ĐƯỢC GỌI – ĐƯỢC SAI – ĐƯỢC TRAO QUYỀN, NHƯNG VẪN TAY KHÔNG

Thứ tư - 04/02/2026 09:00
tải xuống (16)
tải xuống (16)
Có những khoảnh khắc trong Tin Mừng nghe qua thật đơn sơ, nhưng nếu dừng lại lâu hơn một chút, lòng ta sẽ chùng xuống. “Đức Giêsu gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một…” Không phải các ông tự nguyện xin đi. Không phải các ông chủ động chọn sứ mạng cho mình. Chính Người gọi. Chính Người sai. Và chính Người ban quyền. Mọi sự khởi đi từ Chúa.
Người gọi Nhóm Mười Hai lại. Nghĩa là trước khi đi, các ông phải ở gần. Trước khi ra đi, phải được ở lại. Ở lại bên Chúa, lắng nghe nhịp tim của Thầy, thấm vào lòng ánh mắt của Thầy, để rồi khi bước ra giữa đời, không mang theo ý riêng mình, mà mang theo chính tâm tình của Đức Kitô. Người môn đệ không thể tự mình trở thành tông đồ. Nếu chưa ở lại đủ lâu với Chúa, thì việc ra đi sẽ chỉ là một hoạt động bên ngoài, một cuộc dấn thân đầy nhiệt huyết nhưng thiếu chiều sâu.
Người sai các ông đi từng hai người một. Không ai được đi một mình. Không có chỗ cho cái tôi đơn độc trong sứ vụ. Chúa biết sự yếu đuối của con người. Ngài biết có những đêm mệt mỏi, có những ngày thất vọng, có những ánh mắt khước từ làm tim người môn đệ chùng xuống. Đi hai người để khi một người ngã lòng, người kia nâng đỡ. Đi hai người để lời rao giảng không chỉ là tiếng nói, mà là sự hiệp thông. Đi hai người để làm chứng rằng Nước Trời không xây dựng trên cá nhân, mà trên tình huynh đệ.
Rồi Người ban cho các ông quyền trên các thần ô uế. Trao quyền trước khi trao gậy. Ban ơn trước khi sai đi. Nhưng điều lạ lùng là, cùng lúc trao quyền, Chúa lại tước bỏ những bảo đảm thường tình. Không được mang lương thực. Không được mang bao bị. Không được mang tiền giắt lưng. Chỉ trừ cây gậy. Được đi dép, nhưng không được mặc hai áo.
Quyền năng của Thiên Chúa đặt trong những con người tay không. Sức mạnh của Nước Trời khởi đi từ sự nghèo khó. Chúa không muốn các môn đệ tin vào túi tiền của mình. Không muốn họ dựa vào dự phòng của mình. Không muốn họ an tâm vì đã chuẩn bị đủ mọi phương án. Người muốn họ dựa hoàn toàn vào Đấng sai mình đi.
Cây gậy là gì? Có lẽ đó là dấu chỉ của người lữ hành. Gậy để chống đỡ khi đường dài. Nhưng gậy không phải là vũ khí. Gậy không thay thế được niềm tin. Dép để đi, nhưng chỉ một đôi. Áo để mặc, nhưng chỉ một chiếc. Chúa không muốn người môn đệ sống dư thừa. Vì dư thừa dễ làm ta nặng lòng. Và khi lòng nặng, bước chân sẽ chậm lại.
Trong một thế giới đầy toan tính, lời dặn dò ấy nghe thật “ngược đời”. Người ta ra đi là phải chuẩn bị. Người ta làm việc là phải có bảo đảm. Người ta dấn thân là phải có phương tiện. Còn Chúa Giêsu lại bảo: đừng mang gì. Không phải vì Ngài coi thường nhu cầu vật chất, nhưng vì Ngài muốn người môn đệ học một bài học lớn hơn: bài học phó thác.
Phó thác không phải là liều lĩnh. Phó thác là biết mình không tự cứu được mình. Là biết rằng nếu Chúa không đi trước, mọi kế hoạch của ta đều mong manh. Là biết rằng sứ vụ này không phải của ta, mà là của Chúa. Ta chỉ là người được sai.
“Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi.” Ở lại. Một từ nghe thật hiền, nhưng lại rất khó. Ở lại nghĩa là chấp nhận. Chấp nhận căn nhà ấy có thể chật hẹp. Chấp nhận bữa ăn ấy có thể đạm bạc. Chấp nhận con người ấy có thể còn nhiều giới hạn. Ở lại nghĩa là không chạy theo chỗ tốt hơn, không so đo nơi tiện nghi hơn.
Tin Mừng không lớn lên bằng sự lựa chọn khôn ngoan của người đời. Tin Mừng lớn lên bằng lòng trung thành. Ở lại nơi mình được đón nhận. Ở lại để xây dựng mối tương quan. Ở lại để cho người ta thấy người môn đệ không phải là kẻ ghé qua, mà là người chia sẻ đời sống.
Nhưng Chúa cũng rất thực tế. “Nơi nào người ta không đón tiếp và không nghe anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi đất dưới chân.” Người môn đệ không phải là kẻ ép buộc. Không phải là người đi chinh phục bằng sức mạnh. Nếu bị từ chối, hãy ra đi. Giũ bụi đất. Không mang theo oán hận. Không giữ lại cay đắng. Không để lòng mình nhiễm bụi của thất bại.
Giũ bụi đất dưới chân, có lẽ trước hết là giũ bụi trong lòng. Để trái tim người môn đệ không trở nên cứng cỏi. Để sự khước từ của người khác không biến thành sự chua chát nơi mình. Rao giảng là gieo hạt. Hạt có thể rơi vào đất tốt, cũng có thể rơi vào sỏi đá. Nhưng người gieo không vì thế mà ngừng gieo.
Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối. Sứ điệp đầu tiên không phải là phép lạ. Không phải là chữa bệnh. Mà là sám hối. Quay về. Đổi lòng. Tin Mừng bắt đầu từ sự hoán cải. Không có hoán cải, mọi phép lạ chỉ là hiện tượng bề ngoài.
Rồi các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh. Quyền năng ấy không phải của các ông. Đó là quyền năng đã được trao. Và chỉ khi các ông sống nghèo khó, quyền năng ấy mới hiển lộ. Nếu lòng các ông đầy ắp tự mãn, quyền năng ấy sẽ bị che khuất. Nếu các ông bắt đầu nghĩ rằng mình làm được, thì phép lạ sẽ không còn là phép lạ của Thiên Chúa.
Hình ảnh ấy hôm nay không chỉ dành cho Nhóm Mười Hai. Qua Bí tích Rửa Tội, mỗi chúng ta cũng được gọi và được sai. Mỗi Thánh Lễ chúng ta tham dự đều kết thúc bằng một lời sai đi. “Anh em hãy đi.” Chúng ta không đến nhà thờ để giữ Chúa cho riêng mình. Chúng ta đến để được nuôi dưỡng, rồi được sai vào đời.
Có thể chúng ta không trừ quỷ theo nghĩa hữu hình. Nhưng mỗi ngày, chúng ta được mời gọi trừ đi những “thần ô uế” trong chính mình: sự ích kỷ, ghen ghét, kiêu ngạo, dửng dưng. Có thể chúng ta không xức dầu cho người bệnh theo nghi thức bí tích. Nhưng chúng ta có thể xoa dịu những vết thương bằng một lời cảm thông, một sự lắng nghe chân thành.
Đời người Kitô hữu là một cuộc ra đi liên lỉ. Ra đi khỏi cái tôi. Ra đi khỏi vùng an toàn. Ra đi khỏi những ràng buộc dù là “xích vàng”. Có những ràng buộc rất đẹp: danh dự, thành công, vị thế. Nhưng nếu chúng trói chân ta, ta sẽ không thể bước theo Thầy.
Nhẹ hành trang không có nghĩa là sống hời hợt. Ngược lại, đó là sống sâu hơn. Sâu trong niềm tin. Sâu trong xác tín rằng Chúa đủ cho mình. Sâu trong ý thức rằng mình chỉ là khí cụ.
Có lẽ điều làm ta sợ nhất khi nghe Tin Mừng hôm nay là sự bấp bênh. Đi mà không mang gì. Đi mà không biết người ta có đón nhận không. Đi mà không chắc chắn thành công. Nhưng chính trong bấp bênh ấy, đức tin mới lớn lên. Chính trong thiếu thốn ấy, ta mới cảm nghiệm sự chăm sóc của Thiên Chúa.
Người môn đệ được gọi không phải để sống an toàn, mà để sống trung tín. Không phải để được người ta tung hô, mà để được Chúa hài lòng. Không phải để xây dựng tên tuổi mình, mà để Danh Chúa được tôn vinh.
Xin cho chúng ta, giữa một thế giới đầy ắp phương tiện nhưng thiếu bình an, dám sống tinh thần tay không của Tin Mừng. Dám tin rằng nếu Chúa sai, Chúa sẽ lo. Dám bước đi dù không biết trước mọi ngả đường. Dám ở lại khi cần ở lại. Dám ra đi khi bị từ chối. Dám giũ bụi dưới chân để lòng không vướng bận.
Và khi ngày sống khép lại, có thể chúng ta sẽ nghe lại câu hỏi của Chúa: “Khi Thầy sai anh em ra đi… anh em có thiếu thốn gì không?” Ước gì chúng ta có thể mỉm cười mà thưa: “Thưa không.” Vì giữa bao nhiêu thiếu thốn của đời người, chúng ta chưa bao giờ thiếu Chúa.
 

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập42
  • Hôm nay12,333
  • Tháng hiện tại57,129
  • Tổng lượt truy cập42,140,575
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây