TỪ SỨC MẠNH CỦA CON GIÁP ĐẾN CHIỀU KÍCH CỦA NIỀM PHÓ THÁC

Thứ năm - 26/02/2026 08:24
tải xuống (14)
tải xuống (14)
Trong hơi thở ấm áp của mùa xuân đang lan tỏa khắp đất trời, chúng ta cùng nhau hiện diện nơi đây, giữa giây phút linh thiêng của ngày Mồng Một Tết Bính Ngọ, để dâng lên Thiên Chúa lời tạ ơn chân thành nhất. Năm Bính Ngọ đã đến, mang theo hình ảnh con Ngựa – biểu tượng của sức mạnh bền bỉ, sự tự do và lòng trung thành. Thế nhưng, giữa nhịp sống hối hả như vó ngựa đường xa, lời Chúa hôm nay lại vang lên như một nốt lặng đầy uy quyền nhưng cũng cực kỳ êm dịu: "Đừng lo lắng". Đây không chỉ là một lời khuyên tâm lý đơn thuần, mà là một lời mời gọi đi vào chiều sâu của đức tin, nơi mà mỗi bước chân của chúng ta trong năm mới này không còn đơn độc, nhưng được dẫn dắt bởi bàn tay quan phòng của Cha trên trời.
Sự lo lắng vốn dĩ là căn tính của con người trong một thế giới đầy biến động. Chúng ta lo cho mạng sống, lo cho cái ăn, cái mặc, lo cho tương lai mờ mịt phía trước. Con ngựa thường gợi nhắc chúng ta về sự di chuyển, về những hành trình dài và những cuộc đua tranh quyết liệt. Có lẽ trong tâm thế bước vào năm Bính Ngọ, nhiều người trong chúng ta cũng đang chuẩn bị "lên yên" với những toan tính, những dự án và cả những nỗi lo âu về việc làm sao để gặt hái được nhiều thành công hơn năm cũ. Tuy nhiên, Chúa Giê-su nhìn thấu tâm can ấy và Ngài đặt ra một câu hỏi lay động tận cùng hữu thể: "Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?". Ngài mời gọi chúng ta dừng lại để định nghĩa lại giá trị của cuộc sống, không phải bằng những gì chúng ta "có", mà bằng chính "con người" chúng ta là ai trước mặt Thiên Chúa.
Hãy nhìn vào những tạo vật bé nhỏ mà Chúa dùng làm ví dụ: chim trời và hoa huệ. Con chim không gieo, không gặt; bông hoa không làm lụng, không kéo sợi. Chúng hiện hữu trong sự tự tại tuyệt đối dưới ánh nhìn của Đấng Tạo Hóa. Chúa không bảo chúng ta hãy lười biếng hay buông xuôi, nhưng Ngài bảo chúng ta hãy nhìn vào "giá trị tự thân". Nếu Thiên Chúa đã chăm sóc những tạo vật chóng qua ấy một cách tỉ mỉ đến thế, thì con người – đỉnh cao của công trình sáng tạo – lại chẳng đáng giá hơn bội phần sao? Sự lo lắng quá mức thực chất là biểu hiện của một "kẻ kém lòng tin", một người đang cố gắng tự mình gánh vác cả thế giới mà quên mất rằng mình có một người Cha trên trời "thừa biết" mọi nhu cầu của con cái.
Năm Bính Ngọ, con ngựa đại diện cho hành động, nhưng Tin Mừng hôm nay lại mời gọi một sự "tĩnh" trong "động". Đó là sự tĩnh lặng của một tâm hồn đã đặt đúng ưu tiên: "Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người". Khi chúng ta đặt Thiên Chúa làm trung tâm của mọi dự định, thì mọi thứ khác sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Vó ngựa của chúng ta sẽ không còn là sự chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi, mà là bước tiến mạnh mẽ trong ân sủng. Tìm kiếm Nước Thiên Chúa không phải là xa rời thực tại, mà là mặc lấy cái nhìn của Tin Mừng để làm việc, để yêu thương và để phục vụ. Khi ấy, "tất cả những thứ kia Người sẽ thêm cho" – một lời hứa chắc chắn từ Đấng không bao giờ thay đổi.
Chúng ta thường có xu hướng muốn kéo dài đời mình thêm "một gang", muốn kiểm soát cả ngày mai khi ngày hôm nay còn chưa sống trọn vẹn. Chúa Giê-su nhắc nhở một chân lý giản đơn nhưng vô cùng thâm thúy: "Ngày mai, cứ để ngày mai lo". Đây là liều thuốc chữa lành cho căn bệnh lo âu của thời đại. Năm Bính Ngọ, hãy để cho tâm hồn chúng ta có được sự phóng khoáng của những cánh đồng cỏ xanh mướt, nơi con ngựa có thể tự do tung tăng mà không phải vướng bận bởi những sợi dây thừng của sự lo toan ích kỷ. Sự lo lắng không làm cho vấn đề tốt hơn, nó chỉ làm mòn mỏi đức tin và làm héo úa niềm vui của ngày xuân.
Trong ngày đầu năm này, mỗi gia đình chúng ta thường cầu chúc cho nhau sự may mắn và thành đạt. Nhưng lời chúc cao quý nhất mà người Kitô hữu trao cho nhau chính là lời chúc về sự Bình An trong sự Quan Phòng. Sự bình an ấy không đến từ việc chúng ta có một tài khoản ngân hàng đầy ắp hay một sức khỏe không tì vết, nhưng đến từ việc xác tín rằng: "Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó". Một niềm tin trưởng thành là niềm tin dám chấp nhận cái "khổ" của ngày hôm nay mà không để nó lấn át niềm hy vọng vào Thiên Chúa. Mỗi ngày là một hồng ân, và mỗi thử thách là một cơ hội để rèn luyện lòng kiên định như sức bền của một chiến mã.
Nhìn lại lịch sử cứu độ, Thiên Chúa luôn đồng hành với dân Người qua mọi thăng trầm. Ngài không hứa một con đường bằng phẳng không chông gai, nhưng Ngài hứa sẽ ở cùng chúng ta. Năm Bính Ngọ với biểu tượng con ngựa gợi lên hình ảnh của sự trung tín. Thiên Chúa là Đấng trung tín nhất, Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta giữa dòng đời xuôi ngược. Khi chúng ta lo lắng, chúng ta vô tình phủ nhận quyền năng và tình yêu của Ngài. Vì vậy, bài học lớn nhất của ngày Mồng Một Tết hôm nay là học cách "buông" – không phải buông bỏ trách nhiệm, mà là buông bỏ cái tôi tự mãn để Thiên Chúa dẫn dắt cuộc đời mình.
Thưa anh chị em, khi chúng ta bước ra khỏi ngôi thánh đường này để bắt đầu những ngày vui Tết, xin đừng để những lo toan về vật chất lấp đầy tâm trí. Hãy nhìn những cành mai vàng nở rộ, nhìn bầu trời xuân bao la để thấy rằng Thiên Chúa đang mặc cho trần gian lớp áo tuyệt đẹp. Nếu Ngài đã quan tâm đến sắc hoa, đến tiếng chim, thì chắc chắn Ngài đang ôm ấp mỗi người chúng ta trong lòng bàn tay Ngài. Hãy để năm Bính Ngọ này trở thành một năm của niềm tin rạng rỡ, nơi mà mỗi công việc chúng ta làm, mỗi lời chúng ta nói đều thấm đượm sự phó thác và lòng mến Chúa.
Lời Chúa kết thúc bằng một câu nói đầy thực tế: "Ngày nào có cái khổ của ngày ấy". Chúa chấp nhận thực tại hữu hạn và khó khăn của kiếp người. Ngài không vẽ ra một viễn cảnh hão huyền. Nhưng chính trong cái thực tại đầy vất vả đó, Ngài ban cho chúng ta sức mạnh của Thánh Linh để vượt thắng. Năm mới, chúng ta không xin thoát khỏi mọi gian nan, nhưng xin cho mình có một trái tim quảng đại, một đức tin vững vàng để dù trong hoàn cảnh nào, chúng ta vẫn có thể hát ca mừng Chúa. Đừng để nỗi lo của ngày mai đánh cắp đi nụ cười của ngày hôm nay, vì ngày hôm nay chính là món quà – là "quà tặng" (present) mà Thiên Chúa dành riêng cho bạn.
Nguyện xin Chúa Xuân, Đấng là khởi đầu và là cùng đích của thời gian, chúc lành cho hành trình của chúng ta trong năm Bính Ngọ. Xin cho mỗi gia đình được ấm êm, mỗi tâm hồn được thư thái trong sự che chở của Chúa. Xin cho chúng ta biết dùng sức mạnh của "vó ngựa" để loan báo Tin Mừng, để chạy đến với những người nghèo khổ, và để tiến về quê trời với niềm hy vọng không hề lay chuyển. Chớ gì mỗi ngày trong năm mới này, chúng ta đều có thể thưa với Chúa rằng: "Lạy Chúa, con tin cậy vào Ngài, vì Ngài là tất cả của con". Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập44
  • Hôm nay14,938
  • Tháng hiện tại401,443
  • Tổng lượt truy cập42,484,889
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây