ĐẾN NƠI THANH VẮNG ĐỂ CHẠNH LÒNG THƯƠNG

Thứ bảy - 21/03/2026 09:50
tải xuống (8)
tải xuống (8)
Trong hành trình đức tin và sứ vụ của mỗi người Kitô hữu, chúng ta thường bị cuốn vào vòng xoáy của những công việc không tên, những trách nhiệm nặng nề và cả những lo toan của cuộc sống thường nhật. Trang Tin Mừng theo thánh Máccô hôm nay mở ra một khung cảnh vừa mang tính nhân bản sâu sắc, vừa mang tính thần linh cao cả, khi các Tông đồ trở về sau chuyến truyền giáo đầu tiên. Các ông tụ họp quanh Đức Giêsu, kể cho Người nghe mọi việc các ông đã làm, mọi điều các ông đã dạy. Đó là giây phút của sự sẻ chia, của niềm vui sau những ngày miệt mài gieo hạt giống Tin Mừng. Nhưng Đức Giêsu, với cái nhìn thấu suốt của một người Thầy và một người Cha, đã nhận ra sự mệt mỏi hằn lên trên gương mặt và tâm hồn các môn đệ. Người không vội vàng thúc giục các ông tiếp tục dấn thân, không đưa ra những kế hoạch mục vụ mới ngay lập tức, mà lại đưa ra một lời mời gọi đầy sự ân cần: "Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút."
Lời mời gọi "lánh riêng ra" không phải là một cuộc trốn chạy trách nhiệm hay sự lười biếng, mà là một nhu cầu tâm linh thiết yếu. Trong bối cảnh "kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống", sự nghỉ ngơi mà Chúa Giêsu đề nghị mang một ý nghĩa thánh thiêng. Đó là sự nghỉ ngơi để tìm lại chính mình trong Thiên Chúa, để nạp lại nguồn năng lượng từ Đấng là Nguồn Sống. Nơi thanh vắng chính là "sa mạc" của tâm hồn, nơi không còn những tiếng ồn ào của đám đông, không còn những lời khen tiếng chê, chỉ còn ta đối diện với Chúa. Chú giải về mặt từ ngữ, cụm từ "nơi thanh vắng" (erēmos topos) trong Kinh Thánh thường gắn liền với những biến cố gặp gỡ Thiên Chúa quan trọng nhất. Đó là nơi Thiên Chúa nuôi dưỡng dân Người bằng manna, là nơi ngôn sứ Êlia tìm lại sức mạnh, và cũng chính là nơi Đức Giêsu thường lui tới để cầu nguyện cùng Chúa Cha. Khi bảo các môn đệ nghỉ ngơi, Chúa Giêsu muốn dạy rằng hiệu năng của sứ vụ không tỉ lệ thuận với sự bận rộn xác thân, nhưng tỉ lệ thuận với chiều sâu của sự kết hiệp với Ngài.
Tuy nhiên, kế hoạch nghỉ ngơi của Thầy trò đã bị đảo lộn. Khi thuyền cập bến, một đám đông rất đông đã đợi sẵn. Họ khao khát Lời Chúa đến mức chạy bộ từ khắp các thành để đón đầu các Ngài. Phản ứng của Đức Giêsu lúc này chính là tâm điểm của bài Tin Mừng: Người không bực bội vì bị làm phiền, không từ chối vì cần sự riêng tư. Ngược lại, Người "chạnh lòng thương" (esplanchnisthē). Trong tiếng Hy Lạp, động từ này diễn tả một sự xúc động mạnh mẽ từ tận tâm can, một sự đau xót thấu tận ruột gan. Người nhìn thấy họ "như bầy chiên không người chăn dắt". Hình ảnh này gợi lại lời hứa của Thiên Chúa trong Cựu Ước rằng chính Ngài sẽ đứng ra chăn dắt dân Người. Đức Giêsu chính là Mục Tử Nhân Lành ấy. Sự nghỉ ngơi của Người không phải là đóng cửa lòng mình lại, mà là mở ra một không gian yêu thương rộng lớn hơn. Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. Sự dạy dỗ chính là lương thực đầu tiên mà người mục tử ban cho đoàn chiên đang đói khát sự thật và hy vọng.
Gợi ý sống Tin Mừng cho chúng ta hôm nay nằm ở sự cân bằng giữa "chiêm niệm" và "hoạt động". Chúng ta sống trong một thế giới tôn thờ sự năng suất, nơi con người thường định nghĩa giá trị bản thân qua số lượng công việc hoàn thành. Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy biết "dừng lại". Dừng lại để nhận ra sự hiện diện của Chúa trong những biến cố vừa qua. Dừng lại để tạ ơn về những gì đã làm được và dâng lên những thiếu sót. Nếu chúng ta làm việc cho Chúa mà không có sự hiện diện của Chúa trong lòng, chúng ta sẽ sớm bị kiệt sức và trở nên khô cằn, cáu kỉnh. Hãy tìm cho mình một "nơi thanh vắng" mỗi ngày: có thể là năm phút tĩnh lặng trước Thánh Thể, một đoạn kinh ngắn trước khi ngủ, hay đơn giản là một khoảnh khắc thinh lặng giữa giờ làm việc căng thẳng để thưa với Chúa rằng: "Lạy Chúa, con yêu mến Chúa".
Bên cạnh đó, bài Tin Mừng cũng mời gọi chúng ta rèn luyện một "con tim chạnh lòng thương". Trong gia đình, nơi giáo xứ hay ngoài xã hội, có biết bao người đang sống như "chiên không người chăn". Họ có thể đầy đủ về vật chất nhưng lại mồ côi về tinh thần, thiếu vắng sự hướng dẫn và tình thương. Chúng ta có sẵn lòng gác lại "sự nghỉ ngơi" cá nhân, gác lại sự tiện nghi của mình để đến với họ không? Chạnh lòng thương không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà là một hành động dấn thân. Như Đức Giêsu, đôi khi việc tử tế nhất chúng ta có thể làm cho người khác không phải là cho tiền bạc, mà là dành thời gian để lắng nghe, để "dạy dỗ" bằng chính mẫu gương đời sống đức tin của mình. Xin Chúa cho chúng ta biết nghỉ ngơi trong Chúa để rồi từ đó, chúng ta có đủ sức mạnh và tình yêu để phục vụ anh chị em mình với trái tim của một người mục tử.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập48
  • Hôm nay9,834
  • Tháng hiện tại272,272
  • Tổng lượt truy cập42,783,724
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây