Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ tư - 11/02/2026 08:51
tải xuống (10)
Từ thuở bình minh của tạo hóa, khi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời và sự sống khởi sự nảy mầm trên mặt đất, Thiên Chúa đã khắc ghi vào lòng vũ trụ một nhịp điệu thánh thiêng. Đó không chỉ là nhịp điệu của sự hình thành, của lao công hăng say, mà còn là nhịp điệu của sự dừng lại. Sách Sáng Thế thuật lại rằng, sau sáu ngày miệt mài dệt nên kỳ công của vũ trụ, ngày thứ bảy, Thiên Chúa đã nghỉ ngơi. Phải chăng Đấng Toàn Năng cũng biết mệt mỏi? Chắc chắn là không. Sự nghỉ ngơi của Ngài là một thông điệp, một khuôn mẫu cho con người – thụ tạo mang hình ảnh Ngài. Ngài thánh hóa ngày nghỉ, biến nó thành một không gian linh thánh để con người nhìn lại những gì đã qua, để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của tạo thành và để nhận ra rằng, mọi công khó của mình chỉ thực sự có ý nghĩa khi được đặt trong sự chúc lành của Đấng Sáng Tạo. Xuyên suốt dòng lịch sử cứu độ, Thiên Chúa không ngừng nhắc nhở dân Ngài về giá trị của sự nghỉ ngơi. Trong Giao ước tại núi Sinai, lệnh truyền giữ ngày Sabát được đặt vào vị trí trang trọng của Thập điều. "Trong sáu ngày, ngươi sẽ làm việc, nhưng đến ngày thứ bảy, ngươi phải nghỉ ngơi" (Xh 23,12). Đây không đơn thuần là một điều luật tôn giáo khắt khe, mà là một món quà của lòng thương xót. Thiên Chúa muốn con người, dù là chủ hay tớ, dù là khách ngoại kiều hay ngay cả súc vật, đều được quyền trút bỏ gánh nặng của miếng cơm manh áo để tìm lại phẩm giá của mình. Nghỉ ngơi chính là lúc con người tuyên xưng rằng mình không phải là nô lệ cho công việc, không phải là cái máy sản xuất, mà là con cái tự do của Thiên Chúa. Đến thời Tân Ước, Chúa Giêsu Kitô – Ngôi Lời nhập thể – đã kiện toàn ý nghĩa của sự nghỉ ngơi này. Đoạn Tin Mừng theo thánh Marcô (Mc 6,30-34) mở ra một khung cảnh vừa thân thương vừa đầy tính nhân bản. Các tông đồ trở về sau chuyến truyền giáo đầu tiên, lòng tràn đầy phấn khởi nhưng thân xác rã rời. Các ông kể cho Chúa nghe biết bao việc đã làm, biết bao lời đã dạy. Giữa lúc đám đông vẫn chen lấn, đến nỗi các ông không có thời gian để ăn uống, Chúa Giêsu đã thốt lên lời mời gọi đầy trìu mến: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi…” Lời mời gọi ấy không chỉ là một sự quan tâm đến sức khỏe thể lý, mà là một mạc khải về nguyên tắc sống còn của đời sống tâm linh: Nghỉ ngơi là một phần tất yếu của sứ vụ. Không có nghỉ ngơi bên cạnh Thầy, những nhiệt huyết của trò sẽ sớm trở nên khô cạn và trống rỗng. Chúng ta hãy dừng lại để chiêm ngưỡng đôi mắt của Chúa Giêsu khi Ngài nhìn các môn đệ lúc bấy giờ. Đó là ánh mắt thấu cảm vô bờ. Ngài hiểu rằng trái tim con người có hạn, sức lực con người có chừng. Ngài không muốn các ông trở thành những "công nhân tin mừng" kiệt sức, nhưng muốn các ông là những "người bạn thiết" luôn tràn đầy nhựa sống từ nguồn mạch là chính Ngài. Nghỉ ngơi theo ý định của Chúa Giêsu không phải là sự lười biếng, cũng chẳng phải là trốn chạy trách nhiệm. Đó là sự "lánh riêng ra" – một cuộc rút lui chiến thuật để nạp lại năng lượng tình yêu. Nơi thanh vắng ấy, chỉ có Thầy và trò, không còn tiếng ồn ào của đám đông, không còn những áp lực của thành công hay thất bại. Chỉ còn sự hiện diện thuần khiết, nơi mà người tông đồ được nhắc nhở rằng: "Trước khi con làm việc cho Chúa, con phải thuộc về Chúa". Nhìn vào cuộc sống hiện đại hôm nay, chúng ta thấy mình dường như đang bị cuốn vào một vòng xoáy không ngừng nghỉ. Thế giới ca tụng sự bận rộn như một biểu tượng của sự thành đạt. Chúng ta chạy đua với thời gian, với những dự án, với những hóa đơn và cả những kỳ vọng của xã hội. Thậm chí trong đời sống đạo, đôi khi chúng ta cũng rơi vào cái bẫy của sự "đa đoan". Chúng ta tham gia hết hội đoàn này đến ban bệ kia, đi lễ mỗi ngày, đọc kinh râm ran, nhưng tâm hồn lại luôn trong trạng thái căng thẳng, gắt gỏng với người thân, mệt mỏi với chính mình. Phải chăng chúng ta đang quên mất lời mời gọi "lánh riêng ra" của Thầy? Một đời sống đạo mà thiếu vắng sự nghỉ ngơi thánh trong Chúa sẽ dễ dàng biến thành một hình thức trình diễn đức công chính khô khan, thiếu vắng hơi ấm của tình thương. Để làm việc có hiệu quả và cuộc sống thêm phát triển, mỗi chúng ta cần phải học cách nghỉ ngơi một cách nhân bản. Một giấc ngủ sâu sau một ngày làm việc mệt mỏi không chỉ là nhu cầu sinh lý, mà là một hành vi đức tin. Khi ta nhắm mắt ngủ, ta phó thác cả thế giới này cho sự quan phòng của Chúa. Ta thừa nhận rằng: "Lạy Chúa, con đã làm hết sức mình, phần còn lại xin trao cho Ngài". Những phút giây giải trí lành mạnh, một chuyến đi dạo giữa thiên nhiên, một cuộc trò chuyện ấm áp với bạn bè... tất cả đều là những phương thế để tái tạo tâm hồn. Đừng để mình trở thành những cỗ máy vô hồn. Hãy cho phép cơ thể và tâm trí được tĩnh dưỡng, vì chính trong sự thư thái, chúng ta mới đủ sáng suốt để nhận ra những giá trị đích thực của cuộc đời. Sâu xa hơn cả sự nghỉ ngơi thể lý là sự nghỉ ngơi tâm linh. Đây chính là linh hồn của mọi hoạt động mục vụ và tông đồ. Sách Khôn Ngoan đã để lại một vần thơ tuyệt đẹp: “Trở về nhà, tôi nghỉ ngơi bên cạnh Đức Khôn Ngoan, vì làm bạn với Đức Khôn Ngoan, không bao giờ cay đắng... mà luôn luôn thích thú, hân hoan”. Đức Khôn Ngoan ở đây chính là Ngôi Lời, là Thiên Chúa. Nghỉ ngơi tâm linh là khi chúng ta bước vào căn phòng nội tâm của mình, đóng cửa lại và đối diện với Đấng đang ngự trị nơi đó. Có những lúc, sự nghỉ ngơi ấy chỉ là sự thinh lặng thánh. Không cần lời nói, không cần suy luận cao siêu, chỉ cần để mình được bao phủ bởi bàn tay từ ái của Thiên Chúa. Như một đứa trẻ nằm yên trong lòng mẹ sau một ngày chạy nhảy, tâm hồn chúng ta cần được vỗ về bởi ân sủng để chữa lành những vết thương, để xoa dịu những lo âu và để tìm lại căn tính đích thực của mình. Trong giây phút thinh lặng và nghỉ ngơi đó, chúng ta có cơ hội để tâm sự với Chúa về mọi góc khuất của đời mình. Hãy mang đến trước nhan Ngài những vất vả của công ăn việc làm, những rạn nứt trong tình cảm gia đình, những trăn trở về tương lai của con cái. Chúa Giêsu không đứng xa nhìn chúng ta, Ngài mời chúng ta ngồi xuống bên chân Ngài. Trong sự nghỉ ngơi linh thiêng này, chúng ta sẽ thấy mình như con nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong. Tâm hồn chúng ta khao khát Ngài hơn cả những thành công danh vọng. Chính trong sự "hết hơi" vì cuộc đời, chúng ta lại được "tiếp hơi" bằng hơi thở của Thánh Thần. Mỗi phút giây tĩnh tâm đầu ngày hay cuối ngày không phải là thời gian lãng phí, mà là thời gian sinh lợi nhất, vì nó kết nối chúng ta với Nguồn Sống. Lạy Chúa Giêsu, lời mời gọi của Ngài năm xưa dành cho các tông đồ vẫn đang vang vọng trong tai chúng con hôm nay: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”. Thế giới này quá ồn ào, lòng chúng con quá xao động. Xin cho chúng con biết can đảm dừng lại. Can đảm bước ra khỏi những toan tính để bước vào sự nghỉ ngơi của Ngài. Xin dạy chúng con biết trân trọng những giây phút thinh lặng, biết yêu quý những ngày Chúa nhật thánh thiện, và biết biến mỗi giấc ngủ thành một lời kinh phó thác. Để sau mỗi lần được nghỉ ngơi bên Chúa, chúng con lại lên đường với một trái tim mới, một đôi tay mạnh mẽ hơn và một ánh mắt tràn đầy hy vọng để phục vụ anh chị em mình. Ước gì ý lực sống của tác giả Thánh vịnh luôn nằm lòng nơi mỗi người chúng ta: “Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn con mới được nghỉ ngơi yên hàn”. Không có một thiên đường trần gian nào, không có một thú vui tiêu khiển nào có thể đem lại sự bình an đích thực nếu linh hồn chúng ta không bén rễ trong Ngài. Xin Chúa chúc lành cho những nỗ lực làm việc của chúng con, và xin Ngài cũng thánh hóa những giờ phút nghỉ ngơi của chúng con, để trọn đời chúng con là một bài ca ngợi khen lòng thương xót Chúa. Chúng con tin rằng, khi chúng con biết nghỉ ngơi trong Chúa ở đời này, chúng con đang chuẩn bị cho mình một sự nghỉ ngơi vĩnh cửu trong vòng tay yêu thương của Cha trên trời. Sự nghỉ ngơi mà Chúa ban tặng không phải là sự trống rỗng, mà là sự tràn đầy. Đó là lúc chúng ta được đổ đầy tình yêu để rồi lại tiếp tục đổ ra cho thế giới. Người tông đồ thực thụ là người biết đi vào nơi thanh vắng với Chúa để rồi có thể đem Chúa đến giữa đám đông. Nếu không có những đỉnh núi của sự nghỉ ngơi, chúng ta sẽ dễ dàng gục ngã dưới thung lũng của những áp lực. Nếu không có những khoảng lặng của tâm hồn, cuộc đời chúng ta chỉ còn là những tiếng vang chát chúa. Vì thế, lạy Chúa, xin cho chúng con biết học cách "nghỉ ngơi thánh". Xin cho chúng con biết yêu mến những giờ phút riêng tư bên Ngài, để từ đó, mọi công việc chúng con làm, mọi lời chúng con nói đều mang đậm hơi thở của Tin Mừng, mang đậm sức sống phục sinh. Kết thúc bài chia sẻ này, chúng ta hãy tự hỏi lòng mình: Đã bao lâu rồi tôi chưa thực sự nghỉ ngơi bên Chúa? Đã bao lâu rồi tôi để mình bị cuốn đi bởi những lo toan mà quên mất việc nhìn ngắm dung nhan Chúa? Hãy để lời Chúa thấm thía vào từng thớ thịt, con tim: "Chính anh em hãy lánh riêng ra...". Đừng sợ lỡ việc, đừng sợ chậm trễ, vì chính Chúa sẽ hoàn thiện những gì chúng ta còn dang dở khi chúng ta biết dành ưu tiên cho Ngài. Xin cho mỗi ngày sống của chúng ta đều có một "nơi thanh vắng" để gặp gỡ Chúa, để được Ngài bồi dưỡng và thêm sức, hầu chúng ta có thể đi trọn con đường ơn gọi của mình trong hân hoan và bình an. Amen.