TỰ TẠI GIỮA ĐẤT TRỜI TRONG BÀN TAY QUAN PHÒNG

Thứ năm - 26/02/2026 08:25
tải xuống (15)
tải xuống (15)
Trong bầu khí linh thiêng của buổi bình minh đầu năm Bính Ngọ, khi những giọt sương xuân còn đọng trên nụ hoa mai vàng rực rỡ và tiếng pháo tâm hồn đang rộn rã reo vui, chúng ta quy tụ về đây để dâng lên Thiên Chúa lời tạ ơn chân thành nhất. Năm Bính Ngọ đã gõ cửa, mang theo hình ảnh con ngựa – biểu tượng của sự bền bỉ, sức mạnh và những hành trình vạn dặm. Thế nhưng, giữa nhịp sống hối hả như vó ngựa phi đường xa, lời Chúa hôm nay vang lên như một nốt lặng đầy quyền năng, mời gọi chúng ta dừng lại để nhìn sâu vào bản chất của sự sống: "Đừng lo lắng cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo lắng cho thân thể: lấy gì mà mặc." Đây không phải là lời khuyên về sự lười biếng, mà là một mặc khải về niềm tín thác tuyệt đối vào Cha trên trời, Đấng nắm giữ vận mệnh của cả vũ trụ và từng hơi thở của mỗi người chúng ta.
Chúng ta bước vào năm Bính Ngọ với những ước vọng về sự thành công, về những chuyến đi xa và những dự định lớn lao. Con ngựa luôn hướng về phía trước, nhưng nếu con ngựa ấy không có người cầm cương, nó sẽ lạc lối; cũng vậy, nếu cuộc đời chúng ta chỉ biết mải miết lao theo những lo âu vật chất mà quên mất Đấng chăn chiên nhân lành, chúng ta sẽ kiệt sức trên chính hành trình của mình. Chúa Giê-su nhìn thấu tâm can con người, Người biết rằng nỗi lo là căn bệnh trầm kha của nhân loại. Chúng ta lo cho tương lai, lo cho kinh tế, lo cho danh tiếng, và đôi khi cái lo ấy biến chúng ta thành nô lệ của chính những thứ chúng ta tạo ra. Nhưng hãy nhìn xem, mạng sống chẳng trọng hơn của ăn sao? Thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao? Chúa nhắc nhớ chúng ta về giá trị cốt lõi của phẩm giá con người, một giá trị không nằm ở những gì chúng ta sở hữu, mà ở việc chúng ta là ai trước mặt Thiên Chúa.
Hãy chiêm ngắm những cánh chim trời đang chao liệng giữa bầu trời xuân Bính Ngọ. Chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho, vậy mà Cha trên trời vẫn nuôi chúng. Hình ảnh này chạm đến tận cùng của sự tự do. Con chim không lo lắng vì nó biết bầu trời là của nó và thức ăn là quà tặng từ tạo hóa. Chúng ta, những người con được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, lại thường mang lấy gương mặt u sầu vì những toan tính chi ly. Phải chăng chúng ta đang tự coi mình thấp kém hơn cả loài chim khi không dám tin rằng Chúa sẽ chăm sóc mình? Sức mạnh của con ngựa Bính Ngọ nằm ở đôi chân vững chãi, nhưng sức mạnh của người Kitô hữu lại nằm ở đôi tay buông lỏng để Chúa nắm lấy và dẫn đi. Lo lắng không giúp chúng ta kéo dài đời mình thêm dù chỉ một gang, ngược lại, nó rút ngắn những giây phút bình an mà Chúa ban tặng trong từng hơi thở.
Nhìn xuống mặt đất, hoa huệ ngoài đồng đang khoe sắc thắm dưới nắng xuân. Chúng không làm lụng, không kéo sợi, nhưng ngay cả vua Sa-lô-môn vinh hoa tột bậc cũng không mặc đẹp bằng. Vẻ đẹp của hoa huệ là vẻ đẹp tự nhiên, vẻ đẹp của sự vâng phục quy luật thiên nhiên mà Chúa đã đặt để. Trong năm mới này, Chúa mời gọi chúng ta mặc lấy vẻ đẹp của lòng tin. Đừng cố trang điểm cho cuộc đời bằng những lớp áo phù hoa của danh vọng hay sự giàu sang chóng qua, vì hoa cỏ nay còn mai đã quẳng vào lò. Thiên Chúa muốn mặc cho chúng ta lớp áo của ân sủng, của sự thánh thiện và lòng bao dung. Nếu Ngài đã chăm chút cho từng cánh hoa dại, Ngài lẽ nào lại quên lãng anh em, "ôi những kẻ kém lòng tin"? Lời trách nhẹ nhàng của Chúa Giê-su chính là một lời thức tỉnh để chúng ta tái định vị lại niềm tin của mình ngay từ ngày Mồng Một Tết này.
Sự lo lắng thường bắt nguồn từ việc chúng ta muốn làm chủ hoàn toàn vận mệnh của mình, muốn kiểm soát mọi biến cố xảy ra trong năm Bính Ngọ. Nhưng thực tế, chúng ta chỉ là những lữ khách trên trần gian. "Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm." Người có đức tin khác với thế gian ở chỗ họ biết mình có một người Cha. Một người Cha "thừa biết" con mình cần gì trước khi chúng mở miệng cầu xin. Sự "thừa biết" của Thiên Chúa là một niềm an ủi vô biên. Ngài biết nỗi lo về cơm áo, Ngài thấu hiểu những áp lực của cuộc sống hiện đại. Tuy nhiên, Chúa đưa ra một thứ tự ưu tiên tuyệt đối: "Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người." Đây là kim chỉ nam cho cả năm mới. Khi chúng ta đặt Thiên Chúa vào đúng vị trí trung tâm, mọi sự khác sẽ tự động rơi vào trật tự của nó. Nước Thiên Chúa không phải là một thực tại xa xôi, mà là sự hiện diện của tình yêu, công lý và bình an ngay trong gia đình, trong công việc và trong các mối tương quan của chúng ta.
Năm Bính Ngọ, năm của sức mạnh và tốc độ, nhưng nếu tốc độ ấy không hướng về đích điểm là Nước Trời, nó chỉ là một sự chạy trốn vô nghĩa. "Đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo." Lời dạy này chứa đựng một triết lý sống thâm túy về giây phút hiện tại. Thiên Chúa là Đấng của "Bây Giờ". Ngài không ban ân huệ của năm sau vào ngày hôm nay, Ngài ban đủ ơn cho từng ngày. Mỗi ngày có cái khổ của ngày ấy, nhưng mỗi ngày cũng có đủ ân sủng để chúng ta vượt qua. Đừng mang gánh nặng của 365 ngày đặt lên vai trong ngày mồng một Tết. Hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc với lòng biết ơn. Khi chúng ta sống phó thác, chúng ta sẽ thấy cuộc đời nhẹ tênh như vó ngựa lướt trên cỏ mềm, không bị ghì chặt bởi những xiềng xích của nỗi sợ hãi tiền tài.
Trong thánh lễ Tân Niên này, chúng ta hãy dâng lên Chúa tất cả những dự định, những ước mơ và cả những nỗi sợ thầm kín về một năm mới đầy biến động. Hãy xin Chúa ban cho chúng ta đôi mắt của đức tin để thấy Chúa trong từng biến cố, thấy bàn tay Chúa trong những lúc gian truân cũng như khi thịnh vượng. Hãy để năm Bính Ngọ này trở thành một hành trình tâm linh, nơi mỗi bước chân của chúng ta đều in dấu sự công chính của Thiên Chúa. Chúng ta cầu nguyện cho gia đình được hòa thuận, cho đất nước được bình an, và cho mỗi người biết mở lòng chia sẻ với những anh chị em túng thiếu, vì khi chúng ta tìm kiếm lợi ích cho tha nhân chính là lúc chúng ta đang tìm kiếm Nước Thiên Chúa.
Lạy Chúa là chủ thời gian và lịch sử, trong ngày đầu xuân Bính Ngọ này, chúng con xin đặt trọn vẹn cuộc đời mình vào tay Chúa. Xin cho chúng con lòng can đảm để không sợ hãi ngày mai, lòng kiên nhẫn để chấp nhận những thử thách, và lòng khiêm nhường để nhận ra rằng mọi sự chúng con có đều là hồng ân. Như con ngựa bền bỉ trên đường xa, xin cho chúng con cũng kiên trì trong đời sống đức tin, luôn ngẩng cao đầu hướng về quê hương vĩnh cửu, nơi không còn lo âu, không còn than khóc, nhưng chỉ còn niềm vui bất tận trong tình yêu Thiên Chúa. Ước gì lời Chúa hôm nay thấm đẫm vào tâm hồn chúng con, để suốt năm này, chúng con luôn sống tự tại, bình an và rạng rỡ như hoa huệ ngoài đồng dưới ánh nhìn yêu thương của Cha. Amen.

 

Nguồn tin: L,m. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập31
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm29
  • Hôm nay30,196
  • Tháng hiện tại247,755
  • Tổng lượt truy cập42,759,207
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây