Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ tư - 04/02/2026 08:45
tải xuống (8)
Có những lời dặn dò không chỉ dành cho một người con, mà dành cho cả lịch sử. Có những lời trối trăng không chỉ khép lại một đời người, mà mở ra một vận mệnh. Trước khi lìa đời, vua Đa-vít đã để lại cho Sa-lô-môn không phải là một kho tàng vàng bạc, không phải là những mưu lược chính trị, cũng không phải là những bí quyết giữ ngai vàng, nhưng là một điều cốt lõi, một trụ cột nâng đỡ cả vương triều: hãy tuân giữ các huấn lệnh của Đức Chúa, hãy bước đi trong đường lối của Người, hãy sống hết lòng hết dạ trước nhan Người. Đa-vít hiểu rằng quyền lực có thể làm người ta say mê, chiến thắng có thể làm người ta kiêu ngạo, ngai vàng có thể làm người ta tưởng mình bất tử. Nhưng chỉ có một điều làm cho vương quyền được bền vững: đó là trung thành với Thiên Chúa. Đa-vít không phải là một vị vua không có lỗi lầm. Ông đã từng ngã gục trước cám dỗ, đã từng phạm tội nặng nề, đã từng làm những điều khiến chính ông phải đau đớn và hổ thẹn. Nhưng Đa-vít có một điều mà Thiên Chúa quý trọng: một trái tim biết thống hối, một tâm hồn biết quay về, một con người không cố chấp ở lại trong tội, nhưng dám khóc than trước mặt Chúa và xin được đổi mới. Chính vì thế, Thiên Chúa đã hứa cho dòng dõi ông được trường tồn, cho vương quyền của ông được bền vững, với điều kiện rất rõ ràng: nếu con cháu ông sống cho phải đạo, nếu hết lòng hết dạ bước đi trung thực trước nhan Người. Lời hứa ấy không phải là một bảo đảm tự động, càng không phải là một đặc ân miễn trừ. Đó là một lời mời gọi liên lỉ, một giao ước sống động, đòi hỏi mỗi thế hệ phải tự do đáp trả. Và rồi, lịch sử Ít-ra-en cho thấy: khi trung thành, họ được chúc phúc; khi phản bội, họ gặt lấy đổ nát. Vương quyền trần thế, dù được Chúa hứa ban, vẫn mong manh nếu con người đánh mất cốt lõi là sự vâng phục và lòng kính sợ Thiên Chúa. Thế nhưng, lời hứa dành cho Đa-vít không dừng lại ở một vương triều đã qua, không khép lại trong những trang sách lịch sử. Lời hứa ấy đã được ứng nghiệm nơi Chúa Giê-su, Con của Đa-vít, nhưng theo một cách hoàn toàn mới mẻ, vượt xa mọi mong đợi của con người. Chúa Giê-su sinh ra trong dòng tộc Đa-vít, mang trong mình huyết thống của lời hứa, nhưng Người không đến để tái lập một vương quốc trần gian, không đến để khôi phục ngai vàng Ít-ra-en theo nghĩa chính trị, cũng không đến để thống trị bằng gươm giáo hay quyền lực. Ngay từ đầu sứ vụ, Chúa Giê-su đã làm người ta bối rối. Người không quy tụ quân đội, nhưng quy tụ những người đánh cá. Người không chiếm đóng lãnh thổ, nhưng bước vào những làng mạc nghèo nàn. Người không ban hành những sắc lệnh chính trị, nhưng rao giảng Tin Mừng. Người khai mạc một vương quốc mới – vương quốc của Thiên Chúa – không thuộc về thế gian này, nhưng đã bắt đầu ngay giữa lòng thế gian. Vương quốc ấy không còn được xây dựng trên mười hai chi tộc Ít-ra-en cũ, mà trên nền tảng mười hai Tông đồ, những con người yếu đuối, bất toàn, nhưng sẵn sàng bỏ mọi sự để theo Thầy. Vương quốc ấy không còn chiến đấu với các dân nước lân bang, nhưng đối diện với một kẻ thù vô hình và nguy hiểm hơn nhiều: thần ô uế, quỷ dữ, tội lỗi và sự chết. Vương quốc ấy không còn đặt trọng tâm ở việc giữ từng khoản luật Mô-sê theo hình thức bên ngoài, nhưng ở việc tuân giữ Lời Chúa bằng cả con tim và đời sống. Chúa Giê-su không đến để củng cố một trật tự cũ, nhưng để đổi mới tận căn. Người không cậy dựa vào sức mạnh trần gian, nhưng hoàn toàn phó thác vào quyền năng của Thiên Chúa. Người không chỉ lo cho dân được an cư lạc nghiệp, nhưng còn cho họ được an vui hạnh phúc, không chỉ trong đời này, mà cả trong đời sau. Người không hứa một cuộc sống không có đau khổ, nhưng hứa một ý nghĩa cho đau khổ, một con đường đi xuyên qua thập giá để đến vinh quang. Để được làm công dân của vương quốc mới ấy, Chúa Giê-su đặt ra một điều kiện không thể né tránh: hãy ăn năn sám hối. Hãy từ bỏ lối sống cũ trong tội lỗi để bước vào đời sống mới trong ân sủng và thánh thiện. Không có sự đổi đời thì không có Nước Trời. Không có hoán cải thì không có Tin Mừng thật sự. Chính vì thế, khi sai các môn đệ đi, Chúa Giê-su không bảo họ đi xây dựng cơ sở, không bảo họ đi tìm ảnh hưởng, mà bảo họ đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối. Và dấu chỉ của vương quốc ấy là gì? Là quỷ dữ bị trục xuất, là con người được giải thoát, là bệnh tật được chữa lành, là những cuộc đời bị bẻ gãy được nâng dậy và hồi sinh. Vương quyền của Chúa Giê-su không được thiết lập bằng bạo lực, nhưng bằng máu. Không phải máu của kẻ thù, mà là chính máu của Người. Trên thập giá, Chúa Giê-su đã ký kết giao ước mới, giao ước vĩnh cửu, bằng tình yêu tự hiến trọn vẹn. Máu ấy kêu thấu trời, mạnh mẽ hơn cả máu A-ben, bởi đó không phải là tiếng kêu oán hờn, nhưng là tiếng kêu của lòng xót thương, của sự tha thứ, của ơn cứu độ dành cho toàn thể nhân loại. Nhờ máu ấy, chúng ta được trở thành công dân mới, không phải của một quốc gia trần thế, nhưng của “thành đô Thiên Chúa hằng sống, là Giê-ru-sa-lem trên trời”. Đó không phải là một hình ảnh mơ hồ để an ủi người yếu đuối, nhưng là một thực tại thiêng liêng mà chúng ta đã bắt đầu bước vào ngay từ bây giờ, qua đức tin, qua các bí tích, qua đời sống gắn bó với Chúa. Trong thành đô ấy, con người không còn bị tà thần ám ảnh, không còn bị nỗi sợ thống trị, không còn bị tội lỗi trói buộc, bởi họ sống với muôn vàn thiên sứ, sống trong sự hiện diện của Thiên Chúa hằng sống. Trong thành đô ấy, con người không bị đánh giá theo thành công hay thất bại trần gian, nhưng được nhìn bằng ánh mắt của Đấng xét xử mọi người, Đấng thấu suốt lòng dạ và yêu thương đến cùng. Trong thành đô ấy, chúng ta được hiệp thông với linh hồn những người công chính đã được nên hoàn thiện, những người đã đi trước chúng ta trên con đường đức tin, đã chiến đấu cuộc chiến chính nghĩa, đã giữ vững niềm tin cho đến hơi thở cuối cùng. Và đó là một hội vui, một đại hội của những người con đầu lòng của Thiên Chúa, những kẻ đã được ghi tên trên trời. Không phải là niềm vui chóng qua, nhưng là niềm vui muôn đời. Không phải là hạnh phúc mong manh, nhưng là hạnh phúc không ai có thể cướp mất. Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại mình: chúng ta đang thuộc về vương quốc nào? Chúng ta đang đặt hy vọng vào đâu? Chúng ta đang trung thành với ai? Lời dặn dò của Đa-vít dành cho Sa-lô-môn cũng vang lên cho mỗi người chúng ta hôm nay: hãy tuân giữ đường lối của Chúa, hãy sống trung thực trước nhan Người. Và lời mời gọi của Chúa Giê-su vẫn tha thiết không kém: hãy ăn năn sám hối, hãy tin vào Tin Mừng, hãy bước vào vương quốc của Thiên Chúa. Giữa một thế giới đầy tiếng ồn, đầy cám dỗ, đầy những vương quốc tạm bợ được xây trên tiền bạc, quyền lực và hưởng thụ, Chúa Giê-su vẫn lặng lẽ thiết lập vương quyền của Người trong những trái tim biết khiêm nhường, trong những con người dám hoán cải, trong những cuộc đời chọn yêu thương thay vì hận thù, chọn tha thứ thay vì trả đũa, chọn trung thành thay vì thỏa hiệp. Ước gì chúng ta, mỗi ngày, biết làm mới lại lời đáp trả của mình. Ước gì chúng ta không chỉ ngưỡng mộ một vị Vua trên trời, nhưng thực sự để Người cai trị đời sống mình. Và ước gì, khi hành trình dương thế khép lại, chúng ta được nghe chính Người gọi tên mình trong đại hội của những kẻ được ghi danh trên trời, để cùng muôn vàn thiên sứ hát lên bài ca chúc tụng vương quyền bền vững muôn đời của Đức Ki-tô, Vua tình yêu và sự sống.