Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Chủ nhật - 21/06/2026 20:13
images (10)
Có những lời của Chúa Giêsu nghe qua tưởng như rất đơn giản, nhưng càng suy nghĩ, càng cầu nguyện, càng đem áp vào đời sống, ta càng thấy lời ấy bén như lưỡi gươm, sáng như ngọn đèn, và sâu như vực thẳm của lòng thương xót. “Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán.” Chỉ một câu ngắn thôi, nhưng đủ làm cho cả đời người Kitô hữu phải dừng lại. Dừng lại trước miệng lưỡi của mình. Dừng lại trước ánh mắt của mình. Dừng lại trước những ý nghĩ âm thầm trong lòng mình. Dừng lại trước thói quen rất dễ dàng của con người: nhìn người khác, nhận xét người khác, phê bình người khác, kết án người khác, trong khi chính mình lại ít khi can đảm nhìn vào vùng tối của lòng mình. Chúa Giêsu không nói một lời khuyên nhẹ nhàng: “Nếu được thì anh em đừng xét đoán.” Người cũng không nói: “Khi nào thấy tiện thì đừng xét đoán.” Người nói như một lệnh truyền: “Anh em đừng xét đoán.” Lời ấy rõ ràng, dứt khoát, không quanh co. Vì sao Chúa nghiêm khắc như vậy? Vì xét đoán là một cơn cám dỗ rất sâu của con người. Xét đoán làm cho ta có cảm giác mình đứng cao hơn người khác. Xét đoán cho ta một thứ khoái cảm kín đáo: khoái cảm được thấy mình đúng, mình sạch, mình đạo đức, mình sáng suốt, còn người khác thì sai, dơ, tệ, đáng trách. Xét đoán khiến ta tưởng mình đang bảo vệ sự thật, nhưng nhiều khi chỉ là đang nuôi dưỡng tự ái. Xét đoán khiến ta tưởng mình đang bênh vực luân lý, nhưng nhiều khi lại là đang dùng luân lý như một hòn đá để ném vào anh em mình. Chúa Giêsu không cấm ta phân định điều thiện điều ác. Người không bảo ta nhắm mắt trước sự dữ. Người không dạy ta sống vô trách nhiệm, thấy sai mà không dám nói, thấy tội mà gọi là nhân đức, thấy bóng tối mà gọi là ánh sáng. Không phải như thế. Tin Mừng không bao giờ cổ võ một thứ dễ dãi vô nguyên tắc. Nhưng Chúa cấm ta chiếm lấy chỗ của Thiên Chúa. Chúa cấm ta ngồi vào ngai tòa phán xét để định đoạt giá trị cuối cùng của một con người. Chúa cấm ta nói về anh em như thể ta biết hết lịch sử đời họ, biết hết vết thương của họ, biết hết động cơ của họ, biết hết những đêm họ khóc, những lần họ ngã, những lần họ cố đứng lên, những cuộc chiến âm thầm trong lòng họ. Điều đáng sợ nơi xét đoán không chỉ là lời nói bên ngoài, mà là thái độ bên trong. Có khi ta không nói ra một câu nào, nhưng trong lòng đã kết án người khác rồi. Có khi miệng ta rất im lặng, nhưng ánh mắt ta đầy khinh bỉ. Có khi ta nói những lời nghe rất đạo đức: “Tôi chỉ nói sự thật thôi”, “Tôi chỉ muốn xây dựng thôi”, “Tôi chỉ góp ý thôi”, nhưng phía sau lời nói ấy lại có một niềm vui xấu xa khi thấy người khác bị hạ xuống. Có khi ta nhân danh sự thật để làm tổn thương. Có khi ta nhân danh công lý để thiếu lòng thương xót. Có khi ta nhân danh Chúa để đóng đinh anh em mình lần nữa. Chúa Giêsu hỏi: “Sao anh thấy cái rác trong mắt người anh em, mà cái xà trong con mắt của mình lại không để ý tới?” Câu hỏi ấy vừa đau vừa thật. Đau vì nó chạm vào căn bệnh chung của nhân loại. Thật vì ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm ấy. Cái lỗi nhỏ nơi người khác ta thấy rất nhanh. Một câu nói sơ suất, một thái độ vụng về, một sai lầm trong quá khứ, một yếu đuối lộ ra bên ngoài, ta nhận ra ngay, nhớ rất lâu, kể lại rất nhiều lần. Nhưng cái xà trong mắt mình thì ta lại không thấy. Cái xà của tự ái. Cái xà của kiêu ngạo. Cái xà của ganh tị. Cái xà của thành kiến. Cái xà của cay nghiệt. Cái xà của thói quen thích làm quan tòa. Cái xà của một trái tim không còn biết thương. Thật lạ lùng: con người có thể rất tinh mắt khi nhìn lỗi anh em, nhưng lại mù lòa khi nhìn tội mình. Ta có thể phân tích rất sắc bén tính xấu của người khác, nhưng lại rất vụng về khi gọi tên những bóng tối trong lòng mình. Ta có thể nhớ từng chi tiết lỗi lầm của người khác, nhưng lại dễ quên những lần mình đã làm tổn thương người ta. Ta có thể đòi người khác phải khiêm tốn, phải sửa mình, phải xin lỗi, phải thay đổi, nhưng chính ta lại không chịu để Chúa đụng tới lòng mình. Cái nguy hiểm của người hay xét đoán là người ấy thường không biết mình đang xét đoán. Người ấy tưởng mình sáng suốt. Người ấy tưởng mình có bổn phận vạch ra cái sai. Người ấy tưởng mình là người bảo vệ sự ngay thẳng. Nhưng Chúa Giêsu gọi thẳng: “Hỡi kẻ đạo đức giả!” Lời ấy không phải để làm nhục, nhưng để đánh thức. Đạo đức giả không chỉ là người giả vờ đạo đức trước mặt người khác. Đạo đức giả còn là người nhìn thấy tội của người khác mà không chịu nhìn thấy tội của mình. Đạo đức giả là người muốn sửa mắt anh em trong khi chính mắt mình đang bị che kín. Đạo đức giả là người thích làm bác sĩ cho người khác nhưng lại từ chối điều trị căn bệnh sâu trong lòng mình. Chúa không bảo: “Đừng bao giờ giúp anh em lấy cái rác ra khỏi mắt.” Chúa nói: “Lấy cái xà ra khỏi mắt anh trước đã, rồi anh sẽ thấy rõ, để lấy cái rác ra khỏi mắt người anh em.” Như vậy, Chúa vẫn muốn ta giúp nhau sửa lỗi, nâng đỡ nhau, soi sáng cho nhau. Nhưng điều kiện đầu tiên là phải hoán cải chính mình. Người chỉ có thể giúp anh em thật sự khi lòng mình đã được thanh luyện khỏi kiêu căng. Người chỉ có thể sửa lỗi anh em trong tình yêu khi đã biết mình cũng là kẻ được tha thứ. Người chỉ có thể nói sự thật cách cứu độ khi chính mình đã quỳ xuống trước sự thật của Chúa. Sửa lỗi anh em là một việc rất thánh, nhưng cũng rất nguy hiểm. Thánh khi nó được làm với lòng yêu thương, khiêm nhường, tế nhị, cầu nguyện và mong người kia được sống. Nguy hiểm khi nó được làm bằng nóng giận, tự ái, thành kiến, khoe mình, hoặc muốn chứng minh mình đúng. Một lời góp ý có thể là bàn tay của Chúa nâng người khác dậy, nhưng cũng có thể là lưỡi dao làm người khác chảy máu. Một lời nói có thể mở cửa cho hoán cải, nhưng cũng có thể khóa chặt trái tim người ta trong mặc cảm, đau đớn và phản kháng. Bởi vậy, trước khi sửa ai, hãy tự hỏi: tôi nói điều này vì yêu họ hay vì bực họ? Tôi muốn họ tốt hơn hay muốn chứng minh họ sai? Tôi có cầu nguyện cho họ chưa? Tôi có đủ khiêm nhường để nhận rằng mình cũng có thể sai không? Tôi có đang nói với tư cách một người anh em, hay đang nói như một quan tòa? Trong đời sống gia đình, biết bao vết thương đến từ sự xét đoán. Vợ chồng xét đoán nhau. Cha mẹ xét đoán con cái. Con cái xét đoán cha mẹ. Anh chị em xét đoán nhau. Có những gia đình không thiếu cơm áo, không thiếu nhà cửa, nhưng thiếu lòng thương xót. Người ta sống chung một mái nhà nhưng nhìn nhau bằng ánh mắt nghi ngờ, bắt lỗi, so sánh, trách móc. Một lỗi nhỏ bị nhắc đi nhắc lại nhiều năm. Một vết thương cũ bị đào lên trong mỗi cuộc cãi vã. Một câu nói sai trở thành bằng chứng để kết án cả con người. Và dần dần, gia đình không còn là nơi để trở về, mà trở thành tòa án không bao giờ nghỉ xử. Trong cộng đoàn, trong giáo xứ, trong đời tu, trong các hội đoàn, căn bệnh xét đoán cũng âm thầm phá hoại sự hiệp thông. Có khi người ta không giết nhau bằng gươm giáo, nhưng giết nhau bằng lời đồn. Không đóng đinh nhau bằng đinh sắt, nhưng đóng đinh nhau bằng định kiến. Không xua đuổi nhau bằng bạo lực, nhưng xua đuổi nhau bằng cái nhìn lạnh lùng. Một người lỡ sai một lần, ta giam họ mãi trong cái sai ấy. Một người có một khuyết điểm, ta biến khuyết điểm ấy thành tên gọi của họ. Ta không gọi họ là người anh em đang cần được nâng đỡ, mà gọi họ là kẻ này người nọ. Và khi đã dán nhãn cho ai, ta không còn nhìn họ như một mầu nhiệm, mà nhìn họ như một hồ sơ đã kết án xong. Nhưng Thiên Chúa không nhìn con người như ta nhìn. Ta nhìn một khoảnh khắc, Chúa nhìn cả hành trình. Ta nhìn bên ngoài, Chúa nhìn tận đáy lòng. Ta nhìn tội lỗi, Chúa còn nhìn cả những khả năng phục sinh. Ta thấy một người đang nằm dưới đất, Chúa thấy một đứa con có thể đứng dậy. Ta thấy Phêrô chối Thầy, Chúa thấy Phêrô sẽ khóc, sẽ trở về, sẽ chăn dắt đoàn chiên. Ta thấy người phụ nữ ngoại tình đáng bị ném đá, Chúa thấy một con người cần được cứu khỏi tội và khỏi cả những hòn đá của đám đông. Ta thấy Giakêu là kẻ tội lỗi, Chúa thấy một trái tim có thể mở cửa nhà và mở cửa đời mình cho ơn cứu độ. Ta thấy người trộm lành là một tên tử tội, Chúa thấy một linh hồn biết kêu lên trong giây phút cuối cùng và được vào Nước Trời. Nếu Thiên Chúa xét đoán ta theo kiểu ta xét đoán người khác, ai trong chúng ta đứng vững được? Nếu Chúa nhắc lại mọi lỗi lầm của ta như ta nhắc lại lỗi lầm của anh em, ai trong chúng ta còn hy vọng? Nếu Chúa dán nhãn ta theo một lần sa ngã như ta dán nhãn người khác, ai trong chúng ta còn được gọi là con? Nếu Chúa đóng cửa lòng thương xót như ta đóng cửa đối với người làm ta khó chịu, ai trong chúng ta còn được cứu? Chính vì thế Chúa nói: “Anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong cho anh em đấu ấy.” Đây không phải là lời đe dọa tàn nhẫn, nhưng là lời cảnh tỉnh đầy tình thương. Chúa muốn ta hiểu rằng lòng ta hẹp thì đời ta cũng nghèo. Ta không biết thương xót, ta sẽ không cảm được lòng thương xót. Ta không biết tha thứ, ta sẽ sống trong ngục tù của oán hờn. Ta không biết nhân hậu, ta sẽ tự biến mình thành người khô cứng. Cái đấu ta dùng cho anh em thường là cái đấu rất nhỏ. Ta đong lỗi người khác bằng đấu đầy tràn, nhưng đong công trạng của họ bằng đấu rất vơi. Ta phóng đại điều xấu, nhưng thu nhỏ điều tốt. Ta tin rất nhanh những điều tiêu cực về người mình không thích, nhưng lại nghi ngờ những điều tốt đẹp nơi họ. Ta dễ nhớ một lần họ làm ta buồn, nhưng quên mười lần họ đã tử tế. Ta bắt người khác phải hoàn hảo, trong khi chính ta vẫn đầy bất toàn. Ta đòi người khác hiểu mình, nhưng ta không chịu hiểu người khác. Ta muốn Chúa kiên nhẫn với mình, nhưng ta lại nóng vội với anh em. Ta xin Chúa tha thứ cho mình bảy mươi lần bảy, nhưng chỉ một lần người khác làm ta tổn thương, ta đã muốn loại họ ra khỏi lòng ta. Tin Mừng hôm nay mời ta đổi cái đấu. Đừng dùng cái đấu của thành kiến, nhưng dùng cái đấu của cảm thông. Đừng dùng cái đấu của cay nghiệt, nhưng dùng cái đấu của nhân từ. Đừng dùng cái đấu của tự ái, nhưng dùng cái đấu của khiêm nhường. Đừng dùng cái đấu của đám đông thích ném đá, nhưng dùng cái đấu của Đức Kitô cúi xuống viết trên đất và nói: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” Khi ta biết đong cho anh em bằng lòng thương xót, chính ta cũng bắt đầu được chữa lành. Khi ta bớt kết án người khác, lòng ta nhẹ hơn. Khi ta thôi soi mói, mắt ta sáng hơn. Khi ta không còn lấy lỗi của người khác làm đề tài cho câu chuyện, môi miệng ta sạch hơn. Khi ta tập nhìn anh em bằng ánh mắt của Chúa, ta bắt đầu trở nên giống Chúa hơn. Nhưng để làm được điều ấy, ta phải can đảm đi vào một hành trình rất khó: hành trình nhìn lại chính mình. Nhìn người khác thì dễ, nhìn mình mới khó. Nói lỗi người khác thì dễ, gọi tên tội mình mới đau. Xin Chúa sửa người khác thì dễ, để Chúa sửa mình mới là hoán cải thật. Có những người cầu nguyện rất nhiều, nhưng trong cầu nguyện chỉ xin Chúa thay đổi người khác: xin Chúa sửa chồng con, sửa vợ con, sửa anh em, sửa cha xứ, sửa bề trên, sửa cộng đoàn, sửa người hàng xóm. Nhưng ít khi dám thưa: “Lạy Chúa, xin sửa con trước.” Tin Mừng hôm nay mời ta cầu nguyện như thế: “Lạy Chúa, trước khi con thấy cái rác nơi anh em, xin cho con thấy cái xà trong mắt con. Trước khi con muốn sửa người khác, xin Chúa sửa trái tim con. Trước khi con lên tiếng phê bình, xin cho con biết thinh lặng trước mặt Chúa. Trước khi con đòi công lý cho mình, xin cho con biết con đã nhiều lần sống nhờ lòng thương xót.” Cái xà trong mắt ta có thể là sự kiêu ngạo thiêng liêng. Đây là một cái xà rất nguy hiểm, vì nó đội lốt đạo đức. Người kiêu ngạo thiêng liêng không khoe tiền bạc, không khoe địa vị, nhưng khoe sự đạo đức của mình. Họ nghĩ mình cầu nguyện nhiều hơn, hiểu đạo hơn, giữ luật tốt hơn, hy sinh nhiều hơn, nên có quyền nhìn người khác từ trên cao. Họ giống người Pharisêu trong Đền Thờ: “Lạy Chúa, con không như bao kẻ khác.” Câu ấy nghe như lời cầu nguyện, nhưng thực chất là một bản án dành cho người khác và một lời tự tôn dành cho mình. Trong khi đó, người thu thuế chỉ biết đấm ngực: “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.” Và Chúa nói người thu thuế ra về được nên công chính. Cái xà trong mắt ta cũng có thể là thành kiến. Thành kiến làm ta nhìn người khác không phải như họ là, mà như ta đã quyết định về họ. Khi đã có thành kiến, người kia làm gì cũng sai. Họ im lặng thì ta bảo giả bộ. Họ nói thì ta bảo nhiều chuyện. Họ làm việc tốt thì ta bảo khoe khoang. Họ sa ngã thì ta bảo đúng như ta nghĩ. Thành kiến là một thứ bóng tối trong mắt. Nó không cho ta thấy sự thật đầy đủ. Nó khiến ta chỉ chọn những gì củng cố cho sự phán xét của mình. Người có thành kiến không đi tìm sự thật; họ đi tìm bằng chứng để bảo vệ phán quyết đã có sẵn trong lòng. Cái xà trong mắt ta cũng có thể là ghen tị. Ghen tị làm cho thành công của người khác trở thành cái gai trong mắt ta. Khi người khác được khen, ta thấy khó chịu. Khi người khác được yêu mến, ta thấy bị đe dọa. Khi người khác có khả năng, ta tìm cách chỉ ra khuyết điểm của họ để lòng mình bớt đau. Ghen tị thường nấp sau những lời nhận xét có vẻ khách quan: “Người đó cũng thường thôi”, “Có gì đâu mà khen”, “Chắc cũng nhờ may mắn”, “Bên ngoài vậy chứ chưa biết bên trong thế nào.” Những câu ấy tưởng nhẹ, nhưng nó làm lộ ra một trái tim chưa được tự do. Cái xà trong mắt ta cũng có thể là vết thương chưa lành. Có người xét đoán vì họ đã từng bị tổn thương. Họ bị phản bội nên khó tin ai. Họ bị khinh thường nên dễ phòng thủ. Họ từng đau nên dễ nghi ngờ. Họ từng bị xét đoán nên nay lại xét đoán người khác như một cách tự vệ. Với những người ấy, Chúa không chỉ muốn họ ngừng xét đoán, mà còn muốn chữa lành tận gốc vết thương. Vì nhiều khi sau một lời phê bình cay nghiệt là một trái tim đang đau. Sau một ánh mắt khắt khe là một tâm hồn chưa từng được ôm ấp đủ. Sau một thói quen kết án là một con người chưa tin rằng mình được Chúa yêu thương vô điều kiện. Vì thế, Tin Mừng hôm nay không chỉ là một bài học luân lý, mà còn là một lời mời bước vào lòng thương xót. Chỉ ai cảm nghiệm mình được thương xót mới có thể thương xót người khác. Chỉ ai biết mình đã nhiều lần được Chúa tha thứ mới bớt khắt khe với lỗi lầm của anh em. Chỉ ai đã từng khóc vì tội mình mới không dễ cười trên sự sa ngã của người khác. Chỉ ai thật sự gặp Đức Kitô chịu đóng đinh mới hiểu rằng không có con người nào đáng bị ta đóng đinh bằng lời nói của mình. Chúng ta hãy nhìn lên Thánh Giá. Trên Thánh Giá, Đức Giêsu là Đấng duy nhất có quyền xét đoán, nhưng Người lại cầu xin: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Người bị kết án bất công, nhưng không kết án lại. Người bị nhạo cười, nhưng không nguyền rủa. Người bị đóng đinh, nhưng không đóng đinh ai trong lòng mình. Người thấy hết tội lỗi nhân loại, nhưng vẫn yêu đến cùng. Trước một Thiên Chúa như thế, ta còn dám cầm đá ném anh em mình sao? Trước một Đấng bị thương vì yêu ta, ta còn dám lấy vết thương của người khác làm trò xét đoán sao? Trước một Đấng đã cúi xuống rửa chân cho kẻ phản bội, ta còn dám đứng cao để khinh người yếu đuối sao? Có lẽ hôm nay, mỗi người chúng ta cần xin Chúa ban cho mình ba ơn. Ơn thứ nhất là ơn biết thinh lặng. Không phải thinh lặng hèn nhát trước sự dữ, nhưng là thinh lặng trước khi nói điều làm tổn thương. Thinh lặng để xét lại động cơ của mình. Thinh lặng để cầu nguyện. Thinh lặng để không biến cơn nóng giận thành lời nói độc. Thinh lặng để không thêm dầu vào lửa. Thinh lặng để lắng nghe Chúa hỏi: “Con có chắc con biết hết không? Con có chắc con trong sạch hơn người ấy không? Con có chắc lời con sắp nói đến từ tình yêu không?” Ơn thứ hai là ơn biết nhìn mình. Mỗi tối, thay vì kiểm điểm lỗi người khác, hãy kiểm điểm lòng mình. Hôm nay tôi đã xét đoán ai? Tôi đã nói lời nào thiếu bác ái? Tôi đã vui khi nghe điều xấu về ai? Tôi đã nhìn ai bằng ánh mắt khinh thường? Tôi đã làm ai đau vì một câu nói tưởng như vô hại? Tôi đã cầu nguyện cho người làm tôi khó chịu chưa? Tôi đã dám nhận cái xà trong mắt mình chưa? Một người biết xét mình trước mặt Chúa sẽ bớt xét đoán anh em trước mặt đời. Ơn thứ ba là ơn biết nhìn người khác bằng ánh mắt hy vọng. Đừng đóng khung ai trong quá khứ của họ. Đừng lấy một lỗi lầm để định nghĩa cả con người. Đừng quên rằng ân sủng có thể làm lại mọi sự. Hôm nay người ấy yếu đuối, nhưng ngày mai họ có thể mạnh mẽ hơn ta. Hôm nay họ lạc đường, nhưng một ngày nào đó họ có thể trở về với nước mắt thánh thiện. Hôm nay họ làm ta buồn, nhưng có thể chính họ cũng đang chiến đấu với những nỗi buồn mà ta không biết. Hãy để cho người khác còn có con đường trở về. Hãy để cho lòng thương xót của Chúa lớn hơn phán đoán của ta. Thế giới hôm nay rất dễ xét đoán. Chỉ một dòng chữ, một hình ảnh, một đoạn video, người ta có thể kết án nhau tức khắc. Mạng xã hội làm cho cái rác trong mắt người khác bị phóng to thành cái xà, còn cái xà trong mắt mình thì bị che bằng màn hình. Người ta chia sẻ, bình luận, kết luận, mạt sát, hạ nhục nhau rất nhanh. Có khi chưa biết sự thật đã vội kết án. Có khi chỉ nghe một phía đã vội lên án. Có khi tưởng mình đang bảo vệ công lý, nhưng thật ra đang tham gia vào một đám đông ném đá. Người Kitô hữu được mời gọi sống khác. Sống chậm hơn trong phán xét. Sống sâu hơn trong cầu nguyện. Sống nhân hậu hơn trong lời nói. Sống trách nhiệm hơn trước mỗi điều mình phát tán. Vì một lời nói trên môi miệng có thể bay qua, nhưng một lời độc trên mạng có thể ở lại rất lâu và làm đau rất nhiều người. “Anh em đừng xét đoán.” Lời ấy không làm cho ta trở nên nhu nhược, nhưng làm cho ta trở nên khiêm nhường. Lời ấy không bảo ta bỏ sự thật, nhưng dạy ta nói sự thật trong tình yêu. Lời ấy không bắt ta mù trước tội lỗi, nhưng mở mắt ta trước tội mình. Lời ấy không ngăn ta sửa lỗi anh em, nhưng thanh luyện trái tim ta trước khi ta sửa lỗi. Lời ấy không làm thế giới mất công lý, nhưng cứu công lý khỏi biến thành trả thù. Lời ấy không phủ nhận luân lý, nhưng đặt luân lý trong lòng thương xót của Thiên Chúa. Cuối cùng, ai trong chúng ta cũng sẽ đứng trước mặt Chúa. Ngày ấy, ta không mang theo những bản án ta đã dành cho người khác. Ta không mang theo những lời phê bình sắc bén. Ta không mang theo những lần ta chứng minh mình đúng. Ta chỉ mang theo một trái tim: trái tim đã biết thương hay chưa, đã biết tha hay chưa, đã biết khóc vì tội mình hay chưa, đã biết cúi xuống nâng người khác dậy hay chưa. Ngày ấy, có lẽ ta sẽ ngạc nhiên khi thấy nhiều người ta từng coi thường lại được Chúa ôm vào lòng. Và có lẽ ta sẽ càng ngạc nhiên hơn khi thấy chính mình cũng chỉ được cứu không phải vì mình tốt lành hơn ai, mà vì Chúa đã thương xót mình. Xin Chúa cho chúng ta hôm nay biết đặt xuống những hòn đá trong tay. Đặt xuống những lời cay nghiệt trên môi. Đặt xuống những phán quyết trong lòng. Đặt xuống cái nhìn khắt khe vẫn làm anh em ta đau. Xin Chúa cho ta biết đưa tay lên mắt mình, không phải để chỉ cái rác nơi người khác, nhưng để khiêm nhường nhận ra cái xà đang làm ta mù lòa. Xin Chúa lấy cái xà ấy ra bằng ánh sáng của Tin Mừng, bằng nước mắt sám hối, bằng lòng thương xót của Thập Giá. Và khi mắt ta được sáng, xin cho ta nhìn anh em không như tội nhân đáng bị loại trừ, mà như người anh em cần được yêu thương; không như đối tượng để kết án, mà như người cùng được Chúa cứu chuộc; không như cái rác làm ta khó chịu, mà như một linh hồn quý giá đã được Đức Kitô đổ máu mà cứu lấy. Lạy Chúa Giêsu, xin đừng để con trở thành quan tòa của anh em con. Xin cho con nhớ rằng chỉ mình Chúa biết lòng người. Xin cho con biết nghiêm khắc với tội mình và nhân hậu với yếu đuối của người khác. Xin cho con biết nói khi cần nói, nhưng nói với tình yêu; biết sửa khi cần sửa, nhưng sửa với khiêm nhường; biết im lặng khi lời nói chỉ làm tổn thương; biết cầu nguyện khi lòng con muốn kết án. Xin cho con mỗi ngày bớt một chút kiêu căng, bớt một chút cay nghiệt, bớt một chút thành kiến, để trong ánh mắt con, người khác có thể gặp được một chút ánh mắt hiền lành của Chúa. Amen.