Ô cửa kính vỡ.

Thứ năm - 20/01/2022 08:06
unnamed
unnamed

Vào năm 1954, tôi mới lên 12 tuổi. Lúc đó, tôi thường dậy sớm đi bỏ báo rồi về đi học. Trong số khách hàng của tôi có một bà lão sống một mình trong ngôi nhà nhỏ. Ít khi tôi nhìn thấy bà lão. Thường thì tôi bỏ báo vào thùng thư, nhấn chuông báo hiệu rồi đi ngay.

Chuyện xảy ra vào một ngày mùa đông. Chiều hôm đó, trên đường về nhà, tôi và lũ bạn chợt chú ý tới bức tượng con gà trống trên nóc nhà bà lão. Gió đổi chiều thì con gà trống quay theo hướng gió. Mỗi lần như vậy, cổ con gà trống gật gù trông ngồ ngộ. Lũ chúng tôi tấp xe đạp vào lề đường, túa ra kiếm sỏi và thách nhau chọi trúng con gà. Cuộc chơi thật náo nhiệt nhưng vì là đoạn phố vắng nên chẳng ai la chúng tôi.
Ðến lượt mình, tôi ném trượt hòn sỏi thứ nhất. Hòn thứ hai, thứ ba cũng vậy. Ðến hòn thứ tư, tôi vung tay và chỉ kịp nghe choảng một cái. Trời ơi, hòn sỏi không bay lên nóc nhà mà trượt qua các kẽ ngón tay tôi lao thẳng vào cửa sổ nhà bà lão. Bỏ mặc cánh cửa kính vỡ toang, chúng tôi hoảng hốt chạy trốn.
Sáng hôm sau, tôi đi giao báo mà như đi ăn trộm. Rón rén bỏ tờ báo vào thùng thư, tôi không dám bấm chuông, cứ thế lặng lẽ đạp xe đi bỏ lại sau lưng khung cửa kính vỡ toang như đang nhìn xoáy vào gáy tôi. Ði học, tôi phải đi vòng qua mấy phố khác để tránh nhà bà lão. Mấy ngày sau, tôi chợt thắc mắc: Trời lạnh như cắt da cắt thịt, tại sao bà lão không thay kiếng? Ở tuổi bà ấy, bị cảm lạnh thì nguy. Hay bà không có tiền? Những câu hỏi đó giày vò tôi suốt đêm và tôi quyết chuộc lại lỗi lầm.
Suốt 3 tuần sau đó, tôi không dám chi tiêu dù chỉ 1 xu và để dành được 7 đô-la. Tôi nghĩ đủ để bà lão thay tấm kiếng mới. Tôi bỏ số tiền vào phong bì kèm mẩu giấy giải thích ngọn ngành và bỏ vào thùng thư nhưng tôi phát hiện ra thùng thư còn khá nhiều báo. Ngày hôm sau, vẫn chưa có ai lấy báo. Tôi lo lắng. Do dự một hồi, tôi liều nhấn chuông. Chờ mãi không thấy người mở cửa, tôi đánh bạo gõ cửa nhà hàng xóm: “Bà Elizabeth hả? Ði gần tháng nay rồi. Có xe chở đi. Tôi không rõ, chắc bệnh nặng”. Tôi rùng mình. Rõ ràng, bà lão bị cảm lạnh từ hôm tôi làm bể kiếng.
Rồi 2 tuần nữa lại qua đi. Ngày nào tôi cũng ghé qua xem trong nhà có người chưa. Cho tới một ngày, cửa kính vỡ đã được thay. Vui mừng khôn xiết, tôi bấm chuông cửa nhà bà lão. Người mở cửa là một phụ nữ trẻ. “Bà Elizabeth bán căn nhà này cho tôi. Bà đi đâu tôi không biết. Cậu là người giao báo à? Bà lão có thư cho cậu”.
“Chào cậu bé. Vì sức khỏe ta phải xuống miền Nam ở với các con. Cậu không có lỗi. Ta đã rời nhà trước khi cửa kính vỡ. Tuy nhiên, ta rất thích cách xử sự của cậu. Cậu ráng giữ như vậy trong đời. Ta có món quà nhỏ tặng cậu. Hy vọng chúng ta có dịp gặp lại”. Tôi mở gói giấy nhỏ và nhận ra 7 đô-la tôi đã gởi cho bà.

 
 

Nguồn tin: Theo Hạt giống tâm hồn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập40
  • Hôm nay3,525
  • Tháng hiện tại203,906
  • Tổng lượt truy cập26,679,860
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây