Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ tư - 11/02/2026 08:47
tải xuống (7)
Thưa cộng đoàn phụng vụ thân mến, có bao giờ chúng ta tự hỏi: Đạo Công giáo của chúng ta thực sự là gì? Phải chăng đó là một hệ thống những điều răn cấm đoán khắt khe, hay là một mớ những định nghĩa thần học trừu tượng mà chúng ta buộc phải học thuộc lòng từ thuở nhỏ? Nếu chúng ta chỉ nhìn đạo như một bộ luật hay một lý thuyết về sự thánh thiện, chúng ta sẽ thấy đức tin thật nặng nề và khô héo. Nhưng không, Tin Mừng không phải là một cuốn sách chết, cũng không phải là một triết thuyết xa rời thực tại. Tin Mừng thiết yếu là một Con Người bằng xương bằng thịt, một Đấng có tên gọi là Giêsu, với một trái tim biết thổn thức và một đôi tay biết xoa dịu nỗi đau. Khi lật lại từng trang của các sách Tin Mừng, chúng ta không bắt gặp một vị Thiên Chúa xa lạ ngự trị trên chín tầng mây, lãnh đạm nhìn xuống thế gian như một quan tòa nghiêm khắc. Ngược lại, chúng ta bắt gặp một Thiên Chúa "lấm lem" bụi đường cùng con người. Chúa Giêsu không làm phép lạ như một phù thủy múa may cây đũa thần để phô trương quyền lực hay làm lóe mắt thiên hạ bằng những màn trình diễn siêu nhiên. Ngài làm phép lạ vì Ngài không thể cầm lòng trước tiếng khóc của một góa phụ mất con, trước ánh mắt van nài của một người mù bên vệ đường, hay trước cơn đói của hàng ngàn người đang lả đi vì mệt mỏi. Mỗi phép lạ là một lời tuyên xưng âm thầm nhưng mãnh liệt rằng: "Ta yêu con, Ta ở đây với con". Thánh Marcô trong bài Tin Mừng hôm nay đã tóm gọn trọn vẹn chân dung của Đấng Cứu Độ chỉ trong một cụm từ duy nhất, nhưng chứa đựng sức nặng của cả một mạc khải: "Chúa Giêsu thấy đông đảo dân chúng thì chạnh lòng thương". Hai chữ "chạnh lòng" trong nguyên ngữ mang một ý nghĩa rất sâu sắc, nó diễn tả sự rung động từ tận tâm can, một sự đau đớn nơi lòng dạ trước nỗi khổ của người khác. Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa biết đau cái đau của con người. Ngài không đứng ngoài nỗi khổ của nhân loại để ban phát ân huệ theo kiểu bố thí, nhưng Ngài bước vào trong chính nỗi khổ ấy, mặc lấy nó và biến nó thành lộ trình của tình yêu. Thật vậy, thay cho một Thiên Chúa ở trên cao, thưởng phạt chí công và lạnh lùng, Chúa Giêsu đã bày tỏ cho chúng ta một Thiên Chúa đi vào lịch sử. Ngài chấp nhận sinh ra như một em bé yếu ớt trong máng cỏ nghèo hèn, chấp nhận quy luật của thời gian và không gian, chấp nhận cả những giới hạn của phận người. Điều này đảo lộn hoàn toàn mọi suy nghĩ của con người về thần linh. Con người thường tìm cách để lên cao, để trở nên giống thần thánh trong sự uy quyền và bất biến, nhưng Thiên Chúa lại chọn đi xuống, chọn trở nên gần gũi trong từng nhịp thở, từng nụ cười và giọt nước mắt của chúng ta. Ngài có mặt trong từng ngõ ngách của cuộc đời, trong những lúc chúng ta cô đơn nhất, để thầm thì rằng chúng ta chưa bao giờ bị bỏ rơi. Khi chúng ta chiêm ngắm Thiên Chúa qua dung mạo của Chúa Giêsu Kitô, chúng ta không chỉ hiểu về Chúa, mà còn khám phá ra một chân lý vĩ đại về chính con người mình. Hiến chế "Vui mừng và Hy vọng" của Công đồng Vatican II đã khẳng định một cách mạnh mẽ rằng: "Chỉ trong ánh sáng của Ngôi Lời Nhập Thể, chân lý về con người mới được sáng tỏ". Nếu không có Chúa Giêsu, con người sẽ mãi mãi là một ẩn số đau buồn: Chúng ta từ đâu đến? Chúng ta sống để làm gì? Và chúng ta sẽ đi về đâu sau khi nhắm mắt xuôi tay? Trong Chúa Giêsu, chúng ta thấy mình không phải là sản phẩm của sự tình cờ hay định mệnh nghiệt ngã, mà là tác phẩm của Tình Yêu, được tạo dựng để yêu thương và được mời gọi để trở về với nguồn cội của Tình Yêu. Nhìn vào cách Chúa Giêsu sống, chúng ta học được bài học làm người thực thụ. Chúa không chỉ dạy chúng ta bằng lời nói, nhưng bằng chính cung cách đối xử với đồng loại. Ngài chạm vào những người cùi hủi mà thiên hạ ghê tởm, Ngài ngồi ăn với những người thu thuế mà xã hội loại trừ, Ngài bênh vực người phụ nữ ngoại tình đang run rẩy dưới những hòn đá định kiến. Qua Ngài, chúng ta hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở những gì họ có, nhưng ở việc họ được Thiên Chúa yêu thương. Và vì thế, chúng ta cũng được mời gọi để đối xử với nhau bằng ánh mắt của Chúa: ánh mắt không phán xét, nhưng cảm thông; ánh mắt không khinh miệt, nhưng nâng dậy. Sống ở đời, đôi khi chúng ta lầm tưởng rằng thành công hay quyền lực mới làm nên phẩm giá. Nhưng Chúa Giêsu, qua cuộc sống và cái chết trên Thập giá, đã định nghĩa lại tất cả. Hiến thân cho tha nhân chính là ơn gọi cao cả nhất của con người. Chỉ có con người – một sinh vật duy nhất có tự do và ý chí – mới được mời gọi để sống và chết cho người khác. Thập giá không phải là một thất bại thảm hại, mà là đỉnh cao của một tình yêu trao hiến trọn vẹn. Trên đồi Golgotha, khi trái tim Chúa bị đâm thấu, từ đó máu và nước chảy ra, đó chính là hình ảnh sống động nhất của một Thiên Chúa đã trao đi đến giọt cuối cùng để chúng ta được sống. Thưa anh chị em, Tin Mừng của chúng ta không phải là một cuốn sách để trên kệ hay một lý thuyết để tranh luận. Tin Mừng là một Con Người, và Con Người ấy đang mời gọi chúng ta đi vào một mối tương quan thiết thân. Sống đạo không phải là giữ luật cho xong chuyện, mà là sống kết hiệp với Ngài, để cho trái tim của chúng ta đập cùng một nhịp với trái tim Ngài. Khi chúng ta biết chạnh lòng trước nỗi khổ của một người anh em, khi chúng ta biết đưa tay ra giúp đỡ một người đang vấp ngã, khi chúng ta biết tha thứ cho những xúc phạm của kẻ khác, đó là lúc chúng ta đang làm cho Tin Mừng trở nên sống động và hiện hữu giữa cuộc đời này. Chúng ta hãy cầu nguyện để niềm xác tín về sự hiện diện của Chúa luôn được củng cố trong tâm hồn mình. Dù cuộc sống có những lúc bão giông, dù những thất bại có làm chúng ta nản chí, xin hãy nhớ rằng Ngài vẫn đang đồng hành với chúng ta trong từng phút từng giây. Ngài không đứng xa để quan sát, nhưng Ngài đang cùng chúng ta vác gánh nặng của cuộc đời. Ước gì mỗi chúng ta đều có thể trở thành những cánh tay nối dài của Chúa, mang trái tim biết rung động của Ngài đến cho một thế giới đang ngày càng trở nên khô khan và lạnh lẽo. Lạy Chúa Giêsu, tạ ơn Chúa đã không mặc khải cho chúng con một tôn giáo khô cứng, nhưng đã ban tặng chính Ngài cho chúng con. Xin cho chúng con biết yêu như Chúa đã yêu, biết sống cho tha nhân như Chúa đã hiến mình, để qua cuộc sống của chúng con, mọi người nhận ra rằng Thiên Chúa vẫn đang ở giữa con người và vẫn đang không ngừng "chạnh lòng thương" tất cả chúng con. Amen.