tất cả đều là nơi Chúa muốn hiện diện qua đời sống chúng con.
Nhưng lạy Chúa, chúng con thú thật rằng nhiều khi chúng con chỉ giữ đạo cho chính mình, chứ chưa sống đạo để người khác nhờ đó mà được nâng lên. Chúng con muốn bình an, nhưng không muốn trả giá cho bình an. Chúng con muốn yêu Chúa, nhưng chưa muốn từ bỏ mình. Chúng con muốn làm tông đồ, nhưng lại sợ hy sinh. Chúng con muốn nói về Tin Mừng, nhưng đời sống lại chưa thật sự có mùi của Tin Mừng. Có khi chúng con rất thuộc kinh, nhưng lại không thuộc lòng thương xót. Có khi chúng con chăm dự lễ, nhưng lại thiếu đức ái với người thân nhất. Có khi chúng con sốt sắng trước bàn thờ, nhưng lạnh lùng ngoài cuộc sống. Có khi chúng con nói yêu Chúa, nhưng vẫn ngại đụng vào những vết thương của tha nhân.
Xin cho giờ ngắm này trở thành một cuộc trở về. Xin làm mềm lại chỗ cứng nơi lòng chúng con. Xin thắp sáng lại phần nguội lạnh. Xin lay động lại phần đã ngủ quên. Xin cho từng giọt máu của Chúa rơi xuống trên cuộc đời chúng con không cách vô ích. Xin cho từng vết thương của Chúa trở thành từng cửa ngõ để ân sủng đi vào trong tâm hồn, vào gia đình, vào cộng đoàn, vào sứ mạng của mỗi người.
Lạy Mẹ Maria sầu bi, xin ở bên chúng con trong đêm nay. Xin dạy chúng con biết ngắm Thánh Giá bằng trái tim của Mẹ: thinh lặng hơn, trung thành hơn, đau hơn nhưng cũng tin hơn. Xin cho chúng con biết bước thật chậm trên con đường Chúa đi, để không bỏ sót một lời mời nào của tình yêu, không bỏ sót một giọt lệ nào của lòng thương xót, không bỏ sót một tiếng gọi nào Chúa đang thầm thì với chúng con trong đêm tĩnh lặng này.
Chặng thứ nhất: Đức Chúa Giê-su chịu quan Philatô luận tội
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đứng đó, bình an mà đau đớn, thinh lặng mà đầy phẩm giá. Trước mặt Chúa là Philatô, là đám đông, là những tiếng la ó hỗn độn, là những khuôn mặt đang bị sợ hãi, ích kỷ và đố kỵ điều khiển. Chúa, Đấng vô tội, Đấng chỉ biết yêu thương, lại bị đối xử như kẻ đáng bị loại trừ. Chúa là Sự Thật, nhưng sự thật lại không đủ sức cứu Chúa khỏi bản án của lòng người khi lòng người không còn muốn nghe sự thật nữa.
Lạy Chúa, trước chặng đầu tiên này, chúng con không dám chỉ nhìn Philatô như một nhân vật của quá khứ. Bởi vì trong đời sống chúng con, Philatô vẫn còn đó. Có khi Philatô là chính chúng con. Biết điều gì là đúng, nhưng không dám đứng về phía điều đúng. Biết một người đang bị hiểu lầm, nhưng không dám bênh vực. Biết một lời nói là không công bằng, nhưng chọn im lặng vì sợ phiền. Biết một việc làm là trái lương tâm, nhưng vẫn nhắm mắt làm vì lợi ích của mình. Bao lần chúng con không trực tiếp cầm búa đóng đinh Chúa, nhưng lại góp phần vào những bản án bất công bằng sự hùa theo, bằng thái độ dửng dưng, bằng cái gật đầu dễ dãi trước điều sai trái.
Có những bản án chúng con viết bằng lời nói. Có những bản án chúng con viết bằng ánh mắt. Có những bản án chúng con viết bằng thái độ khinh thường, loại trừ, lạnh lùng, thiếu cảm thông. Chúng con kết án người khác khi họ lầm lỡ. Chúng con khắt khe với những ai yếu đuối hơn mình. Chúng con dễ nhớ lỗi người khác hơn là nhớ đến những lần Chúa đã tha thứ cho mình. Chúng con dễ lan truyền một câu chuyện làm tổn thương người khác hơn là giữ một lời nói lại để khỏi làm đau nhau.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai trước hết không phải là người nói hay, nhưng là người có lương tâm ngay thẳng. Một Ki-tô hữu đi giữa đời mà không công bằng, không chân thật, không biết tôn trọng sự thật, thì rất khó làm người khác tin vào Tin Mừng. Một người cầu nguyện nhiều nhưng lòng vẫn nuôi những phán xét cay nghiệt, thì lời cầu nguyện ấy chưa thật sự thấm xuống cuộc sống.
Xin cho chúng con biết sợ tội phán xét hơn sợ mất phần hơn thua. Xin cho chúng con biết yêu sự thật hơn yêu an toàn cho bản thân. Xin cho chúng con biết im lặng đúng lúc, lên tiếng đúng lúc, và luôn cư xử với người khác bằng lòng nhân từ mà Chúa đã dành cho chúng con biết bao lần. Xin cho các gia đình biết chữa lành nhau bằng cảm thông thay vì làm nhau đau thêm bằng phán xét. Xin cho cộng đoàn chúng con là nơi người tội lỗi có thể trở về, người yếu đuối có thể được nâng lên, chứ không phải là nơi họ bị đè nặng thêm bởi những cái nhìn khinh chê.
Lạy Chúa Giê-su vô tội bị kết án, xin cứu chúng con khỏi thứ đạo đức lạnh lùng không có lòng thương xót. Xin làm cho đời sống của chúng con trở thành nơi sự thật đi đôi với đức ái, công bằng đi đôi với dịu hiền, để ở đâu có chúng con hiện diện, ở đó người ta bớt sợ hãi, bớt bị lên án, và dễ nhận ra lòng nhân lành của Chúa hơn.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ hai: Đức Chúa Giê-su vác Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, bản án vừa tuyên xong, người ta đặt lên vai Chúa cây Thánh Giá nặng nề. Đó không chỉ là sức nặng của gỗ, mà còn là sức nặng của tất cả tội lỗi nhân loại, của mọi phản bội, mọi vô ơn, mọi giả hình, mọi ích kỷ, mọi khô cứng của lòng người. Và Chúa đón lấy. Không tránh né. Không than trách. Không chống cự. Chúa ôm lấy Thánh Giá như ôm lấy chính chúng con trong thân phận tội lỗi của mình.
Lạy Chúa, có những cây Thánh Giá trong đời chúng con đến rất rõ ràng: bệnh tật, nghèo khó, thất bại, mất mát, đổ vỡ. Nhưng cũng có những cây Thánh Giá không ai thấy: sự cô đơn trong gia đình, áp lực của trách nhiệm, nỗi đau bị hiểu lầm, những giằng co trong lương tâm, những mỏi mệt âm thầm, những cám dỗ phải chiến đấu mỗi ngày, những lo toan khiến lòng nặng như đá mà không biết chia với ai. Có người cha vác Thánh Giá của mưu sinh và nỗi bất lực. Có người mẹ vác Thánh Giá của hy sinh không được nhìn nhận. Có người trẻ vác Thánh Giá của chông chênh và bối rối giữa một thế giới kéo mình đi đủ hướng. Có người già vác Thánh Giá của bệnh tật và cảm giác bị bỏ lại phía sau.
Chúng con thường thích một đức tin nhẹ nhàng, an toàn, không đòi hỏi. Chúng con muốn theo Chúa nhưng lại muốn được rảnh tay. Chúng con muốn làm môn đệ nhưng lại ngại bước vào hy sinh. Chúng con muốn làm tông đồ giáo dân nhưng lại chỉ muốn sống đạo trong vùng thoải mái của mình. Chúng con quên rằng chính Thánh Giá mới là trường học sâu nhất của tình yêu. Chỉ ở đó, con người mới học được thế nào là cho đi đến cùng, thế nào là trung tín, thế nào là hiến mình.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai không phải là người nói về Chúa trong khi trốn chạy cây thánh giá của đời mình. Chính cách họ vác thập giá mới làm nên chứng tá. Khi một người vợ chịu đựng mệt mỏi mà vẫn giữ lòng hiền hòa, chị đang làm chứng cho Chúa. Khi một người chồng lao nhọc mà vẫn trung thực, anh đang làm chứng cho Chúa. Khi một bạn trẻ phải chống chọi với cám dỗ mà vẫn cố giữ mình thuộc về Chúa, người ấy đang làm chứng cho Chúa. Khi một giáo dân phục vụ giáo xứ âm thầm, không tìm tiếng khen, chỉ muốn nhà Chúa được tốt hơn, họ đang mang dáng dấp của Chúa vác Thánh Giá.
Xin cho chúng con đừng sợ những hy sinh gắn với bậc sống của mình. Xin cho chúng con đừng coi những bổn phận thường ngày là gánh nặng vô nghĩa. Xin cho chúng con biết kết hợp từng mệt nhọc, từng nước mắt, từng nỗi đau, từng sự nhẫn nhịn với Thánh Giá Chúa, để tất cả trở thành của lễ âm thầm dâng lên Chúa vì phần rỗi các linh hồn. Và xin cho chúng con, dù đang rất mệt, vẫn không đánh mất ánh sáng dịu dàng của người thuộc về Chúa.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ ba: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ nhất
Lạy Chúa Giê-su, sức nặng của Thánh Giá, những vết đòn roi, sự kiệt quệ của thân xác làm Chúa ngã xuống. Đấng dựng nên bầu trời và mặt đất, giờ đây nằm trên bụi đất của phận người. Cú ngã đầu tiên của Chúa không chỉ làm đau đôi vai, đầu gối, mặt mày, mà còn làm chúng con đau ở tận trong tim, vì nơi đó chúng con thấy Chúa đã đi vào tận đáy yếu đuối của con người.
Lạy Chúa, chúng con cũng ngã. Ngã nhiều lần. Ngã vì yếu đuối. Ngã vì kiêu ngạo. Ngã vì tưởng mình đủ mạnh. Ngã vì lơi lỏng cầu nguyện. Ngã vì quen sống nửa vời. Ngã trong tư tưởng, trong lời nói, trong ánh mắt, trong những chọn lựa lương tâm, trong những ham muốn thiếu trong sạch, trong những thói quen làm mình xa Chúa mà lại không muốn dứt ra. Có những cú ngã người khác thấy. Có những cú ngã chỉ một mình Chúa biết. Có những cú ngã khiến chúng con xấu hổ. Có những cú ngã làm chúng con chai lì đến mức không còn thấy đau nữa.
Điều làm chúng con sợ không chỉ là tội, nhưng là sự quen với tội. Chúng con có thể ngã mà không còn giật mình. Chúng con có thể sống xa Chúa mà vẫn thấy bình thường. Chúng con có thể mang hình thức một người có đạo mà bên trong nguội lạnh, khô khan, không còn thao thức nên thánh. Chúng con có thể trì hoãn việc trở về hết lần này đến lần khác. Có khi chúng con nghĩ mình yếu quá nên không thể thay đổi. Có khi chúng con nghĩ Chúa hẳn đã chán mình rồi.
Nhưng lạy Chúa, cú ngã của Chúa hôm nay nói với chúng con rằng Chúa hiểu chúng con trong yếu đuối nhất. Chúa không đứng trên cao để trách chúng con. Chúa đã ngã xuống để ở gần những kẻ ngã. Chúa không mỏi mệt khi nâng dậy người biết ăn năn. Chúa không khinh chê ai đang thật lòng muốn trở về. Chính vì thế, người giáo dân thừa sai không phải là người chưa từng vấp ngã, nhưng là người biết sống kinh nghiệm được tha thứ, để rồi dịu dàng hơn với người khác.
Xin cho chúng con biết đau vì tội. Xin cho chúng con biết sợ mất Chúa hơn sợ mất thể diện. Xin cho chúng con biết chạy đến với bí tích Hòa Giải không như một gánh nặng, nhưng như một cuộc trở về nhà. Xin cho các gia đình biết giúp nhau đứng lên thay vì chôn vùi nhau trong quá khứ. Xin cho các cộng đoàn biết thương những người đang chiến đấu thiêng liêng thay vì xét nét họ. Và xin cho những ai đang ngã hôm nay được nghe thấy trong lòng một tiếng rất dịu của Chúa: “Con hãy đứng dậy. Thầy vẫn ở đây.”
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ tư: Đức Chúa Giê-su gặp Đức Mẹ
Lạy Chúa Giê-su, giữa con đường đau đớn ấy, Chúa gặp Mẹ. Không có những lời đối đáp dài. Chỉ có ánh mắt. Chỉ có trái tim. Chỉ có một nỗi đau quá sâu nên không còn cần diễn tả bằng ngôn từ. Mẹ nhìn Con. Con nhìn Mẹ. Một cuộc gặp đầy nước mắt nhưng cũng đầy sức mạnh. Mẹ không cất được Thánh Giá khỏi vai Con, nhưng Mẹ ở đó. Mẹ không ngăn được đau khổ, nhưng Mẹ hiệp thông. Mẹ không đổi được bản án, nhưng Mẹ không bỏ Con cô độc.
Lạy Chúa, biết bao người trong cuộc đời chúng con cũng cần một sự hiện diện như thế. Không phải ai đau khổ cũng cần được khuyên ngay. Không phải ai đang nặng gánh cũng cần một bài giải thích. Có những người chỉ cần biết rằng vẫn còn một ai đó ở bên họ, không phán xét, không bỏ đi, không nóng ruột muốn sửa họ ngay, nhưng ở lại, lắng nghe, đỡ nâng bằng chính sự hiện diện của mình.
Trong các gia đình, có biết bao khoảng cách đau lòng vì người ta sống gần mà không hiện diện cho nhau. Cha mẹ quá bận. Con cái quá khép kín. Vợ chồng quá mệt nên ít còn khả năng lắng nghe nhau. Có những người già đau bệnh mà nỗi buồn lớn nhất không phải là cơn đau thân xác, nhưng là cảm giác mình bị quên. Có những người trẻ không thiếu điều kiện, nhưng rất thiếu một người hiểu lòng. Có những người từng đi lễ sốt sắng, từng phục vụ nhiệt thành, nhưng rồi âm thầm kiệt quệ vì không ai nhận ra.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai phải học nơi Mẹ khả năng đồng hành. Không chỉ hoạt động, không chỉ tổ chức, không chỉ làm cho xong việc, nhưng biết đến với con người. Biết ngồi lại với một người đau khổ. Biết thăm một người bệnh. Biết gọi điện cho một người lâu nay vắng nhà thờ. Biết hỏi thăm một gia đình đang gặp khó khăn. Biết dành giờ cho cha mẹ già. Biết để điện thoại xuống mà hiện diện thật với người thân của mình. Những điều ấy rất nhỏ, nhưng lại là nơi Tin Mừng chạm vào cuộc sống.
Xin tha cho chúng con vì nhiều khi chúng con rất năng làm việc đạo mà lại thiếu trái tim. Chúng con dễ tham gia sinh hoạt, nhưng khó ở lại với một nỗi đau. Chúng con dễ nói về bác ái, nhưng lại ít nhẫn nại với những người gần gũi nhất. Xin chữa lành nơi chúng con sự vô cảm ngày càng lớn lên vì thói quen sống vội.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết hiện diện như Mẹ. Xin cho gia đình chúng con là nơi người mệt được nghỉ, người đau được an ủi, người lạc hướng được đón về. Xin cho giáo xứ chúng con không chỉ là nơi có nhiều sinh hoạt, nhưng còn là nơi có nhiều trái tim biết đồng hành. Và xin cho chúng con hiểu rằng rất nhiều khi, bước đầu tiên của công cuộc truyền giáo chỉ đơn giản là biết ở bên một người đang đau.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ năm: Ông Si-mon vác đỡ Thánh Giá Chúa
Lạy Chúa Giê-su, ông Si-mon không tự chọn Thánh Giá. Ông bị gọi, bị kéo vào, bị buộc phải vác đỡ cho Chúa. Có thể ban đầu ông khó chịu. Có thể ông thấy đây là một phiền toái không mong muốn. Có thể ông chỉ muốn xong cho mau. Nhưng từ khoảnh khắc chạm vào cây Thánh Giá của Chúa, cuộc đời ông không còn y như trước nữa. Có những cuộc gặp gỡ Chúa bắt đầu từ bổn phận, nhưng kết thúc bằng ân sủng. Có những sứ mạng ban đầu chỉ là gánh nặng, nhưng về sau lại trở thành con đường cứu độ.
Lạy Chúa, trong đời sống chúng con cũng vậy. Rất nhiều lần, sứ mạng Chúa trao đến với chúng con không trong dáng vẻ đẹp đẽ, nhưng trong dáng vẻ của một gánh nặng. Một người thân đau bệnh làm chúng con phải đổi cả nhịp sống. Một đứa con khó dạy làm chúng con thức trắng nhiều đêm. Một trách nhiệm giáo xứ đến vào lúc chúng con đã quá bận. Một người yếu đuối cần chúng con đồng hành trong khi chính chúng con cũng mệt. Chúng con thường nhìn những điều ấy như sự cản trở, như điều phiền hà, như việc ngoài ý muốn. Nhưng nhiều khi chính đó lại là Thánh Giá của Chúa đang đi ngang đời chúng con và mời gọi chúng con chạm vào.
Người giáo dân thừa sai không thể chỉ sống cho vùng an toàn của mình. Họ được gọi để bước ra khỏi cái tôi hẹp hòi. Họ không đợi đến khi rảnh mới yêu thương, không đợi đến khi có dư mới chia sẻ, không đợi đến khi hoàn hảo mới phục vụ. Họ hiểu rằng Chúa rất thường giấu mình trong những nhu cầu cụ thể của tha nhân. Một người cha quảng đại với gia đình. Một người mẹ bền bỉ với con cái. Một người trẻ có trách nhiệm với cộng đoàn. Một người giáo dân biết giúp giáo xứ bằng khả năng của mình. Một người biết dừng lại trước nỗi đau của người khác. Tất cả đều đang vác đỡ Thánh Giá Chúa.
Xin cho chúng con đừng né tránh những điều tốt lành chỉ vì phải hy sinh. Xin cho chúng con đừng nghĩ rằng việc phục vụ là của ai khác. Xin cho chúng con nhớ rằng Hội Thánh được xây dựng bởi những con người âm thầm gánh phần nặng. Xin cho các gia đình biết đỡ gánh cho nhau. Xin cho các đoàn thể biết cộng tác với nhau thay vì chỉ chờ nhau. Xin cho người trẻ biết quảng đại, người lớn tuổi biết nâng đỡ, người có khả năng biết trao ban, để không ai trong cộng đoàn phải vác thập giá một mình.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho đôi tay chúng con bớt giữ mình, để biết đưa ra mà nâng đỡ. Xin cho trái tim chúng con bớt tính toán, để biết quảng đại hơn. Và xin cho chúng con khám phá ra rằng, chính khi vác đỡ Thánh Giá cho Chúa nơi anh chị em mình, chúng con được phúc gặp Chúa gần hơn bất cứ lúc nào khác.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ sáu: Bà Vê-rô-ni-ca lau mặt Đức Chúa Giê-su
Lạy Chúa Giê-su, giữa đám đông hỗn loạn ấy, giữa tiếng la ó, giữa sự thô bạo và lạnh lùng, có một người phụ nữ dám tiến lại gần Chúa với một chiếc khăn nhỏ. Bà không làm được điều lớn lao. Bà không có khả năng đổi thay cục diện. Bà chỉ làm một việc rất nhỏ: lau mặt cho Chúa. Nhưng chính điều nhỏ ấy lại sáng lên như một ngọn nến giữa đêm tối, như một hương thơm dịu giữa con đường đầy máu và bụi.
Lạy Chúa, chặng này đánh động chúng con rất nhiều, vì chúng con thường khinh thường những điều nhỏ bé. Chúng con nghĩ rằng việc tông đồ phải là việc thật lớn, thật ấn tượng, thật nổi bật. Nên nhiều khi vì không làm được điều lớn, chúng con chẳng làm gì cả. Nhưng Chúa cho chúng con thấy rằng một cử chỉ nhỏ làm vì yêu có thể đi rất sâu vào lòng Chúa, đi rất xa trong cuộc đời người khác.
Một lời nói dịu dàng đúng lúc có thể cứu một tâm hồn đang muốn buông xuôi. Một lần nhịn đi để giữ bình an có thể cứu một gia đình khỏi thêm một vết nứt. Một lần thăm viếng có thể làm một người đau bệnh ấm lòng cả tuần. Một bữa cơm sẻ chia có thể làm người nghèo thấy mình còn được yêu. Một lời xin lỗi chân thành có thể hồi sinh một mối tương quan. Một cái nắm tay, một ánh mắt tôn trọng, một thái độ lắng nghe, một sự kiên nhẫn, một lần cầu nguyện cho ai đó cách kín đáo, tất cả đều là những chiếc khăn Vê-rô-ni-ca của thời nay.
Người giáo dân thừa sai nhiều khi được sai đi không phải để làm những việc rầm rộ, nhưng để làm cho khuôn mặt Chúa lộ ra giữa đời qua sự tử tế thường ngày. Khi họ nói lời trong sáng, người ta thấy khuôn mặt hiền lành của Chúa. Khi họ cư xử chân thật, người ta thấy khuôn mặt đáng tin của Chúa. Khi họ biết cảm thông, người ta thấy khuôn mặt xót thương của Chúa. Khi họ sống âm thầm mà trung tín, người ta thấy khuôn mặt khiêm nhường của Chúa.
Xin tha cho chúng con vì nhiều khi trái tim chúng con khô quá. Chúng con tính toán quá nhanh nên lòng tốt chưa kịp nở ra thì đã khép lại. Chúng con sợ phiền, sợ mất thời giờ, sợ bị hiểu lầm nên nhiều việc tốt cứ mãi nằm trong ý nghĩ. Xin cho tâm hồn chúng con trở nên mềm hơn, nhạy hơn, để nhận ra những giây phút Chúa đang đi ngang qua trong khuôn mặt đau khổ của một người anh em nào đó.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con đừng coi thường việc nhỏ. Xin cho chúng con biết làm những điều bé nhỏ với tình yêu lớn. Xin cho từng cử chỉ của chúng con trong gia đình, nơi làm việc, trong giáo xứ và ngoài xã hội đều mang lấy sự dịu dàng của Tin Mừng. Để nhờ đó, giữa một thế giới dễ làm đau nhau, đời sống chúng con trở thành một tấm khăn nhỏ lau bớt giọt mồ hôi và nước mắt cho anh chị em mình.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ bảy: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ hai
Lạy Chúa Giê-su, Chúa lại ngã. Cú ngã lần thứ hai làm chúng con thấy rõ hơn sự kiệt quệ của Chúa. Không phải chỉ đau, nhưng là đau kéo dài. Không phải chỉ nặng, nhưng là nặng không ngơi. Không phải chỉ một lần gục xuống, nhưng là tiếp tục bị đè xuống nhiều lần trên cùng một con đường. Cú ngã này rất gần với đời sống chúng con, vì phần lớn những đau khổ trong đời không đến một lần rồi thôi, nhưng cứ lặp đi lặp lại, âm ỉ, kéo dài, bào mòn nghị lực và niềm vui.
Có những người vợ đã nhẫn nhịn rất lâu mà chồng vẫn vô tâm. Có những người chồng đã cố gắng rất nhiều mà gia đình vẫn chật vật. Có những cha mẹ đã hết lòng với con mà con vẫn xa Chúa, xa nhà, xa điều lành. Có những người đau bệnh lâu năm, sáng thức dậy là thấy một ngày dài lại bắt đầu với đau nhức. Có những người chiến đấu với cùng một tội, cùng một yếu đuối, cùng một nỗi sợ suốt nhiều năm mà chưa vượt qua. Có những người phục vụ giáo xứ chân thành, nhưng cứ hết lần này đến lần khác gặp phải hiểu lầm, tổn thương, chán nản.
Lạy Chúa, cú ngã lần thứ hai của Chúa là nguồn an ủi cho những ai mỏi mệt vì phải chịu đựng quá lâu. Chúa hiểu nỗi buồn của những người không chỉ khóc một lần, nhưng khóc nhiều lần. Chúa hiểu tâm trạng của những người đã cố gắng nhiều mà vẫn không thấy đổi thay. Chúa hiểu tiếng thở dài của những người vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục yêu, tiếp tục hy sinh dù lòng đã rất cạn.
Người giáo dân thừa sai không chỉ cần nhiệt tình ban đầu, nhưng cần ơn bền đỗ. Họ không chỉ được gọi để khởi sự tốt, nhưng còn được gọi để trung thành lâu dài. Có những chứng tá không rực rỡ, không được chú ý, nhưng rất đẹp trước mặt Chúa: một người vợ tiếp tục cầu nguyện cho chồng suốt nhiều năm; một người cha vẫn lặng lẽ đưa con đi lễ dù con còn hờ hững; một người phục vụ vẫn trung thành với công việc giáo xứ dù không được ai nhớ tới; một người bệnh vẫn dâng đau đớn mỗi ngày để cầu cho các linh hồn. Những đời sống như thế âm thầm mà sáng lạ thường trong mắt Chúa.
Xin cho chúng con biết nâng đỡ những ai đang mỏi mệt. Xin cho chúng con đừng hỏi họ tại sao chưa khá hơn, nhưng biết ở bên và cầu nguyện cho họ. Xin cho các cộng đoàn có đôi mắt tinh hơn để nhận ra những ai đang dần kiệt sức. Xin cho người giáo dân biết thương nhau trong cuộc chiến thiêng liêng, vì ai trong chúng con cũng có những cuộc chiến rất riêng. Và lạy Chúa, nếu chính chúng con hôm nay đang mỏi mệt, xin cho chúng con đừng mất niềm tin rằng Chúa vẫn đang ở rất gần, rất gần, trong từng hơi thở nặng nề của chúng con.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ tám: Đức Chúa Giê-su an ủi con thành Giê-ru-sa-lem
Lạy Chúa Giê-su, giữa lúc thân xác rã rời, Chúa vẫn quay sang những người phụ nữ đang khóc mà nói những lời đánh thức. Chúa không muốn họ chỉ khóc vì thương cảm, nhưng muốn họ đi tới hoán cải. Chúa biết có một nỗi buồn chỉ dừng lại ở cảm xúc, và có một nỗi buồn thánh dẫn người ta tới thay đổi đời sống. Chúa mời họ đi sâu hơn, thật hơn, chân thật hơn.
Lạy Chúa, biết bao lần chúng con xúc động, nhưng không hoán cải. Chúng con có thể nghẹn ngào trong giờ ngắm, nhưng rồi lại trở về lối sống cũ. Chúng con có thể thấy lòng mình rung động khi nghe Lời Chúa, nhưng lại không sửa một nết xấu cụ thể nào. Chúng con có thể thương Chúa chịu nạn, nhưng vẫn để Chúa tiếp tục chịu nạn nơi người thân bị chúng con làm tổn thương mỗi ngày bằng nóng giận, vô tâm, thô cứng, thiếu trách nhiệm.
Người giáo dân thừa sai là người để cho đức tin đi vào thực tế. Không chỉ biết buồn vì điều xấu, nhưng bắt đầu sống khác. Không chỉ biết than phiền xã hội xuống cấp, nhưng bắt đầu sửa lời ăn tiếng nói của mình. Không chỉ lo người khác mất đức tin, nhưng bắt đầu cầu nguyện trong gia đình. Không chỉ tiếc vì người trẻ xa nhà thờ, nhưng bắt đầu sống một đức tin có sức thu hút. Không chỉ trách con cái, nhưng bắt đầu làm gương cho con cái.
Lạy Chúa, Chúa còn dạy chúng con một điều rất đẹp: giữa lúc đau đớn, Chúa vẫn nghĩ tới phần rỗi của người khác. Chúa không khép lại trong nỗi đau riêng. Đây là trái tim của người thừa sai. Không phải cứ đau là chỉ còn biết mình. Không phải cứ tổn thương là được quyền khép lòng lại. Người thuộc về Chúa là người càng đi qua đau khổ càng biết xót thương hơn, càng trải qua bóng tối càng biết thao thức cho người khác được gặp ánh sáng.
Xin cho các bậc cha mẹ biết lo cho linh hồn con cái hơn lo cho thành đạt bên ngoài. Xin cho những người có trách nhiệm trong giáo xứ biết thao thức với những người nguội lạnh. Xin cho người trẻ biết sống sao để bạn bè thấy nơi mình một niềm vui khác, một hướng sống khác. Xin cho chúng con đừng chỉ là những người khóc thương Chúa, nhưng là những người để cuộc thương khó của Chúa làm mình đổi đời.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho mỗi giọt nước mắt Mùa Chay của chúng con không rơi cách vô ích. Xin cho những xúc động thiêng liêng không tan biến nhanh, nhưng lắng xuống thành quyết tâm cụ thể. Xin cho người giáo dân hôm nay biết mang lấy nỗi thao thức cứu các linh hồn, vì đó là một trong những nét đẹp sâu nhất của trái tim thừa sai.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ chín: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ ba
Lạy Chúa Giê-su, đây là cú ngã của tận cùng. Chúa đã quá mệt. Thân xác Chúa gần như cạn kiệt hoàn toàn. Mọi đau đớn từ trước giờ như dồn lại trong cú ngã này. Nó không chỉ là một lần vấp, nhưng là giây phút mà con người tưởng chừng không thể nào bước thêm được nữa. Và chính nơi đó, Chúa vẫn không bỏ cuộc.
Lạy Chúa, có những lúc chúng con cũng chạm đến giới hạn ấy. Không còn lời để cầu nguyện. Không còn sức để giải thích. Không còn khả năng để mỉm cười. Không còn chút hứng khởi nào cho việc mình đang làm. Có những người bước đi trong cuộc sống bằng đôi chân rất mệt mà không ai biết. Có những người tiếp tục sống chỉ vì bổn phận, chứ lòng đã quá kiệt. Có những người ở giữa gia đình mà thấy lòng rất trống. Có những người ở giữa cộng đoàn mà thấy mình không thuộc về đâu. Có những người vẫn giữ dáng vẻ bình thường, nhưng bên trong đã gần như gục hẳn.
Lạy Chúa, cú ngã này là nơi Chúa ở rất gần những người kiệt sức nhất. Xin cho những ai đang muốn buông xuôi nhìn lên Chúa và hiểu rằng Chúa biết họ mệt thế nào. Chúa không trách họ vì đã yếu. Chúa không khinh họ vì đã cạn. Chúa chỉ mong họ đừng cắt đứt khỏi tình yêu của Chúa. Vì khi con người không còn gì nữa, thì ân sủng vẫn còn. Khi sức riêng không đủ, sức Chúa vẫn có thể nâng.
Người giáo dân thừa sai nếu chỉ dựa vào sự nhiệt tình tự nhiên sẽ không đi xa được. Họ cần đời sống nội tâm. Họ cần Thánh Thể. Họ cần Lời Chúa. Họ cần bí tích Hòa Giải. Họ cần thinh lặng. Họ cần một chỗ quỳ xuống trước mặt Chúa để được ôm lấy trong yếu đuối. Nếu không, việc phục vụ rất dễ biến thành gánh nặng, và bổn phận rất dễ biến thành mỏi mòn không lối thoát.
Xin cho chúng con biết tìm lại nguồn sức mạnh nơi Chúa. Xin cho chúng con đừng xấu hổ vì phải thú nhận mình mệt. Xin cho các gia đình đừng bỏ rơi nhau trong những giai đoạn tối tăm. Xin cho cộng đoàn giáo xứ biết nâng đỡ những người đang âm thầm kiệt quệ. Xin cho người trẻ đang bị trống rỗng nuốt dần niềm vui sống được gặp một bàn tay dẫn họ về với Chúa.
Lạy Chúa Giê-su, sau cú ngã thứ ba, Chúa vẫn đứng dậy. Xin cho chúng con tin rằng, với Chúa, chúng con cũng có thể đứng dậy, dù chậm, dù đau, dù mắt còn đầy nước, dù lòng còn run rẩy. Chỉ cần còn Chúa, thì cuộc đời chúng con chưa bao giờ là chấm hết.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười: Đức Chúa Giê-su bị lột áo
Lạy Chúa Giê-su, người ta lột áo Chúa trước mặt thiên hạ. Chúa bị tước mất lớp che phủ cuối cùng. Đây là nỗi đau vừa thể xác vừa tinh thần, vừa nhục nhã vừa xót xa. Chúa bước vào tận cùng sự trần trụi, để không có nỗi tủi hổ nào của con người mà Chúa không hiểu.
Lạy Chúa, chúng con sống giữa một thế giới đầy vỏ bọc. Chúng con thích tô điểm cho hình ảnh của mình. Chúng con muốn người khác thấy mình tốt, hay, đạo đức, thành công, đáng trọng. Chúng con che đậy phần yếu, giấu đi phần tối, né tránh sự thật về chính mình. Có khi chúng con dành nhiều sức để giữ vỏ ngoài mà lại rất ít sức để đổi mới bên trong. Có khi chúng con sợ bị mất hình ảnh hơn là sợ mất lòng Chúa.
Nhưng trước mặt Chúa, không vỏ bọc nào còn ý nghĩa. Chúa biết rất rõ những vết nứt, những nỗi xấu hổ, những động cơ không tinh tuyền, những điều chúng con giấu kỹ nhất. Và lạ lùng thay, Chúa biết hết mà vẫn yêu. Chính tình yêu ấy mời gọi chúng con dám sống thật.
Người giáo dân thừa sai không thể là người sống hai mặt. Không thể nói về Chúa bên ngoài mà bên trong đầy giả hình. Không thể mang danh người phục vụ mà lòng lại chỉ tìm mình. Không thể đòi con cái sống tốt khi chính mình thiếu gương sáng. Không thể kêu gọi người khác trở về với Chúa khi chính mình đang xây đời trên hình thức. Người ta có thể không nhớ lời chúng con nói, nhưng họ sẽ nhớ cuộc sống chúng con có thật hay không.
Chặng này còn nhắc chúng con đến biết bao người đang bị tước mất phẩm giá giữa cuộc đời: người nghèo bị coi thường, người yếu thế bị chà đạp, người lầm lỗi bị đóng chặt vào quá khứ, phụ nữ và trẻ em bị tổn thương, người già bị lãng quên, người bệnh bị đối xử như gánh nặng. Xin cho người giáo dân biết nhìn mọi người bằng ánh mắt tôn trọng, biết bênh vực phẩm giá con người bằng chính cách cư xử hằng ngày.
Xin lột khỏi chúng con sự giả tạo, lòng ham hư danh, thói khoe khoang, nỗi sợ phải sống thật. Xin cho các gia đình trở thành nơi người ta có thể yếu đuối mà vẫn được yêu, có thể thật lòng mà không bị nghiền nát, có thể thú nhận lỗi lầm mà vẫn có đường trở lại. Xin cho cộng đoàn chúng con là nơi chữa lành chứ không phải là nơi khiến người ta phải mang thêm nhiều lớp áo giả tạo để được chấp nhận.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười một: Đức Chúa Giê-su chịu đóng đinh vào Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, đôi tay Chúa bị căng ra, đôi chân Chúa bị ghim chặt. Những chiếc đinh lạnh lùng đóng sâu vào da thịt Chúa. Đôi tay ấy đã từng chạm vào người phong cùi mà không ghê sợ, từng nâng những trẻ nhỏ mà chúc lành, từng bẻ bánh trao ban. Đôi chân ấy đã từng đi khắp nẻo tìm kiếm những kẻ lạc xa. Giờ đây tất cả bị giữ chặt trên cây gỗ của tình yêu.
Lạy Chúa, chúng con sợ bị đóng đinh. Chúng con sợ bị ràng buộc bởi trách nhiệm. Chúng con sợ ở lại khi muốn bỏ đi. Chúng con sợ trung tín khi lòng đã mệt. Chúng con sợ phải chịu đựng những giới hạn của bổn phận và hy sinh. Nhưng tình yêu thật luôn có điều gì đó giống như bị đóng đinh. Yêu là không sống tùy hứng. Yêu là chấp nhận ở lại. Yêu là để mình bị ràng buộc cách thánh thiện bởi người mình có trách nhiệm.
Một người chồng trung thành với hôn nhân dù trải qua thử thách, là một người đang chịu đóng đinh. Một người vợ hy sinh âm thầm cho gia đình, là một người đang chịu đóng đinh. Một người con ở lại chăm cha mẹ già đau yếu, là một người đang chịu đóng đinh. Một giáo dân dấn thân cho giáo xứ, cho đoàn thể, cho người nghèo, dù phải từ bỏ rất nhiều tiện nghi, là một người đang chịu đóng đinh. Những chiếc đinh ấy làm đau, nhưng nếu được sống với Chúa, chúng trở thành nơi tình yêu được thanh luyện.
Thế giới hôm nay rất sợ sự trung tín. Người ta dễ rời bỏ, dễ thay đổi, dễ quay lưng, dễ sống theo cảm xúc. Vì thế, người giáo dân biết trung thành sẽ trở thành một chứng tá rất mạnh. Khi một gia đình vẫn giữ được lời hứa trong những năm tháng khó khăn, đó là bài giảng sống động. Khi một người lao động vẫn liêm chính giữa môi trường gian dối, đó là bài giảng sống động. Khi một người phục vụ không bỏ cộng đoàn chỉ vì một vài tổn thương, đó là bài giảng sống động.
Lạy Chúa, xin đóng đinh vào Thánh Giá Chúa tính ích kỷ, sự nông nổi, lòng ham hưởng thụ và tinh thần vô trách nhiệm nơi chúng con. Xin cho chúng con đừng chỉ yêu bằng lời nói, nhưng yêu bằng sự bền lòng. Xin cho người giáo dân hôm nay biết rằng sứ mạng truyền giáo không chỉ là đi xa, nhưng còn là trung thành ngay tại nơi Chúa đặt mình, với những con người Chúa trao, với những bổn phận Chúa giao.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười hai: Đức Chúa Giê-su sinh thì trên Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, đây là giờ cực thánh. Giờ của hoàn tất. Giờ của trao ban trọn vẹn. Từ trên Thánh Giá, Chúa tha thứ. Chúa phó thác. Chúa mở cửa thiên đàng. Chúa trao Mẹ cho Hội Thánh. Rồi Chúa nghiêng đầu và trút hơi thở cuối cùng. Trời đất như lặng đi. Không còn điều gì để giữ lại nữa. Tình yêu đã đi đến tận cùng.
Lạy Chúa, cái chết của Chúa nói với chúng con rằng cứu độ không đến bằng sức mạnh, nhưng bằng hiến mình. Không phải giữ cho mình, nhưng trao ban. Không phải chiếm lấy, nhưng bẻ ra. Không phải đứng trên, nhưng hạ xuống. Đây là linh đạo sâu nhất của người giáo dân thừa sai: để cuộc đời mình trở thành của lễ.
Chúng con được mời gọi chết đi từng ngày. Chết đi cho cái tôi luôn muốn thắng. Chết đi cho thói quen làm đau người thân bằng lời nói nặng nề. Chết đi cho tính lười biếng trong cầu nguyện. Chết đi cho sự ích kỷ giữ hết thời giờ cho bản thân mà không có chỗ cho gia đình, cho giáo xứ, cho người cần mình. Chết đi cho đam mê tiền bạc, danh dự, hơn thua. Chết đi cho tự ái để biết xin lỗi trước. Chết đi cho nóng giận כדי biết giữ bình an. Chết đi cho thói khép kín để biết mở lòng trước nỗi đau của người khác.
Lạy Chúa, chúng con muốn có một đức tin đẹp nhưng ít muốn trả giá. Muốn có một gia đình hạnh phúc nhưng ít muốn hy sinh. Muốn có một giáo xứ sống động nhưng ít muốn góp phần. Muốn cứu người khác mà lại ngại mất mình. Xin đừng để chúng con sống đạo cách mỏng manh như thế. Xin cho chúng con can đảm bước vào con đường hiến dâng, vì chỉ ở đó đời sống mới sinh hoa trái.
Người giáo dân thừa sai có thể không làm được những điều phi thường, nhưng họ có thể sống phi thường trong những điều bình thường: trung thành với bổn phận, kiên nhẫn với người thân, tử tế giữa chợ đời, liêm chính trong công việc, quảng đại trong phục vụ, cầu nguyện bền bỉ cho những người mình yêu. Chính những hy sinh không tiếng vang ấy, khi kết hợp với lễ tế của Chúa, trở nên vô cùng quý giá trước mặt Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giê-su chịu chết vì yêu, xin cho chúng con đừng sợ mất mình vì yêu. Xin cho các gia đình biết bẻ mình ra cho nhau. Xin cho cộng đoàn biết sống như một thân thể, nơi người mạnh nâng người yếu, người vui nâng người buồn, người có chia cho người thiếu. Xin cho người giáo dân hôm nay biết làm cho cuộc đời mình có mùi của bánh được bẻ ra, của rượu được rót ra, của một tình yêu thật sự trao ban.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười ba: Tháo xác Đức Chúa Giê-su xuống mà trao cho Đức Mẹ
Lạy Mẹ Maria, Chúa Giê-su được tháo xuống khỏi Thánh Giá và đặt trong vòng tay Mẹ. Cảnh tượng ấy vừa đẹp vừa đau đến quặn lòng. Mẹ ôm lấy thân xác Con yêu, thân xác đã rách nát vì yêu thương, thân xác không còn hơi thở, không còn lời nói, không còn ánh mắt nhìn Mẹ. Mẹ ôm Con trong thinh lặng. Một sự thinh lặng rất sâu, rất dài, rất đau, nhưng không tuyệt vọng.
Lạy Chúa, có những lúc trong đời, chúng con cũng phải ôm lấy những mất mát như ôm một thân xác đã chết. Một ước mơ chết. Một mối tương quan chết. Một nhiệt thành thiêng liêng chết. Một niềm vui gia đình chết. Một người thân lìa đời. Một đứa con rời xa đức tin. Một cuộc sống tưởng như bế tắc không lối ra. Có những điều chúng con không sửa được ngay, không giải thích được, không làm cho sống lại theo ý mình.
Chặng này dạy chúng con biết ở lại với nỗi đau mà không bỏ đức tin. Biết khóc mà không thất vọng. Biết đau mà không chối bỏ Chúa. Biết ôm lấy thực tại khắc nghiệt mà vẫn thì thầm rằng: “Xin vâng.” Người giáo dân thừa sai không phải lúc nào cũng là người đầy sức sống và lời nói hùng hồn. Có khi họ chỉ là người vẫn còn quỳ được giữa đau thương, vẫn còn cầu nguyện được giữa đổ vỡ, vẫn còn dịu dàng được giữa thử thách. Và như thế đã là một chứng tá rất lớn.
Xin cho những ai đang đau vì con cái được Mẹ an ủi. Xin cho những người đang đi qua tang chế được Mẹ ôm lấy. Xin cho những người đang cảm thấy đời mình chỉ còn những mảnh vỡ không đánh mất niềm hy vọng. Xin cho các cộng đoàn biết trở thành vòng tay đón nhận những ai đang bị thương tích. Xin cho chúng con đừng quay mặt đi trước nỗi đau của nhau, nhưng biết cùng nhau mang lấy trong cầu nguyện và yêu thương.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết ẵm lấy cả những điều đau nhất của đời mình mà dâng lên Chúa. Xin cho chúng con hiểu rằng không giọt nước mắt nào kết hợp với Thánh Giá Chúa là vô nghĩa. Không hy sinh nào âm thầm mà Chúa quên. Không đêm tối nào kéo dài mãi đối với người biết ở lại trong lòng Chúa.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười bốn: Táng xác Đức Chúa Giê-su trong hang đá
Lạy Chúa Giê-su, thân xác Chúa được đặt vào trong mồ đá. Cửa mồ được lấp lại. Mọi sự như chìm vào một khoảng thinh lặng khổng lồ. Đám đông đã tan. Những tiếng la ó cũng không còn. Chỉ còn đêm xuống, chỉ còn sự lặng thinh, chỉ còn cảm giác như mọi điều đã kết thúc.
Lạy Chúa, có những giai đoạn trong đời sống đức tin của chúng con cũng giống như ngôi mộ ấy. Tối. Im. Khép kín. Không thấy lối ra. Có những lúc chúng con cầu nguyện mà như không ai trả lời. Phục vụ mà không thấy hoa trái. Yêu thương mà không được đáp lại. Cố gắng mà vẫn thất bại. Chờ đợi mà cửa vẫn đóng. Có những gia đình nhìn nhau mà không biết bắt đầu lại từ đâu. Có những người trẻ tưởng chừng đã chôn vùi luôn ước mơ nên tốt. Có những người đau bệnh nằm đó mà từng ngày dài như không dứt. Có những tâm hồn lâu nay sống như bị chôn dưới tảng đá của khô khan, nguội lạnh, chán nản.
Nhưng lạy Chúa, ngôi mộ của Chúa không phải là nơi kết thúc, mà là nơi chờ đợi một bình minh. Trong thinh lặng của nấm mồ, Thiên Chúa vẫn hành động. Trong bóng tối dày đặc, hạt mầm phục sinh vẫn âm thầm lớn lên. Điều mắt loài người không thấy, lòng tin lại được mời gọi bám chặt hơn bao giờ hết.
Người giáo dân thừa sai phải là người biết gieo hy vọng giữa những ngôi mộ của cuộc đời. Không phải thứ hy vọng hời hợt, nhưng là hy vọng đã đi qua Thánh Giá. Họ biết tiếp tục cầu nguyện cho người thân xa Chúa. Biết tiếp tục dạy con làm dấu thánh giá dù chưa thấy con đáp lại. Biết tiếp tục yêu thương người trong gia đình dù mối tương quan còn nhiều lạnh giá. Biết tiếp tục phục vụ giáo xứ dù chưa thấy kết quả rõ ràng. Biết tiếp tục làm điều đúng dù không ai ghi nhận. Biết tiếp tục tin rằng Chúa đang làm việc ngay cả khi mọi sự xem ra im lìm.
Xin cho các gia đình không tuyệt vọng về nhau. Xin cho các bậc cha mẹ đừng thôi cầu nguyện cho con cái. Xin cho những người phục vụ trong Hội Thánh đừng nản vì những mùa khô hạn. Xin cho những ai đang ở trong đêm tối nhớ rằng Chúa chưa bao giờ mất dấu họ. Xin cho chúng con biết kiên nhẫn với thời gian của Chúa, vì phục sinh không đến sớm hơn Thánh Ý, nhưng cũng không bao giờ đến muộn.
Lạy Chúa Giê-su, khi kết thúc cuộc đi Đàng nơi cửa mồ khép kín, xin mở ra trong lòng chúng con một quyết tâm mới. Xin cho chúng con không trở về như cũ. Xin cho mỗi người giáo dân trong cộng đoàn chúng con hiểu rằng mình được sai đi. Được sai đi không phải bằng quyền lực, nhưng bằng sự hiền lành. Không phải bằng lời lớn tiếng, nhưng bằng chứng tá thầm lặng. Không phải chỉ trong nhà thờ, nhưng giữa đời. Không phải để được nhìn thấy, nhưng để người khác nhờ mình mà gặp Chúa.
Xin cho gia đình chúng con là mái nhà có hơi ấm Tin Mừng. Xin cho công việc hằng ngày của chúng con là nơi thực hành bác ái. Xin cho lời ăn tiếng nói của chúng con là bài giảng dịu dàng về Chúa. Xin cho đôi tay chúng con biết nâng đỡ, đôi chân chúng con biết tìm đến người cần được yêu thương, đôi mắt chúng con biết nhìn tha nhân bằng lòng thương xót, và trái tim chúng con biết thao thức cho phần rỗi các linh hồn.
Lạy Chúa Giê-su chịu đóng đinh và phục sinh, xin làm cho mỗi người chúng con trở thành một giáo dân thừa sai thật sự. Để ở nơi chúng con sống, người ta bớt lạnh lùng hơn. Ở nơi chúng con hiện diện, người ta bớt tuyệt vọng hơn. Ở nơi chúng con phục vụ, người ta thấy lòng Chúa gần hơn. Và nhờ cuộc đời nhỏ bé nhưng chân thành của chúng con, Tin Mừng của Chúa tiếp tục đi vào những ngõ ngách rất đời thường của thế giới hôm nay.
Amen.
Lm. Anmai, CSsR
14 NGẮM CHẶNG ĐÀNG THÁNH GIÁ
(mẫu 3)

THEO Ý MỤC VỤ: MỖI KI-TÔ HỮU LÀ MỘT GIÁO DÂN THỪA SAI

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể rất yêu dấu,
đêm nay chúng con về đây, không phải để hoàn thành một việc đạo quen thuộc, không phải để đọc cho xong một bản ngắm, cũng không phải chỉ để nhắc lại một câu chuyện đau buồn đã xảy ra cách đây hơn hai ngàn năm. Chúng con đến đây để ở lại với Chúa. Ở lại thật gần. Ở lại thật lâu. Ở lại bằng một tâm hồn biết lắng xuống. Ở lại bằng một trái tim muốn để cho cuộc thương khó của Chúa chạm đến tận nơi sâu kín nhất của đời mình.

Ngoài kia, cuộc sống vẫn ồn ào. Người ta vẫn đi vội, nói vội, nghĩ vội, yêu vội, giận vội, quên vội. Người ta vẫn chen nhau giữa những bận rộn, giữa những lo toan, giữa những hứa hẹn mỏng manh, giữa những nỗi mệt không gọi thành tên. Có những ngày, lòng người khô đi mà chính họ cũng không biết. Có những ngày, người ta sống rất gần nhau mà lại rất xa nhau. Có những ngày, người ta có thể làm đủ mọi việc, lo đủ mọi thứ, nhưng lại không còn đủ một khoảng lặng để nhìn vào linh hồn mình, để hỏi xem mình đang sống cho ai, đang bước về đâu, đang giữ lại được điều gì, và đang đánh mất điều gì.
Lạy Chúa, trong bầu khí tĩnh lặng của Mùa Chay, chúng con xin đặt mình dưới chân Thánh Giá Chúa. Xin cho từng chặng đường Chúa đi qua trở thành từng nhịp chậm đưa chúng con đi vào mầu nhiệm tình yêu. Xin cho chúng con không chỉ nhìn Chúa bằng đôi mắt, nhưng còn nhìn bằng lòng tin. Xin cho chúng con không chỉ thương Chúa bằng cảm xúc, nhưng còn thương Chúa bằng quyết tâm hoán cải. Xin cho chúng con không chỉ đi theo Chúa bằng đôi chân trong giờ ngắm này, nhưng còn đi theo Chúa bằng cả cuộc đời sau khi ra khỏi nhà thờ.
Lạy Chúa, hôm nay chúng con ngắm Đàng Thánh Giá theo ý mục vụ rất đẹp mà Hội Thánh không ngừng thao thức: mỗi Ki-tô hữu là một giáo dân thừa sai. Chúng con biết rằng người giáo dân không chỉ là người đi lễ, đọc kinh, làm việc đạo, nhưng còn là người được Chúa sai đi giữa lòng đời. Gia đình là cánh đồng truyền giáo. Nơi làm việc là cánh đồng truyền giáo. Khu xóm là cánh đồng truyền giáo. Những bàn ăn gia đình, những cuộc trò chuyện đời thường, những mối tương quan gần gũi nhất, những nơi đau khổ nhất, những hoàn cảnh mệt mỏi nhất, tất cả đều là nơi Chúa muốn hiện diện qua đời sống chúng con.
Nhưng lạy Chúa, chúng con thú thật rằng nhiều khi chúng con chỉ giữ đạo cho chính mình, chứ chưa sống đạo để người khác nhờ đó mà được nâng lên. Chúng con muốn bình an, nhưng không muốn trả giá cho bình an. Chúng con muốn yêu Chúa, nhưng chưa muốn từ bỏ mình. Chúng con muốn làm tông đồ, nhưng lại sợ hy sinh. Chúng con muốn nói về Tin Mừng, nhưng đời sống lại chưa thật sự có mùi của Tin Mừng. Có khi chúng con rất thuộc kinh, nhưng lại không thuộc lòng thương xót. Có khi chúng con chăm dự lễ, nhưng lại thiếu đức ái với người thân nhất. Có khi chúng con sốt sắng trước bàn thờ, nhưng lạnh lùng ngoài cuộc sống. Có khi chúng con nói yêu Chúa, nhưng vẫn ngại đụng vào những vết thương của tha nhân.
Xin cho giờ ngắm này trở thành một cuộc trở về. Xin làm mềm lại chỗ cứng nơi lòng chúng con. Xin thắp sáng lại phần nguội lạnh. Xin lay động lại phần đã ngủ quên. Xin cho từng giọt máu của Chúa rơi xuống trên cuộc đời chúng con không cách vô ích. Xin cho từng vết thương của Chúa trở thành từng cửa ngõ để ân sủng đi vào trong tâm hồn, vào gia đình, vào cộng đoàn, vào sứ mạng của mỗi người.
Lạy Mẹ Maria sầu bi, xin ở bên chúng con trong đêm nay. Xin dạy chúng con biết ngắm Thánh Giá bằng trái tim của Mẹ: thinh lặng hơn, trung thành hơn, đau hơn nhưng cũng tin hơn. Xin cho chúng con biết bước thật chậm trên con đường Chúa đi, để không bỏ sót một lời mời nào của tình yêu, không bỏ sót một giọt lệ nào của lòng thương xót, không bỏ sót một tiếng gọi nào Chúa đang thầm thì với chúng con trong đêm tĩnh lặng này.
Chặng thứ nhất: Đức Chúa Giê-su chịu quan Philatô luận tội
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đứng đó, bình an mà đau đớn, thinh lặng mà đầy phẩm giá. Trước mặt Chúa là Philatô, là đám đông, là những tiếng la ó hỗn độn, là những khuôn mặt đang bị sợ hãi, ích kỷ và đố kỵ điều khiển. Chúa, Đấng vô tội, Đấng chỉ biết yêu thương, lại bị đối xử như kẻ đáng bị loại trừ. Chúa là Sự Thật, nhưng sự thật lại không đủ sức cứu Chúa khỏi bản án của lòng người khi lòng người không còn muốn nghe sự thật nữa.
Lạy Chúa, trước chặng đầu tiên này, chúng con không dám chỉ nhìn Philatô như một nhân vật của quá khứ. Bởi vì trong đời sống chúng con, Philatô vẫn còn đó. Có khi Philatô là chính chúng con. Biết điều gì là đúng, nhưng không dám đứng về phía điều đúng. Biết một người đang bị hiểu lầm, nhưng không dám bênh vực. Biết một lời nói là không công bằng, nhưng chọn im lặng vì sợ phiền. Biết một việc làm là trái lương tâm, nhưng vẫn nhắm mắt làm vì lợi ích của mình. Bao lần chúng con không trực tiếp cầm búa đóng đinh Chúa, nhưng lại góp phần vào những bản án bất công bằng sự hùa theo, bằng thái độ dửng dưng, bằng cái gật đầu dễ dãi trước điều sai trái.
Có những bản án chúng con viết bằng lời nói. Có những bản án chúng con viết bằng ánh mắt. Có những bản án chúng con viết bằng thái độ khinh thường, loại trừ, lạnh lùng, thiếu cảm thông. Chúng con kết án người khác khi họ lầm lỡ. Chúng con khắt khe với những ai yếu đuối hơn mình. Chúng con dễ nhớ lỗi người khác hơn là nhớ đến những lần Chúa đã tha thứ cho mình. Chúng con dễ lan truyền một câu chuyện làm tổn thương người khác hơn là giữ một lời nói lại để khỏi làm đau nhau.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai trước hết không phải là người nói hay, nhưng là người có lương tâm ngay thẳng. Một Ki-tô hữu đi giữa đời mà không công bằng, không chân thật, không biết tôn trọng sự thật, thì rất khó làm người khác tin vào Tin Mừng. Một người cầu nguyện nhiều nhưng lòng vẫn nuôi những phán xét cay nghiệt, thì lời cầu nguyện ấy chưa thật sự thấm xuống cuộc sống.
Xin cho chúng con biết sợ tội phán xét hơn sợ mất phần hơn thua. Xin cho chúng con biết yêu sự thật hơn yêu an toàn cho bản thân. Xin cho chúng con biết im lặng đúng lúc, lên tiếng đúng lúc, và luôn cư xử với người khác bằng lòng nhân từ mà Chúa đã dành cho chúng con biết bao lần. Xin cho các gia đình biết chữa lành nhau bằng cảm thông thay vì làm nhau đau thêm bằng phán xét. Xin cho cộng đoàn chúng con là nơi người tội lỗi có thể trở về, người yếu đuối có thể được nâng lên, chứ không phải là nơi họ bị đè nặng thêm bởi những cái nhìn khinh chê.
Lạy Chúa Giê-su vô tội bị kết án, xin cứu chúng con khỏi thứ đạo đức lạnh lùng không có lòng thương xót. Xin làm cho đời sống của chúng con trở thành nơi sự thật đi đôi với đức ái, công bằng đi đôi với dịu hiền, để ở đâu có chúng con hiện diện, ở đó người ta bớt sợ hãi, bớt bị lên án, và dễ nhận ra lòng nhân lành của Chúa hơn.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ hai: Đức Chúa Giê-su vác Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, bản án vừa tuyên xong, người ta đặt lên vai Chúa cây Thánh Giá nặng nề. Đó không chỉ là sức nặng của gỗ, mà còn là sức nặng của tất cả tội lỗi nhân loại, của mọi phản bội, mọi vô ơn, mọi giả hình, mọi ích kỷ, mọi khô cứng của lòng người. Và Chúa đón lấy. Không tránh né. Không than trách. Không chống cự. Chúa ôm lấy Thánh Giá như ôm lấy chính chúng con trong thân phận tội lỗi của mình.
Lạy Chúa, có những cây Thánh Giá trong đời chúng con đến rất rõ ràng: bệnh tật, nghèo khó, thất bại, mất mát, đổ vỡ. Nhưng cũng có những cây Thánh Giá không ai thấy: sự cô đơn trong gia đình, áp lực của trách nhiệm, nỗi đau bị hiểu lầm, những giằng co trong lương tâm, những mỏi mệt âm thầm, những cám dỗ phải chiến đấu mỗi ngày, những lo toan khiến lòng nặng như đá mà không biết chia với ai. Có người cha vác Thánh Giá của mưu sinh và nỗi bất lực. Có người mẹ vác Thánh Giá của hy sinh không được nhìn nhận. Có người trẻ vác Thánh Giá của chông chênh và bối rối giữa một thế giới kéo mình đi đủ hướng. Có người già vác Thánh Giá của bệnh tật và cảm giác bị bỏ lại phía sau.
Chúng con thường thích một đức tin nhẹ nhàng, an toàn, không đòi hỏi. Chúng con muốn theo Chúa nhưng lại muốn được rảnh tay. Chúng con muốn làm môn đệ nhưng lại ngại bước vào hy sinh. Chúng con muốn làm tông đồ giáo dân nhưng lại chỉ muốn sống đạo trong vùng thoải mái của mình. Chúng con quên rằng chính Thánh Giá mới là trường học sâu nhất của tình yêu. Chỉ ở đó, con người mới học được thế nào là cho đi đến cùng, thế nào là trung tín, thế nào là hiến mình.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai không phải là người nói về Chúa trong khi trốn chạy cây thánh giá của đời mình. Chính cách họ vác thập giá mới làm nên chứng tá. Khi một người vợ chịu đựng mệt mỏi mà vẫn giữ lòng hiền hòa, chị đang làm chứng cho Chúa. Khi một người chồng lao nhọc mà vẫn trung thực, anh đang làm chứng cho Chúa. Khi một bạn trẻ phải chống chọi với cám dỗ mà vẫn cố giữ mình thuộc về Chúa, người ấy đang làm chứng cho Chúa. Khi một giáo dân phục vụ giáo xứ âm thầm, không tìm tiếng khen, chỉ muốn nhà Chúa được tốt hơn, họ đang mang dáng dấp của Chúa vác Thánh Giá.
Xin cho chúng con đừng sợ những hy sinh gắn với bậc sống của mình. Xin cho chúng con đừng coi những bổn phận thường ngày là gánh nặng vô nghĩa. Xin cho chúng con biết kết hợp từng mệt nhọc, từng nước mắt, từng nỗi đau, từng sự nhẫn nhịn với Thánh Giá Chúa, để tất cả trở thành của lễ âm thầm dâng lên Chúa vì phần rỗi các linh hồn. Và xin cho chúng con, dù đang rất mệt, vẫn không đánh mất ánh sáng dịu dàng của người thuộc về Chúa.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ ba: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ nhất
Lạy Chúa Giê-su, sức nặng của Thánh Giá, những vết đòn roi, sự kiệt quệ của thân xác làm Chúa ngã xuống. Đấng dựng nên bầu trời và mặt đất, giờ đây nằm trên bụi đất của phận người. Cú ngã đầu tiên của Chúa không chỉ làm đau đôi vai, đầu gối, mặt mày, mà còn làm chúng con đau ở tận trong tim, vì nơi đó chúng con thấy Chúa đã đi vào tận đáy yếu đuối của con người.
Lạy Chúa, chúng con cũng ngã. Ngã nhiều lần. Ngã vì yếu đuối. Ngã vì kiêu ngạo. Ngã vì tưởng mình đủ mạnh. Ngã vì lơi lỏng cầu nguyện. Ngã vì quen sống nửa vời. Ngã trong tư tưởng, trong lời nói, trong ánh mắt, trong những chọn lựa lương tâm, trong những ham muốn thiếu trong sạch, trong những thói quen làm mình xa Chúa mà lại không muốn dứt ra. Có những cú ngã người khác thấy. Có những cú ngã chỉ một mình Chúa biết. Có những cú ngã khiến chúng con xấu hổ. Có những cú ngã làm chúng con chai lì đến mức không còn thấy đau nữa.
Điều làm chúng con sợ không chỉ là tội, nhưng là sự quen với tội. Chúng con có thể ngã mà không còn giật mình. Chúng con có thể sống xa Chúa mà vẫn thấy bình thường. Chúng con có thể mang hình thức một người có đạo mà bên trong nguội lạnh, khô khan, không còn thao thức nên thánh. Chúng con có thể trì hoãn việc trở về hết lần này đến lần khác. Có khi chúng con nghĩ mình yếu quá nên không thể thay đổi. Có khi chúng con nghĩ Chúa hẳn đã chán mình rồi.
Nhưng lạy Chúa, cú ngã của Chúa hôm nay nói với chúng con rằng Chúa hiểu chúng con trong yếu đuối nhất. Chúa không đứng trên cao để trách chúng con. Chúa đã ngã xuống để ở gần những kẻ ngã. Chúa không mỏi mệt khi nâng dậy người biết ăn năn. Chúa không khinh chê ai đang thật lòng muốn trở về. Chính vì thế, người giáo dân thừa sai không phải là người chưa từng vấp ngã, nhưng là người biết sống kinh nghiệm được tha thứ, để rồi dịu dàng hơn với người khác.
Xin cho chúng con biết đau vì tội. Xin cho chúng con biết sợ mất Chúa hơn sợ mất thể diện. Xin cho chúng con biết chạy đến với bí tích Hòa Giải không như một gánh nặng, nhưng như một cuộc trở về nhà. Xin cho các gia đình biết giúp nhau đứng lên thay vì chôn vùi nhau trong quá khứ. Xin cho các cộng đoàn biết thương những người đang chiến đấu thiêng liêng thay vì xét nét họ. Và xin cho những ai đang ngã hôm nay được nghe thấy trong lòng một tiếng rất dịu của Chúa: “Con hãy đứng dậy. Thầy vẫn ở đây.”
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ tư: Đức Chúa Giê-su gặp Đức Mẹ
Lạy Chúa Giê-su, giữa con đường đau đớn ấy, Chúa gặp Mẹ. Không có những lời đối đáp dài. Chỉ có ánh mắt. Chỉ có trái tim. Chỉ có một nỗi đau quá sâu nên không còn cần diễn tả bằng ngôn từ. Mẹ nhìn Con. Con nhìn Mẹ. Một cuộc gặp đầy nước mắt nhưng cũng đầy sức mạnh. Mẹ không cất được Thánh Giá khỏi vai Con, nhưng Mẹ ở đó. Mẹ không ngăn được đau khổ, nhưng Mẹ hiệp thông. Mẹ không đổi được bản án, nhưng Mẹ không bỏ Con cô độc.
Lạy Chúa, biết bao người trong cuộc đời chúng con cũng cần một sự hiện diện như thế. Không phải ai đau khổ cũng cần được khuyên ngay. Không phải ai đang nặng gánh cũng cần một bài giải thích. Có những người chỉ cần biết rằng vẫn còn một ai đó ở bên họ, không phán xét, không bỏ đi, không nóng ruột muốn sửa họ ngay, nhưng ở lại, lắng nghe, đỡ nâng bằng chính sự hiện diện của mình.
Trong các gia đình, có biết bao khoảng cách đau lòng vì người ta sống gần mà không hiện diện cho nhau. Cha mẹ quá bận. Con cái quá khép kín. Vợ chồng quá mệt nên ít còn khả năng lắng nghe nhau. Có những người già đau bệnh mà nỗi buồn lớn nhất không phải là cơn đau thân xác, nhưng là cảm giác mình bị quên. Có những người trẻ không thiếu điều kiện, nhưng rất thiếu một người hiểu lòng. Có những người từng đi lễ sốt sắng, từng phục vụ nhiệt thành, nhưng rồi âm thầm kiệt quệ vì không ai nhận ra.
Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai phải học nơi Mẹ khả năng đồng hành. Không chỉ hoạt động, không chỉ tổ chức, không chỉ làm cho xong việc, nhưng biết đến với con người. Biết ngồi lại với một người đau khổ. Biết thăm một người bệnh. Biết gọi điện cho một người lâu nay vắng nhà thờ. Biết hỏi thăm một gia đình đang gặp khó khăn. Biết dành giờ cho cha mẹ già. Biết để điện thoại xuống mà hiện diện thật với người thân của mình. Những điều ấy rất nhỏ, nhưng lại là nơi Tin Mừng chạm vào cuộc sống.
Xin tha cho chúng con vì nhiều khi chúng con rất năng làm việc đạo mà lại thiếu trái tim. Chúng con dễ tham gia sinh hoạt, nhưng khó ở lại với một nỗi đau. Chúng con dễ nói về bác ái, nhưng lại ít nhẫn nại với những người gần gũi nhất. Xin chữa lành nơi chúng con sự vô cảm ngày càng lớn lên vì thói quen sống vội.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết hiện diện như Mẹ. Xin cho gia đình chúng con là nơi người mệt được nghỉ, người đau được an ủi, người lạc hướng được đón về. Xin cho giáo xứ chúng con không chỉ là nơi có nhiều sinh hoạt, nhưng còn là nơi có nhiều trái tim biết đồng hành. Và xin cho chúng con hiểu rằng rất nhiều khi, bước đầu tiên của công cuộc truyền giáo chỉ đơn giản là biết ở bên một người đang đau.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ năm: Ông Si-mon vác đỡ Thánh Giá Chúa
Lạy Chúa Giê-su, ông Si-mon không tự chọn Thánh Giá. Ông bị gọi, bị kéo vào, bị buộc phải vác đỡ cho Chúa. Có thể ban đầu ông khó chịu. Có thể ông thấy đây là một phiền toái không mong muốn. Có thể ông chỉ muốn xong cho mau. Nhưng từ khoảnh khắc chạm vào cây Thánh Giá của Chúa, cuộc đời ông không còn y như trước nữa. Có những cuộc gặp gỡ Chúa bắt đầu từ bổn phận, nhưng kết thúc bằng ân sủng. Có những sứ mạng ban đầu chỉ là gánh nặng, nhưng về sau lại trở thành con đường cứu độ.
Lạy Chúa, trong đời sống chúng con cũng vậy. Rất nhiều lần, sứ mạng Chúa trao đến với chúng con không trong dáng vẻ đẹp đẽ, nhưng trong dáng vẻ của một gánh nặng. Một người thân đau bệnh làm chúng con phải đổi cả nhịp sống. Một đứa con khó dạy làm chúng con thức trắng nhiều đêm. Một trách nhiệm giáo xứ đến vào lúc chúng con đã quá bận. Một người yếu đuối cần chúng con đồng hành trong khi chính chúng con cũng mệt. Chúng con thường nhìn những điều ấy như sự cản trở, như điều phiền hà, như việc ngoài ý muốn. Nhưng nhiều khi chính đó lại là Thánh Giá của Chúa đang đi ngang đời chúng con và mời gọi chúng con chạm vào.
Người giáo dân thừa sai không thể chỉ sống cho vùng an toàn của mình. Họ được gọi để bước ra khỏi cái tôi hẹp hòi. Họ không đợi đến khi rảnh mới yêu thương, không đợi đến khi có dư mới chia sẻ, không đợi đến khi hoàn hảo mới phục vụ. Họ hiểu rằng Chúa rất thường giấu mình trong những nhu cầu cụ thể của tha nhân. Một người cha quảng đại với gia đình. Một người mẹ bền bỉ với con cái. Một người trẻ có trách nhiệm với cộng đoàn. Một người giáo dân biết giúp giáo xứ bằng khả năng của mình. Một người biết dừng lại trước nỗi đau của người khác. Tất cả đều đang vác đỡ Thánh Giá Chúa.
Xin cho chúng con đừng né tránh những điều tốt lành chỉ vì phải hy sinh. Xin cho chúng con đừng nghĩ rằng việc phục vụ là của ai khác. Xin cho chúng con nhớ rằng Hội Thánh được xây dựng bởi những con người âm thầm gánh phần nặng. Xin cho các gia đình biết đỡ gánh cho nhau. Xin cho các đoàn thể biết cộng tác với nhau thay vì chỉ chờ nhau. Xin cho người trẻ biết quảng đại, người lớn tuổi biết nâng đỡ, người có khả năng biết trao ban, để không ai trong cộng đoàn phải vác thập giá một mình.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho đôi tay chúng con bớt giữ mình, để biết đưa ra mà nâng đỡ. Xin cho trái tim chúng con bớt tính toán, để biết quảng đại hơn. Và xin cho chúng con khám phá ra rằng, chính khi vác đỡ Thánh Giá cho Chúa nơi anh chị em mình, chúng con được phúc gặp Chúa gần hơn bất cứ lúc nào khác.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ sáu: Bà Vê-rô-ni-ca lau mặt Đức Chúa Giê-su
Lạy Chúa Giê-su, giữa đám đông hỗn loạn ấy, giữa tiếng la ó, giữa sự thô bạo và lạnh lùng, có một người phụ nữ dám tiến lại gần Chúa với một chiếc khăn nhỏ. Bà không làm được điều lớn lao. Bà không có khả năng đổi thay cục diện. Bà chỉ làm một việc rất nhỏ: lau mặt cho Chúa. Nhưng chính điều nhỏ ấy lại sáng lên như một ngọn nến giữa đêm tối, như một hương thơm dịu giữa con đường đầy máu và bụi.
Lạy Chúa, chặng này đánh động chúng con rất nhiều, vì chúng con thường khinh thường những điều nhỏ bé. Chúng con nghĩ rằng việc tông đồ phải là việc thật lớn, thật ấn tượng, thật nổi bật. Nên nhiều khi vì không làm được điều lớn, chúng con chẳng làm gì cả. Nhưng Chúa cho chúng con thấy rằng một cử chỉ nhỏ làm vì yêu có thể đi rất sâu vào lòng Chúa, đi rất xa trong cuộc đời người khác.
Một lời nói dịu dàng đúng lúc có thể cứu một tâm hồn đang muốn buông xuôi. Một lần nhịn đi để giữ bình an có thể cứu một gia đình khỏi thêm một vết nứt. Một lần thăm viếng có thể làm một người đau bệnh ấm lòng cả tuần. Một bữa cơm sẻ chia có thể làm người nghèo thấy mình còn được yêu. Một lời xin lỗi chân thành có thể hồi sinh một mối tương quan. Một cái nắm tay, một ánh mắt tôn trọng, một thái độ lắng nghe, một sự kiên nhẫn, một lần cầu nguyện cho ai đó cách kín đáo, tất cả đều là những chiếc khăn Vê-rô-ni-ca của thời nay.
Người giáo dân thừa sai nhiều khi được sai đi không phải để làm những việc rầm rộ, nhưng để làm cho khuôn mặt Chúa lộ ra giữa đời qua sự tử tế thường ngày. Khi họ nói lời trong sáng, người ta thấy khuôn mặt hiền lành của Chúa. Khi họ cư xử chân thật, người ta thấy khuôn mặt đáng tin của Chúa. Khi họ biết cảm thông, người ta thấy khuôn mặt xót thương của Chúa. Khi họ sống âm thầm mà trung tín, người ta thấy khuôn mặt khiêm nhường của Chúa.
Xin tha cho chúng con vì nhiều khi trái tim chúng con khô quá. Chúng con tính toán quá nhanh nên lòng tốt chưa kịp nở ra thì đã khép lại. Chúng con sợ phiền, sợ mất thời giờ, sợ bị hiểu lầm nên nhiều việc tốt cứ mãi nằm trong ý nghĩ. Xin cho tâm hồn chúng con trở nên mềm hơn, nhạy hơn, để nhận ra những giây phút Chúa đang đi ngang qua trong khuôn mặt đau khổ của một người anh em nào đó.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con đừng coi thường việc nhỏ. Xin cho chúng con biết làm những điều bé nhỏ với tình yêu lớn. Xin cho từng cử chỉ của chúng con trong gia đình, nơi làm việc, trong giáo xứ và ngoài xã hội đều mang lấy sự dịu dàng của Tin Mừng. Để nhờ đó, giữa một thế giới dễ làm đau nhau, đời sống chúng con trở thành một tấm khăn nhỏ lau bớt giọt mồ hôi và nước mắt cho anh chị em mình.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ bảy: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ hai
Lạy Chúa Giê-su, Chúa lại ngã. Cú ngã lần thứ hai làm chúng con thấy rõ hơn sự kiệt quệ của Chúa. Không phải chỉ đau, nhưng là đau kéo dài. Không phải chỉ nặng, nhưng là nặng không ngơi. Không phải chỉ một lần gục xuống, nhưng là tiếp tục bị đè xuống nhiều lần trên cùng một con đường. Cú ngã này rất gần với đời sống chúng con, vì phần lớn những đau khổ trong đời không đến một lần rồi thôi, nhưng cứ lặp đi lặp lại, âm ỉ, kéo dài, bào mòn nghị lực và niềm vui.
Có những người vợ đã nhẫn nhịn rất lâu mà chồng vẫn vô tâm. Có những người chồng đã cố gắng rất nhiều mà gia đình vẫn chật vật. Có những cha mẹ đã hết lòng với con mà con vẫn xa Chúa, xa nhà, xa điều lành. Có những người đau bệnh lâu năm, sáng thức dậy là thấy một ngày dài lại bắt đầu với đau nhức. Có những người chiến đấu với cùng một tội, cùng một yếu đuối, cùng một nỗi sợ suốt nhiều năm mà chưa vượt qua. Có những người phục vụ giáo xứ chân thành, nhưng cứ hết lần này đến lần khác gặp phải hiểu lầm, tổn thương, chán nản.
Lạy Chúa, cú ngã lần thứ hai của Chúa là nguồn an ủi cho những ai mỏi mệt vì phải chịu đựng quá lâu. Chúa hiểu nỗi buồn của những người không chỉ khóc một lần, nhưng khóc nhiều lần. Chúa hiểu tâm trạng của những người đã cố gắng nhiều mà vẫn không thấy đổi thay. Chúa hiểu tiếng thở dài của những người vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục yêu, tiếp tục hy sinh dù lòng đã rất cạn.
Người giáo dân thừa sai không chỉ cần nhiệt tình ban đầu, nhưng cần ơn bền đỗ. Họ không chỉ được gọi để khởi sự tốt, nhưng còn được gọi để trung thành lâu dài. Có những chứng tá không rực rỡ, không được chú ý, nhưng rất đẹp trước mặt Chúa: một người vợ tiếp tục cầu nguyện cho chồng suốt nhiều năm; một người cha vẫn lặng lẽ đưa con đi lễ dù con còn hờ hững; một người phục vụ vẫn trung thành với công việc giáo xứ dù không được ai nhớ tới; một người bệnh vẫn dâng đau đớn mỗi ngày để cầu cho các linh hồn. Những đời sống như thế âm thầm mà sáng lạ thường trong mắt Chúa.
Xin cho chúng con biết nâng đỡ những ai đang mỏi mệt. Xin cho chúng con đừng hỏi họ tại sao chưa khá hơn, nhưng biết ở bên và cầu nguyện cho họ. Xin cho các cộng đoàn có đôi mắt tinh hơn để nhận ra những ai đang dần kiệt sức. Xin cho người giáo dân biết thương nhau trong cuộc chiến thiêng liêng, vì ai trong chúng con cũng có những cuộc chiến rất riêng. Và lạy Chúa, nếu chính chúng con hôm nay đang mỏi mệt, xin cho chúng con đừng mất niềm tin rằng Chúa vẫn đang ở rất gần, rất gần, trong từng hơi thở nặng nề của chúng con.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ tám: Đức Chúa Giê-su an ủi con thành Giê-ru-sa-lem
Lạy Chúa Giê-su, giữa lúc thân xác rã rời, Chúa vẫn quay sang những người phụ nữ đang khóc mà nói những lời đánh thức. Chúa không muốn họ chỉ khóc vì thương cảm, nhưng muốn họ đi tới hoán cải. Chúa biết có một nỗi buồn chỉ dừng lại ở cảm xúc, và có một nỗi buồn thánh dẫn người ta tới thay đổi đời sống. Chúa mời họ đi sâu hơn, thật hơn, chân thật hơn.
Lạy Chúa, biết bao lần chúng con xúc động, nhưng không hoán cải. Chúng con có thể nghẹn ngào trong giờ ngắm, nhưng rồi lại trở về lối sống cũ. Chúng con có thể thấy lòng mình rung động khi nghe Lời Chúa, nhưng lại không sửa một nết xấu cụ thể nào. Chúng con có thể thương Chúa chịu nạn, nhưng vẫn để Chúa tiếp tục chịu nạn nơi người thân bị chúng con làm tổn thương mỗi ngày bằng nóng giận, vô tâm, thô cứng, thiếu trách nhiệm.
Người giáo dân thừa sai là người để cho đức tin đi vào thực tế. Không chỉ biết buồn vì điều xấu, nhưng bắt đầu sống khác. Không chỉ biết than phiền xã hội xuống cấp, nhưng bắt đầu sửa lời ăn tiếng nói của mình. Không chỉ lo người khác mất đức tin, nhưng bắt đầu cầu nguyện trong gia đình. Không chỉ tiếc vì người trẻ xa nhà thờ, nhưng bắt đầu sống một đức tin có sức thu hút. Không chỉ trách con cái, nhưng bắt đầu làm gương cho con cái.
Lạy Chúa, Chúa còn dạy chúng con một điều rất đẹp: giữa lúc đau đớn, Chúa vẫn nghĩ tới phần rỗi của người khác. Chúa không khép lại trong nỗi đau riêng. Đây là trái tim của người thừa sai. Không phải cứ đau là chỉ còn biết mình. Không phải cứ tổn thương là được quyền khép lòng lại. Người thuộc về Chúa là người càng đi qua đau khổ càng biết xót thương hơn, càng trải qua bóng tối càng biết thao thức cho người khác được gặp ánh sáng.
Xin cho các bậc cha mẹ biết lo cho linh hồn con cái hơn lo cho thành đạt bên ngoài. Xin cho những người có trách nhiệm trong giáo xứ biết thao thức với những người nguội lạnh. Xin cho người trẻ biết sống sao để bạn bè thấy nơi mình một niềm vui khác, một hướng sống khác. Xin cho chúng con đừng chỉ là những người khóc thương Chúa, nhưng là những người để cuộc thương khó của Chúa làm mình đổi đời.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho mỗi giọt nước mắt Mùa Chay của chúng con không rơi cách vô ích. Xin cho những xúc động thiêng liêng không tan biến nhanh, nhưng lắng xuống thành quyết tâm cụ thể. Xin cho người giáo dân hôm nay biết mang lấy nỗi thao thức cứu các linh hồn, vì đó là một trong những nét đẹp sâu nhất của trái tim thừa sai.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ chín: Đức Chúa Giê-su ngã xuống đất lần thứ ba
Lạy Chúa Giê-su, đây là cú ngã của tận cùng. Chúa đã quá mệt. Thân xác Chúa gần như cạn kiệt hoàn toàn. Mọi đau đớn từ trước giờ như dồn lại trong cú ngã này. Nó không chỉ là một lần vấp, nhưng là giây phút mà con người tưởng chừng không thể nào bước thêm được nữa. Và chính nơi đó, Chúa vẫn không bỏ cuộc.
Lạy Chúa, có những lúc chúng con cũng chạm đến giới hạn ấy. Không còn lời để cầu nguyện. Không còn sức để giải thích. Không còn khả năng để mỉm cười. Không còn chút hứng khởi nào cho việc mình đang làm. Có những người bước đi trong cuộc sống bằng đôi chân rất mệt mà không ai biết. Có những người tiếp tục sống chỉ vì bổn phận, chứ lòng đã quá kiệt. Có những người ở giữa gia đình mà thấy lòng rất trống. Có những người ở giữa cộng đoàn mà thấy mình không thuộc về đâu. Có những người vẫn giữ dáng vẻ bình thường, nhưng bên trong đã gần như gục hẳn.
Lạy Chúa, cú ngã này là nơi Chúa ở rất gần những người kiệt sức nhất. Xin cho những ai đang muốn buông xuôi nhìn lên Chúa và hiểu rằng Chúa biết họ mệt thế nào. Chúa không trách họ vì đã yếu. Chúa không khinh họ vì đã cạn. Chúa chỉ mong họ đừng cắt đứt khỏi tình yêu của Chúa. Vì khi con người không còn gì nữa, thì ân sủng vẫn còn. Khi sức riêng không đủ, sức Chúa vẫn có thể nâng.
Người giáo dân thừa sai nếu chỉ dựa vào sự nhiệt tình tự nhiên sẽ không đi xa được. Họ cần đời sống nội tâm. Họ cần Thánh Thể. Họ cần Lời Chúa. Họ cần bí tích Hòa Giải. Họ cần thinh lặng. Họ cần một chỗ quỳ xuống trước mặt Chúa để được ôm lấy trong yếu đuối. Nếu không, việc phục vụ rất dễ biến thành gánh nặng, và bổn phận rất dễ biến thành mỏi mòn không lối thoát.
Xin cho chúng con biết tìm lại nguồn sức mạnh nơi Chúa. Xin cho chúng con đừng xấu hổ vì phải thú nhận mình mệt. Xin cho các gia đình đừng bỏ rơi nhau trong những giai đoạn tối tăm. Xin cho cộng đoàn giáo xứ biết nâng đỡ những người đang âm thầm kiệt quệ. Xin cho người trẻ đang bị trống rỗng nuốt dần niềm vui sống được gặp một bàn tay dẫn họ về với Chúa.
Lạy Chúa Giê-su, sau cú ngã thứ ba, Chúa vẫn đứng dậy. Xin cho chúng con tin rằng, với Chúa, chúng con cũng có thể đứng dậy, dù chậm, dù đau, dù mắt còn đầy nước, dù lòng còn run rẩy. Chỉ cần còn Chúa, thì cuộc đời chúng con chưa bao giờ là chấm hết.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười: Đức Chúa Giê-su bị lột áo
Lạy Chúa Giê-su, người ta lột áo Chúa trước mặt thiên hạ. Chúa bị tước mất lớp che phủ cuối cùng. Đây là nỗi đau vừa thể xác vừa tinh thần, vừa nhục nhã vừa xót xa. Chúa bước vào tận cùng sự trần trụi, để không có nỗi tủi hổ nào của con người mà Chúa không hiểu.
Lạy Chúa, chúng con sống giữa một thế giới đầy vỏ bọc. Chúng con thích tô điểm cho hình ảnh của mình. Chúng con muốn người khác thấy mình tốt, hay, đạo đức, thành công, đáng trọng. Chúng con che đậy phần yếu, giấu đi phần tối, né tránh sự thật về chính mình. Có khi chúng con dành nhiều sức để giữ vỏ ngoài mà lại rất ít sức để đổi mới bên trong. Có khi chúng con sợ bị mất hình ảnh hơn là sợ mất lòng Chúa.
Nhưng trước mặt Chúa, không vỏ bọc nào còn ý nghĩa. Chúa biết rất rõ những vết nứt, những nỗi xấu hổ, những động cơ không tinh tuyền, những điều chúng con giấu kỹ nhất. Và lạ lùng thay, Chúa biết hết mà vẫn yêu. Chính tình yêu ấy mời gọi chúng con dám sống thật.
Người giáo dân thừa sai không thể là người sống hai mặt. Không thể nói về Chúa bên ngoài mà bên trong đầy giả hình. Không thể mang danh người phục vụ mà lòng lại chỉ tìm mình. Không thể đòi con cái sống tốt khi chính mình thiếu gương sáng. Không thể kêu gọi người khác trở về với Chúa khi chính mình đang xây đời trên hình thức. Người ta có thể không nhớ lời chúng con nói, nhưng họ sẽ nhớ cuộc sống chúng con có thật hay không.
Chặng này còn nhắc chúng con đến biết bao người đang bị tước mất phẩm giá giữa cuộc đời: người nghèo bị coi thường, người yếu thế bị chà đạp, người lầm lỗi bị đóng chặt vào quá khứ, phụ nữ và trẻ em bị tổn thương, người già bị lãng quên, người bệnh bị đối xử như gánh nặng. Xin cho người giáo dân biết nhìn mọi người bằng ánh mắt tôn trọng, biết bênh vực phẩm giá con người bằng chính cách cư xử hằng ngày.
Xin lột khỏi chúng con sự giả tạo, lòng ham hư danh, thói khoe khoang, nỗi sợ phải sống thật. Xin cho các gia đình trở thành nơi người ta có thể yếu đuối mà vẫn được yêu, có thể thật lòng mà không bị nghiền nát, có thể thú nhận lỗi lầm mà vẫn có đường trở lại. Xin cho cộng đoàn chúng con là nơi chữa lành chứ không phải là nơi khiến người ta phải mang thêm nhiều lớp áo giả tạo để được chấp nhận.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười một: Đức Chúa Giê-su chịu đóng đinh vào Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, đôi tay Chúa bị căng ra, đôi chân Chúa bị ghim chặt. Những chiếc đinh lạnh lùng đóng sâu vào da thịt Chúa. Đôi tay ấy đã từng chạm vào người phong cùi mà không ghê sợ, từng nâng những trẻ nhỏ mà chúc lành, từng bẻ bánh trao ban. Đôi chân ấy đã từng đi khắp nẻo tìm kiếm những kẻ lạc xa. Giờ đây tất cả bị giữ chặt trên cây gỗ của tình yêu.
Lạy Chúa, chúng con sợ bị đóng đinh. Chúng con sợ bị ràng buộc bởi trách nhiệm. Chúng con sợ ở lại khi muốn bỏ đi. Chúng con sợ trung tín khi lòng đã mệt. Chúng con sợ phải chịu đựng những giới hạn của bổn phận và hy sinh. Nhưng tình yêu thật luôn có điều gì đó giống như bị đóng đinh. Yêu là không sống tùy hứng. Yêu là chấp nhận ở lại. Yêu là để mình bị ràng buộc cách thánh thiện bởi người mình có trách nhiệm.
Một người chồng trung thành với hôn nhân dù trải qua thử thách, là một người đang chịu đóng đinh. Một người vợ hy sinh âm thầm cho gia đình, là một người đang chịu đóng đinh. Một người con ở lại chăm cha mẹ già đau yếu, là một người đang chịu đóng đinh. Một giáo dân dấn thân cho giáo xứ, cho đoàn thể, cho người nghèo, dù phải từ bỏ rất nhiều tiện nghi, là một người đang chịu đóng đinh. Những chiếc đinh ấy làm đau, nhưng nếu được sống với Chúa, chúng trở thành nơi tình yêu được thanh luyện.
Thế giới hôm nay rất sợ sự trung tín. Người ta dễ rời bỏ, dễ thay đổi, dễ quay lưng, dễ sống theo cảm xúc. Vì thế, người giáo dân biết trung thành sẽ trở thành một chứng tá rất mạnh. Khi một gia đình vẫn giữ được lời hứa trong những năm tháng khó khăn, đó là bài giảng sống động. Khi một người lao động vẫn liêm chính giữa môi trường gian dối, đó là bài giảng sống động. Khi một người phục vụ không bỏ cộng đoàn chỉ vì một vài tổn thương, đó là bài giảng sống động.
Lạy Chúa, xin đóng đinh vào Thánh Giá Chúa tính ích kỷ, sự nông nổi, lòng ham hưởng thụ và tinh thần vô trách nhiệm nơi chúng con. Xin cho chúng con đừng chỉ yêu bằng lời nói, nhưng yêu bằng sự bền lòng. Xin cho người giáo dân hôm nay biết rằng sứ mạng truyền giáo không chỉ là đi xa, nhưng còn là trung thành ngay tại nơi Chúa đặt mình, với những con người Chúa trao, với những bổn phận Chúa giao.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười hai: Đức Chúa Giê-su sinh thì trên Thánh Giá
Lạy Chúa Giê-su, đây là giờ cực thánh. Giờ của hoàn tất. Giờ của trao ban trọn vẹn. Từ trên Thánh Giá, Chúa tha thứ. Chúa phó thác. Chúa mở cửa thiên đàng. Chúa trao Mẹ cho Hội Thánh. Rồi Chúa nghiêng đầu và trút hơi thở cuối cùng. Trời đất như lặng đi. Không còn điều gì để giữ lại nữa. Tình yêu đã đi đến tận cùng.
Lạy Chúa, cái chết của Chúa nói với chúng con rằng cứu độ không đến bằng sức mạnh, nhưng bằng hiến mình. Không phải giữ cho mình, nhưng trao ban. Không phải chiếm lấy, nhưng bẻ ra. Không phải đứng trên, nhưng hạ xuống. Đây là linh đạo sâu nhất của người giáo dân thừa sai: để cuộc đời mình trở thành của lễ.
Chúng con được mời gọi chết đi từng ngày. Chết đi cho cái tôi luôn muốn thắng. Chết đi cho thói quen làm đau người thân bằng lời nói nặng nề. Chết đi cho tính lười biếng trong cầu nguyện. Chết đi cho sự ích kỷ giữ hết thời giờ cho bản thân mà không có chỗ cho gia đình, cho giáo xứ, cho người cần mình. Chết đi cho đam mê tiền bạc, danh dự, hơn thua. Chết đi cho tự ái để biết xin lỗi trước. Chết đi cho nóng giận כדי biết giữ bình an. Chết đi cho thói khép kín để biết mở lòng trước nỗi đau của người khác.
Lạy Chúa, chúng con muốn có một đức tin đẹp nhưng ít muốn trả giá. Muốn có một gia đình hạnh phúc nhưng ít muốn hy sinh. Muốn có một giáo xứ sống động nhưng ít muốn góp phần. Muốn cứu người khác mà lại ngại mất mình. Xin đừng để chúng con sống đạo cách mỏng manh như thế. Xin cho chúng con can đảm bước vào con đường hiến dâng, vì chỉ ở đó đời sống mới sinh hoa trái.
Người giáo dân thừa sai có thể không làm được những điều phi thường, nhưng họ có thể sống phi thường trong những điều bình thường: trung thành với bổn phận, kiên nhẫn với người thân, tử tế giữa chợ đời, liêm chính trong công việc, quảng đại trong phục vụ, cầu nguyện bền bỉ cho những người mình yêu. Chính những hy sinh không tiếng vang ấy, khi kết hợp với lễ tế của Chúa, trở nên vô cùng quý giá trước mặt Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giê-su chịu chết vì yêu, xin cho chúng con đừng sợ mất mình vì yêu. Xin cho các gia đình biết bẻ mình ra cho nhau. Xin cho cộng đoàn biết sống như một thân thể, nơi người mạnh nâng người yếu, người vui nâng người buồn, người có chia cho người thiếu. Xin cho người giáo dân hôm nay biết làm cho cuộc đời mình có mùi của bánh được bẻ ra, của rượu được rót ra, của một tình yêu thật sự trao ban.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười ba: Tháo xác Đức Chúa Giê-su xuống mà trao cho Đức Mẹ
Lạy Mẹ Maria, Chúa Giê-su được tháo xuống khỏi Thánh Giá và đặt trong vòng tay Mẹ. Cảnh tượng ấy vừa đẹp vừa đau đến quặn lòng. Mẹ ôm lấy thân xác Con yêu, thân xác đã rách nát vì yêu thương, thân xác không còn hơi thở, không còn lời nói, không còn ánh mắt nhìn Mẹ. Mẹ ôm Con trong thinh lặng. Một sự thinh lặng rất sâu, rất dài, rất đau, nhưng không tuyệt vọng.
Lạy Chúa, có những lúc trong đời, chúng con cũng phải ôm lấy những mất mát như ôm một thân xác đã chết. Một ước mơ chết. Một mối tương quan chết. Một nhiệt thành thiêng liêng chết. Một niềm vui gia đình chết. Một người thân lìa đời. Một đứa con rời xa đức tin. Một cuộc sống tưởng như bế tắc không lối ra. Có những điều chúng con không sửa được ngay, không giải thích được, không làm cho sống lại theo ý mình.
Chặng này dạy chúng con biết ở lại với nỗi đau mà không bỏ đức tin. Biết khóc mà không thất vọng. Biết đau mà không chối bỏ Chúa. Biết ôm lấy thực tại khắc nghiệt mà vẫn thì thầm rằng: “Xin vâng.” Người giáo dân thừa sai không phải lúc nào cũng là người đầy sức sống và lời nói hùng hồn. Có khi họ chỉ là người vẫn còn quỳ được giữa đau thương, vẫn còn cầu nguyện được giữa đổ vỡ, vẫn còn dịu dàng được giữa thử thách. Và như thế đã là một chứng tá rất lớn.
Xin cho những ai đang đau vì con cái được Mẹ an ủi. Xin cho những người đang đi qua tang chế được Mẹ ôm lấy. Xin cho những người đang cảm thấy đời mình chỉ còn những mảnh vỡ không đánh mất niềm hy vọng. Xin cho các cộng đoàn biết trở thành vòng tay đón nhận những ai đang bị thương tích. Xin cho chúng con đừng quay mặt đi trước nỗi đau của nhau, nhưng biết cùng nhau mang lấy trong cầu nguyện và yêu thương.
Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết ẵm lấy cả những điều đau nhất của đời mình mà dâng lên Chúa. Xin cho chúng con hiểu rằng không giọt nước mắt nào kết hợp với Thánh Giá Chúa là vô nghĩa. Không hy sinh nào âm thầm mà Chúa quên. Không đêm tối nào kéo dài mãi đối với người biết ở lại trong lòng Chúa.
Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Ki-tô, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian.

Chặng thứ mười bốn: Táng xác Đức Chúa Giê-su trong hang đá
Lạy Chúa Giê-su, thân xác Chúa được đặt vào trong mồ đá. Cửa mồ được lấp lại. Mọi sự như chìm vào một khoảng thinh lặng khổng lồ. Đám đông đã tan. Những tiếng la ó cũng không còn. Chỉ còn đêm xuống, chỉ còn sự lặng thinh, chỉ còn cảm giác như mọi điều đã kết thúc.
Lạy Chúa, có những giai đoạn trong đời sống đức tin của chúng con cũng giống như ngôi mộ ấy. Tối. Im. Khép kín. Không thấy lối ra. Có những lúc chúng con cầu nguyện mà như không ai trả lời. Phục vụ mà không thấy hoa trái. Yêu thương mà không được đáp lại. Cố gắng mà vẫn thất bại. Chờ đợi mà cửa vẫn đóng. Có những gia đình nhìn nhau mà không biết bắt đầu lại từ đâu. Có những người trẻ tưởng chừng đã chôn vùi luôn ước mơ nên tốt. Có những người đau bệnh nằm đó mà từng ngày dài như không dứt. Có những tâm hồn lâu nay sống như bị chôn dưới tảng đá của khô khan, nguội lạnh, chán nản.
Nhưng lạy Chúa, ngôi mộ của Chúa không phải là nơi kết thúc, mà là nơi chờ đợi một bình minh. Trong thinh lặng của nấm mồ, Thiên Chúa vẫn hành động. Trong bóng tối dày đặc, hạt mầm phục sinh vẫn âm thầm lớn lên. Điều mắt loài người không thấy, lòng tin lại được mời gọi bám chặt hơn bao giờ hết.
Người giáo dân thừa sai phải là người biết gieo hy vọng giữa những ngôi mộ của cuộc đời. Không phải thứ hy vọng hời hợt, nhưng là hy vọng đã đi qua Thánh Giá. Họ biết tiếp tục cầu nguyện cho người thân xa Chúa. Biết tiếp tục dạy con làm dấu thánh giá dù chưa thấy con đáp lại. Biết tiếp tục yêu thương người trong gia đình dù mối tương quan còn nhiều lạnh giá. Biết tiếp tục phục vụ giáo xứ dù chưa thấy kết quả rõ ràng. Biết tiếp tục làm điều đúng dù không ai ghi nhận. Biết tiếp tục tin rằng Chúa đang làm việc ngay cả khi mọi sự xem ra im lìm.
Xin cho các gia đình không tuyệt vọng về nhau. Xin cho các bậc cha mẹ đừng thôi cầu nguyện cho con cái. Xin cho những người phục vụ trong Hội Thánh đừng nản vì những mùa khô hạn. Xin cho những ai đang ở trong đêm tối nhớ rằng Chúa chưa bao giờ mất dấu họ. Xin cho chúng con biết kiên nhẫn với thời gian của Chúa, vì phục sinh không đến sớm hơn Thánh Ý, nhưng cũng không bao giờ đến muộn.
Lạy Chúa Giê-su, khi kết thúc cuộc đi Đàng nơi cửa mồ khép kín, xin mở ra trong lòng chúng con một quyết tâm mới. Xin cho chúng con không trở về như cũ. Xin cho mỗi người giáo dân trong cộng đoàn chúng con hiểu rằng mình được sai đi. Được sai đi không phải bằng quyền lực, nhưng bằng sự hiền lành. Không phải bằng lời lớn tiếng, nhưng bằng chứng tá thầm lặng. Không phải chỉ trong nhà thờ, nhưng giữa đời. Không phải để được nhìn thấy, nhưng để người khác nhờ mình mà gặp Chúa.
Xin cho gia đình chúng con là mái nhà có hơi ấm Tin Mừng. Xin cho công việc hằng ngày của chúng con là nơi thực hành bác ái. Xin cho lời ăn tiếng nói của chúng con là bài giảng dịu dàng về Chúa. Xin cho đôi tay chúng con biết nâng đỡ, đôi chân chúng con biết tìm đến người cần được yêu thương, đôi mắt chúng con biết nhìn tha nhân bằng lòng thương xót, và trái tim chúng con biết thao thức cho phần rỗi các linh hồn.
Lạy Chúa Giê-su chịu đóng đinh và phục sinh, xin làm cho mỗi người chúng con trở thành một giáo dân thừa sai thật sự. Để ở nơi chúng con sống, người ta bớt lạnh lùng hơn. Ở nơi chúng con hiện diện, người ta bớt tuyệt vọng hơn. Ở nơi chúng con phục vụ, người ta thấy lòng Chúa gần hơn. Và nhờ cuộc đời nhỏ bé nhưng chân thành của chúng con, Tin Mừng của Chúa tiếp tục đi vào những ngõ ngách rất đời thường của thế giới hôm nay.
Amen.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập23
  • Hôm nay11,626
  • Tháng hiện tại335,732
  • Tổng lượt truy cập42,847,184
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây