MÁU TỬ ĐẠO VÀ LỜI SAI ĐI: KHI ĐỨC TIN NỞ HOA TRÊN THẬP GIÁ GA-LI-LÊ

Thứ năm - 05/02/2026 09:02
tải xuống (5)
tải xuống (5)
Có bao giờ chúng ta tự hỏi, tại sao sau khi phục sinh từ cõi chết, chiến thắng mọi quyền lực của bóng tối, Chúa Giêsu không chọn hiện ra giữa những quảng trường rực rỡ hay chốn cung đình uy nghi để khẳng định quyền năng, mà Ngài lại chọn một ngọn núi tại miền Ga-li-lê hẻo lánh? Ga-li-lê, miền đất của những kẻ nghèo hèn, nơi bắt đầu của những mẻ lưới đầu tiên và cũng là nơi chứa đựng những ký ức sống động nhất về một người thầy khiêm hạ. Tại chính nơi ấy, lệnh truyền "Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ" đã vang lên như một tiếng sét xé toạc bầu trời lịch sử. Đó không phải là một lời gợi ý, cũng không phải là một kế hoạch mang tính xã hội, mà là một lệnh truyền được đóng dấu bằng toàn quyền trên trời dưới đất. Nhưng làm sao những con người nhỏ bé, những ngư phủ còn đang run rẩy với những hoài nghi trong lòng, lại có thể ôm trọn cả thế giới vào lòng mình? Câu trả lời không nằm ở tài năng của họ, mà nằm ở một sự thật huyền nhiệm: họ không đi một mình.
Mười một môn đệ đứng trên ngọn núi ấy, một con số không trọn vẹn vì sự phản bội của Giu-đa, như một minh chứng cho sự yếu đuối của thân phận con người. Tin Mừng ghi lại một chi tiết đầy xót xa nhưng cũng rất thật: "có mấy ông lại hoài nghi". Ngay cả khi đứng trước Đấng Phục Sinh, cái bóng của nỗi sợ và sự giới hạn vẫn bám lấy tâm trí họ. Thế nhưng, Chúa Giêsu không trách cứ, Ngài cũng không chờ họ trở nên hoàn hảo mới sai đi. Ngài bước đến gần. Khoảng cách giữa Thiên Chúa và con người được xóa nhòa bằng một bước chân của lòng lân tuất. Và chính từ sự giao thoa giữa quyền năng tuyệt đối của Thiên Chúa và sự hoài nghi của con người, một hành trình mới đã bắt đầu. Hành trình ấy đã dẫn đưa Thánh Phao-lô Mi-ki và các bạn tử đạo Nhật Bản đi vào huyền nhiệm của thập giá, nơi mà cái chết không còn là dấu chấm hết, mà là lời tuyên xưng rực rỡ nhất về Tin Mừng.
Thánh Phao-lô Mi-ki, một người con của xứ sở phù tang, đã không đón nhận Tin Mừng như một mớ lý thuyết khô khan từ phương Tây. Ngài đón nhận nó như một sức sống chảy tràn trong huyết quản. Khi đứng trên đồi Nagasaki, bị treo trên thập giá, ngài không nhìn những kẻ hành hình mình bằng ánh mắt oán thù. Ngược lại, ngài đã giảng bài giảng hùng hồn nhất cuộc đời mình khi đang hấp hối. Ngài tuyên bố mình là người Nhật, yêu quê hương mình, nhưng ngài phục vụ một vị Vua cao cả hơn mọi lãnh chúa trần gian. Tại sao một con người có thể bình thản trước cái chết như vậy? Phải chăng vì ngài đã nghe thấu lời hứa: "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế"? Lời hứa ấy không phải là một lời an ủi suông, nó là một thực tại sống động khiến cho những chiếc đinh găm vào da thịt cũng trở nên êm ái hơn niềm hy vọng được kết hiệp với Đấng chịu đóng đinh.
Sứ vụ truyền giáo mà Chúa trao phó "làm cho muôn dân trở thành môn đệ" thường bị chúng ta hiểu lầm là một cuộc chinh phục về số lượng. Nhưng với Phao-lô Mi-ki và các bạn hữu, truyền giáo là một sự tự hủy. Truyền giáo là làm cho nhịp đập của Tin Mừng hòa quyện vào văn hóa, vào hơi thở của dân tộc mình. Các ngài đã chứng minh rằng, để tin vào Chúa, người ta không cần phải chối bỏ cội nguồn, nhưng là nâng tầm cội nguồn ấy lên trong ánh sáng của ân sủng. Những giọt máu đổ xuống đất Nhật không phải là sự lãng phí, mà là những hạt giống được gieo vào lòng đất mẹ. Một Giáo hội chỉ thực sự lớn mạnh khi nó dám chết đi cho những tiện nghi và sự an toàn của mình. Nếu các môn đệ ngày xưa cứ mãi ở lại trên ngọn núi Ga-li-lê để tận hưởng vinh quang Phục sinh, thì Tin Mừng đã chết ngạt trong sự ích kỷ. Nhưng họ đã đi, và Phao-lô Mi-ki cũng đã đi, đi đến tận cùng của sự hiến tế.
Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần – công thức phép rửa mà chúng ta vẫn đọc mỗi ngày thực chất là một lời mời gọi bước vào gia đình của Thiên Chúa. Đó là sự dìm mình vào dòng thác của tình yêu Ba Ngôi. Các vị tử đạo Nhật Bản đã chịu phép rửa không chỉ bằng nước, mà còn bằng máu và bằng lửa. Họ hiểu rằng, tuân giữ mọi điều Thầy truyền dạy không chỉ là giữ các điều răn, mà là sống theo cái logic điên rồ của Thập giá: cho đi là nhận lãnh, và chết đi là để sống lại. Trong một thế giới hôm nay đang tôn thờ chủ nghĩa cá nhân và sự hưởng thụ, chứng từ của Thánh Phao-lô Mi-ki như một gáo nước lạnh tạt vào sự mê ngủ của chúng ta. Chúng ta rao giảng về Chúa bằng môi miệng trau chuốt, nhưng đôi khi lại thiếu đi cái chất của sự hy sinh. Chúng ta muốn một Tin Mừng không có thập giá, một đức tin không có thử thách. Nhưng hãy nhìn vào ngọn núi Ga-li-lê và đồi Nagasaki, chúng ta sẽ thấy rằng không có vinh quang nào mà không trải qua khổ hình.
"Thầy ở cùng anh em mọi ngày" – đây là chìa khóa của mọi công cuộc truyền giáo. Sự hiện diện của Chúa không hệ tại ở những nhà thờ nguy nga hay những tổ chức hùng hậu. Ngài hiện diện trong sự kiên vững của những tín hữu thầm lặng, trong tiếng cầu kinh âm thầm của những "Kitô hữu ẩn danh" tại Nhật Bản suốt hàng trăm năm không có linh mục. Ngài hiện diện khi Phao-lô Mi-ki cất tiếng hát Te Deum giữa những cơn đau xé thịt. Chính sự hiện diện ấy đã biến đổi sự thất bại ê chề của cái chết thành bài ca chiến thắng của sự sống. Sứ vụ mà Chúa Giêsu trao phó cho mười một môn đệ năm xưa, hôm nay đang được trao vào tay mỗi chúng ta. Chúng ta có dám bước xuống khỏi ngọn núi an toàn của mình để đi đến với những vùng ngoại vi của tâm hồn, nơi con người đang khát khao chân lý nhưng lại sợ hãi sự từ bỏ?
Lạy Chúa, bài học từ các Thánh tử đạo Nhật Bản nhắc nhở chúng con rằng, Tin Mừng không phải là một món đồ trang sức, mà là một ngọn lửa phải được thắp lên bằng chính cuộc sống của mình. Xin cho chúng con biết bái lạy Chúa trong sự khiêm nhường, biết đối diện với những hoài nghi bằng lòng tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng của Ngài. Xin cho mỗi chúng con trở thành những "Phao-lô Mi-ki" của thời đại mới, không ngại bước đi trên những con đường gập ghềnh, không ngại làm chứng cho sự thật ngay cả khi phải đối mặt với sự khinh rẻ hay loại trừ. Vì chúng con biết chắc một điều, rằng cho dù thế giới có đổi thay, cho dù bóng tối có bủa vây, thì lời hứa của Ngài vẫn vẹn nguyên: "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế". Đó là hành trang duy nhất chúng con cần, là sức mạnh duy nhất chúng con có, để biến cuộc đời mình thành một bài giảng sống động, đưa muôn dân về với suối nguồn cứu độ của tình yêu Thiên Chúa. Amen.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập44
  • Hôm nay12,009
  • Tháng hiện tại69,871
  • Tổng lượt truy cập42,153,317
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây