CÀNG NÓI XẤU NGƯỜI KHÁC – CUỘC ĐỜI BẠN CÀNG XUỐNG DỐC

Thứ bảy - 29/11/2025 19:21
tải xuống (5)
tải xuống (5)

Kính thưa quý vị, đã bao giờ chúng ta tự vấn rằng: tại sao, càng chăm chỉ kể tội và nói xấu người khác, cuộc sống của chính mình lại chất chứa thêm sự mệt mỏi, bế tắc, và nặng nề? Tại sao những nỗ lực làm ăn cứ như đổ sông đổ bể, của cải dường như có một lối thoát không tên, sức khỏe thì suy giảm, và những mối quan hệ thân tình ngày càng trở nên lạnh nhạt? Không phải mọi thứ xảy ra trên đời đều là ngẫu nhiên hay chỉ là sự xui rủi của số phận; từ góc độ thiêng liêng, đó có thể là hậu quả của “nghiệp miệng lưỡi” – thứ năng lượng tiêu cực âm ỉ, như một khe hở đen ngầm, ngày ngày làm rò rỉ đi ân sủng và thiên phúc mà Thiên Chúa đã ban tặng cho ta. Khi ta buông lời cay độc, dù chỉ là “nói cho vui,” ta đang tự tay đóng cánh cửa may mắn, mà đáng lẽ ra, chính miệng lưỡi ta phải mở ra. Câu chuyện của những người thường xuyên than vãn, dù họ không hề làm điều gì lớn lao sai trái, nhưng vẫn cảm thấy đời mình bế tắc, chính là lời cảnh báo về mối nguy hiểm của những lời nói vô trách nhiệm. Mỗi lời nói xấu là một mũi kim tâm linh đâm vào chính trường năng lượng bảo vệ của mình, làm tổn thương lòng mến và sự bình an trong tâm hồn.

Giáo huấn của Giáo Hội luôn nhấn mạnh về quyền năng và trách nhiệm của lời nói. Ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp, mà còn là sự phát ra năng lượng tâm hồn của ta. Từ góc nhìn tâm lý năng lượng, bộ não và tâm hồn của chúng ta không phân biệt rõ ràng rằng “ta đang nói về người khác” hay “ta đang nói về mình,” nó chỉ ghi nhận tần số và cảm xúc thật mà ta phát ra. Khi ta nói xấu ai đó bằng năng lượng của sự đố kỵ, lòng ghen ghét, hay sự hằn học, chính tâm hồn ta đang ghi nhận và lưu giữ những tần số đố kỵ, ghen ghét ấy. Cơ thể phản ứng lại bằng cách tiết ra những hợp chất hóa học của sự căng thẳng, lo âu và bực bội. Và Vũ Trụ – hay đúng hơn là sự công chính nhiệm màu của Thiên Chúa – vốn chỉ phản chiếu lại những gì ta đã gieo trồng. Những điều xấu xa mà ta nghĩ rằng “thuộc về người ta” thì lại từ từ quay về chính cuộc đời ta, một cách nhẹ nhàng, êm ả, như hạt giống đã gieo xuống đất, không bao giờ mất đi, chỉ chờ đủ ngày tháng để nảy mầm và trổ sinh. Lời Chúa dạy: “Người lành thì lấy ra sự lành, còn người dữ thì lấy ra sự dữ trong kho lòng mình” (Lc 6,45). Nguồn mạch lời nói chính là trái tim, nơi cần được giữ gìn sự trong sạch tuyệt đối.

Hơn thế nữa, từ góc nhìn tâm lý, nói xấu thường là một cơ chế phòng vệ yếu ớt của cái tôi chưa được chữa lành, một sự tự lừa dối. Nó giúp cái tôi cảm thấy mình “cao hơn,” “đúng hơn,” “tốt hơn” người kia trong một khoảnh khắc ảo tưởng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, lời phán xét ấy lại phát ra một tín hiệu rất khác: “Tôi đang bất an. Tôi đang sợ mình kém cỏi. Tôi đang cố che đậy nỗi tổn thương chưa được giải quyết.” Một người có nội lực mạnh mẽ, một tâm hồn đầy lòng mến, họ không cần phải hạ thấp người khác để nâng cao giá trị của mình. Ngược lại, những người càng thiếu tự tin, càng dễ rơi vào việc phán xét người khác để tìm kiếm một sự xác nhận giả tạo cho giá trị bản thân. Mọi lời nói phát ra đều mang theo rung động cảm xúc, và Thiên Chúa không chỉ nghe những gì chúng ta nói, Ngài còn cảm nhận được toàn bộ năng lượng của tâm hồn ta. Vì thế, cho dù lời nói của bạn có đúng về sự thật của người khác đi chăng nữa, nhưng nếu trong lòng bạn chứa đựng ác ý, sự cay đắng, hay thiếu lòng bác ái Kitô giáo – thì bạn vẫn đang tự gieo tội và gánh lấy sự nặng nề cho chính mình. Năng lượng xấu không cần “người nghe” để gây hại, nó chỉ cần “người nói” để bắt đầu quy trình hủy hoại tâm hồn người ấy.

Người hiểu được luật thiêng liêng và quyền năng của lời nói, họ không giữ im lặng vì họ “sợ tội” theo nghĩa thế tục, mà vì họ ý thức được giá trị vô giá của sự thinh lặng có chiều sâu. Họ biết rằng: “Im lặng không phải là yếu đuối, mà là cách bảo toàn ân sủng và giữ cho năng lượng tâm hồn mình không bị rò rỉ vô ích.” Khi bạn ngừng nói xấu, trường khí tâm linh của bạn bắt đầu trở nên trong sáng hơn, như được thanh tẩy bởi ánh sáng Chúa. Ngược lại, khi ta thực lòng khen ngợi một người, khi ta cầu chúc điều tốt đẹp cho một ai đó, ta đang thực hiện một hành vi bác ái cụ thể, và tự khắc ta đang nâng cao tần số rung động của chính mình, tiến gần hơn đến sự hoàn thiện mà Chúa kêu mời. Người càng có “phước miệng” – hay nói theo ngôn ngữ Kinh Thánh là có lưỡi không tì vết – họ càng ít nói, nhưng lời nào nói ra cũng ấm áp, cũng có trọng lượng, và mang lại sự sống. Còn người cứ mãi chất chứa “nghiệp miệng” – càng nói nhiều, càng thấy cuộc đời mình nặng nề. Không phải vì có ai đó trừng phạt họ, mà vì Thiên Chúa chỉ trả lại đúng tần số mà họ đang sống, đúng những gì họ đã gieo ra cho cuộc đời này, theo luật gieo gặt công bằng của Ngài.

Để thực sự thay đổi vận mệnh và nhận lấy trọn vẹn những phúc lành của Chúa, chúng ta hãy bắt đầu từ ba thói quen nhỏ, nhưng có sức mạnh thay đổi lớn trong đời sống tâm linh: Thứ nhất, hãy dừng lại ít nhất ba giây trước khi buông lời. Hãy tự vấn trong thinh lặng: “Lời này mang năng lượng gì? Nó có phù hợp với Tin Mừng và luật mến yêu không?” Nếu câu trả lời là tiêu cực, nếu đó là lời thấp hèn, hãy nuốt lại. Bạn vừa giữ được một giọt ân sủng quý giá cho tâm hồn mình. Thứ hai, hãy chuyển năng lượng từ phán xét sang quan sát trong tinh thần Kitô giáo. Khi thấy ai đó sai lầm, vấp ngã, đừng vội vàng nói: “Sao họ tệ thế!” – mà hãy thử chuyển đổi tâm hồn mình bằng lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, con nhận ra họ đang sống trong khổ đau, mong họ sớm được Chúa soi sáng và tỉnh ngộ.” Chỉ một câu nói khác nhau, nhưng rung động từ tâm hồn đã khác hẳn, từ sự kết án chuyển sang lòng thương xót, vốn là trọng tâm của đức tin chúng ta. Thứ ba, hãy tập nói những lời khen chân thật. Không phải khen để lấy lòng, mà khen để mở lòng mình ra với ơn thánh của Chúa, để thấy vẻ đẹp và sự tốt lành nơi tha nhân, vốn là hình ảnh của Ngài. Mỗi lời khen chân thật là một “hạt phước” ta gieo, sẽ nở ra đúng lúc ta cần sự may mắn và sự giúp đỡ nhất.

Trong thế giới mà mọi thứ đều là năng lượng đang chuyển động này, tiền bạc, công việc, các mối quan hệ – tất cả đều bị chi phối bởi tần số rung động mà chúng ta phát ra. Và miệng lưỡi chính là nơi điều khiển dòng năng lượng ấy mỗi ngày. Nói lời xấu xa – năng lượng của tội lỗi lan ra, kéo cuộc đời ta xuống dốc. Nói lời thiện lành, lời bác ái, lời chúc phúc – ân sủng và phước khí sẽ quay về, cất nhắc tâm hồn ta lên. Cuối cùng, người hiểu đạo, người sống theo Lời Chúa, họ không nói để thắng, không nói để hơn, không nói để hạ bệ người khác – mà họ nói, hay thinh lặng, để giữ cho trái tim mình luôn được trong sạch và sáng ngời lòng mến, xứng đáng là đền thờ của Chúa Thánh Thần.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập53
  • Thành viên online1
  • Khách viếng thăm52
  • Hôm nay12,379
  • Tháng hiện tại449,269
  • Tổng lượt truy cập41,153,133
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây