ÁNH SÁNG CHO KẺ MÙ, ÁNH SÁNG CHO TÂM HỒN

Thứ ba - 17/03/2026 09:36
tải xuống (14)
tải xuống (14)
Tin Mừng hôm nay kể cho chúng ta nghe về một người mù ngồi ăn xin bên vệ đường, khi Chúa Giêsu đến gần thành Giêricô. Cảnh tượng ấy thật quen thuộc với đời sống con người từ xưa đến nay: một thân phận nghèo hèn, bị bỏ lại bên lề, không còn khả năng tự định hướng cuộc đời mình, không thể tự bước đi trong ánh sáng như bao người khác. Anh không chỉ mù đôi mắt thể lý, mà còn là biểu tượng cho thân phận con người trong bóng tối của đau khổ, bất lực, giới hạn và tội lỗi. Anh ngồi bên vệ đường, nghĩa là anh không ở giữa dòng người, không ở giữa sự sống đang chuyển động, nhưng ở ngoài lề, ở nơi người ta chỉ đi ngang qua, nhìn thấy rồi quên, nghe rồi bỏ mặc. Hình ảnh ấy làm cho chúng ta phải giật mình, vì biết bao lần trong đời sống đức tin, chính chúng ta cũng mang thân phận ấy. Ta vẫn hiện diện trong cộng đoàn, vẫn ở gần nhà thờ, vẫn nghe người ta nói về Chúa, nhưng thật ra tâm hồn ta đang ngồi bên vệ đường, nghèo nàn, khô cứng, tối tăm và bất lực.
Điều đầu tiên đáng chú ý là người mù ấy không nhìn thấy Chúa, nhưng anh nghe biết Người đang đi qua. Anh không có đôi mắt để nhận ra dung nhan Chúa Giêsu, nhưng anh có một đôi tai biết lắng nghe và một con tim biết thao thức. Khi nghe đám đông đi qua, anh hỏi có chuyện gì. Người ta nói cho anh biết có Đức Giêsu Nazareth đang đi ngang qua. Chỉ một lời loan báo đơn sơ ấy thôi đã làm bừng dậy nơi anh một niềm hy vọng. Bấy lâu nay anh ngồi đó trong tăm tối, sống như bị khóa chặt trong số phận, nhưng giờ đây anh biết có một cơ hội đang đến, có một Đấng có thể đổi đời anh, có một con đường cứu độ vừa đi ngang qua cuộc đời mình. Thật đẹp biết bao khi thấy rằng ơn cứu độ thường bắt đầu không phải bằng những gì thật lớn lao, nhưng bằng một tin báo nhỏ bé mà con tim biết đón nhận. Biết bao người hôm nay không thiếu ánh sáng vật chất, không thiếu hiểu biết, không thiếu thông tin, nhưng lại không có thao thức nội tâm nên vẫn ở trong bóng tối. Còn người mù này, dù không thấy, anh vẫn nhận ra cơ hội của ân sủng, vì trái tim anh còn biết chờ mong.
Ngay khi biết Chúa Giêsu đang đi qua, anh kêu lên: “Lạy ông Giêsu, con vua Đavít, xin thương xót tôi!” Tiếng kêu ấy không phải là một tiếng kêu xã giao, không phải một lời cầu nguyện cho có lệ, nhưng là tiếng kêu từ đáy vực của đau khổ. Đó là tiếng kêu của kẻ đã chịu quá nhiều bất lực, quá nhiều đêm dài, quá nhiều cô đơn, quá nhiều lần bị người đời dửng dưng. Và cũng là tiếng kêu của lòng tin. Anh gọi Chúa Giêsu là “Con vua Đavít”, nghĩa là anh nhận ra nơi Đức Giêsu không chỉ là một người nổi tiếng, không chỉ là một vị ngôn sứ, nhưng là Đấng Mêsia, Đấng được Thiên Chúa sai đến. Trong khi nhiều người có mắt mà không nhìn thấy căn tính thật của Chúa, thì người mù lại nhìn thấy bằng lòng tin. Điều ấy làm chúng ta suy nghĩ rất nhiều. Có những người nhìn thấy mọi sự bằng mắt thịt nhưng lại mù lòa về tâm linh. Họ biết nhiều về Chúa nhưng không thật sự gặp Chúa. Họ nói nhiều về đạo nhưng không có đức tin sống động. Còn người mù này, dù không thấy bằng mắt, lại thấy được bằng trái tim.
Những người đi trước mắng bảo anh nín đi. Đó là phản ứng rất thường gặp trong hành trình đi đến với Chúa. Mỗi khi một linh hồn thật sự khát khao ơn cứu độ, luôn có những cản trở xuất hiện. Đôi khi là sự cản trở từ hoàn cảnh bên ngoài, từ lời dị nghị, từ cái nhìn khinh thường, từ những tiếng nói dập tắt niềm hy vọng. Nhưng nhiều khi còn đau hơn, đó là cản trở từ chính bên trong ta: lòng tự ti, mặc cảm, sự chán nản, ý nghĩ rằng mình không xứng đáng, rằng đời mình chẳng còn gì để cứu nữa. Người mù đã bị đám đông làm cho im đi, vì họ không hiểu nỗi đau của anh. Người chưa từng ở trong bóng tối sẽ khó cảm được nỗi khao khát ánh sáng. Người chưa từng tuyệt vọng sẽ khó hiểu được sức mạnh của một tiếng kêu xin. Nhưng Tin Mừng cho thấy anh không im lặng. Anh lại càng kêu lớn tiếng hơn. Chính chỗ này làm nên vẻ đẹp tuyệt vời của đức tin. Đức tin thật sự không tắt khi gặp cản trở, nhưng càng lớn lên trong nghịch cảnh. Người thật sự cần Chúa sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Người thật sự muốn được chữa lành sẽ không để lời thiên hạ cướp mất cơ hội gặp Chúa.
Chúng ta hãy nhìn vào đời sống mình. Biết bao lần Chúa đi ngang qua cuộc đời ta bằng một biến cố, một lời nhắc nhở, một bài giảng, một cơn bệnh, một lần đổ vỡ, một cuộc gặp gỡ, một tiếng gọi âm thầm trong lòng. Nhưng ta đã không kêu lên, hoặc kêu quá nhỏ, hoặc vừa kêu đã nản vì thấy không được đáp lời ngay. Có những người cầu nguyện một chút rồi bỏ, xin ơn một chút rồi thất vọng, mới gặp vài chống đối đã lùi bước. Người mù ở Giêricô dạy chúng ta bài học lớn lao: khi thấy đời mình cần Chúa, đừng im lặng. Khi nhận ra mình đang ở trong bóng tối, đừng giả vờ là mình vẫn ổn. Khi cảm nhận trong lòng có một vết thương sâu, đừng che giấu mãi. Hãy kêu lên với Chúa bằng tất cả sức lực của linh hồn. Tiếng kêu chân thật không bao giờ chìm mất trước mặt Thiên Chúa.
Tin Mừng nói: “Chúa Giêsu dừng lại.” Chỉ một câu ngắn mà chất chứa biết bao an ủi. Giữa đám đông ồn ào, giữa đoàn người đang chuyển động, giữa một hành trình còn dài phía trước, Chúa đã dừng lại vì tiếng kêu của một kẻ mù nghèo khổ. Thiên Chúa của chúng ta là thế. Người không chỉ nhìn thấy những ai thành đạt, nổi bật, đạo đức bề ngoài hay có vị trí trong xã hội. Người dừng lại trước nỗi đau, trước tiếng kêu, trước một lòng tin nghèo hèn mà chân thật. Trong mắt người đời, anh mù chỉ là một kẻ ăn xin làm phiền đám đông. Nhưng trong mắt Chúa, anh là một con người có tên trong trái tim Thiên Chúa. Điều ấy thật quý biết bao. Nhiều khi ta tưởng đời mình quá nhỏ bé để Chúa đoái nhìn, ta nghĩ mình chỉ là một người tội lỗi, một người thất bại, một người vô danh, nhưng Tin Mừng bảo ta rằng Chúa vẫn dừng lại trước tiếng gọi của ta. Người không đi lướt qua nỗi khổ của con người. Người không vô cảm trước những đêm tối của linh hồn.
Sau đó, Chúa truyền dẫn anh đến cùng Người. Chúa có thể chữa anh từ xa, nhưng Người muốn anh được đưa đến gần. Thiên Chúa không chỉ muốn ban ơn, mà còn muốn thiết lập tương quan. Chúa không chỉ muốn giải quyết một vấn đề, mà còn muốn chạm đến chính con người. Trong đời sống thiêng liêng cũng vậy, ơn Chúa không chỉ là chuyện ta nhận được điều mình mong, mà sâu hơn, là được đến gần Chúa hơn. Có những khi ta chỉ xin Chúa giải quyết đau khổ, nhưng Chúa lại mời ta đến gần trái tim Người. Có những lúc ta chỉ xin được bớt khổ, nhưng Chúa muốn ta được biến đổi từ bên trong. Người mù không chỉ nhận lại thị lực, anh còn nhận được một cuộc gặp gỡ có sức đổi cả cuộc đời.
Chúa hỏi anh: “Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi?” Thật lạ, Chúa biết rõ anh mù, Chúa biết rõ anh cần gì, vậy tại sao Người còn hỏi? Bởi vì Chúa muốn anh tự nói lên nỗi khát khao của mình. Thiên Chúa không áp đặt ân sủng trên một con người không ý thức, không thao thức. Người muốn ta nhận ra sự nghèo khó của mình, muốn ta thật lòng trình bày điều thẳm sâu nhất trong lòng mình. Câu hỏi ấy hôm nay cũng được đặt ra cho từng người chúng ta: Con muốn Ta làm gì cho con? Con thật sự muốn gì? Con đến với Chúa vì điều gì? Con có thật sự muốn được chữa lành không? Con có thật sự muốn bỏ tội không? Con có thật sự muốn nhìn thấy sự thật về đời mình không? Nhiều người đến với Chúa nhưng lòng lại phân tán. Miệng thì cầu xin, nhưng lòng thì vẫn muốn bám vào bóng tối cũ. Có người xin bình an nhưng không chịu buông hận thù. Có người xin đổi đời nhưng không chịu đổi lòng. Có người xin ánh sáng nhưng lại sợ sự thật. Câu hỏi của Chúa làm lộ ra lòng ta.
Anh mù trả lời thật ngắn mà thật đẹp: “Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy.” Anh không xin tiền bạc, không xin địa vị, không xin người ta tôn trọng mình, không xin đời mình dễ dàng hơn. Anh xin được thấy. Xin được thấy ánh sáng. Xin được thấy gương mặt Chúa. Xin được thấy con đường để đi. Xin được thấy cuộc đời trong sự thật. Đây không chỉ là lời xin cho đôi mắt thể lý, mà còn là lời cầu cho cả đời sống nội tâm. Biết bao đau khổ, vấp ngã, tội lỗi trong đời ta bắt đầu từ sự mù lòa. Ta không thấy mình thật. Ta không thấy người khác đúng. Ta không thấy ý Chúa. Ta không thấy hậu quả của tội lỗi. Ta không thấy giá trị của ơn cứu độ. Ta không thấy điều gì là chính, điều gì là phụ. Ta mù nên ta bám vào cái chóng qua và coi thường cái đời đời. Ta mù nên ta dễ bị lừa bởi những hào nhoáng, bởi tự ái, bởi tiền tài, bởi cảm xúc, bởi danh lợi. Vì thế, lời cầu quan trọng nhất có lẽ không phải là “xin cho con được giàu hơn, khỏe hơn, thành công hơn”, nhưng là “xin cho con được thấy”.
Chúa đáp: “Hãy nhìn xem, lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi.” Chính lòng tin đã mở đường cho phép lạ. Không phải vì người mù có công trạng gì lớn lao, nhưng vì anh tín thác trọn vẹn. Đức tin không chỉ là tin rằng Chúa có thể làm phép lạ, nhưng còn là phó thác cả cuộc đời cho Người. Đức tin thật là dám kêu lên giữa đám đông, dám vượt qua sự cản trở, dám để mình được đưa đến gần Chúa, dám thổ lộ điều sâu kín nhất, dám trông chờ nơi lòng thương xót. Đức tin là ánh mắt nội tâm nhận ra nơi Chúa Giêsu nguồn cứu độ duy nhất. Đức tin ấy đã cứu anh. Cứu không chỉ là chữa mắt, mà còn là cứu cả con người anh ra khỏi cảnh đời bên lề, ra khỏi thân phận bị bỏ quên, ra khỏi bóng tối cô độc để bước vào tương quan mới với Chúa.
Và ngay tức khắc anh thấy được. Tin Mừng thật xúc động khi kể tiếp rằng anh đi theo Chúa và ca tụng Thiên Chúa. Đây là điểm quan trọng. Người được chữa lành không quay về với lối sống cũ, không chỉ vui vì mình hết khổ, nhưng đi theo Chúa. Phép lạ đích thực luôn dẫn đến môn đệ tính. Ai thật sự được Chúa chạm đến sẽ không thể sống như cũ. Ai thật sự được mở mắt sẽ không còn muốn quay lại bóng tối. Ai thật sự nếm được lòng thương xót sẽ không thể thờ ơ nữa. Đời sống Kitô hữu không chỉ là nhận ơn, mà là đi theo Đấng ban ơn. Không chỉ là hết đau, mà là bắt đầu một hành trình mới. Không chỉ là vui vì mình được cứu, mà còn là dùng cả đời để ca tụng Thiên Chúa.
Toàn dân thấy vậy liền ca ngợi Thiên Chúa. Một con người được chữa lành trở thành chứng tá cho cả cộng đoàn. Một linh hồn được ánh sáng chạm tới sẽ không chỉ cứu chính mình, mà còn đánh động người khác. Biết bao lần gia đình ta cần một người biết thật sự gặp Chúa để cả nhà được thay đổi. Biết bao lần giáo xứ cần một người thật sự hoán cải để cộng đoàn được đánh thức. Biết bao lần xã hội cần những Kitô hữu có đôi mắt sáng của lương tâm, của sự thật, của lòng nhân hậu, để người khác qua họ mà ca ngợi Thiên Chúa.
Người mù ở Giêricô hôm nay là hình ảnh của mỗi chúng ta. Có thể mắt ta vẫn sáng, nhưng tâm hồn lại mù mịt vì kiêu ngạo. Có thể ta đọc nhiều, biết nhiều, nói nhiều, nhưng lại không thấy điều Chúa muốn. Có thể ta đi lễ thường xuyên, nhưng vẫn không thấy những người đau khổ bên cạnh mình. Có thể ta xét đoán rất nhanh lỗi của người khác, nhưng lại không thấy vết thương của chính mình. Có thể ta nhìn rõ những lợi ích đời này, nhưng mù lòa trước sự sống đời đời. Vì thế, mỗi ngày ta cần lặp lại lời cầu của người mù: “Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy.”
Xin cho tôi được thấy tội mình để biết khiêm tốn. Xin cho tôi được thấy lòng Chúa để biết cậy trông. Xin cho tôi được thấy tha nhân bằng ánh mắt cảm thông. Xin cho tôi được thấy giá trị thật của đời sống để khỏi đánh đổi linh hồn mình lấy những phù vân chóng qua. Xin cho tôi được thấy con đường bổn phận hằng ngày và can đảm bước đi. Xin cho tôi được thấy những dấu chân Chúa trong những biến cố tưởng chừng tầm thường. Xin cho tôi được thấy rằng không phải lúc nào đời sống dễ dàng mới là hạnh phúc, nhưng chính khi được ở gần Chúa, đời tôi mới thật sự có ánh sáng.
Thế giới hôm nay có rất nhiều ánh đèn, nhưng không phải vì thế mà bớt tối. Con người có thể đi rất nhanh, nhưng lại không biết mình đang đi đâu. Người ta có thể nhìn thấy hình ảnh khắp nơi, nhưng lại đánh mất khả năng nhìn ra sự thật. Người ta có thể kết nối với cả thế giới, nhưng lại xa lạ với chính tâm hồn mình. Bởi thế, lời cầu của người mù Giêricô vẫn còn nguyên giá trị cho thời đại hôm nay. Chúng ta cần ánh sáng của Chúa hơn bao giờ hết. Không phải thứ ánh sáng làm ta tự mãn, nhưng thứ ánh sáng làm ta khiêm hạ. Không phải thứ ánh sáng phơi bày người khác, nhưng thứ ánh sáng giúp ta nhận ra chính mình. Không phải thứ ánh sáng của lý thuyết suông, mà là ánh sáng giúp ta bước đi theo Chúa.
Ước gì mỗi người chúng ta hôm nay đừng sợ thừa nhận mình đang mù ở đâu đó. Đừng sợ thú nhận mình đang cần Chúa. Đừng sợ kêu xin giữa một thế giới thích giả vờ mạnh mẽ. Chỉ người biết mình mù mới thật sự xin được thấy. Chỉ người biết mình nghèo mới thật sự mở lòng đón nhận ân sủng. Và chỉ người biết để Chúa mở mắt mình mới có thể đi theo Người trong niềm vui ca tụng.
Xin Chúa Giêsu, Đấng đã dừng lại trước tiếng kêu của người mù năm xưa, cũng dừng lại trước cuộc đời chúng con hôm nay. Xin Người đi qua những bóng tối của tâm hồn chúng con. Xin Người chạm đến đôi mắt đức tin đang mỏi mệt của chúng con. Xin Người cho chúng con được thấy, để rồi từ nay chúng con không còn ngồi bên vệ đường nữa, nhưng biết đứng dậy, đi theo Chúa, và dùng cả cuộc đời mà tôn vinh lòng thương xót của Người.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập81
  • Hôm nay29,420
  • Tháng hiện tại213,011
  • Tổng lượt truy cập42,724,463
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây