Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ năm - 26/03/2026 04:31
tải xuống (3)
THEO Ý MỤC VỤ: MỖI KITÔ HỮU LÀ MỘT GIÁO DÂN THỪA SAI Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh,
chúng con đến với Chúa trong tâm tình sám hối, yêu mến và nguyện xin được cùng Chúa bước đi trên con đường Thánh Giá. Đây không chỉ là con đường đau khổ của riêng Chúa năm xưa, mà còn là con đường cứu độ Chúa vẫn mời gọi Hội Thánh bước đi mỗi ngày. Hôm nay, khi đi Đàng Thánh Giá, chúng con không chỉ dừng lại để tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa, nhưng còn để lắng nghe một tiếng gọi sâu xa: tiếng gọi lên đường, tiếng gọi sống chứng nhân, tiếng gọi trở nên những người giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới. Lạy Chúa, nhiều khi chúng con nghĩ việc truyền giáo là của các linh mục, tu sĩ, hay của những ai được sai đi đến những miền đất xa xôi. Nhưng thật ra, ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, mỗi người chúng con đã được Chúa xức dầu, được thánh hiến, được sai đi. Mỗi gia đình là một mái ấm truyền giáo. Mỗi người giáo dân là một cánh tay nối dài của lòng thương xót Chúa. Mỗi bổn phận hằng ngày là một cánh đồng truyền giáo. Mỗi đau khổ được kết hiệp với Thánh Giá Chúa là một chứng từ âm thầm mà mạnh mẽ. Xin cho từng chặng Đàng Thánh Giá hôm nay không chỉ làm chúng con xúc động, nhưng còn biến đổi chúng con. Xin cho chúng con không chỉ khóc thương Chúa, mà còn biết đứng dậy theo Chúa. Xin cho chúng con không chỉ ngắm nhìn Thánh Giá, mà còn dám mang lấy thánh giá bổn phận, thánh giá trách nhiệm, thánh giá dấn thân, để đem Tin Mừng vào chính nơi Chúa đã đặt chúng con sống. Lạy Chúa Giêsu, xin đi với chúng con. Xin nói với lòng chúng con. Xin làm bừng cháy trong chúng con ngọn lửa của người môn đệ truyền giáo. Chặng thứ nhất: Đức Chúa Giêsu chịu quan Philatô luận án Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Đấng vô tội, là Đấng chỉ biết yêu thương, chữa lành, nâng đỡ, tha thứ, thế mà hôm nay Chúa lại đứng trước tòa án của loài người như một phạm nhân. Đấng là Sự Thật lại bị kết án bởi những kẻ không muốn sống trong sự thật. Đấng là Ánh Sáng lại bị đẩy vào bóng tối của bất công, hận thù và gian dối. Chúa không cãi lại. Chúa không dùng quyền năng để thoát thân. Chúa âm thầm đón nhận bản án bất công ấy vì yêu thương chúng con. Lạy Chúa, nơi chặng đầu tiên này, chúng con thấy hiện lên biết bao khuôn mặt của thế giới hôm nay. Biết bao người tốt bị hiểu lầm. Biết bao điều ngay chính bị bóp méo. Biết bao người sống chân thật lại phải chịu thiệt thòi, cô đơn, bị loại trừ. Và cũng có biết bao lần chính chúng con, vì sợ mất mát, vì sợ bị chê cười, vì sợ bị chống đối, mà đã im lặng trước điều sai trái, đã không dám bảo vệ sự thật, không dám bênh vực công lý, không dám đứng về phía Tin Mừng. Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai trước hết không phải là người nói thật nhiều về Chúa, nhưng là người dám sống sự thật của Chúa giữa đời. Sự thật ấy đôi khi phải trả giá. Sự thật ấy có thể làm chúng con bị mất lòng, bị hiểu lầm, bị cô lập. Nhưng nếu người môn đệ không dám sống sự thật, thì làm sao thế gian có thể nhận ra Đấng là Chân Lý? Xin cho người giáo dân trong gia đình biết sống sự thật với nhau. Xin cho người cha, người mẹ biết dạy con bằng sự thật chứ không bằng sự giả hình. Xin cho người trẻ biết sống thật với lương tâm mình giữa một thời đại dễ tô vẽ, dễ chạy theo hình thức. Xin cho người tín hữu ngoài xã hội biết làm việc bằng lương thiện, cư xử bằng ngay thẳng, chọn lựa bằng lương tâm, dù có phải thiệt thân. Lạy Chúa, truyền giáo không bắt đầu từ diễn đàn lớn, mà bắt đầu từ việc dám thuộc về sự thật trong những chuyện rất nhỏ của đời thường. Ai sống gian dối thì không thể làm chứng cho Chúa là Sự Thật. Ai quen thỏa hiệp với điều xấu thì không thể là ánh sáng cho người khác. Xin cho chúng con, khi ngắm Chúa chịu án, biết tự hỏi: giữa thế gian đầy áp lực này, con có còn đủ can đảm để thuộc trọn về Chúa không? Con có dám đứng về phía điều đúng không? Con có dám làm người giáo dân thừa sai bằng chính một đời sống ngay thẳng, dù phải trả giá không? Lạy Chúa Giêsu chịu án bất công, xin thương xót chúng con và dạy chúng con biết yêu sự thật hơn sự an toàn, yêu Tin Mừng hơn tiếng khen của người đời. Chặng thứ hai: Đức Chúa Giêsu vác Thánh Giá Lạy Chúa Giêsu, sau bản án, Chúa không trốn chạy. Chúa cúi xuống đón lấy cây thập giá trên vai. Cây thập giá ấy nặng bởi gỗ, nhưng còn nặng hơn bởi tội lỗi của toàn thể nhân loại. Chúa vác lấy những phản bội, những vô ơn, những ích kỷ, những sa ngã, những vết thương và bóng tối của chúng con. Chúa vác lấy tất cả vì yêu. Lạy Chúa, đời sống người giáo dân thừa sai cũng không thể thiếu thập giá. Ai theo Chúa mà không chấp nhận thập giá thì chưa hiểu con đường của Chúa. Nhưng thập giá của người giáo dân không phải lúc nào cũng lớn lao, phi thường; rất nhiều khi đó là thập giá của bổn phận, của hy sinh âm thầm, của nhẫn nại, của trách nhiệm trong gia đình, của công việc lắm áp lực, của những cố gắng không ai thấy, của những tổn thương không biết tỏ cùng ai. Có những người mẹ vác thập giá bằng những đêm thức khuya, những ngày mệt mỏi, những lo toan chẳng dứt cho con cái. Có những người cha vác thập giá bằng những nhọc nhằn kiếm sống, những áp lực cơm áo, những trăn trở âm thầm để giữ mái ấm. Có những người trẻ vác thập giá khi phải sống đức tin giữa môi trường đầy cám dỗ và chế giễu. Có những người đau bệnh vác thập giá bằng sự chịu đựng âm thầm. Có những người già nua vác thập giá trong cô đơn, quên lãng. Có những người giáo dân nhiệt thành vác thập giá khi phục vụ cộng đoàn mà bị hiểu lầm, bị phê bình, bị dập tắt nhiệt tâm. Lạy Chúa, biết bao lần chúng con chỉ muốn theo Chúa trong vinh quang, nhưng lại né tránh Chúa trong thập giá. Chúng con thích nói về yêu thương, nhưng ngại hy sinh. Chúng con thích phục vụ khi được ghi nhận, nhưng dễ nản lòng khi phải âm thầm. Chúng con thích làm việc của Chúa khi thuận lợi, nhưng lại lùi bước khi gặp gian nan. Xin dạy chúng con hiểu rằng người giáo dân thừa sai chính là người biết biến thập giá hằng ngày thành của lễ yêu thương. Một người mẹ bền bỉ chăm sóc gia đình với lòng mến Chúa là một nhà truyền giáo. Một người công nhân sống trung thực, hy sinh, không than trách, là một chứng nhân. Một người trẻ dám sống trong sạch, dám từ chối điều xấu, là một người loan báo Tin Mừng. Một bệnh nhân biết dâng đau khổ hiệp với Chúa là một tông đồ thầm lặng. Lạy Chúa, xin cho chúng con không còn sợ thập giá, nhưng biết ôm lấy thập giá như Chúa đã ôm. Xin cho chúng con hiểu rằng chính nơi thập giá được đón nhận trong yêu thương, ơn cứu độ bắt đầu lan tỏa. Lạy Chúa Giêsu vác Thánh Giá, xin ban cho chúng con sức mạnh để biết vác thập giá đời mình với lòng trung tín, và biến từng hy sinh nhỏ bé thành lời chứng sống động về tình yêu Chúa. Chặng thứ ba: Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ nhất Lạy Chúa Giêsu, cây thập giá quá nặng, thân xác Chúa quá yếu mòn sau những trận đòn tàn nhẫn, con đường lại gập ghềnh sỏi đá, nên Chúa đã ngã xuống đất. Đấng dựng nên đất trời hôm nay lại nằm trên bụi đất. Cảnh tượng ấy làm lòng chúng con đau đớn biết bao. Nhưng lạ thay, Chúa không ở yên trong chỗ ngã. Chúa lại đứng dậy, tiếp tục đi. Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai không phải là người không bao giờ ngã, nhưng là người biết đứng dậy sau mỗi lần sa ngã. Trên hành trình sống đạo và làm chứng cho Chúa, chúng con yếu đuối lắm. Có những lúc chúng con ngã vì cám dỗ. Có những lúc ngã vì mệt mỏi. Có những lúc ngã vì thất vọng. Có những lúc ngã vì người khác làm tổn thương. Có những lúc ngã vì chính mình không còn nhiệt tâm, không còn lửa mến, không còn muốn cầu nguyện, không còn muốn dấn thân. Có những gia đình đã từng rất sốt sắng rồi nguội lạnh dần. Có những bạn trẻ đã từng yêu Chúa rồi bỏ nhà thờ vì một biến cố buồn. Có những người phục vụ cộng đoàn đã từng quảng đại rồi thu mình lại vì vấp phải chuyện không vui. Có những người từng hăng say truyền giáo bằng đời sống, nhưng rồi vì bận rộn, vì chán nản, vì vết thương cũ, mà dần sống như thể Chúa không còn là trung tâm nữa. Lạy Chúa, điều làm chúng con mất hy vọng không hẳn là việc ngã xuống, nhưng là việc không còn muốn đứng dậy. Ma quỷ luôn thích thì thầm với chúng con rằng: “Ngươi yếu đuối quá, hư hỏng quá, thất bại quá, ngươi không còn xứng đáng nữa.” Nhưng Thánh Giá của Chúa nói với chúng con điều khác: “Hãy đứng dậy. Ta vẫn ở đây. Ta vẫn yêu con. Ta vẫn chờ con.” Xin cho chúng con hiểu rằng người giáo dân thừa sai không phải là con người hoàn hảo, nhưng là con người biết để cho lòng thương xót Chúa nâng mình dậy. Thế giới hôm nay không cần những Kitô hữu mang vẻ đạo đức bề ngoài, nhưng cần những chứng nhân chân thật, những con người đã từng vấp ngã, đã từng yếu đuối, nhưng nhờ ơn Chúa mà đứng lên, và vì thế biết cảm thông, biết nâng đỡ người khác. Lạy Chúa, xin cho các gia đình đang nguội lạnh được đứng dậy. Xin cho những tâm hồn bỏ Chúa được đứng dậy. Xin cho những người đang thất vọng về chính mình được đứng dậy. Xin cho chúng con, sau mỗi lần ngã, không trốn Chúa, không tuyệt vọng, nhưng biết trở về với Bí tích Hòa Giải, với lời cầu nguyện, với Thánh Thể, với cộng đoàn, để được chữa lành và bắt đầu lại. Lạy Chúa Giêsu đã ngã xuống lần thứ nhất, xin dạy chúng con biết khiêm tốn nhận ra sự yếu đuối của mình, và biết can đảm đứng lên để tiếp tục hành trình làm môn đệ thừa sai của Chúa. Chặng thứ tư: Đức Chúa Giêsu gặp Đức Mẹ Lạy Chúa Giêsu, giữa con đường khổ nạn, Chúa gặp Mẹ Maria. Không cần lời nói nào dài dòng, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ nói hết mọi nỗi đau của Mẹ và tình yêu vô biên Mẹ dành cho Con. Mẹ không thể vác đỡ thập giá cho Chúa, không thể xin tha cho Chúa, không thể đổi số phận của Chúa, nhưng Mẹ có mặt. Mẹ đứng đó. Mẹ hiện diện bằng một tình yêu trung thành không bỏ chạy. Lạy Mẹ Maria, Mẹ dạy chúng con bài học rất lớn về sứ mạng của người tín hữu giữa đời. Không phải lúc nào chúng con cũng làm được điều lớn lao, nhưng chúng con luôn có thể hiện diện với tình yêu. Trong một thế giới mà người ta dễ bỏ nhau khi đau khổ, dễ tránh nhau khi phiền toái, dễ quên nhau khi không còn lợi ích, thì sự hiện diện trung thành là một chứng tá vô cùng mạnh mẽ. Biết bao người hôm nay đang cần một ánh mắt như ánh mắt của Mẹ: ánh mắt không kết án, không trách móc, không đòi hỏi, nhưng lặng lẽ nâng đỡ. Biết bao người đang mang thập giá trong gia đình, trong bệnh tật, trong tội lỗi, trong cô đơn, trong khủng hoảng đức tin. Họ không cần những bài giảng dài, nhưng cần một người ở bên. Họ không cần bị xét đoán, nhưng cần được cảm thông. Họ không cần bị bỏ lại, nhưng cần được đồng hành. Lạy Chúa, nơi chặng này, Chúa mời gọi người giáo dân thừa sai trở thành sự hiện diện của Hội Thánh giữa cuộc đời. Một người mẹ ngồi lặng bên đứa con lầm lỡ. Một người chồng kiên nhẫn đồng hành với người vợ đang đau khổ. Một người bạn không rời xa khi người kia sa cơ. Một giáo lý viên còn nhớ đến em học trò nghỉ học. Một giáo dân đến thăm người bệnh, người neo đơn. Một lời hỏi han chân thành. Một sự lắng nghe kiên nhẫn. Tất cả những điều ấy đều mang dáng dấp của Mẹ Maria trên đường Thánh Giá. Lạy Mẹ, nhiều khi chúng con muốn truyền giáo bằng những việc lớn, mà quên mất rằng truyền giáo nhiều khi bắt đầu từ việc ở lại bên cạnh một người đang đau. Chúng con thường vội khuyên bảo hơn là lắng nghe, vội sửa sai hơn là đồng hành, vội nói nhiều về Chúa hơn là cho người khác cảm được tình thương của Chúa nơi sự hiện diện của chúng con. Xin Mẹ dạy chúng con biết ở bên nhau như Mẹ đã ở bên Chúa. Xin cho gia đình chúng con trở thành nơi người ta tìm thấy sự nâng đỡ. Xin cho cộng đoàn chúng con trở thành nơi không ai bị bỏ quên. Xin cho mỗi người giáo dân biết đem sự dịu dàng, cảm thông và bền bỉ của Mẹ vào trong từng tương quan sống hằng ngày. Lạy Chúa Giêsu, lạy Mẹ Maria, xin cho chúng con hiểu rằng một sự hiện diện đầy yêu thương đôi khi chính là một bài giảng thuyết phục nhất về Tin Mừng. Chặng thứ năm: Ông Simon vác đỡ Thánh Giá Chúa Lạy Chúa Giêsu, trên đường lên Núi Sọ, quân lính bắt ông Simon thành Kyrene vác đỡ Thánh Giá cho Chúa. Ban đầu, có lẽ ông không tự nguyện. Ông bị kéo vào một việc không phải của mình. Nhưng chính khi chạm vào Thánh Giá Chúa, cuộc đời ông được đổi khác. Từ một người qua đường, ông trở thành người chia sẻ gánh nặng với Đấng Cứu Độ. Lạy Chúa, có biết bao người trong đời cũng như ông Simon. Họ không nghĩ mình sẽ phải gánh việc ấy, nhưng cuộc đời đặt lên vai họ những trách nhiệm bất ngờ: một cha mẹ già yếu cần chăm sóc, một người thân đau bệnh lâu dài, một đứa con khó dạy, một hoàn cảnh kinh tế chật vật, một công việc nặng nhọc, một cộng đoàn thiếu người phục vụ, một sứ vụ không ai muốn nhận. Ban đầu họ miễn cưỡng, mệt mỏi, thậm chí bực bội. Nhưng nếu biết kết hiệp với Chúa, chính những điều tưởng là gánh nặng ấy lại trở thành con đường nên thánh. Người giáo dân thừa sai không thể chỉ sống cho riêng mình. Theo Chúa là học cách mang gánh nặng của nhau. Hội Thánh lớn lên không chỉ nhờ những người nói hay, nhưng nhờ những người sẵn sàng đỡ lấy phần nặng cho anh chị em mình. Một người xách giùm thánh giá của người khác bằng lời cầu nguyện, bằng một bữa cơm, bằng một chuyến thăm, bằng một sự san sẻ vật chất, bằng một việc phục vụ âm thầm, bằng một lời động viên đúng lúc, là đang sống tinh thần truyền giáo rất thực. Lạy Chúa, có khi chính chúng con đã tránh né phần nặng của người khác. Chúng con dễ nói: “Đó không phải chuyện của tôi.” Chúng con đóng cửa lòng mình trước nỗi đau của người bên cạnh. Chúng con chỉ thích những việc sáng giá, dễ được nhìn thấy, dễ được khen. Còn những việc âm thầm, mệt mỏi, chậm chạp, đòi kiên nhẫn, thì chúng con ngại. Xin cho chúng con hiểu rằng truyền giáo không chỉ là nói về Chúa, mà còn là làm cho người khác cảm thấy họ không cô độc trên đường đời. Một giáo dân biết “vác đỡ” là một giáo dân đang phản chiếu khuôn mặt của Chúa. Một cộng đoàn mà ai cũng biết giúp nhau mang gánh nặng, thì đó là cộng đoàn có sức cuốn hút mạnh hơn rất nhiều lời mời gọi. Xin cho các hội đoàn biết cộng tác thay vì ganh đua. Xin cho những người có khả năng biết chia sẻ với người yếu hơn. Xin cho người trẻ biết dấn thân phục vụ. Xin cho những ai đang ngại hy sinh biết nhận ra rằng chính khi đỡ lấy Thánh Giá của người khác, họ đang gặp được Chúa. Lạy Chúa Giêsu, xin làm cho chúng con thành những ông Simon của thời đại này: biết quảng đại, biết chia sẻ, biết nâng đỡ, biết bước vào nỗi đau của người khác bằng trái tim của người môn đệ. Chặng thứ sáu: Bà Veronica trao khăn cho Đức Chúa Giêsu lau mặt Lạy Chúa Giêsu, giữa đám đông hỗn loạn, giữa tiếng la ó và bạo lực, có một người phụ nữ can đảm bước ra: bà Veronica. Bà không có quyền lực. Bà không thể chặn đoàn quân. Bà không thay đổi được bản án. Nhưng bà làm điều bà có thể làm: trao cho Chúa một chiếc khăn để lau mặt. Một cử chỉ nhỏ thôi, nhưng đầy yêu thương và can đảm. Và trên khăn ấy, gương mặt Chúa được in lại. Lạy Chúa, chặng này dạy chúng con rằng sứ mạng của người giáo dân thừa sai nhiều khi bắt đầu từ một cử chỉ rất nhỏ nhưng rất thật. Không phải ai cũng làm được việc lớn, nhưng ai cũng có thể làm một điều nhỏ với tình yêu lớn. Một lời nói dịu dàng. Một thái độ tử tế. Một sự im lặng đúng lúc. Một hành vi bênh vực người yếu thế. Một cử chỉ cảm thông với người đau khổ. Một sự tôn trọng dành cho người bị bỏ rơi. Đó đều là những “chiếc khăn Veronica” của cuộc sống hôm nay. Biết bao khuôn mặt của Chúa đang bị biến dạng giữa thế giới này: nơi người nghèo, nơi người đau bệnh, nơi người già neo đơn, nơi trẻ em thiếu tình thương, nơi người bị coi thường, nơi người thất bại, nơi những tâm hồn bị thương tích vì cuộc đời. Nếu chúng con chỉ biết đi ngang qua mà không dừng lại, thì chúng con đã bỏ lỡ cơ hội lau mặt Chúa. Lạy Chúa, bà Veronica không sợ đám đông. Còn chúng con thì nhiều khi rất sợ. Sợ bị chê cười khi sống tốt. Sợ bị nói là khác người khi giữ đạo. Sợ mất hình ảnh khi bênh vực người thấp bé. Sợ phiền khi dừng lại vì nỗi đau của người khác. Chính sự sợ hãi ấy làm tình yêu trong chúng con co lại, làm chứng tá của chúng con nhạt dần. Xin cho người giáo dân thừa sai có được sự nhạy bén của Veronica: biết nhìn ra khuôn mặt Chúa nơi người đau khổ. Xin cho chúng con có được lòng can đảm của Veronica: dám bước ra khỏi sự vô cảm của đám đông. Xin cho chúng con có được trái tim của Veronica: không tính toán, không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn sơ làm điều tốt vì yêu mến Chúa. Và lạy Chúa, xin cho khuôn mặt Chúa cũng được in vào tâm hồn chúng con. Vì chỉ ai thật sự chiêm ngắm Chúa, thật sự yêu Chúa, mới có thể mang gương mặt Chúa đến cho người khác. Thế giới hôm nay cần những Kitô hữu có dung mạo hiền lành, bao dung, trong sạch, khiêm nhường, dịu dàng, để khi người ta gặp họ, người ta có thể nhận ra phần nào khuôn mặt của Chúa. Lạy Chúa Giêsu, xin cho từng việc nhỏ đầy yêu thương của chúng con trở thành dấu ấn của Tin Mừng giữa đời. Chặng thứ bảy: Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ hai Lạy Chúa Giêsu, con đường Thánh Giá càng lúc càng dốc, thân xác Chúa càng lúc càng rã rời. Sau lần ngã thứ nhất, Chúa lại tiếp tục ngã lần thứ hai. Cái ngã này khiến chúng con đau hơn, vì nó nói lên sự cùng cực của kiếp người mà Chúa đã mang lấy. Nhưng đồng thời, nó cũng nói lên sự kiên trì lạ lùng của tình yêu Chúa: Chúa lại đứng dậy thêm một lần nữa. Lạy Chúa, nhiều khi chúng con không chỉ ngã một lần. Có những yếu đuối cứ lặp đi lặp lại. Có những tội cũ cứ trở về. Có những lời hứa với Chúa cứ rồi lại thất bại. Có những quyết tâm đầu năm, đầu mùa Chay, sau một kỳ tĩnh tâm, sau một lần xưng tội, chúng con tưởng mình sẽ đổi khác, nhưng rồi lại đâu vào đó. Chúng con mệt mỏi với chính mình. Chúng con thất vọng về mình đến độ không còn muốn bắt đầu lại nữa. Người giáo dân thừa sai hôm nay cũng không thiếu những lần ngã như thế. Có người ngã trong đời sống cầu nguyện, ngày càng khô lạnh. Có người ngã trong đời sống gia đình, để những xung đột kéo dài mà không hòa giải. Có người ngã trong đời sống luân lý, sa vào gian dối, tham lam, dục vọng, nóng giận. Có người ngã trong việc phục vụ, làm việc của Chúa nhưng mất tinh thần yêu mến. Có người ngã vì quá mê công việc, tiền bạc, tiện nghi, mà Chúa chỉ còn là một phần rất nhỏ trong đời. Lạy Chúa, điều an ủi lớn lao cho chúng con là Chúa hiểu sự yếu đuối lặp đi lặp lại của con người. Chúa không chán chúng con nhanh như chúng con chán chính mình. Chúa không khinh chúng con vì chúng con mỏng giòn. Chúa chỉ mời gọi chúng con đừng ở mãi trong chỗ ngã, đừng đồng hóa mình với thất bại, đừng đóng cửa trước lòng thương xót. Xin cho chúng con biết kiên nhẫn với chính mình và với người khác. Có những người thân của chúng con cũng đang “ngã lần thứ hai, thứ ba” trong cuộc đời họ. Có thể đó là một người chồng vẫn chưa bỏ được tật xấu. Có thể đó là một người con vẫn chưa quay về. Có thể đó là một người trẻ đang loay hoay trong đức tin. Có thể đó là một người trong cộng đoàn đã sa sút từ lâu. Xin đừng để chúng con kết án họ. Xin cho chúng con biết đồng hành, cầu nguyện, nâng đỡ và hy vọng. Lạy Chúa, truyền giáo không chỉ là đi tìm người “tốt”, mà còn là kiên nhẫn ở lại với người còn đang vật lộn, còn đang ngã lên ngã xuống trên hành trình trở về. Vì Chúa đã không bỏ cuộc với chúng con, xin cho chúng con cũng không bỏ cuộc với bất cứ ai. Lạy Chúa Giêsu ngã xuống lần thứ hai, xin dạy chúng con nghệ thuật thiêng liêng của sự bền đỗ: bền đỗ trong yêu mến, bền đỗ trong hoán cải, bền đỗ trong hy vọng, bền đỗ trong sứ mạng dù mình còn rất yếu đuối. Chặng thứ tám: Đức Chúa Giêsu an ủi các con thành Giêrusalem Lạy Chúa Giêsu, giữa chính nỗi đau cùng cực của mình, Chúa vẫn quay lại nói với những phụ nữ thành Giêrusalem: “Đừng khóc thương Ta, nhưng hãy khóc thương chính mình và con cái.” Chúa không chỉ nhìn đến sự thương cảm bề ngoài, nhưng muốn đánh động tận sâu lòng người. Chúa mời họ đi từ xúc động đến hoán cải, từ nước mắt cảm thương đến nước mắt thống hối. Lạy Chúa, biết bao lần chúng con cũng chỉ dừng lại ở cảm xúc. Chúng con dễ xúc động trước một bài giảng, một nghi thức, một bài hát, một mùa Chay, một giờ chầu, một chặng đàng thánh giá. Nhưng rồi sau đó, đời sống vẫn vậy. Cách cư xử vẫn vậy. Thói quen xấu vẫn vậy. Tương quan trong gia đình vẫn lạnh lùng. Lòng thương người vẫn hạn hẹp. Đức tin vẫn chỉ nằm trong cảm xúc thoáng qua chứ chưa thành quyết định sống. Người giáo dân thừa sai không thể chỉ sống đức tin bằng cảm xúc. Người môn đệ thật là người để cho lời Chúa đi vào tận đáy lòng, làm thay đổi cách nghĩ, cách nhìn, cách chọn, cách sống. Một cộng đoàn đông người xúc động chưa chắc là một cộng đoàn được biến đổi. Một người dễ rơi nước mắt chưa chắc là một người đã hoán cải. Chúa cần nơi chúng con một trái tim biết trở về thật. Lạy Chúa, Chúa cũng dạy chúng con rằng người môn đệ dù đau khổ vẫn có thể trở thành nguồn an ủi cho người khác. Bao lần chúng con nghĩ chỉ khi mình ổn rồi mới có thể nâng đỡ ai đó. Nhưng chính giữa đau khổ, nếu kết hiệp với Chúa, chúng con vẫn có thể nói một lời an ủi, gieo một niềm hy vọng, trao một ánh sáng. Biết bao người giáo dân đang âm thầm truyền giáo như thế. Một bệnh nhân vẫn khích lệ người khác tin vào Chúa. Một người mẹ đang đau khổ vẫn dạy con cầu nguyện. Một người cha thất nghiệp vẫn cố giữ bình an trong gia đình. Một cụ già bệnh tật vẫn lần chuỗi cầu cho con cháu. Một người bị tổn thương vẫn không ngừng tha thứ. Đó là những chứng từ rất đẹp, rất mạnh, rất thuyết phục. Xin cho chúng con biết đi xa hơn cảm xúc để đến hoán cải thật. Xin cho mùa Chay của chúng con không chỉ dừng ở những suy niệm, nhưng thành hành động cụ thể: bỏ một tội xấu, tập một nhân đức, hàn gắn một tương quan, làm một việc bác ái, trở về với bí tích, siêng năng cầu nguyện, chăm học hỏi Lời Chúa hơn. Lạy Chúa Giêsu, xin đừng để chúng con chỉ biết khóc thương Chúa bằng môi miệng hay cảm xúc, nhưng xin cho chúng con biết đổi mới đời sống, để nhờ đó chính cuộc đời chúng con trở thành lời mời gọi người khác trở về với Chúa. Chặng thứ chín: Đức Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ ba Lạy Chúa Giêsu, Chúa lại ngã xuống lần thứ ba. Đây là cái ngã gần như tận cùng. Tất cả dường như đã cạn kiệt nơi thân xác Chúa. Chỉ còn tình yêu giữ Chúa lại trên hành trình cứu độ. Nhìn Chúa ngã lần cuối trước đích đến, lòng chúng con nhói đau, vì thấy rõ giá của ơn cứu độ chúng con là chính sự kiệt quệ của Con Thiên Chúa. Lạy Chúa, có những lúc trong đời chúng con cũng thấy mình ở vào “lần ngã thứ ba” như thế: không còn sức nữa, không còn lời để cầu nguyện nữa, không còn động lực để chiến đấu nữa. Những thử thách quá dài, những áp lực quá nặng, những tổn thương quá sâu, những đêm tối nội tâm quá dày đặc khiến chúng con chỉ muốn buông xuôi. Có những người sống nhiều năm trong bế tắc gia đình. Có những người kiệt sức vì bệnh tật. Có những người mang nỗi đau mất mát không sao nguôi. Có những người phục vụ đã quá mệt vì thiếu nâng đỡ. Có những người trẻ không còn biết mình sống để làm gì. Có những tín hữu dần khô héo vì cảm thấy Chúa im lặng quá lâu. Lạy Chúa, ở chặng này, Chúa không dạy chúng con sự mạnh mẽ ồn ào, nhưng dạy chúng con sức mạnh của sự trung thành trong lúc kiệt sức. Có khi truyền giáo không phải là làm thêm điều gì lớn lao, mà đơn giản là không bỏ cuộc. Không bỏ Chúa. Không bỏ gia đình. Không bỏ ơn gọi sống tốt. Không bỏ đời sống cầu nguyện. Không bỏ hy vọng. Thế giới hôm nay đầy những người “thành công” nhưng mau buông khi gặp đau khổ. Còn Chúa, Đấng bị đánh bại về bề ngoài, lại chiến thắng nhờ tình yêu không đầu hàng. Người giáo dân thừa sai giữa thời đại này cần học nơi Chúa sự bền lòng ấy. Trong một xã hội dễ thay đổi, dễ chán, dễ bỏ, chính sự trung tín của một Kitô hữu là một lời rao giảng rất mạnh. Xin cho những gia đình đang bên bờ đổ vỡ biết bám lấy Chúa. Xin cho những người đang khủng hoảng đức tin biết nài xin ơn ở lại. Xin cho những người đang mệt mỏi trong phục vụ đừng bỏ cuộc. Xin cho người trẻ đang lạc hướng tìm lại ánh sáng nơi Thánh Giá. Xin cho những ai đang bị đè bẹp bởi tội lỗi, mặc cảm, cô đơn, biết rằng Chúa đã đi tới tận cùng vực sâu ấy để kéo họ lên. Lạy Chúa Giêsu ngã xuống lần thứ ba, xin dạy chúng con rằng ngay trong lúc yếu nhất, nếu còn bám lấy Chúa, thì đó đã là một chiến thắng. Và chính những ai trung thành trong đêm tối sẽ trở thành ngọn đèn hy vọng cho người khác. Chặng thứ mười: Đức Chúa Giêsu chịu lột áo Lạy Chúa Giêsu, khi đến nơi hành hình, người ta lột áo Chúa. Chúa bị tước bỏ tất cả: danh dự, vẻ ngoài, sự che phủ cuối cùng. Chúa đứng đó trong sự trần trụi của đau khổ, của nhục nhã, của hoàn toàn bị phơi bày. Đấng là Vua vũ trụ giờ đây mang lấy sự trần trụi của kiếp người bị xúc phạm tận cùng. Lạy Chúa, chặng này dạy chúng con một bài học rất sâu về tinh thần nghèo khó và sự thật nội tâm. Biết bao lần chúng con sống bằng những “lớp áo” che phủ mình: áo của danh tiếng, áo của địa vị, áo của thành công, áo của sự đạo đức bề ngoài, áo của lời khen, áo của những hình ảnh đẹp người ta thấy nơi chúng con. Nhưng khi những lớp áo ấy bị lấy đi, chúng con còn lại gì trước mặt Chúa? Người giáo dân thừa sai không thể chỉ là một người mang hình thức đạo đức, nhưng phải là một con người thật trước mặt Chúa. Truyền giáo sẽ mất sức mạnh nếu đời sống bên trong và vẻ ngoài không gặp nhau. Người ta có thể nghe lời chúng con nói, nhưng họ sẽ cảm nhận rất nhanh liệu chúng con đang sống thật hay chỉ trình diễn đức tin. Lạy Chúa, có những lần chính Chúa cho phép chúng con bị “lột áo”: mất đi uy tín, bị người ta hiểu lầm, không còn chỗ dựa quen thuộc, không còn cảm giác mình mạnh, không còn những điều làm mình tự hào. Những lúc ấy đau lắm. Nhưng cũng chính những lúc ấy, Chúa thanh luyện chúng con, để chúng con thôi dựa vào bản thân và học sống nghèo khó, phó thác, thật lòng hơn. Xin cho người giáo dân biết sống đơn sơ. Xin cho người phục vụ trong Hội Thánh làm việc vì Chúa chứ không vì tên tuổi. Xin cho người giàu biết sống quảng đại. Xin cho người thành công biết khiêm nhường. Xin cho người trẻ đừng xây đời mình trên vẻ bề ngoài và sự công nhận của đám đông. Xin cho chúng con biết cởi bỏ dần cái tôi, để chỉ còn lòng mến Chúa và tình yêu đối với tha nhân. Lạy Chúa, truyền giáo nhiều khi bắt đầu từ một đời sống không phô trương. Một người sống chân thành, không giả tạo, không màu mè, không tìm mình, sẽ có sức làm cho người khác tin rằng Tin Mừng là thật. Còn nếu chúng con chỉ lo “mặc áo đẹp” cho đức tin mình, mà bên trong trống rỗng, thì lời chúng con sẽ không chạm tới ai. Lạy Chúa Giêsu bị lột áo, xin lột khỏi chúng con sự giả hình, lòng kiêu ngạo, thói tìm hư danh, để chúng con được tự do thuộc trọn về Chúa và phục vụ tha nhân với trái tim tinh tuyền. Chặng thứ mười một: Đức Chúa Giêsu chịu đóng đinh vào Thánh Giá Lạy Chúa Giêsu, giờ đây Chúa bị đóng đinh vào Thánh Giá. Từng nhát búa vang lên là từng nhát đau xé thịt. Tay Chúa từng đặt trên đầu trẻ nhỏ để chúc lành, giờ bị căng ra. Chân Chúa từng đi khắp nơi tìm kiếm những kẻ lạc mất, giờ bị ghim chặt. Trái tim Chúa từng rung động vì đám đông bơ vơ, giờ đây bị treo giữa trời đất trong cô độc, nhục nhã và đau thương. Nhưng chính trên Thánh Giá này, tình yêu Chúa bừng sáng mạnh mẽ nhất. Lạy Chúa, bị đóng đinh là không còn sống theo ý riêng nữa. Người giáo dân thừa sai cũng được mời gọi đi vào mầu nhiệm này: để cho cái tôi bị đóng đinh, để ý riêng không còn thống trị, để tính ích kỷ không còn dẫn dắt, để những đam mê lệch lạc bị ghim chặt lại, để con người cũ dần chết đi và con người mới trong Chúa được lớn lên. Chúng con sợ thập giá vì thập giá làm đau. Chúng con sợ theo Chúa đến cùng vì theo Chúa đến cùng sẽ buộc chúng con phải từ bỏ, phải tha thứ, phải nhịn nhục, phải trong sạch, phải công chính, phải hy sinh, phải sống khác với não trạng thế gian. Nhưng không có con đường nào khác. Tin Mừng không thể được loan báo bởi những người chỉ muốn giữ trọn ý riêng mình. Lạy Chúa, giữa thế giới đầy hưởng thụ và tự do sai lạc, một người giáo dân biết tự chủ, biết tiết chế, biết hy sinh, biết sống cho người khác, chính là một lời rao giảng đầy sức mạnh. Một đôi vợ chồng trung thành với nhau suốt đời là một chứng tá. Một người trẻ giữ lòng trong sạch là một chứng tá. Một người dám tha thứ cho kẻ làm tổn thương mình là một chứng tá. Một người làm điều đúng dù phải mất mát là một chứng tá. Một người không chọn dễ dãi nhưng chọn trung tín là một chứng tá. Lạy Chúa, xin đóng đinh nơi chúng con tính kiêu ngạo. Xin đóng đinh nơi chúng con lòng ham mê vật chất. Xin đóng đinh nơi chúng con thói sống nửa vời. Xin đóng đinh nơi chúng con sự thờ ơ với sứ mạng truyền giáo. Xin đóng đinh nơi chúng con nỗi sợ dấn thân. Để từ chính Thánh Giá, một đời sống mới được sinh ra trong chúng con. Xin cho mỗi người giáo dân hiểu rằng khi họ sống tinh thần từ bỏ vì yêu Chúa, họ đang rao giảng một Tin Mừng rất hùng hồn. Vì thế gian có thể không đọc Kinh Thánh, nhưng thế gian đang đọc đời sống của chúng con từng ngày. Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, xin cho chúng con được cùng đóng đinh với Chúa, để từ nay không còn sống cho mình, nhưng sống cho Đấng đã yêu thương và hiến mạng vì chúng con. Chặng thứ mười hai: Đức Chúa Giêsu chết trên Thánh Giá Lạy Chúa Giêsu, đây là giây phút thánh thiêng nhất và đau đớn nhất: Chúa tắt thở trên Thánh Giá. Đất trời như lặng đi. Bức màn Đền Thờ xé ra. Con Thiên Chúa đã chết vì yêu nhân loại. Không ai cất nổi chiều sâu của mầu nhiệm này. Trên đỉnh đồi Canvê, tình yêu đi đến tận cùng. Không còn gì giữ lại. Không còn gì tiếc xót. Chúa trao tất cả. Lạy Chúa, trước cái chết của Chúa, chúng con chỉ còn biết cúi đầu thinh lặng. Bao lời nói đều trở nên quá nhỏ. Bao suy tư đều trở nên bất lực. Chỉ có trái tim mới có thể quỳ xuống mà thờ lạy tình yêu tự hiến của Chúa. Lạy Chúa, cái chết của Chúa dạy chúng con rằng truyền giáo không thể tách rời hy lễ. Không có tình yêu tự hiến, sẽ không có chứng tá thật. Người giáo dân thừa sai không được gọi để “chiếm” thế giới, nhưng để hiến mình cho thế giới, như hạt lúa mì mục nát để trổ sinh bông hạt. Chỉ ai biết cho đi chính mình, mới thật sự làm cho người khác gặp được Chúa. Có những người giáo dân đang sống điều này cách âm thầm mà cao cả. Một người mẹ âm thầm chết đi từng ngày cho sự ích kỷ của mình để sống cho chồng con. Một người cha đổ mồ hôi, nhịn chi tiêu cho bản thân để lo cho gia đình. Một người trẻ bỏ bớt tiện nghi để dành thời giờ cho việc phục vụ. Một người làm bác ái không cần ai biết. Một người chịu thiệt mà không oán hận. Một người già yếu vẫn âm thầm cầu nguyện cho Hội Thánh. Một bệnh nhân dâng đau đớn của mình để cầu cho các linh hồn, cho người tội lỗi, cho ơn gọi, cho thế giới. Tất cả những hy lễ ấy, nếu kết hiệp với cái chết của Chúa, đều mang sức sinh hoa kết quả thiêng liêng lạ lùng. Lạy Chúa, nhiều khi chúng con muốn có kết quả mà không muốn chết đi. Muốn được sinh hoa trái mà không muốn mục nát. Muốn thế giới đổi thay mà mình không phải hy sinh. Nhưng Chúa đã chọn con đường thập giá để cứu độ, và Chúa cũng mời Hội Thánh bước vào con đường ấy. Xin cho chúng con biết chết đi cho tính tự ái, cho ích kỷ, cho đòi hỏi, cho lòng hẹp hòi, cho thói quen xét đoán, cho lối sống chỉ biết hưởng thụ. Xin cho chúng con biết hiến mình trong những điều nhỏ bé mỗi ngày. Xin cho cái chết của Chúa làm tan chảy sự chai đá nơi lòng chúng con, để chúng con không còn sống hời hợt nữa. Lạy Chúa Giêsu chịu chết vì yêu, xin cho mỗi người giáo dân biết dùng chính đời sống hy sinh của mình để loan báo tình yêu cứu độ cho gia đình, cho giáo xứ và cho thế giới hôm nay. Chặng thứ mười ba: Đức Chúa Giêsu được tháo xác xuống khỏi Thánh Giá Lạy Chúa Giêsu, thân xác Chúa được tháo xuống khỏi Thánh Giá và đặt trong vòng tay Mẹ. Mẹ ôm lấy Con mình trong đau đớn khôn tả. Con Thiên Chúa giờ đây im lặng, bất động, mang đầy thương tích. Cảnh tượng này như gom lại tất cả nỗi đau của nhân loại: mất mát, đổ vỡ, chia lìa, tắt lịm. Lạy Mẹ Maria, vòng tay Mẹ lúc này là vòng tay của Hội Thánh ôm lấy các vết thương của thế giới. Mẹ không chối bỏ thực tại đau thương. Mẹ không chạy trốn. Mẹ không nổi loạn. Mẹ đón lấy. Mẹ giữ trong lòng. Mẹ kết hợp đau khổ mình với chương trình nhiệm mầu của Thiên Chúa. Lạy Chúa, người giáo dân thừa sai cũng được mời gọi có một trái tim biết ôm lấy những đổ vỡ của con người. Xã hội hôm nay có quá nhiều mảnh đời gãy vỡ: gia đình tan nát, người trẻ lạc hướng, người già cô quạnh, người bệnh tật lâu dài, người thất nghiệp, người bị bỏ rơi, người mang mặc cảm tội lỗi, người tuyệt vọng, người mất niềm tin vào cuộc sống. Nếu Hội Thánh không mở rộng vòng tay, thì ai sẽ ôm lấy những thương tích ấy? Xin cho chúng con đừng vô cảm trước đau khổ của người khác. Xin cho giáo xứ chúng con không chỉ là nơi cử hành nghi lễ, nhưng còn là nơi đón nhận những người bị thương tích. Xin cho các gia đình Kitô hữu biết trở thành nơi chữa lành. Xin cho người giáo dân biết lắng nghe, biết đỡ nâng, biết khóc với người khóc, biết chia sẻ với người đau. Lạy Chúa, nhiều khi chúng con sợ chạm vào đau khổ. Chúng con ngại bước vào những cảnh đời rối ren. Chúng con dễ tránh né những con người phức tạp. Nhưng chính nơi những thân xác rướm máu, những tâm hồn tan nát, những cuộc đời thất bại, Chúa đang chờ chúng con phục vụ. Người giáo dân thừa sai không thể chỉ yêu những người dễ thương; người ấy phải biết mang lấy trái tim của Chúa để yêu cả những người khó yêu, kiệt quệ, gãy đổ. Xin cho chúng con biết dịu dàng hơn trong gia đình. Biết nâng niu nhau hơn trong cộng đoàn. Biết cẩn trọng hơn với những người đang đau. Biết ít phán xét hơn và biết cúi xuống nhiều hơn. Vì có những người không cần thêm một lời dạy dỗ, mà chỉ cần một vòng tay. Lạy Chúa Giêsu được hạ xuống khỏi Thánh Giá, xin cho chúng con biết trở thành những vòng tay của Hội Thánh giữa một thế giới đầy thương tích, để ai chạm vào chúng con cũng cảm được phần nào lòng xót thương của Chúa. Chặng thứ mười bốn: Đức Chúa Giêsu được táng xác trong huyệt đá Lạy Chúa Giêsu, thân xác Chúa được mai táng trong huyệt đá. Cửa mồ khép lại. Mọi sự dường như chấm hết. Hy vọng dường như bị chôn vùi. Các môn đệ tan tác. Bóng tối phủ kín. Sự thinh lặng của ngôi mộ là sự thinh lặng nặng nề nhất của lịch sử cứu độ. Nhưng chính trong sự im lặng ấy, Thiên Chúa đang chuẩn bị một điều mới mẻ hơn mọi điều loài người có thể tưởng tượng: sự Phục Sinh. Lạy Chúa, chặng cuối này dạy chúng con biết sống đức tin trong những khoảng lặng, những chờ đợi, những đêm tối. Có những lúc trong đời người giáo dân, mọi cố gắng xem ra vô ích. Có những lời cầu nguyện dường như không được nhận lời. Có những hy sinh không ai hiểu. Có những dấn thân không thấy kết quả. Có những hạt giống Tin Mừng gieo mãi mà chưa mọc. Có những người thân cầu nguyện bao năm vẫn chưa trở lại. Có những đổ vỡ chữa mãi vẫn chưa lành. Có những sứ vụ làm hết lòng nhưng vẫn ít hoa trái. Lạy Chúa, ngôi mộ dạy chúng con biết kiên nhẫn với giờ của Thiên Chúa. Không phải mọi điều tốt lành đều nở hoa ngay trước mắt. Không phải mọi hạt giống đều mọc lên tức thì. Người giáo dân thừa sai được mời gọi gieo, chăm, tưới, chờ và tin. Tin rằng Chúa đang hoạt động cả khi mình không thấy. Tin rằng không một hy sinh nào trong Chúa là vô ích. Tin rằng không một lời cầu nguyện nào mất đi. Tin rằng đằng sau những thứ tưởng như kết thúc, Chúa có thể mở ra một khởi đầu mới. Lạy Chúa, xin cho chúng con đừng nản lòng khi làm việc tốt mà chưa thấy kết quả. Xin cho những bậc cha mẹ kiên trì gieo đức tin cho con cái. Xin cho những người dấn thân trong giáo xứ đừng mệt mỏi. Xin cho những ai đang cầu nguyện cho một người thân trở lại biết tiếp tục hy vọng. Xin cho những người đang sống trong đêm tối đức tin biết rằng bình minh Phục Sinh đang đến rất gần, dù hiện giờ họ chưa thấy ánh sáng. Ngôi mộ cũng dạy chúng con biết sống thinh lặng. Trong một thời đại quá nhiều tiếng ồn, quá nhiều bận rộn, quá nhiều phân tán, người giáo dân thừa sai cần có những khoảng lặng để ở lại với Chúa, để lắng nghe Chúa, để để cho hạt giống Lời Chúa âm thầm mục nát và sinh hoa trái nơi lòng mình. Không có đời sống nội tâm, truyền giáo sẽ chỉ là hoạt động bề mặt. Không có sự thinh lặng cầu nguyện, chứng tá sẽ cạn nguồn. Lạy Chúa Giêsu được mai táng trong mồ, xin dạy chúng con biết sống hy vọng giữa đêm tối, biết trung tín trong thinh lặng, biết gieo hạt trong nước mắt, để rồi một ngày kia được vui mừng nhìn thấy mùa gặt của Chúa. Lời nguyện kết Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh và đã sống lại,
chúng con vừa đi với Chúa qua 14 chặng đường thương khó. Mỗi chặng là một dấu chân yêu thương. Mỗi vết thương là một lời mời gọi. Mỗi lần ngã là một bài học. Mỗi giọt máu là một tiếng nói. Và toàn bộ con đường Thánh Giá là trường học của người môn đệ. Hôm nay, Chúa nhắc chúng con nhớ rằng: làm Kitô hữu không chỉ là giữ đạo cho riêng mình, mà là sống ơn gọi thừa sai ngay giữa đời thường. Người giáo dân không đứng ngoài sứ mạng của Hội Thánh. Người giáo dân không chỉ là người đi lễ, đọc kinh, giữ luật. Người giáo dân còn là người được sai đi: vào gia đình mình, vào xóm làng mình, vào trường học, công sở, chợ búa, bệnh viện, đồng ruộng, môi trường xã hội của mình, để làm chứng rằng Chúa đang sống, Chúa đang yêu, Chúa đang cứu độ. Xin cho chúng con biết truyền giáo bằng sự thật nơi chặng thứ nhất.
Biết mang thập giá bổn phận nơi chặng thứ hai.
Biết đứng dậy sau yếu đuối nơi chặng thứ ba.
Biết hiện diện yêu thương như Mẹ nơi chặng thứ tư.
Biết vác đỡ cho nhau nơi chặng thứ năm.
Biết sống những cử chỉ nhỏ đầy tình thương nơi chặng thứ sáu.
Biết bền bỉ trở lại sau những sa ngã lặp đi lặp lại nơi chặng thứ bảy.
Biết đi từ cảm xúc đến hoán cải nơi chặng thứ tám.
Biết trung thành cả khi kiệt sức nơi chặng thứ chín.
Biết cởi bỏ giả hình và sống đơn sơ nơi chặng thứ mười.
Biết đóng đinh cái tôi ích kỷ nơi chặng thứ mười một.
Biết hiến mình trong yêu thương nơi chặng thứ mười hai.
Biết ôm lấy những thương tích của tha nhân nơi chặng thứ mười ba.
Và biết hy vọng, gieo hạt, chờ đợi trong đức tin nơi chặng thứ mười bốn. Lạy Chúa, xin cho mỗi gia đình Công giáo trở thành một mái nhà truyền giáo. Xin cho mỗi giáo xứ trở thành một cộng đoàn lên đường. Xin cho mỗi người giáo dân hiểu rằng họ không phải là khán giả trong Hội Thánh, nhưng là những người được xức dầu và sai đi. Xin đốt lên trong lòng chúng con ngọn lửa yêu mến Chúa, để từ đó chúng con biết yêu người, phục vụ người, nâng đỡ người, tha thứ cho người, dẫn người về với Chúa. Xin cho chúng con khi đi Đàng Thánh Giá không chỉ dừng ở lòng đạo đức, nhưng tiến đến sự biến đổi đời sống. Đừng để chúng con chỉ xúc động trong giây lát, nhưng xin cho chúng con hoán cải thật. Đừng để chúng con chỉ ngắm Chúa từ xa, nhưng xin kéo chúng con vào con đường của Chúa. Đừng để chúng con chỉ mang danh Kitô hữu, nhưng xin cho chúng con thật sự trở thành những người giáo dân thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay. Lạy Đức Maria, Mẹ của Hội Thánh và Mẹ của những người môn đệ truyền giáo, xin đồng hành với chúng con. Xin giúp chúng con biết thưa tiếng “xin vâng” mỗi ngày. Xin dạy chúng con biết đi vào thế giới với một trái tim hiền lành, khiêm nhường, yêu thương và trung tín. Lạy Chúa Giêsu, từ Thánh Giá Chúa đã cứu chuộc chúng con. Xin cũng từ Thánh Giá ấy, sai chúng con đi.
Để ở bất cứ nơi nào chúng con sống,
người ta cũng có thể nhận ra
một chút ánh sáng của Tin Mừng,
một chút hơi ấm của lòng thương xót,
một chút hy vọng của Phục Sinh,
và một chút dung mạo của chính Chúa. Amen.