Cuộc đời này, nhìn từ góc độ đức tin, không phải là một chốn ở, mà là một cuộc hành hương. Chúng ta là những lữ khách trên sa mạc thời gian, đang lần bước về Quê Hương vĩnh cửu. Và trên nẻo đường hành hương ấy, không ai có thể bước đi một mình. Thiên Chúa, Đấng thấu suốt mọi cô đơn của phận người, đã ban cho chúng ta một hồng ân vô giá: hồng ân của những cuộc gặp gỡ. Mỗi người bước vào đời ta, dù chỉ là một thoáng chốc, đều là một sứ giả của ân sủng, mang đến một bài học, một niềm vui, hay đôi khi là một vết thương cần được chữa lành.
Có những người đến với ta như ánh bình minh, mang theo hơi ấm và niềm hy vọng mới. Họ đồng hành cùng ta qua những đoạn đường gian khó, chia sẻ chén đắng cay, cùng nhau cất tiếng ca tụng trong những giây phút ngọt ngào. Ta tưởng chừng mối giao hảo ấy sẽ là vĩnh cửu, sẽ kéo dài cho đến khi hai mái đầu bạc trắng. Ta đã trao đi sự tin tưởng, gửi gắm những tâm tư sâu kín nhất, và coi họ như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Ấy vậy mà, chẳng ai có thể dự liệu được đường đời gập ghềnh và ý nhiệm mầu của Thiên Chúa.
Bỗng một ngày, chẳng cần một lời giải thích, không một lời từ biệt chính thức, họ lặng lẽ rời xa. Họ không còn xuất hiện trong những bận rộn thường nhật, không còn trả lời những lời thăm hỏi chân thành. Họ rẽ sang một lối khác, nơi có những mối quan hệ mới mẻ, những sứ mệnh khác cần được hoàn thành, những bến bờ khác họ cần phải neo đậu. Ta bỗng chốc nhận ra mình đã trở nên xa lạ với một người từng thân quen đến nhường nào. Trái tim ta thắt lại, dấy lên nỗi băn khoăn, và đôi khi là cảm giác bị bỏ rơi, bị phản bội. Tại sao những mối dây yêu thương tưởng chừng bền chặt lại có thể đứt đoạn dễ dàng như thế? Phải chăng ta đã sai lầm trong việc đặt niềm tin vào sự mong manh của tình người?
Trong văn phong của người Công giáo, ta gọi những người ấy là "người đi ngang đời nhau". Họ đến bất chợt, dừng lại đôi lúc, trao tặng một đoạn ký ức, rồi ra đi cũng nhẹ nhàng như cách mà họ đến. Đây không phải là một bi kịch, mà là một sự thật mang tính mầu nhiệm của cuộc sống trần thế. Nếu ta nhìn bằng cặp mắt vật chất, ta sẽ thấy sự mất mát và tan vỡ. Nhưng nếu ta nhìn qua lăng kính của Thập giá và Phục sinh, ta sẽ thấy đây là một bài học về sự buông bỏ và cậy trông. Sự chia ly ấy nhắc nhở ta rằng, mọi sự trên cõi tạm này đều có giới hạn, đều là hư vô, ngoại trừ Tình yêu Thiên Chúa.
Mỗi cuộc ra đi là tiếng chuông cảnh tỉnh ta đừng bám víu quá mức vào những gì chóng qua. Nó dạy ta rằng, việc yêu mến tha nhân không đồng nghĩa với việc sở hữu họ. Ta phải học cách chấp nhận rằng, mỗi người có một hành trình riêng, một thời điểm riêng trong kế hoạch cứu độ của Chúa. Có thể vai trò của họ trong câu chuyện đời ta chỉ là một chương ngắn, một đoạn văn, hay thậm chí chỉ là một dấu chấm phẩy cần thiết để chuyển ý. Và sau khi sứ mệnh của họ hoàn tất, họ phải tiếp tục bước đi để thực hiện sứ mệnh của mình nơi khác. Thay vì oán trách, ta hãy cảm ơn vì khoảng thời gian họ đã hiện diện. Dù ngắn ngủi, dấu ấn mà họ để lại đã góp phần kiến tạo nên con người hiện tại của ta. Đó chính là hồng ân còn sót lại sau cuộc chia tay.
Và ta cũng không thể trách họ được, bởi chính ta cũng đang là người đi ngang cuộc đời của một ai đó ngoài kia. Ta cũng có những ưu tiên thay đổi, những lời cầu nguyện được lắng nghe theo một cách bất ngờ, dẫn ta rẽ sang một lối khác. Trong mắt ai đó, ta cũng từng là "người đến rồi đi", là hạt giống gieo xuống rồi nhanh chóng trổ sinh và tàn lụi. Sự thật ấy mời gọi ta sống khiêm nhường hơn, tử tế hơn và trân trọng hơn mỗi giây phút được ở bên một người. Ta không biết mình sẽ đồng hành với họ bao lâu, nên hãy làm cho sự hiện diện của mình trở nên có ý nghĩa nhất có thể, như một món quà Tình yêu mà Chúa gửi trao.
Đỉnh cao của mọi mối tương giao không nằm ở sự vĩnh cửu về mặt thời gian, mà nằm ở sự sâu sắc về mặt tâm hồn. Tất cả những người đi ngang qua đời ta, dù còn ở lại hay đã ra đi, đều là những mầu nhiệm nhỏ bé dẫn ta đến gần hơn với Mầu nhiệm vĩ đại của Tình yêu Thiên Chúa. Chỉ trong Chúa Kitô, mọi mối quan hệ mới được bảo đảm sự vĩnh cửu, nhờ vào Mầu nhiệm các Thánh Thông công. Nơi ấy, không còn ranh giới của không gian hay thời gian, không còn sự chia ly hay nỗi buồn.
Thế nên, hỡi những lữ khách đang mang trong lòng vết thương của sự chia ly, hãy ngước nhìn lên Thập giá. Đấng bị bỏ rơi tột cùng ấy đã biến sự cô đơn thành nguồn ơn cứu độ. Ta hãy tin rằng, những cuộc gặp gỡ trên đất này, dù tan vỡ, đều là những bước chuẩn bị cho cuộc hội ngộ vĩnh cửu. Ta cảm ơn những người đã đến, đã đi, và tiếp tục bước đi trong sự phó thác tuyệt đối vào sự Quan Phòng yêu thương của Thiên Chúa, vì Ngài là nơi neo đậu duy nhất không bao giờ dời đổi của linh hồn ta.
Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR
Những tin cũ hơn
Một phụ nữ nghèo ở Nghệ An thầm lặng chôn cất nhiều hài nhi xấu số
Lẽ Đời .
Công và quạ, con nào đẹp hơn?
Thành phố Mỹ có thể bị siêu động đất “hạt nhân” tách đôi.
Mười nguyên tắc thọ thêm nhiều tuổi.
Làm sao để hạnh phúc?
Little Saigon: 16 thủ khoa và á khoa Học Khu Garden Grove 2017 là gốc Việt
10 lý do chịu đau khổ
Người London dốc lòng cứu trợ cư dân trong vụ cháy chung cư
Thiền những hình ảnh đẹp