CHẠM VÀO SỰ KHỐN CÙNG: KHI TÌNH YÊU VƯỢT QUA MỌI RÀO CẢN CỦA ĐỊNH KIẾN VÀ LỀ LUẬT

Thứ sáu - 09/01/2026 08:43
tải xuống (5)
tải xuống (5)

Trong dòng chảy của kiếp nhân sinh, có những nỗi đau không chỉ nằm ở thể xác mà còn hằn sâu trong tâm hồn bởi sự chối bỏ của cộng đồng và sự im lặng của định mệnh. Trang Tin Mừng theo thánh Lu-ca hôm nay mở ra trước mắt chúng ta một bức tranh đầy ám ảnh nhưng cũng rực rỡ ánh sáng hy vọng về cuộc gặp gỡ giữa một con người bị gạt ra bên lề xã hội và Đấng là Nguồn Sống. Hình ảnh người phong cùi sấp mặt xuống đất không chỉ là một cử chỉ van xin, mà là biểu tượng của một nhân vị đang đứng trước bờ vực của sự hư mất, đang cố gắng bấu víu vào lòng thương xót cuối cùng. Bệnh phong trong bối cảnh Thánh Kinh không chỉ đơn thuần là một căn bệnh y khoa; nó là một bản án tử hình kéo dài, một sự khai trừ khỏi đời sống tôn giáo và xã hội. Người mắc bệnh phong bị coi là kẻ bị Thiên Chúa nguyền rủa, phải mặc áo rách, để tóc rối, che râu và phải kêu lên "ô uế, ô uế" mỗi khi có ai đến gần. Họ sống nhưng đã chết, hiện hữu nhưng bị xóa sổ khỏi ký ức của những người thân yêu.

Trong cái bóng tối mênh mông của sự cô độc ấy, đức tin của người bệnh phong hiện lên như một tia sáng chói lọi. Anh không nói: "Xin Ngài chữa tôi", nhưng anh thưa: "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Lời cầu nguyện này chứa đựng một sự phó thác tuyệt đối và một sự hiểu biết sâu sắc về quyền năng của Thiên Chúa. Anh không thách thức, không mặc cả, anh đặt ý muốn của mình dưới ý muốn của Đấng có thể tái tạo lại cuộc đời anh. Chữ "sạch" ở đây mang một ý nghĩa vượt xa sự lành lặn về da thịt. Đó là khát vọng được phục hồi phẩm giá, được trở lại làm người, được tham dự vào đời sống phụng thờ Thiên Chúa. Anh nhận ra rằng chỉ có Đấng đến từ trời mới có thể chạm vào cái "ô uế" của anh mà không bị lây nhiễm, chỉ có Ngài mới có quyền năng làm cho cái cũ kỹ, thối rữa trở nên mới mẻ và tinh khôi.

Đáp lại lời khẩn cầu khiêm hạ ấy là một cử chỉ gây chấn động hoàn toàn những quy tắc tôn giáo thời bấy giờ: Đức Giê-su giơ tay đụng vào anh. Theo Luật Mô-sê, bất cứ ai chạm vào người phong cùi đều trở nên ô uế. Nhưng đối với Đức Giê-su, lòng thương xót luôn đứng trên lề luật. Cái chạm tay của Người không chỉ là một hành động vật lý; đó là một sự hiệp thông, một sự chia sẻ nỗi đau. Người không chữa lành từ xa bằng một lời nói quyền năng, dù Người hoàn toàn có thể làm thế. Người chọn cách "chạm" vào để nói với anh rằng: "Anh không còn bị ruồng bỏ nữa, tôi đang ở đây với anh, nỗi đau của anh là nỗi đau của tôi." Trong khoảnh khắc ấy, rào cản giữa cái thánh thiêng và cái ô uế đã bị phá vỡ. Sự thánh thiện của Thiên Chúa không phải là một sự tách biệt lạnh lùng, nhưng là một tình yêu tuôn chảy để thánh hóa những gì hư nát nhất. Câu trả lời của Người: "Tôi muốn, anh hãy được sạch" chính là lời tuyên ngôn của lòng thương xót, là ý định đời đời của Thiên Chúa đối với con người: Ngài muốn chúng ta được sống và sống dồi dào.

Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh. Sự chữa lành diễn ra ngay tức khắc như một cuộc sáng tạo mới. Ánh sáng từ lời quyền năng của Thiên Chúa đã đẩy lùi bóng tối của bệnh tật. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là sau khi chữa lành, Đức Giê-su lại ra lệnh cho anh giữ im lặng và đi trình diện tư tế. Tại sao Người lại làm như vậy? Đây chính là mầu nhiệm tự hủy của Con Thiên Chúa. Người không tìm kiếm vinh quang trần thế, không muốn trở thành một vị cứu tinh theo kiểu trình diễn. Người muốn anh thực hiện các bổn phận của lề luật để sự chữa lành được xác nhận chính thức bởi định chế xã hội và tôn giáo, để anh được tái hội nhập một cách trọn vẹn nhất. Việc dâng của lễ theo Luật Mô-sê là một lời tạ ơn công khai, một bằng chứng cho thấy Thiên Chúa đang viếng thăm dân Người. Đức Giê-su tôn trọng trật tự của cộng đoàn, nhưng đồng thời Người cũng làm cho trật tự đó được thấm đượm tình yêu thương.

Thế nhưng, Tin Mừng cho biết tiếng đồn về Người càng lan rộng. Đám đông đông đảo kéo đến để nghe Người và để được chữa lành. Giữa những ồn ào vây quanh, giữa những thành công vang dội của các phép lạ, Đức Giê-su lại chọn một lối đi riêng: Người lui vào nơi hoang vắng để cầu nguyện. Đây là một chi tiết cực kỳ quan trọng cho đời sống đức tin của chúng ta. Hoạt động và cầu nguyện, phục vụ và chiêm niệm là hai nhịp đập của cùng một trái tim. Đức Giê-su rút vào nơi thanh vắng không phải để trốn tránh trách nhiệm, nhưng để kín múc nguồn năng lượng từ Cha, để giữ cho sứ mạng của mình luôn đi đúng lộ trình cứu độ mà Cha đã định. Nơi hoang vắng chính là nơi thử thách, nhưng cũng là nơi của sự gặp gỡ thân tình nhất. Chính từ sự kết hợp mật thiết với Chúa Cha, Đức Giê-su mới có thể tiếp tục trao ban lòng thương xót mà không mệt mỏi, mới có thể chạm vào những nỗi đau của nhân loại mà không bị cuốn vào những ảo tưởng của quyền lực trần gian.

Nhìn sâu vào cuộc đời mình, mỗi chúng ta có lẽ cũng đang mang trong mình những "căn bệnh phong" thời hiện đại. Đó có thể là sự ích kỷ làm chai sạn con tim, là sự vô cảm trước nỗi đau của anh chị em, là những mặc cảm tội lỗi khiến chúng ta không dám ngước mặt nhìn lên Chúa. Có những vết thương tâm hồn còn nhức nhối và hôi thối hơn cả bệnh phong trên da thịt, đó là sự cô đơn giữa đám đông, là sự mất phương hướng trong thế giới đầy biến động, là nỗi sợ hãi bị chối bỏ. Chúng ta có đủ can đảm như người phong cùi kia để sấp mặt xuống trước Chúa và thưa lên: "Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch" hay không? Hay chúng ta chọn cách che đậy những vết thương ấy bằng những lớp vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài, để rồi bên trong ngày càng thối rữa?

Cử chỉ Đức Giê-su giơ tay chạm vào người phong cùi mời gọi chúng ta xét lại cách chúng ta đối xử với những người "ô uế" trong xã hội hôm nay. Những người nghèo khổ, những người lầm lạc, những người bị gạt ra bên lề xã hội, chúng ta có dám chạm vào họ bằng sự cảm thông, hay chúng ta vẫn giữ một khoảng cách an toàn để bảo vệ sự "thánh thiện" giả tạo của mình? Kitô giáo không phải là một tôn giáo của những ý tưởng trừu tượng, mà là đạo của "Cái Chạm". Thiên Chúa đã chạm vào nhân loại qua mầu nhiệm Nhập Thể, và Người muốn chúng ta tiếp tục đôi tay của Người để chạm vào những anh chị em đang đau khổ. Đôi khi, một ánh mắt thấu cảm, một lời nói khích lệ, hay chỉ đơn giản là sự hiện diện thầm lặng bên cạnh người đang tuyệt vọng cũng chính là lúc chúng ta thực hiện phép lạ chữa lành của Chúa Giê-su trong thế giới hôm nay.

Sự chữa lành thực sự bắt đầu từ bên trong. Người phong cùi được sạch không chỉ vì thuốc thang hay phép màu, mà vì anh đã mở lòng ra cho quyền năng Thiên Chúa tác động. Chúng ta cũng vậy, bí tích Hòa giải chính là nơi chúng ta sấp mặt xuống để nghe lời tuyên bố dịu dàng: "Tôi muốn, con hãy được sạch." Mỗi khi chúng ta đón nhận lòng thương xót của Chúa, chúng ta được mời gọi trở thành "của lễ" sống động, để làm chứng cho người ta biết về tình yêu biến đổi của Thiên Chúa. Sự im lặng mà Đức Giê-su yêu cầu người phong cùi chính là lời nhắc nhở về một đời sống nội tâm sâu sắc. Đừng để những ồn ào của thế gian, những thành công bề nổi làm chúng ta quên đi việc lui vào "nơi hoang vắng" của lòng mình để gặp gỡ Chúa. Chỉ trong sự thinh lặng ấy, chúng ta mới nghe được tiếng thì thầm của tình yêu và nhận ra thánh ý của Ngài trong từng biến cố của cuộc sống.

Lạy Chúa Giê-su, xin hãy chạm vào con. Xin hãy chữa lành những phần tâm hồn đang bị tê liệt vì tội lỗi và sự ích kỷ của con. Xin cho con biết khiêm hạ nhận ra sự yếu đuối của mình để luôn biết chạy đến cùng lòng thương xót Chúa. Và sau khi đã được Chúa chữa lành, xin cho con cũng biết giơ đôi tay của mình ra để chạm đến những nỗi đau của anh chị em, để cùng với Chúa, con góp phần làm cho thế giới này thêm sạch trong và đầy ắp tình người. Ước gì mỗi ngày trong cuộc đời con đều là một hành trình đi vào nơi hoang vắng với Chúa để rồi từ đó, con trở ra với một trái tim tràn đầy sức sống và lòng nhân ái, sẵn sàng loan báo Tin Mừng bằng chính sự biến đổi của cuộc đời mình. Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập38
  • Hôm nay14,307
  • Tháng hiện tại130,560
  • Tổng lượt truy cập41,737,875
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây