MÙA GẶT CỦA THIÊN CHÚA VÀ TRÁI TIM NGƯỜI ĐƯỢC SAI ĐI

Thứ tư - 04/02/2026 08:46
tải xuống (9)
tải xuống (9)
Tin Mừng hôm nay mở ra trước mắt chúng ta một khung cảnh vừa quen vừa khiến lòng người thao thức: cánh đồng mênh mông, lúa chín vàng, gió thổi rì rào như tiếng thở dài của đất trời đang chờ bàn tay con người. Chúa Giêsu nhìn cánh đồng ấy không chỉ bằng ánh mắt của một người nông dân Galilê, nhưng bằng ánh mắt của Thiên Chúa, Đấng thấy từng hạt lúa, từng bông lúa, và hơn hết là từng linh hồn đang lớn lên, đang chín dần, đang chờ được thu hoạch. “Mùa gặt thì nhiều mà thợ gặt thì ít.” Lời ấy không phải là một nhận xét xã hội, càng không phải là một lời than vãn bất lực, mà là tiếng gọi khẩn thiết phát xuất từ trái tim yêu thương vô hạn của Thiên Chúa dành cho con người.
Kitô giáo, tự bản chất, không phải là một tôn giáo đứng yên. Nếu đứng yên, nó sẽ chết. Không phải chết vì bị bách hại, nhưng chết vì không còn yêu thương, không còn trao ban, không còn sinh hoa trái. Một tôn giáo chỉ thực sự sống khi mỗi ngày nó tiếp tục lớn lên trong lòng người, khi mỗi ngày lại có thêm những tâm hồn tìm được ánh sáng, tìm được sự sống, tìm được niềm hy vọng nơi Thiên Chúa. Chúa Giêsu biết rất rõ điều đó. Ngài đến thế gian không phải để thiết lập một hệ thống khép kín, không phải để gom người lại cho đông, càng không phải để xây dựng một quyền lực trần thế. Ngài đến để cứu độ, và cứu độ nghĩa là tìm kiếm, là cúi xuống, là băng qua đồi núi, là chấp nhận mệt mỏi, trầy xước, thậm chí hy sinh mạng sống, chỉ để một linh hồn không bị hư mất.
Dưới con mắt của Chúa, không có linh hồn nào là tầm thường. Không có linh hồn nào là “đáng giá hơn” linh hồn nào. Người trí thức hay người thất học, người giàu hay người nghèo, người đạo đức hay người tội lỗi, tất cả đều mang trong mình dấu ấn của Đấng Tạo Hóa. Và chính vì thế, Chúa không thể chấp nhận việc bất cứ ai bị bỏ rơi, bị quên lãng, bị coi là vô vọng. Con chiên lạc, trong Tin Mừng, không phải là một con số thống kê. Nó là một nỗi đau trong trái tim người mục tử. Một con chiên mất, là cả đàn không còn trọn vẹn. Một linh hồn xa Chúa, là niềm vui Nước Trời chưa trọn.
Thiên Chúa không tạo dựng con người để rồi ném họ vào lò lửa đời đời. Đó không bao giờ là ước muốn của Ngài. Nếu có hỏa ngục, thì đó không phải là vì Thiên Chúa độc ác, mà vì con người cố chấp khước từ tình yêu. Còn kho lẫm của Thiên Chúa thì luôn rộng mở, luôn sẵn sàng, luôn chờ đợi ngày thu hoạch. Mỗi linh hồn được cứu độ là một niềm vui, là một lễ hội, là tiếng nhạc vang lên trong nhà Cha. Và chính vì thế, mối bận tâm lớn nhất của Chúa Giêsu khi đến thế gian không phải là danh tiếng, không phải là quyền lực, mà là làm sao để Tin Mừng cứu độ được loan báo cho mọi người, không trừ một ai.
Thoạt đầu, Chúa Giêsu làm công việc ấy gần như một mình. Ngài rảo bước qua các làng mạc, giảng dạy, chữa lành, tha thứ, nâng dậy. Nhưng Ngài cũng biết thời gian của Ngài trên trần gian là hữu hạn, trong khi cánh đồng thì mênh mông. Và vì thế, Ngài gọi các môn đệ. Ngài không gọi những người hoàn hảo, không gọi những người có sẵn mọi điều kiện. Ngài gọi những con người rất bình thường, thậm chí đầy giới hạn. Nhưng Ngài trao cho họ một sứ mệnh phi thường: tiếp nối chính công việc của Ngài.
“Mùa gặt bề bộn, mà thợ gặt thì ít.” Lời ấy vang lên như một lời đánh thức. Nó đánh thức các môn đệ năm xưa, và cũng đánh thức chúng ta hôm nay. Sứ mệnh tông đồ không phải là chuyện phụ, không phải là việc của một số người đặc biệt trong Giáo Hội. Đó là nhịp đập của chính đời sống Kitô hữu. Ai đã gặp Chúa, người ấy không thể giữ Chúa cho riêng mình. Ai đã được cứu, người ấy được sai đi để cứu người khác, không phải bằng quyền năng của mình, mà bằng chính tình yêu đã nhận lãnh.
Sứ mệnh ấy cao cả, nhưng cũng đầy đòi hỏi. Chúa Giêsu không che giấu điều đó. Ngài đòi hỏi nơi những người được sai đi một sự thoát ly triệt để, một lòng phó thác hoàn toàn vào Thiên Chúa quan phòng. Ra đi không mang theo quá nhiều hành trang, không bám víu vào của cải, không để lòng mình bị trói buộc bởi tiền bạc hay an toàn. Điều Chúa muốn không phải là sự liều lĩnh mù quáng, mà là một trái tim tự do, đủ nhẹ để có thể bước đi, đủ trống để có thể được lấp đầy bằng ân sủng.
Ra đi “thảnh thơi” – đó là một từ rất đẹp. Thảnh thơi không có nghĩa là thờ ơ, càng không phải là vô trách nhiệm. Thảnh thơi là khi lòng không bị xao động bởi lo âu thái quá, không bị chi phối bởi những toan tính ích kỷ. Người tông đồ ra đi với một sự bình an nội tâm sâu xa, vì biết rằng mình không phải là chủ của sứ mệnh, mà chỉ là người được sai. Kết quả không nằm hoàn toàn trong tay mình, mà trong tay Thiên Chúa.
Không mang bị, không mang tiền, không phải vì những thứ ấy xấu, mà vì chúng dễ làm con người lệch hướng. Khi quá bận tâm đến phương tiện, ta dễ quên mất mục đích. Khi quá lo cho sự an toàn của mình, ta dễ quên mất nỗi bấp bênh của người khác. Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ đo lường mọi sự theo lợi ích của Nước Thiên Chúa, chứ không theo lợi ích cá nhân. Điều gì giúp Tin Mừng được lan tỏa, điều ấy đáng làm. Điều gì cản trở sứ mệnh, dù hấp dẫn đến đâu, cũng cần được dũ bỏ.
Người tông đồ không trốn chạy thế gian. Trái lại, họ chấp nhận đi vào thế gian, chấp nhận tiếp xúc, đối thoại, chia sẻ, nếu đó là cơ hội để sứ điệp cứu độ được phổ biến. Nhưng họ đi vào thế gian với một trái tim tự do, không để mình bị đồng hóa bởi những giá trị không thuộc về Nước Trời. Họ không mưu cầu tư lợi, không tìm kiếm vinh quang cho bản thân. Họ biết rằng chỉ khi nào dũ bỏ được những gì không liên quan đến sứ mệnh, họ mới thực sự siêu thoát, và chính sự siêu thoát ấy lại trở thành sức mạnh chinh phục các linh hồn.
Ngày hôm nay, lời mời gọi ấy không hề mất đi tính khẩn thiết. Mỗi người chúng ta, qua Bí tích Rửa Tội, đều được kêu gọi tham dự vào sứ mệnh tông đồ của Hội Thánh. Vấn đề không phải là chúng ta có được kêu gọi hay không, mà là chúng ta có ý thức về lời kêu gọi ấy hay không. Chúng ta có thực sự tin rằng đời sống của mình có ảnh hưởng đến ơn cứu độ của người khác hay không? Chúng ta có dám nhìn cuộc sống thường ngày của mình – trong gia đình, nơi công sở, ngoài xã hội – như một cánh đồng truyền giáo hay không?
Ý nghĩ rằng các linh hồn được cứu rỗi hay bị luận phạt một phần tùy thuộc vào đời sống của chúng ta có thể khiến chúng ta run sợ. Và có lẽ, nỗi run sợ ấy là lành mạnh, vì nó nhắc chúng ta rằng đức tin không phải là chuyện riêng tư khép kín. Nhưng nỗi run sợ ấy không nhằm đè bẹp chúng ta, mà để thúc đẩy chúng ta sống có trách nhiệm hơn, yêu thương hơn, trung thành hơn. Khi chúng ta nhiệt tâm mở rộng Nước Chúa trong các tâm hồn, chúng ta có thể an tâm. Không phải vì chúng ta hoàn hảo, mà vì chúng ta đã cố gắng hết sức trong khả năng của mình.
Sẽ đến một ngày, khi Chúa ngự đến trong vinh quang, các linh hồn được chúng ta yêu thương, nâng đỡ, dẫn dắt, sẽ trở thành triều thiên của chúng ta. Không phải triều thiên của kiêu hãnh, mà là triều thiên của niềm vui. Niềm vui vì biết rằng đời mình không trôi qua vô ích, rằng từng lời nói yêu thương, từng cử chỉ hy sinh, từng lần tha thứ âm thầm, đều đã góp phần vào công trình cứu độ lớn lao của Thiên Chúa.
Tuy nhiên, tất cả những hoạt động, tất cả những nhiệt tâm ấy sẽ trở nên rỗng tuếch nếu không bắt nguồn từ tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta có thể làm rất nhiều việc, chạy ngược chạy xuôi, tổ chức đủ thứ chương trình, nhưng nếu không sống kết hiệp với Chúa, mọi sự chỉ còn là hoạt động thuần túy của con người. Chỉ khi ở lại trong Chúa, như cành nho gắn liền với thân nho, chúng ta mới sinh hoa trái.
Càng kết hiệp với Chúa, chúng ta càng được biến đổi từ bên trong. Và chính sự biến đổi ấy mới là nền tảng vững chắc cho sứ mệnh tông đồ. Người tông đồ không trước hết là người nói hay, làm giỏi, mà là người sống sâu. Sống sâu trong cầu nguyện, trong Lời Chúa, trong các Bí tích. Từ đời sống nội tâm ấy, lời nói mới có sức nặng, hành động mới có sức thuyết phục.
Giữa một thế giới đầy tiếng ồn, chứng tá âm thầm của một đời sống kết hiệp với Chúa có sức vang dội hơn chúng ta tưởng. Một người biết yêu thương thật, biết sống trung thực, biết hy sinh không toan tính, tự nó đã là một bài giảng hùng hồn. Và đó chính là cách mà Nước Thiên Chúa lớn lên: không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ, như men trong bột, như hạt giống âm thầm nảy mầm trong lòng đất.
Chúa đã hứa phần thưởng cho người thợ tận tâm, nhiệt tình cho Nước Chúa trị đến. Phần thưởng ấy không chỉ là vinh quang mai sau, mà còn là niềm bình an ngay trong hiện tại. Bình an của người biết mình đang đi đúng hướng, đang sống đúng ơn gọi, đang góp phần nhỏ bé nhưng thật sự vào công trình lớn lao của Thiên Chúa.
Ước gì khi rời khỏi thánh đường hôm nay, mỗi người chúng ta mang theo trong lòng không chỉ là một bài Tin Mừng đã nghe, mà là một lời mời gọi đã chạm đến trái tim. Lời mời gọi bước ra khỏi sự an toàn quen thuộc, bước ra khỏi cái tôi khép kín, để trở thành thợ gặt trong cánh đồng của Chúa. Và ước gì, trong từng ngày sống, chúng ta biết sống kết hiệp với Ngài, để chính đời sống của chúng ta trở thành Tin Mừng sống động cho những người chúng ta gặp gỡ.
 

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập58
  • Hôm nay12,187
  • Tháng hiện tại56,983
  • Tổng lượt truy cập42,140,429
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây