NƯỚC MẮT CHÚA TRƯỚC MỘT THÀNH KHÔNG NHẬN BIẾT GIỜ ĐƯỢC THĂM VIẾNG

Thứ ba - 17/03/2026 09:45
tải xuống (16)
tải xuống (16)
Tin Mừng hôm nay mở ra cho chúng ta một khung cảnh rất đặc biệt và rất cảm động: Chúa Giêsu đến gần Giêrusalem, trông thấy thành thì Người khóc thương thành ấy. Chúng ta thường quen chiêm ngắm Chúa Giêsu giảng dạy, chữa lành, làm phép lạ, đối đáp với người đời, nhưng ở đây Chúa khóc. Nước mắt của Chúa không phải là một chi tiết phụ trong Tin Mừng. Đó là mặc khải sâu sắc về trái tim Thiên Chúa. Thiên Chúa không phải là Đấng lạnh lùng nhìn con người hư mất với thái độ dửng dưng. Người không đứng ngoài nỗi đau của nhân loại. Người đau với nỗi đau của con người, buồn với sự mù lòa của con người, và khóc khi thấy con người khước từ con đường bình an. Giêrusalem trước mắt Chúa không chỉ là một thành phố bằng đá, bằng tường, bằng đền đài, mà là một biểu tượng của dân riêng, của một lịch sử ân sủng, của những lần Thiên Chúa viếng thăm, gọi mời, cảnh báo, kiên nhẫn, yêu thương. Nhưng thành ấy lại không nhận biết giờ mình được thăm viếng. Vì thế Chúa khóc.
Nước mắt của Chúa làm ta suy nghĩ nhiều về cách Thiên Chúa yêu thương. Người yêu không bằng một thứ tình cảm mơ hồ, nhưng bằng một trái tim thật sự biết đau. Con người càng yêu thật, càng đau thật khi thấy người mình yêu đi vào chỗ hủy diệt. Một người cha khóc vì con mình hư, một người mẹ khóc vì con mình lạc đường, một mục tử khóc vì đoàn chiên tan tác, đều là những hình ảnh giúp ta hiểu được phần nào nước mắt của Chúa Giêsu trước Giêrusalem. Người không khóc vì bị xúc phạm danh dự cá nhân. Người khóc vì dân không hiểu điều mang lại bình an cho họ. Nước mắt của Chúa là nước mắt của tình yêu bị từ khước, của lòng thương xót bị xem thường, của chân lý bị che khuất, của ơn cứu độ không được đón nhận.
“Chớ chi hôm nay ngươi hiểu biết sứ điệp mang hòa bình lại cho ngươi.” Câu nói ấy chất chứa biết bao tiếc nuối. Chúa không nói: chớ chi ngươi giàu hơn, mạnh hơn, huy hoàng hơn, thắng thế hơn. Người nói: chớ chi ngươi hiểu biết điều mang lại bình an. Hòa bình thật không đến từ quyền lực, từ tính toán chính trị, từ vẻ bề ngoài tôn giáo, từ thành trì kiên cố, mà từ việc nhận ra Thiên Chúa đang đến thăm mình. Bình an đích thực là khi lòng người mở ra trước Thiên Chúa. Biết bao lần con người tưởng mình đang tìm bình an, nhưng thật ra đang tìm sự yên ổn theo kiểu thế gian. Người ta tích góp của cải để tìm bình an nhưng lòng vẫn bất an. Người ta bảo vệ danh dự để tìm bình an nhưng tâm hồn vẫn rối bời. Người ta cố gắng nắm quyền kiểm soát mọi thứ để được an tâm nhưng lại sống trong lo sợ không nguôi. Chúa Giêsu chỉ cho thấy rằng bình an thật là nhận biết Người, đón nhận lời Người, để cho Thiên Chúa làm chủ lịch sử và lòng mình.
Thế nhưng Chúa nói tiếp: “Nhưng giờ đây, sứ điệp ấy bị che khuất khỏi mắt ngươi.” Có một sự che khuất bi thảm xảy ra nơi Giêrusalem. Họ có đền thờ, có Kinh Thánh, có truyền thống, có nghi lễ, có các nhà lãnh đạo tôn giáo, nhưng lại bị che khuất trước điều cốt lõi. Họ thấy hình thức mà không thấy Đấng được hình thức ấy hướng tới. Họ giữ truyền thống mà không nhận ra Đấng làm nên ý nghĩa sâu xa của truyền thống. Họ chờ Đấng Mêsia nhưng khi Người đến thì lại không nhận ra. Đây là một cảnh báo rất nghiêm cho đời sống đạo của chúng ta. Có thể ta ở rất gần những điều thánh, nhưng lòng ta vẫn bị che khuất. Có thể ta thuộc nhiều kinh, biết nhiều giáo lý, giữ nhiều tập tục đạo đức, nhưng lại không thật sự nhận ra Chúa đang viếng thăm mình trong từng ngày sống. Có thể ta bận rộn với việc của đạo mà quên mất chính Chúa của đạo. Có thể ta nói nhiều về bình an mà lại không chịu để Chúa thanh luyện những gì gây bất an trong lòng.
Sự che khuất ấy không tự nhiên mà có. Nó đến từ một trái tim khép kín, từ một tâm trí bị chiếm giữ bởi những tính toán riêng, bởi sự cứng lòng, bởi tự mãn thiêng liêng. Khi con người chỉ muốn nghe điều hợp ý mình, họ sẽ không còn nhận ra tiếng Chúa. Khi con người đã gắn bó quá nhiều với quyền lực, lợi ích, thành kiến và tự phụ, họ sẽ đánh mất khả năng đón nhận ơn cứu độ trong sự khiêm hạ. Giêrusalem không nhận biết giờ được thăm viếng vì họ đã quen sống trong một cách nhìn sai. Họ mong một Đấng cứu thế theo ý họ, chứ không muốn đón nhận Đấng Thiên Chúa thực sự sai đến. Họ thích một vinh quang trần thế hơn là con đường hoán cải. Họ muốn được trấn an hơn là bị đánh động. Và đó là nguyên nhân khiến mắt họ bị che khuất.
Rồi Chúa loan báo một tương lai đau đớn: “Sẽ đến ngày quân thù đắp lũy bao vây ngươi, xiết chặt ngươi tứ bề. Chúng sẽ tàn phá ngươi bình địa, ngươi cùng con cái ở trong thành.” Đây không chỉ là một lời tiên báo lịch sử, nhưng còn là hình ảnh sâu xa về hậu quả của việc khước từ Thiên Chúa. Khi lòng người không đón nhận bình an của Thiên Chúa, họ sẽ rơi vào cảnh bị bao vây bởi những sức mạnh hủy diệt. Cuộc đời một con người khi không còn ánh sáng của Chúa cũng sẽ bị bao vây như thế: bị bao vây bởi lo âu, bởi dục vọng, bởi nghi ngờ, bởi kiêu căng, bởi thù hận, bởi trống rỗng, bởi những mối tương quan đổ vỡ. Một gia đình không để Chúa làm trung tâm cũng dễ bị bao vây bởi cãi vã, ích kỷ, tính toán. Một cộng đoàn không sống theo tinh thần Tin Mừng cũng sẽ bị xâu xé bởi chia rẽ và tìm kiếm quyền lực. Không có bình an thật nếu không có Chúa.
“Chúng sẽ không để lại hòn đá nào trên hòn đá nào.” Câu nói ấy nghe thật ghê gớm. Một thành phố tưởng như kiên cố, huy hoàng, cuối cùng sẽ sụp đổ tan tành. Bao nhiêu điều con người tưởng vững chắc thực ra lại mong manh khi không được đặt nền trên Thiên Chúa. Nhan sắc sẽ tàn, tiền bạc có thể mất, quyền lực có thể qua, danh vọng có thể biến, công trình vật chất có thể đổ nát. Nếu đời ta chỉ xây trên những điều ấy, sớm muộn rồi cũng có ngày “không còn hòn đá nào trên hòn đá nào.” Chỉ có điều được xây trên Chúa mới bền vững. Chỉ có một tâm hồn biết lắng nghe và đáp lại tiếng Chúa mới có nền móng thật. Giêrusalem bị phá không chỉ vì sức mạnh quân thù, nhưng sâu xa vì đã không nhận biết giờ được thăm viếng.
“Vì ngươi đã không nhận biết giờ ngươi được thăm viếng.” Đây là mũi nhọn cuối cùng của bài Tin Mừng. Thiên Chúa có những giờ thăm viếng trong đời mỗi người. Có khi đó là một lần nghe Lời Chúa đánh động. Có khi là một biến cố làm ta tỉnh ngộ. Có khi là một nỗi đau khiến ta quỳ xuống. Có khi là một cuộc gặp gỡ bất ngờ. Có khi là một thời gian khô hạn làm ta hiểu mình cần Chúa đến mức nào. Có khi là một lời khuyên chân thành từ ai đó. Có khi là một lần bệnh tật, một lần mất mát, một lần thất bại, một lần nước mắt. Thiên Chúa không ngừng thăm viếng con người. Nhưng vấn đề là con người có nhận ra không. Nhiều người chỉ nhận ra Chúa khi đã quá muộn, khi tim đã chai, khi mối tương quan đã đổ vỡ, khi tuổi trẻ đã qua, khi cơ hội đã vuột mất, khi thói quen xấu đã bén rễ quá sâu.
Giờ được thăm viếng không phải lúc nào cũng đến dưới hình thức rực rỡ. Thường nó đến rất âm thầm. Chúa đến trong một lời mời gọi hoán cải nhẹ nhàng. Chúa đến trong một thôi thúc phải tha thứ. Chúa đến trong một sự bứt rứt lương tâm. Chúa đến trong lời của Tin Mừng. Chúa đến trong Thánh Thể. Chúa đến trong người nghèo, trong người đau khổ, trong người đang cần ta. Chúa đến trong tiếng gõ rất nhỏ nơi trái tim. Và điều bi đát nhất không phải là Chúa không đến, nhưng là Chúa đến mà ta không nhận ra.
Thành Giêrusalem năm xưa không chỉ là một thành phố ở Palestine, mà là hình ảnh của linh hồn mỗi người. Có khi Chúa cũng đang đứng trước “thành Giêrusalem” của ta mà khóc. Người khóc vì ta cứ mãi chạy theo những thứ không cứu được mình. Người khóc vì ta cứ khép lòng trước lời mời gọi hoán cải. Người khóc vì ta biết đạo mà không sống đạo. Người khóc vì ta cứng cỏi, chậm tin, chậm yêu, chậm trở về. Người khóc vì biết bao lần Người đến thăm mà ta lại bận bịu, thờ ơ, trì hoãn. Nước mắt của Chúa hôm nay không phải để lên án, mà để đánh thức. Nếu Chúa còn khóc vì ta, nghĩa là Người còn yêu, còn hy vọng, còn chờ ta mở cửa.
Bài Tin Mừng mời ta xét lại rất sâu câu hỏi này: hôm nay Chúa đang thăm viếng tôi ở đâu? Trong hoàn cảnh hiện tại, Chúa đang nói gì với tôi? Có điều gì trong lòng tôi đang bị che khuất? Tôi đang tìm bình an ở đâu? Tôi có đang quá bận xây thành trì của riêng mình mà quên đón Đấng duy nhất ban bình an thật không? Tôi có đang đứng giữa bao điều thánh mà lòng lại nguội lạnh không? Tôi có đang bỏ lỡ “hôm nay” của ân sủng không?
Đời sống thiêng liêng không thể chỉ sống bằng ký ức về những lần Chúa đã thăm viếng trong quá khứ. Ta phải tỉnh thức để nhận ra giờ này, ngày này, mùa này, biến cố này, Chúa đang đến với ta. Có thể Người đang đến để mời ta trở về với việc cầu nguyện. Có thể Người đang đến để bảo ta tha thứ. Có thể Người đang đến để đòi ta buông bỏ một tội quen. Có thể Người đang đến để dạy ta sống khiêm nhường hơn. Có thể Người đang đến qua một đau khổ mà ta vẫn chống lại. Nếu ta nhận ra, “hôm nay” sẽ thành ngày cứu độ. Nếu không, chính trái tim ta sẽ trở nên một thành bị bao vây và đổ nát từ bên trong.
Xin cho chúng ta biết sợ một điều thánh thiện: sợ bỏ lỡ giờ Chúa đến. Không phải sợ hãi như người nô lệ, nhưng là nỗi sợ mất đi điều quý giá nhất. Xin cho ta biết giữ lòng nhạy bén trước ân sủng. Xin cho ta đừng để mắt lòng bị che khuất bởi những đam mê, bận rộn và tự mãn. Xin cho ta biết lắng nghe tiếng khóc của Chúa trước khi phải khóc vì những đổ vỡ không thể cứu vãn.
Xin Chúa Giêsu, Đấng đã khóc vì Giêrusalem, cũng làm mềm trái tim khô cứng của chúng con. Xin đừng để chúng con trở thành những người ở rất gần Chúa mà lại không nhận ra giờ được thăm viếng. Xin cho chúng con hôm nay biết điều gì thật sự đem lại bình an, đó là để Chúa bước vào và làm Vua trong tâm hồn mình. Và xin cho cuộc đời chúng con không phải là một thành khép kín trước ân sủng, nhưng là một thành mở cửa đón Chúa ngự đến trong niềm tin, lòng sám hối và khát vọng đổi mới từng ngày.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập74
  • Hôm nay29,700
  • Tháng hiện tại213,291
  • Tổng lượt truy cập42,724,743
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây