TÍN THÁC TRONG TỪNG BƯỚC CHẠY THỜI GIAN

Thứ năm - 26/02/2026 08:21
tải xuống (12)
tải xuống (12)
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, trong giây phút linh thiêng của buổi sáng đầu năm Bính Ngọ, khi hơi thở của mùa xuân đang len lỏi qua từng kẽ lá và tâm hồn mỗi người Việt Nam chúng ta đang rạo rực một niềm hy vọng mới, Giáo hội dẫn chúng ta về với cội nguồn của mọi phúc lành: đó là Thiên Chúa. Năm Bính Ngọ, hình ảnh con ngựa gợi nhắc chúng ta về sự bền bỉ, về những hành trình vạn dặm và khát vọng chinh phục những đỉnh cao mới. Thế nhưng, giữa nhịp sống hối hả như vó ngựa đường xa ấy, Lời Chúa theo thánh Mát-thêu lại vang lên như một nốt lặng đầy quyền năng, mời gọi chúng ta dừng lại để chiêm ngắm và để thở bằng hơi thở của niềm tin: “Đừng lo lắng cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo lắng cho thân thể: lấy gì mà mặc.”
 
Lời mời gọi "đừng lo lắng" của Chúa Giê-su không phải là một lời ru ngủ về sự lười biếng hay thái độ vô trách nhiệm trước cuộc đời. Ngược lại, đó là một triết lý sống thượng đài, một sự giải phóng tâm linh cho những con người đang bị xiềng xích bởi nỗi sợ tương lai. Trong năm Bính Ngọ này, chúng ta hãy nhìn vào biểu tượng của con ngựa—một loài vật trung thành và dũng mãnh. Con ngựa không bao giờ lo lắng về dặm đường phía trước, nó chỉ tập trung vào mệnh lệnh của chủ và sải bước với tất cả sức mạnh của mình. Kitô hữu chúng ta cũng vậy, chúng ta được mời gọi trở thành những "tuấn mã" của Thiên Chúa trên cánh đồng truyền giáo, không phải bằng sự lo âu tất bật, nhưng bằng sự tín thác tuyệt đối vào Người Chủ Tối Cao là Cha trên trời.
 
Sâu thẳm trong tâm hồn con người luôn có một khoảng trống mà của cải thế gian không bao giờ lấp đầy được. Chúng ta thường lầm tưởng rằng càng tích trữ, càng lo toan thì cuộc sống sẽ càng an toàn. Nhưng Chúa Giê-su đã dùng hình ảnh "chim trời" để chất vấn sự khôn ngoan hạn hẹp của loài người. Con chim không gieo, không gặt, không thu tích vào kho, vậy mà nó vẫn hót vang giữa bầu trời xuân. Tại sao? Vì nó nằm trong lòng bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Cái thâm thúy của Tin Mừng nằm ở chỗ Chúa không bảo chúng ta "đừng làm việc", nhưng Ngài bảo chúng ta "đừng lo lắng". Lo lắng là một loại "vi-rút" gặm nhấm đức tin, nó biến Thiên Chúa thành một người xa lạ và biến bản thân chúng ta thành những kẻ mồ côi giữa trần gian giàu có này.
 
Bước sang năm mới Bính Ngọ, chúng ta đứng trước một ngưỡng cửa mới với bao dự định, kế hoạch. Có lẽ có người lo về kinh tế, có người lo về sức khỏe, có người lo về sự rạn nứt trong gia đình. Nhưng hãy nghe câu hỏi đầy tính thức tỉnh của Chúa: "Hỏi có ai trong anh em có thể nhờ lo lắng mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang không?". Câu hỏi này đánh động vào sự hữu hạn của kiếp người. Chúng ta có thể xây nhà cao cửa rộng, nhưng không thể mua được một giấc ngủ ngon. Chúng ta có thể sắm những bộ y phục lộng lẫy nhất cho ngày Tết, nhưng không thể mặc cho linh hồn mình sự bình an nếu thiếu vắng ơn Chúa. Sự lo lắng quá mức chỉ làm cho "gang tay" cuộc đời trở nên nặng nề và ngắn ngủi hơn trong sự ưu sầu.
 
Mồng Một Tết là ngày của sự khởi đầu, và khởi đầu đúng đắn nhất chính là xác lập lại thứ tự ưu tiên trong cuộc sống. Mạng sống trọng hơn của ăn, thân thể trọng hơn áo mặc. Và trên hết, Thiên Chúa trọng hơn tất cả những nhu cầu vật chất. Nếu trong năm Bính Ngọ này, chúng ta cứ mải miết chạy đua như những con ngựa bất kham để tìm cầu danh lợi mà quên mất tiếng gọi của lương tâm, quên mất việc chăm sóc đời sống nội tâm, thì chúng ta đang đánh mất đi căn tính là con cái Chúa. Hãy để niềm tin vào sự quan phòng của Cha trên trời làm kim chỉ nam cho mọi bước chân của chúng ta. Khi chúng ta biết đặt Thiên Chúa vào đúng vị trí của Ngài, mọi sự khác sẽ được sắp đặt ổn thỏa theo sự khôn ngoan của Ngài.
 
Năm Bính Ngọ cũng nhắc nhở chúng ta về đức tính "trung tín". Một con ngựa tốt là con ngựa biết đường về và trung thành với chủ. Trong ngày Tân Niên, chúng ta hãy hứa với Chúa sẽ là những người con trung thành, không để những lo toan trần thế kéo ghì chúng ta xuống bùn đen của sự tuyệt vọng. Hãy nhìn ngắm vẻ đẹp của mùa xuân để thấy rằng: nếu hoa cỏ đồng nội nay còn mai mất mà Chúa còn cho mặc đẹp như thế, thì huống chi là mỗi người chúng ta – những tạo vật được dựng nên theo hình ảnh Chúa và được cứu chuộc bằng Máu Thánh Đức Kitô? Giá trị của chúng ta không nằm ở những gì chúng ta sở hữu, mà nằm ở chỗ chúng ta được Thiên Chúa yêu thương và gọi là "con".
 
Chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau trong ngày đầu năm này, để mỗi gia đình trở thành một vườn xuân của sự tin yêu. Đừng để những bữa cơm đầu năm nhuốm màu lo toan về nợ nần hay tiền bạc, nhưng hãy biến nó thành bàn tiệc của sự tạ ơn. Hãy trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp không chỉ bằng môi miệng, nhưng bằng một tâm thế bình an xuất phát từ niềm tin vào Chúa Quan Phòng. Khi chúng ta trút bỏ được gánh nặng của sự lo âu, chúng ta sẽ thấy đôi chân mình nhẹ nhàng hơn, tâm hồn mình thanh thoát hơn để bước vào hành trình năm mới với tất cả nhiệt huyết và niềm vui.
 
Lạy Chúa là Chúa của mùa xuân và là Chủ của thời gian, trong ngày Mồng Một Tết Bính Ngọ này, chúng con xin dâng lên Chúa tất cả những dự định, những ước mơ và cả những nỗi ưu tư của chúng con. Xin cho chúng con học được bài học từ chim trời và hoa cỏ, để biết sống trọn vẹn từng giây phút hiện tại trong sự phó thác. Xin dạy chúng con hiểu rằng, mỗi bước chạy của chúng con trong năm mới này chỉ thực sự có ý nghĩa khi có Chúa cùng đồng hành. Ước chi ánh sáng của lời Chúa hôm nay sẽ soi dẫn chúng con suốt 365 ngày sắp tới, để chúng con luôn sống trong bình an, mạnh mẽ như tuấn mã và hiền lành như con cái Cha trên trời. Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập43
  • Hôm nay14,914
  • Tháng hiện tại401,419
  • Tổng lượt truy cập42,484,865
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây