TIẾNG THỞ DÀI CỦA THIÊN CHÚA VÀ SỰ CỰ TUYỆT TRƯỚC NHỮNG TRÁI TIM XƠ CỨNG

Thứ năm - 26/02/2026 08:05
tải xuống (5)
tải xuống (5)
Than vắn thở dài vốn là một phần tất yếu của kiếp người, là hơi thở của nỗi đau khi nó không còn chỗ chứa trong lồng ngực. Có ai trong chúng ta chưa từng nghe tiếng rên rỉ của một người bệnh đang quằn quại trên giường tầng, hay cái thở hắt ra đầy bất lực của một người hấp hối đang lịm dần vào cõi hư vô? Tiếng thở dài ấy, đôi khi là ngôn ngữ cuối cùng khi lời nói đã trở nên bất lực. Chính chúng ta cũng thế, khi cuộc đời dội xuống những gáo nước lạnh của sự phản bội, thất vọng hay đau đớn thể xác, một tiếng thở dài não nuột dường như là chiếc van xả cho một tâm hồn đang quá tải. Chúng ta thở dài để thấy lòng mình vợi bớt, để cái bóng đè của thực tại giãn ra đôi chút. Đó là phản ứng bản năng, là cách con người tự giải thoát mình khỏi sự bóp nghẹt của nỗi đau thái quá.
Thế nhưng, có bao giờ bạn dừng lại để suy ngẫm về một tiếng thở dài đến từ Đấng Tạo Hóa? Trong Tin Mừng hôm nay, Thánh Máccô đã ghi lại một chi tiết đầy chấn động: Chúa Giêsu thở dài não nuột. Đó không phải là hơi thở mệt mỏi sau một chặng đường dài, cũng không phải sự hụt hơi của một người đuối lý. Đó là tiếng thở dài của Thiên Chúa trước sự chai lì của lòng người. Người cảm thấy chán chường đến tận cùng. Hãy hình dung xem, Người vừa mới từ dưới thuyền bước lên, chân còn chưa ráo nước sau một hành trình miệt mài rao giảng, thì những người Pha-ri-sêu đã "xấn lại". Họ không đến để tìm chân lý, không đến để xin sự chữa lành; họ đến để "chất vấn" và "thử" Người. Họ đòi một dấu lạ từ trời.
Sự đòi hỏi này mới mỉa mai làm sao! Họ mù quáng đến mức nào khi vừa mới chứng kiến phép lạ hóa bánh ra nhiều cho bốn ngàn người ăn no? Bụng họ có lẽ vẫn còn dư vị của tấm bánh ấy, nhưng lòng họ thì trống rỗng đức tin. Theo quan niệm hẹp hòi của họ, một ngôn sứ đích thực phải có thẻ căn cước được cấp bằng những hiện tượng kỳ vĩ từ bầu trời, kiểu như một trận mưa bánh mì đổ xuống từ mây xanh như thời Manna trong sa mạc, để chứng minh sứ vụ của mình. Họ đứng trước Mặt Trời mà lại đòi một ngọn đuốc để tin rằng trời đang sáng. Chính thái độ ngoan cố, sự cứng lòng một cách có hệ thống này đã ép từ lồng ngực Chúa Giêsu một tiếng thở dài đau đớn. Tiếng thở dài ấy là bản án cho một thế hệ "mắt không muốn thấy và tai không muốn nghe".
Trước một yêu sách tr trẽn và đầy ác ý như thế, Chúa Giêsu đã không chọn cách thuyết phục. Người không làm thêm một phép lạ nào nữa để "chiều lòng" khán giả. Ở đây, ta thấy một thái độ cự tuyệt đến lạnh lùng: "Tôi bảo thật cho các ông biết: Thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả". Đó là một sự từ chối thẳng thừng, một nhát dao cắt đứt mọi hy vọng thương lượng của sự giả hình. Chúa Giêsu biết quá rõ lòng dạ họ. Tranh luận với những kẻ cố tình không hiểu chỉ là sự phí hoài ơn thánh. Người không biện bạch, không phân bua. Và để khẳng định lập trường ấy một cách quyết liệt nhất, Người nói là làm ngay: Người bỏ mặc họ đứng trơ ra đó giữa sự ngỡ ngàng của những kẻ kiêu ngạo, rồi thản nhiên xuống thuyền, chèo ngược về phía bờ bên kia.
Sự hiện diện của những tâm hồn xơ cứng ấy dường như là một gánh nặng đối với Người, khiến Người muốn thoát đi thật mau lẹ. Chúng ta vốn quen với một Chúa Giêsu hiền lành, khiêm nhường, một người mục tử luôn để dân chúng chen lấn xô đẩy, để trẻ em quấn quýt và bệnh nhân vây quanh không ngớt. Nhưng hôm nay, Người hiện ra đầy cương nghị, thậm chí có phần "tàn nhẫn" khi xua đuổi những kẻ đến trò chuyện với mình. Đây là một trường hợp hi hữu, nhưng lại vô cùng cần thiết để vạch trần bản chất của đức tin giả tạo. Khi lòng người không mở ra cho tình yêu, thì phép lạ chỉ còn là một trò ảo thuật rẻ tiền không hơn không kém.
Là những tín hữu theo chân Chúa, chúng ta học được gì từ thái độ ngoan cường và cứng rắn này? Có bao giờ chúng ta tự hỏi mình có quyền được "cứng rắn" như Chúa không? Câu trả lời là có, nhưng không phải để bảo vệ cái tôi nhỏ nhen hay cái danh dự dễ vỡ của mình. Chúng ta chỉ được phép cứng rắn khi danh dự của Chúa và chân lý của Tin Mừng bị chà đạp. Người ta thường phê phán Kitô giáo là tôn giáo của những kẻ nhu nhược, yếu đuối, làm mất đi tính nam nhi của con người vì quá nhấn mạnh vào sự nhẫn nhục. Nhưng không, sự nhẫn nhục của Kitô giáo không phải là sự hèn nhát. Một Kitô hữu đích thực phải là người có khả năng chọn lựa, và đã chọn lựa thì phải có khả năng từ chối. Từ chối sự thỏa hiệp với cái ác, từ chối sự giả hình và từ chối những đòi hỏi bất chính của thế gian.
Tiếng thở dài của Chúa Giêsu năm xưa vẫn còn đang vang vọng trong thế giới hôm nay, nơi con người vẫn mải miết đi tìm những dấu lạ từ trời cao, những điều thần bí, siêu nhiên để củng cố niềm tin lung lay, trong khi lại nhắm mắt làm ngơ trước những "dấu lạ trần gian" đang mời gọi. Chúng ta đòi Chúa làm phép lạ để giải quyết những khó khăn của mình, nhưng lại từ chối trở thành phép lạ cho người khác. Thế giới không thiếu dấu lạ, nó chỉ thiếu những con mắt biết nhìn và những trái tim biết rung động. Nếu người ta đòi hỏi chúng ta những dấu lạ từ trời cao để tin vào Chúa, thì chính chúng ta hãy cho họ thấy những dấu lạ ngay dưới mặt đất này: dấu lạ của sự bao dung, của lòng trắc ẩn, của sự công chính và của một đời sống biết từ chối những cám dỗ thấp hèn. Chỉ khi đó, tiếng thở dài của Chúa mới được xoa dịu, và thuyền của Người mới lại ghé bến tâm hồn ta.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập44
  • Hôm nay14,945
  • Tháng hiện tại401,450
  • Tổng lượt truy cập42,484,896
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây