CHÚA SANG BỜ BÊN KIA CỦA ĐỨC TIN

Thứ năm - 26/02/2026 08:03
tải xuống (3)
tải xuống (3)
Có một nỗi buồn mang tên Thiên Chúa. Đó không phải là nỗi buồn của sự yếu đuối hay bi lụy, mà là nỗi buồn của một tình yêu bị khước từ, một nỗi đau khi đối diện với những tâm hồn đã hóa thạch. Khi lật lại những trang Tin Mừng, ta bắt gặp một khoảnh khắc nghẹn lòng: Chúa Giê-su thở dài não nuột. Người buồn vì cái nhìn của con người thời bấy giờ quá ngắn ngủi, chỉ dừng lại ở những gì mắt thấy tai nghe, những gì lạ lẫm, giật gân mà quên mất cái cốt lõi của mối tương quan giữa tạo vật và Đấng Tạo Hóa. Thế hệ ấy cứ mãi miết chạy theo những phép lạ, coi đó như một thứ bằng chứng pháp lý để tin, hoặc tệ hơn, như một trò tiêu khiển tâm linh. Họ đòi hỏi một dấu lạ từ trời, nhưng lại mù lòa trước một Dấu Lạ lớn nhất đang đứng ngay trước mặt họ: chính là Ngôi Lời nhập thể.
Thực tế, đức tin không phải là kết quả của một phép tính luận lý hay hệ quả của những hiện tượng siêu nhiên kỳ bí. Có đức tin thì không cần dấu lạ, bởi người có lòng tin đã nhìn thấy Chúa trong từng hơi thở, trong vẻ đẹp của bông hoa dại hay trong sự thinh lặng của nội tâm. Ngược lại, khi tâm hồn đã khép kín, khi lòng kiêu ngạo đã dựng lên những bức tường kiên cố, thì dù phép lạ có rực rỡ đến đâu cũng trở nên vô ích. Dấu lạ không tạo ra đức tin; nó chỉ củng cố một niềm tin đã có sẵn. Với những kẻ cứng lòng, dấu lạ chỉ là một sự kiện gây tò mò, rồi nhanh chóng bị lãng quên trong vòng xoáy của sự hoài nghi. Chính vì thế, Chúa đã đưa ra một quyết định đầy dứt khoát và cũng đầy xót xa: “Thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả”. Một lời tuyên bố như một bản án cho sự bướng bỉnh.
Sự kiện “rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền qua bờ bên kia” không chỉ là một chuyến đi địa lý đơn thuần. Đó là một cuộc phân ranh định mệnh. Chúa bỏ lại sau lưng sự cứng lòng chết chóc, bỏ lại những tâm hồn đang tự giam mình trong bóng tối của sự hoài nghi ích kỷ. Người sang bờ bên kia – bờ của đức tin, của sự phó thác và của những tâm hồn khao khát tìm kiếm chân lý. Cái “bờ bên kia” ấy chính là không gian của ân sủng, nơi mà con người không còn đòi hỏi Thiên Chúa phải chứng minh quyền năng, nhưng là nơi con người khiêm tốn thưa lên: “Lạy Ngài, con tin”. Chỉ có đức tin mới là nhịp cầu duy nhất, vững chãi nhất nối kết thân phận tro bụi của con người với sự vĩnh cửu của Thiên Chúa. Nếu không có nhịp cầu ấy, con người mãi mãi chỉ là những ốc đảo cô độc giữa đại dương cuộc đời.
Tuy nhiên, đừng lầm tưởng rằng con đường đức tin là một lối đi trải đầy hoa hồng và êm đềm như mặt hồ tĩnh lặng. Ngược lại, đức tin luôn gắn liền với thử thách, như vàng phải thử trong lửa, như kim cương phải chịu áp lực ngàn cân. Những khó khăn trong đời sống không phải là sự bỏ rơi của Chúa, mà là những công cụ sư phạm của tình yêu. Chúa gửi thử thách đến không phải để quật ngã chúng ta, mà để thanh luyện đức tin khỏi những tạp chất của sự vụ lợi và hời hợt. Thử thách là bài kiểm nghiệm thực tế nhất để biết ta tin Chúa vì Chúa, hay chỉ tin vì những ơn huệ Người ban. Khi mọi sự thuận buồm xuôi gió, ai cũng có thể nói lời tin kính; nhưng chỉ trong đêm tối của đau khổ, trong tận cùng của thất bại, đức tin mới thực sự tỏa sáng giá trị đích thực của nó.
Người có đức tin là người mang trong mình một bí mật lớn lao: sự hiện diện của Thiên Chúa. Chính vì có Ngài ở cùng, họ sở hữu một niềm vui lạ lùng mà thế gian không thể ban tặng cũng chẳng thể cướp mất. Đó là niềm vui tự tại, vui tươi trong mọi hoàn cảnh, kể cả khi sóng gió bủa vây. Thánh Gia-cô-bê đã từng khuyên nhủ một cách đầy thâm thúy: “Anh em hãy tự cho mình là được chan chứa niềm vui khi gặp thử thách trăm chiều”. Lời khuyên này thoạt nghe có vẻ nghịch lý, thậm chí là điên rồ đối với cái nhìn của người đời. Làm sao có thể vui khi đau khổ? Làm sao có thể cười khi nước mắt đang rơi? Câu trả lời nằm ở chỗ: đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn. Sự kiên nhẫn ấy chính là bản lĩnh của người môn đệ, là sự trưởng thành của một linh hồn đã nếm trải đủ đắng cay để hiểu được vị ngọt của ơn cứu độ.
Sống đức tin là học cách chấp nhận mọi thăng trầm, thành bại trong đời với một thái độ tự do nội tâm sâu sắc. Người có đức tin hiểu rằng mọi sự dưới gầm trời này đều mau qua như một làn sương khói. Sự giàu sang, quyền lực hay danh vọng cũng chỉ là những phù vân nếu không được đặt trong cái nhìn vĩnh cửu. Vì thế, người anh em phận hèn hãy tự hào khi được Chúa nâng lên, bởi họ nhận ra giá trị của mình trong tình thương của Thiên Chúa chứ không phải trong túi tiền hay địa vị. Và ngược lại, người giàu có hãy biết tự hào khi bị Chúa hạ xuống, vì đó là cơ hội để họ thoát khỏi sự nô lệ của vật chất, để hiểu rằng chính họ cũng sẽ qua đi như hoa cỏ ngoài đồng. Sự hạ xuống ấy không phải là một nhục hình, mà là một sự giải thoát để linh hồn được nhẹ nhàng bay cao.
Chính cái nhìn xuyên thấu qua những thực tại hữu hình ấy giúp người có đức tin không bao giờ rơi vào sự do dự, lưỡng lự. Họ không đứng giữa ngã ba đường của những toan tính trần gian, nhưng luôn hướng về một mục đích duy nhất. Họ luôn khẩn cầu ơn khôn ngoan – không phải sự khôn ngoan mưu mẹo của thế gian, mà là sự khôn ngoan của Thần Khí để biết phân định ý Chúa trong từng biến cố. Nhờ ơn khôn ngoan đó, họ giữ vững được lòng trung tín. Trung tín không phải là một khoảnh khắc anh hùng, mà là một sự bền bỉ âm thầm qua từng ngày sống. Trung tín khi nắng đẹp và cả khi mưa dầm, trung tín khi được tung hô và cả khi bị lãng quên. Lòng trung tín chính là lời đáp trả đẹp nhất của con người đối với sự tín trung vô biên của Thiên Chúa.
Đức tin, xét cho cùng, là một cuộc vượt qua liên tục và bền bỉ. Đó là cuộc vượt qua khỏi những gì khả giác, những gì có thể sờ chạm hay đo lường được, để vươn tới và chạm vào thế giới siêu nhiên. Đó là một cuộc chuyển cư tâm linh, rời bỏ những giá trị mau qua, chóng tàn để chiếm lấy Vương quốc vĩnh cửu. Chúng ta phải vượt qua những cám dỗ rình rập mỗi ngày – những cám dỗ ngọt ngào của sự thỏa hiệp, của sự lười biếng thiêng liêng và của cái tôi ích kỷ. Nhưng cuộc vượt qua cam go nhất, quyết liệt nhất chính là vượt qua chính mình. Vượt qua những định kiến, những sợ hãi và những giới hạn của bản thân để đạt tới Chúa. Khi chúng ta dám bước ra khỏi con thuyền của sự an toàn giả tạo để đi trên mặt nước của niềm tin, đó là lúc chúng ta thực sự gặp được Đấng đang chờ đợi ở “bờ bên kia”.
Lạy Chúa, xin đừng để chúng con trở thành thế hệ chỉ biết đòi dấu lạ nhưng lại thiếu vắng tình yêu. Xin cho chúng con lòng can đảm để cùng Chúa xuống thuyền, rời bỏ bờ bến của sự cứng lòng để sang bờ bên kia của đức tin chân chính. Xin luyện đúc chúng con trong lửa thử thách, để mỗi biến cố buồn vui đều trở thành những nấc thang đưa chúng con về gần Ngài hơn. Ước gì cuộc đời mỗi chúng con là một bài ca trung tín, một cuộc vượt qua không ngừng nghỉ, để cuối cùng chúng con được nghỉ yên trong vòng tay của Đấng là cùng đích của mọi niềm tin yêu.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập44
  • Hôm nay14,919
  • Tháng hiện tại401,424
  • Tổng lượt truy cập42,484,870
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây