TỰ TẠI GIỮA TRẦN GIAN TRONG BÀN TAY QUAN PHÒNG CỦA CHÚA

Thứ năm - 26/02/2026 08:20
tải xuống (11)
tải xuống (11)
BÀI GIẢNG LỄ TÂN NIÊN - XUÂN BÍNH NGỌ: TỰ TẠI GIỮA TRẦN GIAN TRONG BÀN TAY QUAN PHÒNG CỦA CHÚA
Trong bầu khí linh thiêng của những giây phút đầu xuân Bính Ngọ, khi hơi thở của đất trời đang chuyển mình thay áo mới, chúng ta cùng nhau quy tụ nơi đây để dâng lên Thiên Chúa lời tạ ơn chân thành nhất. Tiếng pháo hoa đã dứt, nhưng tiếng lòng của mỗi Kitô hữu vẫn đang rộn ràng một niềm xác tín: "Mọi sự đều bởi Chúa". Năm Bính Ngọ gõ cửa mang theo hình ảnh của sự mạnh mẽ, của những hành trình vạn dặm và khát vọng tự do. Thế nhưng, giữa sự vận động không ngừng của thời gian và những lo toan cơm áo gạo tiền đang bủa vây, Lời Chúa trong Tin Mừng Mát-thêu hôm nay vang lên như một nốt lặng đầy quyền năng, mời gọi chúng ta dừng lại để nhìn sâu vào bản chất của sự sống: "Đừng lo lắng cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo lắng cho thân thể: lấy gì mà mặc". Đây không phải là lời khuyên về sự lười biếng hay buông xuôi, mà là một lời mời gọi bước vào một cảnh giới đức tin cao hơn, nơi con người không còn bị xiềng xích bởi nỗi sợ hãi tương lai, nhưng được tự do bay bổng như chim trời trong sự quan phòng của Cha trên trời.
Sự lo lắng vốn dĩ là căn bệnh kinh niên của kiếp người. Chúng ta lo cho ngày mai khi ngày hôm nay chưa dứt, lo cho cái ăn cái mặc khi tâm hồn đang dần khô héo vì thiếu vắng sự bình an. Chúa Giêsu, với cái nhìn thấu suốt tâm can, đã chỉ cho chúng ta thấy sự phi lý của nỗi lo âu. Ngài đưa ra một phép so sánh tuyệt mường: "Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?". Thực vậy, Thiên Chúa đã ban cho chúng ta món quà lớn lao nhất là sự sống, lẽ nào Ngài lại tiếc nuối những phương tiện phụ thuộc để duy trì sự sống đó? Năm Bính Ngọ, năm của những chú ngựa dấn thân trên đường đời, chúng ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy của sự cạnh tranh, của việc tích trữ và khẳng định bản thân. Nhưng Chúa nhắc nhở rằng, giá trị của một con người không nằm ở những gì họ "có", mà nằm ở việc họ "là" ai trước mặt Ngài. Chúng ta là con cái của Đấng Tạo Hóa, là những tạo vật ưu tuyển được dựng nên theo hình ảnh Ngài, vậy thì tại sao chúng ta lại sống như những kẻ mồ côi không nhà, luôn nơm nớp lo sợ về sự thiếu thốn?
Hãy nhìn vào hình ảnh chim trời mà Chúa Giêsu đã dùng làm ví dụ điển hình. Chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho. Điều này nghe có vẻ đi ngược lại với quy luật kinh tế của thế gian, nơi mà sự tích trữ được coi là bảo chứng cho an toàn. Tuy nhiên, chim trời sống trọn vẹn từng khoảnh khắc với bản năng mà Thiên Chúa đặt để. Chúng không lo âu vì chúng tin vào sự hào phóng của mẹ thiên nhiên, hay đúng hơn là sự chăm sóc của Cha trên trời. Con người chúng ta, với trí tuệ và đôi tay, đôi khi lại tự giam mình trong những "nhà kho" của sự lo âu, để rồi quên mất rằng bầu trời của ân sủng rộng lớn hơn nhiều so với những toan tính hạn hẹp của mình. "Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao?". Câu hỏi của Chúa Giêsu xoáy sâu vào lòng tin của mỗi người. Nếu một con chim sẻ bé nhỏ còn không nằm ngoài sự quan tâm của Chúa, thì mỗi nhịp đập trái tim, mỗi sợi tóc trên đầu chúng ta lại chẳng được Ngài đếm sao?
Sự thâm thúy của lời dạy này còn nằm ở chỗ vạch trần sự bất lực của con người trước định mệnh. "Hỏi có ai trong anh em có thể nhờ lo lắng mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang không?". Đây là một sự thật phũ phàng nhưng đầy giải thoát. Lo lắng là một khoản chi phí vô ích của tâm hồn. Nó tiêu tốn năng lượng, làm mòn mỏi ý chí nhưng chẳng hề thay đổi được chiều dài của cuộc đời hay bản chất của biến cố. Trong năm Bính Ngọ này, chúng ta được mời gọi để sống như những "tuấn mã" tự do trên thảo nguyên ân sủng. Một con ngựa chỉ thực sự mạnh mẽ khi nó tập trung vào bước chạy hiện tại, chứ không phải khi nó mệt nhoài vì lo sợ đoạn đường phía sau hay chướng ngại vật chưa tới. Sự lo lắng không lấy đi nỗi buồn của ngày mai, nó chỉ lấy đi sức mạnh của ngày hôm nay. Khi chúng ta quá lo cho tương lai, chúng ta đang đánh mất đi món quà duy nhất mà chúng ta thực sự sở hữu: đó là Giây Phút Hiện Tại, là cái "Bây giờ" mà Thiên Chúa đang hiện diện.
Bước sang năm mới, chúng ta thường cầu chúc cho nhau sự may mắn, thành đạt và sung túc. Đó là những ước vọng chính đáng. Tuy nhiên, bài Tin Mừng hôm nay đặt ra một nền tảng mới cho mọi lời chúc lành. Sự sung túc thực sự không phải là có đầy kho lẫm, mà là có một tâm hồn tràn đầy niềm tín thác. Khi chúng ta đặt Thiên Chúa làm tâm điểm, mọi lo toan về vật chất sẽ tự động tìm về đúng vị trí phụ thuộc của nó. Chúa không bảo chúng ta đừng làm việc, Ngài bảo chúng ta "đừng lo lắng". Làm việc là cộng tác với ơn Chúa để làm đẹp cuộc đời, còn lo lắng là biểu hiện của một đức tin non kém, là sự cố gắng tự mình gánh vác cả thế giới trên đôi vai gầy guộc mà quên mất rằng có một đôi tay quyền năng đang nâng đỡ tất cả. Năm Bính Ngọ, hãy để đức tin của chúng ta mang sức mạnh của "mã đáo thành công", nhưng là thành công trong việc chinh phục chính nỗi sợ hãi của bản thân để chạm đến sự bình an đích thực.
Lời Chúa hôm nay còn là một lời mời gọi hoán cải về lối sống. Trong một xã hội tiêu thụ, nơi mà giá trị con người thường bị đánh đồng với nhãn hiệu quần áo hay chất lượng bữa ăn, thì sứ điệp "thân thể trọng hơn áo mặc" trở nên vô cùng cấp thiết. Chúng ta đang chăm sóc vẻ bề ngoài hay đang nuôi dưỡng sự sống thần linh bên trong? Chúng ta đang chạy đua để "thu tích vào kho" những giá trị tạm bợ hay đang tích trữ những kho báu thiêng liêng trên trời? Xuân Bính Ngọ là dịp để chúng ta thanh tẩy cái nhìn, để thấy rằng mỗi ngày sống là một phép lạ, mỗi bữa ăn là một hồng ân và mỗi người anh em là một quà tặng. Khi lòng chúng ta nhẹ nhàng, không còn bị đè nặng bởi "cái tôi" đầy lo âu, chúng ta mới có thể thực sự vui xuân, thực sự cảm nhận được hơi ấm của tình Chúa và tình người.
Lạy Chúa là Chúa của mùa xuân và là Cha của sự quan phòng, trong ngày mồng Một Tết này, chúng con dâng lên Chúa tất cả những dự định, những ước mơ và cả những nỗi lo âu thầm kín của năm Bính Ngọ. Xin ban cho chúng con một đức tin kiên vững để nhìn thấy bàn tay Chúa trong mọi biến cố. Xin cho chúng con biết học nơi chim trời bài ca tin yêu, biết học nơi cỏ nội hoa đồng sự phó thác dịu dàng. Ước gì cuộc đời mỗi chúng con trong năm mới này trở thành một bài ca tạ ơn, không phải vì chúng con có tất cả mọi thứ, nhưng vì chúng con biết mình luôn có Chúa là tất cả. Xin cho đôi chân chúng con vững chãi như ngựa chiến trên đường đời, nhưng tâm hồn lại hiền hòa và thanh thản như cánh chim giữa bầu trời của Ngài. Amen.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập45
  • Hôm nay14,940
  • Tháng hiện tại401,445
  • Tổng lượt truy cập42,484,891
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây