NGHỈ NGƠI TRONG TRÁI TIM CHÚA VÀ NHỊP ĐẬP CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

Thứ tư - 11/02/2026 08:40
tải xuống (5)
tải xuống (5)
Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, có bao giờ chúng ta dừng lại để lắng nghe nhịp đập của tâm hồn mình, hay chúng ta cứ để mình bị cuốn đi như những mảnh lá khô giữa dòng nước xiết? Lời Chúa hôm nay mở ra một khung cảnh đầy tính nhân bản nhưng cũng đậm chất thần linh, nơi mà sự mệt mỏi của con người gặp gỡ lòng trắc ẩn của Thiên Chúa. Các Tông đồ trở về sau một hành trình truyền giáo đầy cam go, các ông mang theo cả niềm vui của những thành công lẫn sự rã rời của thân xác. Tin Mừng thuật lại rằng các ông tụ họp quanh Đức Giêsu, kể cho Người nghe mọi việc đã làm, mọi điều đã dạy. Đây không chỉ là một bản báo cáo công tác, mà là sự sẻ chia của những đứa con đi xa trở về bên cha, nơi mà mọi gánh nặng của sứ vụ được trút bỏ để tìm thấy sự thấu cảm.
Đức Giêsu, với trái tim của một người Thầy và một người Cha, đã nhìn thấy sự kiệt sức trên khuôn mặt các môn đệ. Ngài không đòi hỏi các ông phải tiếp tục lao vào đám đông, Ngài không trách cứ các ông vì những thiếu sót, nhưng Ngài đưa ra một lời mời gọi đầy yêu thương: “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Ôi, hai chữ "nghỉ ngơi" sao mà ngọt ngào đến thế! Trong một thế giới mà giá trị con người thường bị cân đo đong đếm bằng hiệu suất công việc, lời của Chúa Giêsu vang lên như một sự giải phóng. Ngài xác lập một chân lý rằng: nghỉ ngơi không phải là lười biếng, nghỉ ngơi là một hành vi thờ phượng, là lúc ta thừa nhận rằng mình là thụ tạo hữu hạn và Thiên Chúa mới là Đấng làm chủ mọi sự.
"Lánh riêng ra" – đó là một nghệ thuật sống tâm linh. Giữa những tiếng ồn ào của thành công và thất bại, giữa những lời khen chê của thế gian, người môn đệ cần một khoảng lặng. Nơi thanh vắng ấy không nhất thiết phải là một hòn đảo xa xôi hay một đỉnh núi cao, mà là một không gian trong tâm hồn, nơi chỉ có ta và Chúa. Chính tại nơi đó, những bụi bặm của đường đời được gột rửa, những vết thương của lòng tự trọng được chữa lành, và ngọn lửa nhiệt huyết được nạp thêm nhiên liệu từ nguồn mạch tình yêu. Nếu chúng ta cứ mãi mê làm việc cho Chúa mà quên mất việc ở lại với Chúa, chúng ta sẽ sớm trở thành những "công nhân tôn giáo" khô cằn, làm việc bằng kỹ năng chứ không bằng linh hồn.
Thế nhưng, Tin Mừng cũng cho thấy một thực tế phũ phàng: thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng, nhưng đám đông lại chạy bộ đến trước. Sự nghỉ ngơi của Chúa và các môn đệ bị quấy rầy. Đây chính là điểm chạm đau đớn nhưng cũng vinh quang nhất của người tông đồ. Đôi khi chúng ta khao khát sự tĩnh lặng, nhưng tiếng kêu cứu của tha nhân lại vang lên xé lòng. Đức Giêsu đã hành động thế nào? Ngài không bực dọc, Ngài không xua đuổi. Khi ra khỏi thuyền, thấy đám đông, Ngài "chạnh lòng thương". Cụm từ "chạnh lòng thương" trong tiếng Hy Lạp diễn tả một sự xúc động tận tâm can, một sự đau đớn nơi lòng dạ. Ngài nhìn thấy họ không phải là một đám đông gây phiền hà, mà là một "bầy chiên không người chăn dắt".
Sự nghỉ ngơi của Chúa Giêsu không bao giờ là sự ích kỷ. Ngài nghỉ ngơi để nạp năng lượng yêu thương, và khi tình yêu đòi hỏi, Ngài sẵn sàng dâng hiến cả sự nghỉ ngơi ấy. Hình ảnh bầy chiên bơ vơ, lạc lõng giữa sa mạc cuộc đời chính là hình ảnh của nhân loại chúng ta hôm nay. Biết bao người đang mải miết chạy đi tìm hạnh phúc nhưng lại lạc lối trong những đam mê phù phiếm? Biết bao tâm hồn đang gào thét vì cô đơn ngay giữa phố thị sầm uất? Chúa Giêsu thấy hết, Ngài biết cái đói của họ không chỉ là đói bánh ăn, mà là đói lời hằng sống, đói sự định hướng cho cuộc đời. Và thế là, thay vì nghỉ ngơi bằng giấc ngủ, Ngài bắt đầu "dạy dỗ họ nhiều điều".
Nghỉ ngơi và sứ vụ, tĩnh niệm và hoạt động – hai nhịp đập này phải luôn song hành trong đời sống Kitô hữu. Nếu chỉ biết hoạt động, chúng ta sẽ kiệt sức và trống rỗng. Nếu chỉ biết nghỉ ngơi, chúng ta sẽ trở nên ích kỷ và xa rời thực tế. Bài học từ Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng: hãy nghỉ ngơi trong Chúa để có sức mà thương xót anh em, và hãy thương xót anh em để thấy rằng sự nghỉ ngơi bên Chúa là vô giá. Cuộc đời chúng ta là một con thuyền đi qua đi lại giữa bến bờ của thinh lặng và bến bờ của phục vụ. Đừng để con thuyền ấy bị đắm vì quá tải, cũng đừng để nó mục nát vì bám rêu nơi bến đỗ.
Lạy Chúa, có những ngày con thấy mình như những tông đồ năm xưa, mệt nhoài vì những lo toan, thất vọng vì những dự tính không thành. Con đã cố gắng làm nhiều việc nhân danh Chúa, nhưng lòng con lại xa cách Chúa. Xin cho con nghe được lời mời gọi của Ngài, biết tìm về "nơi thanh vắng" của thánh lễ, của những giờ chầu Thánh Thể, hay đơn giản là những phút hồi tâm cuối ngày. Xin cho con biết rằng, chỉ khi con được nghỉ ngơi trên ngực Chúa như môn đệ Chúa yêu, con mới đủ sức để nhìn đám đông bằng ánh mắt "chạnh lòng thương" của Ngài.
Thế giới hôm nay cần những người chăn chiên biết nghỉ ngơi thánh. Không chỉ là các linh mục, tu sĩ, mà mỗi người cha, người mẹ trong gia đình cũng cần sự nghỉ ngơi này để không trút những căng thẳng của công việc lên đầu con cái. Mỗi người trẻ cần sự nghỉ ngơi này để không bị lạc lối trong thế giới ảo. Nghỉ ngơi là để lấy lại căn tính là con cái Thiên Chúa. Khi chúng ta nghỉ ngơi, chúng ta cho phép Chúa làm việc trong chúng ta. Như thánh vịnh đã thốt lên: "Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn con mới được nghỉ ngơi yên hàn". Mọi sự nghỉ ngơi ngoài Chúa đều chỉ là sự tạm bợ, một sự trốn chạy nhất thời. Chỉ có trong Chúa, sự nghỉ ngơi mới trở thành sự bồi dưỡng và tái tạo.
Hãy nhìn vào đôi tay của Chúa Giêsu khi Ngài giảng dạy đám đông. Đó là đôi tay vừa làm việc, vừa cầu nguyện. Ngài dạy họ bằng tất cả tâm huyết vì Ngài biết thời gian của mình không còn nhiều. Ngài dạy họ để họ không còn là bầy chiên lạc, nhưng trở thành những người có mục đích sống. Sự nghỉ ngơi của Ngài chính là làm theo ý muốn của Chúa Cha. Khi chúng ta mệt mỏi nhất, hãy nhớ rằng Chúa đang ở bên cạnh, Ngài không chỉ mời chúng ta nghỉ ngơi, mà Ngài còn gánh thay cho chúng ta gánh nặng của cuộc đời. "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng". Đó là lời hứa danh dự của một vị Thiên Chúa làm người.
Cuối cùng, xin cho chúng ta biết trân trọng những "đám đông" trong cuộc đời mình. Đừng coi những người làm phiền chúng ta là gánh nặng, nhưng hãy coi đó là cơ hội để thực thi lòng thương xót. Tuy nhiên, để làm được điều đó, chúng ta phải có những lúc "lánh riêng ra". Đừng sợ thế gian quên lãng mình khi mình im lặng với Chúa. Thực ra, khi ta im lặng với Chúa, tiếng nói của ta đối với thế gian mới thực sự có sức nặng. Khi ta lánh riêng ra với Chúa, sự hiện diện của ta giữa đám đông mới thực sự mang lại sự bình an. Hãy học cách nghỉ ngơi để yêu thương, và yêu thương để biết cách nghỉ ngơi thật sự trong lòng Chúa.
Ước gì mỗi chúng ta, sau những ngày dài vất vả, luôn biết tìm về với Chúa Giêsu, kể cho Người nghe mọi chuyện, và để Người vỗ về, an ủi. Để rồi, với sức mạnh mới từ nguồn ân sủng, chúng ta lại sẵn sàng bước xuống thuyền, đi đến với những tâm hồn đang khao khát ánh sáng Tin Mừng, với một trái tim rực cháy lửa mến và một đôi mắt chan chứa tình thương. Lạy Chúa Giêsu, xin cho con được nghỉ ngơi trong Ngài, bây giờ và mãi mãi.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập124
  • Hôm nay16,050
  • Tháng hiện tại147,473
  • Tổng lượt truy cập42,230,919
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây