ĐƯỢC Ở VỚI NGÀI – RỒI ĐƯỢC SAI ĐI

Thứ tư - 04/02/2026 08:58
tải xuống (15)
tải xuống (15)
Tin Mừng hôm nay đặt chúng ta trước một khoảnh khắc rất quan trọng trong hành trình của các môn đệ: khoảnh khắc Chúa Giêsu sai họ đi. Trước đó, Người đã gọi họ, đã chọn họ, đã cho họ “ở với Người”. Họ đã đi với Người trên những con đường đầy bụi, đã nghe Người giảng, đã chứng kiến những phép lạ, đã thấy Người cầu nguyện trong đêm tối, đã thấy Người mệt mỏi, bị hiểu lầm, bị chống đối. Họ đã ở với Người không phải một ngày, không phải một tuần, mà là một quãng đời. Và chỉ sau khi đã “ở với Ngài”, Chúa Giêsu mới “sai họ đi rao giảng”.
Điều này không phải là một chi tiết phụ trong Tin Mừng, mà là một nguyên tắc nền tảng của đời sống Kitô hữu. Không ai có thể đi rao giảng Tin Mừng nếu chưa từng ở với Chúa. Không ai có thể nói về Chúa nếu chưa từng sống với Chúa. Không ai có thể nhân danh Chúa nếu chưa từng để Chúa chiếm lấy trái tim mình. Rao giảng không phải là nói giỏi, không phải là có kiến thức, không phải là thao thao bất tuyệt về đạo lý. Rao giảng trước hết là kết quả của một mối tương quan.
Các môn đệ mà Chúa sai đi hôm nay không phải là những con người đã hoàn hảo. Họ còn non yếu, còn sợ hãi, còn tham vọng, còn ghen tỵ, còn hiểu lầm về sứ mạng của Thầy. Nhưng Chúa vẫn sai họ đi. Người không chờ họ trở nên hoàn hảo mới trao sứ mạng. Người chỉ cần họ đã ở với Người đủ lâu để trái tim họ bắt đầu mang nhịp đập của trái tim Người.
Mục đích của lần sai đi này được Tin Mừng nói rất rõ: “để họ đi rao giảng”. Nhưng giảng điều gì? Giảng thế nào? Và sống ra sao để lời giảng ấy không rơi vào hư không?
Thánh Máccô tóm gọn toàn bộ nội dung lời rao giảng của các ông chỉ trong một câu: “Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối”. Thật đáng suy nghĩ. Không phải là một học thuyết phức tạp. Không phải là những tranh luận thần học cao siêu. Không phải là những diễn từ hoa mỹ. Chỉ là một lời mời gọi quay trở về. Quay trở về với Thiên Chúa. Quay trở về với sự thật của chính mình. Quay trở về với con đường đã bị lạc hướng.
Đây cũng chính là nội dung rao giảng của Gioan Tẩy Giả. Đây cũng chính là lời mở đầu sứ vụ công khai của chính Chúa Giêsu: “Thời giờ đã mãn, Nước Thiên Chúa đã gần đến. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”. Như thế, các môn đệ không nói điều gì của riêng mình. Họ chỉ nói lại điều họ đã nghe từ Thầy. Người rao giảng đích thực không phải là người sáng chế ra sứ điệp, mà là người trung thành chuyển tải điều mình đã lãnh nhận.
Sám hối không chỉ là bỏ tội, mà là đổi hướng. Là dám nhìn lại đời mình và thú nhận rằng có những con đường mình đã đi sai. Là can đảm từ bỏ những gì đang trói buộc mình, dù đó là tiền bạc, quyền lực, danh vọng hay những thói quen tội lỗi đã ăn sâu. Rao giảng sám hối là đánh động lương tâm con người. Và vì thế, đó luôn là một sứ mạng khó khăn, dễ bị từ chối, dễ bị chống đối.
Nhưng Chúa Giêsu không chỉ sai các môn đệ đi giảng bằng lời. Người biết rằng lời nói, nếu không được nâng đỡ bằng đời sống, sẽ trở nên trống rỗng. Vì thế, các ông được sai đi không chỉ để nói, mà để làm chứng.
Họ đi từng hai người một. Không phải để cho vui. Không phải để đỡ sợ. Nhưng để làm chứng. Theo luật Môsê, một lời chứng chỉ có giá trị khi có ít là hai người. Chúa Giêsu rất thực tế. Người biết rằng Tin Mừng không được loan báo bằng những anh hùng đơn độc, mà bằng một cộng đoàn biết nâng đỡ, sửa sai, bổ túc cho nhau.
Đi từng hai người một cũng là cách Chúa dạy các môn đệ học sống hiệp thông. Không ai tự mình làm việc Chúa mà không cần đến người khác. Không ai được phép coi mình là trung tâm. Không ai được quyền độc chiếm sứ mạng. Việc truyền giáo không phải là sân khấu cho cái tôi, mà là con đường của sự cộng tác.
Thế nhưng, trong thực tế, có những người làm việc Chúa mà không theo tinh thần ấy. Họ thích làm một mình. Họ không muốn ai kiểm soát. Họ không muốn ai góp ý. Họ không muốn ai chia sẻ thành công. Họ sợ bị lu mờ. Họ sợ mất vai trò. Và vô tình, việc Chúa trở thành việc của mình.
Tin Mừng hôm nay nhắc chúng ta rằng: Chúa sai các môn đệ đi từng hai người một, không phải để họ mạnh hơn, mà để họ khiêm tốn hơn.
Các ông còn được trao quyền trừ quỷ và chữa bệnh. Đây không chỉ là những phép lạ thể lý, mà là những dấu chỉ của sự giải phóng toàn diện. Rao giảng Tin Mừng là giải phóng con người khỏi những xiềng xích vô hình đang giam cầm họ: sợ hãi, ích kỷ, thù hận, tuyệt vọng. Rao giảng Tin Mừng là đem lại sự sống, là trả lại cho con người phẩm giá đã bị tổn thương.
Nhưng điều gây sốc nhất trong bài Tin Mừng hôm nay lại nằm ở những chỉ dẫn về tác phong của người rao giảng. Chúa bảo các ông không mang theo gì ngoài cây gậy. Không bánh, không bao bị, không tiền giắt lưng. Một lối sống nghèo đến trần trụi. Một sự phó thác gần như liều lĩnh.
Chúa không muốn các môn đệ cậy dựa vào phương tiện. Người muốn họ cậy dựa vào Thiên Chúa. Người muốn chính sự nghèo khó của họ trở thành lời rao giảng mạnh mẽ nhất. Một con người không có gì để mất thì mới có thể tự do cho Tin Mừng.
Cách giảng hữu hiệu nhất chính là làm chứng. Và cách làm chứng mạnh mẽ nhất chính là một đời sống nghèo, không cần gì khác ngoài ơn Chúa. Có lẽ vì thế mà Lênin – một người không tin – đã phải thốt lên khi nhìn vào thánh Phanxicô Assisi: “Để có thể làm thay đổi bộ mặt thế giới, có lẽ chỉ cần mười con người như vậy”.
Thánh Phanxicô hiểu rất rõ điều đó. Ngài hiểu rằng Tin Mừng không cần nhiều lời, nhưng cần những con người sống Tin Mừng. Ngày kia, khi nói với một thầy dòng: “Nào chúng ta cùng đi phố và giảng đạo”, rồi chỉ lặng lẽ đi qua các con đường, ngài đã dạy cho Hội Thánh một bài học sâu sắc. Khi thầy dòng thắc mắc, Phanxicô trả lời: “Chúng ta đã giảng đạo rồi đó”.
Giảng đạo bằng cách đi. Giảng đạo bằng phong thái. Giảng đạo bằng ánh mắt. Giảng đạo bằng sự đơn sơ. Người ta nhìn thấy đời sống của ta, và tự hỏi: điều gì đang nuôi sống con người này?
Cuối cùng, Tin Mừng cũng không che giấu một thực tế phũ phàng: sẽ có những nơi không đón tiếp, không lắng nghe. Và khi điều đó xảy ra, Chúa dạy các môn đệ hãy giũ bụi chân mà đi. Không oán giận. Không cay đắng. Không trả thù. Chỉ đơn giản là trao lại trách nhiệm cho lương tâm của người nghe.
Câu chuyện ba mẹ con hành khất trong đêm mưa mà chúng ta nghe hôm nay là một lời xét mình rất mạnh. Tin Mừng không chỉ dành cho người khác, mà trước hết dành cho chính chúng ta. Nếu hôm nay Chúa sai các môn đệ đến nhà tôi, nghèo, không hành lý, không quyền lực, liệu tôi có đón tiếp họ không? Hay tôi cũng sẽ khép cửa, tìm cách từ chối, như chủ nhà năm xưa?
Tin Mừng luôn đặt chúng ta trước một lựa chọn. Và lựa chọn ấy không bao giờ dễ.
Xin cho chúng ta, những người đã “ở với Chúa”, dám để Chúa sai mình đi. Xin cho chúng ta rao giảng không chỉ bằng lời, mà bằng cả cuộc đời. Và xin cho đời sống của chúng ta, dù nghèo nàn, mong manh, vẫn trở thành một lời Tin Mừng sống động giữa trần gian.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập37
  • Hôm nay12,323
  • Tháng hiện tại57,119
  • Tổng lượt truy cập42,140,565
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây