Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ tư - 11/02/2026 08:35
tải xuống (1)
Lời nguyện sáng 7 tháng 2 Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, bình minh hôm nay con đến trước nhan Ngài với một tâm hồn khát khao được tìm về sự thanh vắng. Ngắm nhìn bức tranh Tin Mừng theo thánh Máccô, con thấy hình ảnh các Tông đồ rạng rỡ trở về sau những hành trình truyền giáo miệt mài. Các ông hào hứng kể cho Ngài nghe về những phép lạ, những lời giảng và cả những mệt mỏi thân xác. Chúa ơi, Ngài thật dịu dàng và tâm lý làm sao khi thốt lên lời mời gọi: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Lời ấy không chỉ dành cho các môn đệ xưa, mà như đang rót vào tai con ngay lúc này, giữa một thế giới ồn ào, nơi mà nhịp sống hối hả đôi khi cuốn trôi cả đức tin và sự bình an nội tại của con. Con xin tạ ơn Chúa vì Ngài trân trọng những nỗ lực nhỏ bé của con, nhưng Ngài cũng nhắc nhở con rằng: làm việc cho Chúa mà thiếu đi việc ở lại với Chúa thì chỉ là sự náo động trống rỗng. Đã bao lần con mải mê với những dự án, những lo toan cơm áo gạo tiền, hay thậm chí là những công tác tông đồ nhân danh Chúa, để rồi con quên mất việc ngồi xuống bên chân Ngài. Con tự biến mình thành những cỗ máy chạy theo năng suất, để rồi tâm hồn trở nên khô cạn, gắt gỏng và mất đi định hướng. Xin cho con hiểu rằng, sự “nghỉ ngơi” mà Chúa mời gọi không phải là sự lười biếng, mà là một cuộc hành hương trở về với nguồn cội của tình yêu, là để được Ngài chữa lành và nạp lại năng lượng siêu nhiên. Thế nhưng, lạy Chúa, bài học về sự nghỉ ngơi lại được tiếp nối bằng một hình ảnh đầy cảm động về lòng thương xót. Khi con thuyền của thầy trò cập bến, thay vì một không gian tĩnh mịch, lại là một đám đông đang đợi chờ. Đáng lẽ ra Ngài có quyền từ chối vì sự mệt mỏi riêng tư, nhưng ánh mắt Ngài đã chiến thắng tất cả. Ngài “chạnh lòng thương” vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Cái “chạnh lòng” ấy là sự rung động từ sâu thẳm con tim Thiên Chúa trước nỗi đau và sự bơ vơ của con người. Ngài đã hy sinh sự nghỉ ngơi của mình để bắt đầu dạy dỗ họ. Điều này dạy con rằng, sự tĩnh lặng thực sự không phải là đóng cửa lòng mình với thế giới, mà là chuẩn bị một trái tim đủ rộng lớn để yêu thương phục vụ khi tha nhân cần đến. Lạy Chúa, xin ban cho con sự nhạy bén của Chúa để nhận ra những “bầy chiên không người chăn” ngay bên cạnh con: đó là một người bạn đang tuyệt vọng, một người già cô đơn, hay chính những người thân trong gia đình đang khao khát một lời an ủi. Xin giúp con biết cân bằng giữa việc “lánh riêng ra” với Chúa và việc “dấn thân” vào đám đông. Ước gì mỗi phút giây con ở bên Ngài trong lời cầu nguyện sáng nay sẽ trở thành sức mạnh để con bước ra đời với một trái tim hiền hậu và khiêm nhường. Xin cho con đừng bao giờ thờ ơ trước những nhu cầu của anh chị em, nhưng cũng đừng bao giờ cậy dựa vào sức mình mà quên mất rằng chính Chúa mới là Đấng chăn dắt đích thực. Kết thúc giờ cầu nguyện này, con xin phó dâng trọn ngày sống của con trong bàn tay Chúa. Xin hãy dẫn con đến những đồng cỏ xanh tươi của sự thinh lặng, để rồi từ đó, con có đủ can đảm đi đến những nẻo đường gồ ghề của cuộc đời để gieo rắc hạt giống Tin Mừng. Lạy Chúa Giêsu, con yêu mến Chúa, xin hãy ở lại với con và biến đổi mọi hành động của con hôm nay trở thành lời ngợi khen danh Ngài. Amen. Lm. Anmai, CSsR
LỜI MỜI GỌI CỦA SỰ THINH LẶNG: KHI TÌNH YÊU CẦN MỘT KHOẢNG NGHỈ Trong bầu khí linh thiêng của buổi gặp gỡ hôm nay, chúng ta cùng dừng chân lại bên bờ hồ Galilê của tâm hồn, nơi mà tiếng sóng của những lo toan thường nhật đang tạm lắng xuống để nhường chỗ cho một cuộc hội ngộ đầy cảm động. Các môn đệ trở về sau cuộc hành trình tông đồ đầu tiên với đầy ắp những trải nghiệm thú vị. Hãy hình dung khuôn mặt của những ngư phủ chất phác ấy: họ hào hứng, họ rạng rỡ, họ tranh nhau kể cho Thầy nghe về những con quỷ đã phải khuất phục, về những bệnh nhân đã được chữa lành, và về sức mạnh của Tin Mừng Nước Trời đã tuôn đổ qua đôi bàn tay vụng về của họ. Những người đánh cá ít học, vốn quen với mùi bùn đất và sóng nước, nay bỗng trở thành những vị sứ giả can trường. Niềm vui ấy thật chính đáng, vì đó là niềm vui của sự cộng tác vào công trình cứu độ của Thiên Chúa. Thế nhưng, dưới cái nhìn đầy yêu thương và thấu suốt của Thầy Giêsu, Người không chỉ thấy những chiến công, Người còn thấy cả những giọt mồ hôi đã khô, những đôi chân đã mỏi và những ánh mắt bắt đầu hằn lên sự kiệt sức. Các môn đệ quá bận rộn đến nỗi không có thời gian để ăn uống, bị đám đông vây quanh như những đợt sóng không bao giờ dứt. Chính trong bối cảnh đó, lời của Thầy vang lên dịu dàng nhưng vô cùng khẩn thiết: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Đây không đơn thuần là một lời đề nghị nghỉ ngơi về mặt sinh lý, mà là một mệnh lệnh của tình yêu, một sự quan tâm thấu đáo của người Thầy dành cho những môn đệ thân yêu, những người thợ cần được phục hồi cả thân xác lẫn tinh thần sau những ngày dài dấn thân. Lời mời gọi ấy vẫn đang vang vọng trong thế giới đầy biến động của chúng ta hôm nay. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự bận rộn được tôn vinh như một thứ huy chương của sự thành đạt, nơi mà sự tĩnh lặng thường bị coi là lãng phí và sự nghỉ ngơi bị xem là dấu hiệu của sự lười biếng. Chúng ta lao vào công việc như những con thiêu thân, bị cuốn đi bởi những dòng xoáy của lo âu, căng thẳng và những đòi hỏi không hồi kết của cuộc sống cơm áo gạo tiền. Có những lúc, chúng ta thấy mình như những con rối ngờ nghệch bị giật dây bởi những nhu cầu ảo, bởi những tham vọng không đáy, để rồi bỗng một ngày nhận ra mình đã đánh mất chính mình, đánh mất phương hướng và đánh mất cả khả năng cảm nhận sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời. Lánh riêng ra và nghỉ ngơi bên Chúa không phải là một đặc ân dành riêng cho giới tu sĩ hay những tâm hồn sống trong tu viện kín. Đó là nhịp đập cần thiết cho mỗi Kitô hữu, là hơi thở của linh hồn giữa một bầu khí đầy bụi bặm của trần gian. Nghỉ ngơi bên Thầy là để tình thầy trò sưởi ấm lại những góc khuất lạnh lẽo của tâm hồn, là để cho trái tim được thảnh thơi khỏi những vướng bận phục vụ. Đôi khi, chúng ta quá mải mê làm việc “cho Chúa” mà quên mất chính “Chúa của công việc”. Chúng ta nhân danh việc tông đồ để bào chữa cho sự thiếu vắng sự cầu nguyện, để rồi cuối cùng chúng ta chỉ còn đem cho người khác cái vỏ rỗng tuếch của chính mình chứ không phải là sự sống của Chúa. Tĩnh tâm chính là lúc chúng ta cho phép lòng mình lắng xuống, giống như mặt hồ sau cơn bão, để có thể soi bóng lại chính cuộc đời mình. Đó là lúc chúng ta đọc lại những biến cố, nhìn lại những kinh nghiệm đã qua bằng cái nhìn của Thiên Chúa. Trong sự thinh lặng của hoang mạc tâm linh, những thành công sẽ không làm chúng ta kiêu ngạo, và những thất bại, bất trung hay vấp ngã cũng không làm chúng ta tuyệt vọng. Chúng ta cần nhìn lại để thấy bàn tay Chúa đã dắt dìu mình qua những khúc quanh ngặt nghèo, để thấy rằng ngay cả trong những sai lầm, ân sủng vẫn luôn hiện diện để nâng dậy và chữa lành. Tĩnh tâm là cơ hội để chúng ta đối diện với sự thật về chính mình, lột bỏ những chiếc mặt nạ mà chúng ta vẫn thường mang để làm hài lòng thế gian. Nhưng Thầy Giêsu cũng dạy chúng ta rằng tĩnh tâm không chỉ là nhìn lui về quá khứ mà còn là để nhìn tới tương lai. Các tông đồ cần vượt qua những hứng khởi nhất thời của những thành công ban đầu để chuẩn bị cho một chặng đường gian khổ hơn phía trước. Con đường theo Chúa không chỉ có hoa hồng và những tiếng hoan hô, mà còn có cả đồi Can-vê và thập giá. Nếu không có những giây phút trầm lắng bên Thầy, làm sao họ có đủ sức mạnh để đối diện với những thử thách sắp đến? Nếu không có một nội tâm vững vàng được xây dựng trên nền tảng của sự cầu nguyện, chúng ta sẽ dễ dàng gục ngã trước những cơn gió ngược của cuộc đời. Nghỉ ngơi là để nạp năng lượng, để chỉnh đốn lại hành trang, để bước đi xa hơn và bền bỉ hơn trên hành trình dấn thân. Tuy nhiên, thực tế đời thường thường không dễ dàng như chúng ta tưởng. Khi Thầy và các môn đệ tìm đến nơi hoang vắng ưng ý thì đám đông đã chờ sẵn ở đó. Cuộc đời là thế, những xao động và những tiếng ồn ào luôn tìm cách len lỏi vào những khoảng không gian riêng tư nhất của chúng ta. Nơi hoang vắng lý tưởng đôi khi không thể tìm thấy ở bên ngoài, giữa một thế giới không bao giờ ngủ. Vì thế, mỗi chúng ta cần phải xây dựng cho mình một “hoang địa nội tâm”, một không gian thiêng liêng trong lòng mà không có bất kỳ tiếng ồn nào của thế gian có thể xâm phạm. Đó là nơi chúng ta tìm thấy Chúa ngay giữa những bận rộn, tìm thấy sự bình an ngay giữa những giông tố, và tìm thấy sức mạnh ngay trong sự yếu đuối của bản thân. Chúng ta vẫn phải tiếp tục hành trình tìm kiếm chỗ vắng cho riêng mình với Chúa suốt đời. Đừng đợi đến khi kiệt sức mới tìm đến Chúa, đừng đợi đến khi gặp bế tắc mới chạy đến van xin. Hãy coi sự tĩnh tâm là một nhu cầu sống còn, như hơi thở và cơm bánh hằng ngày. Hãy dành ra những phút giây ngắn ngủi mỗi sáng, mỗi tối, hoặc những khoảng lặng giữa giờ làm việc để thưa với Chúa rằng: “Lạy Thầy, con đây, xin hãy chiếm lấy con.” Chính trong những khoảnh khắc ấy, Thầy Giêsu sẽ tái tạo chúng ta, đổ tràn đầy lòng chúng ta bằng tình yêu và sự bình an mà thế gian không thể ban tặng, để rồi sau đó, chúng ta lại có thể ra đi, mỉm cười và tiếp tục phục vụ anh chị em mình với một trái tim mới, một tâm hồn được làm mới lại trong tình yêu Thầy. Amen.