ĐỪNG SAY MÊ NHỮNG GÌ SẼ SỤP ĐỔ

Thứ tư - 18/03/2026 10:57
tải xuống (6)
tải xuống (6)
Con người vốn dễ bị mê hoặc bởi cái đẹp bề ngoài, bởi sự tráng lệ, bởi những gì đồ sộ và bền chắc theo mắt thường. Các môn đệ và dân chúng trong bài Tin Mừng hôm nay cũng vậy. Họ trầm trồ trước Đền Thờ Giêrusalem được xây bằng những khối đá lớn, được trang hoàng bằng các lễ vật quý giá. Đền Thờ ấy quả thực là niềm tự hào của dân Do Thái, là trung tâm tôn giáo, là biểu tượng lịch sử, là vẻ đẹp khiến người ta phải ngước nhìn. Nhưng ngay giữa lúc người ta đang say sưa chiêm ngắm, Chúa Giêsu lại nói một câu rất mạnh: sẽ đến ngày không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào mà chẳng bị tàn phá. Một lời tiên báo như gáo nước lạnh đổ xuống cơn say mê của con người. Chúa không phủ nhận vẻ đẹp của Đền Thờ, nhưng Người nhắc cho con người biết rằng ngay cả những gì tưởng chừng kiên cố nhất ở trần gian này cũng không thoát khỏi luật vô thường. Điều gì được xây bằng tay người, rồi cũng có ngày hư mất. Điều gì thuộc về thế giới này, rồi cũng có lúc sụp đổ. Chỉ mình Thiên Chúa là bền vững đời đời.
Lời Chúa hôm nay không chỉ nói về Đền Thờ năm xưa. Nó chạm vào tất cả những “đền thờ” mà con người vẫn dựng lên trong đời mình. Có người xây đền thờ bằng tiền bạc và nghĩ rằng có tiền là có tất cả. Có người xây đền thờ bằng quyền lực, bằng địa vị, bằng những mối quan hệ. Có người xây đền thờ bằng nhan sắc, bằng sức khỏe, bằng sự ngưỡng mộ của người khác. Có người xây đền thờ bằng thành công nghề nghiệp, bằng tài sản tích lũy, bằng tiếng tốt của xã hội. Những điều ấy tự nó không xấu. Nhưng vấn đề là con người thường đặt trái tim mình vào đó, bám víu vào đó, xem đó như nền tảng cuối cùng của sự an toàn. Và rồi khi chúng lung lay, lòng người cũng sụp đổ theo. Biết bao người từng rất mạnh mẽ khi tiền còn nhiều, danh còn sáng, sức còn dẻo, người còn vây quanh. Nhưng khi mất mát ập đến, họ hoảng loạn, cay đắng, hụt hẫng, vì hóa ra điều họ bám vào bấy lâu nay không phải là Thiên Chúa, mà là những viên đá sẽ có ngày đổ nát.
Chúa Giêsu không chỉ nói về sự sụp đổ của Đền Thờ, mà còn báo trước những biến động lớn lao: chiến tranh, loạn lạc, dân này chống dân kia, nước này chống nước nọ, động đất, ôn dịch, đói khát, những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ. Bức tranh đó khiến người ta lo sợ. Nhưng điều đáng chú ý là Chúa không nói những điều ấy để gieo hoang mang. Người không dựng nên một bầu khí tận thế rùng rợn để làm môn đệ mất bình an. Trái lại, giữa những biến động ấy, Chúa nói: các con đừng sợ. Đó là điểm cốt lõi. Điều làm cho người tín hữu khác với người đời không phải là họ không thấy những bất ổn của lịch sử, mà là họ sống giữa bất ổn ấy với một niềm tin không sụp đổ. Người đời dễ hoảng hốt vì nghĩ mọi sự đều nằm trong tay ngẫu nhiên; người tín hữu biết lịch sử vẫn ở trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Người đời dễ bị cuốn theo những lời hứa hẹn cứu rỗi giả tạo; người tín hữu được mời gọi tỉnh thức để không đi theo những kẻ mạo danh.
“Các con hãy ý tứ kẻo bị người ta lừa dối.” Lời cảnh báo này rất thời sự. Trong mọi thời, nhất là những thời kỳ bất ổn, con người rất dễ bị lôi kéo bởi những tiếng nói mạnh mẽ, những lời tiên báo gây sốc, những nhân vật tự xưng nắm chân lý, những phong trào khai thác nỗi sợ của quần chúng. Khi người ta bất an, người ta dễ bám vào bất cứ điều gì hứa hẹn cho họ cảm giác chắc chắn. Vì thế mới có những kẻ mạo danh Chúa, mạo danh chân lý, mạo danh ơn cứu độ. Họ có thể nói rất hấp dẫn, rất thiêng liêng, rất tự tin. Nhưng Chúa dặn: đừng đi theo. Đức tin không phải là chạy theo những cơn sốt tôn giáo, những dự báo ly kỳ, những lời hô hào làm ta mất quân bình. Đức tin chân thật gắn với Lời Chúa, với Hội Thánh, với sự tỉnh táo và khiêm nhường. Một tâm hồn gắn bó với Chúa sẽ không bị lôi kéo bởi những tiếng gọi làm mình xa rời bình an nội tâm và sự vâng phục đức tin.
Nhìn rộng ra, Tin Mừng hôm nay dạy chúng ta một bài học rất quan trọng: đừng xây đời mình trên cái gì sẽ sụp đổ. Nếu đời tôi được xây trên tiền bạc, thì khi tiền lung lay, tôi cũng ngã theo. Nếu đời tôi được xây trên lời khen của thiên hạ, thì chỉ một sự chê bai cũng đủ làm tôi khủng hoảng. Nếu đời tôi được xây trên sức khỏe, thì một cơn bệnh có thể cướp đi hết niềm vui. Nếu đời tôi được xây trên những con người hữu hạn, thì khi họ thay đổi hoặc rời đi, tôi sẽ trống rỗng. Chỉ khi đời được xây trên Chúa, con người mới có một nền móng không sụp. Điều đó không có nghĩa là người tín hữu không đau khi gặp biến cố; nhưng giữa đau đớn, họ vẫn còn một nơi để bám vào. Không có Chúa, biến cố dễ biến thành tuyệt vọng. Có Chúa, biến cố có thể trở thành nơi thanh luyện đức tin.
Đền Thờ Giêrusalem bị phá hủy là một biến cố đau thương đối với dân Do Thái. Nhưng sâu xa hơn, nó cũng là một lời nhắc rằng Thiên Chúa không bị giam trong những công trình vật chất. Con người thường muốn đóng khung Chúa trong những hình thức quen thuộc, trong những cấu trúc mình nắm được, trong những biểu tượng mình tự hào. Nhưng Thiên Chúa luôn lớn hơn mọi khung khổ đó. Khi một cái gì đó bên ngoài sụp đổ, đôi khi Chúa đang mời gọi con người đi vào một tương quan sâu hơn, thật hơn, nội tâm hơn với Người. Có những lúc Chúa để cho những cột trụ giả tạo của đời ta rung chuyển, không phải để hủy diệt ta, mà để cứu ta khỏi ảo tưởng. Có những đổ vỡ làm ta đau, nhưng lại là dịp để ta nhận ra mình đã đặt lòng vào sai chỗ. Có những mất mát khiến ta khóc, nhưng chính trong nước mắt ấy, ta mới học được cách nương tựa vào Chúa thật sự.
Lịch sử nhân loại luôn có chiến tranh, bệnh dịch, thiên tai, xung đột, khủng hoảng. Mỗi thời đại đều nghĩ mình đang đứng trước những hỗn loạn chưa từng có. Nhưng Lời Chúa mời gọi chúng ta không chìm trong tâm thức hoảng loạn. Cái đáng sợ nhất không phải là biến động bên ngoài, mà là sự đổ nát bên trong của tâm hồn. Một thế giới có thể đầy chiến tranh, nhưng nếu lòng người còn hướng về Chúa, vẫn còn hy vọng. Ngược lại, một xã hội có thể phồn thịnh bên ngoài, nhưng nếu tâm hồn đã mất Chúa, thì sự sụp đổ đã bắt đầu rồi. Vì thế, người tín hữu được mời gọi đọc các dấu chỉ thời đại không phải bằng con mắt tò mò, nhưng bằng trái tim hoán cải. Mỗi biến động của lịch sử là một tiếng chuông nhắc con người nhớ mình không ở đây mãi mãi. Mỗi bất ổn là một lời mời gọi hãy sắp xếp lại thứ tự ưu tiên. Mỗi đổ vỡ là một câu hỏi: lòng con đang neo vào đâu?
Có thể nhiều người trong chúng ta chưa từng chứng kiến một đền thờ lớn sụp đổ, nhưng ai cũng từng chứng kiến một điều gì đó trong đời mình ngã xuống. Một giấc mơ bị vỡ. Một tương quan đổ gãy. Một người thân ra đi. Một kế hoạch thất bại. Một sức khỏe bị mất. Một niềm tin nơi con người bị phản bội. Những lúc ấy, tâm hồn dễ bị lay chuyển. Nhưng chính khi đó, Lời Chúa lại vang lên mạnh mẽ: đừng sợ. Đừng đặt đời mình trên những viên đá sẽ đổ. Hãy đặt đời mình trên Chúa. Hãy để Chúa là Đền Thờ sâu thẳm của lòng mình. Hãy tập sống mỗi ngày sao cho nếu một ngày nào đó những điểm tựa bên ngoài bị lấy đi, chúng ta vẫn còn một nền móng không thể bị phá hủy.
Xin Chúa cho chúng ta biết sử dụng những thực tại trần gian mà không thần tượng hóa chúng. Xin cho chúng ta biết quý nhà cửa, công việc, địa vị, gia đình, các công trình, các thành quả, nhưng không tôn chúng thành cứu cánh. Xin cho chúng ta khi nhìn những vẻ đẹp của trần gian vẫn nhớ rằng tất cả chỉ là tạm thời. Xin cho chúng ta biết xây dựng “đền thờ tâm hồn” bằng đức tin, đức cậy, đức mến, bằng đời sống cầu nguyện, bằng sự trung tín, bằng lòng hoán cải mỗi ngày. Và khi phải đối diện với những rung chuyển, những đổi thay, những mất mát của cuộc đời, xin cho chúng ta vẫn bình an vì biết rằng Đấng chúng ta tin cậy không bao giờ sụp đổ.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập64
  • Hôm nay29,864
  • Tháng hiện tại244,460
  • Tổng lượt truy cập42,755,912
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây