NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN CÁNH ĐỒNG TRUYỀN GIÁO: SỨ VỤ VÀ TÌNH YÊU

Thứ bảy - 21/03/2026 10:01
tải xuống (15)
tải xuống (15)
Trong bầu khí linh thiêng của ngày lễ kính hai Thánh Sy-ri-lô và Mê-tô-đi-ô, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm lại bản chất cốt lõi của mình: bản chất truyền giáo. Tin Mừng theo Thánh Lu-ca hôm nay không chỉ là một chỉ thị thực tế cho bảy mươi hai môn đệ thời sơ khai, mà còn là một bản "hiến chương" cho mọi Kitô hữu dấn thân vào thế giới. Hình ảnh cánh đồng lúa chín vàng bát ngát hiện ra như một tiếng gọi khẩn thiết, một sự thúc bách của lòng thương xót Chúa trước một nhân loại đang khao khát ơn cứu độ.
Khi Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác và sai các ông đi từng hai người một, Người đang thiết lập một nguyên tắc quan trọng về tính hiệp hành và đời sống cộng đoàn. Việc đi "hai người một" không đơn thuần là để bảo vệ nhau trước những hiểm nguy dọc đường, mà quan trọng hơn, đó là lời chứng sống động về tình bác ái. Thế giới sẽ nhận biết Chúa không chỉ qua lời giảng thuyết, mà qua cách chúng ta yêu thương và hiệp nhất với nhau. Sự hiện diện của hai người là sự hiện diện của một cộng đồng nhỏ, nơi Thiên Chúa ở cùng, làm cho lời rao giảng trở nên khả tín và đầy sức thuyết phục.
Chú giải về con số "bảy mươi hai", các nhà chú giải Kinh Thánh cho rằng đây là biểu tượng cho tất cả các dân tộc trên thế giới theo quan niệm của người Do Thái thời bấy giờ. Nếu nhóm Mười Hai đại diện cho các chi tộc Israel, thì nhóm Bảy mươi hai đại diện cho tính phổ quát của ơn cứu độ. Chúa Giê-su muốn ơn cứu độ của Người phải chạm đến mọi ngõ ngách của trái đất, mọi nền văn hóa và mọi tâm hồn. Đây chính là linh đạo mà hai thánh huynh đệ Sy-ri-lô và Mê-tô-đi-ô đã sống khi các ngài đem Tin Mừng đến cho các dân tộc Slavơ, không ngại dịch Kinh Thánh và Phụng vụ sang ngôn ngữ bản địa để Lời Chúa được thấm sâu vào căn tính của dân tộc đó.
Lời cảnh báo "Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói" mang một sắc thái vừa nghiệt ngã vừa hào hùng. Chúa không hứa hẹn một con đường rải đầy hoa hồng, Người tiên báo về sự chống đối, bắt bớ và những hiểm nguy từ một thế giới vốn dĩ thường xa lạ với những giá trị của Tin Mừng. Tuy nhiên, sức mạnh của người môn đệ không nằm ở sự hung hãn hay vũ khí thế gian, mà nằm ở sự hiền lành và phó thác. "Chiên con" thắng "sói rừng" không bằng sức mạnh cơ bắp, nhưng bằng sự yếu đuối đầy quyền năng của tình yêu Thập giá. Đây là một nghịch lý của đức tin: khi chúng ta trở nên nhỏ bé và mong manh nhất, đó là lúc quyền năng Thiên Chúa hoạt động mạnh mẽ nhất.
Chỉ thị "Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép" là một lời mời gọi sống nghèo khó và thanh thoát tuyệt đối. Người môn đệ không được phép cậy dựa vào những phương tiện vật chất hay sự bảo đảm của thế gian. Khi đôi chân trần chạm đất, không túi tiền dắt lưng, người loan báo Tin Mừng buộc phải đặt trọn niềm tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa và lòng hiếu khách của tha nhân. Sự thiếu thốn về vật chất lại chính là sự dư dật về tinh thần, giúp người môn đệ không bị dính bén, không bị cản trở bởi những gánh nặng không cần thiết, để có thể thanh thản bước đi trên những hành trình xa xôi.
Lời chào "Bình an cho nhà này!" không chỉ là một nghi thức lịch sự xã giao, mà là việc trao ban một thực tại tâm linh cao quý. Bình an (Shalom) trong Kinh Thánh nghĩa là sự viên mãn, sự hài hòa giữa con người với Thiên Chúa, với chính mình và với thiên nhiên. Người môn đệ là sứ giả của bình an. Nếu bình an ấy được đón nhận, nó sẽ biến đổi ngôi nhà đó thành tiền sảnh của Nước Trời. Nếu bị từ chối, nó lại trở về với người trao ban, nhắc nhở rằng sứ vụ không phải là một sự ép buộc, mà là một lời đề nghị đầy yêu thương từ Thiên Chúa, Đấng tôn trọng tự do của con người.
Việc Chúa Giê-su căn dặn "Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia" mang một ý nghĩa sâu sắc về lòng chung thủy và sự tôn trọng. Người môn đệ không được chọn lựa những nơi tiện nghi hơn hay giàu có hơn để trú ngụ. Họ phải hài lòng với những gì được dọn cho, đồng hóa mình với đời sống của người dân địa phương. Sự nhập thể vào môi trường sống chính là cách thức hữu hiệu nhất để loan báo Tin Mừng. Thánh Sy-ri-lô và Mê-tô-đi-ô đã làm đúng như vậy khi các ngài học ngôn ngữ, hiểu phong tục và yêu mến tâm hồn của người dân Slavơ, trở thành "người giữa mọi người" để chinh phục họ cho Đức Kitô.
Sứ mạng của người môn đệ được tóm kết trong hai hành động: "chữa những người đau yếu" và rao giảng "Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần". Tin Mừng không chỉ là những lý thuyết suông, mà là một sức mạnh chữa lành toàn diện con người, cả thể xác lẫn tâm hồn. Việc chữa lành là dấu chỉ hữu hình cho thấy Nước Thiên Chúa đang hiện diện và phá tan quyền lực của sự dữ, bệnh tật và cái chết. Khi chúng ta xoa dịu nỗi đau của anh chị em, chúng ta đang làm cho lời rao giảng về tình yêu Thiên Chúa trở nên sống động và có thật ngay trong hiện tại.
Gợi ý sống Tin Mừng hôm nay, mỗi chúng ta được mời gọi trở thành một "thợ gặt" nhiệt thành trong môi trường sống của mình. Sống Tin Mừng trước hết là sống tinh thần cầu nguyện: "Anh em hãy xin chủ mùa gặt". Mọi hoạt động tông đồ nếu thiếu cầu nguyện sẽ chỉ là những công tác xã hội đơn thuần. Chúng ta cần cầu nguyện để xin Chúa biến đổi trái tim mình, để ta biết nhìn thấy những "cánh đồng" đang khát khao chân lý ngay trong gia đình, nơi công sở hay giữa những người hàng xóm.
Tiếp đến, chúng ta sống Tin Mừng bằng sự thanh thoát. Hãy tự hỏi lòng mình: Tôi có đang quá bám víu vào sự an toàn của tiền bạc, danh vọng hay sự tiện nghi mà quên mất bước chân truyền giáo? Đôi khi "giày dép" hay "túi tiền" của chúng ta chính là những định kiến, sự ích kỷ và nỗi sợ hãi không dám ra khỏi vùng an toàn của mình. Hãy tập buông bỏ để tâm hồn nhẹ nhàng hơn, dễ dàng nhận ra tiếng gọi của những người đang cần chúng ta giúp đỡ.
Cuối cùng, hãy là những sứ giả của bình an và sự chữa lành. Trong một thế giới đầy rẫy những rạn nứt, xung đột và tổn thương, một lời an ủi chân thành, một nụ cười bao dung hay một hành động sẻ chia cụ thể chính là cách chúng ta loan báo "Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần". Đừng đợi đến khi có đầy đủ điều kiện mới thực thi sứ vụ, vì "lúa đã chín rồi". Mỗi hành động yêu thương nhỏ bé đều có sức mạnh làm lan tỏa ánh sáng Tin Mừng vào giữa bóng tối của trần gian.
Lạy Chúa, nhờ lời chuyển cầu của hai Thánh Sy-ri-lô và Mê-tô-đi-ô, xin cho chúng con một trái tim rực cháy lửa mến và một đôi chân không mỏi mệt để tiếp bước các ngài trên cánh đồng của Chúa. Xin cho chúng con biết sống hiệp nhất, nghèo khó và đầy lòng thương xót, để qua đời sống của chúng con, danh Chúa được cả sáng và Nước Chúa được trị đến khắp nơi. Amen.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập39
  • Hôm nay9,922
  • Tháng hiện tại272,360
  • Tổng lượt truy cập42,783,812
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây